Lạc thế chi nhân - Chương 422: Tự Cường: Gầy Dựng Nền Tảng Hộ Vệ
Cơn mưa bên ngoài đã ngớt tự bao giờ, chỉ còn lại những giọt nước đọng trên mái hiên cũ kỹ, chốc chốc lại rơi xuống mặt đất ẩm ướt, tạo nên âm thanh tí tách đều đặn. Trong căn phòng nhỏ của Trạm Tiếp Tế, ánh đèn dầu leo lét vẫn chưa tắt, hắt bóng những con người đang ngồi quanh chiếc bàn gỗ thô sơ lên vách tường loang lổ. Không khí ẩm lạnh len lỏi qua khe cửa sổ, nhưng lại không thể dập tắt ngọn lửa quyết tâm đang cháy trong ánh mắt Lâm Dịch. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn còn chút xanh xao do thiếu ngủ và sự căng thẳng của trận chiến vừa qua, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ kiên định đến lạ thường.
Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả và ánh mắt thông minh sắc sảo, khẽ khàng đặt một chén trà nóng xuống trước mặt Lâm Dịch. Nàng nhìn hắn, trong lòng vừa lo lắng lại vừa tin tưởng tuyệt đối. "Lâm ca, sau trận chiến này, chúng ta đã mất đi một số hàng hóa và ba người gác thuê. Mặc dù đã chuẩn bị trước, nhưng sự tàn bạo của Hắc Sa Bang vẫn vượt quá dự đoán của chúng ta." Giọng nàng ôn hòa nhưng đầy sự thực tế, không hề che giấu đi sự thật phũ phàng.
Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ nhưng lúc này lại mang vẻ mệt mỏi, gãi gãi vết sẹo trên má. "Đại ca, nếu không phải nhờ huynh chỉ huy đúng lúc, sợ rằng tổn thất còn lớn hơn nhiều. Bọn Hắc Sa Bang đó... thủ đoạn vô cùng tàn độc, chúng không chỉ cướp mà còn cố tình phá hoại." Giọng hắn trầm đục, đầy vẻ căm phẫn. Trần Nhị Cẩu ngồi cạnh, vẻ mặt nhanh nhẹn thường ngày giờ cũng đanh lại, đôi mắt sáng vẫn đầy sự trung thành và hăng hái. Mã Đại Ca, với vẻ ngoài phong trần, nhấp một ngụm rượu mạnh, ánh mắt nhìn xa xăm ra cửa sổ, như đang suy tư về những con đường vận chuyển đầy hiểm nguy.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ngón tay hắn gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ đã cũ sờn, phát ra những tiếng cốc cốc nhỏ. "Chúng ta không thể cứ mãi bị động như vậy. Hắc Sa Bang sẽ không bỏ qua, và Bàng Lão Gia càng không. Chúng đã muốn đập nát chén cơm của chúng ta, vậy thì chúng ta cũng không cần nương tay." Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng người một, từ Bạch Vân Nhi đầy lo âu đến Vương Đại Trụ kiên trung, Trần Nhị Cẩu hăng hái, và Mã Đại Ca trầm tư. "Đã đến lúc chúng ta phải có răng nanh của riêng mình, không thể cứ mãi dựa vào những thế lực bên ngoài để tự bảo vệ. Mặc dù Liễu Thanh Y đã giúp đỡ, nhưng đó không phải là con đường lâu dài. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sự tự cường mới là nền tảng vững chắc nhất."
Bạch Vân Nhi cau mày. "Nhưng chiêu mộ người trong tình hình này... không dễ. Lòng người khó đoán, và các bang phái giang hồ không phải ai cũng đáng tin. Huống hồ, việc xây dựng một đội ngũ riêng sẽ tiêu tốn rất nhiều tiền bạc và thời gian, trong khi chúng ta đang bị Hắc Sa Bang quấy phá liên tục." Nàng nói ra những mối lo ngại hết sức thực tế, nhìn Lâm Dịch với vẻ thăm dò.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, mùi ẩm mốc của căn phòng hòa lẫn với mùi khói đèn dầu và mùi gỗ mục nồng lên trong không khí. "Tiền bạc có thể kiếm lại, thời gian có thể rút ngắn. Nhưng sự an nguy của chúng ta, của những người đi theo chúng ta, không thể đánh đổi." Hắn nhìn Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. "Đại Trụ, Nhị Cẩu, hai người là những người đã cùng ta vào sinh ra tử, ta tin tưởng các ngươi. Ta muốn các ngươi tiếp tục huấn luyện anh em. Nhưng song song đó, ta muốn các ngươi chuẩn bị cho việc chiêu mộ thêm người. Chúng ta cần những người không chỉ có sức mạnh, mà còn có sự trung thành tuyệt đối. Sẽ không còn phụ thuộc hoàn toàn vào ai nữa."
