Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 428: Bằng Chứng và Quyền Lực: Thao Túng Quan Trường

Màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm lấy Thành Thiên Phong bằng một tấm màn nhung đen kịt điểm xuyết bởi vô vàn vì sao lấp lánh. Trong văn phòng nhỏ tại thương hội của Lâm Dịch, ánh nến lung linh hắt bóng ba người lên vách tường. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng lật trang nhẹ nhàng cùng tiếng gió khẽ lướt qua khung cửa sổ tạo nên một bản giao hưởng trầm lắng, chỉ riêng Lâm Dịch mới cảm nhận được sự căng thẳng ngầm ẩn trong từng thanh âm. Mùi mực mới, giấy cũ và trà thảo mộc thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc quánh sự tập trung và tính toán.

“Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng chúng ta có thể tự tạo ra sự công bằng cho chính mình và những người xung quanh. Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Chúng ta sẽ dùng tri thức để phân tích, để tìm ra cách đối phó.” Lời nói của Lâm Dịch từ giây phút ấy vẫn còn vang vọng trong tâm trí Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu. Giờ đây, họ đang thực hiện đúng theo lời hắn.

Lâm Dịch ngồi trước bàn, ngón tay thon dài gõ nhịp nhẹ nhàng lên mặt gỗ, đôi mắt sâu thẳm dưới ánh nến lóe lên vẻ sắc lạnh. Trước mặt hắn là bản báo cáo chi tiết về các quy định mới của nha môn Thành Thiên Phong, do Quan Đại Nhân và Phán quan Trần ký duyệt. Từng dòng chữ, từng điều khoản đều được Lâm Dịch đọc đi đọc lại, không bỏ sót một chi tiết nhỏ. Bên cạnh hắn, Bạch Vân Nhi đang tỉ mỉ sắp xếp những tập tài liệu khác, đó là những thông tin quý giá về Quan Đại Nhân và Phán quan Trần mà Trần Nhị Cẩu cùng mạng lưới của mình đã dày công thu thập.

“Bàng Lão Gia nghĩ rằng chỉ cần dùng quyền lực là có thể bóp chết ta sao?” Lâm Dịch khẽ nhếch mép, giọng nói trầm khàn mang theo chút châm biếm. Hắn không ngạc nhiên trước hành động của Bàng Lão Gia. Một khi lợi ích bị đụng chạm, những kẻ có quyền thế sẽ không ngần ngại dùng mọi thủ đoạn để bảo vệ chúng. Nhưng Bàng Lão Gia đã mắc một sai lầm lớn, đó là đánh giá thấp khả năng phản công của hắn. Hắn không phải là một thương nhân truyền thống chỉ biết dựa vào sản phẩm và giá cả, hắn là một chiến lược gia, một người sống sót đã tôi luyện qua vô số nghịch cảnh.

“Thực ra, các quy định này không quá chặt chẽ đến mức không thể đối phó,” Lâm Dịch lật một trang giấy, chỉ vào một đoạn. “Ví dụ, điều khoản về ‘kiểm định chất lượng sản phẩm định kỳ ba ngày một lần’, nghe có vẻ hợp lý, nhưng ai sẽ là người kiểm định? Tiêu chuẩn kiểm định là gì? Nếu không có một quy trình minh bạch, đây chính là cái cớ để gây khó dễ. Hay ‘quy định về nguồn gốc nguyên liệu phải được chứng minh rõ ràng bởi ba vị quan xác nhận’, điều này nghe có vẻ chặt chẽ, nhưng thực tế lại là một cửa ải quan liêu mà chúng ta có thể lợi dụng.”

