Lạc thế chi nhân - Chương 45: Kiến Thức Khác Biệt: Mầm Mống Của Sự Thay Đổi
Dưới ánh trăng mờ nhạt đêm qua, lời cảnh báo của Lão Hồ và những ẩn ý về "bí mật của làng" đã gieo vào lòng Lâm Dịch những hạt giống lo lắng và tò mò. Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ tồi tàn của ngôi nhà gỗ, Thôn Làng Sơn Cước đã thức giấc trong một không khí khác hẳn. Tiếng gà gáy rộn ràng từ xa, tiếng trẻ con nô đùa í ới vọng lại từ bờ suối, cùng với mùi khói bếp vương vấn trong không khí, tất cả tạo nên một bức tranh sinh hoạt bình dị, tràn đầy sức sống. Nhưng đối với Lâm Dịch, bức tranh ấy giờ đây mang một màu sắc vừa tươi sáng lại vừa u ám, như một đóa hoa đẹp nở trên miệng vực thẳm.
Hắn bước ra khỏi nhà, hít thở bầu không khí trong lành, ẩm ướt của buổi sớm. Mùi đất sau cơn mưa đêm qua vẫn còn đọng lại, xen lẫn mùi cỏ cây dại và chút hương nồng của phân ủ từ những mảnh vườn xung quanh. Con đường đất dẫn ra giếng làng đã tấp nập những bóng người. Những chiếc gáo gỗ va vào nhau lạch cạch, tiếng nước đổ ào ào vào chum vại, và trên hết là những tiếng nói cười rộn rã.
"A Dịch nói quả không sai! Nước này đun lên uống ngọt hơn hẳn, lại không đau bụng nữa!" Một giọng nữ trung niên cất lên, vang vọng. Đó là Đại Nương Lý, người phụ nữ có mái tóc đã lốm đốm bạc nhưng đôi mắt vẫn tinh nhanh. Nàng đang gánh hai vò nước đầy ắp, trên môi nở nụ cười tươi rói.
"Đúng vậy, đúng vậy! Mấy đứa nhỏ nhà ta từ dạo uống nước đun sôi cũng không còn ốm vặt nữa." Một người đàn ông khác chen vào, gương mặt rám nắng hiện rõ vẻ biết ơn.
Lâm Dịch đứng từ xa quan sát, lòng hắn dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Những lời khen ngợi ấy, những nụ cười rạng rỡ ấy, chính là thành quả từ những kiến thức đơn giản mà hắn đã mang đến. Kiến thức hiện đại đã giúp hắn, đã giúp làng này. Hắn nhớ lại lời mình vẫn tự nhủ: "Tri thức là vũ khí mạnh nhất." Và giờ đây, hắn đang chứng kiến sức mạnh của nó.
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu cũng xuất hiện, trên tay mỗi người là một giỏ rau tươi rói vừa hái từ vườn. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, cười toe toét khi thấy Lâm Dịch. "Đại ca! Nhìn xem, rau cải nhà ta tươi tốt thế này đây! Nhờ cách ủ phân của đại ca mà vụ này chắc chắn bội thu!"
Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình nhưng đôi mắt nhanh nhẹn, phụ họa ngay lập tức, vẻ mặt hào hứng: "Đúng vậy, đại ca! Lão Hứa còn nói, rau nhà lão ấy còn xanh mướt hơn cả nhà chúng ta, lão ấy còn định mang đi bán ở trấn nữa kìa!"
Nghe nhắc đến Lão Hứa, Lâm Dịch không khỏi mỉm cười. Lão Hứa, người từng hoài nghi nhất, nay lại là người hưởng ứng nhiệt tình nhất. Quả nhiên, lợi ích thiết thực luôn là bằng chứng hùng hồn nhất để thuyết phục con người. Hắn bước lại gần hơn, lắng nghe những câu chuyện rôm rả của dân làng.