Vương Đại Trụ lập tức đứng thẳng người, khuôn mặt chất phác hiện rõ vẻ quyết tâm. "Đại ca cứ việc phân phó, Đại Trụ nguyện làm tiên phong! Huấn luyện hay tìm người, Đại Trụ đều không ngại!" Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu lia lịa, "Đúng vậy, đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Chúng ta sẽ tìm được những người đáng tin cậy!"
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng lại mang một sức mạnh trấn an kỳ lạ. "Chắc chắn rồi. Nhưng việc tìm người không thể vội vàng. Chúng ta cần những người hiểu rõ giang hồ, những người có kinh nghiệm thực chiến, nhưng quan trọng hơn là họ phải có lý tưởng, hoặc ít nhất là một lý do đủ mạnh để gắn bó với chúng ta." Hắn suy nghĩ nội tâm, *thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và mình cũng không thể đòi hỏi sự công bằng từ những kẻ mình chiêu mộ. Phải cho họ một lý do để trung thành, một lợi ích đủ lớn, hoặc một nơi nương tựa mà họ không thể tìm thấy ở đâu khác.*
H��n tiếp tục phân tích, ánh mắt sắc bén như chim ưng. "Vân Nhi, nàng hãy dùng mạng lưới thương hội của mình để thăm dò. Tìm hiểu về những con buôn có liên hệ với Hắc Sa Bang, những quán trọ, sòng bạc, nhà thổ mà chúng bảo kê. Tìm hiểu về những kẻ bất mãn trong nội bộ của chúng. Hàng hóa mới của chúng ta vẫn sẽ được sản xuất, nhưng sẽ theo một cách khác, bí mật hơn, không tập trung vào một tuyến đường cố định." Hắn nhấn mạnh việc cần phải có nhiều kênh thông tin, nhiều phương án dự phòng. "Mã Đại Ca, huynh hãy giúp ta thiết lập những tuyến đường vận chuyển bí mật, sử dụng những con đường ít ai biết đến, những trạm trung chuyển nhỏ lẻ. Chúng ta sẽ biến chúng thành những con kiến, len lỏi khắp nơi, khiến Hắc Sa Bang không thể kiểm soát được."
Mã Đại Ca gật đầu, ánh mắt u sầu ban nãy đã thay bằng vẻ kiên nghị. "Yên tâm, Lâm lão bản. Mạng lưới đường xá, không ai rành hơn ta. Ta sẽ tìm những con đường mà ngay cả chuột cũng khó lòng lần ra." Giọng hắn khàn khàn nhưng đầy tự tin.
Lâm Dịch đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm dần tan. Không khí buổi sáng sớm se lạnh lùa vào qua khe cửa, mang theo mùi đất ẩm và cỏ dại. "Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, các ngươi hãy thăm dò các võ quán, các tửu lầu, những nơi mà giang hồ tụ tập. Không cần lộ liễu, chỉ cần quan sát, lắng nghe. Tìm kiếm những kẻ có võ công, có kinh nghiệm, nhưng đang gặp khó khăn, hoặc đang tìm kiếm một con đường mới. Đừng vội tiếp cận, chỉ cần ghi nhớ lại."
