Lạc thế chi nhân - Chương 42: Sự Tò Mò Của Làng: Khi Bí Mật Bắt Đầu Hé Lộ
Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ chân trời phía tây, nhưng trong lòng Lâm Dịch, cái bóng tối của lời cảnh báo từ Lão Hồ vẫn còn lởn vởn. Hắn nhìn về phía những ngôi nhà lợp tranh, nơi khói bếp vẫn lãng đãng bay lên, nơi cuộc sống bình dị mà hắn từng khao khát đang dần định hình. Nhưng sự bình dị đó, giờ đây lại mang theo một cái giá, một gánh nặng vô hình mà hắn phải gánh vác. Hắn không mơ mộng làm anh hùng, nhưng hắn sẽ không để bất cứ ai phá hoại những gì hắn đã dày công xây dựng. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hắn sẽ dùng nó để chống lại mọi giông bão. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và hắn biết rằng để có được cuộc sống bình yên, hắn phải tự mình chiến đấu, bằng mọi giá.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ, đánh thức cả gia đình Lâm Dịch, hắn đã cảm nhận được một sự thay đổi trong không khí. Bầu trời trong xanh, không một gợn mây, hứa hẹn một ngày nắng đẹp. Tiếng chim hót líu lo trên cành cây khô bên ngoài sân, và mùi khói bếp từ những ngôi nhà lân cận đã bắt đầu lan tỏa, mang theo hương vị quen thuộc của bữa sáng thôn quê. Trong sân nhà Lâm Dịch, một khung cảnh ấm cúng hiện ra: Lâm phụ đang ngồi bên chiếc bàn gỗ thô sơ, chậm rãi nhấp chén trà nóng hổi, khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ mãn nguyện hiếm thấy. Lâm mẫu, với dáng người nhỏ nhắn và đôi tay lam lũ, đang cẩn thận múc từng muỗng cháo thịt thơm lừng vào bát cho Tiểu Nguyệt, cô bé với đôi mắt to tròn và khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu đang líu lo kể về giấc mơ đêm qua. Bữa ăn sáng của gia đình họ giờ đây không còn là sự chắt chiu từng hạt gạo, từng miếng rau củ khô héo nữa. Thay vào đó, trên bàn bày biện nào là cháo nấu từ gạo ngon lẫn thịt khô đã được ướp vị, nào là dưa muối giòn tan, và cả vài củ khoai nướng thơm lừng. Sự sung túc rõ ràng này, vốn dĩ là niềm tự hào của Lâm Dịch, nhưng giờ đây lại trở thành một con dao hai lưỡi, một bằng chứng hiển nhiên cho sự khác biệt đang dần lớn lên giữa gia đình hắn và phần còn lại của Thôn Làng Sơn Cước.
"Anh hai, cháo hôm nay ngon quá!" Tiểu Nguyệt vừa ăn vừa reo lên, miệng dính đầy cháo. Nụ cười hồn nhiên của cô bé như xua tan đi phần nào những suy nghĩ nặng nề trong lòng Lâm Dịch.
Lâm Dịch mỉm cười xoa đầu em gái, nhưng ánh mắt hắn vẫn không ngừng quan sát. Từ lúc hắn bước ra khỏi cửa phòng, hắn đã nhận ra sự hiện diện của một vài bóng người lấp ló bên ngoài hàng rào tre. Họ không cố tình che giấu, nhưng cũng không dám đường đường chính chính bước vào. Tiếng xì xào bàn tán dù rất nhỏ nhưng vẫn lọt vào tai hắn. Hắn thở dài, biết rằng ngày này sớm muộn gì cũng đến. Sau lời cảnh báo của Lão Hồ tối qua, hắn đã chuẩn bị tinh thần cho những sự kiện như thế này. Hắn đứng dậy, bước ra ngoài sân, nơi vài người dân làng đã tụ tập, ánh mắt tò mò và ngập ngừng hướng vào bên trong.
Đại Nương Lý, người phụ nữ phúc hậu với mái tóc búi gọn và đôi tay chai sạn, là người đầu tiên lên tiếng, giọng bà ngập ngừng, xen lẫn chút e dè: "Lâm Dịch à, dạo này nhà con... có vẻ phồn thịnh hơn trước nhiều. Có bí quyết gì chăng?" Bà nói, ánh mắt không rời khỏi mâm cơm thịnh soạn trong nhà Lâm Dịch. Bên cạnh bà, Lão Hứa, với gương mặt rám nắng và quần áo bạc màu, thì thầm vào tai người bên cạnh: "Nghe nói nhà nó có củ khoai lạ, ăn vào khỏe mạnh lắm." Hắn ta không trực tiếp hỏi, nhưng cái nhìn dò xét của hắn ta không khác gì một lời chất vấn.
Lâm Dịch đứng đối diện với họ, ánh nắng dịu buổi sớm chiếu vào khuôn mặt hắn, làm nổi bật vẻ trầm tư. Hắn không ngạc nhiên trước sự tò mò này. Trong một xã hội nơi sinh tồn là cuộc chiến hàng ngày, bất kỳ sự khác biệt nào cũng sẽ trở thành tâm điểm của sự chú ý, của hy vọng, và cả của sự ghen tỵ. Hắn biết mình không thể che giấu mãi. Vấn đề là, hắn sẽ chia sẻ như thế nào, và chia sẻ đến mức độ nào. "Cũng không có gì to tát, Đại Nương Lý, Lão Hứa." Giọng hắn trầm ấm, thận trọng, như thể đang cân nhắc từng lời nói. "Chỉ là một vài cách làm cũ, cộng thêm chút suy nghĩ của con mà thôi. Mấy bữa trước Lão Hồ cũng có khuyên con nên chia sẻ với bà con trong làng, để mọi người cùng nhau vượt qua khó khăn." Hắn khéo léo kéo Lão Hồ vào câu chuyện, biết rằng uy tín của Lão Hồ sẽ giúp những lời hắn nói có trọng lượng hơn. "Nếu mọi người không ngại, xin mời vào trong sân. Trời nắng thế này đứng ngoài lâu không tốt cho sức khỏe."