"Lâm Dịch quả là có tài, ta đã thử ủ phân như nó nói, rau tươi tốt hơn hẳn mấy năm trước!" Lão Hứa nói, giọng ông hơi khàn nhưng đầy vẻ tự hào. Ông nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy nể phục, không còn chút hoài nghi nào. "Cái thằng nhóc này, nó đúng là... người có kiến thức đặc biệt. Cứ như là tiên nhân giáng thế vậy!"
Những lời nói đó khiến Lâm Dịch hơi giật mình. "Tiên nhân giáng thế"? Hắn chỉ là một người bình thường đến từ một thế giới khác, mang theo những kiến thức mà ở thời đại này được coi là "phi thường". Sự ngưỡng mộ này, mặc dù làm hắn cảm thấy được an ủi, nhưng cũng đồng thời tạo áp lực vô hình. Hắn biết, khi một người được đặt lên quá cao, kỳ vọng cũng sẽ lớn theo. Và khi đó, một sai lầm nhỏ cũng có thể dẫn đến sự thất vọng lớn.
Ngay lúc đó, Lý Hổ xuất hiện, trên vai vác một con hoẵng nhỏ. Gã thợ săn vạm vỡ, cao lớn, với vết sẹo trên lông mày, trước đây luôn tỏ ra lạnh lùng và có phần đối địch với Lâm Dịch. Nhưng giờ đây, ánh mắt gã nhìn Lâm Dịch đã khác. Có chút ngượng nghịu, có chút tôn trọng.
"Cách bẫy của Lâm Dịch quả thực hiệu quả, mấy bữa nay săn được nhiều hơn hẳn!" Lý Hổ nói, giọng gã trầm và hơi cục cằn, nhưng không giấu nổi sự phấn khích. "Mấy cái bẫy đó, đơn giản mà lợi hại. Trước đây ta cứ nghĩ phải dùng sức, dùng kinh nghiệm lâu năm. Ai dè..." Gã không nói hết câu, chỉ lắc đầu, ánh mắt hướng về Lâm Dịch như một sự thừa nhận không lời.
Lâm Dịch gật đầu đáp lại, không nói gì nhiều. Hắn hiểu, việc chiếm được lòng tin của một người như Lý Hổ không hề dễ dàng. Sự thay đổi trong thái độ của gã thợ săn này cho thấy những cố gắng của hắn đã thực sự mang lại hiệu quả, không chỉ về vật chất mà còn về tinh thần, đoàn kết trong làng.
Đang lúc đó, một bóng người gầy gò, lưng còng bước đến bên Lâm Dịch. Đó là Lão Hồ. Ông vẫn khoác trên mình bộ quần áo vải thô cũ kỹ, mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng. Đôi mắt tinh anh của ông khẽ nheo lại, nhìn bao quát một lượt cảnh tượng náo nhiệt của làng, rồi dừng lại trên gương mặt Lâm Dịch.
"Dịch nhi," Lão Hồ nói, giọng ông trầm tĩnh nhưng mang một vẻ lo âu ẩn chứa, "cây to thì gió lớn. Làng ta giờ đây đã đổi khác, tai mắt của Trần Thị Gia Tộc chắc chắn đã để ý tới. Chúng sẽ không chịu ngồi yên đâu."
Lời nói của Lão Hồ như một gáo nước lạnh dội vào niềm vui vừa nhen nhóm trong lòng Lâm Dịch. Hắn biết điều này, đã dự cảm được điều này từ lâu. Nhưng chứng kiến cảnh dân làng vui mừng, hạnh phúc, hắn lại càng cảm thấy nặng trĩu. Trách nhiệm, một gánh nặng vô hình, đè nặng lên vai hắn. "Kiến thức hiện đại đã giúp ta, nhưng liệu nó có đủ để bảo vệ những người này khỏi những thế lực tàn bạo?" Hắn tự hỏi trong đầu. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và những thế lực như Trần Thị Gia Tộc sẽ không từ thủ đoạn nào để bóc lột những kẻ yếu thế.