Bạch Vân Nhi gật đầu, ánh mắt thông minh lướt qua những điều khoản mà Lâm Dịch chỉ ra. “Thông tin từ Nhị Cẩu cho thấy Quan Đại Nhân không phải là một khối sắt. Hắn có điểm yếu… và Ph��n quan Trần thì càng rõ ràng hơn.” Nàng đẩy một tập tài liệu nhỏ về phía Lâm Dịch. Đó là những ghi chép về các hoạt động ngầm, những giao dịch mờ ám, những khoản thu chi không minh bạch của hai vị quan chức này. “Bàng Lão Gia có thể đã mua chuộc họ bằng tiền bạc và lời hứa hẹn, nhưng tiền bạc chỉ là một phần. Nỗi sợ hãi bị bại lộ, bị tước đoạt quyền lực mới là thứ nắm giữ họ.”

Trần Nhị Cẩu, đứng cạnh với vẻ mặt căng thẳng nhưng đầy nhiệt huyết, lên tiếng: “Đại ca, chúng ta phải làm gì đây? Các quy định này sẽ ảnh hưởng lớn đến Bánh Dinh Dưỡng của chúng ta. Sáng nay, đã có một số thương nhân nhỏ lẻ bày tỏ sự lo lắng. Họ sợ nha môn sẽ gây khó dễ nếu họ tiếp tục hợp tác với chúng ta.” Giọng cậu ta lộ rõ vẻ lo lắng. Cậu hiểu rõ tầm quan trọng của ‘Bánh Dinh Dưỡng Bình Dân’ đối với dân chúng nghèo đói, và cũng hiểu rằng đây là một đòn giáng mạnh vào uy tín của Lâm Dịch.

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hình ảnh những khuôn mặt tiều tụy, những ánh mắt biết ơn khi nhận được chiếc bánh dinh dưỡng hiện lên trong đầu hắn. Hắn không thể để những quy định vô lý này cản trở việc cứu đói và cũng không thể để Bàng Lão Gia dễ dàng đạt được mục đích. “Đừng lo, Nhị Cẩu. Chúng ta sẽ không để chuyện đó xảy ra.” Hắn mở mắt, ánh nhìn kiên định hơn bao giờ hết. “Những quy định này, thoạt nhìn như một đòn đánh chí mạng, nhưng thực chất lại là con dao hai lưỡi. Quan Đại Nhân và Phán quan Trần đã đặt chân vào vũng lầy, và chúng ta sẽ kéo họ lún sâu hơn, nhưng theo hướng có lợi cho chúng ta.”

Hắn cầm lên một tập tài liệu, là danh sách các khoản chi tiêu bất thường của Quan Đại Nhân trong vài năm gần đây, kèm theo là những lá thư tố cáo nặc danh đã bị ém nhẹm. “Quan Đại Nhân, một người xuất thân từ gia đình thư hương, bề ngoài thanh liêm, nhưng bên trong lại không ngừng vơ vét. Hắn sợ nhất là danh tiếng bị hủy hoại, tương lai bị đe dọa. Còn Phán quan Trần…” Lâm Dịch liếc qua tập tài liệu về Phán quan Trần, một kẻ hống hách, tham lam nhưng lại kém cỏi về tài trí, chỉ biết dựa hơi cấp trên. “Hắn ta đơn giản hơn, chỉ cần một cây gậy và một củ cà rốt.”

“Kế hoạch của chúng ta sẽ gồm hai giai đoạn,” Lâm Dịch nói, giọng nói của hắn đầy sự tự tin và quyền uy, hoàn toàn khác với hình ảnh một thiếu niên gầy gò mà hắn mang trên mình. “Giai đoạn đầu, chúng ta sẽ không ngừng sản xuất và phân phối ‘Bánh Dinh Dưỡng Bình Dân’. Nhu cầu của dân chúng là vô cùng lớn, và đó là lá chắn tốt nhất của chúng ta. Nếu nha môn dám đình chỉ một sản phẩm đang cứu đói hàng ngàn người, họ sẽ phải đối mặt với áp lực dư luận khổng lồ. Nhị Cẩu, ngươi hãy thông qua các kênh của mình, khéo léo lan truyền thông tin về sự bất công này trong dân chúng. Không cần phải nói quá lời, chỉ cần để sự thật tự nói lên tất cả. Sự tức giận của dân chúng sẽ là một ngọn lửa, và Quan Đại Nhân không muốn bị nó thiêu cháy.”

