Lạc thế chi nhân - Chương 43: Hạt Mầm Đầu Tiên: Giữa Hy Vọng và Dòm Ngó
Khi Lâm Dịch bước ra khỏi Tiệm thuốc Vạn Xuân, ánh nắng đã gần như tắt hẳn, chỉ còn lại những vệt cam đỏ cuối cùng trên đường chân trời. Khí trời càng lúc càng se lạnh, thấm vào lớp áo vải thô, nhưng không thể làm nguội đi những suy tư đang sôi sục trong đầu hắn. Hắn siết chặt các túi thảo dược và cục phèn chua trong tay, cảm nhận sự thô ráp của chúng. Cuộc trò chuyện ngắn ngủi với Chủ tiệm thuốc Vạn Xuân, dù không mang lại tin tức giật gân nào, nhưng đã xác nhận một thực tế phũ phàng: Đại Hạ vẫn đang chìm sâu trong vòng xoáy suy thoái, với tham quan, ô lại và đạo tặc hoành hành. Những thông tin nhỏ nhặt ấy như những mảnh ghép, dần hoàn thiện bức tranh về thế giới mà hắn đang tồn tại, một bức tranh ảm đạm và đầy rẫy hiểm nguy.
Hắn không nán lại lâu hơn ở trấn, bởi càng ở lâu, càng dễ gây sự chú ý không cần thiết. Vừa bước ra khỏi cổng trấn, hắn đã nhanh chóng hòa mình vào dòng người thưa thớt trên con đường mòn quen thuộc dẫn về làng Sơn Cước. Màn đêm buông xuống nhanh chóng, nuốt chửng những vệt sáng cuối cùng, chỉ còn ánh trăng đầu tháng mờ nhạt soi rọi lối đi. Tiếng côn trùng rả rích, tiếng lá cây xào xạc trong gió đêm, tất cả tạo nên một bản nhạc hoang sơ, nhắc nhở hắn về sự nhỏ bé của mình giữa cõi thiên nhiên rộng lớn.
Lâm Dịch biết, việc giao thương với bên ngoài, đặc biệt là với Chủ tiệm thuốc Vạn Xuân, có thể là nền tảng cho một mạng lưới lớn hơn, một nguồn cung cấp quan trọng cho những kế hoạch tương lai của hắn. Sự thịnh vượng của làng sẽ ngày càng rõ rệt, và cùng với đó, sự chú ý từ những "bóng lớn" như Trần Thị Gia Tộc chắc chắn sẽ không thể tránh khỏi. Hắn phải chuẩn bị, không chỉ cho bản thân và gia đình, mà cho tất cả những người đã đặt niềm tin vào hắn. Trên con đường trở về làng, trong màn đêm dần buông xuống, Lâm Dịch cảm thấy một gánh nặng mới, nhưng cũng là một quyết tâm sắt đá hơn bao giờ hết. Hắn biết, chặng đường phía trước sẽ còn nhiều gian nan, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, ưu tiên đó không chỉ gói gọn trong phạm vi gia đình hắn nữa.
***
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang vươn mình xuyên qua màn sương mỏng, phủ lên Thôn Làng Sơn Cước một lớp ánh sáng vàng nhạt mơ hồ, Lâm Dịch đã thức dậy. Đêm qua, dù cơ thể mệt mỏi sau chuyến đi, nhưng tâm trí hắn vẫn không ngừng suy tính, khiến giấc ngủ không thật sự trọn vẹn. Tuy nhiên, sự mệt mỏi ấy nhanh chóng tan biến khi hắn bước ra khỏi cửa, hít thở bầu không khí trong lành, ẩm ướt mùi đất và cây cỏ. Tiếng gà gáy rộn ràng từ các nhà, xen lẫn tiếng trẻ con cười đùa đâu đó trong làng, tạo nên một bức tranh sinh hoạt bình dị, thân thuộc. Mùi khói bếp thoang thoảng từ những mái nhà tranh, hòa cùng mùi thức ăn đang được nấu nướng, đánh thức mọi giác quan của hắn.
