Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 424: Hạt Mầm Bất Hòa: Mưu Kế Chia Rẽ Hắc Sa Bang

Liên minh đã được thiết lập, và giờ đây, cuộc chiến thực sự mới bắt đầu. Lâm Dịch biết rằng, đây là một bước ngoặt lớn, một bước đi sẽ đưa hắn tiếp xúc với nhiều nhân vật giang hồ khác, cả thiện lẫn ác, mở rộng mạng lưới ảnh hưởng nhưng cũng tăng thêm nguy hiểm. Những điều kiện hắn đặt ra sẽ tạo ra những ràng buộc và thử thách trong quá trình hành động, có thể dẫn đến những bất đồng hoặc sự kiện bất ngờ. Bối cảnh nạn đói lớn và dịch bệnh cùng sự tham nhũng của quan lại sẽ là động lực sâu xa cho sự bất ổn, khiến các hành động của Lâm Dịch có ý nghĩa lớn hơn, không chỉ là lợi ích thương nghiệp. Hắn đã sẵn sàng cho tất cả.

***

Đêm khuya, Quán Trọ Lạc Nguyệt đã chìm vào một vẻ tĩnh lặng hiếm có. Hầu hết thực khách đã rời đi, chỉ còn lại vài ánh nến chập chờn le lói nơi sảnh lớn, đủ để xua đi bóng tối nhưng không đủ để xua đi sự u ám đang bao trùm căn phòng bí mật trên tầng hai. Căn phòng vốn được dùng để tiếp đãi những khách quý cần sự riêng tư, giờ đây lại trở thành tổng hành dinh tạm thời cho một cuộc chiến không tiếng súng.

Trên chiếc bàn gỗ mun đã cũ kỹ, một tấm bản đồ Thành Thiên Phong được trải ra, những nét mực đen nhánh vẽ nên từng con hẻm, từng khu chợ, từng sào huyệt được cho là của Hắc Sa Bang. Bên cạnh đó là những tờ giấy da mỏng, ghi chép chi tiết về cơ cấu tổ chức, các đầu mối quan trọng, và cả những tin đồn chưa được kiểm chứng về nội tình bang phái. Ánh nến hắt lên khuôn mặt Lâm Dịch, tạo nên những bóng đổ kỳ dị, càng làm tăng thêm vẻ trầm tư vốn có của hắn. Đôi mắt sâu thẳm của Lâm Dịch lướt qua từng nét vẽ, từng dòng chữ, như đang cố gắng nhìn xuyên thấu vào những ngóc ngách tối tăm nhất của Thành Thiên Phong.

Bạch Vân Nhi ngồi đối diện, nàng vẫn giữ vẻ thanh thoát thường thấy, nhưng sự lo lắng vẫn hằn rõ trong đôi mắt thông minh của nàng. Nàng không ngừng vuốt nhẹ lên chiếc chén trà đã nguội lạnh, như thể muốn tìm kiếm chút hơi ấm từ đó.

"Hắc Sa Bang bề ngoài mạnh mẽ, nhưng bên trong lại đầy rẫy tranh giành." Lâm Dịch cất tiếng, giọng hắn trầm thấp, phá vỡ sự im lặng căng thẳng. Hắn dùng ngón tay thon dài, gầy guộc của mình chỉ vào những khu vực trên bản đồ, nơi được đánh dấu là căn cứ của các thủ hạ thân tín. "Chúng ta không cần đối đầu trực diện, chỉ cần gieo vào đó những hạt mầm nghi ngờ, những ngọn lửa của sự đố kỵ và tham lam. Tự chúng sẽ thiêu rụi lẫn nhau."

Bạch Vân Nhi khẽ nhíu mày, ánh mắt nàng ánh lên vẻ băn khoăn. "Nhưng liệu chúng có dễ dàng tin vào những tin đồn đó không? Bang chủ Hắc Sa không phải kẻ ngu ngốc, hắn sẽ nhận ra ngay có kẻ muốn chia rẽ nội bộ."

