Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 427: Bão Tố Quan Trường: Lưỡi Dao Sắc Lạnh Từ Phía Sau

Đêm đã về khuya, không khí Thành Thiên Phong nặng trĩu, từng đợt gió lạnh rít qua kẽ lá như báo hiệu một cơn mưa sắp đến. Trong dinh thự nguy nga của Bàng Lão Gia, sự tĩnh lặng dường như chỉ là vỏ bọc cho một cơn bão đang gầm gừ. Bàng Lão Gia, thân hình mập mạp béo tốt, đang ngồi trên chiếc ghế chạm khắc hình rồng tinh xảo, chất liệu gỗ tử đàn quý hiếm tỏa ra mùi hương thoang thoảng. Khuôn mặt tròn trịa của hắn giờ đây căng như dây đàn, đôi mắt nhỏ hẹp vốn sắc bén nay càng thêm u ám, lấp lánh những tia giận dữ xen lẫn sự bất lực. Hắn vừa nhận được báo cáo mới nhất từ các tay sai, về việc "Bánh Dinh Dưỡng Bình Dân" của Lâm Dịch đang càn quét thị trường, khiến doanh thu của chuỗi cửa hàng lương thực thuộc Bàng gia sụt giảm thảm hại, có nơi còn gần như đứng trước nguy cơ đóng cửa.

Cơn thịnh nộ âm ỉ trong lòng Bàng Lão Gia không còn bùng phát thành tiếng la hét như trước, thay vào đó, nó biến thành một sự quyết tâm lạnh lùng, tàn nhẫn. Hắn siết chặt chén trà ngọc bích trong tay, hơi ấm từ chén trà cũng không đủ làm dịu đi sự căm hờn đang cuộn trào. Hắn đã cố gắng dùng tiền bạc, dùng quyền lực ngầm để mua chuộc, để uy hiếp các thuộc hạ của Lâm Dịch, nhưng tất cả đều thất bại một cách khó hiểu. Giờ đây, hắn còn mất mặt trên thương trường, danh tiếng Bàng gia bị tổn hại nghiêm trọng. Cái tên Lâm Dịch, một thằng nhóc xuất thân nghèo hèn, không thiên phú tu luyện, lại dám chà đạp lên lòng tự tôn của một thế gia lâu đời như Bàng gia? Điều đó là không thể chấp nhận được.

"Cái tên Lâm Dịch kia... quả thực không thể xem thường." Giọng Bàng Lão Gia trầm đục, như tiếng đá tảng nghiến vào nhau. "Nhưng hắn quên mất, ở Thành Thiên Phong này, không phải chỉ có tiền là có thể làm mưa làm gió." Hắn đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng va chạm nhỏ trong không gian tĩnh mịch. "Hắn có thể thắng ta trên thương trường bằng những mánh khóe lạ lùng, nhưng hắn sẽ không bao giờ thắng được ta trên bàn cờ của quyền lực và pháp luật."

Đứng đối diện hắn, cung kính cúi đầu là Phán quan Trần, gương mặt gầy gò với đôi mắt gian xảo khẽ chớp. Hắn mặc bộ quan phục cũ kỹ, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ nghiêm trang nhất có thể. Mùi hương gỗ tử đàn và hương trầm trong phòng dường như khiến hắn cảm thấy ngột ngạt, nhưng ánh mắt Bàng Lão Gia còn khiến hắn sợ hãi hơn. Phán quan Trần, một kẻ tham lam và cơ hội, đã được Bàng Lão Gia mua chuộc từ lâu. Hắn là một con cờ hữu dụng trong bộ máy quan lại mục ruỗng của Thành Thiên Phong.

