Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 461: Triều Đình Báo Động: Sóng Ngầm Thành Thiên Phong

Trong phủ nha Quan Đại Nhân, không khí nặng nề như chì, đặc quánh đến mức tưởng chừng có thể vắt ra nước. Sáng sớm, bầu trời Thiên Phong u ám, những cơn gió lạnh luồn qua các hành lang lát đá, mang theo hơi ẩm ướt và mùi mục rữa của lá khô, phảng phất sự tiêu điều đến đáng sợ. Quan Đại Nhân, với khuôn mặt tái mét như tờ giấy và đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu sau một đêm dài mất ngủ, đang điên cuồng đập phá đồ đạc trong thư phòng. Những chiếc bình sứ men xanh, những bức thư pháp quý giá, tất cả đều tan tành dưới cơn thịnh nộ bùng phát của ông ta. Tiếng vỡ vụn chói tai vang vọng khắp căn phòng rộng lớn, nhưng không ai dám lên tiếng can ngăn.

Lão quản gia, tấm lưng gầy còm run rẩy, khúm núm đứng nép mình ở một góc, liên tục cúi đầu. Đôi mắt tinh ranh của lão ẩn chứa sự sợ hãi sâu sắc, nhưng vẫn không dám rời mắt khỏi chủ nhân. Lão đã sống nửa đời người trong phủ này, chứng kiến không biết bao nhiêu thăng trầm, nhưng chưa bao giờ thấy Quan Đại Nhân lại mất kiểm soát đến mức này. Từng lời báo cáo của lão, vốn dĩ đã được chọn lọc cẩn thận để giảm thiểu mức độ nghiêm trọng, lại như những nhát dao cứa vào vết thương lòng của chủ nhân.

"Đại nhân... tin tức... tin tức về những lời tố cáo đã lan đến tai các quan tuần phủ ở châu thành rồi ạ," Lão quản gia lắp bắp, giọng nói lí nhí như muỗi kêu, sợ hãi đến mức không dám ngẩng mặt lên. "Họ đã gửi công văn hỏa tốc về yêu cầu... yêu cầu tường trình chi tiết... Thậm chí... có cả dấu hiệu từ kinh thành..."

"Kinh thành?" Quan Đại Nhân rống lên, giọng nói khản đặc như bị ai bóp nghẹt. Ông ta vớ lấy một chồng công văn chất đống trên bàn, xé toạc chúng thành từng mảnh vụn rồi ném văng ra khắp nơi. "Kinh thành nào? Ai dám? Ai là kẻ đứng đằng sau tất cả những chuyện này?! Ta đã dập tắt, ta đã dập tắt rồi cơ mà! Tại sao... tại sao nó vẫn cứ lan nhanh đến thế?!"

Ông ta khuỵu xuống bên cạnh chiếc bàn đã lộn xộn, tay ôm chặt lấy đầu, cơ thể run rẩy bần bật như một cành cây khô trước gió bão. Cơn giận dữ tột cùng xen lẫn nỗi sợ hãi và tuyệt vọng đang gặm nhấm ông ta từ bên trong. Chỉ mới vài ngày trước, ông ta còn là một vị quan quyền uy, hô mưa gọi gió ở Thành Thiên Phong này. Nhưng giờ đây, uy tín, danh dự, tất cả đều đang sụp đổ không phanh. Những lời đồn đại, những cáo buộc tham nhũng, những câu chuyện phiếm thêu dệt từ hư không, lại có sức mạnh hơn bất kỳ đạo binh nào. Ông ta đã ra lệnh phong tỏa thông tin, bắt giữ những kẻ lan truyền tin đồn, nhưng mọi nỗ lực đều vô ích. Càng dập, lửa càng bùng lên mạnh mẽ hơn, như thể có một bàn tay vô hình đang tiếp thêm dầu vào ngọn lửa căm phẫn của dân chúng.

"Là kẻ nào... là kẻ nào muốn đẩy ta vào chỗ chết?" Ông ta lẩm bẩm, đôi mắt thất thần nhìn vào khoảng không vô định. "Lâm Dịch? Không... hắn chỉ là một tên tiểu thương hèn mọn, làm sao có thể có thủ đoạn như vậy? Hắn chỉ là một thằng nhóc không có thiên phú tu luyện, không có quyền thế, làm sao có thể khuấy động cả Thành Thiên Phong này? Chắc chắn... chắc chắn có kẻ đứng đằng sau. Kẻ nào... kẻ nào muốn dùng ta làm bàn đạp?"

