Lạc thế chi nhân - Chương 421: Thảm Cảnh Sơn Đạo: Quyết Tâm Phản Công
Tiếng đao kiếm va chạm chan chát vang lên không ngớt, hòa cùng tiếng gầm gừ giận dữ của Hắc Sa Bang và tiếng la hét xung trận của đội Lâm Dịch. Mùi máu tanh thoang thoảng trong không khí, trộn lẫn với mùi mồ hôi của những kẻ đang chiến đấu và mùi đất ẩm. Lâm Dịch ngồi trên xe, ánh mắt sắc lạnh như dao, quan sát toàn bộ cục diện, tự nhủ: *Quả nhiên là Hắc Sa Bang. Đúng như dự đoán, chúng không chỉ muốn tiền, mà còn muốn thị uy, muốn giáng cho mình một đòn đau để thể hiện quyền lực. Nhưng ta cũng không phải là kẻ dễ bắt nạt!*
Ngay khi A Cường, kẻ dẫn đầu Hắc Sa Bang, lao vào Vương Đại Trụ, hai thanh đại đao va chạm vào nhau, tạo ra một tiếng kim loại chói tai, bắn ra tia lửa. Vương Đại Trụ lùi lại một bước, cảm thấy cánh tay tê dại, nhưng hắn vẫn giữ vững thế trận, ánh mắt quật cường nhìn thẳng vào A Cường. A Cường cũng không khỏi ngạc nhiên trước sức mạnh của đối thủ, không ngờ gã thanh niên này lại có thể đối chọi ngang ngửa với mình.
Lâm Dịch biết, trận chiến này không thể kéo dài. Đội của hắn tuy kiên cường, nhưng số lượng lại thua kém hơn hẳn. Hắc Sa Bang không chỉ đông hơn, mà còn hung hãn, liều lĩnh, không hề tỏ ra e ngại cái chết. Hắn đã chuẩn bị cho một cuộc phục kích, nhưng sự tàn bạo và mức độ tổ chức của chúng vẫn vượt ngoài dự liệu. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và bọn chúng cũng không phải là những kẻ sẽ chơi theo luật.* Hắn khẽ nhíu mày, nhận ra một vài tên Hắc Sa Bang đã bắt đầu tìm cách lách qua vòng vây, hướng về phía những xe hàng phía sau. Chúng không chỉ muốn đánh phá, mà còn muốn cướp bóc.
“Vương Đại Trụ, rút lui!” Lâm Dịch đột ngột hét lớn, giọng nói trầm tĩnh nhưng vang vọng xuyên qua tiếng ồn ào của trận chiến, mang theo một mệnh lệnh dứt khoát không thể cãi lời. “Tất cả theo ta! Rút lui theo hướng Tây!”
Vương Đại Trụ đang giao chiến kịch liệt với A Cường, nghe thấy mệnh lệnh của Lâm Dịch, hắn thoáng ngỡ ngàng. Rõ ràng đang có ưu thế, sao lại phải rút lui? Nhưng hắn biết, Lâm Dịch không bao giờ đưa ra quyết định vô cớ. Hắn vung đại đao tạo ra một khoảng trống, chặn đứng A Cường, rồi quay người, hét lớn: “Anh em, rút lui! Theo đại ca!”
Trần Nhị Cẩu đang tả xung hữu đột, nghe thấy vậy liền nhanh chóng tập hợp những người còn lại, dù có chút hoang mang nhưng vẫn tuân lệnh răm rắp. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Hắn hô vang, rồi cùng các vệ sĩ cấp tốc lùi về phía sau, yểm trợ cho nhau.
A Cường thấy đối phương đột nhiên rút lui, ban đầu còn tưởng là chúng sợ hãi, định truy đuổi. Nhưng hắn chợt nhận ra sự trật tự trong cuộc rút lui của đội Lâm Dịch. Chúng không phải là bỏ chạy tán loạn, mà là có kế hoạch. “Đuổi theo! Không được để chúng thoát!” Hắn gầm lên, nhưng lúc này, đội Lâm Dịch đã nhanh chóng di chuyển, mang theo những xe hàng còn nguyên vẹn, len lỏi vào một con đường mòn nhỏ hơn, khuất sau những bụi cây rậm rạp.
