Lạc thế chi nhân - Chương 426: Đòn Giáng Trí Mạng: Bánh Dinh Dưỡng Bình Dân Và Uy Tín Bàng Gia
Ánh đèn dầu lập lòe ngoài cửa sổ đã tắt hẳn, nhường chỗ cho vầng trăng bạc soi rọi khung cửa sổ văn phòng Lâm Dịch, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn gỗ. Hắn vẫn đứng đó, lặng ngắm thành Thiên Phong chìm trong đêm, tâm trí vẫn vương vấn câu nói của Bạch Vân Nhi. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất." Đúng vậy, và hắn sẽ dùng thứ vũ khí ấy để bảo vệ những người hắn trân trọng, để xây dựng một thế giới nhỏ bé an toàn giữa bão tố loạn lạc. Hắn không mơ mộng xưng bá thiên hạ, nhưng hắn phải đảm bảo rằng những người tin tưởng hắn sẽ không phải chịu cảnh đói rét, áp bức. Cuộc chiến với Bàng Lão Gia, với Hắc Sa Bang, và vô vàn những thế lực thối nát khác, chỉ mới là khởi đầu.
Một đêm trôi qua, và khi vầng dương đầu tiên len lỏi qua rặng núi phía Đông, mang theo hơi ấm xua đi cái se lạnh của màn đêm, Thành Thiên Phong lại bắt đầu một ngày mới. Hơi sương còn vương trên mái ngói, trên những con đường đất đá lổn nhổn, nhưng không khí đã bắt đầu rộn ràng. Tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng lạch cạch của xe ngựa, và mùi khói bếp bay lên từ những mái nhà tranh tre.
***
Trong một góc chợ náo nhiệt của Thành Thiên Phong, một gian hàng tạm bợ, đơn sơ nhưng sạch sẽ bất ngờ trở thành tâm điểm chú ý. Nó chỉ là một mái che bằng bạt thô, dựng trên bốn cột gỗ giản dị, phía trước bày một cái bàn lớn chất đầy những chiếc bánh hình tròn, màu nâu vàng, bốc khói nghi ngút. Không có biển hiệu cầu kỳ, chỉ vài dòng chữ viết nguệch ngoạc trên tấm ván gỗ: "Bánh Dinh Dưỡng Bình Dân – No bụng, khỏe người, giá rẻ!"
Dù vậy, một dòng người dài dằng dặc đã xếp hàng từ trước khi mặt trời lên hẳn, kéo dài qua mấy con hẻm nhỏ, đủ thấy sức hút của nó. Trong đám đông đói khổ, gầy gò vì nạn đói hoành hành khắp nơi, những chiếc bánh kia như một vị cứu tinh. Tiếng trò chuyện râm ran, tiếng xuýt xoa vì hơi ấm từ những chiếc bánh, và cả những tiếng cười khe khẽ, tạo nên một bản giao hưởng độc đáo của sự sống giữa bộn bề khó khăn.
Trần Nhị Cẩu, với khuôn mặt ngây ngô nhưng đôi mắt sáng quắc, đang đứng trước gian hàng, tay thoăn thoắt nhận tiền, tay kia chuyền bánh. Hắn mặc một bộ y phục vải thô sạch sẽ, trên trán lấm tấm mồ hôi nhưng miệng vẫn tươi cười. "Bà con cứ từ từ, ai cũng có phần! Bánh này vừa rẻ, vừa no, lại còn bổ dưỡng nữa! Đại ca Lâm Dịch đã dặn dò, phải đảm bảo bà con ai cũng có bánh ăn no bụng!" Giọng hắn sang sảng, đầy nhiệt huyết, xua tan đi chút mệt mỏi trong đám đông.