Quan Đại Nhân nghĩ đến Thẩm Đại Nhân, vị quan lớn ở châu thành, người mà ông ta vẫn luôn cố gắng lấy lòng. Liệu có phải Thẩm Đại Nhân đã lợi dụng tình thế này để loại bỏ ông ta, dọn đường cho tay chân của mình? Hay có thế lực nào khác đang âm thầm thao túng? Càng suy nghĩ, ông ta càng cảm thấy mình như một con rối bị giật dây, bị đẩy vào một ván cờ mà ông ta hoàn toàn không hiểu luật chơi. Sự bất lực, nỗi nhục nhã, và cái lạnh lẽo của sự phản bội vây lấy ông ta. Ông ta đã cống hiến bao nhiêu năm cho triều đình, đã bóc lột dân chúng để làm giàu cho mình, cũng là để có thêm tư bản mà dâng lên cấp trên, tạo dựng quan hệ. Nhưng giờ đây, những gì ông ta nhận được chỉ là sự bỏ rơi, sự ghẻ lạnh, và một tương lai u tối đang chờ đợi.

Lão quản gia thấy chủ nhân gục xuống, cơ thể run rẩy không ngừng, đành khẽ khàng tiến lại gần, cúi rạp ngư���i: "Đại nhân... ngài đã làm hết sức rồi. Những kẻ đó quá xảo quyệt. Chúng dùng lời lẽ thâm độc, vu khống bôi nhọ ngài... Dân chúng ngu muội, dễ tin lời đồn thổi..."

"Ngu muội?" Quan Đại Nhân ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào Lão quản gia. "Ngươi nghĩ ta không biết sao? Nếu không có lửa làm sao có khói? Nếu không có những kẻ đứng đằng sau, tin đồn làm sao có thể lan nhanh đến vậy? Ngươi nói xem, giờ ta phải làm gì? Dập tắt? Dập tắt bằng cách nào? Bắt hết cả Thành Thiên Phong sao? Giết hết những kẻ dám bàn tán sao? Ngươi muốn ta trở thành bạo quân sao?!"

Ông ta bật cười một cách điên dại, tiếng cười khô khốc, chua chát. Toàn thân ông ta toát ra một mùi mồ hôi lạnh, pha lẫn mùi của sự sợ hãi và tuyệt vọng. Tấm áo quan phục chỉnh tề thường ngày giờ đây nhăn nhúm, dính đầy bụi bẩn và mảnh sứ vỡ. Ông ta nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời vẫn còn u ám, những cơn gió lạnh vẫn cứ rít qua, như một điềm báo về một tương lai mịt mờ. Sự nghiệp, danh vọng, tất cả những gì ông ta đã dày công xây dựng, giờ đây đang tan thành mây khói. Triều đình sẽ không dung thứ cho một vị quan để dân chúng oán thán đến mức này. Thẩm Đại Nhân, chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội vàng này để loại bỏ ông ta.

"Kẻ nào... kẻ nào dám giật dây ta?" Ông ta lại thì thầm, giọng nói yếu ớt dần. "Lâm Dịch... liệu có phải thật sự là hắn? Nhưng hắn lấy đâu ra quyền lực, lấy đâu ra thủ đoạn để làm được điều này? Hay hắn chỉ là một con tốt khác, bị kẻ khác lợi dụng để chọc giận ta? Ta không tin! Ta không thể tin được!"

Nỗi sợ hãi và sự hoang mang lớn đến mức ông ta không thể nhận ra rằng, chính những hành động tham lam, tàn bạo của ông ta trong suốt thời gian qua đã gieo mầm cho sự phẫn nộ của dân chúng. Và Lâm Dịch, với tri thức và khả năng quan sát vượt trội của mình, chỉ đơn giản là đã tưới nước cho những hạt mầm đó, biến chúng thành một cơn bão dữ dội. Trong cái khoảnh khắc tuyệt vọng tột cùng ấy, Quan Đại Nhân chỉ cảm thấy mình là nạn nhân, bị một thế lực vô hình đẩy vào vực thẳm. Ông ta lại gục xuống bàn, cơ thể run rẩy không ngừng, hơi thở dồn dập, nặng nhọc. Ông ta biết, thời gian của mình ở Thành Thiên Phong đã hết.

