Lạc thế chi nhân - Chương 44: Quả Ngọt Đầu Mùa: Vị Ngọt Của Hy Vọng, Vị Cay Của Lo Toan
Ánh trăng đã lên cao, vằng vặc soi sáng cả Thôn Làng Sơn Cước. Những ngọn đèn dầu bắt đầu tắt dần, báo hiệu một ngày làm việc đã kết thúc. Lâm Dịch đứng dậy khỏi chiếc ghế tre cũ kỹ, lòng đầy những suy nghĩ ngổn ngang sau cuộc trò chuyện với Lão Hồ. Lời cảnh báo của vị lão nhân không chỉ là về Trần Thị Gia Tộc, mà còn là về một thế giới phức tạp hơn, nhiều lớp lang hơn hắn tưởng. Hắn đã bắt đầu trang bị cho dân làng khả năng tự cung tự cấp, tự cường. Nhưng có lẽ, hắn còn phải trang bị cho họ một khả năng khác: khả năng tự vệ. Và hơn hết, chính hắn phải tìm hiểu sâu hơn về những quy luật ngầm của thế giới này, những bí mật mà Lão Hồ vừa hé lộ. Dưới ánh trăng mờ ảo, Lâm Dịch cảm thấy một gánh nặng mới đè lên vai. Trách nhiệm bảo vệ, trách nhiệm dẫn dắt. Hắn không muốn làm anh hùng, nhưng hoàn cảnh đã đẩy hắn vào vị trí đó. Hắn không thể lùi bước. Hắn phải chuẩn bị, không chỉ cho những cuộc đối đầu trực tiếp, mà còn cho những âm mưu và toan tính ẩn sau vẻ ngoài bình yên của Thôn Làng Sơn Cước. Con đường phía trước, hắn biết, sẽ còn nhiều chông gai và hiểm nguy hơn những gì hắn có thể tưởng tượng.
***
Bình minh hé rạng, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên xuyên qua kẽ lá, đánh thức Thôn Làng Sơn Cước khỏi giấc ngủ vùi. Không khí buổi sáng trong lành, mang theo mùi đất ẩm, mùi khói bếp và thoang thoảng hương cỏ dại. Khác với vẻ trầm mặc thường ngày, hôm nay làng Sơn Cước lại mang một sắc thái tươi mới, một sự phấn chấn rộn ràng chưa từng có. Tiếng trẻ con cười đùa vọng lại từ phía giếng làng, tiếng gà gáy cục tác, tiếng lợn ủn ỉn trong chuồng, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng của sự sống đang hồi sinh.
Tại sân nhà Lâm Dịch, Lâm phụ đang tỉ mỉ kiểm tra mấy luống rau xanh mơn mởn, còn Lâm mẫu thì cẩn thận phơi vài mớ rau dại đã được Lâm Dịch chỉ cách sơ chế để tích trữ. Lâm Tiểu Nguyệt, con bé gầy gò đen nhẻm ngày nào, nay đã có da có thịt hơn một chút, đang ngồi chơi đùa với con chó con trước hiên nhà, thỉnh thoảng lại ngước mắt nhìn anh trai với ánh mắt ngưỡng mộ. Lâm Dịch đứng tựa cửa, trầm tư quan sát khung cảnh quen thuộc. Hắn thấy những người phụ nữ tụ tập quanh giếng nước, không còn vẻ mặt mệt mỏi, u uất như trước. Họ vừa múc nước, vừa trò chuyện rôm rả, tiếng cười giòn tan vang vọng cả một góc làng. Dưới chân hắn, con đường đất nhỏ dẫn vào làng đã có dấu hiệu được dân làng dọn dẹp thường xuyên hơn, không còn lổn nhổn đá sỏi hay rác rưởi vương vãi.
Đại Nương Lý, với khuôn mặt phúc hậu nay rạng rỡ hẳn, đang tay bắt mặt mừng với Lão Hứa. Bà chỉ tay về phía mấy luống rau sau nhà mình, đôi mắt ánh lên vẻ tự hào. “Lão Hứa này, ông xem xem, rau cải nhà tôi xanh tốt chưa này! Đúng là lời thằng Dịch nói không sai chút nào! Cái thứ nước đun sôi uống vào thấy người khỏe khoắn hẳn, mấy đứa nhỏ trong nhà cũng ít bệnh vặt hơn rồi. Bữa giờ thằng Chó, con Mèo nhà tôi không đứa nào bị sốt, bị đi ngoài nữa. Thật là mừng rỡ quá!” Đại Nương Lý nói, giọng tràn đầy năng lượng, khác hẳn vẻ cam chịu thường thấy.