Lâm Dịch cười nhạt, một nụ cười ẩn chứa sự mỉa mai của người từng trải. "Sự tham lam và nỗi sợ hãi mới là kẻ thù lớn nhất của chúng. Nhất là trong thời buổi loạn lạc này, ai cũng lo cho bản thân mình trước. Khi tin đồn bắt đầu len lỏi vào tâm trí, nó sẽ gặm nhấm lòng tin, khiến cho những mối quan hệ tưởng chừng bền ch���t nhất cũng trở nên mong manh." Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt nhìn xa xăm như thể đang nhớ về một điều gì đó từ quá khứ rất xa. "Ở thế giới của ta, người ta gọi đó là 'chiến tranh tâm lý'. Nó không đổ máu, nhưng lại có sức hủy diệt ghê gớm hơn bất kỳ lưỡi đao nào."

Nàng lắng nghe, rồi lại hỏi, "Vậy... chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?"

Lâm Dịch lại quay về với bản đồ. Hắn khoanh tròn một vài điểm, chủ yếu là các sòng bạc, tửu lâu, và những nơi tụ tập đông người mà các thành viên Hắc Sa Bang thường lui tới. "Đây là những điểm nóng. Nhị Cẩu và Đại Trụ sẽ là những người thực hiện đầu tiên. Chúng ta cần tìm một mục tiêu cụ thể, một kẻ có chút quyền lực nhưng lại không quá quan trọng để Bang chủ Hắc Sa phải nghi ngờ ngay lập tức, nhưng lại đủ để tạo ra một hiệu ứng domino."

"A Cường." Bạch Vân Nhi đột ngột lên tiếng. "Hắn là một trong những thủ hạ lâu năm của Bang chủ, nhưng dạo gần đây có vẻ hơi ngạo mạn. Hắn quản lý một vài sòng bạc nhỏ và cũng có tiếng là tham lam, hay biển thủ tiền bạc của bang để đánh bạc hoặc mua chuộc quan lại cấp thấp." Nàng chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi được đánh dấu là một sòng bạc nhỏ ở phía Tây thành.

"A Cường." Lâm Dịch lặp lại cái tên, như thể đang nếm thử mùi vị của nó. "Rất tốt. Một kẻ tham lam và ngạo mạn chính là điểm yếu chí mạng của hắn. Chúng ta sẽ bắt đầu bằng cách gieo rắc tin đồn rằng A Cường đang biển thủ tiền bạc của Bang chủ, và thậm chí là thông đồng với bang phái khác để mưu đồ phản bội. Điều này sẽ đánh vào lòng tin của Bang chủ Hắc Sa, và cũng sẽ khiến các thủ hạ khác ganh ghét A Cường."

Hắn nhấc cây bút lông lên, vẽ một mũi tên lớn từ căn cứ Hắc Sa Bang đến Sòng Bạc Hắc Long – một trong những sòng bạc lớn nhất và cũng là nơi tập trung nhiều thành viên cấp cao của bang. "Sòng Bạc Hắc Long sẽ là nơi tin đồn được lan truyền mạnh mẽ nhất. Nhị Cẩu và Đại Trụ sẽ trà trộn vào đó, giả vờ say xỉn, cố ý nói lớn những điều mà Bang chủ Hắc Sa không muốn nghe."

Lâm Dịch ngừng lại, ánh mắt nhìn sâu vào Bạch Vân Nhi. "Ta không muốn những tin đồn này chỉ là lời nói suông. Chúng ta cần những 'bằng chứng' nhỏ, những hành động ngẫu nhiên nhưng lại có sức nặng. Ví dụ như... một lá thư giả mạo, hay một món đồ vật nhỏ được 'vô tình' tìm thấy." Hắn trầm ngâm. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng muốn vũ khí đó sắc bén, cần phải có chiến lược rõ ràng và những chi tiết nhỏ để tạo nên sự chân thực." Hắn hiểu rằng, để một lời nói dối có thể đứng vững, nó phải được bao bọc bởi hàng ngàn sự thật.

"Những thứ đó... có thể chuẩn bị được." Bạch Vân Nhi gật đầu, nàng đã quen với những yêu cầu phức tạp của Lâm Dịch. Nàng bắt đầu hình dung ra những công việc cần làm: tìm người có tài viết chữ giả, chuẩn bị những vật dụng có thể ám chỉ sự biển thủ hoặc thông đồng.