"Lão Hồ, ông có nghĩ chúng sẽ hành động sớm không?" Lâm Dịch hỏi, giọng hắn trầm hơn bình thường.
Lão Hồ khẽ lắc đầu. "Không hẳn là sớm. Nhưng chắc chắn chúng sẽ cử người đến dòm ngó, dò la. Chúng sẽ đánh hơi thấy mùi tiền bạc, mùi của những thứ chúng cho là 'của chúng'. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Đối phó với những kẻ như Trần Thị, không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự khôn ngoan." Ông dừng lại, ánh mắt sắc như dao cau. "Chúng sẽ tìm cách bóp nặn từng chút một, cho đến khi chúng ta không còn gì. Ngươi phải học cách nhìn thấu tâm can kẻ khác, phải học cách ẩn mình, phải biết khi nào nên ra mặt, khi nào nên lùi bước. Và quan trọng nhất, đừng để chúng biết hết những gì ngươi có."
Lời khuyên của Lão Hồ càng củng cố thêm suy nghĩ của Lâm Dịch. Hắn không thể chỉ dựa vào những kiến thức cơ bản về canh tác, vệ sinh nữa. Để đối phó với một thế lực như Trần Thị Gia Tộc, hắn cần nhiều hơn thế. Hắn cần thông tin, cần hiểu rõ hơn về thế giới này, về những quy tắc vận hành ngầm của nó. Những bí mật mà Lão Hồ nhắc đến đêm qua, về Linh Thú Sơn Mạch, về những điều kỳ lạ của thế giới này, có lẽ chính là chìa khóa.
Hắn gật đầu, bày tỏ sự đồng tình. "Ta hiểu rồi, Lão Hồ." Hắn biết, đã đến lúc phải mở rộng tầm nhìn, không chỉ là sinh tồn trong thôn làng nhỏ bé này nữa. Hắn cần tìm kiếm những giải pháp mới, những nguồn lực mới, những tri thức mà ngay cả những người hiện đại như hắn cũng chưa từng biết đến.
***
Chiều muộn, khi mặt trời bắt đầu ngả về phía tây, nhuộm vàng những mái nhà tranh và con đường đất ẩm ướt, Lâm Dịch đã có mặt tại trấn. Không khí trong trấn khác hẳn với sự yên bình của Thôn Làng Sơn Cước. Tiếng rao hàng ồn ào, tiếng người ngựa qua lại tấp nập, mùi hương của các loại gia vị, thuốc bắc, và thức ăn nướng quyện vào nhau, tạo nên một sự hỗn độn đầy sức sống.
Hắn không đến chợ hay các cửa hàng bách hóa. Mục tiêu của hắn là một quán trà nhỏ nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh, nơi những người có học thức thường lui tới để đàm đạo và đọc sách. Quán trà này được biết đến với tên gọi "Thanh Tâm Các", tuy nhỏ nhưng lại là nơi tập trung nhiều thư tịch cổ và là điểm hẹn của những người yêu thích thơ phú, triết học. Lâm Dịch hy vọng có thể tìm thấy ở đây không chỉ sách vở mà còn cả những thông tin quý giá về các loại thảo dược hiếm, hoặc những địa danh đặc biệt mà dân thường ít biết đến, có thể liên quan đến "bí mật của làng" mà Lão Hồ đã gợi ý.
Bước vào Thanh Tâm Các, một mùi hương trà thơm ngát quyện với mùi giấy cũ thoang thoảng lập tức bao trùm lấy hắn. Không gian bên trong khá yên tĩnh, chỉ có tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài ba vị khách và tiếng chén trà va chạm khẽ khàng. Bầu không khí trang trọng nhưng không kém phần sôi nổi trong các cuộc bàn luận. Lâm Dịch chọn một góc khuất, gọi một ấm trà đơn giản và bắt đầu quan sát.
