Lạc thế chi nhân - Chương 429: Hắc Ảnh Đổ Bộ: Cuộc Chiến Trên Phố Phường
Ngoài cửa sổ, ánh nắng mặt trời vẫn rực rỡ, nhưng trong căn phòng riêng này, một liên minh bất đắc dĩ đã được hình thành, dựa trên sự đe dọa và lợi ích. Một liên minh sẽ thay đổi cục diện của Thành Thiên Phong. Quan Đại Nhân đã trở thành con cờ của Lâm Dịch, mở ra khả năng Lâm Dịch sẽ có được một "cánh tay nối dài" trong bộ máy chính quyền địa phương, tạo tiền đề cho các kế hoạch lớn hơn. Bàng Lão Gia sẽ tức giận và tìm cách trả đũa mạnh mẽ hơn khi thấy kế hoạch của mình bị phá sản, có thể tìm đến Hắc Sa Bang hoặc các thế lực ngầm khác. Mối quan hệ phức tạp giữa Lâm Dịch và Quan Đại Nhân sẽ là một minh chứng cho sự "thực dụng" của Lâm Dịch trong việc sinh tồn và phát triển ở thế giới cổ đại.
***
Đêm đó, trong căn cứ của Hắc Sa Bang, một sự tĩnh lặng đến rợn ngư���i đang bao trùm lấy không khí vốn đã u ám, lạnh lẽo. Mùi đất ẩm và nấm mốc hòa quyện với mùi kim loại nhẹ, gợi nhớ đến máu khô và những cuộc chém giết đã diễn ra tại nơi này. Không có ánh trăng, chỉ có những ngọn đuốc leo lét treo trên vách đá lởm chởm, hắt những cái bóng ma quái lên khắp các ngóc ngách, khiến khung cảnh càng thêm rùng rợn. Tiếng vọng xa xăm của những tiếng la hét yếu ớt, hay có lẽ chỉ là ảo ảnh của tâm trí, cùng với năng lượng hắc ám tỏa ra từ những kẻ đang ẩn náu sâu bên trong, tạo nên một bầu không khí sợ hãi và sức mạnh tiềm ẩn.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với thân hình to lớn, vạm vỡ, khuôn mặt dữ tợn và bộ râu quai nón rậm rạp, đang ngồi trên một chiếc ghế chạm khắc thô kệch, hai tay đập mạnh xuống mặt bàn gỗ lim nặng trịch. Âm thanh “RẦM! RẦM!” như tiếng trống trận, vang vọng khắp căn phòng, khiến bụi bặm rơi lả tả từ trần nhà. Vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm của hắn càng thêm đỏ ửng vì tức giận. Hắn mặc chiếc áo giáp da dày cộm, cây đại đao quen thuộc được dựng sát bên cạnh, phản chiếu ánh lửa lập lòe như một con mắt khát máu.
“Cái gì? Quan Đại Nhân lại rút lại mệnh lệnh? Lão già vô dụng đó!” Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ hăm dọa, “Bang Hắc Sa ta làm việc cho hắn bao lâu nay mà hắn dám... dám coi thường ta như vậy sao?” Hắn đạp đổ chiếc ghế, khiến nó văng ra xa, vỡ tan tành. Sự tức giận của hắn không chỉ đến từ việc lệnh bị rút lại, mà còn từ sự sỉ nhục cá nhân. Từ bao lâu nay, Hắc Sa Bang là thế lực ngầm thống trị Thành Thiên Phong, được nể sợ và không ai dám thách thức. Nhưng giờ đây, một tên thương nhân trẻ tuổi, không có thiên phú tu luyện, lại dám chơi đùa với các quan lại, phá hoại kế hoạch của hắn. Điều đó khiến Thủ Lĩnh cảm thấy bị xúc phạm sâu sắc, như thể uy danh lẫy lừng của hắn đang bị giẫm đạp dưới chân.