Lâm Dịch ngồi trên xe, không ngừng quan sát phía sau. Hắn biết, Hắc Sa Bang sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Nhưng con đường mòn này là một lối đi nhỏ mà hắn đã bí mật khảo sát từ trước, chỉ đủ cho một chiếc xe đi qua, lại có nhiều khúc cua khuất tầm nhìn, rất khó để truy đuổi với số lượng đông đảo. Đây là một con đường vòng, tuy xa hơn nhưng an toàn hơn. Hắn đã dự liệu đến tình huống xấu nhất, và đây chính là lối thoát.
Đội Lâm Dịch tiếp tục rút lui, di chuyển nhanh nhất có thể. Trong bóng đêm mờ ảo, những vết thương bắt đầu rỉ máu, sự mệt mỏi thể hiện rõ trên khuôn mặt mỗi người. Nhưng không ai dám than vãn. Họ biết, mỗi giây phút chậm trễ đều có thể phải trả giá bằng tính mạng. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Lâm Dịch thầm nhắc nhở mình, và cũng là lời nhắc nhở không lời cho những người đi theo hắn.
Cuối cùng, sau một quãng đường dài chật vật, đội Lâm Dịch đã đến được một Trạm Tiếp Tế nhỏ nằm sâu trong núi. Trạm Tiếp Tế này chỉ là một tòa nhà gỗ đơn giản, cũ kỹ, với một chuồng ngựa nhỏ bên cạnh và một gian hàng tạp hóa lụp xụp bán vài thứ lặt vặt cho những lữ khách hiếm hoi. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ cũ kỹ, tạo ra những âm thanh u uẩn. Xa xa, có tiếng động vật hoang dã vọng lại, càng làm tăng thêm vẻ hoang tàn, cô độc của nơi này. Mùi bụi, rơm khô trộn lẫn với mùi nấu ăn thoang thoảng từ bếp của lão chủ quán, cùng với mùi ngựa đặc trưng từ chuồng, tạo nên một thứ hỗn hợp khó tả. Không khí se lạnh, gió nhẹ thổi qua, làm những tấm bảng hiệu cũ kỹ kẽo kẹt. Nơi đây, dù xa xôi và đơn sơ, nhưng lại là một cảnh tượng đáng hoan nghênh sau cuộc chiến sinh tử vừa rồi.
Lâm Dịch bước xuống xe, thân hình hơi lung lay vì sự căng thẳng dồn nén. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây hiện rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự trầm tư và sắc bén vẫn không hề suy giảm. Hắn nhìn quanh một lượt, rồi quay sang Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu.
“Mọi người, nghỉ ngơi đi. Cố gắng băng bó vết thương. Nhị Cẩu, kiểm kê số hàng còn lại. Đại Trụ, canh gác cẩn thận. Chúng ta không thể lơ là.” Giọng Lâm Dịch khẽ khàng, nhưng vẫn đủ uy lực để mọi người lập tức tuân theo.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây đã có vài vết máu khô trên áo, bước tới, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. “Đại ca, nếu không phải huynh ra lệnh rút lui sớm, e rằng chúng ta đã... không thể thoát thân rồi.” Hắn nói, giọng còn vương chút hổn hển. Cánh tay hắn vẫn còn tê dại sau trận đối đầu với A Cường, nhưng sự trung thành trong ánh mắt thì không hề suy suyển.
Mã Đại Ca, người chịu trách nhiệm chính về vận chuyển, với khuôn mặt phong trần giờ đây hằn rõ vẻ thất vọng và tức giận, cũng tiến lại gần. “Hắc Sa Bang… chúng nó tàn độc hơn ta tưởng. Cướp của đã đành, còn cố ý phá hoại! Mấy thùng hàng của ta bị chúng đập nát, chỉ để dằn mặt. Rõ ràng là muốn cắt đứt đường sống của chúng ta!” Hắn chỉ vào vài mảnh vỡ của thùng gỗ vương vãi trên mặt đất.