Ánh mắt hắn dừng lại ở một người đàn ông dáng vẻ thư sinh đang ngồi đọc sách ở bàn gần cửa sổ. Người này trạc tuổi hắn, nhưng ăn mặc chỉnh tề hơn nhiều, khoác trên mình chiếc áo dài màu xanh nhạt, mái tóc đen mượt được búi cao gọn gàng. Khuôn mặt gã thanh tú nhưng có vẻ ưu tư, đôi mắt chăm chú lướt trên những hàng chữ Hán cổ. Đó chính là Tú tài Lý, người mà Lâm Dịch đã nghe danh. Gã là con trai của một phú hộ trong trấn, nổi tiếng là người học rộng, tài cao nhưng cũng có phần kiêu ngạo, khinh thường những kẻ không có học vấn.
Lâm Dịch nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ và hương thơm tinh tế của trà lan tỏa trong khoang miệng. Hắn suy nghĩ cách tiếp cận. Một kẻ "quê mùa" như hắn mà lại dám đường đột bắt chuyện với một vị tú tài danh giá thì chắc chắn sẽ bị khinh thường. Hắn cần một cái cớ, một câu hỏi đủ khéo léo để thu hút sự chú ý của Tú tài Lý mà không tỏ ra lỗ mãng.
Sau một lúc đắn đo, Lâm Dịch đứng dậy, bước chậm rãi đến bàn của Tú tài Lý. Hắn khẽ khàng cúi đầu, tỏ vẻ cung kính.
"Xin hỏi vị tiên sinh," Lâm Dịch mở lời, giọng hắn trầm và rõ ràng, "tại hạ có chút tò mò, xin mạo muội hỏi một câu. Tại hạ đang tìm hiểu về những loại thảo dược quý hiếm... không biết trong vùng này có nơi nào đặc biệt mà người thường không biết tới không ạ?"
Tú tài Lý, đang tập trung vào cuốn sách, khẽ nhướn mày. Gã ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ thăm dò và có chút khó chịu. Gã đánh giá Lâm Dịch từ trên xuống dưới, chiếc áo vải thô sơ, đôi tay có vết chai sạm, và khuôn mặt gầy gò nhưng đôi mắt lại sáng quắc. Một "dân quê" dám làm phiền gã?
"Hừm," Tú tài Lý hừ một tiếng khinh miệt, "kiến thức y thuật dân gian thì đầy rẫy, những loại cây cỏ mọc ven đường, ta nghĩ kẻ phàm phu tục tử nào cũng biết. Nhưng những 'thảo dược quý hiếm' mà ngươi nói, e là chỉ có trong sách vở hoặc trong truyền thuyết mà thôi. Ngươi là người đọc sách sao? Hay chỉ là một kẻ nông dân tầm thường muốn đổi đời bằng cách tìm 'tiên dược'?"
Lâm Dịch không hề tỏ ra khó chịu trước thái độ khinh thường của gã. Hắn đã lường trước điều đó. "Tại hạ chỉ là một người nông dân, tiên sinh nói đúng. Nhưng cũng có chút tò mò về thế giới xung quanh, muốn mở rộng kiến thức. Nghe nói quý tiên sinh học rộng hiểu nhiều, nên mới mạo muội đến hỏi." Hắn cố ý dùng những lời lẽ khiêm nhường nhất, nhưng ánh mắt vẫn kiên định.
Tú tài Lý có vẻ ngạc nhiên trước sự điềm tĩnh của Lâm Dịch. Gã đã quen với việc những kẻ khác sẽ cúi đầu khúm núm hoặc tức giận bỏ đi. "Thật kỳ lạ..." Gã lẩm bẩm, ánh mắt không còn hoàn toàn khinh miệt nữa, mà thay vào đó là một chút tò mò. "Ngươi có vẻ khác những kẻ quê mùa ta từng gặp. Ngươi muốn tìm gì? Linh dược cải lão hoàn đồng sao?"
