Lạc thế chi nhân - Chương 420: Huyết Chiến Sơn Đạo: Đòn Phản Công Của Hắc Sa Bang
Bàng Lão Gia đưa mắt nhìn ra cửa sổ, nơi những đám mây đen càng lúc càng dày đặc. “Lâm Dịch… Ngươi giỏi lắm! Ngươi đã cho ta một bất ngờ. Nhưng ngươi sẽ không có cơ hội làm điều đó lần thứ hai đâu. Ta sẽ khiến ngươi phải hối hận vì đã dám đối đầu với Bàng gia này!” Giọng hắn trầm đục, vang vọng như tiếng sấm rền từ xa. Hắn sẽ không ngồi yên chờ đợi, hắn sẽ hành động, và lần này, hắn sẽ không để bất kỳ sai sót nào xảy ra. Ngón tay hắn siết chặt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, lộ rõ sự hận thù và quyết tâm. Đây không còn là cuộc chiến vì lợi nhuận đơn thuần, mà là cuộc chiến vì thể diện và quyền lực.
***
Trong căn cứ tối tăm của Hắc Sa Bang, những ngọn đuốc lập lòe hắt thứ ánh sáng đỏ quạch lên bức tường đá ẩm ướt, khiến không gian vốn đã u ám càng trở nên rùng rợn. Mùi khói gỗ, rượu mạnh và mồ hôi chua nồng trộn lẫn với một chút tanh nồng của máu khô, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, nặng nề. Tiếng la hét thỉnh thoảng vang lên từ một góc nào đó, có thể là do những tên tay sai đang luyện võ hoặc đang bị phạt, nhưng tất cả đều bị át đi bởi tiếng gầm gừ giận dữ của kẻ đang ngự trị trên chiếc ghế bành bọc da hổ ở trung tâm căn phòng.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, một gã đàn ông thân hình đồ sộ, vạm vỡ, ngồi tựa lưng vào ghế, khuôn mặt dữ tợn với bộ râu quai nón rậm rạp và vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm, giờ đây vặn vẹo vì tức giận. Hắn ta vừa nhận được tin tức không mấy vui vẻ từ Bàng Lão Gia, rằng kế hoạch phong tỏa nguồn cung của Lâm Dịch đã hoàn toàn đổ bể. Điều này không chỉ là một thất bại, mà còn là một sự sỉ nhục đối với Hắc Sa Bang, những kẻ luôn tự xưng là nắm quyền điều hành mọi hoạt động ngầm ở Thành Thiên Phong. Hắn đã nhận tiền của Bàng Lão Gia, đã hứa hẹn sẽ "dạy cho Lâm Dịch một bài học", nhưng giờ đây lại phải nghe những lời báo cáo về sự "kiên cường" của đối thủ. Sự kiêu ngạo của hắn bị tổn thương sâu sắc.
Trước mặt hắn, A Cường, một tay sai thân tín, đang quỳ gối, đầu cúi thấp đến mức gần như chạm đất, run rẩy báo cáo. Gã có vẻ ngoài hung tợn, mặc bộ đồ đen quen thuộc của Hắc Sa Bang, nhưng lúc này lại toát ra vẻ sợ sệt trước cơn thịnh nộ của chủ nhân.