"Và điều quan trọng nhất," Lâm Dịch nói, giọng hắn trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết, "kế hoạch này không chỉ dừng lại ở một lần. Nó phải là một dòng chảy liên tục, những tin đồn mới sẽ chồng lên tin đồn cũ, làm cho sự nghi ngờ ngày càng lớn hơn. Chúng ta sẽ không chỉ nhắm vào A Cường, mà còn vào những kẻ khác, những kẻ mà Bang chủ Hắc Sa có thể tin tưởng nhất. Khi lòng tin đã mất, Hắc Sa Bang sẽ tự sụp đổ từ bên trong."

Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch của Thành Thiên Phong. Một cơn gió lạnh khẽ thổi qua khe cửa, làm lay động ngọn nến, khiến bóng của hắn nhảy múa trên tường. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Để bảo vệ những gì mình trân trọng, đôi khi phải chấp nhận dấn thân vào những con đường không mấy quang minh. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và ta cũng không thể mong chờ nó tự thay đổi. Ta phải tự mình tạo ra sự thay đổi, dù cho cái giá phải trả có là gì đi nữa." Trong lòng hắn vẫn còn chút trăn trở về việc sử dụng những thủ đoạn này, nhưng lý trí mách bảo hắn rằng, đây là con đường hiệu quả nhất để đối phó với một thế lực như Hắc Sa Bang mà không phải đổ quá nhiều máu. Hắn phải nhanh chóng, trước khi nạn đói và dịch bệnh quét qua Thành Thiên Phong, biến nơi đây thành một địa ngục thực sự. Những lời đồn về 'Thẩm Đại Nhân' và thế lực đứng sau y vẫn lởn vởn trong tâm trí hắn, ám chỉ một cuộc chiến lớn hơn nhiều đang chờ đợi.

Bạch Vân Nhi nhìn theo bóng lưng Lâm Dịch, trong lòng nàng dâng lên một sự tin tưởng mạnh mẽ. Nàng biết, Lâm Dịch không phải là một kẻ tàn nhẫn, nhưng hắn là một người thực tế, sẵn sàng làm mọi thứ cần thiết để bảo vệ những gì hắn quan tâm. Nàng tin vào sự lựa chọn của hắn, dù cho con đường phía trước có gập ghềnh đến đâu.

***

Sòng Bạc Hắc Long, một cái tên nghe đã thấy sự ngông cuồng và tàn bạo, giờ đây đang chìm trong bầu không khí đặc quánh của khói thuốc, rượu mạnh, và sự căng thẳng đến nghẹt thở. Cả căn phòng lớn được trang trí lộng lẫy nhưng lòe loẹt, những tấm lụa đỏ sẫm, đèn lồng vàng óng treo khắp nơi, tạo nên một vẻ hào nhoáng giả dối. Tiếng xúc xắc lăn lóc trên chiếu bạc, tiếng bài xào xạc, tiếng reo hò vui sướng của kẻ thắng cuộc xen lẫn tiếng rên rỉ tuyệt vọng của người thua cuộc, cùng với tiếng tiền xu leng keng không ngừng, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của sự cám dỗ và hủy diệt. Mùi khói nồng nặc hòa lẫn với mùi rượu, mồ hôi và một chút mùi ẩm mốc khó chịu, khiến không khí trở nên nóng nực và ngột ngạt.

Giữa đám đông ồn ào ấy, Trần Nhị Cẩu, với vẻ mặt đỏ bừng và ánh mắt lờ đờ, đang ra sức diễn một màn kịch say xỉn hoàn hảo. Chiếc áo vải thô trên người hắn xộc xệch, mái tóc bù xù, và đôi lúc hắn lại ôm đầu rên rỉ, giả vờ như đã thua sạch bách. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, chất phác, đứng cạnh hắn, thỉnh thoảng lại vỗ vai hắn trấn an, nhưng thực chất là đang âm thầm quan sát phản ứng của những người xung quanh.

"Haiz... haizza..." Nhị Cẩu gục đầu xuống bàn, rồi đột ngột ngẩng lên, mắt trợn trừng nhìn vào một tên thủ hạ Hắc Sa Bang đang ngồi gần đó, hắn ta có vẻ mặt hung tợn, mặc đồ đen, và tay đang cầm một con dao găm nhỏ gọt móng tay. "Cái bang Hắc Sa này... tưởng oai phong thế nào, hóa ra cũng có kẻ ăn không ngồi rồi, còn dám đút lót... để mà... mà biển thủ tiền của Bang chủ!" Hắn nói lớn, giọng lè nhè nhưng đủ để lọt vào tai những kẻ xung quanh.