Hắn quay lại, ánh mắt kiên định. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Càng biết nhiều về đối thủ, về những người chúng ta muốn chiêu mộ, thì khả năng thành công càng lớn. Chúng ta cần một đội ngũ tinh nhuệ, không cần quá đông, nhưng mỗi người đều phải là một lưỡi kiếm sắc bén và một tấm lá chắn vững chắc. Một đội ngũ mà không ai có thể mua chuộc, không ai có thể dễ dàng đánh bại." Trong đầu hắn, hình ảnh về một đội quân tinh nhuệ, hoạt động trong bóng tối, linh hoạt và hiệu quả, dần hình thành. Hắn biết, để chống lại một thế lực như Hắc Sa Bang, và xa hơn là Bàng Lão Gia, chỉ sức mạnh đơn thuần là không đủ. Cần phải có mưu lược, sự kiên nhẫn, và những con người sẵn sàng cùng hắn đối mặt với mọi thử thách. *Đây không chỉ là cuộc chiến vì tiền bạc hay quyền lực, mà là cuộc chiến để bảo vệ những gì mình trân trọng. Và để làm được điều đó, mình phải sẵn sàng làm mọi thứ.*
Buổi chiều hôm đó, Thành Thiên Phong đã trở lại với nhịp sống hối hả vốn có. Mặt trời đã lên cao, rải nắng vàng óng khắp các con phố, xua tan đi sự ẩm ướt của đêm mưa. Tiếng rao hàng, tiếng vó ngựa lộc cộc, và tiếng cười nói của người qua lại vang vọng khắp nơi. Trong một góc khuất của Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi ánh nắng không thể chiếu tới, Lâm Dịch ngồi nhâm nhi chén trà, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng gương mặt trong quán. Hắn cố tình chọn một vị trí vừa kín đáo vừa có thể bao quát được toàn bộ đại sảnh, lắng nghe những mẩu chuyện vụn vặt, những lời đồn đại đang lan truyền trong giới giang hồ. Mùi rượu nồng, mùi thức ăn xào nấu thơm lừng, và mùi khói gỗ từ bếp lò hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng của quán trọ cổ xưa.
Chẳng mấy chốc, Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh và khuôn mặt luôn tươi cười, đôi mắt ti hí nhưng rất tinh tường, đã lách qua đám đông mà đến bên bàn Lâm Dịch. "Lâm lão bản, thật vinh hạnh khi ngài ghé thăm Quán Trọ Lạc Nguyệt của lão hủ." Giọng ông ta lanh lảnh, nhưng khi đến gần Lâm Dịch thì hạ thấp xuống, mang theo một chút vẻ nịnh bợ quen thuộc. "Trà của ngài hôm nay có vẻ đặc biệt thơm ngon hơn mọi khi, phải không ạ?"
Lâm Dịch khẽ nhấp một ngụm, hương trà thanh nhẹ lan tỏa trong khoang miệng. "Cố lão bản quả là tinh ý. Trà ngon thì mới có thể bàn chuyện lớn. Nghe nói Lâm lão bản gần đây có vẻ bận rộn. Có vẻ như không chỉ buôn bán nữa rồi. Gần đây Thành Thiên Phong có vẻ không yên tĩnh cho lắm. Nghe nói có nhiều anh hùng hảo hán tứ phương hội tụ?" Hắn không đi thẳng vào vấn đề, mà dùng lối nói ẩn ý, thăm dò.
Cố lão bản nheo mắt cười tủm tỉm, kéo chiếc ghế trống ngồi xuống đối diện Lâm Dịch. Mùi hương trà thoang thoảng cùng mùi gỗ đàn hương từ chiếc bàn cũ tạo nên một không khí có chút thanh nhã, đối lập với sự ồn ào của quán. "Ồ, Lâm lão bản quả là tinh tường. Quả thật có một vài gương mặt mới, có kẻ muốn tìm cơ hội, có kẻ muốn tránh họa. Giang hồ vốn là nơi gió tanh mưa máu mà, đâu có mấy khi yên bình. Ngài muốn biết về ai, hay loại người nào?" Cố lão bản đáp lời, ánh mắt ti hí lướt qua Lâm Dịch, như muốn đọc vị suy nghĩ của hắn. Ông ta là một con cáo già, không dễ bị qua mặt.