“Bẩm… bẩm Đại ca…” A Cường lắp bắp, giọng run rẩy, mỗi lời nói ra như muốn mắc kẹt trong cổ họng. “Bàng Lão Gia đã liên tục gửi thư催 thúc, nói rằng Lâm Dịch kia không những không sụp đổ, mà còn… còn đang tung ra một loại xà phòng mới, dùng nguyên liệu địa phương… và bán chạy hơn trước rất nhiều. Hắn ta… hắn ta muốn chúng ta ra tay trực tiếp, để Lâm Dịch biết thế nào là… là đắc tội với Bàng gia và Hắc Sa Bang.” A Cường ngước mắt nhìn lên một chút, cố gắng nắm bắt biểu cảm trên gương mặt dữ tợn của Thủ Lĩnh Bang, nhưng chỉ thấy đôi mắt nhỏ của hắn ta híp lại, tóe ra tia lửa giận dữ.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nghe vậy, đôi mắt nhỏ híp lại, tóe ra tia lửa giận dữ. Hắn ta chậm rãi vươn tay, nhấc chén rượu mạnh đặt trên bàn gỗ mun bên cạnh, đưa lên miệng nốc cạn một hơi. Chất rượu cay xè như đổ thêm dầu vào ngọn lửa thịnh nộ trong lòng hắn. “Lâm Dịch này quả nhiên không đơn giản,” Thủ Lĩnh Bang gằn giọng, đặt mạnh chén rượu xuống, tạo ra một tiếng va chạm khô khốc khiến A Cường giật mình. “Hừ, tưởng hắn ta có thể tránh được móng vuốt của Hắc Sa Bang sao? Ta đã cho hắn cơ hội làm ăn yên ổn một thời gian, để hắn biết điều mà nộp cống cho ta. Nhưng xem ra, hắn lại tưởng bở, tưởng mình có chút tài mọn là có thể qua mặt được cả Thành Thiên Phong này!” Hắn ta đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài màn đêm đen như mực, nơi những ngọn gió lạnh lẽo đang rít lên từng hồi, mang theo cái rét buốt của cuối mùa đông. “Ta sẽ cho hắn biết, trong Thành Thiên Phong này, không có thứ gì có thể vượt qua ta! Bàng Lão Gia yếu kém, không thể tự mình giải quyết được một thằng nhãi ranh, nhưng hắn biết tìm đúng người để giải quyết vấn đề. Và ta, sẽ không để hắn thất vọng.”
A Cường thấy Thủ Lĩnh Bang bớt giận một chút, liền ngẩng đầu lên, cố gắng đưa ra lời khuyên một cách thận trọng, dù biết rằng việc đó có thể khiến gã chuốc họa vào thân. “Đại ca, Lâm Dịch có vẻ cũng có phòng bị. Các chuyến hàng của hắn tuy không lớn bằng những thương hội lớn khác, nhưng thủ vệ rất cẩn mật. Chúng ta đã cử người theo dõi, thấy hắn tăng cường thêm nhiều vệ sĩ, đều là những kẻ có võ công khá tốt. E rằng… chúng ta nên cẩn thận, không nên khinh địch, kẻo lại rơi vào bẫy của hắn ta.”
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa quay phắt lại, ánh mắt sắc như dao găm xuyên thẳng vào A Cường, khiến gã rụt cổ lại. “Cẩn thận? Ha!” Hắn ta cười khẩy, một nụ cười đầy vẻ khinh miệt và tàn nhẫn, lộ ra hàm răng trắng hếu dưới bộ râu quai nón rậm rạp. “Đoàn hàng của hắn chở cái gì? Mấy thứ xà phòng rẻ tiền đó sao? Hắn nghĩ mấy món đồ vặt vãnh đó có thể thu hút được Hắc Sa Bang ta ra tay ư? Không, A Cường! Lần này ta không chỉ muốn cướp hàng, ta muốn cho hắn mất trắng, mất cả thể diện, mất cả cái mạng nhỏ của hắn. Để Bàng Lão Gia biết ai mới là kẻ có khả năng giải quyết vấn đề! Hắn đã dám khinh thường Bàng gia, thì phải trả giá bằng máu!” Giọng hắn ta gằn lên, đầy uy hiếp.
Hắn ta vung tay, ra hiệu cho A Cường tiến lại gần hơn. “Ngươi đã theo dõi chuyến hàng gần nhất của hắn chưa? Chúng đi bằng con đường nào? Bao lâu thì đến trạm tiếp tế? Ta muốn biết tất cả các chi tiết, không bỏ sót một kẽ hở nào.”