Bàng Lão Gia, thân hình mập mạp, khuôn mặt tròn trịa nhưng đôi mắt nhỏ sắc bén, đang đứng nép mình trong bóng tối, vẻ mặt nham hiểm. Hắn ta mặc bộ trang phục lụa sang trọng, nhưng giờ đây, chiếc áo đã nhăn nhúm vì căng thẳng và lo lắng. Hắn không khỏi rùng mình trước cơn thịnh nộ của Thủ Lĩnh, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa hả hê đang bùng cháy. Kế hoạch của hắn đã thất bại, hắn đã bị Lâm Dịch làm nhục. Hắn phải trả thù, và hắn biết, chỉ có Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa mới có thể giúp hắn thực hiện điều đó.
“Thủ Lĩnh bớt giận.” Bàng Lão Gia khéo léo bước ra, giọng nói y như thường lệ, không quá lớn cũng không quá nhỏ, nhưng đủ để lọt vào tai Thủ Lĩnh đang sôi sục. “Tên Lâm Dịch kia quá xảo quyệt. Hắn không chỉ làm mất mặt Bàng mỗ, mà còn coi thường uy danh của Hắc Sa Bang. Ngài thử nghĩ mà xem, một thằng nhãi ranh từ đâu đến, không biết trời cao đất dày, lại dám giật dây cả Quan Đại Nhân, khiến ngài ấy phải quay lưng với Bang ta. Nếu không ra tay mạnh mẽ, sợ rằng Thành Thiên Phong này sẽ không còn chỗ cho chúng ta... không còn chỗ cho uy quyền của Hắc Sa Bang nữa.”
Lời nói của Bàng Lão Gia như đổ thêm dầu vào lửa, khiến cơn giận của Thủ Lĩnh càng bùng lên dữ dội. Hắn nhìn Bàng Lão Gia, ánh mắt tóe lửa. Trong thâm tâm, Thủ Lĩnh biết rõ Bàng Lão Gia chỉ đang lợi dụng hắn để trả thù riêng, nhưng lời nói của hắn lại đúng vào điểm yếu của Thủ Lĩnh. Uy danh và quyền lực là hai thứ Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa coi trọng hơn cả sinh mạng. Hắn không thể chịu đựng được việc bị một kẻ tầm thường thách thức.
“Hừ! Ta không cần ngươi dạy ta phải làm gì!” Thủ Lĩnh gằn giọng, nhưng trong câu nói đó đã hàm chứa sự đồng tình. Hắn quay sang A Cường, một tên tay sai thân cận, vẻ mặt hung tợn, mặc đồ đen và đang cầm một thanh đao lớn. A Cường là một kẻ khát máu, tàn nhẫn, luôn sẵn sàng tuân lệnh.
“A Cường!” Thủ Lĩnh gọi, giọng nói vang vọng khắp căn phòng, dứt khoát và lạnh lùng. “Ngươi dẫn theo ba mươi huynh đệ giỏi nhất. Tấn công cái Trạm Tiếp Tế ở rìa Thành Thiên Phong của thằng Lâm Dịch. Ta muốn chúng phải tan hoang! Đốt sạch sẽ! Không được để sót một hạt gạo, một miếng bánh nào! Ta muốn nó phải biết, ai mới là kẻ thống trị Thành Thiên Phong này!”
A Cường cúi đầu, ánh mắt lóe lên vẻ hung tợn. “Rõ! Thủ Lĩnh! Chúng ta sẽ khiến bọn chúng phải hối hận vì dám chọc giận Hắc Sa Bang!” Hắn cười khẩy, một nụ cười đầy vẻ tàn độc. Đối với hắn, đây là một cơ hội để thể hiện sự trung thành và khát máu của mình.