Hôm nay, hắn không vội vã. Thay vào đó, hắn dành thời gian quan sát. Dọc theo con đường đất dẫn ra giếng làng, nơi thường ngày chỉ có vài người phụ nữ tụ tập giặt giũ và trò chuyện, giờ đây đã trở nên nhộn nhịp hơn hẳn. Vài ba nhóm người đang hì hụi với những việc mà hắn đã hướng dẫn từ hôm qua.
Đại Nương Lý, với mái tóc búi gọn gàng và bộ đồ vải thô sạch sẽ, đang đứng bên cạnh một cái nồi lớn đặt trên bếp lửa dã chiến, tay bà thoăn thoắt thêm củi khô. Bên cạnh bà là A Phúc, cậu bé gầy gò, đen nhẻm nhưng đôi mắt sáng ngời, đang chăm chú theo dõi ngọn lửa.
“Nước đun sôi quả nhiên uống ngon hơn hẳn, lại không đau bụng nữa!” Đại Nương Lý cất tiếng, giọng bà tràn đầy vẻ hài lòng, vang vọng trong không khí buổi sáng. Bà quay sang A Phúc, khuôn mặt phúc hậu nở một nụ cười rạng rỡ. “Thằng bé nhà ta hôm qua uống nước đun sôi này, đêm qua không còn quặn bụng nữa. Đúng là phúc đức của Lâm Dịch huynh đệ!”
A Phúc gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy nhiệt tình. “Đúng vậy, Đại Nương! Huynh Dịch nói phải đun kỹ, để nguội rồi mới uống. Con cũng thấy người khỏe hơn nhiều!” Cậu bé vừa nói, vừa không ngừng quạt than, giữ cho ngọn lửa cháy đều.
Không xa đó, Lão Hứa, với khuôn mặt rám nắng và bộ quần áo bạc màu, đứng khoanh tay quan sát. Đôi mắt tinh anh của ông nheo lại, lộ rõ vẻ hoài nghi cố hữu, nhưng trong sâu thẳm, vẫn có một chút tò mò không thể giấu diếm. Ông lẩm bẩm một mình, đủ để Lâm Dịch, người đang đứng khuất sau một gốc cây lớn, có thể nghe thấy: “Mấy cái chuyện nhỏ nhặt này, có gì mà phải làm phức tạp… Cả đời này ta uống nước lã có sao đâu. Nhưng mà… thằng bé nhà Đại Nương Lý đúng là khỏe hơn thật.” Lão Hứa lắc đầu, như muốn xua đi những ý nghĩ trái ngược, nhưng ánh mắt ông vẫn dán chặt vào nồi nước đang sôi sùng sục.
Lâm Dịch khẽ nhếch môi. Hắn không can thiệp, cũng không lên tiếng. Việc hắn cần làm không phải là thuyết phục từng người, mà là để những kết quả thực tế tự nói lên. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và khi tri thức đó được áp dụng vào đời sống thường nhật, nó sẽ tự động chứng minh giá trị của mình. Hắn biết, sự hoài nghi của Lão Hứa không phải là ác ý, mà là sự cẩn trọng của một người già cả đã quen với lối sống cũ, ngại thay đổi. Nhưng rồi, chính những thay đổi tích cực nhỏ bé này sẽ dần phá vỡ bức tường hoài nghi đó.
Hắn nhìn thấy Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đang hăng hái hướng dẫn một nhóm thanh niên khác cách đào hố ủ phân. Đại Trụ giải thích tỉ mỉ từng bước, từ việc chọn vị trí, độ sâu của hố, đến việc thu gom các loại lá cây, rơm rạ, tro bếp để ủ. Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn hơn, đang chạy đi chạy lại, giúp đỡ mọi người thu thập vật liệu, miệng không ngừng nói cười.