Lâm Dịch đặt chén trà xuống, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mép bàn. Hắn nhìn thẳng vào mắt Cố lão bản, ánh mắt đầy sự nghiêm túc. "Ta muốn tìm những người có khả năng bảo vệ, nhưng quan trọng hơn là có thể tin tưởng được. Những người không chỉ vì tiền, mà còn vì một mục đích nào đó. Một nơi nương tựa, một sự báo thù, hay một lý tưởng nào đó." Hắn nói rõ ràng, không giấu diếm mục đích của mình, bởi hắn biết, một người như Cố lão bản sẽ nhanh chóng nhận ra sự thật. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và thông tin của Cố lão bản chính là một loại tri thức quý giá.*
Cố lão bản vuốt chòm râu lưa thưa, ánh mắt lộ vẻ suy tư. "Khả năng bảo vệ thì dễ tìm, Thành Thiên Phong này không thiếu những kẻ có võ công. Nhưng đáng tin... lại còn có mục đích khác ngoài tiền bạc... điều đó khó hơn nhiều, Lâm lão bản à. Giang hồ này, ai cũng vì lợi cả." Giọng ông ta có chút hoài niệm, như thể đã chứng kiến quá nhiều sự đổi thay lòng người. "Tuy nhiên, cũng không phải là không có. Một vài kẻ từng bị Hắc Sa Bang chèn ép, mất đi người thân, mất đi cơ nghiệp, nay chỉ còn muốn báo thù. Một vài kẻ khác lại chán ghét cuộc sống lang bạt, muốn tìm một nơi ổn định để an dưỡng tuổi già. Hoặc những kẻ mang tiếng xấu, bị các bang phái lớn ruồng bỏ, muốn tìm một cơ hội để làm lại từ đầu."
Lâm Dịch lắng nghe, mỗi lời của Cố lão bản đều được hắn ghi nhớ kỹ lưỡng. Hắn đã dự đoán được những loại người như vậy. *Để thu phục nhân tâm, phải hiểu rõ nhu cầu của họ.* "Cố lão bản có thể cho ta một vài cái tên, hoặc một vài gợi ý về nơi có thể tìm thấy những người như vậy không?" Hắn hạ giọng, tiến sát hơn về phía Cố lão bản, tạo ra một không khí riêng tư hơn giữa sự ồn ào của quán.
Cố lão bản do dự một lát, rồi khẽ cười. "Lâm lão bản có vẻ rất coi trọng lão hủ. Được thôi. Có một vài cái tên, nhưng lão hủ không dám đảm bảo về sự trung thành tuyệt đối của họ. Chuyện này, ngài phải tự mình kiểm chứng." Ông ta nhấp một ngụm trà, rồi bắt đầu kể. "Có lão Hồ, từng là một cao thủ tiêu cục, nhưng bị Hắc Sa Bang hại cả nhà, nay sống ẩn dật ở ngoại ô, ngày ngày uống rượu giải sầu. Hắn ta võ công không tệ, nhưng tính tình cổ quái. Có tiểu Thúy, một cô gái trẻ tuổi, kiếm thuật tinh xảo, nhưng lại bị giang hồ đồn đại là sát thủ, không ai dám nhận. Nàng ta có vẻ đang tìm kiếm một nơi yên ổn, thoát khỏi danh tiếng xấu. Hay như lão Cẩu, từng là một bang chủ bang phái nhỏ bị Hắc Sa Bang nuốt chửng, hắn ta hiểu rõ nội tình của Hắc Sa Bang, nhưng lại quá hèn nhát, chỉ dám sống chui lủi..."
Cố lão bản đưa ra một danh sách dài những cái tên, kèm theo những miêu tả sơ lược và cả những lời đồn đại về họ. Lâm Dịch lắng nghe không sót một chữ, thỉnh thoảng lại hỏi thêm một vài chi tiết nhỏ. Hắn nhận ra, Cố lão bản không chỉ là một người buôn bán thông thường, mà còn là một kho tàng thông tin sống của Thành Thiên Phong, đặc biệt là về giới giang hồ. *Kiến thức là sức mạnh, và Cố lão bản đang cung cấp cho mình những viên gạch đầu tiên để xây dựng một bức tường vững chắc.*
"Cố lão bản, những thông tin này thật sự rất hữu ích." Lâm Dịch nói, rồi kín đáo đặt một thỏi bạc nhỏ lên bàn, đẩy nhẹ về phía Cố lão bản. "Đây là chút lòng thành, mong Cố lão bản tiếp tục giúp đỡ ta trong việc thu thập thông tin."