Lâm Dịch nhìn những mảnh vỡ, chạm tay vào một mẩu gỗ sứt mẻ. *Đây không chỉ là một vụ cướp. Đây là một lời cảnh cáo, một sự thị uy, và một đòn đánh thẳng vào kế sinh nhai.* Hắn trầm tư một lát, rồi khẽ nói, ánh mắt xa xăm nhìn về phía con đường vừa đi qua, nơi bóng tối đã nuốt chửng mọi thứ. “Chúng không chỉ muốn của, mà còn muốn dằn mặt… và phá nát kế sinh nhai của chúng ta. Chúng muốn chúng ta sợ hãi, muốn chúng ta từ bỏ. Bàng Lão Gia, hắn ta vẫn chưa buông tha.”
Hắn đích thân đi xem xét vết thương của từng người. Một vài người bị thương nhẹ, rách da, chảy máu. Một vài người khác thì bị thương nặng hơn, một vết đao chém dài trên cánh tay của một vệ sĩ trẻ, một tên khác bị đánh gãy xương sườn. Lâm Dịch cẩn thận dùng thuốc trị thương mà hắn đã chuẩn bị từ trước để băng bó cho họ. Mùi máu tanh trong không khí trộn lẫn với mùi thuốc thảo dược, tạo nên một không khí nặng nề, u ám. Hắn lắng nghe báo cáo thiệt hại từ Trần Nhị Cẩu. Mặc dù đã rút lui một cách có trật tự, nhưng vẫn có hai xe hàng bị hư hại nặng, và một phần ba số hàng hóa đã bị cướp hoặc phá hủy. Quan trọng hơn, ba người trong đội vệ sĩ đã bỏ mạng, và vài người bị thương nặng đến mức không thể tiếp tục hành trình.
Lâm Dịch quan sát vẻ mặt hoảng sợ và căm phẫn của các thành viên. Nhiều người, vốn là những nông dân chất phác được huấn luyện vội vã, vẫn còn run rẩy. Họ đã chứng kiến sự tàn bạo của Hắc Sa Bang, và nỗi sợ hãi về cái chết vẫn còn hiện rõ trong mắt họ. Nhưng trong sâu thẳm, hắn cũng nhìn thấy một tia lửa giận dữ, một ý chí báo thù đang âm ỉ cháy. *Chúng không còn là những kẻ nông dân yếu ớt, mà đã trở thành những chiến binh thực thụ, sẵn sàng bảo vệ những gì mình trân trọng, sẵn sàng chiến đấu đến cùng vì sự sinh tồn.* Lời tự nhủ của hắn từ đêm qua giờ càng trở nên đúng đắn. Sự kiện này, dù đau đớn, lại chính là một bước ngoặt, tôi luyện ý chí của đội ngũ.
“Nghỉ ngơi đi. Sáng mai chúng ta sẽ tính toán tiếp.” Lâm Dịch khẽ nói, rồi hắn quay người, bước vào căn phòng nhỏ được chủ quán sắp xếp, để lại phía sau không khí ảm đạm và những suy tư nặng nề. Hắn biết, đêm nay sẽ là một đêm dài.
***
Sáng hôm sau, bầu trời vẫn còn u ám, những hạt sương mù nhẹ giăng mắc khắp Thôn Làng Sơn Cước, tạo nên một khung cảnh mờ ảo, huyền hoặc. Tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó xa xa, tiếng gà gáy, tiếng động vật từ các trang trại nhỏ vẳng lại, cùng tiếng dân làng nói chuyện rì rầm, tất cả tạo nên một bức tranh bình yên, mộc mạc đến lạ thường, đối lập hoàn toàn với đêm kinh hoàng vừa qua. Mùi khói gỗ từ những ngôi nhà đang nấu bữa sáng, mùi thức ăn quen thuộc, mùi đất ẩm sau một đêm sương xuống, tất cả đều mang đến một cảm giác chân thực đến khắc nghiệt của cuộc sống nơi đây.
Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi ngồi đối diện nhau trong căn phòng đơn sơ của Trạm Tiếp Tế, nơi họ đã thuê tạm. Bàn trà lạnh ngắt, bát trà còn vương lại vài giọt nước đã nguội từ đêm qua. Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả và cử chỉ thanh thoát, vẫn giữ được vẻ bình tĩnh, nhưng đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng lại ẩn chứa một nỗi lo lắng khó tả. Nàng nhìn Lâm Dịch, chờ đợi.
Lâm Dịch, mặc dù đã nghỉ ngơi một chút, nhưng vẻ trầm tư vẫn không rời khỏi khuôn mặt. Hắn đưa tay chạm vào tách trà nguội, rồi khẽ nói, giọng trầm ấm. “Vân Nhi, đây không chỉ là một vụ cướp thông thường. Chúng muốn chúng ta biết, chúng có thể làm gì. Và ai đứng sau chúng.”
Bạch Vân Nhi gật đầu, ánh mắt nàng lộ rõ sự thấu hiểu. “Bàng Lão Gia… Hắn ta không từ thủ đoạn. Hắn đã tức giận đến mức không thể kiềm chế được nữa. Nhưng Hắc Sa Bang… chúng quá tàn nhẫn. Lần này chúng không chỉ cướp, mà còn phá hoại, còn giết người. Hắn ta đã ra tay quá nặng rồi.”
Lâm Dịch nhắm mắt lại, trong đầu hắn tái hiện lại cảnh tượng hỗn loạn đêm qua, mùi máu tanh, tiếng la hét, tiếng đao kiếm va chạm. Hắn không phải là kẻ vô cảm, hắn cũng cảm thấy đau xót cho những sinh mạng đã mất, cho những người bị thương. Nhưng hắn biết, bi lụy không giải quyết được vấn đề. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Lời nói đó lại hiện lên trong tâm trí hắn. Đây là thực tế khắc nghiệt.
“Chính vì vậy,” Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt sắc bén như dao, nhìn thẳng vào Bạch Vân Nhi. “Chúng ta không thể chỉ phòng thủ nữa. Chúng ta phải đáp trả. Bằng cách của chúng ta.”
Bạch Vân Nhi hiểu ý hắn. Nàng biết, Lâm Dịch không phải là kẻ sẽ ngồi yên chịu trận. Nhưng nàng cũng lo lắng. “Anh định làm gì? Hắc Sa Bang là một thế lực lớn ở Thành Thiên Phong, chúng có mối quan hệ sâu rộng với nhiều quan lại, và cả những bang phái khác trong giang hồ. Đối đầu trực tiếp với chúng… rất nguy hiểm.”
Lâm Dịch không trả lời ngay. Hắn trải một tấm bản đồ đơn giản lên bàn. Đó là một tấm bản đồ vẽ tay, phác họa sơ lược các con đường mòn, các trạm tiếp tế, và cả vị trí ước chừng của Thành Thiên Phong. Hắn chỉ vào điểm xảy ra phục kích đêm qua, rồi chỉ sang các tuyến đường khác. “Vụ phục kích đêm qua cho thấy chúng rất am hiểu địa hình, và chúng có khả năng điều động lực lượng nhanh chóng. Tuy nhiên, chúng cũng bộc lộ sự khinh địch và thiếu kiên nhẫn. A Cường, kẻ cầm đầu, có vẻ là một kẻ hung hãn nhưng thiếu mưu lược. Hắn ta chỉ biết dùng vũ lực.”
Hắn lại chỉ vào một vài điểm khác trên bản đồ. “Bàng Lão Gia muốn cắt đứt nguồn cung của chúng ta, muốn chúng ta không thể đưa hàng hóa mới vào Thành Thiên Phong. Hắn ta muốn bóp nghẹt chúng ta về kinh tế. Nhưng hắn ta đã mắc một sai lầm lớn.”
“Sai lầm gì?” Bạch Vân Nhi hỏi, nàng lắng nghe chăm chú, bị cuốn hút bởi sự phân tích sắc bén của Lâm Dịch.