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ lo lắng ban đầu đã được thay thế bằng sự hưng phấn. “Đại ca yên tâm, Nhị Cẩu sẽ làm thật tốt!” Cậu ta biết rõ sức mạnh của tin đồn trong dân gian, đặc biệt là khi nó liên quan ��ến chén cơm manh áo của họ.

“Giai đoạn thứ hai,” Lâm Dịch tiếp tục, “chúng ta sẽ chủ động gặp Quan Đại Nhân. Bạch Vân Nhi, nàng hãy chuẩn bị một bộ hồ sơ đầy đủ, chi tiết nhất về các hoạt động tham nhũng của hắn, bao gồm cả những bằng chứng không thể chối cãi. Chúng ta không cần tố cáo công khai, chúng ta chỉ cần cho hắn thấy, chúng ta biết. Và chúng ta cũng sẽ cho hắn một con đường khác để lựa chọn.” Lâm Dịch đưa mắt nhìn Bạch Vân Nhi, nàng hiểu ý hắn. “Quan Đại Nhân, dù bị ép buộc, vẫn cho thấy sự ‘thực dụng’ của mình, có thể sẽ còn thay đổi lập trường tùy theo tình thế. Chúng ta cần nắm bắt điều đó. Sẽ có những người nhìn thấy sự bất hợp lý trong các quy định này, hoặc đơn giản là muốn lợi dụng cơ hội để làm suy yếu ảnh hưởng của Bàng gia. Chúng ta cần tìm ra những kẻ đó, và biến họ thành đồng minh tiềm năng.”

Trong không gian tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng nến cháy lách tách, Lâm Dịch cảm thấy một gánh nặng vô hình đè nặng lên vai. Hắn không hề thích thú với việc thao túng người khác, sử dụng những thủ đoạn “đen tối” như vậy. Tâm trí hắn tự vấn: *Liệu mình có đang đi quá xa so với nguyên tắc ban đầu? Mục tiêu của mình chỉ là sinh tồn và bảo vệ những người xung quanh, nhưng giờ đây, để làm được điều đó, mình lại phải dấn thân vào những cuộc đấu đá quyền lực, nơi ranh giới giữa đúng và sai trở nên mờ nhạt.* Nhưng rồi, lý trí sắc bén của hắn lại thắng thế. *Thế giới này không cho phép sự ngây thơ. Để bảo vệ những gì mình trân trọng, đôi khi phải chấp nhận làm những điều mình không muốn. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và trong môi trường khắc nghiệt này, tri thức là vũ khí mạnh nhất, bao gồm cả tri thức về bản chất con người và cách thao túng nó.* Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của giấy và mực cũ, cùng với mùi ẩm mốc đặc trưng của những tài liệu chất chồng. Hắn không phải là kẻ mù quáng trước sự bất công, nhưng hắn cũng không phải là kẻ ngây thơ để lao đầu vào chỗ chết. Hắn phải kiên cường, phải tàn nhẫn khi cần thiết, vì những người mà hắn muốn bảo vệ.

***

Sáng hôm sau, khi ánh nắng ban mai dịu dàng rải vàng khắp Thành Thiên Phong, Lâm Dịch đã có mặt tại một tửu lầu sang trọng bậc nhất, Quán Ngọc Lâu. Âm thanh trò chuyện râm ran dưới sảnh, tiếng nhạc dịu nhẹ từ một góc, tiếng bước chân nhẹ nhàng của các phục vụ tạo nên một bầu không khí thanh lịch, trái ngược hoàn toàn với sự căng thẳng ngầm ẩn trong phòng riêng mà Lâm Dịch đang chờ đợi. Hương rượu ngon, mùi thức ăn thơm phức lan tỏa khắp nơi, nhưng Lâm Dịch không hề động đũa. Hắn ngồi yên lặng bên cửa sổ, thưởng thức chén trà Long Tỉnh được pha chế tinh xảo, ánh mắt lướt qua khung cảnh nhộn nhịp bên dưới.

