Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 423: Huyết Thệ Liên Minh: Lộ Diện Chân Tướng Hắc Sa

Hắn khẽ siết chặt tay, cảm giác thô ráp của mặt bàn gỗ truyền đến lòng bàn tay. Một cuộc chiến mới sắp bắt đầu, và hắn đã sẵn sàng. Nhưng sự sẵn sàng đó không có nghĩa là không cần đến thông tin, hay không cần đến những đồng minh tiềm năng. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và hắn cũng không phải là kẻ ngông cuồng đến mức cho rằng một mình có thể chống lại cả một hệ thống mục ruỗng. Sự tự cường, đối với Lâm Dịch, là xây dựng năng lực nội tại, nhưng cũng là biết cách tận dụng mọi nguồn lực có thể, bao gồm cả những mối quan hệ tưởng chừng như mong manh.

Đêm đó, dưới ánh trăng mờ nhạt treo lơ lửng trên Thành Thiên Phong, Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi đã có mặt trong căn phòng riêng biệt mà Cố lão bản đã sắp xếp ở Quán Trọ Lạc Nguyệt. Căn phòng nằm ở một góc khuất trên tầng hai, bài trí đơn giản với một bộ bàn ghế gỗ lim được đánh bóng cẩn thận, một bình phong họa cảnh sơn thủy che kín lối vào, và vài chiếc đèn lồng giấy màu hổ phách tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ. Bên ngoài, tiếng trò chuyện ồn ào từ đại sảnh vẫn vọng vào đều đều, hòa lẫn với tiếng lanh canh của bát đĩa, tiếng cười nói rộn rã của khách trọ và tiếng nhạc cầm xa xăm từ một tửu lầu nào đó trong thành. Mùi thức ăn thơm lừng của các món đặc sản địa phương, mùi rượu gạo nồng nàn và cả mùi khói gỗ cháy âm ỉ từ nhà bếp, tất cả quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí sôi động, náo nhiệt đặc trưng của một quán trọ sầm uất. Thế nhưng, trong căn phòng nhỏ này, một sự tĩnh lặng đến căng thẳng đang bao trùm.

Bạch Vân Nhi ngồi đối diện Lâm Dịch, vẻ mặt nàng trầm tư khác hẳn vẻ lanh lợi thường thấy. Đôi mắt thông minh của nàng dán chặt vào cửa phòng, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lâm Dịch với một chút lo lắng ẩn chứa. Nàng tin tưởng vào mưu lược của Lâm Dịch, nhưng nàng cũng hiểu những bước đi mà hắn sắp thực hiện sẽ đẩy họ vào một vũng lầy nguy hiểm hơn bao giờ hết. Lâm Dịch thì bình tĩnh hơn, hắn nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, đầu óc vẫn không ngừng phân tích. Liễu Thanh Y không phải là một người đơn giản. Cuộc gặp gỡ tình cờ đó không thể nào chỉ là ngẫu nhiên, và những gì nàng sắp nói chắc chắn sẽ không chỉ là những lời cảnh báo suông.

Cánh cửa hé mở, một làn gió nhẹ mang theo hơi sương đêm lùa vào, làm lay động tấm bình phong. Liễu Thanh Y bước vào, dáng người cao ráo, thanh thoát, trang phục màu xanh trầm càng tôn lên vẻ phong độ của một kiếm khách giang hồ. Nàng vẫn giữ vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng ánh mắt nàng hôm nay lại cương nghị và nghiêm túc hơn nhiều. Lâm Dịch có thể cảm nhận được một sự cấp bách tiềm ẩn đằng sau vẻ ngoài điềm tĩnh ấy.

"Lâm công tử, Bạch cô nương, muộn rồi vẫn làm phiền." Giọng nàng thanh thoát nhưng có chút khàn nhẹ, có lẽ là do một ngày dài bôn ba.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, đưa tay mời. "Liễu cô nương khách sáo. Chúng ta đều vì việc chung, không có gì là phiền toái. Mời an tọa." Hắn nói, lời lẽ đơn giản nhưng đầy ẩn ý, cho thấy hắn đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc ��àm phán quan trọng. Bạch Vân Nhi đứng dậy, cúi đầu chào, rồi chỉ tay vào chiếc ghế trống đối diện Lâm Dịch. "Mời Liễu cô nương an tọa."