"Lão Gia anh minh." Phán quan Trần vội vàng tiếp lời, giọng nói nịnh bợ vang lên trong căn phòng rộng lớn. "Thuộc hạ đã có một vài kiến nghị về việc 'ổn định thị trường' và 'đảm bảo chất lượng thực phẩm' có thể trình lên Quan Đại Nhân..." Hắn thận trọng liếc nhìn biểu cảm của Bàng Lão Gia, thấy khóe môi hắn khẽ cong lên một cách đầy ẩn ý, hắn biết mình đã đi đúng hướng. "Trong bối cảnh n���n đói hoành hành, việc kiểm soát chặt chẽ các mặt hàng thiết yếu, đặc biệt là lương thực, là vô cùng cấp bách. Điều này không chỉ giúp ổn định giá cả, mà còn bảo vệ sức khỏe của bách tính."

Bàng Lão Gia nhấp một ngụm trà nữa, đôi mắt híp lại nhìn Phán quan Trần. "Nói rõ hơn."

Phán quan Trần như được tiếp thêm dũng khí, hắn bước nhẹ lên một bước, bắt đầu phác thảo kế hoạch của mình, giọng điệu trở nên tự tin hơn. "Thưa Lão Gia, các kiến nghị này bao gồm một số điều khoản quan trọng. Thứ nhất, về nguyên liệu. Tất cả các cơ sở sản xuất lương thực phải chứng minh nguồn gốc rõ ràng của nguyên liệu, phải qua kiểm định của nha môn, đảm bảo không có tạp chất hay nguyên liệu kém chất lượng. Quy trình kiểm định này sẽ tốn kém và mất nhiều thời gian, có thể kéo dài hàng tuần, thậm chí cả tháng." Hắn dừng lại một chút, như để Bàng Lão Gia tiêu hóa thông tin.

Bàng Lão Gia gật đầu, "Cái đó nghe có lý. Nhưng nếu hắn có thể chứng minh được thì sao?"

"Thưa Lão Gia, đó chỉ là một phần." Phán quan Trần cười khẩy, vẻ gian xảo hiện rõ trên gương mặt gầy guộc. "Tiếp theo là về quy trình sản xuất. Chúng ta có thể yêu cầu các cơ sở phải có giấy phép sản xuất đặc biệt, chứng minh dây chuyền đạt chuẩn vệ sinh khắt khe, tuân thủ các quy định về an toàn lao động và môi trường. Những quy định này có thể rất mơ hồ, dễ dàng bị diễn giải theo nhiều cách khác nhau, tạo điều kiện cho nha môn 'kiểm tra định kỳ' và 'phạt nguội' bất cứ lúc nào." Hắn nháy mắt, ngụ ý về những khoản phí "bôi trơn" không tên.

"Hừm, cũng không tệ." Bàng Lão Gia gật gù, ánh mắt lóe lên vẻ tính toán. "Còn gì nữa không?"

"Cuối cùng, và quan trọng nhất, thưa Lão Gia, là về phân phối và thuế quan." Phán quan Trần hạ giọng, như thì thầm một bí mật. "Chúng ta có thể đề xuất một mức thuế mới đặc biệt dành cho các mặt hàng 'bình dân' nhưng lại có 'dinh dưỡng cao', với lý do đây là những mặt hàng thiết yếu, cần được quản lý chặt chẽ để tránh trục lợi. Mức thuế này có thể được điều chỉnh đột ngột, cao đến mức gần như nuốt trọn lợi nhu��n của kẻ sản xuất. Hơn nữa, việc phân phối cũng cần được kiểm soát. Chúng ta có thể yêu cầu các cơ sở phải có giấy phép vận chuyển đặc biệt, giới hạn số lượng và tuyến đường phân phối, gây khó khăn cho việc mở rộng thị trường."