Lão Hứa, người đàn ông với gương mặt rám nắng và những nếp nhăn hằn sâu, ban đầu hơi ngại ngùng. Vốn dĩ, ông là một trong số ít những người vẫn còn hoài nghi về những "phương pháp lạ lùng" của Lâm Dịch. Ông luôn tin vào kinh nghiệm truyền thống của cha ông để lại, và những lời khuyên của một thằng nhóc 17 tuổi dường như là điều khó chấp nhận. Nhưng thực tế hiển hiện trước mắt, không thể chối cãi được. Ông đưa tay gãi đầu, vẻ mặt chuyển từ ngượng nghịu sang kinh ngạc pha lẫn chút hối lỗi. “Ta... ta cũng phải công nhận. Cái thứ phân ủ của nó, đổ vào mấy luống cà, luống bí mà xem, lá xanh mơn mởn, quả cũng to hơn hẳn. Thật sự là... ta đã sai rồi, thằng Dịch nó có cái đầu hơn người thật.” Ông thở dài một hơi, rồi lại mỉm cười hiền lành. “Bữa giờ ta cũng bắt đầu cho lũ nhỏ nhà ta uống nước đun sôi. Mà lạ thật, tự nhiên chúng nó cũng ít ho húng hắng hơn hẳn. Đúng là có khác biệt thật.”
Một thanh niên gầy gò, đen nhẻm tên A Phúc, với đôi mắt sáng nhanh nhẹn, chạy tới, khuôn mặt hớn hở. “Đại ca Dịch còn dạy con cách làm bẫy nữa! Hôm qua con đặt được con thỏ béo ú, về mẹ con mừng lắm! Bữa cơm tối qua có thịt, cả nhà ăn no nê!” Giọng A Phúc đầy phấn khích, dường như đã quên hết những ngày tháng đói kém trước đây.
Lâm Dịch nghe những lời đó, trong lòng hắn dâng lên một cảm giác phức tạp. Hắn mỉm cười nhẹ, một nụ cười không quá rộng, nhưng đủ để lộ ra vẻ hài lòng. Những thay đổi nhỏ này đang mang lại hy vọng. Từng chút một, Thôn Làng Sơn Cước đang lột xác. Dân làng bắt đầu tin tưởng, bắt đầu hành động. Đó là điều hắn mong muốn. Nhưng cùng với hy vọng, sẽ là những rắc rối lớn hơn. Ánh mắt hắn khẽ dao động, nhìn xa xăm về phía chân trời. Cái cảm giác lo lắng mà Lão Hồ đã gieo vào lòng hắn đêm qua vẫn còn đó, như một đám mây đen lơ lửng, đe dọa che phủ bầu trời quang đãng này. Hắn biết, cái sự "phú quý" nhỏ bé này, cái sự no đủ vừa chớm nở này, sẽ sớm thu hút những ánh mắt thèm thuồng từ bên ngoài. Trần Thị Gia Tộc, cái tên mà Lão Hồ không muốn nhắc đến, vẫn lẩn khuất trong tâm trí hắn.
“Mọi người cứ từ từ làm theo, cái gì không rõ cứ hỏi ta. Chẳng mấy chốc làng ta sẽ không còn lo đói kém nữa,” Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm tĩnh, nhưng ánh mắt lại chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển được. Hắn bước chậm rãi giữa các ngôi nhà, qua những lối đi nhỏ, kiểm tra từng luống rau, từng cái giếng. Hắn đưa ra vài lời khuyên nhỏ cho những người đang vun xới đất, chỉ cách ủ phân hiệu quả hơn, hoặc cách tưới nước tiết kiệm.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đang hăng hái cùng Trần Nhị Cẩu hướng dẫn vài người dân làng cách đào hố ủ phân. “Các bác cứ làm theo lời thằng Dịch đi! Tôi đã thử rồi, chỉ mấy ngày mà phân ủ đã có thể dùng được, bón vào rau tốt hơn hẳn phân trâu bò mình ủ bừa bãi!” Vương Đại Trụ nói to, giọng đầy tin tưởng. Trần Nhị Cẩu, với dáng người trung bình nhưng nhanh nhẹn, cũng gật đầu lia lịa, tay chỉ trỏ nhiệt tình. “Đại ca Dịch nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Mấy bác cứ tin tưởng đại ca Dịch là được!”