Đúng giờ Ngọ, cánh cửa phòng riêng được mở ra. Quan Đại Nhân bước vào, dáng vẻ uy nghi, gương mặt có phần nghiêm nghị nhưng ẩn chứa vẻ tự mãn khó tả. Bộ quan phục chỉnh tề, râu dài được vuốt ve cẩn thận, toát lên phong thái của một người có quyền lực. Theo sau hắn là Phán quan Trần, gương mặt gầy gò, ánh mắt gian xảo lấm lét, nhưng cũng không giấu được vẻ khinh thường khi nhìn thấy Lâm Dịch. Quan Đại Nhân nghĩ mình đang ở thế thượng phong, trong tay nắm giữ quyền sinh sát đối với hoạt động kinh doanh của Lâm Dịch.

“Ồ, Lâm lão bản trẻ tuổi mà đã có nhã ý mời bản quan dùng bữa,” Quan Đại Nhân cất giọng, mang theo nụ cười giả lả nhưng ánh mắt thì lại tràn đầy vẻ dò xét và quyền uy. Hắn cố tình nói to, để những người hầu cận bên ngoài cũng có thể nghe thấy sự kiêu ngạo trong lời nói của mình. “Không biết có việc gì trọng đại cần bàn bạc đây?” Hắn bước đến, ngồi vào vị trí chủ tọa mà không cần Lâm Dịch mời, ra hiệu cho Phán quan Trần ngồi xuống bên cạnh. Hành động này như một lời tuyên bố về địa vị và quyền lực của hắn.

Lâm Dịch khẽ nhếch môi, không hề tỏ ra nao núng trước thái độ ngạo mạn của Quan Đại Nhân. Hắn vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, đôi mắt đen sâu thẳm tựa hồ như một vực sâu không đáy, khiến người đối diện không thể đoán được suy nghĩ của hắn. “Không dám, chỉ là muốn trao đổi vài chuyện nhỏ về các quy định mới của nha môn, cũng như… một vài chuyện khác, liên quan đến tương lai của Quan Đại Nhân.” Giọng nói của hắn trầm ổn, không nhanh không chậm, nhưng lại mang theo một sức nặng khó hiểu.

Quan Đại Nhân nhướng mày, vẻ mặt tự mãn hơi khựng lại. Hắn không ngờ Lâm Dịch lại thẳng thắn đến vậy, và lời nói “liên quan đến tương lai của Quan Đại Nhân” khiến hắn hơi khó chịu. Hắn nghĩ rằng Lâm Dịch sẽ tìm cách cầu xin hoặc hối lộ, chứ không phải là một lời đe dọa ẩn ý. “Ồ? Chuyện gì mà lại liên quan đến tương lai của bản quan?” Hắn khoanh tay trước ngực, thái độ vẫn kiêu căng nhưng đã có chút cảnh giác. Phán quan Trần ngồi bên cạnh cũng nheo mắt nhìn Lâm Dịch, trong lòng thầm cười nhạo sự ngây thơ của tên tiểu tử này.

Lâm Dịch không trả lời ngay. Hắn chậm rãi rót một chén trà mới cho Quan Đại Nhân, động tác ung dung, tự tại như thể đang ở chính nhà mình. Hơi trà nóng bốc lên, mang theo mùi hương thanh khiết, làm dịu đi không khí căng thẳng trong phòng. Khi chén trà đặt xuống bàn, Lâm Dịch mới ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén như dao cạo xuyên thẳng vào Quan Đại Nhân. “Chẳng hay Quan Đại Nh��n có còn nhớ đến vụ án buôn bán muối lậu cách đây ba năm, liên quan đến gia tộc họ Lý ở huyện Bình An?”