Bàng Lão Gia nhắm mắt lại, ngón tay cái xoa nhẹ trán. Hắn hình dung ra cảnh tượng Lâm Dịch phải vật lộn với những thủ tục hành chính rườm rà, những khoản thuế cắt cổ, và những đợt kiểm tra liên miên từ nha môn. "Bánh Dinh Dưỡng Bình Dân" của Lâm Dịch có thể ngon, có thể rẻ, nhưng nếu không thể sản xuất, không thể vận chuyển, không thể bán ra thị trường với giá cạnh tranh, thì nó cũng chỉ là một đống bột vô dụng. Hắn không cần phải trực tiếp đối đầu Lâm Dịch trên thương trường, hắn chỉ cần dùng quyền lực để bóp nghẹt mọi đường sống của đối thủ. Đây chính là cách mà các thế gia quyền quý đã làm từ bao đời nay, dùng quan trường để thao túng thị trường, để bảo vệ lợi ích của mình.

"Rất tốt." Bàng Lão Gia cuối cùng cũng mở mắt, một nụ cười nhạt xuất hiện trên khuôn mặt. "Kế hoạch này... rất có tiềm năng. Ngươi hãy soạn thảo chi tiết, sau đó ta sẽ cùng ngươi đến nha môn trình lên Quan Đại Nhân. Nhưng nhớ kỹ, mọi thứ phải hợp lý, phải có vẻ là vì bách tính, vì an sinh xã hội." Hắn đứng dậy, bước đến cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen kịt. "Cái tên Lâm Dịch kia, hắn nghĩ rằng hắn có thể dùng lòng tốt và sự khéo léo để thay đổi tất cả? Hắn vẫn còn quá non nớt. Ở thế giới này, quyền lực mới là thứ quyết định tất cả. Hắn đã chọc giận một kẻ không nên chọc giận, và giờ hắn sẽ phải trả giá."

Mùi không khí ẩm ướt từ bên ngoài phả vào, báo hiệu cơn mưa sắp tới. Bàng Lão Gia hít một hơi thật sâu, trong lòng tràn ngập sự hả hê. Hắn đã quen với việc điều khiển mọi thứ từ trong bóng tối, và lần này cũng không ngoại lệ. Lâm Dịch có thể có những ý tưởng hiện đại, nhưng hắn sẽ không bao giờ hiểu được sự phức tạp của một xã hội phong kiến đã mục ruỗng, nơi mà luật pháp chỉ là công cụ trong tay kẻ mạnh. Đây không phải là một cuộc chiến công bằng, và Bàng Lão Gia cũng không bao giờ mong đợi điều đó. Hắn chỉ muốn Lâm Dịch phải biến mất, cùng với cái "Bánh Dinh Dưỡng Bình Dân" đáng ghét của hắn.

***

Sáng hôm sau, bầu trời Thành Thiên Phong trong xanh đến lạ thường, nhưng không khí trong nha môn của Quan Đại Nhân lại nặng nề như chì. Quan Đại Nhân, với gương mặt có phần nghiêm nghị, bộ râu dài được vuốt ve cẩn thận, đang ngồi sau bàn công đường chất đầy tấu chương. Mùi mực và giấy cũ quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của chốn quan trường. Hắn vừa mới kết thúc một cuộc họp căng thẳng về tình hình an ninh biên giới và dịch bệnh đang lan rộng ở các vùng lân cận. Những tin đồn về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành" càng khiến hắn cảm thấy bất an. Triều đình đang gặp khó khăn, và hắn, một quan lại địa phương, phải tìm cách giữ vững sự ổn định ở Thành Thiên Phong bằng mọi giá.

Bàng Lão Gia và Phán quan Trần đang đứng đối diện hắn, cung kính trình bày các kiến nghị. Bàng Lão Gia, với vẻ mặt nghiêm nghị và giọng điệu đầy vẻ lo lắng cho dân chúng, bắt đầu: "Thưa Đại Nhân, trong bối cảnh nạn đói hoành hành và dịch bệnh có nguy cơ bùng phát, tình hình Thành Thiên Phong trở nên vô cùng phức tạp. Các hoạt động thương mại tự phát, đặc biệt là trong lĩnh vực lương thực, đang gây ra nhiều bất ổn."