Cố lão bản nhanh chóng thu thỏi bạc vào tay áo, khuôn mặt tròn trĩnh càng thêm tươi tắn. "Lâm lão bản quá khách sáo rồi. Giúp đỡ ngài cũng là giúp đỡ lão hủ thôi. Giang hồ này mà loạn lạc quá, việc buôn bán cũng khó khăn." Ông ta đứng dậy, cúi đầu chào Lâm Dịch, rồi lách mình hòa vào đám đông, để lại Lâm Dịch một mình với những suy nghĩ miên man. Lâm Dịch biết, việc chiêu mộ đội ngũ bảo vệ sẽ không hề dễ dàng, nhưng với những thông tin này, hắn đã có một khởi đầu. *Những kẻ bị dồn vào đường cùng, những kẻ mang theo thù hận, những kẻ muốn tìm một cuộc sống mới... đó chính là những con người mà hắn đang tìm kiếm. Họ sẽ là những lưỡi kiếm sắc bén nhất khi được đặt đúng chỗ.*
Đêm khuya, Thành Thiên Phong chìm vào màn đêm tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió lùa qua mái ngói và tiếng côn trùng kêu rả rích từ những bụi cây dại. Trong một căn nhà thuê tạm bợ ở ngoại ô thành phố, ánh đèn dầu vẫn còn sáng trưng. Căn nhà sân nhỏ này khá đơn giản, với bức tường đất nện và một khoảng sân trống phía sau, nơi có thể luyện tập võ nghệ mà không gây chú ý. Mùi đất ẩm và gỗ cũ sộc vào mũi, nhưng Lâm Dịch dường như không để tâm. Hắn đang ngồi bên chiếc bàn gỗ ọp ẹp, trải ra trước mặt là một xấp giấy ghi chép chi chít những cái tên và thông tin sơ lược. Đây là danh sách các ứng viên tiềm năng do Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu thu thập được từ các võ quán, tửu lầu, cùng với những gợi ý của Cố lão bản.
Lâm Dịch cầm cây bút lông, ánh mắt sắc bén lướt qua từng dòng chữ. Hắn gạch bỏ những cái tên có lý lịch quá phức tạp, hoặc những kẻ chỉ lộ rõ vẻ tham lam, không có chút lý tưởng nào. Hắn khoanh tròn những người có vẻ hứa hẹn, đồng thời ghi chú những câu hỏi cần đặt ra cho mỗi người. "Trung thành... đó mới là thứ khó tìm nhất. Võ công có thể luyện, nhưng nhân tâm thì không." Hắn tự nhủ, giọng nói trầm tư vang vọng trong căn phòng yên tĩnh. Hắn đã trải qua quá nhiều biến cố, đã chứng kiến quá nhiều sự phản bội, nên hắn hiểu rõ giá trị của sự trung thành. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và mình cũng không thể đòi hỏi sự trung thành vô điều kiện. Phải tạo ra một môi trường, một mục tiêu, một lợi ích đủ lớn để họ tự nguyện gắn bó.*
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu bước vào, mang theo vẻ mặt nghiêm túc. "Đại ca, chúng ta đã thăm dò được một vài người. Có kẻ tên là Trương Tam, võ công khá mạnh, nhưng lại rất nóng nảy, từng gây chuyện với Hắc Sa Bang nên bị chúng truy đuổi. Có lão Lý, kiếm thuật tinh xảo, nhưng đã lớn tuổi, có vẻ muốn tìm một nơi an dưỡng tuổi già." Vương Đại Trụ báo cáo, giọng nói trầm ổn.
Trần Nhị Cẩu tiếp lời, "Còn có một nhóm ba người, chuyên nghề trộm cắp vặt, nhưng rất nhanh nhẹn và am hiểu địa hình. Chúng nói rằng đã chán cảnh sống chui lủi, muốn tìm một con đường chính đáng."
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt không rời khỏi danh sách. "Được. Từng người một, các ngươi hãy đưa họ đến đây vào những thời điểm khác nhau. Chúng ta sẽ phỏng vấn họ." Hắn khoanh thêm vài cái tên. "Vương Đại Trụ, có một vài người rất giỏi võ, nhưng lý lịch có vẻ không minh bạch lắm... như tên lão Hồ mà Cố lão bản nhắc đến, hay tiểu Thúy. Ngươi nghĩ sao?"