Tên thủ hạ Hắc Sa Bang kia nghe thấy, nhíu mày, định quát lại, nhưng thấy Nhị Cẩu say bí tỉ, lại thôi. Hắn ta chỉ khinh bỉ liếc một cái rồi tiếp tục gọt móng tay.

"Nào, Nhị Cẩu, nói linh tinh gì đó!" Vương Đại Trụ giả vờ trách mắng, giọng to và có vẻ cục cằn, nhưng lại khiến lời của Nhị Cẩu càng thêm đáng tin. "Say rồi thì về đi! Nói linh tinh lỡ bị nghe thấy thì sao!"

"Nghe thấy thì sao?!" Nhị Cẩu gạt tay Đại Trụ ra, hắn lại nhìn chằm chằm vào tên thủ hạ Hắc Sa Bang kia, rồi lại nhìn quanh quất. "Ta... ta nói thật mà! Nghe đâu là A Cường gì đó... cái tên A Cường đó... suốt ngày khoe mẽ, nhưng lại lén lút... lén lút biển thủ tiền của Bang chủ để... để mua chuộc mấy thằng quan chức tép riu ở phường... rồi còn... còn định cấu kết với bang phái khác để hất cẳng Bang chủ cơ!" Hắn lại gục xuống bàn, rồi đột ngột ho sù sụ, như thể nói quá nhiều đã cạn hơi.

Mấy tên thủ hạ Hắc Sa Bang xung quanh, vốn đang mải mê với chiếu bạc, bắt đầu xì xào bàn tán. A Cường là ai thì hầu như ai trong bang cũng biết. Hắn nổi tiếng là hung hăng, bốc đồng, nhưng cũng là một trong những kẻ được Bang chủ trọng dụng.

"Suỵt, nói nhỏ thôi, lỡ bị nghe thấy thì sao." Vương Đại Trụ lại tiếp lời, như thể vô tình xác nhận. Hắn kéo Nhị Cẩu dậy, giả vờ dìu hắn ra ngoài, nhưng trước khi đi, hắn lại quay sang nói với một tên thủ hạ khác, giọng hơi cục cằn nhưng có vẻ chân thật: "Cái thằng Nhị Cẩu này, cứ mỗi lần say là lại nói lung tung. Nhưng mà cũng khó trách, nghe đâu lão đại dạo này cũng có vẻ ưu ái hắn quá, khiến cho mấy thằng khác ghen ghét thì phải. Mấy cái chuyện biển thủ, rồi cấu kết bang phái khác... ta cũng nghe phong phanh đâu đó rồi. Khổ thân Bang chủ, có mấy thằng đệ tử như vậy..." Hắn lắc đầu ngán ngẩm, rồi kéo Nhị Cẩu lảo đảo rời đi.

Vừa đi được vài bước, Nhị Cẩu giả vờ trượt chân, loạng choạng ngã. Đúng lúc đó, một mảnh giấy da nhỏ, được cuộn tròn cẩn thận, "vô tình" rơi ra khỏi túi áo hắn, lăn lông lốc dưới gầm bàn. Ánh đèn mờ ảo của sòng bạc không đủ sáng để nhìn rõ nội dung, nhưng chỉ thoáng qua, người ta có thể thấy vài nét chữ nguệch ngoạc và một dấu ấn nhỏ trông khá giống một biểu tượng của một bang phái nhỏ khác, vốn có hiềm khích với Hắc Sa Bang.

"Đồ chết tiệt!" Vương Đại Trụ gắt lên, cúi xuống nhặt mảnh giấy lên một cách nhanh chóng, nhét lại vào túi Nhị Cẩu, vẻ mặt đầy vẻ giấu giếm. Hành động đó, vô tình hay cố ý, lại càng khiến cho những kẻ xung quanh tò mò hơn về mảnh giấy ấy. Một vài ánh mắt đã kịp lướt qua, thấy được cái dấu ấn mờ ảo kia, và những lời đồn về A Cường lại càng có thêm trọng lượng.

Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ rời khỏi Sòng Bạc Hắc Long, bước chân lảo đảo nhưng trong lòng lại đầy sự phấn khích. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Nhị Cẩu lẩm bẩm, rồi hắn cười khúc khích, cảm thấy mình vừa hoàn thành một nhiệm vụ vô cùng quan trọng. Hắn không biết rõ Lâm Dịch tính toán điều gì, nhưng hắn tin tưởng tuyệt đối vào đại ca của mình. Vương Đại Trụ cũng gật đầu đồng tình, gương mặt chất phác của hắn ánh lên vẻ mãn nguyện. Nhiệm vụ đầu tiên đã hoàn thành, những hạt mầm nghi ngờ đã được gieo xuống, và bây giờ, chỉ còn chờ đợi chúng nảy mầm.

***

Chiều tối hôm sau, Quán Trọ Lạc Nguyệt lại một lần nữa trở nên nhộn nhịp. Âm thanh trò chuyện, tiếng bát đĩa va chạm lách cách, tiếng cười nói rộn ràng từ các bàn ăn vang vọng khắp sảnh. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng và khói gỗ từ bếp lò lan tỏa khắp nơi, tạo nên một bầu không khí ấm cúng nhưng cũng không kém phần sôi động.

Lâm Dịch, trong trang phục vải thô giản dị, ngồi ở một góc khuất, tay cầm chén trà nóng, từ tốn nhấp từng ngụm. Hắn trông như một khách quen bình thường đang thư thái sau một ngày làm việc, nhưng đôi mắt hắn lại không ngừng quan sát, lắng nghe những mẩu chuyện vụn vặt xung quanh. Hắn biết, những nơi như thế này chính là mạch máu của tin tức, nơi những lời đồn thổi được sinh ra và lan truyền nhanh như cháy rừng.

Bỗng, một bóng người tròn trĩnh, quen thuộc lướt qua bàn hắn. Đó chính là Cố lão bản, chủ nhân của quán trọ này. Vẫn nụ cười thường trực trên môi, đôi mắt ti hí nhưng tinh tường của ông ta đảo quanh một lượt, rồi dừng lại ở Lâm Dịch.

"Lâm lão đệ, hôm nay có vẻ nhàn nhã hơn mọi khi nhỉ?" Cố lão bản nói, giọng ông ta vẫn hồ hởi, nhưng Lâm Dịch tinh ý nhận ra một chút vẻ bí hiểm và háo hức khó tả trong đôi mắt ấy. Ông ta khẽ khàng ngồi xuống chiếc ghế đối diện, kéo gần lại, hạ giọng xuống.

Lâm Dịch mỉm cười đáp lại, đặt chén trà xuống. "Cố lão bản quả là tinh mắt. Dạo này công việc cũng tạm ổn, có chút thời gian nghỉ ngơi." Hắn giả vờ tỏ ra không mấy quan tâm, nhưng trong lòng lại biết rằng Cố lão bản đến đây chắc chắn là có chuyện muốn kể.

"Ôi chao, tạm ổn thôi sao?" Cố lão bản nháy mắt, rồi hạ giọng hơn nữa, ghé sát vào Lâm Dịch. Mùi rượu nhẹ thoang thoảng từ người ông ta. "Lâm lão đệ, gần đây ta nghe được vài chuyện hay lắm. Có vẻ như Hắc Sa Bang sắp có biến rồi. Nghe đâu Bang chủ đang nghi ngờ mấy tên thủ hạ thân cận của mình... Chuyện này, ta dám chắc là không tầm thường đâu!" Ông ta nói, khuôn mặt tròn trịa đầy vẻ thích thú khi được là người đầu tiên chia sẻ một tin tức nóng hổi.

Lâm Dịch giả vờ tỏ ra ngạc nhiên, ánh mắt hắn mở to hơn một chút. "Ồ? Có chuyện gì mà lại ồn ào thế, Cố lão bản? Hắc Sa Bang vốn dĩ là một khối sắt thép, đâu dễ gì mà lung lay như vậy?" Hắn cố tình nói như vậy để khơi gợi thêm sự tò mò và ham muốn kể lể của Cố lão bản. *Đây rồi, con cá đã cắn câu.* Hắn nghĩ thầm.