Lâm Dịch quan sát họ, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng. Hắn không đơn độc. Hắn có những người tin tưởng hắn, những người sẵn lòng đi theo hắn. Điều đó khiến gánh nặng trên vai hắn nhẹ đi một chút, nhưng cũng đồng thời khiến hắn cảm thấy trách nhiệm càng thêm nặng nề. Hắn phải bảo vệ họ, bảo vệ cái hy vọng mong manh này. Hắn không phải là kẻ mộng tưởng làm anh hùng, cũng không phải kẻ muốn thay đổi thế giới. Mục tiêu ban đầu của hắn chỉ là sinh tồn, là bảo vệ gia đình. Nhưng giờ đây, vòng tròn "gia đình" của hắn dường như đã mở rộng hơn, bao trùm cả cái làng nhỏ bé này. Và với cái gánh nặng đó, hắn biết mình sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn rất nhiều. Hắn phải kiên cường, phải tỉnh táo, phải dùng tri thức của mình để dẫn dắt họ vượt qua sóng gió.
***
Buổi trưa, ánh nắng vàng rực rỡ len lỏi qua tán trúc dày đặc, tạo nên những vệt sáng lốm đốm trên nền đất ẩm. Không khí trong Rừng Trúc Thanh Tịnh mát mẻ và trong lành, khác hẳn cái oi ả của những ngày hè. Tiếng lá tre xào xạc theo làn gió nhẹ, tiếng chim hót líu lo đâu đó, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu của tự nhiên. Sâu trong khu rừng, Lâm Dịch dẫn đầu một nhóm thợ săn của làng. Ngoài Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, còn có cả Lý Hổ, người đàn ông vạm vỡ với vết sẹo nhỏ trên lông mày, cùng vài thanh niên khác. Họ đang đi kiểm tra những cái bẫy đã được đặt theo phương pháp cải tiến của Lâm Dịch.
Vương Đại Trụ đi trước, đôi mắt sáng rực. "Thằng Dịch, cái bẫy này của chú mày đúng là thần kỳ! Bữa giờ chúng ta săn được nhiều hơn cả tháng trước cộng lại!" Hắn vừa nói vừa chỉ vào một cái bẫy được ngụy trang khéo léo dưới một bụi cây. Quả nhiên, một con thỏ rừng béo múp đang nằm gọn bên trong. Cả nhóm reo lên vui mừng.
Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn chạy tới, nhấc con thỏ lên, miệng cười toe toét. "Đúng vậy! Bữa nay chắc chắn lại có thêm bữa thịt ngon cho làng rồi!"
Lý Hổ, vốn dĩ là một thợ săn lão luyện của làng, ban đầu không mấy tin tưởng vào "mấy cái trò vặt vãnh" của Lâm Dịch. Hắn luôn tự phụ vào kinh nghiệm và sức mạnh của mình. Nhưng những ngày qua, hiệu quả của những cái bẫy mới đã khiến hắn phải suy nghĩ lại. Hắn đứng khoanh tay, khuôn mặt dữ dằn thường lệ nay có chút mềm mại hơn, nhưng giọng nói vẫn giữ vẻ miễn cưỡng. "Hừm... cũng tạm được. Không ngờ mấy cái mẹo vặt của ngươi lại hữu dụng đến vậy." Hắn nói, tay đưa lên xoa xoa vết sẹo trên lông mày, ánh mắt không che giấu được sự ngạc nhiên. Đối với một người cứng đầu như Lý Hổ, việc thừa nhận điều này đã là một sự thay đổi lớn.