Nghe đến gia tộc họ Lý, sắc mặt Quan Đại Nhân thoáng biến đổi. Vụ án đó đã bị chìm xuồng một cách bí ẩn, và hắn chính là người đã nhúng tay vào để ém nhẹm. Chỉ có một số ít người biết rõ sự thật. Hắn cố giữ vẻ bình tĩnh, hắng giọng: “Vụ án muối lậu? Bản quan đã xử lý nghiêm minh theo pháp luật, có gì đáng nói?”

Lâm Dịch khẽ cười, nụ cười nhạt nhẽo nhưng lại khiến người đối diện cảm thấy lạnh sống lưng. “Xử lý nghiêm minh? Vậy thì tại sao Lý gia lại vẫn còn tồn tại, thậm chí còn phất lên nhanh chóng sau vụ án đó, trong khi những bằng chứng về sự cấu kết của họ với các quan chức địa phương lại biến mất một cách thần kỳ?” Hắn không ngừng nhìn thẳng vào mắt Quan Đại Nhân, ép buộc hắn phải đối diện với sự thật. “Và cả vụ thu mua đất đai của dân nghèo với giá rẻ mạt để xây dựng trang viên mới của Bàng Lão Gia ba năm trước, có phải cũng là ‘xử lý nghiêm minh’ không thưa Quan ��ại Nhân?”

Những lời này như những nhát dao đâm thẳng vào tim Quan Đại Nhân. Hắn bắt đầu cảm thấy lo lắng thực sự. Những chuyện này đều là những bí mật được chôn giấu kỹ càng, những vết nhơ trong sự nghiệp của hắn. Làm sao một thiếu niên như Lâm Dịch lại có thể biết được? Hắn nhìn sang Phán quan Trần, ánh mắt có chút nghi ngờ, nhưng Phán quan Trần cũng đang bàng hoàng không kém.

“Lâm lão bản, ngươi… ngươi nói vậy là có ý gì?” Giọng Quan Đại Nhân đã không còn vẻ tự mãn ban đầu, thay vào đó là sự run rẩy khó nhận thấy.

Lâm Dịch không trả lời, hắn chỉ nhẹ nhàng đặt một phong bì giấy dầu lên mặt bàn, từ tốn đẩy nó về phía Quan Đại Nhân. Phong bì không quá dày, nhưng lại mang theo một sức nặng vô hình, đè nặng lên trái tim của Quan Đại Nhân. “Đây là một chút ‘quà’ mà hạ nhân của ta đã dày công chuẩn bị cho Quan Đại Nhân. Mong ngài xem qua.”

Quan Đại Nhân cau mày nhìn phong bì, trong lòng dấy lên một dự cảm không lành. Hắn ngập ngừng một lúc, rồi cũng vươn tay cầm lấy, mở phong bì ra. Bên trong là một xấp giấy mỏng, được viết bằng chữ nhỏ, sắc nét, cùng với một vài tờ giấy bạc và một vài văn tự. Hắn đưa mắt nhìn lướt qua, và sắc mặt hắn biến đổi một cách nhanh chóng, từ nghi hoặc sang kinh ngạc, rồi tái mét, cuối cùng là cắt không còn một giọt máu. Tay hắn run rẩy, xấp giấy trong tay cũng khẽ sột soạt theo từng nhịp đập mạnh của trái tim.

Phán quan Trần tò mò liếc nhìn qua vai Quan Đại Nhân, và ngay lập tức, vẻ mặt hắn cũng đông cứng lại. Ánh mắt gian xảo thường ngày bị thay thế bởi sự kinh hoàng và bàng hoàng. Hắn nhận ra một vài cái tên, một vài địa điểm, và thậm chí cả chữ ký quen thuộc của Quan Đại Nhân trên đó. Những bằng chứng đó không phải là những lời đồn đại vu vơ, mà là những ghi chép tỉ mỉ, có ngày tháng, địa điểm, nhân chứng, và cả những con dấu giả mạo.