Quan Đại Nhân lắng nghe, ánh mắt dò xét lướt qua Bàng Lão Gia rồi dừng lại ở Phán quan Trần. Hắn thừa hiểu ý đồ của Bàng Lão Gia. Một thế gia lâu đời như Bàng gia không đời nào lại "lo lắng" cho dân chúng một cách vô tư như vậy, đặc biệt là khi "Bánh Dinh Dưỡng Bình Dân" của Lâm Dịch đang làm suy yếu quyền kiểm soát thị trường của họ. Hắn biết rõ Bàng Lão Gia muốn dùng tay hắn để bóp chết Lâm Dịch. Tuy nhiên, hắn cũng đang đứng giữa hai làn đạn. Một mặt, Lâm Dịch đang làm tốt việc ổn định lương thực cho dân nghèo, điều này có lợi cho chính quyền trong việc duy trì trật tự. Mặt khác, Lâm Dịch đang dần trở thành một thế lực khó kiểm soát, phá vỡ trật tự cũ mà hắn và các thế gia khác đã dày công xây dựng. Việc "ổn định" lại trật tự cũ, dù là bằng cách nào, có thể có lợi cho địa vị của hắn.

"… để tránh tình trạng kẻ xấu lợi dụng tình hình hỗn loạn, tung ra các sản phẩm kém chất lượng, làm ảnh hưởng đến sức khỏe của bách tính, cũng như gây ra sự cạnh tranh không lành mạnh." Bàng Lão Gia tiếp tục, giọng điệu đầy vẻ chính nghĩa. "Chúng ta cần có những quy định nghiêm ngặt hơn để kiểm soát nguồn gốc nguyên liệu, quy trình sản xuất và phân phối các loại lương thực, đặc biệt là những loại đang được bán tràn lan trên thị trường với danh nghĩa 'bình dân' nhưng lại không rõ nguồn gốc."

Quan Đại Nhân thở dài một hơi nặng nề, tiếng thở dài vang vọng trong căn phòng rộng lớn. "Những kiến nghị này... cũng có lý. Nhưng thi hành e rằng sẽ gặp nhiều trở ngại. Dân chúng đang đói khổ, chúng ta không thể gây thêm khó khăn cho họ. Hơn nữa, việc kiểm soát gắt gao như vậy sẽ tốn kém rất nhiều nhân lực và vật lực." Hắn nói vậy, nhưng trong lòng đã có phần nghiêng về phía Bàng Lão Gia. Việc kiểm soát Lâm Dịch là điều cần thiết, nếu không hắn sẽ trở thành một cái gai trong mắt hắn và triều đình. Hơn n���a, Bàng Lão Gia là một nguồn tài chính quan trọng cho nha môn, không thể dễ dàng đắc tội.

Phán quan Trần thấy Quan Đại Nhân có vẻ dao động, lập tức chớp lấy thời cơ. "Thưa Đại Nhân, chỉ cần Đại Nhân ra lệnh, thuộc hạ sẽ phối hợp cùng các bộ phận khác để thực thi nghiêm ngặt, đảm bảo Thành Thiên Phong được bình yên. Chúng ta có thể thành lập một tổ công tác đặc biệt, chịu trách nhiệm kiểm tra và giám sát. Về chi phí, Bàng Lão Gia đây đã hứa sẽ hỗ trợ một phần, xem như tấm lòng của một thương nhân yêu nước, lo cho bách tính." Hắn quay sang Bàng Lão Gia, đưa mắt ra hiệu.

Bàng Lão Gia lập tức gật đầu, "Đúng vậy, thưa Đại Nhân. Bàng gia nguyện cống hiến một phần nhỏ để ổn định trật tự và an sinh xã hội. Chúng tôi cũng sẽ đảm bảo nguồn cung ứng lương thực thay thế, nếu như có bất kỳ sự gián đoạn nào trong thị trường do việc áp dụng các quy định mới này." Hắn đưa ra lời hứa hẹn, vừa là để mua chuộc, vừa là để trấn an Quan Đại Nhân về khả năng xảy ra biến động xã hội.