A Cường vội vàng trình bày, từng lời nói như được học thuộc lòng. “Bẩm Đại ca, chuyến hàng mới nhất của Lâm Dịch sẽ khởi hành vào sáng sớm mai, hướng về Trạm Tiếp Tế ở phía Tây. Họ chọn con đường mòn cổ xuyên qua rừng Hắc Sơn, con đường này tuy ngắn hơn và ít người qua lại, nhưng đường đi hiểm trở, hai bên là vách núi và rừng rậm um tùm… rất dễ phục kích. Đây là con đường độc đạo, không có lối thoát thứ hai, và cũng là con đường mà các thương nhân nhỏ thường chọn để tránh những tuyến đường chính đông đúc và bị kiểm soát chặt chẽ.”
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nghe vậy, đôi mắt sáng rực lên một cách tàn bạo, một nụ cười nham hiểm xuất hiện trên khuôn mặt dữ tợn của hắn. “Tốt! Rất tốt! Đó chính là nơi ta muốn. Chuẩn bị đi, A Cường! Chọn một trăm tên tinh nhuệ nhất, những kẻ có kinh nghiệm chiến đấu, am hiểu địa hình, và phải là những kẻ tàn độc, không chút nhân từ. Ta muốn ngươi dẫn đầu. Ra tay dứt khoát, không để lại dấu vết. Cướp sạch hàng hóa, giết sạch những kẻ chống đối. Đặc biệt là cái tên Lâm Dịch kia, ta muốn hắn phải tận mắt chứng kiến sự sụp đổ của mình, trước khi hắn chết!” Hắn ta đưa tay lên không trung, nắm chặt lại như muốn bóp nát thứ gì đó vô hình. “Hãy để hắn biết, sự sống và cái chết trong Thành Thiên Phong này đều nằm trong tay Hắc Sa Bang!”
A Cường nuốt khan, sự tàn nhẫn trong lời nói của Thủ Lĩnh Bang khiến gã không khỏi rùng mình, nhưng gã không dám phản kháng. Gã biết, một khi Thủ Lĩnh Bang đã ra lệnh, thì không có đường lùi, và việc không tuân lệnh còn đáng sợ hơn cái chết. “Vâng, Đại ca! Thuộc hạ sẽ làm theo lời ngài dặn! Sẽ không để Đại ca thất vọng!”
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhìn A Cường bằng ánh mắt lạnh lẽo, đầy cảnh cáo. “Nhớ kỹ, A Cường. Lần này không được phép thất bại. Bằng không, ngươi biết hậu quả rồi đấy.” Hắn ta vẫy tay, ra hiệu cho A Cường lui xuống. A Cường vội vã đứng dậy, hành lễ rồi nhanh chóng rời khỏi căn phòng, để lại Thủ Lĩnh Bang một mình trong không gian tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa và ánh lửa bập bùng từ ngọn đuốc. Hắn ta lại nhìn ra ngoài cửa sổ, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn độc. Lâm Dịch à, ngươi nghĩ ngươi có thể chơi đùa với Hắc Sa Bang sao? Đêm nay, ngươi sẽ hiểu được giá trị của mạng sống trong thế giới này, nơi chỉ có kẻ mạnh mới có quyền sinh tồn.
***
Sáng sớm hôm sau, những tia nắng đầu tiên của ngày mới còn chưa kịp xua tan màn sương mờ ảo giăng khắp Thành Thiên Phong. Không khí vẫn còn se lạnh, mang theo hơi ẩm của đất và cỏ cây, xen lẫn mùi khói bếp và mùi hương thoang thoảng từ những quán ăn đang bắt đầu mở cửa. Trong một căn phòng riêng tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi vẫn còn thoảng mùi thức ăn và rượu còn sót lại từ đêm qua, Lâm Dịch đang tỉ mỉ xem xét lại tấm bản đồ cũ kỹ trải trên bàn gỗ. Ánh đèn lồng treo trên tường hắt thứ ánh sáng dịu nhẹ xuống, làm nổi bật những đường nét phức tạp của các tuyến đường, đánh dấu những điểm hiểm yếu và những khu vực có khả năng bị phục kích. Trên bàn còn có vài chiếc bánh bao nguội và chén trà đã cạn, cho thấy hắn đã thức trắng đêm.