Cố lão bản thấy Lâm Dịch có vẻ hứng thú, liền hắng giọng, vẻ mặt càng thêm đắc ý. "Haizz, cái gì mà sắt thép chứ! Bên trong ruột rỗng cả rồi. Thì ra là có kẻ biển thủ, rồi còn cấu kết với bang phái khác để hất đổ Bang chủ. Nghe nói còn có cả cái tên A Cường gì đó... Cái tên này cũng không phải dạng vừa đâu, nổi tiếng là hung hăng, nhưng cũng là kẻ tham lam nhất bang."

Lâm Dịch lắng nghe một cách chăm chú, trong lòng thầm tán thưởng Nhị Cẩu và Đại Trụ đã làm tốt nhiệm vụ. Tin đồn đã bắt đầu lan truyền, và quan trọng hơn, nó đã đến tai Cố lão bản – một trong những nguồn tin đáng tin cậy và c�� khả năng khuếch đại tin tức tốt nhất Thành Thiên Phong.

"A Cường sao?" Lâm Dịch nhíu mày, giả vờ như đang cố nhớ lại. "Ta nhớ tên này hình như là quản lý mấy sòng bạc nhỏ ở khu Tây thành thì phải? Hắn có vẻ cũng được Bang chủ trọng dụng mà?"

"Đúng vậy, chính là hắn!" Cố lão bản vỗ đùi một cái cái đét, giọng hơi cao lên một chút vì phấn khích. "Nhưng mà, Lâm lão đệ không biết đó thôi, người ta nói... Bang chủ Hắc Sa dạo này có vẻ hơi lơ là việc bang, chỉ lo hưởng thụ. Còn A Cường thì lại càng ngày càng ngạo mạn, tiền bạc thu được từ sòng bạc lại không nộp đủ cho Bang chủ. Nghe nói, hắn còn dùng tiền đó để mua chuộc một vài tên quan lại cấp thấp, muốn tự mình xây dựng thế lực riêng. Thậm chí, ta còn nghe phong phanh, có người thấy hắn lén lút gặp gỡ thủ lĩnh của một bang phái nhỏ ở phía Bắc thành, cái bang 'Xích Long' gì đó..." Cố lão bản nói, rồi ông ta ngừng lại, ánh mắt tinh ranh nhìn thẳng vào Lâm Dịch, như muốn xem phản ứng của hắn.

Lâm Dịch giả vờ trầm ngâm, rồi hắn lại hỏi, "Bang Xích Long sao? Bang đó tuy nhỏ, nhưng cũng có tiếng là mưu mô, lại hay có hiềm khích với Hắc Sa Bang. Nhưng mà... có bằng chứng gì không, Cố lão bản? Chỉ lời đồn thì e rằng Bang chủ Hắc Sa khó mà tin được." Hắn khéo léo đặt câu hỏi, không chỉ để xác nhận tin đồn đã đi xa đến đâu, mà còn để "gieo" thêm một vài "manh mối" nhỏ, khiến câu chuyện của Cố lão bản trở nên đáng tin hơn.

Cố lão bản nghe vậy, liền gật gù. "Lâm lão đệ nói phải! Nhưng mà... ta nghe nói, có kẻ đã 'vô tình' thấy một mảnh giấy da rơi ra từ túi áo của A Cường, trên đó có vài nét chữ nguệch ngoạc và một dấu ấn nhỏ trông khá giống biểu tượng của Bang Xích Long. Người ta nói, đó là 'thư' hẹn gặp mặt để bàn bạc chuyện lớn!" Ông ta nói, vẻ mặt đầy bí ẩn, như thể đang kể một bí mật động trời.

Lâm Dịch khẽ nhếch mép, một nụ cười gần như vô hình lướt qua khóe môi hắn. *Hóa ra, mảnh giấy giả mạo kia đã phát huy tác dụng.* Hắn nhấp một ngụm trà, rồi lại nói, "Ồ, nếu có bằng chứng như vậy thì khác. Vậy là Bang chủ Hắc Sa có lẽ cũng đã biết rồi?"

"E rằng là chưa, hoặc biết nhưng đang âm thầm điều tra." Cố lão bản nói. "Nhưng mà, với cái tính hung hăng của A Cường, sớm muộn gì cũng sẽ có chuyện lớn. Nghe nói hắn còn công khai chê bai Bang chủ Hắc Sa trước mặt đám thủ hạ khác, nói Bang chủ đã già yếu, không còn đủ sức lãnh đạo bang nữa."