Quan Đại Nhân nhắm mắt lại, suy nghĩ. Đầu óc hắn quay cuồng với những tính toán. Việc Lâm Dịch đang làm là tốt, nhưng nếu cứ để hắn tự do phát triển, hắn sẽ trở thành một thế lực mới, đe dọa đến quyền lực của hắn. Hơn nữa, việc kiểm soát một thương nhân quá mạnh là điều mà triều đình không bao giờ mong muốn. Trong bối cảnh loạn lạc và nạn đói, sự ổn định là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, sự ổn định đó phải được duy trì bằng cách đàn áp những mầm mống "phá cách". Hắn cũng cần một cái cớ để có thể 'hợp pháp' siết chặt quản lý, tránh những rắc rối về sau.

Sau một hồi suy nghĩ, Quan Đại Nhân cuối cùng cũng gật đầu chấp thuận. Tiếng thở dài của hắn mang theo sự mệt mỏi và cả một chút bất đắc dĩ. "Được rồi. Các ngươi hãy soạn thảo chi tiết các quy định này, trình lên ta duyệt trong vài ngày tới. Nhớ kỹ, mọi điều khoản phải chặt chẽ, rõ ràng, và phải có lý có tình. Không được phép gây ra bất kỳ sự xáo trộn lớn nào trong dân chúng. Và Bàng Lão Gia, ngươi phải đảm bảo lời hứa của mình về việc cung cấp lương thực thay th��. Nếu xảy ra bất kỳ biến cố nào, ta sẽ truy cứu trách nhiệm đến cùng." Giọng hắn chứa đựng sự cảnh cáo.

Bàng Lão Gia và Phán quan Trần mừng rỡ, đồng thanh đáp lời. "Thuộc hạ tuân lệnh, Đại Nhân." Bàng Lão Gia trong lòng hả hê, biết rằng hắn đã giành được một chiến thắng quan trọng. Hắn cúi đầu chào, rồi cùng Phán quan Trần rời khỏi nha môn, để lại Quan Đại Nhân ngồi đó, gương mặt vẫn còn đăm chiêu. Hắn biết mình vừa ra một quyết định có thể gây ra nhiều hệ lụy, nhưng đây là con đường ít chông gai nhất để giữ vững vị trí của mình trong thời buổi nhiễu nhương này. Cái mùi mực và giấy cũ trong nha môn, bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.

***

Chiều cùng ngày, ánh mặt trời đã dần tắt phía chân trời, chỉ còn những tia nắng yếu ớt xuyên qua khung cửa sổ, chiếu rọi vào văn phòng của Lâm Dịch tại Thương Hội. Không gian vốn đã tĩnh lặng, nay lại càng trầm lắng hơn khi Lâm Dịch ngồi trước bàn làm việc, chăm chú đọc tấm giấy báo cáo mà Trần Nhị Cẩu vừa mang đến. Mùi hương trà mộc thoang thoảng trong phòng cũng không thể xua đi sự căng thẳng đang bao trùm.

Trần Nhị Cẩu, với gương mặt ngây ngô nhưng đôi mắt nhanh nhẹn, đứng bên cạnh, vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng. "Đại ca, các quy định này... dường như là nhắm thẳng vào chúng ta. Nếu chúng ta không thể đáp ứng, e rằng sẽ bị đình chỉ buôn bán." Hắn chỉ vào một vài dòng chữ trên tờ giấy, nơi ghi rõ những yêu cầu ngặt nghèo về kiểm định chất lượng và quy trình sản xuất.

Bạch Vân Nhi, vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát, cũng đang cau mày xem xét. Đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng lướt qua từng điều khoản, gương mặt dần trở nên nghiêm trọng. "Mức thuế mới này quá cao, gần như nuốt trọn lợi nhuận của 'Bánh Dinh Dưỡng Bình Dân'. Và việc kiểm định... Họ có thể viện cớ bất cứ lúc nào để gây khó dễ cho chúng ta, buộc chúng ta phải đóng cửa hoặc chịu phạt nặng." Nàng đặt tờ giấy xuống, tiếng giấy sột soạt vang lên khe khẽ. "Đây rõ ràng là thủ đoạn của Bàng Lão Gia. Hắn không thể đánh bại chúng ta trên thương trường, liền dùng đến quyền lực quan trường."