“Hắn ta đã biến chúng ta thành kẻ thù không đội trời chung,” Lâm Dịch đáp, giọng hắn lạnh lùng. “Hắn ta đã giáng một đòn chí mạng vào sự sống còn của chúng ta, vào những người đi theo chúng ta. Và khi một người bị dồn vào đường cùng, họ sẽ làm mọi thứ để sinh tồn. Hắn ta đã đánh thức một thứ mà hắn ta không thể kiểm soát.”
Lâm Dịch dùng ngón tay gõ nhẹ lên bản đồ, ánh mắt đầy suy tính. “Hắc Sa Bang phụ thuộc vào Bàng Lão Gia về tiền bạc và ảnh hưởng. Ngược lại, Bàng Lão Gia cũng cần Hắc Sa Bang để thực hiện những việc bẩn thỉu. Đây là một mối quan hệ cộng sinh, nhưng cũng đầy rẫy những kẽ hở.” Hắn dừng lại, nhìn Bạch Vân Nhi, như đang tìm kiếm sự đồng tình. “Mục tiêu của chúng ta không chỉ là loại bỏ Hắc Sa Bang, mà còn là cắt đứt cánh tay nối dài của Bàng Lão Gia, khiến hắn ta không còn dám ngông cuồng nữa. Và để làm được điều đó, chúng ta phải hiểu rõ chúng, từ cấu trúc nội bộ, nguồn thu, đến những kẻ đứng sau lưng chúng.”
Bạch Vân Nhi gật đầu. Nàng biết Lâm Dịch đã suy nghĩ rất kỹ. Nàng nhìn thấy trong ánh mắt hắn không chỉ có sự tức giận, mà còn có sự kiên định, quyết đoán đến đáng sợ. “Vậy… chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?”
Lâm Dịch khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên môi. “Từ những kẻ yếu nhất, những kẻ có thể bị lung lay nhất. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, Vân Nhi. Chúng ta cần thông tin. Rất nhiều thông tin.” Hắn lại chỉ vào bản đồ, vào những con đường mòn nhỏ bé, những quán trọ lụp xụp, những chợ phiên xa xôi. “Hắc Sa Bang không phải là một khối sắt thép không thể xuyên thủng. Chúng cũng có những điểm yếu, những kẻ bất mãn, những kẻ có thể bị mua chuộc. Chúng ta sẽ tìm ra chúng.”
Hắn tiếp tục phân tích, đưa ra những giả thuyết về cách Hắc Sa Bang hoạt động, cách chúng tuyển mộ thành viên, cách chúng phân chia lợi ích. Từng lời nói của Lâm Dịch đều đầy tính logic và sắc bén, khiến Bạch Vân Nhi càng thêm tin tưởng vào khả năng của hắn. Nàng biết, Lâm Dịch đã thay đổi. Từ một người chỉ muốn sinh tồn, hắn giờ đây đã sẵn sàng chiến đấu, không chỉ để bảo vệ bản thân và những người xung quanh, mà còn để tạo dựng một chỗ đứng vững chắc, một tương lai tốt đẹp hơn trong cái thế giới loạn lạc này.
*Việc này sẽ đưa mình thâm nhập sâu hơn vào thế giới giang hồ, vào những góc tối mà mình từng tránh né. Nhưng đây là con đường duy nhất để bảo vệ những gì mình đã xây dựng.* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Không còn lựa chọn nào khác. Nếu mình không ra tay, thì kẻ khác sẽ ra tay với mình. Đây là một cuộc chiến, và mình sẽ không lùi bước.*
***
Trưa cùng ngày, một cơn mưa lất phất bắt đầu rơi, khiến không khí càng thêm ẩm ướt và lạnh lẽo. Những hạt mưa nhỏ li ti đọng trên lá cây, trên mái nhà tranh, tạo nên một âm thanh rì rào đều đặn. Lâm Dịch triệu tập Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, Mã Đại Ca và Bạch Vân Nhi vào một căn nhà kho cũ kỹ ở cuối làng. Căn nhà này, vốn là nơi chứa nông cụ đã bỏ hoang, đã được dọn dẹp tạm thời, đủ rộng để nhóm người của Lâm Dịch họp kín. Mùi gỗ cũ, bụi bặm và không khí ẩm ướt đặc trưng của những nơi ít được sử dụng tràn ngập không gian. Ngoài tiếng mưa rơi lất phất, chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa sổ đã vỡ, và tiếng nói trầm thấp của mọi người, tạo nên một bầu không khí nghiêm túc, căng thẳng nhưng cũng đầy quyết tâm.