Lâm Dịch nghe lời Lý Hổ, trong lòng hắn khẽ thở phào. Lý Hổ đã bắt đầu chấp nhận. Đây là một dấu hiệu tốt. Sự hợp tác của những người có sức mạnh và kinh nghiệm trong làng là điều cần thiết cho những kế hoạch lớn hơn của hắn sau này. Hắn biết, để dẫn dắt một cộng đồng, không chỉ cần tri thức mà còn cần cả sự đồng lòng và sức mạnh. Hắn không cần họ phải hiểu hết những gì hắn đang làm, chỉ cần họ tin tưởng và cùng nhau hành động.
"Chúng ta cần cẩn thận hơn nữa, không nên săn bắn quá mức," Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm tĩnh, ánh mắt quét một lượt qua khu rừng. "Cần giữ lại một phần để chúng sinh sôi. Săn bắt chỉ là một phần nhỏ. Chúng ta còn phải học cách khai thác rừng một cách bền vững, không chỉ là thú rừng, mà còn là các loại cây ăn quả, cây thuốc. Và cũng phải đề phòng những mối nguy hiểm khác trong rừng." Hắn không chỉ nghĩ đến bữa ăn trước mắt, mà còn nghĩ đến tương lai xa hơn, đến sự cân bằng của hệ sinh thái, đến sự bền vững của nguồn tài nguyên. Trong thế giới hiện đại, hắn đã chứng kiến quá nhiều sự tàn phá vì lợi ích trước mắt. Hắn không muốn điều đó lặp lại ở đây.
Cả nhóm tiếp tục đi sâu vào rừng. Họ lần lượt kiểm tra các bẫy, và hầu hết đều có kết quả. Một vài con thỏ rừng béo múp, vài con chim lớn, thậm chí có cả một con chồn hương to béo. Cả nhóm thợ săn đều lộ rõ vẻ vui mừng khôn xiết. Những tiếng cười nói, tiếng hò reo vang vọng khắp khu rừng. Đối với họ, thịt rừng không chỉ là thức ăn, mà còn là niềm hy vọng, là biểu tượng của sự no đủ, của một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Lâm Dịch hướng dẫn h��� cách gỡ bẫy và đặt lại sao cho hiệu quả mà vẫn bảo vệ nguồn lợi. Hắn chỉ cho họ cách nhận biết dấu vết của thú rừng, cách đặt bẫy ở những nơi mà chúng thường qua lại, nhưng cũng đồng thời dặn dò họ không được đặt quá nhiều bẫy ở một khu vực, để tránh tận diệt. "Chúng ta không chỉ là thợ săn, mà còn là người bảo vệ khu rừng này," hắn nói. "Khu rừng này là nguồn sống của chúng ta. Nếu chúng ta tàn phá nó, chúng ta sẽ tự hủy hoại chính mình."
Vương Đại Trụ gật đầu lia lịa. "Thằng Dịch nói phải! Bữa giờ chúng ta chỉ biết săn bắt, cứ thấy con nào là bắt con đó. Đúng là phải học hỏi chú mày nhiều."
Lý Hổ không nói gì, nhưng hắn lặng lẽ quan sát Lâm Dịch, ánh mắt ẩn chứa một sự tôn trọng mới mẻ. Hắn thấy được ở Lâm Dịch không chỉ là sự thông minh, mà còn là một tầm nhìn xa, một sự quan tâm thực sự đến làng và đến khu rừng. Hắn, một người từng chỉ biết dùng sức mạnh và kinh nghiệm để sinh tồn, giờ đây bắt đầu nhận ra rằng, tri thức và sự foresight đôi khi còn mạnh hơn cả sức mạnh cơ bắp. Hắn tự nhủ, có lẽ đã đến lúc hắn phải thay đổi cách suy nghĩ của mình. Sự thay đổi trong thái độ của Lý Hổ, dù nhỏ bé, cũng là một thắng lợi quan trọng đối với Lâm Dịch. Hắn biết, trong những cuộc đối đầu sắp tới, hắn sẽ cần những người như Lý Hổ, những người có sức mạnh và khả năng thực chiến, đứng về phía mình.
