Lạc thế chi nhân - Chương 419: Biến Nguy Thành Cơ: Dòng Chảy Mới
Cơn giông bão đã thật sự ập đến, không chỉ ngoài cửa sổ Quán Trọ Lạc Nguyệt mà còn trong tâm trí của Lâm Dịch và những người cộng sự thân tín. Tiếng sấm rền vang, vọng vào căn phòng nhỏ nơi ánh nến đang chập chờn, hắt lên những bóng hình đổ dài và méo mó trên vách tường gỗ. Ngoài kia, mưa ào ạt trút xuống, rửa trôi bụi bặm nhưng cũng nhấn chìm mọi hy vọng về một đêm yên bình.
Lâm Dịch vẫn đứng đó, ngón tay hắn gõ nhẹ lên tấm bản đồ trải rộng trên bàn, nơi những con đường vận chuyển hàng hóa, những điểm cung cấp nguyên liệu quen thuộc giờ đây đã bị gạch chéo bằng một màu mực đỏ u ám. Khuôn mặt thanh tú của hắn, vốn dĩ đã hơi xanh xao vì thiếu ăn và lao động vất vả, giờ đây càng thêm vẻ trầm tư dưới ánh nến yếu ớt. Đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại vẫn giữ được vẻ kiên định đến lạ, dù trong lòng hắn là cả một biển sóng dữ dội.
“Bạch Vân Nhi, hãy lập danh sách tất cả các nguồn cung cấp tiềm năng, dù là xa nhất, dù là nhỏ nhất. Vương Đại Trụ, Nhị Cẩu, hãy chuẩn bị cho một cuộc hành trình dài. Chúng ta sẽ không ngồi yên chờ chết. Chúng ta sẽ tìm kiếm, cho đến khi tìm thấy con đường của mình.” Giọng hắn trầm ấm nhưng chứa đựng một sức mạnh tiềm ẩn, một ý chí không gì lay chuyển được.
Mã Đại Ca, người vốn dĩ có vẻ ngoài phong trần, giờ đây lại mang vẻ mặt hoang mang tột độ. Gương mặt ngăm đen của hắn nhăn nhúm lại, đôi mắt lộ rõ sự lo lắng. Hắn siết chặt nắm tay, tiếng thở dài nặng nề hòa lẫn với tiếng gió rít qua khe cửa. “Đại ca, họ chặn hết rồi! Ngay cả mối hàng cũ cũng không dám tiếp tay. Bàng Lão Gia ra tay độc quá! Hắn ta dường như đã ra lệnh cho tất cả các thương hội lớn nhỏ, thậm chí cả các quan phủ ở mấy trấn nhỏ cũng nhận được ‘chỉ thị’. Chúng ta giờ đây như bị nhốt trong một cái lồng lớn, không có lối thoát.” Mã Đại Ca vừa nói vừa chỉ tay vào vài điểm trên bản đồ mà Lâm Dịch vừa gạch bỏ. Những nét gạch chéo đó không chỉ là những địa điểm, mà là những mạch máu kinh tế của cả thương hội Lâm Dịch, giờ đây đã bị cắt đứt không thương tiếc.