Liễu Thanh Y không chần chừ, nàng bước đến ngồi xuống, động tác vẫn nhẹ nhàng và uyển chuyển như một cơn gió thoảng. Ba người ngồi đối diện nhau, ánh đèn lồng hắt bóng lên vách gỗ, khiến không gian vốn đã tĩnh mịch lại càng thêm phần trang trọng. Sự thăm dò hiện rõ trong ánh mắt của cả ba, một sự thăm dò cẩn trọng giữa những người có cùng mục tiêu nhưng lại đến từ những thế giới khác biệt. Lâm Dịch cảm thấy rõ sự căng thẳng trong không khí. Hắn biết, khoảnh khắc này sẽ định hình một phần tương lai của hắn, và có thể là cả Thành Thiên Phong này. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng đôi khi, để sinh tồn một cách vẹn toàn, người ta phải chấp nhận dấn thân vào những nguy hiểm lớn hơn.* Hắn tự nhủ, trong lòng đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi kịch bản.

***

Liễu Thanh Y không phí lời chào hỏi thêm. Ngay khi đã an tọa, nàng khẽ ra hiệu cho Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi, rồi ch���m rãi trải rộng một tấm bản đồ ra giữa bàn. Đó là một tấm bản đồ đã cũ kỹ, được làm từ da dê và nhuốm màu thời gian, nhưng những đường nét vẽ tay trên đó lại vô cùng tỉ mỉ và chi tiết. Trên bản đồ, Thành Thiên Phong được vẽ rõ ràng với các con đường, ngõ hẻm, và cả những kiến trúc nổi bật. Nhưng điều đáng chú ý hơn cả là những ký hiệu đánh dấu bằng mực đỏ và đen, tạo thành một mạng lưới chằng chịt các điểm nóng, căn cứ, và tuyến đường vận chuyển xung quanh thành. Mùi mực mới còn vương vấn trên vài ký hiệu vừa được bổ sung, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của tấm da dê cũ kỹ, tạo nên một cảm giác vừa cổ kính vừa hiện đại, như thể người vẽ đã dành rất nhiều công sức để cập nhật nó.

Lâm Dịch cúi xuống nhìn kỹ tấm bản đồ, ánh mắt hắn sắc bén lướt qua từng chi tiết. Bên cạnh hắn, Bạch Vân Nhi cũng nghiêng người, đôi mắt thông minh của nàng tập trung cao độ, cố gắng ghi nhớ mọi thông tin.

"Hắc Sa Bang," Liễu Thanh Y bắt đầu, giọng nói trầm hẳn xuống, "do tên Cổ Thụ cầm đầu, là một k��� tàn bạo và mưu mô. Dưới trướng hắn có ba đường chủ, mỗi tên cai quản một khu vực và một loại hình hoạt động chính. Đường chủ thứ nhất, 'Hổ Đầu' Trương Bá, phụ trách khu Tây Thành, chủ yếu bảo kê các sòng bạc ngầm và nhà thổ. Hắn là một kẻ có võ công cao cường, thô lỗ nhưng lại khá cẩn trọng. Đường chủ thứ hai, 'Mị Ảnh' Liễu San, là một nữ nhân độc ác, tinh thông ám khí và thủ đoạn, cai quản khu Đông Thành, nơi tập trung các hoạt động cho vay nặng lãi và bắt cóc tống tiền. Đường chủ thứ ba, 'Độc Xà' Tạ Cương, là kẻ tàn nhẫn nhất, phụ trách tuyến đường buôn lậu muối và thuốc phiện xuyên qua biên giới, cũng là nguồn thu chính của bang phái này. Căn cứ chính của chúng nằm sâu trong Hắc Phong Sơn, cách Thành Thiên Phong khoảng ba mươi dặm về phía Tây Bắc, nhưng chúng có nhiều trạm trung chuyển bí mật rải rác khắp các sơn cốc và làng mạc lân cận."

Ngón tay thon dài của Liễu Thanh Y lướt trên bản đồ, chỉ rõ từng điểm mấu chốt mà nàng vừa nhắc đến. Lâm Dịch gật đầu, hắn đã có thông tin sơ bộ từ Cố lão bản, nh��ng chi tiết mà Liễu Thanh Y cung cấp lại cụ thể và sâu rộng hơn rất nhiều. Hắn nhận ra, đây không chỉ là kiến thức có được từ những tin đồn giang hồ, mà là kết quả của một quá trình điều tra cẩn thận và thâm nhập.