Bàng Lão Gia nhìn Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, trong lòng dâng lên một cảm giác hả hê xen lẫn lo lắng. Hả hê vì cuối cùng Lâm Dịch cũng phải đối mặt với sự tàn bạo của Hắc Sa Bang. Lo lắng vì hắn biết, một khi Hắc Sa Bang ra tay, mọi thứ sẽ trở nên hỗn loạn, và hắn sẽ bị cuốn vào vòng xoáy đó. Nhưng hắn đã không còn lựa chọn nào khác. Sự thù hận đã che mờ lý trí của hắn. Hắn tin rằng, chỉ có cách này, Lâm Dịch mới có thể bị đánh bại hoàn toàn.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa không nói thêm lời nào, hắn quay lưng lại, hướng về phía bức tường đá lạnh lẽo. Trong bóng tối, ánh mắt hắn ánh lên một vẻ tàn độc. Hắn sẽ cho Lâm Dịch thấy, thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và trong cái thế giới tàn khốc này, kẻ mạnh mới là kẻ có tiếng nói. Một cuộc tấn công trực diện, không che đậy, là cách duy nhất để lấy lại thể diện và củng cố quyền uy c��a Hắc Sa Bang. Hắn không chỉ muốn phá hoại, mà còn muốn gieo rắc nỗi sợ hãi, muốn Lâm Dịch phải biết rằng, dù có thông minh đến mấy, dù có giật dây quan lại giỏi đến đâu, cuối cùng vẫn phải cúi đầu trước sức mạnh tuyệt đối của Hắc Sa Bang. Mùi đất ẩm, nấm mốc, và cái lạnh lẽo thấu xương của căn cứ Hắc Sa Bang đêm đó như càng khắc sâu thêm quyết tâm tàn độc của vị thủ lĩnh.
***
Trong khi đó, tại Trạm Tiếp Tế nhỏ bé nằm ở rìa Thành Thiên Phong, một sự yên bình giả tạo đang bao trùm lấy không gian. Tòa nhà đá và gỗ đơn giản, với vài chuồng ngựa trống vắng và một cửa hàng nhỏ chuyên phát Bánh Dinh Dưỡng Bình Dân, hiện lên mờ ảo dưới màn đêm không trăng. Gió lạnh luồn qua những khe hở, tạo nên tiếng rít khe khẽ. Tiếng bảng hiệu gỗ kẽo kẹt theo từng cơn gió, như một lời than thở đơn độc giữa không gian rộng lớn. Mùi bụi và rơm khô từ chuồng ngựa, hòa lẫn với mùi nấu ăn đã tàn lụi từ chiều và mùi ngựa xa xăm, tạo nên một không khí đặc trưng của vùng biên. Đây là một nơi xa xôi, yên tĩnh, thường là một cảnh tượng đáng hoan nghênh đối với những người dân nghèo khó.
Nửa đêm về sáng, khi sương đêm còn giăng mắc, một nhóm người mặc đồ đen bất ngờ ập đến, phá tan sự yên tĩnh. Đó là bọn tay sai của Hắc Sa Bang, do A Cường dẫn đầu. Chúng đông đảo, hung hăng, với những thanh đao sáng loáng trong tay. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng quát tháo thô bạo xé toang màn đêm.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch, khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt đầy kiên nghị, đang làm nhiệm vụ gác đêm. Một vết sẹo nhỏ trên má, dấu tích của một tai nạn hồi nhỏ, càng làm tăng thêm vẻ từng trải của hắn. Hắn mặc trang phục lao động của nông dân, nhưng tư thế đứng thẳng tắp, tay cầm thanh đại đao quen thuộc, cho thấy hắn đã sẵn sàng đối phó với bất kỳ hiểm nguy nào. Bên cạnh hắn là Lý Hổ, cũng là một người đàn ông vạm vỡ, vẻ mặt hung dữ với vết sẹo nhỏ trên lông mày. Cả hai, cùng với vài vệ sĩ khác được Lâm Dịch huấn luyện cấp tốc, đều là những người trung thành và dũng cảm, từng trải qua nhiều trận chiến nhỏ để bảo vệ tài sản của Lâm Dịch.