Bên cạnh hắn, Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, hai tay khoanh trước ngực, nét mặt kiên định nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ sốt ruột, sẵn sàng hành động. Hắn mặc bộ giáp da đơn giản nhưng chắc chắn, thanh đại đao quen thuộc được đeo sau lưng. Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng nhanh nhẹn, đôi mắt sáng ngời, đang chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại đưa tay gãi đầu, vẻ mặt vừa nghiêm túc vừa có chút ngây ngô thường thấy. Gã cũng đã trang bị đầy đủ, với hai thanh đoản kiếm giắt bên hông. Mã Đại Ca, người đàn ông phong trần với làn da ngăm đen và nụ cười sảng khoái thường trực, giờ đây cũng mang vẻ mặt căng thẳng, bàn tay thô ráp vuốt ve chòm râu bạc, ánh mắt đầy lo lắng nhưng vẫn giữ được sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch.
Lâm Dịch nhíu mày, ngón tay lướt nhẹ trên tấm bản đồ, dừng lại ở một đoạn đường mòn xuyên qua khu rừng Hắc Sơn. Trong lòng hắn, một dự cảm không lành đã nhen nhóm từ khi Bàng Lão Gia thất bại. Với tính cách kiêu ngạo và tàn độc của lão ta, việc lão không từ bỏ mà còn tìm đến Hắc Sa Bang là điều hoàn toàn có thể đoán trước. Vấn đề chỉ là thời gian và mức độ. Giờ đây, khi các chuyến hàng mới của hắn bắt đầu mang lại lợi nhuận đáng kể, thì đây chính là lúc đối phương ra tay. Hắn đã sống đủ lâu trong thế giới này để hiểu rằng, những lời đe dọa không bao giờ chỉ là lời nói suông.
“Mã Đại Ca, tuyến đường này đã được kiểm tra kỹ chưa?” Lâm Dịch lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa sự sắc bén và thận trọng. Hắn không muốn một chi tiết nhỏ nhất nào bị bỏ qua. “Còn những điểm khuất nào có thể phục kích mà chúng ta chưa lường tới không? Tôi cần một báo cáo chi tiết nhất.”
Mã Đại Ca tiến lên một bước, chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi con đường mòn cổ bị kẹp giữa vách núi và rừng rậm. “Bẩm Lâm thiếu gia, tôi đã cho người dò xét mấy lần, không bỏ sót một ngóc ngách nào. Đường này là con đường tắt an toàn nhất để đến Trạm Tiếp Tế, giúp chúng ta tiết kiệm được một ngày đường. Nhưng cũng chính vì ít người qua lại, đường đi hiểm trở, hai bên là vách núi và rừng rậm um tùm, nên đây cũng là con đường duy nhất có thể cắt ngang qua khu rừng Hắc Sơn. Những kẻ muốn ra tay, chắc chắn sẽ chọn nơi đây để phục kích.” Ông ngừng lại một chút, ánh mắt lóe lên vẻ tự tin. “Tuy nhiên, chúng ta đã tăng cường thêm ba mươi người, đều là những tay cứng cựa được tôi tuyển chọn từ bang Sơn Ưng cũ. Họ đều là những người từng trải qua nhiều trận chiến, biết cách tự bảo vệ mình và bảo vệ hàng hóa. Vương Đại Trụ và Nhị Cẩu cũng đích thân đi theo hộ tống. Lâm thiếu gia cứ yên tâm, chúng tôi sẽ không để bất kỳ kẻ nào động vào một cọng lông của hàng hóa.”