"Đường dây buôn lậu lớn như vậy, chắc chắn có quan lại chống lưng." Lâm Dịch nói, giọng điệu trầm lắng, ánh mắt hắn dừng lại ở một con đường nhỏ xuyên qua núi, được đánh dấu bằng một nét mực đỏ đậm. Hắn đã lờ mờ đoán được điều này, nhưng vẫn muốn nghe Liễu Thanh Y xác nhận.

Liễu Thanh Y nhìn hắn, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt, có chút châm biếm. "Chính xác, Lâm công tử quả nhiên tinh tường. Bàng Lão Gia chỉ là con tốt thí, một kẻ được đẩy ra ngoài sáng để che mắt thiên hạ. Kẻ thực sự đứng sau giật dây, cung cấp sự bảo hộ và chia chác lợi nhuận khổng lồ, là... Quan Đại Nhân." Nàng nói đến đây, giọng điệu trở nên lạnh lẽo hơn. "Hắn ta đã kiểm soát Thành Thiên Phong này trong nhiều năm, biến nó thành cái túi riêng của mình. Mọi hoạt động phi pháp lớn nhỏ đều phải có phần hắn."

Bạch Vân Nhi khẽ nhíu mày, nàng đã từng nghe đến sự tham lam của Quan Đại Nhân, nhưng không ngờ hắn lại dính líu sâu đến vậy. Nàng liếc nhìn Lâm Dịch, thấy vẻ mặt hắn không hề tỏ ra ngạc nhiên quá mức, mà càng thêm trầm trọng.

"Không chỉ dừng lại ở đó." Liễu Thanh Y tiếp tục, ánh mắt nàng thoáng hiện lên một tia lo lắng sâu xa. "Thậm chí, có tin đồn còn liên quan đến Thẩm Đại Nhân ở kinh đô. Hắn ta, với vị trí là một trong những vị quan trọng yếu của triều đình, có khả năng đang nhận hối lộ và bảo kê cho toàn bộ hệ thống buôn lậu này, không chỉ riêng Thành Thiên Phong mà còn nhiều vùng biên giới khác. Hắc Sa Bang chỉ là một mắt xích nhỏ trong một đường dây khổng lồ."

Nghe đến Thẩm Đại Nhân, Lâm Dịch không khỏi rùng mình. Thẩm Đại Nhân, một cái tên đã từng xuất hiện trong những lời đồn thổi về tình hình chính trị kinh đô, một nhân vật quyền lực mà hắn từng cho rằng còn quá xa vời. Việc cái tên đó được nhắc đến ở đây, trong một căn phòng nhỏ ở Thành Thiên Phong, cho thấy mức độ phức tạp và nguy hiểm của vấn đề đã vượt xa dự đoán ban đầu của hắn. *Cuộc chiến này không còn gói gọn trong Thành Thiên Phong nữa rồi. Nó là một phần của một cuộc chiến lớn hơn, một cuộc chiến chống lại sự mục ruỗng từ tận gốc rễ của vương triều Đại Hạ.* Hắn cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai.

Liễu Thanh Y quan sát phản ứng của Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi. Nàng hài lòng khi thấy họ không hề tỏ ra hoảng loạn, mà ngược lại, sự tập trung và nghiêm túc của họ càng tăng lên. Nàng biết, những gì nàng đang tiết lộ không chỉ là thông tin, mà còn là một cánh cửa mở ra một thế giới đầy rẫy hiểm nguy, nơi mà một thương nhân như Lâm Dịch chưa từng đặt chân tới.

"Bên cạnh đó," Liễu Thanh Y chỉ vào một khu vực khác trên bản đồ, nơi có vài ngôi làng nhỏ nằm rải rác, "Hắc Sa Bang còn kiểm soát các tuyến đường vận chuyển hàng hóa qua các làng mạc nhỏ này, thu tiền bảo kê của những thương nhân yếu thế, và thậm chí là cướp bóc trắng trợn khi cần thiết. Nạn đói lớn và dịch bệnh hoành hành ở vùng biên thùy khiến dân chúng khốn khổ, và chúng đã lợi dụng điều đó để chiêu mộ thêm người, biến những kẻ cùng đường thành những tay sai tàn nhẫn."