Lâm Dịch khẽ lắc đầu. "Không dám, tiên sinh hiểu lầm rồi. Tại hạ chỉ muốn tìm hiểu về những nơi có linh khí đặc biệt, có thể sinh trưởng những loại cây cỏ khác thường. Như... Long Hồn Đàm chẳng hạn, liệu đó có phải là truyền thuyết?" Hắn cố ý nhắc đến Long Hồn Đàm, một cái tên mà Lão Hồ từng ám chỉ có thể liên quan đến bí mật của Linh Thú Sơn Mạch.
Ngay khi cái tên "Long Hồn Đàm" được thốt ra, ánh mắt của Tú tài Lý đột nhiên lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Vẻ ưu tư trên khuôn mặt gã biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc pha lẫn tò mò. Gã nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch, như thể đang nhìn một vật thể lạ từ trên trời rơi xuống.
"Long Hồn Đàm?" Tú tài Lý lặp lại, giọng gã có chút run rẩy. "Ngươi... ngươi biết cả nơi đó sao? Nó là một truyền thuyết cổ xưa, được ghi chép trong những bộ sách quý hiếm mà ít người biết đến. Nó là một truyền thuyết, nhưng cũng có người nói nó thật... chỉ là đường đi hiểm trở, ít ai dám đặt chân tới, thậm chí có thể mất mạng." Gã hạ giọng, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng. "Tại sao ngươi lại hỏi về nơi đó?"
Lâm Dịch cảm thấy một luồng điện chạy qua người. Hắn đã đoán đúng. Long Hồn Đàm không chỉ là một truyền thuyết. "Tại hạ chỉ tình cờ nghe được danh, cảm thấy hiếu kỳ nên muốn tìm hiểu thêm. Không biết tiên sinh có thể chỉ giáo vài điều về nơi này không?" Hắn cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng đã dấy lên một niềm hy vọng mãnh liệt. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và Long Hồn Đàm này có thể là một kho báu tri thức.
Tú tài Lý nhìn Lâm Dịch thật lâu, như muốn đọc thấu tâm can hắn. Gã cân nhắc, rồi cuối cùng khẽ thở dài. "Long Hồn Đàm... Người xưa kể rằng đó là nơi một con rồng cổ đại đã trút hơi thở cuối cùng. Linh khí của nó đã hóa thành một đầm nước sâu thẳm, nơi những loài cây cỏ kỳ lạ sinh trưởng. Nhưng cũng chính vì vậy mà nó vô cùng nguy hiểm. Có những lời đồn rằng nơi đó bị nguyền rủa, hoặc có những sinh vật cổ xưa canh giữ. Đường đi đến đó vô cùng hiểm trở, xuyên qua những khu rừng già rậm rạp, những vách đá dựng đứng. Ngay cả những thợ săn giỏi nhất cũng ít khi dám bén mảng tới."
Gã dừng lại, rồi nói tiếp: "Ta chỉ biết về nó qua sách vở mà thôi. Cha ta từng cảnh báo không được tò mò về những nơi như vậy. Ngươi... nếu thực sự muốn tìm hiểu, thì phải cẩn trọng gấp vạn lần. Có những bí mật mà con người không nên chạm vào."
Lâm Dịch lắng nghe từng lời của Tú tài Lý, mọi chi tiết đều được hắn ghi nhớ. "Cảm ơn tiên sinh đã chỉ giáo." Hắn cúi đầu cảm ơn, trong lòng đã có một quyết định. Nguy hiểm thì có nguy hiểm, nhưng nếu Long Hồn Đàm thực sự ẩn chứa những điều kỳ diệu có thể giúp hắn bảo vệ làng, hắn nhất định phải đi. Hắn không muốn thụ động chờ đợi, cũng không muốn làng mình trở thành nạn nhân.