Vương Đại Trụ gãi đầu. "Đại ca, nếu chỉ xét về võ công, thì những người đó chắc chắn là cao thủ. Nhưng giang hồ đồn đại về họ không mấy tốt đẹp. Sợ rằng khó mà kiểm soát được." Giọng hắn lộ rõ sự lo ngại.
Lâm Dịch khẽ nhếch môi. "Không cần minh bạch tuyệt đối, Đại Trụ. Chỉ cần họ có thể vì mục đích chung mà chiến đấu, và ta có thể nắm được điểm yếu của họ." Hắn nói, ánh mắt lóe lên một tia sắc lạnh. *Trong thế giới này, không ai là hoàn toàn trong sạch. Quan trọng là biết cách lợi dụng điểm yếu và điểm mạnh của mỗi người.* "Người càng có quá khứ phức tạp, càng dễ bị kiểm soát, miễn là chúng ta biết cách nắm bắt."
Trong những ngày tiếp theo, Lâm Dịch bắt đầu quá trình phỏng vấn bí mật. Từng ứng viên được đưa đến căn nhà thuê tạm bợ vào những thời điểm khác nhau, tránh gây sự chú ý. Hắn không chỉ hỏi về võ công hay kinh nghiệm chiến đấu của họ, mà còn về quá khứ, lý tưởng, và động cơ. Hắn quan sát từng cử chỉ, từng ánh mắt, từng lời nói, cố gắng tìm ra những vết nứt trong vỏ bọc của mỗi người. Hắn muốn tìm những người có tinh thần nghĩa khí, hoặc những kẻ đã chán ghét cuộc sống lang bạt và muốn tìm một nơi ổn định, hoặc những người có ân oán sâu đậm với Hắc Sa Bang.
Một ứng viên là một gã trai trẻ vạm vỡ, võ công dũng mãnh, nhưng lời nói lại thiếu suy nghĩ, lộ rõ sự kiêu ngạo và thiếu kỷ luật. Lâm Dịch khéo léo từ chối. Một người khác là một lão già gầy gò, trông có vẻ yếu đuối, nhưng đôi mắt lại sắc sảo lạ thường, và khi nhắc đến Hắc Sa Bang, ánh mắt đó lại ẩn chứa một nỗi căm hờn sâu sắc. Lâm Dịch ghi chú kỹ lưỡng. Có kẻ chỉ vì tiền, hắn sẽ cho tiền và tiễn đi. Có kẻ vì quyền lực, hắn sẽ cho họ thấy sự mờ mịt của con đường đó. Có kẻ vì báo thù, hắn sẽ cho họ một cơ hội. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và việc hiểu rõ con người chính là một loại tri thức tối thượng.*
Quá trình tuyển chọn diễn ra chậm rãi nhưng kỹ lưỡng. Lâm Dịch không vội vàng, hắn biết rằng việc xây dựng nền tảng vững chắc là điều tối quan trọng. Hắn không muốn một đội quân ô hợp, mà là một đội ngũ tinh nhuệ, có thể tin tưởng được trong những thời khắc hiểm nguy nhất. Hắn cũng không ngừng suy nghĩ về những tin tức mơ hồ về 'Linh khí mỏng manh' và 'thế lực tu hành' mà Cố lão bản thỉnh thoảng nhắc đến. Điều đó càng củng cố thêm niềm tin của hắn rằng thế giới này còn nhiều bí ẩn chưa được khám phá, và để sinh tồn, để bảo vệ những người mình trân trọng, hắn phải không ngừng lớn mạnh, không ngừng thích nghi.
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu cũng tham gia vào quá trình phỏng vấn, đôi khi đưa ra những nhận xét sắc bén về kinh nghiệm sống giang hồ của họ. "Đại ca, tên này nhìn mặt thấy có vẻ gian xảo, nhưng hắn ta lại rất am hiểu về các đường hầm bí mật dưới lòng đất Thành Thiên Phong." Trần Nhị Cẩu nói về một gã trộm cắp. "Còn người này, võ công không xuất chúng, nhưng hắn ta lại có khả năng nhớ đường cực tốt, chưa từng đi lạc dù chỉ một lần." Vương Đại Trụ bổ sung. Lâm Dịch lắng nghe tất cả, tổng hợp thông tin, dần dần phác họa nên một bức tranh toàn cảnh về đội ngũ tương lai của mình. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, nhưng hắn đã bước những bước đầu tiên đầy kiên quyết.