Lâm Dịch siết chặt nắm tay dưới gầm bàn. Hắn hiểu rõ những gì Liễu Thanh Y đang nói. Đó chính là những gì đã xảy ra với đoàn hàng của hắn, và với rất nhiều thương nhân khác. Sự tàn bạo của Hắc Sa Bang, dưới sự chỉ đạo của Bàng Lão Gia và sự bảo kê của Quan Đại Nhân, đã tạo nên một bức tranh u tối về Thành Thiên Phong. Hắn nhìn vào những ký hiệu trên bản đồ, cố gắng hình dung ra từng gương mặt của những người gác thuê đã ngã xuống, những hàng hóa bị cướp phá. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng chỉ tri thức thôi thì chưa đủ. Cần phải có hành động, và hành động đó phải được thực hiện một cách thông minh, tàn nhẫn nếu cần, để bảo vệ những gì mình trân trọng.* Ánh đèn dầu yếu ớt trên bàn lay động, hắt bóng lên khuôn mặt Lâm Dịch, khiến vẻ trầm tư của hắn càng thêm sâu sắc.

***

Liễu Thanh Y thu lại tấm bản đồ, cuộn tròn nó một cách cẩn thận và đặt sang một bên. Không khí trong căn phòng bỗng chùng xuống, những âm thanh náo nhiệt từ bên ngoài dường như cũng bị chặn lại bởi bức tường vô hình của sự căng thẳng. Đã gần sáng, những tia nắng đầu tiên của bình minh đang cố gắng len lỏi qua khe cửa sổ, mang theo chút hơi lạnh của buổi sớm. Mùi trà thơm nhẹ đã nguội lạnh, và ánh sáng yếu ớt của đèn dầu dần trở nên mờ nhạt hơn trước ánh bình minh sắp đến.

Nàng ngẩng đầu nhìn thẳng vào Lâm Dịch, ánh mắt cương nghị không hề dao động. "Lâm công tử, Hắc Sa Bang là một khối u nhọt. Nếu không nhổ tận gốc, nó sẽ hủy hoại Thành Thiên Phong. Dân chúng sẽ mãi sống trong sợ hãi, thương nghiệp sẽ không bao giờ phát triển được, và sự mục ruỗng từ bên trong sẽ lan rộng ra khắp nơi." Giọng nàng không còn vẻ xa cách mà mang theo một sự chân thành hiếm thấy, một sự lo lắng cho vận mệnh của mảnh đất này. "Ta biết lực lượng của công tử đang hình thành, và ta tin vào mưu lược của công tử. Ta muốn cùng công tử liên thủ, thanh trừ thế lực này. Không chỉ vì nghĩa khí giang hồ, mà còn vì sự bình yên cho bá tánh."

Lời đề nghị của Liễu Thanh Y vang vọng trong không gian tĩnh mịch, nặng trĩu. Lâm Dịch im lặng, ánh mắt hắn dao động giữa Liễu Thanh Y và Bạch Vân Nhi. Hắn cảm nhận được sức nặng của lời nói đó, không chỉ là một lời đề nghị hợp tác đơn thuần, mà là một lời kêu gọi dấn thân vào một cuộc chiến không khoan nhượng. Nội tâm hắn bỗng trở nên hỗn loạn. *Liên minh với giang hồ... con đường này sẽ đẩy mình sâu hơn vào vòng xoáy tranh đấu.* Hắn không phải là một người hâm mộ các bang phái, các tổ chức giang hồ, nơi mà luật rừng và bạo lực thường ngự trị. Hắn là một người hiện đại, luôn tìm kiếm sự ổn định và trật tự. Nhưng bây giờ, để bảo vệ sự ổn định và trật tự cho những người hắn quan tâm, hắn lại phải bắt tay với chính những yếu tố tạo nên sự bất ổn.

Hắn nắm chặt tay dưới gầm bàn, cảm giác thô ráp của mặt gỗ truyền đến lòng bàn tay. Đây là một ván cờ lớn, một ván cờ có thể định đoạt số phận của rất nhiều người, bao gồm cả hắn và những người thân yêu. Rủi ro là quá rõ ràng: bị kéo vào những âm mưu thâm hiểm hơn, bị giang hồ phản bội, hoặc thậm chí là thu hút sự chú ý của những thế lực chính trị cấp cao mà Liễu Thanh Y vừa nhắc đến. Nhưng lợi ích cũng không thể phủ nhận: một cơ hội để triệt hạ tận gốc mối đe dọa từ Hắc Sa Bang và Bàng Lão Gia, củng cố vị thế của thương hội, và tạo ra một môi trường an toàn hơn cho mọi người.

