Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 425: Hạt Giống Trung Thành: Âm Mưu Thất Bại của Bàng Lão Gia

Đêm đã về khuya, nhưng Lâm Dịch biết rằng, đối với Hắc Sa Bang, một cơn ác mộng mới chỉ vừa bắt đầu. Và đối với hắn, đây mới là chương đầu tiên của một cuộc chiến cam go. Hắn không mơ mộng trở thành anh hùng, nhưng hắn sẽ bảo vệ những người hắn yêu thương, và để làm được điều đó, hắn phải trở thành một người tỉnh táo, lạnh lùng, và mưu lược hơn bất kỳ ai.

Trong cái tĩnh lặng của đêm đen, khi Thành Thiên Phong chìm vào giấc ngủ, một dinh thự nguy nga nằm ở phía Đông thành lại đang bừng sáng ánh đèn. Đó là phủ đệ của Bàng Lão Gia, một trong những thế lực giàu có và quyền thế nhất Thành Thiên Phong, kẻ mà Lâm Dịch đang từng bước giăng lưới. Trong một căn phòng làm việc riêng tư, đầy vẻ xa hoa nhưng mang một khí chất u ám khó tả, Bàng Lão Gia ngồi sau chiếc bàn gỗ mun chạm trổ tinh xảo, những nét hoa văn rồng phượng cuộn mình trong bóng tối, như ẩn chứa những mưu đồ thâm độc. Mùi hương trầm đắt tiền thoang thoảng trong không khí tĩnh lặng, nhưng không thể xua tan đi sự nặng nề, căng thẳng đang bao trùm. Ngoài cửa sổ, trời không trăng, chỉ có những cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo cái lạnh se sắt của đêm cuối thu.

Nét mặt Bàng Lão Gia cau có, đôi mắt nhỏ ti hí của hắn ánh lên vẻ sắc lạnh, khó chịu. Hắn vừa nhận được tin tức về sự rạn nứt trong nội bộ Hắc Sa Bang – một tin tức mà hắn cho là không đáng có, một sự xao nhãng không cần thiết khi kế hoạch của hắn đang cần sự ổn định. Hắn vẫy tay, ra hiệu cho hai tay sai thân tín đang đứng cung kính ở góc phòng đến gần.

"Chuyện Hắc Sa Bang, các ngươi đã nghe rồi chứ?" Giọng Bàng Lão Gia trầm đục, mang theo chút gắt gỏng.

Hai tay sai cúi đầu, một kẻ vội vã đáp: "Bẩm Lão Gia, đã nghe. Tin đồn về việc A Cường thông đồng với Bang Xích Long đang lan truyền khắp Thành Thiên Phong. Hắc Sa Bang đang rối loạn, có v��� như Bang chủ Hắc Sa đã bắt đầu nghi kỵ lẫn nhau."

Bàng Lão Gia gằn giọng: "Đám phế vật! Một bang phái mà cũng không giữ nổi sự đoàn kết. Ta phí công sức bao năm chống lưng cho chúng, giờ lại để một vài lời đồn thổi vớ vẩn làm lung lay. Thật nực cười!" Hắn đập mạnh nắm đấm xuống bàn, khiến chén trà gốm sứ tinh xảo rung lên bần bật. "Nhưng đó không phải là vấn đề chính. Vấn đề là, tên tiểu tử Lâm Dịch kia đang nổi lên quá nhanh. Hắn còn dám giở trò với Hắc Sa Bang, ta không thể để hắn tiếp tục lộng hành."

Một tay sai khác thận trọng hỏi: "Vậy Lão Gia có kế hoạch gì ạ?"

Bàng Lão Gia nhếch mép, một nụ cười khinh khỉnh xuất hiện trên khuôn mặt tròn trịa. "Lâm Dịch kia dù có tài đến mấy, cũng chỉ là một tiểu tử mới nổi, dựa vào vài món hàng lạ mà phất lên. Người của hắn, chẳng qua chỉ là một đám phàm phu tục tử, há lại không có giá sao?" Hắn nói, giọng điệu đầy vẻ tự mãn, như thể đã nhìn thấu mọi mưu kế của đối thủ. Trong mắt hắn, cái gọi là "lòng người" chẳng qua chỉ là một món hàng có thể định giá bằng vàng bạc.

"Lão Gia anh minh!" Hai tay sai vội vàng phụ họa, ánh mắt ánh lên vẻ gian xảo, cơ hội. "Chúng thuộc hạ sẽ khiến bọn chúng biết đâu là lựa chọn khôn ngoan."