Vương Đại Trụ, vóc dáng vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch, khuôn mặt chất phác của hắn đỏ bừng lên vì tức giận. Hắn đấm mạnh xuống bàn, tạo ra một tiếng động khô khốc giữa không gian tĩnh lặng, làm ngọn nến khẽ run rẩy. “Hay là huynh đệ cứ để ta dẫn người đi, xem ai dám cản đường! Chẳng lẽ bọn chúng dám ngang nhiên chặn đường làm ăn của chúng ta sao? Ta không tin cả cái Thành Thiên Phong này không có lấy một người dám đứng về phía chúng ta!” Lời lẽ của hắn thô kệch, cục cằn nhưng ẩn chứa sự trung thành và lòng nhiệt huyết. Hắn đã quen với việc giải quyết mọi chuyện bằng nắm đấm, và trong lúc nguy cấp này, bản năng đó trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Lâm Dịch xua tay, ra hiệu cho Vương Đại Trụ bình tĩnh lại. “Không. Dùng vũ lực chỉ là hạ sách. Chúng ta cần một giải pháp bền vững hơn.” Hắn nhìn sâu vào mắt Vương Đại Trụ, ánh mắt kiên định. “Bàng Lão Gia không đơn thuần là một thương nhân. Hắn có mối quan hệ sâu rộng với quan lại, thậm chí có thể cả giang hồ. Việc hắn có thể phong tỏa được nhiều nguồn cung cùng lúc như vậy cho thấy hắn đã sử dụng các mối quan hệ sâu rộng, thậm chí là với quan lại. Chúng ta không thể đối đầu trực diện bằng vũ lực vào lúc này, điều đó sẽ chỉ khiến chúng ta rơi vào thế bất lợi hơn. Hơn nữa, việc gây rối loạn trật tự công cộng trong thời điểm nhạy cảm này, khi mà nạn đói và dịch bệnh đang hoành hành, sẽ chỉ khiến chúng ta bị chính quyền để mắt, thậm chí là bị lợi dụng để dẹp bỏ.” Lâm Dịch khẽ thở dài, trong lòng thầm nghĩ, *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và hắn cũng chưa bao giờ mong đợi điều đó. Hắn chỉ tin vào chính mình, vào tri thức của mình, và vào ý chí sinh tồn mãnh liệt.*
Hắn quay lại nhìn ba người, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt đang căng thẳng. “Mục tiêu của chúng ta bây giờ là sống sót và phản công. Chúng ta cần tìm ra nguồn cung mới, và càng nhanh càng tốt. Trong tình hình nạn đói và dịch bệnh này, việc tìm nguồn cung không hề dễ dàng. Những vùng lân cận đều đang căng thẳng về lương thực, và dược liệu cũng khan hiếm. Bàng Lão Gia đã tính toán rất kỹ. Hắn không chỉ muốn cắt đứt mạch máu của chúng ta, mà còn muốn giết chết hy vọng của chúng ta.”
Bạch Vân Nhi đặt bút xuống, giọng nàng trầm xuống, chứa đựng một chút lo lắng nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh vốn có của một thương nhân lão luyện. Nàng nhìn Lâm Dịch với ánh mắt tin tưởng tuyệt đối, nhưng sự thực tế vẫn khiến nàng phải lên tiếng. “Nhưng Lâm tổng, nếu chúng ta tìm nguồn cung từ những nơi quá xa, chi phí vận chuyển sẽ đội lên rất nhiều, ảnh hưởng đến giá thành sản phẩm. Mà chúng ta lại đang muốn giữ giá thành ổn định để người dân nghèo cũng có thể mua được.” Nàng hiểu rõ mục tiêu của Lâm Dịch không chỉ là lợi nhuận, mà còn là việc tạo ra những giá trị thiết thực cho cộng đồng, đặc biệt là trong giai đoạn khó khăn này. Điều này cũng là một phần lý do khiến nàng nguyện ý dốc sức phò tá hắn.
Lâm Dịch gật đầu. “Ta biết. Nhưng đây là thời điểm chúng ta không thể quá chú trọng đến lợi nhuận. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Chúng ta cần xem xét tất cả các phương án, dù là những con đường khó khăn nhất, những nguồn cung không chính thống nhất. Có ai có ý tưởng gì không? Chúng ta cần suy nghĩ vượt ra ngoài những khuôn khổ cũ.” Hắn nhìn quanh, ánh mắt chờ đợi.
Vương Đại Trụ vẫn còn tức giận, nhưng đã cố gắng kiềm chế. Hắn đấm nhẹ vào lòng bàn tay. “Vậy… vậy chúng ta có nên thử tìm kiếm những nguồn cung ở các vùng xa hơn nữa không, Lâm tổng? Có thể ở những nơi Bàng Lão Gia không thể với tới được?” Hắn gợi ý, dù biết điều đó sẽ rất khó khăn, nhưng đây là ý tưởng khả dĩ nhất mà hắn có thể nghĩ ra trong lúc này.
Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, giờ đây cũng lộ rõ vẻ sốt ruột và lo lắng. Hắn gãi đầu, nhìn từ Lâm Dịch sang Vương Đại Trụ, rồi lại nhìn xuống tấm bản đồ, không biết phải làm gì. Hắn đã đề xuất việc tìm đến các thế lực giang hồ khác, nhưng Lâm Dịch đã nhắc nhở về sự phức tạp của thế giới đó. Giờ đây, hắn vẫn cố gắng suy nghĩ. “Hay là… chúng ta có thể thử tìm đến các thế lực giang hồ khác ngoài Hắc Sa Bang? Có thể họ có những mối quan hệ riêng, hoặc có thể vận chuyển hàng hóa qua những con đường mà quan lại không kiểm soát được?” Hắn đưa ra một ý tưởng táo bạo, nhưng cũng đầy rủi ro. Lâm Dịch đã suy nghĩ về Liễu Thanh Y, nhưng chưa có kế hoạch cụ thể.
Lâm Dịch nghe vậy, ánh mắt hắn thoáng qua một tia sáng, không phải vì ý tưởng của Nhị Cẩu mà vì một suy nghĩ khác vừa lóe lên trong đầu hắn, một tia chớp trí tuệ xé toạc màn đêm u tối. Giang hồ, đúng là một lựa chọn, nhưng không phải là con đường duy nhất, hay tối ưu nhất lúc này. Hắn đã liên minh với Liễu Thanh Y để đối phó với Hắc Sa Bang, và mối quan hệ đó chắc chắn sẽ có lúc cần dùng đến. Nhưng trước mắt, hắn cần một giải pháp tức thời và độc lập hơn.
“Giang hồ là một lựa chọn, Nhị Cẩu,” Lâm Dịch nói, giọng hắn mang chút trầm ngâm. Hắn nhìn ra cửa sổ, nơi những đám mây đen đang vần vũ, báo hiệu một cơn mưa lớn sắp trút xuống. “Nhưng chúng ta cần phải cẩn trọng. Thế giới giang hồ phức tạp hơn chúng ta tưởng. Không có gì là miễn phí. Hơn nữa, việc dựa vào họ có thể khiến chúng ta trở thành con cờ trong tay người khác. Chúng ta cần một giải pháp mà chúng ta có thể tự chủ hoàn toàn.”
Một ý tưởng, một tia sáng từ quá khứ hiện đại, chợt bùng lên trong tâm trí Lâm Dịch. Hắn hít một hơi thật sâu, đôi mắt chợt sáng lên một cách lạ thường. “Ta có một ý này. Các ngươi có nhớ loại ‘cây dại’ mọc đầy ven sông, ven su��i không? Thứ mà người ta chỉ dùng làm củi đốt, hoặc chăn nuôi, thậm chí có khi còn bị coi là cỏ dại gây vướng víu?” Hắn nhìn các cộng sự, mỗi người một vẻ ngạc nhiên.
Vương Đại Trụ gãi đầu, vẻ mặt mơ hồ. “Cây dại? Ý Lâm tổng là loại cây thân gỗ nhỏ, lá hơi xanh thẫm, mọc um tùm ở bờ sông, bờ suối, thường có mùi hơi hăng hắc khi bị bẻ gãy ấy ạ?” Hắn cố gắng hình dung.
“Đúng vậy,” Lâm Dịch xác nhận, giọng hắn trở nên dứt khoát hơn. “Thứ mà chúng ta thường gọi là ‘cỏ dại’, vô giá trị. Nhưng nếu chúng ta biết cách khai thác, thì sao?”