Bạch Vân Nhi, người luôn quan sát Lâm Dịch một cách tinh tế nhất, khẽ lên tiếng, giọng nàng trầm lắng nhưng đầy sự thấu hiểu. "Lâm ca, đây là cơ hội, nhưng cũng là một ván cờ lớn. Chúng ta cần tính toán kỹ lưỡng." Nàng không khuyên hắn nên làm hay không nên làm, mà chỉ nhắc nhở hắn về bản chất của quyết định này. Nàng hiểu rằng Lâm Dịch sẽ phải cân nhắc rất nhiều, không chỉ cho bản thân mình mà còn cho cả những người đã đặt niềm tin vào hắn.

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt lại, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí hắn: những gương mặt ngây thơ của trẻ con trong làng, ánh mắt tin tưởng của Vương Đại Trụ, Mã Đại Ca, sự tận tụy của Bạch Vân Nhi. Hắn đã hứa sẽ bảo vệ họ. Và để bảo vệ, hắn không thể mãi đứng ngoài cuộc, không thể mãi chỉ phòng thủ. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Và nếu mình muốn có được sự công bằng, hay ít nhất là một môi trường sống công bằng, mình phải tự mình tạo ra nó.* Hắn nhận ra, sự "tự cường" mà hắn nói với Liễu Thanh Y không chỉ là xây dựng đội ngũ bảo vệ, mà còn là sẵn sàng đối mặt và thay đổi thực tại tàn khốc này, dù phải chấp nhận những rủi ro lớn đến đâu. Đó là gánh nặng của một người lãnh đạo, của một người mang trong mình trách nhiệm. Anh không còn là Lâm Dịch của thế giới hiện đại chỉ lo thân mình, mà đã trở thành một phần không thể tách rời của Đại Hạ vương triều này. Sự đấu tranh nội tâm của hắn kéo dài trong vài khoảnh khắc, nhưng cuối cùng, một sự kiên định mới lại hiện rõ trong ánh mắt hắn.

***

Bình minh đã thực sự hửng sáng. Những tia nắng đầu tiên của buổi sớm xuyên qua khe cửa, trải dài trên sàn gỗ, mang theo hơi ấm nhẹ xua đi cái se lạnh của đêm. Trong căn phòng, không khí vẫn đặc quánh sự tĩnh lặng, nhưng giờ đây, nó không còn là sự căng thẳng, mà là sự chờ đợi một quyết định trọng đại. Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, lồng ngực hắn phập phồng nhẹ, như thể đang hít thở vào một sinh mệnh mới, một con đường mới. Hắn mở mắt, nhìn thẳng vào Liễu Thanh Y. Ánh mắt hắn giờ đây không còn sự dao động, mà là một sự kiên định đến sắt đá, một sự quyết đoán mà chỉ những người đã trải qua nhiều sóng gió mới có được.

"Được." Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm thấp nhưng rõ ràng, từng lời như đinh đóng cột. "Ta chấp nhận lời đề nghị của Liễu cô nương. Chúng ta sẽ liên thủ."

Một tia sáng chợt lóe lên trong mắt Liễu Thanh Y, nhưng nàng vẫn giữ vẻ ngoài bình tĩnh.

"Nhưng ta có vài điều kiện." Lâm Dịch tiếp lời, không để Liễu Thanh Y có cơ hội ngắt lời. Hắn biết, trong bất kỳ liên minh nào, việc đặt ra điều kiện rõ ràng ngay từ đầu là vô cùng quan trọng để tránh những hiểu lầm và xung đột sau này. "Thứ nhất, mọi hành động phải đảm bảo an toàn tối đa cho dân thường, không được phép làm liên lụy đến những người vô tội. Ta không muốn Thành Thiên Phong này biến thành chiến trường đẫm máu chỉ vì cuộc chiến của chúng ta." Điều này là cốt lõi trong triết lý của Lâm Dịch, hắn không bao giờ muốn để những người yếu thế phải gánh chịu hậu quả từ những cuộc tranh giành quyền lực.

Liễu Thanh Y khẽ gật đầu, vẻ mặt nàng tỏ ý đồng tình. Nàng cũng là người trọng nghĩa khí, và sự bình yên của bá tánh cũng là mục tiêu của nàng.