"Đúng vậy." Bàng Lão Gia gật gù, ánh mắt sắc bén lướt qua gương mặt hai tên tay sai, như đang đánh giá sự trung thành của chính bọn chúng. "Hãy cho chúng thấy sự hào phóng của Bàng gia. Tiền bạc, địa vị, thứ gì chúng muốn, chỉ cần rời bỏ Lâm Dịch, về với Bàng gia, chúng sẽ có tất cả." Hắn đưa ra một tấm thẻ tre nhỏ, trên đó ghi tên ba người: Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ, và Lý Hổ. "Trần Nhị Cẩu, tên tiểu tử ranh ma, hám lợi. Hứa hẹn một vị trí quản sự cấp thấp, cộng thêm năm mươi lượng bạc trắng. Vương Đại Trụ, kẻ thô kệch, chỉ biết dùng sức. Hắn có vợ con, hãy dùng gia đình hắn làm mồi nhử. Một trăm lượng bạc, một căn nhà nhỏ ở ngoại ô thành, đủ để hắn cả đời không lo đói kém. Còn Lý Hổ... tên này có chút võ công, có thể dùng được. Hứa hẹn cho hắn làm đội trưởng vệ binh, lương bổng gấp đôi, cộng thêm hai mươi tên thủ hạ dưới trướng."

Bàng Lão Gia nói một tràng, mỗi lời đều thể hiện sự tự tin tuyệt đối vào sức mạnh của đồng tiền và quyền lực. Hắn tin rằng, không một ai trong cái thế giới loạn lạc này có thể từ chối những cám dỗ mà hắn đưa ra. Trong cái xã hội đầy rẫy đói nghèo và áp bức này, một mảnh bạc, một miếng đất, một chức vụ nhỏ cũng đủ để khiến người ta bán rẻ lương tâm. Hắn đã thấy quá nhiều, và hắn tin rằng Lâm Dịch, dù có "mưu mẹo" đến đâu, cũng không thể xây dựng được một bức tường vững chắc chống lại sức mạnh của đồng tiền. Hắn vung tay, giọng nói đầy quyền uy: "Đi đi. Ta muốn thấy báo cáo thành công trước bình minh ngày mai. Đừng để ta thất vọng."

Hai tay sai cúi đầu vâng dạ, rồi lặng lẽ rút lui. Bàng Lão Gia tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. Một nụ cười đắc ý hiện lên trên môi hắn. Hắn tin chắc rằng, đây sẽ là một đòn giáng mạnh vào Lâm Dịch, khiến tên tiểu tử kia mất đi những cánh tay đắc lực nhất, làm suy yếu nền móng mà hắn đang cố gắng xây dựng. Trong suy nghĩ c���a Bàng Lão Gia, Lâm Dịch chỉ là một hạt cát nhỏ bé, sớm muộn gì cũng sẽ bị hắn nghiền nát dưới gót chân quyền lực. Hắn không thể ngờ rằng, cái mà hắn gọi là "phàm phu tục tử" lại có một thứ mà hắn vĩnh viễn không thể mua được: lòng trung thành.

***

Sáng hôm sau, Thành Thiên Phong lại bừng tỉnh trong ánh nắng ấm áp và những cơn gió nhẹ mang theo hơi thở của một ngày mới. Tiếng rao hàng, tiếng vó ngựa, tiếng người qua lại tấp nập trên các con phố, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị. Ba người của Lâm Dịch, Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ và Lý Hổ, lần lượt nhận được những lời mời gọi "hấp dẫn" từ các tay sai của Bàng Lão Gia tại các địa điểm khác nhau trong thành.

Tại Chợ Linh Dược, mùi thảo dược đa dạng hòa quyện vào không khí ồn ào của buổi chợ sáng. Trần Nhị Cẩu, đang cẩn thận kiểm tra một lô hàng dược liệu mới nhập về cho Thương Hội, bất ngờ bị một kẻ ăn mặc sang trọng chặn lại. Kẻ đó, một trong hai tay sai của Bàng Lão Gia, nở một nụ cười nịnh nọt.

"Tiểu huynh đệ đây chắc là Trần Nhị Cẩu, người đang làm việc cho Lâm Dịch đúng không?" Tay sai nói, giọng điệu đầy vẻ thân mật giả tạo.