Hương rượu và thức ăn trong phòng giờ đây dường như cũng mất đi vẻ hấp dẫn, thay vào đó là mùi mồ hôi lạnh của Quan Đại Nhân. Bầu không khí trở nên cực kỳ căng thẳng, ngột ngạt, như có một lưỡi dao vô hình đang kề vào cổ hai vị quan chức. Lâm Dịch vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhấp một ngụm trà, hưởng thụ sự im lặng chết chóc này. Hắn biết, lúc này, lời nói đã trở nên vô nghĩa. Bằng chứng đã nói lên tất cả.

***

Sự im lặng nặng nề bao trùm lấy căn phòng riêng tại Quán Ngọc Lâu, chỉ có tiếng hít thở dồn dập, hổn hển của Quan Đại Nhân phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch. Hắn ngồi bất động, tay run rẩy cầm xấp bằng chứng, ánh mắt dán chặt vào từng dòng chữ, từng nét bút. Mỗi chữ như một nhát dao đâm sâu vào trái tim hắn, bóc trần những bí mật tăm tối nhất mà hắn đã cố gắng che giấu suốt bao năm qua. Từ những khoản hối lộ để bao che cho các thương nhân buôn lậu, đến việc nhận tiền để thay đổi phán quyết của các vụ án dân sự, thậm chí là cả những giao dịch đất đai mờ ám liên quan đến Bàng Lão Gia. Tất cả đều được ghi chép một cách tỉ mỉ, chi tiết đến kinh người.

Phán quan Trần đứng ngay cạnh, vẻ mặt cũng bàng hoàng không kém. Hắn vừa lén nhìn qua vai Quan Đại Nhân, vừa cố gắng giữ khoảng cách, như sợ rằng những bằng chứng kia sẽ ám lên mình. Trong lòng hắn dấy lên một nỗi sợ hãi tột độ, không chỉ vì những gì Lâm Dịch đã phanh phui, mà còn vì sự thiếu thận trọng của Quan Đại Nhân đã kéo cả hắn vào vũng lầy này.

Lâm Dịch vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhấp một ngụm trà. Hơi ấm của trà lan tỏa trong miệng, làm dịu đi chút cảm giác gai người khi phải dùng đến những thủ đoạn này. Hắn không hề cảm thấy tự hào, nhưng cũng không hối hận. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và trong cuộc chiến này, không có chỗ cho sự mềm yếu.* Hắn đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng đủ để kéo Quan Đại Nhân trở về thực tại.

“Quan Đại Nhân là người thông minh, chắc chắn biết rõ những bằng chứng này có giá trị thế nào.” Lâm Dịch nói, giọng điệu vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa một sự lạnh lùng đáng sợ. “Và đây, thưa Quan Đại Nhân, chỉ là một phần nhỏ… trong số những gì chúng ta có.” Hắn nhấn mạnh từ “một phần nhỏ”, như một lời đe dọa ngầm rằng còn nhiều hơn thế nữa đang chờ đợi nếu Quan Đại Nhân không biết điều.

Quan Đại Nhân ngẩng đầu lên, gương mặt tái xanh, ánh mắt đầy sợ hãi xen lẫn căm phẫn. “Ngươi… ngươi muốn gì?” Hắn cất giọng khàn đặc, tay vẫn run rẩy siết chặt xấp giấy. Nỗi sợ hãi mất đi tất cả: danh tiếng, chức tước, tiền bạc, và cả tương lai, đang bóp nghẹt hắn. Hắn không thể tin được một thiếu niên như Lâm Dịch lại có thể có trong tay những thứ này, và lại dám trắng trợn đặt chúng trước mặt hắn.