“Mấy ông xem này! Huynh Dịch nói, cái này gọi là ‘phân xanh’ đó! Cứ ủ thế này, mấy tháng sau đất nhà mình sẽ màu mỡ như đất trên trời vậy!” Trần Nhị Cẩu hào hứng nói, tay chỉ trỏ vào đống lá khô mà mình vừa gom được. “Lúc đó rau quả sẽ lớn nhanh như thổi, không lo đói nữa!”
Lâm Dịch cảm thấy một sự hài lòng nhẹ nhàng lan tỏa trong lòng. Đây là những hạt mầm đầu tiên mà hắn gieo xuống, và chúng đang bắt đầu nảy mầm. Hắn không mơ mộng về việc thay đổi thế giới chỉ sau một đêm, nhưng việc nhìn thấy những khuôn mặt rạng rỡ, những đôi tay chăm chỉ làm việc theo những phương pháp mới, đã là một phần thưởng lớn. Tuy nhiên, sự hài lòng đó nhanh chóng bị che phủ bởi một cảm giác lo lắng thường trực. Phú quý sinh lễ nghĩa, bần cùng sinh đạo tặc. Làng Sơn Cước đang dần thoát khỏi cái mác ‘bần cùng’, và cái ‘phú quý’ nhỏ nhoi này, dù chỉ mới là chồi non, cũng đủ để thu hút những ánh mắt dòm ngó. Lời cảnh báo của Lão Hồ về "cây to thì gió lớn" vẫn văng vẳng bên tai hắn. Hắn biết, những gì đang diễn ra chỉ là khởi đầu của một chặng đường dài đầy thử thách. Hắn phải làm nhiều hơn thế, không chỉ để cải thiện cuộc sống, mà còn để bảo vệ nó.
Với những túi thảo dược và cục phèn chua mang về từ trấn, Lâm Dịch đã có thêm công cụ để thực hiện kế hoạch của mình. Phèn chua sẽ giúp thanh lọc nguồn nước, mang lại sức khỏe tốt hơn cho dân làng. Các loại thảo dược đơn giản như gừng, cam thảo, tía tô, tuy không phải là tiên dược, nhưng đủ để hỗ trợ điều trị các bệnh vặt thông thường, nâng cao sức đề kháng cho cả làng. Hắn đã phân chia chúng cho Lâm mẫu để bà hướng dẫn mọi người cách sử dụng. Mùi gừng ấm nồng, mùi cam thảo ngọt dịu giờ đây không chỉ thoang thoảng trong căn nhà Lâm Dịch, mà đã lan tỏa ra khắp làng, như một lời hứa hẹn về một cuộc sống khỏe mạnh hơn.
Lâm Dịch quay người, nhẹ nhàng bước đi. Hắn đi về phía rìa làng, nơi những thửa ruộng bậc thang đang chờ đợi bàn tay cải tạo của hắn. Mục tiêu tiếp theo là cải thiện năng suất cây trồng, đảm bảo lương thực. Nhưng trước hết, hắn cần trang bị cho dân làng những kỹ năng sinh tồn cơ bản khác, những kỹ năng có thể giúp họ tự bảo vệ mình trong một thế giới đầy rẫy hiểm nguy.
***
Khi mặt trời lên cao, những tia nắng gay gắt bắt đầu rọi xuống Thôn Làng Sơn Cước, xua đi màn sương sớm và làm lộ rõ những mảng xanh tươi của cây cối. Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu dẫn một nhóm nhỏ thanh niên làng, khoảng mười người, tiến sâu vào Rừng Trúc Thanh Tịnh. Đây là một khu rừng nằm ở phía Tây của làng, nổi tiếng với những thân tre cao vút, xanh mướt, mọc thành từng cụm dày đặc, tạo nên một không gian vừa kỳ vĩ vừa tĩnh lặng. Tiếng lá tre xào xạc trong gió nhẹ, như những lời thì thầm cổ xưa, hòa cùng tiếng chim hót líu lo đâu đó giữa tán lá, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên đầy mê hoặc. Mùi tre tươi mát, hòa quyện với mùi đất ẩm và không khí trong lành, khiến tâm hồn cảm thấy thư thái lạ thường.