Nhị Cẩu hơi nhíu mày, cảnh giác trong lòng nhưng vẫn giữ vẻ mặt bình thản. "Chính là ta. Có chuyện gì?"

"Ài, tiểu huynh đệ quả là người có tài, nghe danh đã lâu!" Tay sai vỗ vai Nhị Cẩu, rồi kéo hắn ra một góc vắng người hơn, kín đáo đặt một túi bạc nhỏ vào tay hắn. "Tiểu huynh đệ, ở chỗ Lâm Dịch ngươi được gì? Chẳng qua chỉ là chạy vặt, làm những việc lặt vặt. Về với Bàng gia, tiền bạc tiêu không hết, gái đẹp vây quanh! Lão Gia đã để mắt đến ngươi, muốn ngươi về làm quản sự, lương bổng hậu hĩnh, mỗi tháng năm mươi lượng bạc trắng, không phải lo nghĩ gì cả đời!"

Nhị Cẩu nhéo nhẹ túi bạc, cảm nhận được sức nặng của nó. Một thoáng dao động chợt lướt qua trong tâm trí hắn, về một cuộc sống không cần phải lo toan từng bữa ăn, từng đồng tiền. Nhưng rồi, hình ảnh Lâm Dịch xuất hiện trong đầu hắn – gương mặt điềm tĩnh, ánh mắt sắc sảo, và cả cái cách Lâm Dịch đã đối xử với hắn, không phải như một cấp dưới mà như một huynh đệ, một người đồng hành. Những lời dặn dò của Lâm Dịch về lòng tin, về việc xây dựng một tương lai vững chắc, không phải chỉ bằng tiền bạc mà bằng sự đoàn kết và mục tiêu chung, lại vang vọng trong tai hắn.

Hắn khẽ thở dài, rồi đẩy túi bạc trở lại tay kẻ kia. "Đa tạ ý tốt của vị huynh đệ đây. Nhưng ta không có cái phúc đó để hưởng thụ. Đại ca Lâm Dịch đối xử với ta như huynh đệ, không phải chỉ bằng tiền. Huynh đệ không bán, mời về cho." Giọng Nhị Cẩu tuy có chút tiếc nuối, nhưng lại đầy sự kiên định. Hắn biết rõ, cái hào nhoáng của Bàng gia chỉ là vỏ bọc cho những hiểm nguy và sự phản bội. Một người như hắn, từ nhỏ đã lăn lộn kiếm sống, hiểu rõ giá trị của một người chủ tử thật lòng.

Tay sai kia ngạc nhiên, không ngờ Nhị Cẩu lại có thể từ chối một món hời lớn như vậy. Hắn cố gắng thuyết phục thêm vài lời, nhưng Nhị Cẩu chỉ lắc đầu, kiên quyết quay lưng lại với lời đề nghị béo bở. Nhìn bóng lưng Nhị Cẩu hòa vào dòng người tấp nập, tay sai của Bàng Lão Gia chỉ còn biết nghiến răng, vẻ mặt vừa khó hiểu vừa tức tối.

Cùng lúc đó, tại Quán Ăn Đại Phong, nơi mùi thức ăn phong phú và tiếng cười nói sôi động làm náo nhiệt cả một góc phố, Vương Đại Trụ đang cặm cụi bưng bê, mồ hôi nhễ nhại. Thân hình vạm vỡ, cao lớn của hắn nổi bật giữa đám đông. Một tên tay sai khác của Bàng Lão Gia, kẻ có vẻ ngoài xảo quyệt hơn, tiếp cận Đại Trụ. Hắn ta trưng ra vẻ mặt thân thiện, nhưng ánh mắt lại không ngừng đánh giá Đại Trụ.

"Huynh đệ khỏe chứ? Trông ngươi làm việc cật lực quá!" Tên tay sai nói, rồi tự tay rót cho Đại Trụ một chén trà nóng.

Đại Trụ gật đầu, lau mồ hôi trên trán. "Cũng tạm. Ngươi là ai?"