***
Đêm tối buông xuống, mang theo cái se lạnh đặc trưng của vùng biên thùy. Trăng sáng vằng vặc trên cao, chiếu rọi khắp Thôn Làng Sơn Cước. Tiếng dế kêu rỉ rả, tiếng gió nhẹ thoảng qua mái nhà, tạo nên một không gian yên tĩnh và trầm lắng. Lâm Dịch một mình đến nhà Lão Hồ. Lão nhân đang ngồi bên bếp lửa nhỏ, tay vuốt chòm râu bạc, chậm rãi nhấp từng ngụm trà thảo mộc nóng hổi. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn chiếu sáng khuôn mặt đầy nếp nhăn của Lão Hồ, cùng vẻ mặt trầm tư của Lâm Dịch.
"Con đến rồi đấy à, Lâm Dịch," Lão Hồ nói, giọng ông trầm ấm, ánh mắt tinh anh nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Ngồi xuống đi, uống chút trà cho ấm."
Lâm Dịch gật đầu, kéo chiếc ghế tre đối diện Lão Hồ ngồi xuống. Hắn đưa tay hơ gần bếp lửa, cảm nhận hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay. "Lão Hồ, con muốn nghe thêm về những điều người đã nói đêm qua."
Lão Hồ khẽ thở dài, đặt chén trà xuống bàn. "Làng ta nay đang đổi khác. Ta thấy ánh mắt của dân làng đã khác xưa, có thêm hy vọng, có thêm sức sống. Những điều con làm... thật sự đã thay đổi cuộc sống của họ."
"Đó là điều con mong muốn," Lâm Dịch đáp, trong lòng hắn dâng lên một chút tự hào, nhưng cũng đi kèm với nỗi lo lắng không nguôi.
"Nhưng 'cây to gió lớn', thằng nhóc à. Cái cây càng lớn, càng xanh tốt, thì lại càng dễ thu hút những ánh mắt thèm thuồng, những cơn gió độc," Lão Hồ nhắc lại lời cảnh báo của mình, giọng ông mang theo một sự chua xót. Ông nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy thâm ý. "Ngươi có biết vì sao làng Sơn Cước chúng ta lại nghèo khó đến vậy không? Không phải vì đất đai cằn cỗi, không phải vì dân làng lười biếng. Mà là vì chúng ta nằm ở vùng biên, là miếng mồi ngon cho những kẻ có quyền lực."
"Ngài đang ám chỉ Trần Thị Gia Tộc?" Lâm Dịch hỏi thẳng, hắn không muốn vòng vo. Hắn biết, Lão Hồ là người duy nhất trong làng có cái nhìn sâu sắc về những vấn đề này.
Lão Hồ gật đầu chậm rãi. "Trần Thị Gia Tộc... chúng ta sống ở vùng biên này, đã quen với sự nghèo đói và bị lãng quên. Chúng ta giống như những con kiến nhỏ bé, không ai để ý. Giờ đây, khi làng ta bắt đầu có chút khởi sắc, cái sự yên bình đó sẽ không còn nữa. Chẳng mấy chốc, tai mắt của Trần Thị sẽ lại lần mò đến đây. Chúng sẽ nhìn thấy những mảnh vườn xanh tốt, những con thú rừng béo múp, những dân làng khỏe mạnh. Và chúng sẽ coi đó là tài sản của chúng, là thứ mà chúng có quyền bóc lột." Lão Hồ dừng lại, ánh mắt ông nhìn thẳng vào Lâm Dịch, như muốn xuyên thấu tâm can hắn. "Ngươi phải chuẩn bị tinh thần, không chỉ cho bản thân, mà còn cho cả làng này."
Lời của Lão Hồ như một gáo nước lạnh dội vào niềm vui nhỏ nhoi của Lâm Dịch. Hắn đã biết điều này, đã dự cảm được điều này, nhưng khi nghe Lão Hồ nói ra một cách trực tiếp và trần trụi như vậy, cảm giác lo lắng càng trở nên rõ rệt hơn. Hắn không hề ảo tưởng về một thế giới công bằng. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Đặc biệt là trong cái thời đại mục ruỗng này, nơi quyền lực và thân phận quyết định tất cả. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, hắn vẫn tin điều đó. Nhưng một vũ khí mạnh đến đâu cũng cần có người sử dụng và môi trường phù hợp. Trong một xã hội mà mọi thứ đều có thể bị bẻ cong bởi quyền lực, tri thức của hắn có thể là một ngọn đuốc soi đường, nhưng cũng có thể là một mục tiêu để bị dập tắt.