Bên cạnh Trần Nhị Cẩu là Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch rất nhiều, đang dùng sức lực của mình để giữ trật tự. Anh ta đứng vững như một cây cột, ánh mắt nghiêm nghị quét qua đám đông, nhưng khi nhìn thấy một bà lão run rẩy, Vương Đại Trụ liền cúi người, đỡ bà vào hàng, và không quên nhắc nhở: "Đại ca dặn rồi, phải bán đúng giá, không được gian lận, phải để mọi người ai cũng mua được! Mấy đứa nhỏ đứng sau đừng chen lấn, bánh còn nhiều lắm!" Giọng anh ta hơi cục cằn, nhưng ẩn chứa sự chân chất, tử tế khiến người khác cảm thấy tin cậy. Mùi bánh nướng thơm lừng, quyện lẫn mùi khói gỗ từ lò nướng ở phía sau, và mùi mồ hôi của những con người lao động, tạo nên một không khí rất đỗi đời thường, rất đỗi sống động.
"Lâm lão bản thật là người có tâm! Giữa lúc loạn lạc thế này, còn nghĩ đến dân đen chúng ta!" Một người phụ nữ trung niên, ôm đứa con gầy gò trong tay, thốt lên, ánh mắt đầy biết ơn khi nhận được chiếc bánh ấm nóng. Cô vội vàng bẻ một miếng nhỏ, đưa vào miệng đứa trẻ, nhìn nó nuốt vội vàng mà lòng quặn thắt.
"Đúng vậy, mấy cửa hàng của Bàng Lão Gia thì toàn bán gạo mốc, bánh thiu với giá cắt cổ. Lâm lão bản đây mới là người của dân!" Một ông lão râu tóc bạc phơ gật gù phụ họa, tay run run cầm chiếc bánh, hít hà mùi thơm.
Những lời ca ngợi, những tiếng cảm ơn không ngớt vang lên, như những nốt nhạc vui tai giữa buổi sáng chợ. Lâm Dịch đứng cách đó không xa, tựa vào một gốc cây cổ thụ, lặng lẽ quan sát. Hắn mặc bộ y phục vải thô quen thuộc, hơi bạc màu, mái tóc đen bù xù được buộc đơn giản phía sau. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây không còn vẻ xanh xao như những ngày đầu xuyên không, mà hiện rõ sự từng trải, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một sự sắc bén khó lường. Hắn không trực tiếp tham gia vào việc bán hàng, nhưng ánh mắt hắn theo dõi từng cử chỉ của Trần Nhị Cẩu, của Vương Đại Trụ, và cả phản ứng của từng người dân.
Trong thâm tâm, hắn thầm đánh giá hiệu quả của chiến lược này. "Bánh Dinh Dưỡng Bình Dân" không chỉ đơn thuần là một sản phẩm, nó là một giải pháp. Trong bối cảnh nạn đói đang bùng phát, lương thực khan hiếm, những loại bánh làm từ bột thô, đậu nành, khoai lang, trộn thêm một ít thịt vụn và rau củ sấy khô, không chỉ cung cấp đủ năng lượng mà còn đảm bảo dinh dưỡng cơ bản. Quan trọng hơn, giá thành của nó lại vô cùng phải chăng, chỉ bằng một phần nhỏ so với các loại bánh hay cháo của Bàng Lão Gia.
Hắn nhắm mắt lại một chút, hít thở cái mùi hỗn tạp của chợ búa, của đất đá, của mồ hôi và thức ăn, nhưng cảm thấy một sự bình yên lạ lùng. Hắn không phải là kẻ giàu lòng từ bi, nhưng hắn biết rằng, sự sinh tồn của hắn, và của cả tổ chức hắn, gắn liền với sự ủng hộ của dân chúng. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ. Và để sinh tồn, không chỉ cần kiếm tiền, mà còn cần tạo ra giá trị, tạo ra niềm tin. Cái mà Bàng Lão Gia thiếu, chính là điều này. Hắn chỉ biết vơ vét, bóc lột, mà không hề nghĩ đến việc tạo ra một giá trị bền vững cho xã hội, một sản phẩm mà người dân thực sự cần.
Những chiếc bánh nóng hổi được trao đi, không chỉ là thức ăn, mà còn là một tia hy vọng nhỏ nhoi trong những ngày u ám. Hắn nhìn thấy những đôi mắt sáng lên, những nụ cười hiếm hoi nở trên khuôn mặt hốc hác, và hắn biết, hắn đã đúng. Đây không chỉ là một cuộc chiến thương trường, đây còn là một cuộc chiến về lòng người. Bàng Lão Gia dùng tiền bạc và quyền lực để mua chuộc, để áp bức. Còn hắn, hắn dùng tri thức, dùng sự thấu hiểu tâm lý con người, để xây dựng lòng tin.