"Ta là người của Bàng gia. Nghe danh huynh đệ từ lâu. Ngươi có sức lực phi thường, nhưng lại phí hoài cho một kẻ tiểu tốt như Lâm Dịch. Lâm Dịch có thể cho ngươi cái gì? Chẳng qua chỉ là vài đồng bạc lẻ mỗi tháng, để ngươi tiếp tục làm lụng khổ sai. Chi bằng về Bàng gia, vợ con ngươi sẽ được sống một cuộc đời sung túc, không lo đói kém! Lão Gia đã chuẩn bị sẵn một trăm lượng bạc trắng, đủ để ngươi mua một căn nhà nhỏ ở ngoại ô, an cư lạc nghiệp cả đời. Còn có cả vị trí bảo vệ kho lương, không cần phải chịu nắng chịu mưa như thế này nữa!" Tên tay sai nói, giọng điệu đầy cám dỗ, như vẽ ra một bức tranh tươi sáng trước mắt Đại Trụ.

Vương Đại Trụ lắng nghe, đôi mắt chất phác của hắn nhìn thẳng vào kẻ đối diện. Hắn nghĩ về vợ con mình, về những ngày tháng đói kém, về những lần vợ hắn phải khóc thầm vì không đủ cơm ăn áo mặc. Lời đề nghị này, đối với một người nông dân nghèo như hắn, quả thực là một giấc mơ. Một trăm lượng bạc, một căn nhà, một công việc ổn định... quá sức tưởng tượng. Thế nhưng, hắn cũng nhớ về Lâm Dịch, về cái cách Lâm Dịch đã cứu gia đình hắn khỏi cảnh đói khổ, về cái cách Lâm Dịch đã tin tưởng giao cho hắn những việc quan trọng, về những lời Lâm Dịch đã nói: "Chúng ta cùng nhau xây dựng, không chỉ vì tiền bạc, mà vì một cuộc sống tốt đẹp hơn cho tất cả."

Hắn đặt mạnh chén trà xuống bàn, tiếng động vang lên khô khốc. "Tiền bạc, nhà cửa, ta không cần." Giọng hắn trầm đục, vang dội. "Ta thà đi theo Đại ca Lâm Dịch ăn rau cháo còn hơn ăn cao lương mỹ vị của kẻ phản bội." Vương Đại Trụ đứng thẳng người, thân hình vạm vỡ như một bức tường thành kiên cố. Vết sẹo nhỏ trên má hắn do tai nạn hồi nhỏ giờ đây lại càng khiến hắn trông thêm phần cương nghị. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời đều như đinh đóng cột. "Ngươi về nói với chủ tử của ngươi, Vương Đại Trụ này cả đời chỉ biết một chủ, chính là Lâm Đại ca!"

Tên tay sai chết lặng. Hắn không thể tin được rằng một kẻ thô kệch như Vương Đại Trụ lại có thể từ chối một lời đề nghị hấp dẫn đến thế. Hắn lẩm bẩm vài câu chửi thề rồi bỏ đi, vẻ mặt tức tối và bất lực.

Xa hơn một chút, tại Tiệm Rèn Huyền Thiết, tiếng búa đập chan chát vào sắt thép nóng đỏ vang lên không ngớt. Mùi kim loại nóng và khói than xộc thẳng vào mũi, tạo nên một không khí lao động hăng say. Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt hung dữ, đang kiểm tra những thanh kiếm mới được rèn. Vết sẹo nhỏ trên lông mày hắn khiến hắn trông càng thêm dữ tợn. Tay sai thứ nhất của Bàng Lão Gia, sau khi thất bại với Nhị Cẩu, lại tìm đến Lý Hổ. Hắn ta cố gắng điều chỉnh lại nụ cười trên môi, mặc dù trong lòng đang sôi sục.

"Lý huynh, võ công của ngươi xuất chúng, sao cứ phải ở dưới trướng một tên thư sinh như Lâm Dịch? Lâm Dịch chỉ biết tính toán sổ sách, đâu hiểu được cái oai hùng của một nam nhi giang hồ! Về với Bàng gia, ngươi sẽ có đội quân riêng, tung hoành ngang dọc! Lão Gia hứa sẽ phong ngươi làm đội trưởng vệ binh, lương bổng gấp đôi, còn có hai mươi tên thủ hạ dưới trướng, tha hồ mà gây dựng sự nghiệp!" Tay sai nói, cố gắng khơi gợi lòng ham muốn quyền lực của Lý Hổ.

Lý Hổ chậm rãi đặt thanh kiếm xuống, ánh mắt sắc như dao cau nhìn thẳng vào kẻ đối diện. Hắn không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm, khiến tên tay sai cảm thấy rợn người. Lý Hổ từng là một kẻ phiêu bạt, sống bằng bạo lực và sự liều lĩnh. Hắn đ�� thấy quá nhiều sự phản bội, sự dối trá trong giới giang hồ. Nhưng khi gặp Lâm Dịch, hắn lại tìm thấy một sự tin tưởng lạ lùng. Lâm Dịch không dùng võ lực để thu phục hắn, mà dùng trí tuệ, sự công bằng và một tầm nhìn xa trông rộng. Lâm Dịch đã cho hắn một vị trí, một mục đích, không phải chỉ là một kẻ đánh thuê.