"Vậy chúng ta nên làm gì?" Lâm Dịch hỏi, giọng hắn trầm hơn. Hắn không muốn thụ động chờ đợi, cũng không muốn làng mình trở thành nạn nhân.
Lão Hồ nhấp một ngụm trà, rồi nói. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Đối phó với những kẻ như Trần Thị, không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự khôn ngoan. Chúng sẽ không trực tiếp ra mặt ngay đâu. Chúng sẽ cử người đến dòm ngó, dò la. Chúng sẽ tìm cách bóp nặn từng chút một, cho đến khi chúng ta không còn gì. Ngươi phải học cách nhìn thấu tâm can kẻ khác, phải học cách ẩn mình, phải biết khi nào nên ra mặt, khi nào nên lùi bước."
Lời khuyên của Lão Hồ khiến Lâm Dịch suy nghĩ sâu sắc. Hắn biết, Trần Thị Gia Tộc không phải là những kẻ cường hào địa phương nhỏ lẻ mà hắn từng đối phó. Đây là một thế lực lớn mạnh, có gốc rễ sâu rộng, liên kết với quan trường thối nát. Đối đầu trực diện với chúng ở thời điểm hiện tại là tự sát. Hắn cần thời gian, cần chuẩn bị kỹ lưỡng hơn.
"Bí mật của làng... Lão Hồ có thể nói rõ hơn không?" Lâm Dịch hỏi, nhớ lại lời Lão Hồ nói đêm qua. Hắn cảm thấy có một điều gì đó ẩn giấu dưới vẻ ngoài bình dị của Thôn Làng Sơn Cước, một điều gì đó mà Lão Hồ đang cố tình giấu kín.
Lão Hồ nhìn Lâm Dịch thật lâu, đôi mắt già nua nhưng đầy tinh anh. Ông không trả lời trực tiếp. Thay vào đó, ông đứng dậy, đi đến cửa sổ, nơi ánh trăng chiếu sáng Linh Thú Sơn Mạch sừng sững phía xa. "Linh Thú Sơn Mạch... nó là một phần của làng ta. Nó đã nuôi sống chúng ta hàng trăm năm qua, nhưng cũng là nơi ẩn chứa nhiều bí mật. Những bí mật đó có thể là phúc, cũng có thể là họa. Ngươi... hãy tự tìm hiểu đi."
Lâm Dịch lắng nghe Lão Hồ, ánh mắt trầm xuống. Hắn gật đầu, bày tỏ sự đồng tình và quyết tâm. Hắn hiểu, Lão Hồ không muốn nói ra quá nhiều, có lẽ vì những bí mật đó quá lớn, hoặc vì ông muốn hắn tự mình khám phá, tự mình trưởng thành. Lão Hồ khẽ thở dài, tay vuốt chòm râu bạc, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng chiếu sáng Linh Thú Sơn Mạch. Trong lòng ông, một nỗi lo lắng mơ hồ vẫn còn đó, nhưng cũng có một niềm tin mãnh liệt vào người thanh niên trước mặt.
Lâm Dịch cũng nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt hắn dõi theo những đỉnh núi trùng điệp của Linh Thú Sơn Mạch. Những bí mật của làng, những bí mật của thế giới này. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều điều cần khám phá. Hắn không thể lùi bước. Hắn phải bảo vệ những người tin tưởng hắn, bảo vệ cái hy vọng mong manh này. Và để làm được điều đó, hắn không chỉ cần tri thức, mà còn cần sự kiên cường, sự mưu lược, và cả một chút liều lĩnh. Tai mắt của Trần Thị Gia Tộc sẽ sớm lần mò đến đây. Hắn phải sẵn sàng.
Dưới ánh trăng, Thôn Làng Sơn Cước vẫn chìm trong vẻ yên bình giả tạo, một vẻ yên bình có thể bị phá vỡ bất cứ lúc nào. Lâm Dịch siết chặt nắm tay, trong lòng hắn một quyết tâm sắt đá đã được hình thành. Hắn không muốn chiến tranh, nhưng nếu chiến tranh tìm đến, hắn sẽ không ngần ngại đối đầu.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.