***

Trong một gian phòng yên tĩnh tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, không khí lại hoàn toàn trái ngược. Buổi trưa, sau cơn mưa rào nhẹ buổi sáng, những tia nắng vàng ấm áp xuyên qua khung cửa sổ bằng giấy dầu, chiếu rọi lên sàn gỗ bóng loáng. Không khí trong quán trọ sôi động, náo nhiệt với tiếng trò chuyện râm ran, tiếng bát đĩa va chạm lách cách và những tiếng cười sảng khoái từ sảnh dưới vọng lên. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng nàn và thoang thoảng mùi khói gỗ từ bếp lò tạo nên một bầu không khí ấm cúng, dễ chịu.

Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi ngồi đối diện nhau bên một chiếc bàn gỗ lim nhỏ, cạnh cửa sổ. Trước mặt họ là hai tách trà nóng hổi, bốc khói nghi ngút. Lâm Dịch tay nhẹ nhàng xoay tách trà, ánh mắt sắc bén lướt qua những dòng chữ trên một tờ báo giấy mỏng được đặt trên bàn. Thông tin về sự sụp đổ uy tín của Quan Đại Nhân và đặc biệt là sự xuất hiện của sứ giả hoàng gia đã đến tai họ từ sáng s���m, qua mạng lưới tin tức nhanh nhạy của Bạch Vân Nhi.

Bạch Vân Nhi, trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, vẫn giữ được vẻ thanh thoát và điềm tĩnh thường ngày, nhưng đôi mắt thông minh của nàng ẩn chứa một sự lo lắng rõ rệt. Nàng nhìn Lâm Dịch, giọng nói trầm ổn nhưng vẫn không giấu được chút băn khoăn: "Sứ giả hoàng gia... điều này có nghĩa là Thẩm Đại Nhân đã hành động rồi sao? Nhanh đến vậy?"

Lâm Dịch không trả lời ngay. Hắn nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ nhàng lan tỏa trong khoang miệng. Trong đầu hắn, một cỗ máy phân tích khổng lồ đang hoạt động hết công suất. *Không chỉ hành động, mà còn rất nhanh và dứt khoát*, hắn thầm nghĩ. *Hắn đã chờ đợi cơ hội này, chờ đợi Quan Đại Nhân tự sụp đổ dưới áp lực của dân chúng và những tin đồn mà chúng ta đã gieo rắc. Thẩm Đại Nhân không phải là một kẻ đơn giản, hắn ta là một con cáo già lọc lõi, biết cách dùng người khác làm quân cờ, biết cách tận dụng mọi tình thế để đạt được mục đích của mình.*

"Quan Đại Nhân chỉ là một con tốt thí," Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm thấp, đều đều, như thể đang nói về một ván cờ hơn là số phận của một con người. "Một con tốt đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Thẩm Đại Nhân đã dùng hắn để thăm dò, để tạo ra sự bất ổn, và giờ là lúc để hắn dọn dẹp tàn cuộc, thay thế bằng tay chân của mình. Nhưng mục tiêu thực sự của hắn... có thể không chỉ là kiểm soát Thành Thiên Phong."

Bạch Vân Nhi cau mày, đôi mắt nàng ánh lên vẻ suy tư. "Ý huynh là... Thẩm Đại Nhân còn có ý đồ gì khác? Chẳng lẽ hắn muốn nhắm vào chúng ta?"

Lâm Dịch đặt tách trà xuống bàn, tiếng sứ chạm gỗ thanh mảnh vang lên trong không gian tĩnh lặng. Hắn nhìn thẳng vào Bạch Vân Nhi, ánh mắt kiên định nhưng cũng lộ rõ sự tính toán sâu sắc. "Mọi chuyện đã lên một cấp độ mới, Vân Nhi. Quan Đại Nhân chỉ là một chướng ngại vật nhỏ, một kẻ tham lam ngu ngốc. Thẩm Đại Nhân thì khác. Hắn ta là một chính trị gia lão luyện, một kẻ có tầm nhìn và tham vọng. Sự can thiệp của triều đình lần này không đơn thuần chỉ là trừng phạt một tên quan tham nhũng. Đó là một tín hiệu. Một tín hiệu cho thấy Thẩm Đại Nhân đang muốn siết chặt quyền lực, không chỉ ở Thành Thiên Phong mà còn có thể là cả khu vực này."