Bạch Vân Nhi, với sự nhạy bén của một thương nhân, nhanh chóng nắm bắt ý chính. “Lâm tổng, ý ngài là dùng nó để chiết xuất dầu? Ta đã từng nghe nói về một số loại cây có thể chiết xuất dầu, nhưng loại cây dại này… dầu chiết xuất ra rất thô, khó tinh chế, và mùi cũng không dễ chịu chút nào, thậm chí còn có thể gây kích ứng da. Chẳng ai muốn dùng thứ đó để làm xà phòng hay bất kỳ sản phẩm nào khác cả.” Nàng nói, giọng đầy nghi hoặc, nhưng vẫn cẩn thận lắng nghe.
“Đúng vậy, nhưng nếu chúng ta thay đổi cách chiết xuất, cách tinh chế thì sao? Dùng phương pháp ‘chưng cất phân đoạn’ và ‘lọc than hoạt tính’ ta đã từng nói, kết hợp với vài loại hương liệu tự nhiên. Chúng ta có thể biến nó thành nguyên liệu thay thế hoàn hảo cho xà phòng, thậm chí còn tốt hơn và rẻ hơn nhiều!” Lâm Dịch nói, ánh mắt rực sáng. “Chúng ta có thể tận dụng những nguyên liệu mà không ai muốn, không ai để ý, và biến chúng thành thứ có giá trị. Bàng Lão Gia có thể phong tỏa các nguồn cung truyền thống, nhưng hắn không thể phong tỏa toàn bộ thiên nhiên, không thể kiểm soát tất cả những gì mọc dại trên mảnh đất này!”
Hắn biết, Bàng Lão Gia đã đánh một đòn rất mạnh, nhưng đây không phải là lúc để hoảng loạn hay tuyệt vọng. Ngược lại, đây là lúc để phát huy tối đa khả năng thích nghi và mưu lược của mình. Hắn phải tìm ra cách phá vỡ vòng vây này, không chỉ để bảo vệ thương hội, mà còn để bảo vệ những người đã đặt niềm tin vào hắn, và bảo vệ những giá trị mà hắn đang cố gắng xây dựng. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất* – câu nói này chưa bao giờ đúng như lúc này. Hắn sẽ dùng kiến thức của thế giới hiện đại để đối phó với sự tàn khốc của thế giới cổ đại.
Ngọn nến trên bàn lung lay, hắt lên khuôn mặt Lâm Dịch một vẻ kiên nghị đến lạ. Ngoài cửa sổ, một tia chớp xé ngang bầu trời, báo hiệu cơn giông bão đã thật sự ập đến. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu. Nhưng trong ánh mắt Lâm Dịch, đã không còn là sự lo lắng mà thay vào đó là sự quyết đoán và một tia hy vọng bùng cháy.
***
Mấy ngày sau, Thành Thiên Phong chứng kiến một cảnh tượng lạ lùng. Không còn những đoàn xe ngựa chở đầy các loại dược liệu quý hiếm hay hương liệu đắt tiền từ các vùng xa xôi đổ về thương hội Lâm Dịch. Thay vào đó, những chuyến xe thô sơ hơn, những gánh hàng cồng kềnh hơn, chở đầy những bó cây dại xanh thẫm, vẫn còn vương mùi đất ẩm và hơi nước, lũ lượt kéo về khu xưởng tạm bợ mà Lâm Dịch đã cho dựng lên ở ngoại ô thành.
Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, nay lại càng thêm hăng hái. Hắn tổ chức việc thu mua "cây dại" một cách có hệ thống, hướng dẫn người dân địa phương cách thu hái đúng loại, đúng phần. Tiếng rao hàng của những người nông dân, tiếng trò chuyện rôm rả của những phu khuân vác tạo nên một không khí sôi nổi khác lạ so với sự ảm đạm thường thấy của những ngày nạn đói. Khứu giác của những người đi qua khu vực này sẽ cảm nhận được mùi đất ẩm, mùi thảo mộc hoang dã, và thoang thoảng một chút hương khói từ những lò nấu đang hoạt động.
Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, đảm nhận vai trò giám sát việc thiết lập các lò nấu, chưng cất đơn giản. Hắn đã từng là một thợ rèn, quen với lửa và kim loại, nên việc điều hành những lò nấu thô sơ này không quá khó khăn. Tiếng lửa reo trong lò, tiếng nước sôi sùng sục và tiếng gõ lạch cạch của các dụng cụ kim loại vang vọng khắp khu xưởng. Mồ hôi lấm tấm trên trán hắn, nhưng nụ cười tươi roi rói không tắt. Hắn không khỏi trầm trồ khi nhìn thấy những giọt dầu trong suốt, thơm dịu nhẹ nhỏ từng giọt từ thiết bị chưng cất phức tạp mà Lâm Dịch đã phác họa. “Đại ca quả là thiên tài! Ai mà ngờ cái thứ cây dại mọc đầy đường lại có thể biến thành thứ quý giá thế này!” Hắn thốt lên đầy ngưỡng mộ.
Bạch Vân Nhi, vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát, không rời mắt khỏi những cuốn sổ sách và các thùng sản phẩm thử nghiệm. Nàng tỉ mỉ kiểm tra từng mẻ xà phòng, đảm bảo chất lượng đồng đều và ghi chép cẩn thận mọi chi phí. Mùi xà phòng mới, thơm dịu nhẹ, lan tỏa trong không khí, khác hẳn mùi hăng hắc của nguyên liệu thô ban đầu. Nàng cũng đích thân đi khảo sát thị trường, lắng nghe phản hồi từ những tiểu thương và người dân. Các quầy hàng mở trong Chợ Linh Dược, vốn dĩ chỉ bán dược liệu và gia vị, giờ đây lại có thêm những bánh xà phòng nhỏ nhắn, màu trắng ngà, được đóng gói cẩn thận.
Lâm Dịch, mặc trang phục thô sơ, vá víu, đứng từ xa quan sát mọi hoạt động. Khuôn mặt thanh tú nhưng thường mang vẻ trầm tư của hắn giờ đây hiện rõ sự tập trung cao độ. Đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của người hiện đại quét qua từng chi tiết, đánh giá phản ứng của thị trường. Nắng ấm ban ngày chiếu rọi khắp khu chợ, tạo nên một khung cảnh năng động, thơm ngát, nhưng cũng không kém phần cạnh tranh.
“Xà phòng của Lâm Gia này quả nhiên khác biệt! Mùi thơm nhẹ nhàng, lại rửa sạch hơn hẳn, mà giá thành lại còn phải chăng trong lúc này!” Một tiểu thương buôn vải tấm tắc khen ngợi, tay cầm một bánh xà phòng mới, ngửi ngửi. “Thật đúng là cứu tinh cho mùa dịch bệnh này! Người dân giờ đây không chỉ lo cái ăn mà còn lo giữ vệ sinh sạch sẽ, cái này đúng lúc lắm!”
Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng bước chân của người mua kẻ bán hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của chợ. Nhưng giữa những âm thanh đó, Lâm Dịch có thể nhận ra sự thay đổi trong thái độ của người dân. Họ không còn quá tuyệt vọng, mà đã có một chút hy vọng mới. Sản phẩm mới này không chỉ là xà phòng, mà còn là biểu tượng cho sự kiên cường và khả năng thích nghi. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng con người có thể tự tạo ra công bằng cho mình, bằng tri thức và ý chí.* Lâm Dịch thầm nghĩ.
Bạch Vân Nhi bước tới bên Lâm Dịch, trên tay cầm một cuốn sổ ghi chép dày đặc. “Lâm tổng, phản hồi từ thị trường rất tốt. Sản phẩm của chúng ta được đón nhận nồng nhiệt, đặc biệt là trong bối cảnh dịch bệnh đang hoành hành, nhu cầu về vệ sinh sạch sẽ rất cao. Với giá thành hợp lý và chất lượng vượt trội, chúng ta đang chiếm lĩnh thị trường một cách nhanh chóng.” Nàng nói, giọng nói ôn hòa nhưng đầy tự tin.