Lâm Dịch, vẫn giữ vẻ mặt trầm tư, khẽ nhíu mày. Hắn đặt tờ giấy báo cáo xuống bàn, ngón tay gõ nhẹ lên mặt gỗ. Trong thâm tâm, hắn đã đoán được điều này. Từ khi Bàng Lão Gia thất bại trong việc mua chuộc thuộc hạ của hắn, đến việc "Bánh Dinh Dưỡng Bình Dân" gây thiệt hại nặng nề cho Bàng gia, hắn biết rằng đối thủ sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Bàng Lão Gia là một kẻ thâm độc, và khi bị dồn vào đường cùng, hắn sẽ không ngần ngại sử dụng mọi thủ đoạn, kể cả những thủ đoạn bẩn thỉu nhất của chốn quan trường mục ruỗng.

"Bàng Lão Gia không thể đánh bại chúng ta bằng thương nghiệp, liền dùng đến quyền lực quan trường." Lâm Dịch khẽ nói, giọng điệu trầm ấm nhưng ẩn chứa sự sắc bén. "Đúng là... không từ thủ đoạn. Hắn nghĩ rằng chỉ cần dùng một vài quy định hành chính, một vài đạo luật cũ kỹ, là có thể bóp chết chúng ta. Nhưng hắn đã quên mất một điều, chính quyền địa phương cũng không phải là một khối thống nhất." Ánh mắt hắn lóe lên vẻ tính toán, như thể đang nhìn xuyên thấu qua những lớp vỏ bọc phức tạp của thế giới này.

"Ý của Đại ca là... chúng ta có thể lợi dụng sự mâu thuẫn nội bộ của bọn họ?" Trần Nhị Cẩu hỏi, ánh mắt ngây ngô sáng lên một tia hiểu biết.

Lâm Dịch gật đầu. "Mọi bộ máy đều có kẽ hở, đặc biệt là một bộ máy đã mục ruỗng như quan trường Đại Hạ. Quan Đại Nhân, dù bị Bàng Lão Gia ép buộc, nhưng hắn cũng là một kẻ thực dụng. Hắn sẽ không muốn Thành Thiên Phong lâm vào cảnh hỗn loạn vì những quy định bất công. Hơn nữa, việc chúng ta giúp đỡ dân nghèo bằng 'Bánh Dinh Dinh Dưỡng Bình Dân' cũng là một điểm cộng trong mắt hắn, dù hắn có vẻ ngoài nghiêm khắc đến đâu." Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của giấy và mực cũ, cùng với mùi ẩm mốc đặc trưng của những tài liệu chất chồng. Hắn không phải là kẻ mù quáng trước sự bất công, nhưng hắn cũng không phải là kẻ ngây thơ để lao đầu vào chỗ chết.

"Vậy chúng ta nên làm gì bây giờ, Lâm Dịch?" Bạch Vân Nhi hỏi, giọng nói đầy tin tưởng. Nàng đã quen với việc Lâm Dịch luôn có những kế sách vượt xa suy nghĩ của người thường.

Lâm Dịch đứng dậy, bước đến cửa sổ. Ngoài kia, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm lấy Thành Thiên Phong. Những tin đồn về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận, và những cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ, tất cả đều báo hiệu một sự bất ổn lớn đang đến gần. Những tin đồn mơ hồ về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành" cũng bắt đầu xuất hiện nhiều hơn, khiến bức tranh càng thêm phức tạp.