Lâm Dịch khẽ nhếch môi. "Hạt mầm trung thành ��ã đâm rễ, và giờ là lúc nó bắt đầu kết trái." Hắn nhớ lại những lời nói của Bạch Vân Nhi đêm qua, và cả sự kiên định của Nhị Cẩu, Đại Trụ, Lý Hổ khi đối mặt với sự cám dỗ của Bàng Lão Gia. Chính những hành động này, những chiếc bánh này, sẽ củng cố niềm tin ấy, biến nó thành một bức tường thành vững chắc mà không kẻ nào có thể phá vỡ bằng tiền bạc hay vũ lực đơn thuần.
Hắn quan sát Trần Nhị Cẩu nhiệt tình giải thích công dụng của bánh, Vương Đại Trụ kiên nhẫn duy trì trật tự. Họ không chỉ làm việc, họ đang cống hiến, đang bảo vệ điều mà họ tin tưởng. Và điều đó, trong mắt Lâm Dịch, quý giá hơn bất cứ tài sản nào. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nghĩ. Nhưng ít nhất, hắn có thể tạo ra một góc nhỏ, nơi sự công bằng được tôn trọng, nơi sự nỗ lực được đền đáp, và nơi những con người lương thiện có thể tìm thấy một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Giữa sự ồn ào, náo nhiệt của chợ, một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi hương của các loại gia vị, của đất ẩm v�� cả mùi bánh nướng đang tỏa ra sức sống. Lâm Dịch hít sâu một hơi, cảm nhận cái hương vị đặc trưng của thế giới này. Hắn biết, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, nhưng hắn đã có trong tay một thứ vũ khí vô cùng lợi hại: sự ủng hộ của dân chúng và lòng trung thành của những người cộng sự. Đó chính là nền tảng vững chắc nhất để đối phó với những thử thách sắp tới.
***
Cùng lúc đó, trong một dinh thự lộng lẫy ở trung tâm Thành Thiên Phong, bầu không khí lại hoàn toàn trái ngược. Trời âm u, có gió lớn thổi qua những tán cây cổ thụ trong vườn, tạo nên những tiếng xào xạc u ám. Trong căn phòng thái sư rộng lớn, trang hoàng xa hoa với những bức tranh lụa, đồ sứ quý giá và hương trầm cao cấp phảng phất, Bàng Lão Gia đang ngồi trên chiếc ghế điêu khắc tinh xảo, khuôn mặt mập mạp đỏ bừng vì giận dữ. Đôi mắt nhỏ của hắn gần như biến mất trong những lớp mỡ, chỉ còn là hai khe hẹp chứa đầy tia căm hờn.
Hắn ta mặc một bộ y phục lụa thêu hoa văn tinh xảo, nhưng giờ đây, chiếc áo đó dường như đang căng ph��ng theo từng nhịp thở hổn hển của hắn. Phía trước hắn, vài tên tay sai đang run rẩy đứng cúi đầu, không dám ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào chủ nhân. Tiếng gió rít qua khe cửa, tiếng cành cây va đập vào nhau bên ngoài, càng làm tăng thêm sự căng thẳng, ngột ngạt trong căn phòng. Mùi hương trầm ngọt ngào, thường ngày mang lại sự thư thái, giờ đây lại bị át đi bởi mùi lo lắng, sợ hãi toát ra từ những kẻ đang đứng chịu trận.
"Nói lại xem! Các ngươi nói cái gì?!" Giọng Bàng Lão Gia rít lên, đanh thép và đầy phẫn nộ, khiến mấy tên tay sai giật bắn mình. Hắn ta chống tay lên thành ghế, dường như muốn bật dậy ngay lập tức để trút cơn thịnh nộ.