Lâm Dịch gật đầu nhẹ, nhưng trong thâm tâm vẫn không thể hoàn toàn yên tâm. Hắn biết, trong thế giới này, sự chuẩn bị không bao giờ là đủ. Kẻ địch luôn tìm cách vượt qua mọi phòng bị. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng đôi khi, bạo lực lại là ngôn ngữ duy nhất có thể hiểu được. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, đôi khi phải chấp nhận những điều không mong muốn.*
Vương Đại Trụ, không chờ đợi thêm nữa, đấm mạnh nắm tay vào lòng bàn tay còn lại, tạo ra một tiếng “bốp” khô khốc, thu hút sự chú ý của mọi người. “Đại ca cứ yên tâm, có tôi và Nhị Cẩu ở đây, dù là Hắc Sa Bang hay bang nào khác cũng đừng hòng động vào một sợi tóc của hàng hóa! Lần này tôi muốn xem bọn chúng có gan lớn đến đâu! Bọn chuột nhắt đó dám bén mảng đến, tôi sẽ cho chúng biết mùi!” Giọng nói của hắn vang dội, đầy khí thế và sự tự tin, khiến cho không khí căng thẳng trong phòng dịu đi phần nào. Từ ngày theo Lâm Dịch, hắn đã được luyện tập võ nghệ bài bản hơn, không còn là kẻ chỉ biết dùng sức càn quấy nữa, mà đã biết đến sự phối hợp và chiến thuật, cũng như sự quan trọng của kỷ luật.
Trần Nhị Cẩu cũng vội vàng phụ họa, gương mặt trẻ con nhưng đôi mắt đầy kiên định. “Đúng vậy Đại ca! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Kẻ nào dám động vào đồ của Đại ca, Nhị Cẩu sẽ cho chúng biết tay!” Lời nói của gã tuy đơn giản, nhưng chứa đựng sự trung thành tuyệt đối và ý chí chiến đấu mạnh mẽ.
Lâm Dịch nhìn từng người một, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén. Hắn cảm nhận được sự nhiệt huyết và lòng trung thành của họ, điều đó khiến hắn càng thêm quyết tâm. “Được rồi, mọi người hãy nghe đây.” Hắn nói, giọng rõ ràng, dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự nghi ngờ nào. “Chúng ta không thể khinh địch. Hắc Sa Bang không phải là loại ô hợp, chúng có tổ chức và rất tàn độc. Mục tiêu của chúng không chỉ là cướp hàng, mà còn là hủy diệt ý chí của chúng ta, dằn mặt chúng ta. Vì vậy, chúng ta phải sẵn sàng cho một trận chiến sống còn.”
Hắn chỉ vào tấm bản đồ, vạch ra từng vị trí. “Mã Đại Ca, ông sẽ ở giữa đội hình, bảo vệ xe hàng chính, đây là vị trí quan trọng nhất. Vương Đại Trụ, ngươi dẫn một nhóm tinh nhuệ đi đầu, thăm dò và dọn đường. Nếu có bất kỳ động tĩnh lạ nào, lập tức báo cáo. Trần Nhị Cẩu, ngươi cùng vài người nhanh nhẹn khác sẽ bọc hậu và cảnh giới hai bên sườn, đặc biệt chú ý đến những lối mòn nhỏ trong rừng. Nếu có phục kích, tuyệt đối không được hoảng loạn. Vương Đại Trụ, ngươi là mũi nhọn, hãy dùng sức mạnh của mình để phá vỡ đội hình địch, tạo ra sơ hở. Nhị Cẩu, ngươi hãy tận dụng sự nhanh nhẹn để hỗ trợ, đánh vào những điểm yếu của đối phương, gây rối loạn cho bọn chúng.”
Lâm Dịch dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Vương Đại Trụ. “Ta biết ngươi nóng tính, nhưng lần này phải giữ bình tĩnh. Phải nhớ, mục tiêu của chúng ta là bảo toàn hàng hóa và mạng sống của mọi người. Không được ham chiến mà rơi vào bẫy, hay để lộ ra những điểm yếu. Hãy cố gắng cầm chân chúng, rồi tìm cách thoát hiểm. Nếu tình thế quá nguy cấp, hãy bỏ hàng mà chạy, mạng người là quan trọng nhất.” Hắn nói ra câu này, dù biết rằng điều đó có thể làm mất đi một phần lợi nhuận lớn, nhưng đối với hắn, giá trị của một mạng người còn quý giá hơn tất cả.
Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, vẻ cương nghị hiện rõ trên khuôn mặt. “Tôi hiểu rồi, Đại ca! Tôi sẽ không làm Đại ca thất vọng! Tôi sẽ bảo vệ hàng hóa và anh em đến cùng!”
Trần Nhị Cẩu cũng trịnh trọng đáp lời. “Nhị Cẩu sẽ nghe lời Đại ca! Sẽ không để Đại ca phải lo lắng!”
Lâm Dịch tiếp tục dặn dò. “Ngoài ra, ta đã chuẩn bị thêm một số bẫy và vật phẩm phòng thân, những thứ này có thể giúp chúng ta tạo lợi thế bất ngờ. Mã Đại Ca, ông hãy phân phát cho mọi người, và hướng dẫn cách sử dụng. Nhớ kỹ, không được phép lơ là cảnh giác dù chỉ một giây. Trong thế giới này, sự công bằng không phải tự nhiên mà có, mà phải giành lấy bằng chính sức lực của mình, bằng sự chuẩn bị kỹ càng và ý chí kiên cường.” Hắn kiểm tra lại vũ khí và trang bị của đội bảo vệ một lần cuối cùng, đảm bảo rằng mọi thứ đều đã sẵn sàng. Dù trong lòng hắn vẫn còn chút căng thẳng, nhưng trên khuôn mặt hắn không hề lộ ra bất kỳ sự lo lắng nào. Hắn biết, một khi đã quyết định ra đi, thì không thể quay đầu lại.
***
Buổi chiều tà, ánh mặt trời bắt đầu khuất dạng phía sau những rặng núi trùng điệp, hắt những tia nắng vàng úa cuối cùng lên tán lá xanh rậm rạp của rừng Hắc Sơn. Gió heo may thổi qua kẽ lá, tạo nên những âm thanh xào xạc, nghe như tiếng thì thầm của một linh hồn cổ xưa nào đó, mang theo cái lạnh se sắt của cuối ngày. Không khí dần trở nên nặng nề, mang theo mùi đất ẩm, lá mục và hương thơm hăng hắc của những loài hoa dại ven đường, nhưng cũng ẩn chứa một dự cảm bất an. Đoàn hàng của Lâm Dịch gồm ba chiếc xe ngựa chất đầy hàng hóa, được bảo vệ bởi gần bốn mươi người, đang di chuyển chậm rãi qua con đường mòn cổ. Ban đầu, không khí khá bình yên, tĩnh lặng, chỉ có tiếng vó ngựa lạo xạo trên nền đất đá và tiếng bánh xe kẽo kẹt đều đặn, hòa cùng tiếng côn trùng kêu vo ve từ trong rừng sâu.
Lâm Dịch ngồi trên một chiếc xe hàng, đôi mắt sắc lạnh quét một vòng quanh cảnh vật. Hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng, đã dự đoán được mọi khả năng, nhưng vẫn không thể tránh khỏi cảm giác nặng nề trong lồng ngực. Hắn biết, đây sẽ là một trận chiến không khoan nhượng. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và để sinh tồn, ta phải tự mình giành lấy điều đó.*
Vương Đại Trụ dẫn đầu đoàn, tay nắm chặt thanh đại đao, ánh mắt sắc bén dò xét từng bụi cây, từng mỏm đá, không bỏ sót một chi tiết nhỏ nào. Hắn không nói một lời, nhưng sự căng thẳng trong từng bước chân đã tố cáo tâm trạng của hắn. Trần Nhị Cẩu thì thoắt ẩn thoắt hiện ở hai bên sườn và phía sau, như một con sóc nhanh nhẹn, thỉnh thoảng lại đưa tay ra hiệu cho đồng đội, báo cáo những điều khả nghi. Mã Đại Ca cùng những người còn lại tập trung bảo vệ xe hàng chính, mọi người đều cảnh giác cao độ, không ai dám lơ là.