"Đầu tiên," Lâm Dịch chậm rãi nói, "chúng ta sẽ không phản ứng một cách bốc đồng. Càng bị dồn ép, chúng ta càng phải giữ bình tĩnh. Chúng ta sẽ nghiên cứu kỹ lưỡng từng điều khoản trong các quy định này, tìm kiếm những lỗ hổng, những điểm có thể bị lợi dụng để chống lại chính họ." Hắn quay lại nhìn Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu, ánh mắt kiên định. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng chúng ta có thể tự tạo ra sự công bằng cho chính mình và những người xung quanh. Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Chúng ta sẽ dùng tri thức để phân tích, để tìm ra cách đối phó."

"Thứ hai, chúng ta sẽ không ngừng sản xuất và phân phối 'Bánh Dinh Dưỡng Bình Dân'. Nhu cầu của dân chúng là vô cùng lớn, và đó là lá chắn tốt nhất của chúng ta. Nếu họ dám đình chỉ một sản phẩm đang cứu đói hàng ngàn người, họ sẽ phải đối mặt với áp lực dư luận khổng lồ. Chúng ta sẽ thông qua các kênh của Trần Nhị Cẩu và những người khác, khéo léo lan truyền thông tin về sự bất công này trong dân chúng." Lâm Dịch nhớ đến những người dân nghèo đã xếp hàng dài để mua bánh, những ánh mắt biết ơn mà hắn đã thấy. Đó không chỉ là kinh doanh, đó còn là một lời hứa, một trách nhiệm.

"Thứ ba," Lâm Dịch tiếp tục, "Bạch Vân Nhi, nàng hãy liên lạc với các mối quan hệ của chúng ta trong quan trường. Chắc chắn không phải tất cả quan lại đều bị Bàng Lão Gia mua chuộc. Sẽ có những người nhìn thấy sự bất hợp lý trong các quy định này, hoặc đơn giản là muốn lợi dụng cơ hội để làm suy yếu ảnh hưởng của Bàng gia. Chúng ta cần tìm ra những kẻ đó, và biến họ thành đồng minh ti��m năng." Hắn biết, việc này không đơn giản, nhưng đó là con đường duy nhất. "Quan Đại Nhân, dù bị ép buộc, vẫn cho thấy sự 'thực dụng' của mình, có thể sẽ còn thay đổi lập trường tùy theo tình thế. Chúng ta cần nắm bắt điều đó."

Lâm Dịch siết nhẹ chén trà trong tay, cảm nhận hơi ấm lan tỏa. Hắn biết rằng, đây là một cuộc chiến dai dẳng, không chỉ là tiền bạc mà còn là sự sống còn của cả thương hội và những người mà hắn muốn bảo vệ. Bàng Lão Gia đang dồn hắn vào đường cùng, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Thay vào đó, hắn sẽ biến áp lực này thành động lực để phát triển, để xây dựng một nền tảng vững chắc hơn nữa. Hắn không phải là một anh hùng mơ mộng, nhưng hắn là một người sống sót, một người bảo vệ, và quan trọng hơn cả, hắn là một người có thể nhìn thấy tương lai trong khi những kẻ khác chỉ nhìn thấy hiện tại.

"Cuộc chiến này mới chỉ là khởi đầu, Vân Nhi." Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định. "Nhưng ta tin, chúng ta sẽ thắng."

Ngoài cửa sổ, màn đêm đã dày đặc, che khuất mọi thứ. Nhưng trong văn phòng của Lâm Dịch, một ngọn lửa ý chí vẫn đang cháy sáng, chuẩn bị cho những thử thách cam go nhất. Sự can thiệp của quan trường vào hoạt động kinh doanh của Lâm Dịch báo hiệu rằng anh sẽ phải đối mặt với các thế lực chính trị ngày càng lớn hơn, không chỉ là thương nhân hay giang hồ. Cuộc chiến không còn chỉ là tranh giành lợi nhuận, mà đã trở thành một cuộc đấu trí căng thẳng, nơi Lâm Dịch phải dùng trí tuệ và sự kiên cường của mình để tồn tại và bảo vệ những gì anh trân trọng.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free