“Ta?” Lâm Dịch khẽ nhếch môi. “Ta chỉ muốn một môi trường kinh doanh công bằng ở Thành Thiên Phong, và một vị quan thanh liêm, biết nghĩ cho dân.” Hắn dừng lại một chút, để Quan Đại Nhân tiêu hóa những lời nói tưởng chừng như cao thượng đó, rồi tiếp tục, giọng nói trở nên trầm hơn, mang theo một sức nặng khó cưỡng. “Quan Đại Nhân nghĩ sao?”

Phán quan Trần đứng bên cạnh, giờ đây không còn dám khinh thường Lâm Dịch nữa. Hắn chỉ thấy một bóng ma lạnh lẽo đang bao trùm lấy Quan Đại Nhân, và hắn cũng cảm thấy hơi thở của nó phả vào gáy mình.

“Ta không hiểu ngư��i nói gì!” Quan Đại Nhân cố gắng gượng, nhưng giọng nói run rẩy đã phản bội hắn. “Những thứ này… đây chỉ là ngụy tạo! Vô căn cứ!”

Lâm Dịch lắc đầu nhẹ. “Quan Đại Nhân, ngài là người đã trải đời, hà cớ gì lại tự lừa dối mình? Những bằng chứng này, từ chữ ký, con dấu, nhân chứng, đến các khoản chi tiết, đều được xác thực. Chúng đủ để khiến ngài không chỉ mất chức, mà còn có thể phải đối mặt với án tù, và tệ hơn là… danh tiếng ngàn đời của gia tộc ngài sẽ bị hủy hoại. Ngài có muốn con cháu đời sau phải gánh chịu tiếng xấu của một vị quan tham ô không?” Lâm Dịch dùng chiêu bài đánh vào nỗi sợ hãi lớn nhất của tầng lớp quan lại cổ đại: danh dự và sự truyền đời của gia tộc.

Quan Đại Nhân nghe vậy, toàn thân chấn động. Danh dự, đó là thứ mà hắn đã cố gắng xây dựng bấy lâu nay, là thứ mà hắn dùng để che đậy những hành vi bẩn thỉu của mình. Nếu những bằng chứng này bị phơi bày, không chỉ hắn mà cả gia tộc hắn cũng sẽ bị liên lụy. Hắn nhìn Phán quan Trần với ánh mắt căm hờn, bởi chính hắn ta đã khuyên hắn hợp tác với Bàng Lão Gia để chèn ép Lâm Dịch, và giờ đây, cả hai đều rơi vào bẫy.

“Vậy… vậy ngươi muốn ta làm gì?” Quan Đại Nhân buông xấp giấy xuống bàn, chúng rơi ra một cách lộn xộn, phơi bày những con số và tên tuổi. Sự kiêu ngạo đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự bất lực và tuyệt vọng.

Lâm Dịch mỉm cười, một nụ cười không hề có chút vui vẻ, chỉ là sự tính toán thuần túy. “Ta không muốn làm khó Quan Đại Nhân. Ta biết, ngài cũng chỉ là một người thực dụng, muốn bảo vệ lợi ích của mình. Và ta, cũng vậy.” Hắn nhìn thẳng vào mắt Quan Đại Nhân. “Hoặc là chúng ta hợp tác để tạo nên một Thành Thiên Phong thịnh vượng, mà trong đó Quan Đại Nhân vẫn giữ vững địa vị và có được ‘lợi ích xứng đáng’. Hoặc là… tất cả sẽ cùng sụp đổ.”

Hắn đưa ra một lựa chọn rõ ràng, không có chỗ cho sự từ chối. Lợi ích xứng đáng, đó chính là điểm mấu chốt. Lâm Dịch không hề yêu cầu Quan Đại Nhân phải trở thành một vị quan thanh liêm thực sự, mà chỉ là một vị quan ‘biết điều’, biết cân bằng lợi ích giữa các bên, và quan trọng nhất là, biết đứng về phía hắn khi cần thiết.