Lâm Dịch gật gù, trong đầu hắn đang tính toán bước đi tiếp theo. Kế hoạch đang diễn ra đúng như dự kiến. Sự nghi ngờ đã được gieo, và những hạt mầm bất hòa đã bắt đầu nảy nở trong lòng Hắc Sa Bang.

"Cố lão bản, ta tin rằng chuyện này sẽ không chỉ dừng lại ở A Cường đâu." Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm lắng. "Một khi lòng tin đã mất, những vết nứt sẽ xuất hiện khắp nơi. Rồi sẽ có thêm nhiều kẻ khác bị kéo vào vòng xoáy nghi ngờ này." Hắn biết, Bang chủ Hắc Sa, một kẻ tàn bạo và đa nghi, sẽ không thể nào ngồi yên khi quyền lực của mình bị đe dọa. Hắn sẽ phản ứng, và phản ứng của hắn sẽ chỉ làm cho tình hình nội bộ Hắc Sa Bang càng thêm hỗn loạn.

Cố lão bản nghe vậy, đôi mắt ti hí của ông ta mở to hơn một chút, nhìn Lâm Dịch với vẻ kính nể. "Lâm lão đệ quả là nhìn xa trông rộng! Ta cũng nghĩ vậy. Hắc Sa Bang này, e rằng khó mà giữ được sự bình yên lâu nữa." Ông ta đứng dậy, vỗ vai Lâm Dịch một cái. "Cứ chờ xem. Sắp có kịch hay rồi!" Rồi ông ta lại quay trở lại với công việc của mình, nhưng không quên mang theo câu chuyện về sự rạn nứt của Hắc Sa Bang để lan truyền cho các thực khách khác.

Lâm Dịch nhìn theo bóng lưng Cố lão bản. Hắn đã gieo những hạt mầm đầu tiên, và giờ đây, chúng đang bắt đầu đâm chồi. Trong cái thế giới hỗn loạn này, nơi quyền lực và sự tàn khốc của sinh tồn là luật chơi, mưu kế và tri thức mới là vũ khí tối thượng của hắn. Hắn không có thiên phú tu luyện, không có bàn tay vàng, nhưng hắn có một bộ óc biết cách thao túng lòng người, biết cách biến những điểm yếu của kẻ thù thành lợi thế của mình.

Hắn nhấp thêm một ngụm trà. Mùi khói và rượu từ sòng bạc tối qua vẫn còn thoang thoảng đâu đó trong trí nhớ hắn, hòa cùng tiếng xúc xắc lăn và tiếng gầm gừ giận dữ của một Th��� Lĩnh Bang Hắc Sa trong tưởng tượng của hắn. Lâm Dịch biết rằng, những gì hắn vừa làm chỉ là khởi đầu. Sự suy yếu nội bộ của Hắc Sa Bang sẽ tạo cơ hội cho hắn và Liễu Thanh Y thực hiện một đòn đánh quyết định, hoặc lợi dụng sự hỗn loạn này cho mục đích riêng. Bang chủ Hắc Sa sẽ không ngồi yên, hắn ta sẽ phản ứng mạnh mẽ và tàn bạo hơn khi nhận ra bị thao túng, đẩy xung đột lên một tầm cao mới. Liễu Thanh Y, nàng chắc chắn cũng sẽ dần thấy rõ khả năng chiến lược của Lâm Dịch, và điều đó có thể dẫn đến sự tin tưởng sâu sắc hơn hoặc một sự hợp tác phức tạp hơn trong tương lai. Hắn đã sẵn sàng cho tất cả.

Đêm đã về khuya, nhưng Lâm Dịch biết rằng, đối với Hắc Sa Bang, một cơn ác mộng mới chỉ vừa bắt đầu. Và đối với hắn, đây mới là chương đầu tiên của một cuộc chiến cam go. Hắn không mơ mộng trở thành anh hùng, nhưng hắn sẽ bảo vệ những người hắn yêu thương, và để làm được điều đó, hắn phải trở thành một người tỉnh táo, lạnh lùng, và mưu lược hơn bất kỳ ai.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free