Đoàn xe vừa đi đến một khúc cua gấp, nơi con đường bị kẹp giữa một bên là vách núi đá dựng đứng, một bên là vực sâu hun hút và rừng cây um tùm, tạo thành một cái bẫy tự nhiên hoàn hảo. Bỗng, một tiếng còi hiệu sắc lẹm vang lên, xé tan sự yên tĩnh của khu rừng, theo sau là hàng loạt tiếng còi khác từ phía trước và sau, âm thanh chói tai đến rợn người.
Ngay lập tức, hàng chục bóng người áo đen từ trong rừng rậm lao ra, như những con thú đói mồi bị nhốt lâu ngày. Tay chúng cầm đao kiếm sáng loáng dưới ánh chiều tà, gương mặt dữ tợn ẩn hiện dưới lớp áo choàng đen. Khí thế của chúng hung hãn, như muốn nuốt chửng cả đoàn xe, tạo thành một bức tường người chặn đứng đường đi của đoàn hàng.
Dẫn đầu bọn chúng là A Cường, gã cười khẩy, giọng nói vang vọng đầy vẻ khinh miệt và tự mãn, như thể đã nắm chắc phần thắng trong tay. “Ha ha ha! Lâm thiếu gia quả nhiên có chuẩn bị. Nhưng chỉ bấy nhiêu đây thì làm sao đủ cho Hắc Sa Bang ta ra tay chứ? Đoàn hàng này của ngươi, hôm nay sẽ thuộc về Hắc Sa Bang ta! Giao hết hàng hóa ra đây, ta sẽ tha cho các ngươi một mạng! Bằng không, đừng trách đao kiếm của chúng ta không có mắt!” Hắn vung thanh đại đao trong tay, chỉ thẳng về phía đoàn xe, ánh mắt đầy tham lam.
Vương Đại Trụ không chút do dự, hắn lập tức rút thanh đại đao ra khỏi vỏ, gầm lên một tiếng như dã thú bị thương, vang vọng khắp khu rừng. “Muốn cướp hàng của Lâm thiếu gia ư? Bước qua xác ta trước đã!” Hắn hét lớn, giọng nói vang dội, đầy vẻ bất khuất và ý chí chiến đấu mạnh mẽ. “Anh em, xông lên! Bảo vệ hàng hóa! Không được lùi một bước!”
Lâm Dịch ngồi trên xe, ánh mắt sắc lạnh như dao, quan sát toàn bộ cục diện. *Quả nhiên là Hắc Sa Bang. Đúng như dự đoán, chúng không chỉ muốn tiền, mà còn muốn thị uy, muốn giáng cho mình một đòn đau để thể hiện quyền lực. Nhưng ta cũng không phải là kẻ dễ bắt nạt!* Hắn đã tính toán đến khả năng này, và đội hình của hắn đã được dàn trận sẵn sàng. Mỗi người đều ở đúng vị trí được phân công, không hề hoảng loạn.
Ngay khi Vương Đại Trụ dứt lời, cuộc giao tranh nổ ra dữ dội. Vương Đại Trụ như một con mãnh hổ, vung thanh đại đao xông thẳng vào đám người Hắc Sa Bang đang tràn tới. Đại đao của hắn vung lên, mang theo sức mạnh kinh người, chém bay một tên áo đen ngay lập tức. Máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ một mảng lá cây. Tiếng đao kiếm va chạm chan chát vang lên không ngớt, hòa cùng tiếng gầm gừ giận dữ của Hắc Sa Bang và tiếng la hét xung trận của đội Lâm Dịch. Mùi máu tanh thoang thoảng trong không khí, trộn lẫn với mùi mồ hôi của những kẻ đang chiến đấu và mùi đất ẩm.