Mấy ngày sau, một buổi chiều nắng nhẹ, gió mát, Lâm Dịch ngồi trong một quán trà nhỏ, yên tĩnh, nằm khuất trong một con hẻm vắng ở Thành Thiên Phong. Quán trà này được biết đến với không gian thanh bình, tiếng nước sôi reo nhẹ nhàng và tiếng nhạc cầm du dương, tạo nên một bầu không khí thư thái, nhưng lại có vẻ ẩn chứa nhiều bí mật. Mùi hương trà thơm ngát hòa quyện với mùi gỗ đàn hương thoang thoảng, mang đến một cảm giác dễ chịu lạ thường. Hắn đang thưởng thức một chén trà Long Tỉnh, mắt khẽ nhắm lại, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ và kế hoạch trong đầu.
Bỗng, một bóng người thanh thoát xuất hiện, không mời mà ngồi xuống chiếc bàn đối diện hắn. Ánh mắt Lâm Dịch mở ra, đối diện với đôi mắt cương nghị và sắc sảo của Liễu Thanh Y. Nàng vẫn giữ phong thái của một kiếm khách phong độ, trang phục màu xanh càng làm tôn lên dáng vẻ cao ráo, thanh thoát của nàng. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ rót cho mình một chén trà, rồi nhấp một ngụm, ánh mắt không rời khỏi Lâm Dịch. Sự xuất hiện của nàng không tạo ra bất kỳ tiếng động hay sự xáo trộn nào, như thể nàng luôn ở đó, ẩn mình trong không gian yên tĩnh của quán trà.
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ, không quá thân mật nhưng cũng không quá xa cách. "Liễu cô nương quả là tinh tường. Quán trà này ít người biết đến, không ngờ cô nương cũng tìm được." Giọng hắn trầm ấm, như tiếng nước trà đang reo.
Liễu Thanh Y đặt chén trà xuống, động tác chậm rãi và đầy ưu nhã. "Giang hồ không có bí mật, chỉ có những điều chưa được khám phá. Nghe nói Lâm lão bản gần đây có vẻ bận rộn. Có vẻ như không chỉ buôn bán nữa rồi." Nàng nói, giọng điệu bình tĩnh, nhưng ẩn chứa một chút thăm dò, một chút tò mò về động thái của hắn. Ánh mắt nàng xuyên qua Lâm Dịch, như muốn nhìn thấu tâm can hắn.
Lâm Dịch không phủ nhận, cũng không khẳng định. Hắn chỉ khẽ nhún vai, rồi lại nhấp một ngụm trà. "Giang hồ hiểm ác, không tự cường thì khó mà đứng vững. Liễu cô nương cũng biết mà." Hắn đáp lời một cách khéo léo, không để lộ quá nhiều thông tin, nhưng cũng đủ để nàng hiểu rằng hắn đang có những bước đi riêng. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Và để sinh tồn một cách chủ động, mình phải tự xây dựng năng lực của riêng mình, không thể mãi dựa vào sự giúp đỡ của người khác, dù người đó có là Liễu Thanh Y đi chăng nữa.*
Liễu Thanh Y nhìn hắn một lúc lâu, rồi khóe môi nàng khẽ cong lên một nụ cười mờ nhạt. "Thế gian này, có mấy ai dám tự cường mà không dựa vào thế lực lớn? Lâm lão bản định đi ngược dòng nước sao?" Nàng hỏi, giọng điệu có chút mỉa mai, nhưng lại không hề có ý châm chọc, mà như thể đang đánh giá, đang thử thách hắn.
Lâm Dịch đặt chén trà xuống, ánh mắt kiên định đối diện với nàng. "Dòng nước có lúc xuôi, có lúc ngược. Người khôn ngoan biết cách nương theo dòng, nhưng người có bản lĩnh sẽ tìm cách thay đổi dòng chảy. Lâm Dịch này chỉ là một kẻ phàm trần, không có thiên phú tu luyện, không có thế lực gia tộc. Ta chỉ có tri thức, mưu lược, và ý chí sinh tồn. Ta không dám nói là thay đổi dòng chảy, nhưng ít nhất, ta muốn tự mình chèo lái con thuyền của mình, không để nó bị cuốn trôi theo ý muốn của kẻ khác." Hắn nói một cách chân thành, nhưng lại đầy sự quyết đoán. Hắn không che giếm bản thân, mà phô bày ý chí của mình.