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi dòng người tấp nập. “Tốt. Nhưng chúng ta không thể chủ quan. Bạch Vân Nhi, chúng ta phải đảm bảo nguồn cung ổn định và chất lượng đồng đều. Bàng Lão Gia sẽ không ngồi yên đâu. Hắn đã bị động, nhưng hắn sẽ không chấp nhận thất bại dễ dàng như vậy. Ta đoán hắn sẽ sớm có động thái mới, tinh vi và tàn độc hơn.” Lâm Dịch biết rõ, đây chỉ là bước đầu, là một cuộc phản công bất ngờ. Để duy trì lợi thế, họ cần phải liên tục đổi mới và củng cố hệ thống của mình. Việc sử dụng nguyên liệu địa phương và phương pháp sản xuất cải tiến không chỉ giúp anh vượt qua khủng hoảng mà còn tạo ra một hệ thống sản xuất phân tán, bền vững hơn, khó bị kiểm soát bởi một thế lực duy nhất – đây chính là chìa khóa cho tương lai.
Việc sản phẩm mới của Lâm Dịch được đón nhận trong bối cảnh nạn đói, dịch bệnh, cho thấy tiềm năng của anh trong việc cung cấp các mặt hàng thiết yếu, thu hút sự chú ý của các cấp chính quyền hoặc các thế lực lớn hơn như Thẩm Đại Nhân. Hắn biết điều này sẽ mang lại cả cơ hội lẫn rủi ro, nhưng đó là cái giá phải trả cho sự phát triển.
***
Chiều tối buông xuống, những đám mây đen lại bắt đầu kéo đến, bao phủ lấy bầu trời Thành Thiên Phong, báo hiệu một đêm không yên ả. Trong phủ của Bàng Lão Gia, không khí càng thêm nặng nề và u ám. Hương trầm thoang thoảng trong căn phòng, nhưng không thể xua đi cái mùi ngột ngạt của sự tức giận và thất bại.
Bàng Lão Gia, thân hình mập mạp, khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt nhỏ nhưng sắc bén, giờ đây đang ngồi trên ghế bành chạm trổ tinh xảo. Hắn ta vẫn mặc trang phục lụa sang trọng, nhưng vẻ tự mãn thường thấy đã biến mất, thay vào đó là sự căng thẳng đến tột độ. Hắn vuốt ve chòm râu bạc, ngón tay run rẩy nhẹ. Trước mặt hắn, một thuộc hạ đang quỳ gối, run rẩy báo cáo tình hình thị trường.
“Bẩm Lão Gia…” Giọng tên thuộc hạ lí nhí, đầy vẻ sợ hãi, không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào chủ nhân. “Thương hội của Lâm Dịch… họ không những không bị ảnh hưởng bởi đòn phong tỏa của chúng ta, mà còn… còn tung ra một loại xà phòng mới… dùng nguyên liệu địa phương… giá thành lại thấp hơn… và được người dân đón nhận nồng nhiệt ạ.” Từng lời nói như những nhát dao đâm vào lòng tự tôn của Bàng Lão Gia.
Bàng Lão Gia ban đầu chỉ nhíu mày, có vẻ không tin vào những gì mình đang nghe. Hắn đã chắc chắn rằng đòn đánh này sẽ khiến thương hội Lâm Dịch lụi bại hoàn toàn, thậm chí còn chưa kịp chuẩn bị cho bước tiếp theo. Nhưng khi những từ ngữ “loại cây dại”, “giá thành thấp”, “đón nhận nồng nhiệt” lọt vào tai, vẻ mặt hắn dần thay đổi. Từ sự nghi ngờ ban đầu, chuyển sang kinh ngạc, rồi cuối cùng là một cơn thịnh nộ bùng phát.