Lâm Dịch đi trước, bước chân nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động lớn. Anh không phải là một thợ săn chuyên nghiệp trong thế giới cũ, nhưng những kiến thức về sinh tồn, về cách quan sát và nắm bắt hành vi của động vật, vốn là những bài học cơ bản trong các khóa huấn luyện quân sự hoặc dã ngoại hiện đại, lại vô cùng hữu ích trong bối cảnh này. Hắn chỉ cho mọi người cách đọc dấu vết thú rừng trên nền đất ẩm – một vết chân nhỏ của thỏ rừng, một dấu cào xước của lợn lòi trên thân cây, hay những cành cây bị bẻ gãy một cách bất thường.
“Thú rừng, chúng cũng như con người, thường có thói quen đi lại trên những con đường quen thuộc,” Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm ấm, đủ để mọi người phía sau nghe rõ. Hắn dùng một cành cây khô chỉ vào một lối mòn nhỏ bị che khuất bởi cỏ dại. “Nhìn kỹ vào đây. Đất ở đây bị lèn chặt hơn, có những sợi lông dính trên cành cây thấp. Đây là đường đi của một con hươu.”
Vương Đại Trụ, với đôi mắt sáng lên vì sự tò mò, cúi xuống quan sát kỹ lưỡng. “Đúng là có thật! Sao trước giờ chúng ta không để ý nhỉ?”
“Vì chúng ta chỉ nhìn bằng mắt thường, mà không dùng trí óc để suy luận,” Lâm Dịch đáp, rồi hắn tiếp tục dẫn đường, tìm kiếm một vị trí thích hợp. Anh dừng lại bên cạnh một cái cây cổ thụ với nhiều rễ lớn nổi lên mặt đất, tạo thành những khe hở tự nhiên. “Không cần bẫy quá lớn, quan trọng là hiểu được đường đi của chúng. Đặt ở đây, che lại bằng lá, chúng sẽ không nghi ngờ.”
Lâm Dịch bắt đầu thị phạm. Hắn chọn một sợi dây leo dai, chắc chắn, và một cành cây nhỏ nhưng có độ đàn hồi tốt. Bằng vài động tác khéo léo, hắn tạo ra một cái vòng thòng lọng, buộc vào cành cây đã được uốn cong xuống, cố định bằng một cành cây nhỏ khác được chêm vào đất. Khi con thú bước qua, chạm v��o cành cây chêm, sợi dây sẽ bật lên, siết chặt chân nó. Hắn dùng lá cây khô và cành cây nhỏ để che phủ chiếc bẫy một cách tinh vi, khiến nó gần như vô hình trong môi trường xung quanh. Toàn bộ quá trình diễn ra chỉ trong chốc lát, nhưng lại chứa đựng sự tinh tế và hiệu quả đáng kinh ngạc.
“Đúng là huynh đệ Lâm Dịch có khác! Cách này đơn giản mà hiệu quả thật.” Vương Đại Trụ thốt lên, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ. Anh đã quen với những chiếc bẫy lớn, cồng kềnh, thường phải dùng sức lực để kéo. Nhưng cách của Lâm Dịch lại chú trọng vào sự khôn ngoan và sự hiểu biết về tự nhiên.
Một thanh niên khác, gương mặt còn non choẹt nhưng tràn đầy nhiệt huyết, không kìm được sự ngạc nhiên: “Thật kỳ lạ, sao trước đây chúng ta không nghĩ ra nhỉ? Cứ nghĩ bẫy phải to lớn, phải dùng nhiều sức mới bắt được thú lớn.”
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nó chỉ ban thưởng cho những ai biết cách quan sát và thích nghi. Sức mạnh là cần thiết, nhưng sự thông minh còn quan trọng hơn nhiều.” Hắn không nói về tu luyện hay võ công, mà chỉ tập trung vào những điều thực tế nhất, những tri thức có thể áp dụng ngay lập tức vào cuộc sống hàng ngày.