Liễu Thanh Y im lặng một lát, đôi mắt nàng vẫn quan sát Lâm Dịch không rời. Nàng dường như đang cân nhắc từng lời hắn nói, từng biểu cảm trên khuôn mặt hắn. Tiếng nước sôi reo nhẹ nhàng trong ấm trà, hòa cùng tiếng nhạc cầm xa xăm, tạo nên một không khí tĩnh lặng đến mức căng thẳng. Cuối cùng, nàng khẽ thở dài, một tiếng thở dài rất nhẹ, như một làn gió thoảng qua. "Lâm lão bản quả là một người thú vị. Ta có thể thấy, con đường phía trước của ngài sẽ không hề bằng phẳng. Giang hồ này, không phải ai cũng sẽ hoan nghênh sự 'tự cường' của ngài đâu." Nàng ẩn ý cảnh báo, dường như đã nhìn thấy trước những sóng gió mà Lâm Dịch sẽ phải đối mặt.
Lâm Dịch khẽ gật đầu. "Ta hiểu. Nhưng dù có khó khăn đến mấy, ta cũng sẽ không lùi bước. Bởi vì, ta không chỉ chiến đấu cho riêng mình." Hắn không nói rõ là chiến đấu cho ai, nhưng ánh mắt hắn lại chứa đựng một sự kiên định sâu sắc, như thể đang gánh vác một trọng trách lớn lao. Hắn không còn là thiếu niên gầy gò vùng biên thùy ngày nào, mà đã trở thành một người đàn ông mang trong mình gánh nặng của sự lãnh đạo, của những con người đặt niềm tin vào hắn. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và mình cũng không thể mong chờ sự nhân nhượng từ kẻ thù. Chỉ có tự mình đứng vững, mới có thể bảo vệ được tất cả.*
Liễu Thanh Y đứng dậy, động tác vẫn thanh thoát và nhẹ nhàng như khi nàng xuất hiện. "Vậy thì, chúc Lâm lão bản thuận buồm xuôi gió. Mong rằng lần gặp lại tới, ngài sẽ không chỉ là một thương nhân đơn thuần nữa." Nàng nói, rồi quay lưng bước đi, bóng dáng nhanh chóng khuất vào con hẻm nhỏ, để lại Lâm Dịch một mình trong quán trà, với chén trà đã nguội và những suy nghĩ miên man. Lâm Dịch biết, Liễu Thanh Y đã nhận ra sự thay đổi trong hắn, và mối quan hệ giữa họ sẽ không còn đơn thuần như trước. Nó có thể trở thành một sự hợp tác sâu rộng hơn, hoặc cũng có thể là một sự cạnh tranh ngầm. Nhưng dù thế nào đi nữa, hắn đã đưa ra quyết định của mình. Con đường tự cường đã bắt đầu.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng chiều đang dần tắt, nhường chỗ cho bóng đêm. Tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh hoành hành ở các vùng lân cận vẫn không ngừng được truyền đến. Thẩm Đại Nhân, vị quan lớn ở kinh thành, cũng bắt đầu có những động thái chính trị lớn hơn, khiến tình hình càng thêm phức tạp. Các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ ở Thành Thiên Phong cũng trở nên dữ dội hơn, báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra. Những tin đồn mơ hồ về 'Linh khí mỏng manh' và 'thế lực tu hành' bắt đầu xuất hiện trong những câu chuyện phiếm của lữ khách, càng làm tăng thêm sự bí ẩn cho thế giới này. Lâm Dịch biết, cuộc chiến của hắn chỉ là một phần nhỏ trong bức tranh lớn hơn của một Đại Hạ đang trên đà suy thoái. Nhưng đây là cuộc chiến của hắn, và hắn sẽ chiến đấu đến cùng.
Hắn khẽ siết chặt tay, cảm giác thô ráp của mặt bàn gỗ truyền đến lòng bàn tay. Một cuộc chiến mới sắp bắt đầu, và hắn đã sẵn sàng.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.