Tên tay sai thứ nhất, một gã đàn ông gầy gò với vẻ mặt tái mét, lí nhí đáp: "Bẩm lão gia... các tiệm bánh của chúng ta... vắng khách trầm trọng ạ... Hầu như... hầu như không còn ai lui tới nữa..." Hắn ta nuốt nước bọt khó khăn, cảm thấy cổ họng khô khốc.
"Không còn ai? Các ngươi nói đùa ta sao?!" Bàng Lão Gia đập mạnh tay xuống thành ghế, tạo ra một tiếng va đập khô khốc, vang v���ng khắp căn phòng. Một chiếc bình sứ nhỏ trên bàn trà gần đó rung lên bần bật. "Mới hôm qua, chúng nó còn chen lấn xếp hàng mua bánh, mua cháo của ta! Hôm nay lại không một bóng người? Chẳng lẽ, dân chúng Thành Thiên Phong đều đã no đủ rồi sao?!" Giọng hắn ta chứa đầy sự mỉa mai và hoài nghi.
Tên tay sai thứ hai, có vẻ lanh lợi hơn một chút, vội vàng lên tiếng giải thích: "Không phải vậy, lão gia. Toàn bộ khách hàng đều đổ về phía Lâm Dịch... Cái tên nhãi ranh đó... hắn mở một gian hàng tạm bợ ở chợ, bán cái gọi là 'Bánh Dinh Dưỡng Bình Dân'..."
"Cái gì?! Cái thứ bánh vớ vẩn gì đó mà lại khiến khách của ta bỏ đi hết sao?!" Bàng Lão Gia gần như nhảy dựng lên, khuôn mặt đỏ gay gắt. Hắn không thể tin nổi vào tai mình. Hắn, Bàng Lão Gia, người nắm giữ gần hết các mối làm ăn lương thực ở Thành Thiên Phong, lại bị một thằng nhãi ranh không có chút gia thế nào qua mặt?
"Bẩm lão gia, không chỉ vậy... Dân chúng còn ca ngợi hắn là 'thương nhân nhân đức', 'vị cứu tinh của dân nghèo' ạ... Còn lão gia..." Tên tay sai thứ hai ngập ngừng, không dám nói hết câu.
"Còn ta thì sao?!" Bàng Lão Gia gầm lên, đôi mắt híp lại đầy hung ác. Hắn ta không cần nghe cũng biết bọn họ sẽ nói gì về hắn. Chắc chắn là những lời chửi rủa, những lời oán thán về sự bóc lột, về giá cắt cổ của hắn.
"Họ nói... lão gia chỉ biết hút máu dân nghèo... lợi dụng nạn đói để kiếm lời..." Tên tay sai thứ nhất cuối cùng cũng đánh liều nói ra, giọng lí nhí như muỗi kêu. Hắn cảm thấy sống lưng lạnh toát, chờ đợi cơn thịnh nộ của chủ nhân.
"Đồ khốn nạn! Thằng nhãi ranh Lâm Dịch! Hắn dám dùng cái thứ bánh ghẻ đó để phá hoại công việc làm ăn của ta sao?! Hắn dám bôi nhọ thanh danh của Bàng gia ta sao?!" Bàng Lão Gia vung tay, hất đổ cả bộ ấm trà trên bàn, tiếng sứ vỡ loảng xoảng vang lên chói tai. Mùi hương trà và gốm vỡ trộn lẫn với hương trầm, tạo nên một sự hỗn loạn khó tả. Hắn ta thở hổn hển, cả người run lên bần bật. "Ta đã không thèm động đến hắn, hắn lại dám trèo lên đầu ta ngồi! Lần trước hắn từ chối lời đề nghị của ta đã đành, lần này h���n còn dám công khai đối đầu với ta!"