Lâm Dịch đứng ở giữa phòng, ánh mắt quét qua từng người một. Khuôn mặt hắn vẫn mang vẻ trầm tư, nhưng giờ đây đã pha lẫn sự kiên định và quyết đoán. Hắn không vòng vo, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.
“Chúng ta đã quá nhân nhượng,” Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng rõ ràng trong căn nhà kho. “Giờ là lúc chúng ta cho chúng thấy, Lâm Dịch không phải là kẻ dễ bắt nạt. Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ, mà sẽ chủ động tấn công.”
Vương Đại Trụ, dù vết thương ở cánh tay vẫn còn đau nhức, nhưng ánh mắt hắn rực cháy. “Đại ca muốn làm gì, Đại Trụ nguyện đi theo! Bọn khốn Hắc Sa Bang đó… ta thề sẽ khiến chúng phải trả giá cho những gì chúng đã gây ra!” Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên. Nỗi tức giận và sự trung thành tuyệt đối của hắn dành cho Lâm Dịch là không thể nghi ngờ.
Trần Nhị Cẩu cũng vậy, vẻ ngây ngô thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự tức giận và quyết tâm. “Đúng vậy! Bọn khốn Hắc Sa Bang đó phải trả giá! Đại ca, cứ ra lệnh đi, Nhị Cẩu này không sợ chết!” Nụ cười thường trực trên môi hắn đã nhường chỗ cho một vẻ mặt nghiêm nghị hiếm thấy.
Mã Đại Ca, với vẻ mặt phong trần và đầy trách nhiệm, khẽ thở dài, nhưng ánh mắt hắn cũng đầy kiên định. “Hắc Sa Bang đã quá coi thường chúng ta. Lần này, chúng ta không thể để yên. Ta tin vào Lâm Dịch huynh.”
Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, nàng biết, quyết định này sẽ thay đổi rất nhiều thứ. “Lâm Dịch, anh muốn đánh vào đâu? Tài chính? Hay… trực tiếp vào bang chủ của chúng?” Nàng hỏi, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, nhưng cũng ẩn chứa sự lo lắng. Nàng biết, khi Lâm Dịch đã quyết định, hắn sẽ làm đến cùng.
Lâm Dịch nhìn thẳng vào từng người, ánh mắt sắc bén như một lưỡi kiếm vừa được mài dũa. “Vào tất cả. Chúng ta sẽ phá nát nền tảng của chúng, khiến chúng không còn chỗ dung thân ở Thành Thiên Phong này. Và Bàng Lão Gia, cũng sẽ phải nhận lấy hậu quả.”
Hắn dừng lại một chút, để những lời nói đó thấm vào tâm trí mọi người. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và mình cũng không cần phải công bằng với những kẻ muốn hại mình.* Hắn đã phải từ bỏ một phần nguyên tắc ‘không dùng thủ đoạn đen tối’ của mình. Trong thế giới Đại Hạ tàn khốc này, đôi khi cần phải tàn nhẫn hơn để sinh tồn, để bảo vệ những người mình trân trọng. Đây là một sự chuyển biến lớn trong tư duy của hắn, một sự chấp nhận thực tế phũ phàng.
“Bước đầu tiên,” Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói trở nên trầm tĩnh và dứt khoát hơn. “Là thu thập thông tin. Chúng ta cần biết rõ về Hắc Sa Bang. Ai là kẻ đứng đầu thực sự? Chúng có bao nhiêu thành viên? Nguồn thu của chúng từ đâu? Chúng có những mối quan hệ nào với quan lại hay các bang phái khác? Chúng ta cần biết càng nhiều càng tốt. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và lần này, chúng ta sẽ dùng nó để đánh vào tử huyệt của chúng.”