Khi nhận ra sự xuất hiện của đám người Hắc Sa Bang, Vương Đại Trụ không chần chừ. Hắn lập tức thổi còi báo động, tiếng còi chói tai xé toang không gian tĩnh mịch, vang vọng khắp trạm. “Lý Hổ, bảo vệ kho hàng! Không được để chúng cướp mất một miếng bánh nào!” Vương Đại Trụ hét lớn, giọng nói vang dội, đầy quyết đoán. Hắn biết rõ tầm quan trọng của những chiếc Bánh Dinh Dưỡng Bình Dân này, đặc biệt trong bối cảnh nạn đói đang hoành hành. Đó không chỉ là tài sản của Lâm Dịch, mà còn là hy vọng sống của biết bao người dân nghèo khổ.
Lý Hổ không nói nhiều, hắn chỉ gầm lên một tiếng, gương mặt hung dữ càng thêm dữ tợn. “Rõ! Bọn chuột nhắt này dám làm càn ở đây sao!?” Hắn lập tức lao vào giữa vòng vây của bọn côn đồ, với sức mạnh trời phú, hắn dùng tay không đánh bật vũ khí của đối thủ, khiến vài tên ngã lăn ra đất. Hắn hiếu chiến, nhưng lại vô cùng bảo vệ đồng đội và những gì hắn coi là của mình. Đối với Lý Hổ, những chiếc bánh này cũng như lương thực của chính gia đình hắn, không thể để kẻ khác cướp đoạt.
A Cường, chỉ huy cuộc tấn công, thấy hai người chống trả quyết liệt thì cười khẩy. “Giết hết! Đốt hết! Để xem thằng Lâm Dịch còn dựa vào cái gì mà lên mặt!” Hắn vung đao ra hiệu, và đám tay sai lập tức tràn vào như ong vỡ tổ. Tiếng la hét của bọn côn đồ, tiếng vũ khí va chạm loảng xoảng, tiếng chuông báo động vẫn không ngừng vang vọng, tiếng người dân gần đó thức giấc, hoảng loạn chạy tán loạn tạo nên một khung cảnh hỗn loạn chưa từng có tại Trạm Tiếp Tế yên bình này.
Vương Đại Trụ dùng thanh đại đao của mình, một vũ khí nặng nề nhưng cực kỳ hiệu quả trong tay hắn, đỡ đòn của một tên côn đồ, sau đó xoay người, dùng sức mạnh đẩy lùi vài tên khác. Mỗi cú ra đao của hắn đều mạnh mẽ, dứt khoát, không chỉ là phòng thủ mà còn là một lời thách thức. Hắn không sợ hãi, trong đầu hắn chỉ có một suy nghĩ duy nhất: bảo vệ những gì Lâm Dịch đã tin tưởng giao phó cho hắn.
Lý Hổ, mặc dù không có vũ khí lớn, nhưng lại là m���t cỗ máy chiến đấu thực thụ. Hắn di chuyển nhanh nhẹn một cách đáng ngạc nhiên với thân hình vạm vỡ của mình, né tránh những nhát đao hiểm ác, sau đó dùng nắm đấm thép giáng trả. Mỗi cú đấm của hắn đều khiến đối thủ văng ra xa, kêu la thảm thiết. Hắn không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn bằng sự giận dữ, sự căm phẫn đối với những kẻ dám phá hoại nơi này.
Các vệ sĩ còn lại, dù số lượng ít ỏi, nhưng cũng cố gắng giữ vững đội hình, che chắn cho khu vực lưu trữ lương thực. Họ biết rằng đây là mục tiêu chính của Hắc Sa Bang. Họ phải bảo vệ nó bằng mọi giá. Những tiếng rên rỉ, tiếng vũ khí va chạm liên tục vang lên, tiếng hô hoán của A Cường và bọn côn đồ làm tăng thêm sự căng thẳng. Mùi máu bắt đầu lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi bụi và rơm, tạo nên một sự kết hợp ghê tởm.