Trong đầu Lâm Dịch, những mảnh ghép về Thẩm Đại Nhân đang dần hoàn chỉnh. Hắn nhớ lại những tin đồn mơ hồ về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận. Thẩm Đại Nhân, với quyền lực và tầm ảnh hưởng của mình, chắc chắn đang có những động thái lớn hơn để chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh có thể bùng nổ, hoặc đơn giản là củng cố quyền lực của mình trước một triều đình đang suy yếu. *Hắn muốn dùng sự việc này để làm gì? Để phô trương quyền lực? Để dằn mặt các thế lực khác? Hay để tìm kiếm một 'con mồi' mới cho những kế hoạch của mình?*

"Chính trị là một cuộc chiến không tiếng súng," Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói có phần trầm lắng hơn. "Chúng ta đã dùng tin tức để đánh bại Quan Đại Nhân, nhưng đồng thời, chúng ta cũng đã vô tình khiến mình trở nên nổi bật hơn trong mắt những kẻ có quyền lực thực sự. Thẩm Đại Nhân sẽ không bỏ qua bất kỳ ai có khả năng thao túng dư luận đến mức này. Khả năng thao túng dư luận là một công cụ mạnh mẽ, nhưng cũng là con dao hai lưỡi. Nó có thể khiến chúng ta bị các thế lực lớn hơn e ngại hoặc tìm cách kiềm chế."

Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu. Hắn hình dung ra khuôn mặt gầy gò, chòm râu bạc phơ và ánh mắt mưu mô của Thẩm Đại Nhân qua lời kể của Trương Quản Sự. Hắn biết, đối thủ lần này không chỉ là một kẻ tham nhũng tầm thường, mà là một kẻ có quyền lực và trí tuệ. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng trong thế giới này, tri thức phải đi kèm với quyền lực và thủ đoạn. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Hắn đã chuẩn bị cho một cuộc đối đầu khó khăn hơn, nhưng sự can thiệp trực tiếp từ triều đình, dù chỉ là một sứ giả, vẫn cho thấy tầm vóc của đối thủ.

Bạch Vân Nhi nhìn thấy sự trầm tư trên khuôn mặt Lâm Dịch, nàng biết hắn đang suy nghĩ rất nhiều. "Vậy chúng ta nên làm gì bây giờ? Chúng ta có nên tìm cách ti��p cận Thẩm Đại Nhân không? Hoặc là... rút lui khỏi Thành Thiên Phong một thời gian?"

Lâm Dịch lắc đầu, đôi mắt mở ra, ánh lên vẻ kiên quyết. "Rút lui không phải là lựa chọn. Chúng ta đã xây dựng quá nhiều ở đây. Hơn nữa, Thẩm Đại Nhân sẽ không dễ dàng buông tha những kẻ đã gây ra sự bất ổn này. Hắn có thể không trực tiếp nhắm vào chúng ta ngay lập tức, nhưng hắn sẽ điều tra, sẽ tìm hiểu. Điều quan trọng bây giờ là phải hiểu rõ ý đồ của hắn, tìm ra điểm yếu, và chuẩn bị cho một cuộc đối đầu mới."

Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh nhộn nhịp của Thành Thiên Phong. Dưới ánh nắng trưa, thành phố vẫn mang vẻ yên bình, nhưng Lâm Dịch biết, bên dưới lớp vỏ bọc ấy là những dòng chảy ngầm của quyền lực, những âm mưu đang được dệt nên. *Sự bất ổn chính trị tại Thành Thiên Phong sẽ tạo ra khoảng trống quyền lực, và đó cũng có thể là cơ hội cho chúng ta. Nhưng đồng thời, nó cũng sẽ thu hút các thế lực khác, cả giang hồ lẫn thương nhân đối thủ, tìm cách can thiệp hoặc trục lợi.*

"Chúng ta cần tìm hiểu kỹ hơn về Thẩm Đại Nhân," Lâm Dịch nói, giọng nói đầy quyền uy, "tìm hiểu về mạng lưới của hắn, về những tham vọng của hắn. Và chúng ta cần phải củng cố vị thế của mình, tìm kiếm những đồng minh bất ngờ, chuẩn bị những lá bài ẩn. Cuộc chiến này sẽ không đơn giản như đối phó với Quan Đại Nhân. Đây là một ván cờ lớn hơn, và chúng ta phải sẵn sàng."

Hắn quay lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, hãy liên lạc với Trương Quản Sự của Thiên Phong Thương Hội, và cả Liễu Thanh Y nữa. Liễu Thanh Y, với sự chính trực của nàng, có thể sẽ là một kênh thông tin đáng tin cậy. Còn Trương Quản Sự, hắn là một người tính toán lợi ích, nhưng cũng là người hiểu rõ cục diện chính trị ở đây. Chúng ta cần có thêm tai mắt, thêm thông tin. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, để sinh tồn, người ta phải dấn thân vào những cuộc chiến lớn hơn mình tưởng."