"Ta chỉ nghe lời Đại ca Lâm Dịch." Lý Hổ cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm khàn, đầy uy lực. "Ngươi không cần nói thêm." Hắn lắc đầu, rồi quay lại với công việc của mình, như thể không có chuyện gì xảy ra. Đối với Lý Hổ, Lâm Dịch không chỉ là một chủ tử, mà còn là một người đáng để hắn dốc sức trung thành. Hắn đã quen với việc chiến đấu vì một mục đích rõ ràng, và Lâm Dịch đã cho hắn mục đích đó. Cái gọi là "đội quân riêng" hay "tung hoành ngang dọc" của Bàng Lão Gia, trong mắt hắn, chỉ là những thứ phù phiếm, vô nghĩa.

Cả hai tên tay sai của Bàng Lão Gia đều thất bại thảm hại. Chúng không thể tin được rằng cả ba người mà chúng cho là "hám lợi", "thô kệch" và "ham quyền lực" lại có thể từ chối những lời đề nghị mà chúng cho là không thể chối từ. Chúng quay về dinh thự của Bàng Lão Gia với vẻ mặt thất thần, vừa sợ hãi vừa tức tối, không biết phải báo cáo tin tức này như thế nào. Đối với chúng, đây là một điều không thể hiểu nổi. Lâm Dịch đã làm gì mà có thể khiến những kẻ đó trung thành đến vậy?

***

Chiều muộn, khi vầng dương bắt đầu ngả về phía Tây, nhuộm đỏ cả một góc trời, trong văn phòng riêng của Lâm Dịch tại Thương Hội, một bầu không khí tĩnh lặng và lý trí bao trùm. Mùi trà thanh đạm lan tỏa, xua đi mọi tạp niệm. Lâm Dịch ngồi đối diện Bạch Vân Nhi, trên bàn là vài tờ giấy ghi chép với những nét chữ ngay ngắn. Anh khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, như đã dự đoán trước mọi chuyện.

Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả và đôi mắt sắc sảo, đã tổng hợp lại tất cả những thông tin mà mạng lưới của cô thu thập được về động thái của Bàng Lão Gia. Cô đặt chén trà xuống, giọng nói dứt khoát nhưng vẫn giữ sự ôn hòa vốn có.

"Xem ra, Bàng Lão Gia đã không thể ngồi yên trước những gì chúng ta đang làm với Hắc Sa Bang. Hắn đã cử người đi mua chuộc Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ và Lý Hổ." Bạch Vân Nhi nói, rồi mỉm cười nhẹ. "Nhưng hắn đã đánh giá thấp lòng người rồi."

Lâm Dịch khẽ nhếch mép, một nụ cười ẩn ý lướt qua khóe môi hắn. Anh đặt chén trà xuống bàn, rồi chậm rãi nói: "Lòng người quả thực khó đoán, nhưng cũng không phải không có quy luật. Ta đã sớm đoán được hắn sẽ có động thái này. Cái mà Bàng Lão Gia không hiểu, chính là sự khác biệt giữa mua chuộc và xây dựng lòng trung thành." Anh dừng lại một chút, nhìn sâu vào mắt Bạch Vân Nhi. "Ngươi nghĩ vì sao Nhị Cẩu, Đại Trụ, Lý Hổ lại không dao động trước những lời đề nghị hấp dẫn như vậy?"

Bạch Vân Nhi gật đầu, sự thông minh và sắc sảo của cô thể hiện rõ qua ánh mắt. "Họ tin tưởng ngươi, Lâm Dịch. Và ngươi đã cho họ một tương lai, một gia đình thực sự, không chỉ là tiền bạc nhất thời. Nhị Cẩu có được sự tôn trọng, Đại Trụ có được sự an toàn cho gia đình và một cuộc sống đàng hoàng, còn Lý Hổ tìm thấy một mục đích và một người lãnh đạo xứng đáng để đi theo." Cô nói, giọng điệu đầy sự thấu hiểu. "Họ biết rằng, giá trị mà ngươi mang lại lớn hơn nhiều so với những gì Bàng Lão Gia có thể mua được bằng tiền bạc. Trong cái thế giới đầy rẫy đói kém và bất công này, một người chủ tử thật lòng, một cơ hội để đổi đời, còn quý giá hơn cả vàng bạc."