Trần Nhị Cẩu cùng các vệ sĩ còn lại nhanh chóng tạo thành một vòng tròn chắc chắn bảo vệ ba chiếc xe hàng. Nhị Cẩu với sự nhanh nhẹn hiếm có, né tránh những nhát đao hiểm hóc, rồi bất ngờ ra đòn, dùng đoản kiếm đâm thẳng vào những khe hở trong phòng thủ của đối phương, gây ra những vết thương chí mạng. Tuy không mạnh mẽ như Vương Đại Trụ, nhưng sự linh hoạt, khả năng phối hợp và sự liều lĩnh của Nhị Cẩu đã khiến vài tên Hắc Sa Bang phải ôm vết thương mà lùi lại, bất ngờ trước sự chống trả kiên cường của một gã thanh niên gầy gò.
Lâm Dịch, mặc dù không trực tiếp tham gia chiến đấu, nhưng vai trò của hắn lại càng quan trọng. Hắn đứng giữa đội hình, ánh mắt quét nhanh khắp chiến trường, đưa ra những chỉ dẫn chiến thuật nhanh chóng và chính xác. “Đại Trụ, chú ý sườn phải! Bọn chúng đang định bọc hậu! Nhị Cẩu, hỗ trợ phía sau xe hàng thứ nhất! Không được để chúng tiếp cận!” Giọng hắn trầm tĩnh nhưng vang rõ trong tiếng ồn ào của trận chiến, như một ngọn hải đăng định hướng giữa biển giông bão. Hắn nhìn thấy rõ sự hỗn loạn trong đội hình Hắc Sa Bang, chúng dường như đã quá khinh địch, không ngờ rằng đoàn hàng nhỏ bé này lại có sự chống trả quyết liệt đến vậy, chứ không phải là những con mồi dễ xơi như chúng vẫn tưởng.
A Cường, kẻ dẫn đầu Hắc Sa Bang, ban đầu vẫn còn vẻ kiêu ngạo, cười khẩy khi thấy Vương Đại Trụ xông lên. Nhưng khi chứng kiến sự hung hãn và có tổ chức của đội Lâm Dịch, đặc biệt là Vương Đại Trụ, hắn bắt đầu nhíu mày. “Mẹ kiếp! Bọn chó này dám chống trả!” Hắn gầm lên, vung thanh đại đao của mình lao thẳng vào Vương Đại Trụ, muốn kết thúc trận chiến bằng một đòn quyết định. Hắn ta không thể chấp nhận được việc bị một đoàn hộ tống nhỏ bé như vậy cầm chân. Đây là sự sỉ nhục đối với Hắc Sa Bang, và hắn không thể để bất kỳ ai sống sót để kể lại câu chuyện này.
Hai thanh đại đao va chạm vào nhau, tạo ra một tiếng kim loại chói tai, bắn ra tia lửa. Vương Đại Trụ lùi lại một bước, cảm thấy cánh tay tê dại, nhưng hắn vẫn giữ vững thế trận, ánh mắt quật cường nhìn thẳng vào A Cường. A Cường cũng không khỏi ngạc nhiên trước sức mạnh của đối thủ, không ngờ gã thanh niên này lại có thể đối chọi ngang ngửa với mình.
Trận chiến ngày càng trở nên khốc liệt. Mùi máu tanh bắt đầu lan tỏa trong không khí, trộn lẫn với mùi mồ hôi và đất ẩm. Tiếng rên rỉ của những kẻ bị thương, tiếng hú dài của chim đêm bị đánh thức bởi sự hỗn loạn, tiếng gió rít qua kẽ lá, tất cả tạo nên một bức tranh thảm khốc của sự sinh tồn dưới ánh chiều tà đang dần tắt. Lâm Dịch biết, đây chỉ mới là khởi đầu. Hắc Sa Bang sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, chúng sẽ còn tấn công mạnh mẽ hơn. Nhưng hắn cũng đã chuẩn bị cho một trận chiến lâu dài. Đội của hắn, dưới sự huấn luyện của hắn, đã chứng tỏ được giá trị của mình. Chúng không còn là những kẻ nông dân yếu ớt, mà đã trở thành những chiến binh thực thụ, sẵn sàng bảo vệ những gì mình trân trọng, sẵn sàng chiến đấu đến cùng vì sự sinh tồn.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.