Bạch Vân Nhi gật đầu, sự lo lắng trong mắt nàng đã được thay thế bằng vẻ kiên định. Nàng biết, Lâm Dịch không bao giờ lùi bước. Và nàng, với tư cách là đồng minh thân cận nhất của hắn, sẽ luôn ở bên cạnh để hỗ trợ.

***

Chiều tà, bầu trời Thành Thiên Phong vẫn âm u, những đám mây đen nặng nề trôi dạt, như báo hiệu một cơn bão sắp ập đến. Gió lạnh rít qua những mái nhà, mang theo hơi ẩm và một cảm giác nặng nề, khó chịu. Tại sảnh chính phủ nha Thành Thiên Phong, không khí càng trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Các quan chức địa phương, từ những người đứng đầu nha môn đến các tiểu lại, tề tựu đông đủ, ai nấy đều vẻ mặt lo âu, thấp thỏm. Họ đứng xếp hàng ngay ngắn, cúi đầu, không dám ngẩng mặt lên nhìn.

Quan Đại Nhân, khuôn mặt xanh xao như một xác chết, đứng cuối hàng, cơ thể run rẩy bần bật không ngừng. Ông ta cố gắng giữ vững dáng vẻ, nhưng sự nhục nhã và sợ hãi đã hiện rõ trong từng cử chỉ. Tấm áo quan phục của ông ta giờ đây trông thật thảm hại, như một chiếc vỏ rỗng tuếch.

Phía trên, ngay giữa sảnh đường rộng lớn, một sứ giả hoàng gia đang đứng sừng sững. Hắn là một người đàn ông trung niên, dáng người cao ráo, gương mặt lạnh lùng không biểu cảm. Hắn mặc một bộ trang phục thêu rồng lộng lẫy, màu sắc rực rỡ, nhưng lại toát ra một vẻ uy quyền và lạnh nhạt đến đáng sợ. Giọng nói của hắn, khi cất lên, dõng dạc và vang vọng khắp đại sảnh, từng lời từng chữ đều mang theo một sức nặng khó cưỡng.

"Bổn sứ phụng ý chỉ của Hoàng thượng, và theo lời thỉnh cầu của Thẩm Đại Nhân tại châu thành, đặc biệt hạ cố đến Thành Thiên Phong này." Sứ giả bắt đầu, giọng nói đều đều nhưng đầy kiêu ngạo, ánh mắt lướt qua đám quan lại một cách khinh thường. "Triều đình đã nghe về những 'tin đồn' bất lợi về tình hình trị an và dân tình ở Thành Thiên Phong. Những tin đồn này, nếu là thật, thì là sự sỉ nhục lớn đối với thể diện của triều đình, và là sự thất trách nghiêm trọng của những kẻ được giao trọng trách cai quản nơi đây."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt sắc như dao lướt qua từng khuôn mặt, khiến các quan lại không khỏi rụt rè, cúi đầu thấp hơn. "Chúng ta sẽ tiến hành điều tra kỹ lưỡng, không bỏ sót bất kỳ ai, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào. Mọi việc liên quan đến tham ô, nhũng lạm, hay sự thiếu trách nhiệm dẫn đến dân chúng lầm than, đều sẽ bị phơi bày ra ánh sáng."

Quan Đại Nhân, nghe đến đây, không thể kìm nén được nữa. Ông ta thở hổn hển, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng mồ hôi lạnh vẫn cứ túa ra trên trán. Ông ta giật giật vạt áo của vị quan đứng trước mình, định lên tiếng biện bạch. "Bẩm... bẩm đại nhân, hạ quan... hạ quan có thể giải thích..."

Nhưng chưa kịp nói hết câu, sứ giả hoàng gia đã cắt lời một cách lạnh nhạt, không chút cảm xúc. "Không cần giải thích. Sự thật sẽ được phơi bày. Bổn sứ không đến đây để nghe lời biện bạch. Bổn sứ đến đây để thực thi công lý. Mọi hồ sơ, sổ sách, tài liệu liên quan đến thu chi ngân khố, thuế má, và các vụ án tồn đọng trong vòng ba năm trở lại đây đều phải được giao nộp đầy đủ cho đoàn điều tra. Bất kỳ ai cố tình che giấu, cản trở, đều sẽ bị xử lý nghiêm khắc theo quân pháp!"