Lâm Dịch gật gù, ánh mắt hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt. "Đúng vậy. Tiền bạc có thể mua được sự phục tùng, nhưng không mua được lòng trung thành. Lòng trung thành phải được xây dựng từ sự tin tưởng, tôn trọng, và một mục tiêu chung." Hắn nhấp thêm một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Và trong cái thế giới mà sự sinh tồn là ưu tiên hàng đầu này, con người sẽ sẵn sàng làm mọi thứ để sống sót. Bàng Lão Gia chỉ thấy cái lợi trước mắt, thấy sự nghèo đói của họ, mà không thấy được khát vọng về một cuộc sống tốt đẹp hơn, m���t cuộc sống có ý nghĩa."

Trong thâm tâm, Lâm Dịch tự hỏi liệu những gì hắn đang làm có phải là một dạng thao túng lòng người hay không. Hắn đã dùng tri thức hiện đại của mình để hiểu rõ tâm lý con người, để xây dựng một tổ chức vững chắc không chỉ bằng tiền bạc mà bằng những giá trị cốt lõi. Liệu điều đó có khác gì với Bàng Lão Gia, kẻ dùng tiền bạc để mua chuộc, chỉ là thủ đoạn của hắn tinh vi hơn, hiệu quả hơn? Hắn lắc đầu nhẹ. *Không. Ta cho họ sự lựa chọn, cho họ một con đường khác để đi, một con đường có tương lai rõ ràng hơn. Ta không ép buộc, mà khơi gợi khát vọng. Đó không phải là thao túng, đó là nghệ thuật lãnh đạo.* Hắn không cố gắng làm anh hùng, nhưng hắn đang dùng tri thức của mình để tạo ra một môi trường mà ở đó, những người yếu thế có thể tìm thấy chỗ đứng, tìm thấy ý nghĩa.

"Sự thất bại này sẽ khiến Bàng Lão Gia tức giận hơn bao giờ hết." Bạch Vân Nhi tiếp tục, phá vỡ sự trầm tư của Lâm Dịch. "Hắn sẽ không từ bỏ dễ dàng. Có lẽ, hắn sẽ tìm đến những thủ đoạn t��n độc và trực tiếp hơn trong thời gian tới."

Lâm Dịch nhếch môi. "Ta biết. Một khi lòng tự tôn bị tổn thương, kẻ như Bàng Lão Gia sẽ trở nên nguy hiểm hơn. Nhưng đây cũng là điều ta muốn. Hắn càng tức giận, càng lộ ra sơ hở. Và lòng trung thành của đội ngũ chúng ta sẽ là tài sản quý giá nhất, giúp chúng ta vượt qua mọi khó khăn." Anh nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt kiên định. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, Vân Nhi. Và ta sẽ dùng nó để bảo vệ những người ta trân trọng."

Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh Thành Thiên Phong đang chìm dần vào bóng tối. Những ngọn đèn dầu bắt đầu thắp sáng, lung linh như những đốm lửa nhỏ trong đêm. Cuộc chiến với Bàng Lão Gia, với Hắc Sa Bang, và những thế lực tham nhũng đằng sau chúng, sẽ còn gay cấn hơn nhiều. Nạn đói lớn và dịch bệnh ở các vùng lân cận đang khiến tình hình xã hội thêm bất ổn, và những tin đồn về "Thẩm Đại Nhân" hay "thế lực tu hành" càng làm cho bức tranh trở nên phức tạp. Nhưng Lâm Dịch không hề nao núng. Hắn đã gieo những hạt mầm trung thành, và giờ đ��y, chúng đã đâm rễ vững chắc. Anh đã sẵn sàng cho bất cứ điều gì sẽ đến.

Đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm Thành Thiên Phong trong màn sương mỏng. Nhưng trong lòng Lâm Dịch, một ngọn lửa kiên định vẫn bùng cháy. Hắn không phải là một chiến binh, nhưng hắn là một chiến lược gia, một người đàn ông hiện đại đang chiến đấu cho sự sinh tồn và những giá trị mà hắn tin tưởng trong một thế giới cổ đại khắc nghiệt. Và trận chiến này, mới chỉ là khởi đầu.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free