Quan Đại Nhân chìm vào im lặng, nội tâm giằng xé dữ dội. Một bên là sự tức giận đối với Lâm Dịch, một bên là nỗi sợ hãi bị bại lộ, và một bên là cám dỗ của việc tiếp tục hưởng lợi mà không phải đối mặt với nguy hiểm. Hắn ta nhìn Phán quan Trần, kẻ đang cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào hắn. Sự giận dữ của Quan Đại Nhân chuyển sang Phán quan Trần, vì hắn đã kéo hắn vào vũng lầy này. Hắn nhớ lại những lời hứa hẹn của Bàng Lão Gia, và giờ đây, những lời hứa đó trở nên vô nghĩa trước đống bằng chứng không thể chối cãi này.

Sau một hồi cân nhắc lợi hại, Quan Đại Nhân thở dài một tiếng thật nặng nề, như trút đi một gánh nặng ngàn cân, nhưng cũng như chấp nhận một sự thật nghiệt ngã. “Ngươi… ngươi thắng rồi, Lâm Dịch.” Giọng hắn yếu ớt, không còn chút uy phong nào của một vị quan lại quyền thế.

Lâm Dịch không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Hắn biết, từ giây phút này, Quan Đại Nhân đã trở thành một con cờ trong ván cờ của hắn, một cánh tay nối dài trong bộ máy chính quyền địa phương. Hắn đã thành công trong việc biến áp lực chính trị thành lợi thế của mình. Nhưng hắn cũng biết, đây chỉ là khởi đầu. Bàng Lão Gia sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, và cuộc chiến này sẽ còn kéo dài, phức tạp hơn rất nhiều. Hắn sẽ phải đối mặt với những thế lực chính trị lớn hơn, và có thể, anh sẽ bị "nhúng chàm" sâu hơn vào vũng lầy quyền lực này. Điều đó khiến Lâm Dịch cảm thấy một chút nặng nề, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.*

“Vậy thì, chúng ta hãy cùng nhau xây dựng Thành Thiên Phong tốt đẹp hơn, Quan Đại Nhân.” Lâm Dịch nói, giọng nói của hắn đã trở lại vẻ bình thản thường ngày, như thể không có chuyện gì to tát vừa xảy ra. Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng sắp xếp lại xấp bằng chứng trên bàn, cất chúng vào trong phong bì một cách cẩn thận. Quan Đại Nhân nhìn hành động đó của Lâm Dịch, trong lòng dấy lên một nỗi sợ hãi mới. Hắn biết, chừng nào Lâm Dịch còn giữ những bằng chứng này, chừng đó hắn còn phải làm theo lời hắn.

Ngoài cửa sổ, ánh nắng mặt trời vẫn rực rỡ, nhưng trong căn phòng riêng này, một liên minh bất đắc dĩ đã được hình thành, dựa trên sự đe dọa và lợi ích. Một liên minh sẽ thay đổi cục diện của Thành Thiên Phong. Quan Đại Nhân đã trở thành con cờ của Lâm Dịch, mở ra khả năng Lâm Dịch sẽ có được một "cánh tay nối dài" trong bộ máy chính quyền địa phương, tạo tiền đề cho các kế hoạch lớn hơn. Bàng Lão Gia sẽ tức giận và tìm cách trả đũa mạnh mẽ hơn khi thấy kế hoạch của mình bị phá sản, có thể tìm đến Hắc Sa Bang hoặc các thế lực ngầm khác. Mối quan hệ phức tạp giữa Lâm Dịch và Quan Đại Nhân sẽ là một minh chứng cho sự "thực dụng" của Lâm Dịch trong việc sinh tồn và phát triển ở thế giới cổ đại.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free