Hắn ta đi đi lại lại trong phòng, tiếng bước chân nặng nề vang lên trên sàn gỗ. Sự thất bại trong việc mua chuộc thuộc hạ của Lâm Dịch vẫn còn khiến hắn cảm thấy ê chề, và giờ đây, cuộc tấn công trực diện vào miếng cơm manh áo của hắn càng khiến sự tức giận bùng lên dữ dội. "Cái đồ nghèo hèn đó thì có gì mà làm ra được thứ bánh dinh dưỡng? Chắc chắn là có người đứng sau giật dây! Hay là hắn đã học được từ đâu đó những thủ đoạn bẩn thỉu của bọn buôn gian bán lận!" Bàng Lão Gia gào thét, sự hoài nghi và căm hờn bao trùm lấy tâm trí hắn. Hắn không thể chấp nhận rằng một kẻ xuất thân từ vùng biên thùy nghèo khó lại có thể làm được những điều như vậy.
Trong đầu Bàng Lão Gia, hắn chỉ thấy một hình ảnh: Lâm Dịch, cái tên thiếu niên gầy gò, khuôn mặt thanh tú nhưng đôi mắt đầy vẻ khôn ngoan, đang cười nhạo hắn. Cái suy nghĩ đó càng khiến hắn tức điên. Hắn đã sống cả đời trong sự giàu có, quyền lực, chưa bao giờ phải chịu nhục nhã như vậy. "Tri thức là vũ kh�� mạnh nhất," hắn chợt nhớ lại lời đồn đại về Lâm Dịch. Nhưng hắn không tin vào những thứ phù phiếm đó. Tiền bạc và quyền lực mới là thứ tối thượng!
"Lão gia, chúng ta phải làm gì đây ạ?" Tên tay sai thứ ba dè dặt hỏi, nhìn những mảnh vỡ sứ dưới chân Bàng Lão Gia mà lòng thót lại.
Bàng Lão Gia dừng lại đột ngột, đôi mắt nhỏ híp lại, nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, nơi những cơn gió vẫn đang rít gào. Một ý nghĩ đen tối chợt lóe lên trong đầu hắn. "Không dễ dàng vậy đâu, Lâm Dịch! Ngươi nghĩ chỉ cần vài cái bánh vớ vẩn là có thể lung lay được Bàng gia ta sao?" Hắn ta siết chặt nắm đấm, để lộ những khớp xương trắng bệch. "Ta sẽ cho ngươi biết thế nào là cái giá của sự ngông cuồng! Ta sẽ khiến ngươi phải hối hận vì đã chọc giận Bàng gia này!" Hắn nghiến răng, giọng nói trầm khàn, đầy vẻ đe dọa. "Truyền lệnh xuống, tập hợp tất cả các quản sự. Ta muốn nghe báo cáo chi tiết về từng cửa hàng, từng kho hàng. Và ta muốn biết, cái gọi là 'Bánh Dinh Dưỡng Bình Dân' đó được làm từ cái gì, nguồn nguyên li��u ở đâu, và ai đã cung cấp cho cái thằng nhãi ranh đó!" Hắn ta liếc nhìn bọn tay sai, ánh mắt lạnh lẽo như băng. "Nếu có bất kỳ ai dám qua lại với hắn, dù chỉ là một hạt gạo, các ngươi biết hậu quả rồi đấy!"
Bọn tay sai vội vã cúi đầu, đồng thanh đáp: "Rõ, lão gia!" và nhanh chóng lui ra ngoài, để lại Bàng Lão Gia một mình trong căn phòng ngập tràn sự giận dữ và căm hờn. Hắn ta không hề nhận ra, chính sự tức giận mù quáng này đã khiến hắn lộ ra quá nhiều sơ hở, và đang đẩy hắn vào cái bẫy mà Lâm Dịch đã giăng sẵn.
***
Trong khi Bàng Lão Gia đang bùng nổ trong cơn thịnh nộ, tại văn phòng của Lâm Dịch, bầu không khí lại hoàn toàn tĩnh lặng và tập trung. Đêm đã buông xuống hoàn toàn, trăng sáng vằng vặc treo trên nền trời đen thẫm, những cơn gió nhẹ hiu hiu thổi qua cửa sổ, mang theo hơi lạnh của đêm khuya. Căn phòng làm việc gọn gàng, ấm cúng, được thắp sáng bằng vài ngọn đèn dầu nhỏ, tỏa ra ánh sáng vàng dịu. Mùi mực, giấy và trà thơm thoang thoảng trong không khí, tạo nên một không gian làm việc lý tưởng.
Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi ngồi đối diện nhau, trên chiếc bàn gỗ lớn bày la liệt sổ sách, giấy tờ và những bản thống kê doanh thu được viết tay cẩn thận. Lâm Dịch mặc một bộ y phục đơn giản, ngồi thẳng lưng, ánh mắt sắc bén lướt qua các con số, từng dòng chữ. Hắn nhấp một ngụm trà nóng từ chiếc chén sứ nhỏ, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, giúp đầu óc tỉnh táo.
Bạch Vân Nhi, trong bộ trang phục thương nhân thanh lịch, mái tóc đen được búi gọn gàng, đang chăm chú ghi chép và sắp xếp lại các bản báo cáo. Đôi mắt thông minh, sắc sảo của cô phản chiếu ánh đèn dầu, hiện rõ sự tập trung cao độ. "Doanh thu hôm nay vượt xa dự kiến, Lâm Dịch," cô nói, giọng điệu rõ ràng, dứt khoát. "Chỉ trong một ngày, 'Bánh Dinh Dưỡng Bình Dân' đã thực sự gây chấn động thị trường. Không chỉ bán hết sạch, mà còn tạo ra một làn sóng ủng hộ chưa từng có trong dân chúng. Uy tín của Bàng gia đã bị ảnh hưởng nặng nề, không chỉ về mặt doanh thu mà còn về thanh danh."
Lâm Dịch gật gù, đặt chén trà xuống bàn. Hắn không ngạc nhiên trước kết quả này. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hắn đã dùng nó để nghiên cứu thị trường, nghiên cứu tâm lý dân chúng, và tạo ra một sản phẩm đáp ứng đúng nhu cầu cấp thiết nhất trong thời điểm hiện tại: sự sinh tồn. "Ta đã lường trước được điều này," hắn trầm ngâm nói, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn. "Trong bối cảnh nạn đói và dịch bệnh hoành hành, thứ dân chúng cần nhất không phải là đồ ăn xa xỉ, mà là một bữa ăn no bụng, bổ dưỡng với giá cả phải chăng. Bàng Lão Gia chỉ biết tăng giá, tích trữ, không hề nghĩ đến điều đó."
Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, vén tấm màn lụa mỏng. Bên ngoài, Thành Thiên Phong chìm trong tĩnh mịch, chỉ còn ánh trăng và những vì sao lấp lánh. "Hắn sẽ không ngồi yên đâu. Một con chó bị dồn vào đường cùng sẽ cắn trả mạnh hơn. Đặc biệt là khi ta không chỉ đụng vào miếng ăn, mà còn chà đạp lên lòng tự tôn của hắn."
Bạch Vân Nhi khẽ thở dài, đặt bút xuống. "Ta cũng lo ngại điều đó. Bàng Lão Gia không phải là kẻ dễ dàng bỏ cuộc. Hắn có thể sẽ sử dụng những thủ đoạn tàn độc và bẩn thỉu hơn, thậm chí là thông qua Hắc Sa Bang hoặc các quan lại tham nhũng mà hắn có mối quan hệ." Cô nhìn Lâm Dịch, ánh mắt lộ vẻ lo lắng.
Lâm Dịch quay lại, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười nhạt. "Đó chính là điều ta muốn." Hắn điềm tĩnh nói, giọng điệu trầm ấm nhưng ẩn chứa sự tự tin tuyệt đối. "Hắn càng tức giận, càng lộ ra sơ hở. Và càng lộ sơ hở, chúng ta càng có cơ hội để giáng đòn quyết định. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, Vân Nhi, nhưng không phải lúc nào cũng cần đến sức mạnh. Đôi khi, chỉ cần một đòn chí mạng vào điểm yếu của đối thủ."