“Cái gì?!” Bàng Lão Gia gầm lên, giọng nói vang dội khắp căn phòng, khiến tên thuộc hạ giật mình cúi rạp người hơn nữa. Hắn ta đập mạnh bàn tay mập mạp của mình xuống mặt bàn gỗ mun, tạo ra một tiếng động khô khốc, làm chén trà trên bàn nhảy dựng. “Ngươi nói lại xem! Loại cây dại đó mà cũng dùng được sao?! Hắn ta rốt cuộc là loại người gì?! Ta đã phong tỏa tất cả các nguồn cung quan trọng, ta đã dùng mối quan hệ để ép các thương gia không được hợp tác với hắn! Vậy mà hắn lại có thể… có thể biến cái thứ cỏ rác thành vàng sao?!”
Bàng Lão Gia đứng bật dậy, đi đi lại lại trong phòng, hơi thở hổn hển. Lòng kiêu ngạo của hắn bị giáng một đòn đau. Hắn đã coi Lâm Dịch là một con kiến, một kẻ mới nổi không đáng bận tâm. Đòn đánh này lẽ ra phải nghiền nát con kiến đó dưới gót chân hắn. Nhưng không ngờ, con kiến đó không những không chết, mà còn mọc thêm cánh, bay vút lên, thậm chí còn khiến hắn trông như một tên hề.
“Hắn… hắn đã làm thế nào?!” Bàng Lão Gia gằn giọng, đôi mắt nhỏ híp lại đầy sát khí. “Ta muốn biết tất cả! Hắn đã dùng cách gì để qua mặt ta? Hắn đã dựa vào thế lực nào? Chắc chắn không phải là tự hắn có thể làm được! Phải có kẻ đứng sau, phải có kẻ giúp sức!”
Tên thuộc hạ run rẩy ngẩng đầu lên một chút, cố gắng giải thích. “Bẩm Lão Gia, chúng thần đã điều tra. Lâm Dịch đã cho người thu mua số lượng lớn loại cây dại mọc ở ven sông, và sau đó… sau đó dùng một phương pháp chiết xuất và tinh chế rất lạ. Các thợ thủ công của hắn làm việc ngày đêm trong các xưởng tạm bợ ở ngoại ô. Và thành phẩm… thành phẩm thực sự rất tốt, Lão Gia.”
“Tốt?” Bàng Lão Gia nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên khuôn mặt mập mạp. “Tốt đến mức nào mà có thể khiến kế hoạch của ta đổ bể?” Hắn ném cái nhìn sắc lạnh về phía tên thuộc hạ, như thể muốn xé xác hắn ra. “Hắn ta không chỉ phá hỏng kế hoạch của ta, mà còn biến ta thành trò cười. Ta không thể để chuyện này tiếp diễn được!”
Sự tức giận và bối rối của Bàng Lão Gia cho thấy hắn sẽ không từ bỏ, mà sẽ tìm cách trả đũa bằng những thủ đoạn tinh vi và tàn độc hơn, có thể liên quan đến các thế lực ngầm hoặc quan lại cấp cao hơn. Hắn đã đánh giá thấp Lâm Dịch, và giờ đây hắn phải trả giá cho sự kiêu ngạo của mình. Cuộc chiến thương trường này, vốn đã căng thẳng, giờ đây đã bước sang một giai đoạn mới, tàn khốc hơn.
Bàng Lão Gia đưa mắt nhìn ra cửa sổ, nơi những đám mây đen càng lúc càng dày đặc. “Lâm Dịch… Ngươi giỏi lắm! Ngươi đã cho ta một bất ngờ. Nhưng ngươi sẽ không có cơ hội làm điều đó lần thứ hai đâu. Ta sẽ khiến ngươi phải hối hận vì đã dám đối đầu với Bàng gia này!” Giọng hắn trầm đục, vang vọng như tiếng sấm rền từ xa. Hắn sẽ không ngồi yên chờ đợi, hắn sẽ hành động, và lần này, hắn sẽ không để bất kỳ sai sót nào xảy ra. Ngón tay hắn siết chặt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, lộ rõ sự hận thù và quyết tâm. Đây không còn là cuộc chiến vì lợi nhuận đơn thuần, mà là cuộc chiến vì thể diện và quyền lực.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.