"Thứ hai," Lâm Dịch tiếp tục, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm, "kế hoạch phải minh bạch. Ta cần biết rõ từng bước đi, từng động thái của liên minh. Ta không thích những điều bí mật hay những quyết định đơn phương. Mọi chuyện cần được bàn bạc kỹ lưỡng trước khi hành động." Hắn nhấn mạnh vào yếu tố này, bởi hắn hiểu rằng sự thiếu minh bạch chính là mầm mống của sự nghi kỵ và phản bội. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và để sử dụng vũ khí này một cách hiệu quả, mình cần phải nắm rõ mọi thông tin.*

Liễu Thanh Y vẫn lắng nghe một cách chăm chú, không hề tỏ vẻ khó chịu. Nàng dường như đã lường trước được những điều kiện này từ Lâm Dịch.

"Và thứ ba," Lâm Dịch nói, giọng điệu hắn trở nên kiên quyết hơn bao giờ hết, "mục tiêu cuối cùng không chỉ là đánh tan Hắc Sa Bang mà còn là cắt đứt hoàn toàn những mối liên hệ xấu xa của chúng trong quan trường và thương giới. Bàng Lão Gia, Quan Đại Nhân, và cả những kẻ đứng sau lưng Thẩm Đại Nhân nếu có thể. Ta không muốn chỉ giải quyết bề nổi, rồi để chúng lại mọc rễ trở lại. Phải nhổ tận gốc rễ." Hắn không che giấu tham vọng của mình, một tham vọng không phải để xưng bá, mà là để tạo ra một môi trường trong sạch và công bằng. Hắn biết, điều này là vô cùng khó khăn, nhưng đây là điều kiện tiên quyết để hắn dấn thân vào cuộc chiến này.

Liễu Thanh Y nhìn Lâm Dịch một lúc lâu, rồi khóe môi nàng khẽ cong lên một nụ cười mờ nhạt, lần này không còn chút mỉa mai nào, mà là sự tán thưởng chân thành. "Ta đồng ý. Mục đích của chúng ta là nhất quán." Nàng nói, giọng điệu vang dội trong căn phòng. Những điều kiện của Lâm Dịch không chỉ không làm nàng chùn bước, mà còn củng cố thêm niềm tin của nàng vào vị thương nhân kỳ lạ này.

Lâm Dịch và Liễu Thanh Y nhìn nhau, rồi cùng đưa tay ra. Bàn tay thô ráp của Lâm Dịch, đã quen với việc lao động và cầm nắm vũ khí thô sơ, nắm lấy bàn tay thanh thoát nhưng đầy sức mạnh của Liễu Thanh Y. Một cái nắm tay không quá chặt, nhưng ẩn chứa một lời thề nguyền vô hình, một sự cam kết cho một liên minh đầy rủi ro nhưng cũng đầy hứa hẹn.

Bạch Vân Nhi đứng bên cạnh, nàng khẽ thở phào nhẹ nhõm. Vẻ mặt nàng dù vẫn còn lo lắng cho chặng đường sắp tới, nhưng cũng đã giãn ra phần nào. Nàng biết, Lâm Dịch đã đưa ra quyết định, và nàng sẽ luôn sát cánh bên hắn, dù con đường phía trước có chông gai đến đâu. Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả bầu trời Thành Thiên Phong. Một ngày mới đã bắt đầu, và cùng với nó, một chương mới đầy biến động trong câu chuyện của Lâm Dịch cũng đã chính thức mở ra. Liên minh đã được thiết lập, và giờ đây, cuộc chiến thực sự mới bắt đầu. Lâm Dịch biết rằng, đây là một bước ngoặt lớn, một bước đi sẽ đưa hắn tiếp xúc với nhiều nhân vật giang hồ khác, cả thiện lẫn ác, mở rộng mạng lưới ảnh hưởng nhưng cũng tăng thêm nguy hiểm. Những điều kiện hắn đặt ra sẽ tạo ra những ràng buộc và thử thách trong quá trình hành động, có thể dẫn đến những bất đồng hoặc sự kiện bất ngờ. Bối cảnh nạn đói lớn và dịch bệnh cùng sự tham nhũng của quan lại sẽ là động lực sâu xa cho sự bất ổn, khiến các hành động của Lâm Dịch có ý nghĩa lớn hơn, không chỉ là lợi ích thương nghiệp. Hắn đã sẵn sàng cho tất cả.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free