Trong thâm tâm, Lâm Dịch không khỏi suy tư. Nạn đói này, vừa là tai ương, vừa là cơ hội. Cơ hội để hắn chứng minh giá trị của mình, để xây dựng một nền tảng vững chắc giữa loạn lạc. Hắn không phải là kẻ vô cảm trước nỗi đau của dân chúng, nhưng hắn biết rằng, lòng thương hại đơn thuần sẽ không cứu được ai. Chỉ có hành động, có chiến lược, mới có thể thay đổi cục diện. Hắn đã dùng tri thức hiện đại của mình để nghiên cứu về dinh dưỡng, về cách chế biến thực phẩm bảo quản lâu dài, để tạo ra "Bánh Dinh Dưỡng Bình Dân" này. Đó không chỉ là kinh doanh, đó còn là một phần của chiến lược sinh tồn.
"Hơn nữa," Lâm Dịch tiếp tục, "thành công của chúng ta hôm nay không chỉ thu hút sự chú ý của Bàng Lão Gia. Chắc chắn Quan Đại Nhân cũng sẽ để mắt tới. Một sản phẩm có thể giải quyết được vấn đề lương thực cho dân chúng trong thời điểm nhạy cảm này, sẽ là một điểm cộng lớn trong mắt triều đình." Hắn không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào. Mọi hành động của hắn đều có mục đích, đều là một phần của một kế hoạch lớn hơn. "Thẩm Đại Nhân cũng sẽ nghe tin. Hắn có thể sẽ coi đây là sự đe dọa đến quyền kiểm soát của các thế lực truyền thống, hoặc coi đây là cơ hội để lợi dụng."
Bạch Vân Nhi gật đầu, hiểu rõ ý Lâm Dịch. "Vậy, bước tiếp theo của chúng ta là gì, Lâm Dịch?"
Lâm Dịch quay về bàn, lấy ra một cuộn bản đồ cũ kỹ, trải rộng trên mặt bàn. Hắn chỉ vào một vài điểm trên bản đồ. "Bàng L��o Gia sẽ không ngừng tìm cách trả đũa. Hắn có thể sẽ liên kết với Hắc Sa Bang, hoặc dùng tiền để mua chuộc quan lại. Nhưng chúng ta cũng đã có chuẩn bị." Hắn nhìn vào Bạch Vân Nhi, ánh mắt kiên định. "Lòng trung thành của Nhị Cẩu, Đại Trụ, Lý Hổ và những người khác đã được củng cố. Đó là tài sản quý giá nhất của chúng ta. Chúng ta sẽ dùng nó để đối phó với mọi thủ đoạn của Bàng Lão Gia."
Hắn khoanh tròn một vài khu vực trên bản đồ. "Trong khi đó, chúng ta sẽ tiếp tục mở rộng sản xuất 'Bánh Dinh Dưỡng Bình Dân', không chỉ ở Thành Thiên Phong mà còn ở các vùng lân cận. Nạn đói vẫn còn đó, và nhu cầu về lương thực giá rẻ, bổ dưỡng là vô cùng lớn. Đây là cơ hội để chúng ta mở rộng mạng lưới, và cũng là để tạo ra một lá chắn vô hình bảo vệ chúng ta."
Lâm Dịch siết nhẹ chén trà trong tay, cảm nhận hơi ấm lan tỏa. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nhưng chúng ta có thể tự tạo ra sự công bằng cho chính mình và những người xung quanh. Cuộc chiến này mới chỉ là khởi đầu, Vân Nhi. Nhưng ta tin, chúng ta sẽ thắng."
Ngoài cửa sổ, vầng trăng đã lên cao, soi sáng khắp Thành Thiên Phong. Những tin đồn về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận, và những cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ, tất cả đều báo hiệu một sự bất ổn lớn đang đến gần. Những tin đồn mơ hồ về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành" cũng bắt đầu xuất hiện nhiều hơn, khiến bức tranh càng thêm phức tạp. Nhưng trong không gian tĩnh lặng của văn phòng Lâm Dịch, một chiến lược gia đang lặng lẽ chuẩn bị cho những thử thách cam go nhất. Hắn không phải là một anh hùng, nhưng hắn là một người sống sót, một người bảo vệ, và quan trọng hơn cả, hắn là một người có thể nhìn thấy tương lai trong khi những kẻ khác chỉ nhìn thấy hiện tại.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.