***
Đêm đó, dưới ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng trên đỉnh Linh Thú Sơn Mạch, Lâm Dịch lặng lẽ rời khỏi Thôn Làng Sơn Cước. Hắn khoác trên mình bộ quần áo gọn gàng, mang theo một túi vải nhỏ đựng ít lương khô, một con dao găm sắc bén, và chiếc đèn lồng dầu đã được chuẩn bị kỹ lưỡng. Mùi đất ẩm và sương đêm bao trùm lấy hắn khi hắn bước vào con đường mòn quen thuộc dẫn vào rừng.
Con đường đến Long Hồn Đàm, theo lời Tú tài Lý, vô cùng hiểm trở. Lâm Dịch không hề ảo tưởng về một chuyến đi dễ dàng. Hắn phải vượt qua những khu rừng già rậm rạp, nơi cây cối mọc um tùm che khuất ánh trăng, tạo nên những bóng đen chập chờn như những con quái vật ẩn mình. Tiếng côn trùng kêu rả rích, tiếng lá cây xào xạc trong gió, và đôi khi là tiếng hú của một loài thú hoang dội lại từ xa, tất cả tạo nên một không khí rờn rợn.
Hắn phải dựa vào kinh nghiệm sống sót của mình, những bài học về định hướng trong rừng mà hắn đã học được từ những năm tháng ở đây. Hắn cẩn thận tránh xa những khu vực có dấu hiệu của thú dữ, luôn giữ cho giác quan mình tỉnh táo nhất có thể. Đôi lúc, hắn phải dùng dao để phát quang những bụi cây rậm rạp cản lối. Mùi cây lá mục nát, mùi đất ẩm ướt và mùi gỗ mục xộc vào mũi hắn, nhắc nhở hắn về sự hoang dã của nơi này.
Càng đi sâu vào rừng, địa hình càng trở nên phức tạp. Những con dốc đá dựng đứng, những khe suối cạn nước và những vách núi cheo leo buộc Lâm Dịch phải dùng hết sức lực và sự khéo léo để vượt qua. Ánh đèn lồng lay động, chỉ đủ chiếu sáng một khoảng nhỏ phía trước, khiến mọi thứ xung quanh trở nên mờ ảo và bí ẩn hơn. Cảm giác se lạnh của đêm khuya thấm vào da thịt, nhưng sự quyết tâm trong lòng hắn không hề suy giảm. Hắn phải bảo vệ những người tin tưởng hắn, bảo vệ cái hy vọng mong manh này.
Sau nhiều giờ đồng hồ lặn lội, khi trăng đã lên đến đỉnh đầu và bắt đầu nghiêng dần về phía tây, Lâm Dịch cuối cùng cũng cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Một luồng khí lạnh lẽo nhưng lại mang theo một cảm giác tươi mới, tinh khiết ập vào hắn. Nó không phải là cái lạnh thông thường, mà là một sự "mát mẻ" lạ lùng, như thể không khí ở đây được lọc sạch bởi một thứ năng lượng vô hình nào đó. Mùi hương cũng khác lạ, không còn là mùi đất mục hay cây cỏ hoang dại, mà là một mùi ozon nhẹ, sạch sẽ, xen lẫn với một thứ hương thơm khó tả, vừa thanh khiết lại vừa mạnh mẽ.
Hắn biết mình đã đến gần Long Hồn Đàm.
Xuyên qua một khe núi hẹp, cuối cùng, một cảnh tượng kỳ ảo hiện ra trước mắt Lâm Dịch. Một đầm nước lớn, tĩnh lặng, nằm lọt thỏm giữa những vách đá dựng đứng. Ánh trăng chiếu rọi xuống mặt hồ, tạo nên một tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời đêm đầy sao. Không một gợn sóng, mặt nước đen thẳm ẩn chứa một sự bí ẩn khó lường. Xung quanh đầm, những khối đá tự nhiên khổng lồ xếp chồng lên nhau, tạo thành những hình thù kỳ dị. Trên một số phiến đá, Lâm Dịch nhận ra những chạm khắc cổ xưa, mờ nhạt hình rồng, rồng đang cuộn mình, rồng đang bay lượn, những đường nét tinh xảo nhưng đã bị thời gian bào mòn.