Hắn để mọi người tự thực hành. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, hai người đã được Lâm Dịch hướng dẫn riêng từ trước, nhiệt tình giúp đỡ những người khác. Trần Nhị Cẩu, với tính cách nhanh nhẹn, đã nhanh chóng học được cách đặt bẫy và bắt đầu chỉ dẫn cho A Phúc, cậu bé đã đi theo từ sáng.
Lâm Dịch lùi lại một chút, quan sát những thanh niên đang chăm chú làm việc. Hắn thấy được sự nhiệt huyết, sự khao khát học hỏi trong mắt họ. Điều này khiến hắn vừa cảm thấy ấm lòng, lại vừa thêm phần trăn trở. Hắn đang trao cho họ những công cụ để sinh tồn, để tự bảo vệ. Nhưng những công cụ đó, trong tay những người thiếu kinh nghiệm, đôi khi cũng có thể mang lại rắc rối. Việc săn bắt hiệu quả hơn có nghĩa là sẽ có nhiều thịt hơn, nhiều da thú hơn để trao đổi. Điều đó sẽ làm tăng sự thịnh vượng của làng, và đồng thời, cũng sẽ khiến làng trở thành một mục tiêu hấp dẫn hơn trong mắt những kẻ dòm ngó.
Hắn nhớ lại lời của Chủ tiệm thuốc Vạn Xuân về bọn cướp và quan lại hoành hành. Rừng Trúc Thanh Tịnh này, dù bình yên, cũng không thể mãi mãi là chốn an toàn. Nếu dân làng có thể săn bắt được nhiều thú hơn, liệu những tin tức đó có lan ra ngoài không? Liệu những tên cướp có tìm đến không? Hay tệ hơn, liệu Trần Thị Gia Tộc, vốn đã coi làng Sơn Cước như một kho báu chưa khai thác, có lấy đó làm cái cớ để siết chặt sự kiểm soát của chúng không?
Lâm Dịch thở dài một hơi nhẹ. Hắn không thể giữ mãi những kiến thức này cho riêng mình. Dân làng cần được trang bị để tự cường. Sự yếu kém sẽ chỉ khiến họ trở thành miếng mồi ngon hơn cho những kẻ mạnh. Con đường duy nhất là phải trở nên mạnh mẽ hơn, thông minh hơn, và đoàn kết hơn. Hắn phải giúp họ, nhưng cũng phải chuẩn bị cho những hậu quả không thể tránh khỏi của sự giúp đỡ đó. Đây là một cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ, một ván cờ mà mỗi nước đi đều phải được tính toán kỹ lưỡng.
Chiều dần buông, ánh nắng xuyên qua những tán tre đã chuyển sang màu vàng cam, tạo nên những dải sáng huyền ảo trên nền đất rừng. Mùi hương của tre và đất ẩm càng thêm đậm. Những chiếc bẫy đầu tiên đã được đặt xong, ẩn mình một cách tinh tế giữa những bụi cây. Lâm Dịch nhìn những gương mặt lấm lem bùn đất nhưng rạng rỡ của các thanh niên, trong lòng pha lẫn giữa hy vọng và nỗi lo lắng. Hắn biết, công việc của hắn chỉ mới bắt đầu.
***
Khi mặt trời đã khuất sau những đỉnh núi xa xăm, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía Tây, Lâm Dịch tìm đến căn nhà nhỏ của Lão Hồ. Ngôi nhà nằm hơi tách biệt khỏi trung tâm làng, nép mình dưới một gốc đa cổ thụ, mang một vẻ thanh bình và trầm lắng. Tiếng ve kêu chiều đã dịu lại, thay vào đó là tiếng chó sủa xa xăm vọng về từ phía làng, và tiếng gió nhẹ lướt qua những tán lá cây, tạo nên một âm thanh rì rào êm tai. Mùi trà thảo mộc thoang thoảng từ trong nhà bay ra, hòa cùng mùi khói gỗ và đất ẩm, mang lại một cảm giác dễ chịu.