Cuộc chiến nhỏ nổ ra dữ dội. Đây không chỉ là một cuộc ẩu đả thông thường, mà là một cuộc chiến tranh giành quyền lực, ảnh hưởng và sự sống còn. Bọn Hắc Sa Bang không chỉ muốn cướp bóc, mà còn muốn phá hủy hoàn toàn, gieo rắc nỗi sợ hãi để Lâm Dịch không thể tiếp tục công việc của mình. Vương Đại Trụ và Lý Hổ, cùng với các vệ sĩ, đã thể hiện sự kiên cường và lòng trung thành tuyệt đối, quyết không lùi bước. Họ biết rằng mình đang chiến đấu không chỉ vì bản thân, mà còn vì những người dân nghèo đang trông chờ vào những chiếc bánh dinh dưỡng kia.
Trong đầu Vương Đại Trụ, hình ảnh Lâm Dịch hiện lên rõ nét. Hắn nhớ lại những lần Lâm Dịch đã giúp đỡ dân làng, giúp họ có miếng ăn, giúp họ vượt qua những ngày tháng khó khăn nhất. Lâm Dịch không chỉ là chủ nhân của hắn, mà còn là một ân nhân, một người lãnh đạo đáng kính. Hắn thề sẽ không để bất kỳ ai phá hoại những gì Lâm Dịch đã dày công xây dựng.
Cơn gió lạnh vẫn thổi qua, mang theo những tiếng động của cuộc chiến. Mặc dù số lượng áp đảo, nhưng bọn Hắc Sa Bang đã gặp phải sự kháng cự không ngờ từ những người tưởng chừng như yếu thế. Cuộc tấn công trực diện của Hắc Sa Bang báo hiệu rằng Lâm Dịch sẽ ngày càng dấn thân sâu hơn vào thế giới giang hồ, nơi luật pháp và quy tắc xã hội ít được tôn trọng. Việc Hắc Sa Bang dám tấn công công khai vào cơ sở của Lâm Dịch cho thấy sự coi thường của chúng đối với trật tự xã hội và cả Quan Đại Nhân, người đã bị Lâm Dịch "trung hòa". Điều này có thể dẫn đến sự can thiệp của chính quyền hoặc các thế lực giang hồ khác, khiến tình hình thêm phần phức tạp.
***
Rạng sáng, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng xuyên qua màn mây mù dày đặc, hắt một thứ ánh sáng xám xịt lên Thành Thiên Phong, tại văn phòng Quán Trọ Lạc Nguyệt, không khí lại hoàn toàn khác. Đây là một căn phòng gỗ hai tầng, với những chiếc đèn lồng treo cao, những bộ bàn ghế chắc chắn, thường ngày luôn vang lên tiếng trò chuyện, tiếng bát đĩa va chạm và tiếng cười của khách trọ. Nhưng giờ đây, trong văn phòng của Lâm Dịch, một sự tĩnh lặng căng thẳng bao trùm. Mùi thức ăn và rượu từ nhà bếp đã tan đi, chỉ còn lại mùi khói gỗ thoang thoảng từ lò sưởi đã nguội lạnh.
Lâm Dịch, vẻ mặt thanh tú nhưng thường mang vẻ trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, đang chăm chú xem xét sổ sách. Tóc đen của hắn hơi bù xù, được buộc đơn giản, vài sợi lòa xòa trước trán. Hắn vẫn mặc bộ trang phục thô sơ, vá víu, mang đậm dấu ấn của một thiếu niên nghèo khó, nhưng khí chất tỏa ra từ hắn lại không hề tầm thường.