"Đây chính là Long Hồn Đàm..." Lâm Dịch thì thầm, giọng hắn khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan sự tĩnh lặng thiêng liêng của nơi này. Cảm giác này thật kỳ lạ, không giống bất kỳ nơi nào hắn từng đến. Luồng năng lượng mà hắn cảm nhận được càng lúc càng mạnh mẽ hơn, như thể có một trái tim khổng lồ đang đập nhẹ nhàng dưới lòng đất, lan tỏa sức sống ra khắp không gian. "Linh khí, hay chỉ là một dạng năng lượng tự nhiên khác?" Hắn tự hỏi. Với tư duy khoa học của một người hiện đại, hắn luôn cố gắng tìm lời giải thích hợp lý cho mọi hiện tượng. Nhưng ở nơi đây, sự lý giải khoa học dường như trở nên quá nhỏ bé và yếu ớt.
Hắn thận trọng tiến lại gần mép đầm. Nước trong đầm trong vắt đến lạ thường, ngay cả trong đêm tối, Lâm Dịch cũng có thể nhìn thấy đáy đầm phản chiếu ánh trăng, sâu thăm thẳm. Xung quanh bờ đầm, một số loài thực vật mọc lên một cách kỳ lạ. Chúng không giống bất kỳ loại cây nào hắn từng thấy trong rừng. Lá của chúng có màu xanh đậm hơn, thân cây phát ra một thứ ánh sáng yếu ớt, xanh lục nhạt, làm cho khu vực xung quanh đầm càng trở nên huyền ảo.
Lâm Dịch quỳ xuống, chạm tay vào mặt nước. Nước lạnh buốt, nhưng không phải cái lạnh tê tái mà là một cái lạnh thanh khiết, làm tâm trí hắn trở nên sảng khoái lạ thường. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận luồng khí mát lành tràn vào phổi, mang theo một cảm giác tràn đầy sức sống.
Hắn lấy ra cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" mà hắn đã tìm được từ lâu, một cuốn sách cổ ghi chép về các loại thảo dược. Dù cuốn sách này không quá chi tiết, nhưng nó là nguồn thông tin tốt nhất mà hắn có. Hắn lật từng trang, so sánh những hình vẽ mờ nhạt với những loại thực vật đang phát sáng xung quanh hắn. Liệu có loài nào trong số này được ghi chép trong sách không? Hay đây là những loài "linh thảo" chỉ có thể sinh trưởng ở những nơi đặc biệt như Long Hồn Đàm?
Cảm nhận của Lâm Dịch về "linh khí" tại Long Hồn Đàm hé lộ rằng hắn sẽ dần tiếp xúc và hiểu biết sâu hơn về khía cạnh tu luyện của thế giới Đại Hạ. Có lẽ, những kiến thức mà hắn cần để đối phó với Trần Thị Gia Tộc không chỉ nằm ở khoa học kỹ thuật hiện đại, mà còn ở chính những điều huyền bí, những thứ mà thế giới cũ này đã gìn giữ qua hàng ngàn năm.
Hắn không muốn chiến tranh, nhưng nếu chiến tranh tìm đến, hắn sẽ không ngần ngại đối đầu. Và để đối đầu, hắn cần phải mạnh mẽ hơn, hiểu biết hơn. Những bí mật của Long Hồn Đàm, những tri thức ẩn chứa trong đó, có thể chính là những gì hắn đang tìm kiếm. Dưới ánh trăng, Lâm Dịch tiếp tục quan sát, trong lòng hắn một quyết tâm sắt đá đã được hình thành. Hắn sẽ khám phá nơi này, sẽ tìm ra những gì nó ẩn giấu, bởi vì "sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," và để bảo vệ những người hắn yêu thương, hắn phải trở thành người mạnh nhất có thể, bằng bất cứ giá nào.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.