Lão Hồ đang ngồi trên hiên nhà, lưng còng dựa vào cột gỗ, đôi mắt tinh anh nheo lại nhìn về phía làng đang dần lên đèn. Thân hình gầy gò của ông in bóng trên nền trời hoàng hôn, tạo nên một hình ảnh đầy suy tư. Khi Lâm Dịch bước tới, Lão Hồ chỉ khẽ gật đầu, không nói gì, như thể đã biết trước hắn sẽ đến.
“Lão Hồ,” Lâm Dịch khẽ gọi, rồi ngồi xuống bên cạnh ông, giữ một khoảng cách lễ phép.
Lão Hồ không trả lời ngay. Ông từ tốn rót một chén trà nóng từ ấm trà sành cũ kỹ, đặt nó trước mặt Lâm Dịch, rồi lại rót cho mình một chén khác. Mùi trà thảo mộc nồng ấm lan tỏa, xua đi cái se lạnh của buổi chiều tà. Ông nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt vẫn không rời khỏi cảnh làng phía xa.
“Làng mình dạo này có vẻ khởi sắc hơn nhiều,” Lão Hồ cất tiếng, giọng ông trầm ấm và chậm rãi, như thể đang cân nhắc từng từ. “Người người nhà nhà đều có chút hơi hướm của sự no đủ. Thấy bọn trẻ con chạy nhảy không còn xanh xao như trước, cũng thấy vui thay cho chúng.”
Lâm Dịch nhìn chén trà bốc khói, cảm nhận hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay. “Cũng chỉ là những cải thiện nhỏ thôi, Lão Hồ. Con chỉ mong dân làng có cuộc sống đỡ vất vả hơn, không còn phải lo cái ăn cái mặc thường nhật.” Hắn nói, nhưng trong lòng lại không khỏi cảm thấy nặng trĩu. Những cải thiện nhỏ này, đối với hắn, lại là những bước đi lớn.
Lão Hồ nhấp thêm ngụm trà, rồi đặt chén xuống. Ông quay sang nhìn Lâm Dịch, đôi mắt tinh anh như xuyên thấu mọi suy nghĩ của hắn. “Phú quý sinh lễ nghĩa, bần cùng sinh đạo tặc. Làng mình giờ đây không còn ‘bần cùng’ như trước, nhưng cái ‘phú quý’ này… e rằng sẽ thu hút nhiều ánh mắt dòm ngó. Cây to thì gió lớn, con ạ.”
Lời nói của Lão Hồ như một nhát búa giáng mạnh vào những nỗi lo lắng bấy lâu nay của Lâm Dịch. Hắn đã tự nhắc nhở mình điều này không biết bao nhiêu lần, nhưng khi nghe từ một người từng trải như Lão Hồ, cảm giác lo âu càng trở nên rõ rệt và chân thực hơn. Cái "phú quý" mà Lão Hồ nhắc đến không phải là sự giàu sang phú quý của một đại gia tộc, mà chỉ là sự no đủ cơ bản, một điều xa xỉ đối với những thôn làng nghèo khó ở Đại Hạ lúc này. Nhưng ngay cả sự no đủ nhỏ bé đó cũng đủ để khiến làng Sơn Cước trở thành miếng mồi ngon.
Lâm Dịch im lặng lắng nghe, ánh mắt xa xăm nhìn về phía làng đang lên đèn. Những ngọn lửa bếp leo lét từ các ngôi nhà, những tiếng cười nói vọng lại từ xa, tất cả đều mang một vẻ bình yên giả tạo mà hắn biết có thể bị phá vỡ bất cứ lúc nào. Hắn khẽ thở dài, nhận thức rõ hơn về những thách thức sắp tới. Hắn đã gieo những hạt mầm của sự thay đổi, và giờ đây hắn phải gánh chịu trách nhiệm về những gì chúng sẽ mang lại.