Ánh mắt sắc như dao của sứ giả dừng lại lâu hơn trên người Quan Đại Nhân, như thể xuyên thấu qua lớp áo quan phục để nhìn thấu tận tâm can ông ta. Một sự run rẩy vô thức lan truyền khắp cơ thể Quan Đại Nhân, khiến ông ta đổ mồ hôi lạnh, đôi chân gần như không thể đứng vững. Ông ta biết, mình đã hết đường rồi. Lời nói của sứ giả không chỉ là một lời cảnh cáo, mà là một bản án. Bản án đã được Thẩm Đại Nhân phê chuẩn từ trước.

Giữa đám đông các quan lại đang cúi đầu sợ hãi, Trương Quản Sự của Thiên Phong Thương Hội đứng khuất trong một góc, ánh mắt hắn lấp lánh, thận trọng quan sát mọi diễn biến. Hắn là một người tính toán lợi ích, luôn đặt sự an toàn và phát triển của thương hội lên hàng đầu. Hắn biết, sự sụp đổ của Quan Đại Nhân là một cơ hội lớn, nhưng cũng tiềm ẩn vô vàn nguy hiểm. *Thẩm Đại Nhân đã ra tay. Nhanh và dứt khoát đến vậy. Xem ra, Lâm Dịch đã chọc vào một tổ ong vò vẽ lớn hơn mình tưởng.*

Trương Quản Sự thầm nghĩ, giọng điệu của sứ giả lạnh lùng nhưng lời lẽ lại đầy uy quyền, cho thấy Thẩm Đại Nhân không ch�� đơn thuần là muốn thay thế một tên quan tham. Hắn muốn thể hiện quyền lực tuyệt đối của mình, muốn dằn mặt tất cả các thế lực ở Thành Thiên Phong, bao gồm cả các thương hội lớn. *Cuộc điều tra này có thể không chỉ dừng lại ở Quan Đại Nhân. Nó có thể là cái cớ để Thẩm Đại Nhân siết chặt kiểm soát, hoặc thậm chí là tìm kiếm những nguồn lực mới cho các kế hoạch lớn hơn của hắn.*

Sứ giả hoàng gia kết thúc chiếu chỉ, ánh mắt vẫn lạnh lùng như băng. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ quay người lại, ra hiệu cho các quan viên đi theo. Hắn rời đi nhanh chóng, để lại phía sau một không khí nặng nề, căng thẳng đến nghẹt thở. Các quan lại địa phương vẫn đứng im, không dám nhúc nhích, như những bức tượng đá.

Quan Đại Nhân gục đầu, toàn thân run rẩy. Ông ta cảm thấy mình như đang bị nhấn chìm trong một biển nước lạnh lẽo. Mùi mực trên các công văn, hương trầm phảng phất trong sảnh đường, và mùi mồ hôi lạnh của chính ông ta hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác ghê tởm. Ông ta biết, cuộc đời quan trường của mình đã kết thúc.

Trong khi đó, Trương Quản Sự khẽ thở dài. Hắn biết, một kỷ nguyên mới sắp bắt đầu ở Thành Thiên Phong. Một kỷ nguyên mà Thẩm Đại Nhân sẽ là kẻ thống trị tối cao. Và Lâm Dịch, người đã châm ngòi cho tất cả những chuyện này, sẽ phải đối mặt với một cuộc chiến khó khăn hơn rất nhiều. *Sự tàn nhẫn và quyền lực thực sự của Thẩm Đại Nhân sẽ được thể hiện rõ ràng hơn trong các chương tiếp theo. Và cuộc điều tra này, rất có thể sẽ không chỉ nhắm vào Quan Đại Nhân, mà còn tìm hiểu về 'nguồn gốc' của những tin đồn, đẩy Lâm Dịch vào tầm ngắm trực tiếp.* Hắn biết, mình cần phải cẩn trọng hơn bao giờ hết. Sự bất ổn chính trị này sẽ tạo cơ hội cho kẻ mạnh, nhưng cũng là vực thẳm cho kẻ yếu.

Bên ngoài phủ nha, gió vẫn rít, cuốn theo những chiếc lá khô xoay tròn trên mặt đất. Bầu trời vẫn âm u, không một tia nắng. Một cơn bão thực sự, một cơn bão quyền lực, đã chính thức đổ bộ xuống Thành Thiên Phong. Và trong cơn bão ấy, Lâm Dịch, với những lá bài ẩn và những đồng minh bất ngờ, sẽ phải tìm cách để sinh tồn, để bảo vệ những gì hắn đã dày công xây dựng.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free