Bạch Vân Nhi ngồi đối diện, vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát. Khuôn mặt trái xoan, đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng cũng đang lướt qua những con số trên sổ sách. Nàng mặc bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo nhưng không kém phần quý phái, thanh kiếm nhỏ giấu bên người là một lời nhắc nhở về sự nguy hiểm mà nàng luôn phải đối mặt. Hai người họ đang thảo luận về tình hình kinh doanh, đặc biệt là nguồn cung ứng Bánh Dinh Dưỡng Bình Dân trong bối cảnh nạn đói ngày càng trầm trọng.
Đúng lúc đó, Trần Nhị Cẩu hớt hải chạy vào, thở hổn hển, gương mặt có chút ngây ngô thường ngày giờ đây đầy vẻ lo lắng. Đôi mắt sáng của hắn đảo nhanh trong phòng, tìm kiếm Lâm Dịch. Tiếng bước chân dồn dập của hắn đã phá vỡ sự tĩnh lặng trong căn phòng. “Đại ca! Đại ca!” Hắn hổn hển, gần như không thể nói thành lời.
Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén lướt qua Trần Nhị Cẩu. Hắn đã quen với những tin tức khẩn cấp, nhưng vẻ mặt của Nhị Cẩu lần này cho thấy sự việc không hề đơn giản. “Bình tĩnh, Nhị Cẩu. Có chuyện gì?” Giọng hắn trầm ổn, nhưng ẩn chứa một sự cảnh giác cao độ.
“Đại ca! Hắc Sa Bang tấn công Trạm Tiếp Tế phía Đông! Vương Đại Trụ và Lý Hổ đang chống trả kịch liệt!” Trần Nhị Cẩu cuối cùng cũng nói rõ ràng, giọng nói run rẩy vì lo lắng.
Nghe tin, Lâm Dịch cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn biết, đây chính là sự trả đũa của Bàng Lão Gia, và của cả Hắc Sa Bang. Ánh mắt hắn lóe lên sự sắc lạnh, ẩn chứa một cơn giận dữ ngầm. Hắn đã dự đoán được sự trả đũa, nhưng không ngờ chúng lại dám ra tay công khai và tàn bạo đến vậy. “Thật sao? Bọn chúng dám... Thiệt hại thế nào? Có ai bị thương không? Nhị Cẩu, lập tức phái thêm người đến hỗ trợ, đảm bảo an toàn cho dân chúng trước tiên. Bạch Vân Nhi, cô nghĩ sao?” Lâm Dịch nói, giọng hắn bình tĩnh đến lạ thường, như thể đang phân tích một ván cờ hơn là đối mặt với một cuộc tấn công bạo lực.
Bạch Vân Nhi đặt sổ sách xuống, ánh mắt thông minh của nàng phản chiếu sự căng thẳng. “Rõ ràng là sự trả đũa của Bàng Lão Gia sau vụ Quan Đại Nhân. Hắn đã dồn đến đường cùng và dùng đến tay chân của Hắc Sa Bang. Mục tiêu không chỉ là phá hoại mà còn là uy hiếp chúng ta. Hắn muốn cắt đứt nguồn cung Bánh Dinh Dưỡng Bình Dân, phá hoại thanh danh của chúng ta, và quan trọng hơn, gieo rắc nỗi sợ hãi để không ai dám hợp tác với chúng ta nữa.”
Lâm Dịch gật đầu, đồng tình với phân tích của Bạch Vân Nhi. Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn sương mờ ảo bên ngoài. Hắn nắm chặt tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Trong đầu hắn, hàng loạt suy nghĩ hiện đại đang xoẹt qua: “Một cuộc tấn công có chủ đích, không chỉ là cướp bóc thông thường. Chúng muốn đánh vào điểm yếu nhất của mình: nguồn cung c���p lương thực và lòng tin của dân chúng. Đây không còn là cuộc chiến thương trường đơn thuần nữa, mà là một cuộc chiến sinh tồn thực sự.” Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,” hắn tự nhủ. “Và để sinh tồn, đôi khi phải dùng đến những biện pháp không mấy ‘văn minh’.”