Hắn phác thảo những nét lớn đầu tiên trong kế hoạch của mình. “Vân Nhi, nàng hãy dùng mạng lưới thương hội của mình để thăm dò. Tìm hiểu về những con buôn có liên hệ với Hắc Sa Bang, những quán trọ, sòng bạc, nhà thổ mà chúng bảo kê. Tìm hiểu về những kẻ bất mãn trong nội bộ của chúng. Hàng hóa mới của chúng ta vẫn sẽ được sản xuất, nhưng sẽ theo một cách khác, bí mật hơn, không tập trung vào một tuyến đường cố định.”
“Đại Trụ, Nhị Cẩu, các ngươi hãy nghỉ ngơi và hồi phục thật tốt. Sau đó, ta cần các ngươi tiếp tục huấn luyện anh em, nhưng lần này sẽ tập trung vào kỹ năng trinh sát, ám sát, và chiến đấu du kích. Chúng ta sẽ không đối đầu trực diện một cách ngu xuẩn. Chúng ta sẽ đánh vào những nơi chúng không ngờ tới.” Lâm Dịch nhìn Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. “Mã Đại Ca, huynh hãy giúp ta thiết lập những tuyến đường vận chuyển bí mật, sử dụng những con đường ít ai biết đến, những trạm trung chuyển nhỏ lẻ. Chúng ta sẽ biến chúng thành những con kiến, len lỏi khắp nơi, khiến Hắc Sa Bang không thể kiểm soát được.”
Ánh mắt Lâm Dịch lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. “Chúng ta sẽ tìm kiếm đồng minh tiềm năng. Những kẻ bị Hắc Sa Bang chèn ép, những bang phái nhỏ muốn lật đổ chúng, hoặc thậm chí là những quan lại muốn thanh trừng giang hồ. Có thể là Liễu Thanh Y, hay những người khác. Chúng ta sẽ không đơn độc chiến đấu. Loạn lạc sắp đến, và những thế lực ngầm như Hắc Sa Bang sẽ là mầm mống của sự hỗn loạn.”
Cơn mưa bên ngoài vẫn rơi lất phất, nhưng trong căn nhà kho cũ kỹ, một ngọn lửa mới đã được thắp lên. Ngọn lửa của sự quyết tâm, của ý chí phản công. Lâm Dịch biết, con đường phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy, và những hành động táo bạo này có thể dẫn đến những hậu quả không lường trước. Nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang đã đẩy hắn vào chân tường. Và khi bị dồn vào đường cùng, ngay cả một con cừu cũng sẽ trở thành một con sói.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa đang trượt dài trên tấm kính cũ. Tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh hoành hành ở các vùng lân cận vẫn không ngừng được truyền đến, như những lời thì thầm về một tương lai bất ổn. Thẩm Đại Nhân, vị quan lớn ở kinh thành, cũng bắt đầu có những động thái chính trị lớn hơn, khiến tình hình càng thêm phức tạp. Các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ ở Thành Thiên Phong cũng trở nên dữ dội hơn, báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra. Những tin đồn mơ hồ về ‘Linh khí mỏng manh’ và ‘thế lực tu hành’ bắt đầu xuất hiện trong những câu chuyện phiếm của lữ khách, càng làm tăng thêm sự bí ẩn cho thế giới này. Lâm Dịch biết, cuộc chiến của hắn chỉ là một phần nhỏ trong bức tranh lớn hơn của một Đại Hạ đang trên đà suy thoái. Nhưng đây là cuộc chiến của hắn, và hắn sẽ chiến đấu đến cùng.
Lâm Dịch khép lại bản đồ, cất đi. Hắn nhìn những người xung quanh, ánh mắt kiên định. “Hãy chuẩn bị. Một cuộc chiến mới sắp bắt đầu.”
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.