“Con hiểu ý Lão Hồ,” Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm hơn một chút. “Con cũng đang lo lắng về điều đó. Trần Thị Gia Tộc…”
Lão Hồ khẽ xua tay, cắt ngang lời Lâm Dịch. “Đừng nói thẳng tên chúng. Bức tường có tai. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Cái thế lực ấy… chúng đã bám rễ sâu vào đất này rồi, không phải chuyện dễ dàng đối phó.” Lão Hồ nhấp trà, vẻ mặt trầm tư. “Quan trường thối nát, từ trên xuống dưới đều là một lũ sâu mọt. Chúng chỉ biết bóc lột, vơ vét. Khi chúng thấy một nơi nào đó có thể vơ vét, chúng sẽ không từ thủ đoạn nào.”
Lời của Lão Hồ như mở ra một bức màn che phủ, phơi bày sự mục ruỗng của hệ thống quyền lực ở Đại Hạ. Lâm Dịch vốn đã hiểu điều đó từ những kinh nghiệm sống ở thế giới hiện đại, nhưng nghe trực tiếp từ một người dân bản địa lại càng thêm thấm thía. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng trong một thế giới mà quyền lực và bạo lực thống trị, tri thức đôi khi lại trở thành gánh nặng, thậm chí là mục tiêu.
“Vậy… chúng ta phải làm gì?” Lâm Dịch hỏi, giọng hắn lộ rõ sự trăn trở. Hắn không phải là kẻ muốn gây chuyện, nhưng hắn cũng không thể khoanh tay đứng nhìn gia đình và những người tin tưởng hắn bị chà đạp.
Lão Hồ nhìn hắn thật lâu, đôi mắt già nua nhưng đầy tinh anh. “Con đã làm đúng rồi, Lâm Dịch. Con đã giúp dân làng tự cường. Cái đó là gốc rễ. Nhưng còn một điều nữa, con cần phải chuẩn bị. Không phải chỉ là cái bụng no, mà còn là cái đầu tỉnh táo và đôi tay mạnh mẽ. Phải biết tự bảo vệ mình.” Lão Hồ dừng lại, rồi nói thêm, giọng nhỏ hơn: “Đừng quên, cái làng này cũng có những bí mật riêng. Những bí mật có thể giúp chúng ta, hoặc cũng có thể hại chúng ta.”
Những lời cuối của Lão Hồ khiến Lâm Dịch giật mình. Bí mật của làng? Hắn chưa từng nghe nhắc đến. Phải chăng Lão Hồ đang ám chỉ đến những truyền thuyết về Suối Nguồn Tinh Lực, hay Hang Động Yêu Thú? Hay là một điều gì đó khác, ẩn sâu hơn?
Ánh trăng đã lên cao, vằng vặc soi sáng cả Thôn Làng Sơn Cước. Những ngọn đèn dầu bắt đầu tắt dần, báo hiệu một ngày làm việc đã kết thúc. Lâm Dịch đứng dậy, lòng đầy những suy nghĩ ngổn ngang. Lời cảnh báo của Lão Hồ không chỉ là về Trần Thị Gia Tộc, mà còn là về một thế giới phức tạp hơn, nhiều lớp lang hơn hắn tưởng. Hắn đã bắt đầu trang bị cho dân làng khả năng tự cung tự cấp, tự cường. Nhưng có lẽ, hắn còn phải trang bị cho họ một khả năng khác: khả năng tự vệ. Và hơn hết, chính hắn phải tìm hiểu sâu hơn về những quy luật ngầm của thế giới này, những bí mật mà Lão Hồ vừa hé lộ.
Dưới ánh trăng mờ ảo, Lâm Dịch cảm thấy một gánh nặng mới đè lên vai. Trách nhiệm bảo vệ, trách nhiệm dẫn dắt. Hắn không muốn làm anh hùng, nhưng hoàn cảnh đã đẩy hắn vào vị trí đó. Hắn không thể lùi bước. Hắn phải chuẩn bị, không chỉ cho những cuộc đối đầu trực tiếp, mà còn cho những âm mưu và toan tính ẩn sau vẻ ngoài bình yên của Thôn Làng Sơn Cước. Con đường phía trước, hắn biết, sẽ còn nhiều chông gai và hiểm nguy hơn những gì hắn có thể tưởng tượng.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.