Hắn quay lại, ánh mắt kiên định nhìn Trần Nhị Cẩu. “Nhị Cẩu, ngươi lập tức tập hợp tất cả những người có thể chiến đấu, bao gồm cả những người của Mã Đại Ca nếu họ đang rảnh rỗi. Cử người giỏi nhất của chúng ta đến Trạm Tiếp Tế. Mục tiêu số một là bảo vệ Vương Đại Trụ và Lý Hổ, và quan trọng hơn, bảo vệ kho lương thực. Sau đó, thu thập thông tin chi tiết về cuộc tấn công: số lượng kẻ địch, vũ khí, đặc điểm nhận dạng. Ta muốn biết rõ từng chi tiết.”
“Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Trần Nhị Cẩu kiên quyết đáp, vẻ ngây ngô biến mất, thay vào đó là sự nhanh nhẹn và quyết đoán. Hắn lập tức quay người chạy đi.
Lâm Dịch lại nhìn Bạch Vân Nhi, vẻ mặt tr���m tư. “Bạch cô nương, cô nghĩ sao về động thái tiếp theo của chúng ta? Chúng ta không thể mãi bị động như thế này.”
Bạch Vân Nhi suy nghĩ một lát, rồi nói: “Chúng ta cần phải phản công. Nhưng không phải chỉ là một cuộc phản công đơn thuần. Chúng ta cần phải khiến Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang phải trả giá đắt, khiến chúng phải hối hận vì đã chọc giận chúng ta.” Nàng nói, giọng nói ôn hòa nhưng đầy uy quyền, toát lên sự sắc bén của một nữ thương nhân đã trải qua nhiều sóng gió. “Việc Hắc Sa Bang dám tấn công công khai vào cơ sở của chúng ta cho thấy sự coi thường của chúng đối với trật tự xã hội và cả Quan Đại Nhân, người đã bị chúng ta ‘trung hòa’. Điều này có thể khiến chính quyền phải can thiệp, hoặc ít nhất là chúng ta có thể lợi dụng điều đó.”
Lâm Dịch gật đầu. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải giáng trả. Hắn đã cố gắng giữ mình trong vòng trật tự, dùng trí tuệ và mưu lược để giải quyết vấn đề. Nhưng giờ đây, bọn chúng đã vượt qua giới hạn. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” hắn thầm nghĩ, “nhưng đôi khi, nắm đấm cũng cần phải được sử dụng.” Hắn nhận ra rằng, trong thế giới này, sự nhân nhượng đôi khi đồng nghĩa với sự yếu đuối, và hắn không thể để bất cứ ai coi thường mình hay những người mà hắn bảo vệ.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn sương mờ ảo vẫn bao phủ. Cuộc tấn công này đã mở ra một trang mới trong cuộc chiến của hắn. Lâm Dịch sẽ cần phải tăng cường lực lượng phòng vệ của mình và có thể tìm kiếm sự giúp đỡ từ các đồng minh giang hồ khác như Liễu Thanh Y để đối phó với Hắc Sa Bang. Bàng Lão Gia sẽ càng ngày càng trở nên nguy hiểm hơn khi bị dồn vào chân tường, có thể liên kết với những thế lực đen tối hơn nữa. Lâm Dịch biết, đây chỉ là khởi đầu. Hắn đã bị "nhúng chàm" sâu hơn vào vũng lầy quyền lực và giang hồ, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Hắn sẽ không lùi bước, hắn sẽ bảo vệ những gì mình đã xây dựng, và hắn sẽ khiến những kẻ dám động đến hắn phải trả giá. Ánh mắt Lâm Dịch lóe lên sự quyết đoán, một quyết đoán lạnh lùng và tàn nhẫn mà trước đây hắn chưa từng thể hiện.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.