Lâm Dịch mời dân làng vào sân, một hành động tuy đơn giản nhưng lại mang ý nghĩa trấn an sâu sắc. Hắn biết rằng sự minh bạch, dù chỉ là một phần, sẽ giúp xoa dịu những ánh mắt dò xét và những lời đồn thổi. Hắn để ý thấy Lâm phụ và Lâm mẫu, sau một thoáng ngạc nhiên, cũng gật đầu đồng tình với hành động của con trai. Họ đã chứng kiến Lâm Dịch mang lại những thay đổi kỳ diệu cho gia đình, và giờ đây, họ tin tưởng vào sự lựa chọn của hắn.
"Con chỉ là áp dụng một vài mẹo nhỏ thôi." Lâm Dịch bắt đầu giải thích, giọng điệu từ tốn, chậm rãi, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sự chắc chắn của tri thức. Hắn không nói về những củ khoai lạ hay những bí thuật thần kỳ, mà tập trung vào những điều cơ bản nhất, những điều mà ngay cả một người nông dân chất phác cũng có thể hiểu và làm theo. "Ví dụ như nước uống. Mọi người đều biết nước giếng là sạch, nhưng liệu nó đã thực sự an toàn chưa? Con phát hiện ra, nếu đun sôi nước trước khi uống, bụng sẽ ít đau hơn, và sức khỏe cũng tốt hơn hẳn." Hắn nhìn vào từng gương mặt, cố gắng đọc những phản ứng khác nhau. Có người gật gù, có người vẫn còn vẻ hoài nghi, nhưng ít nhất, họ đang lắng nghe.
"Rồi đến chuyện trồng trọt. Đất đai ở đây khô cằn, nhưng nếu biết cách ủ phân từ tro bếp, rơm rạ, và cả phân gia súc, đất sẽ màu mỡ hơn, cây trồng cũng xanh tốt hơn." Lâm Dịch tiếp tục, đưa tay chỉ vào mảnh vườn nhỏ xanh tốt sau nhà, nơi Lâm mẫu và Tiểu Nguyệt đã gieo trồng theo hướng dẫn của hắn. "Không cần nhiều, chỉ cần một chút công sức, một chút kiên trì, là đã có thể thấy sự khác biệt rồi." Hắn không quên nhấn mạnh yếu tố "công sức" và "kiên trì", để họ hiểu rằng không có gì tự nhiên mà đến.
Cuối cùng, hắn đề cập đến một vấn đề thiết thực khác: "Và nữa, là chuyện săn bắn. Mọi người thường chỉ dùng cung tên hoặc bẫy lớn. Nhưng con có học được vài cách làm bẫy nhỏ, đơn giản hơn, dễ làm hơn, mà lại hiệu quả bất ngờ để bắt chim chóc, chuột bọ. Những con vật nhỏ này tuy không đáng kể, nhưng tích tiểu thành đại, cũng là một nguồn bổ sung thức ăn đáng giá, nhất là khi mùa đông sắp đến." Lâm Dịch nói, ánh mắt lướt qua những gương mặt đang dần trở nên hào hứng hơn. Hắn biết, những điều hắn nói không phải là "thần dược" thay đổi cuộc đời ngay lập tức, nhưng chúng là những bước khởi đầu vững chắc, những nền tảng để Thôn Làng Sơn Cước có thể tự cường. Hắn đang gieo những hạt giống của tri thức, hy vọng chúng sẽ nảy mầm và phát triển, không chỉ để giúp đỡ dân làng, mà còn để tạo ra một bức tường thành vững chắc hơn trước những "bóng lớn" đang dòm ngó. Hắn đang biến sự tò mò thành sự tin tưởng, và sự tin tưởng đó, trong thời loạn lạc này, chính là vũ khí mạnh nhất mà hắn có thể sở hữu.
***
Giữa trưa, ánh nắng vàng nhạt bao phủ khắp Thôn Làng Sơn Cước, mang theo hơi ấm dễ chịu nhưng cũng không kém phần gay gắt của miền núi. Tại giếng làng, nơi thường ngày chỉ có tiếng gầu múc nước và tiếng trò chuyện râm ran, giờ đây lại náo nhiệt hơn bao giờ hết. Lâm Dịch đứng bên cạnh miệng giếng, nơi dòng nước trong vắt không ngừng chảy ra, đang kiên nhẫn giải thích cho một nhóm dân làng về tầm quan trọng của việc đun sôi nước. "Mọi người thấy đó, nước giếng tuy trong, nhưng bên trong nó có những thứ mắt thường không nhìn thấy được. Những thứ đó có thể làm chúng ta bị đau bụng, sốt rét, thậm chí là bệnh tật nguy hiểm." Hắn nói, tay chỉ vào nồi nước đang sôi sùng sục trên một bếp lửa nhỏ được dựng tạm bợ. Mùi khói bếp thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi đất ẩm ướt và hương cỏ cây dại.
Bên cạnh hắn, Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đang hào hứng phụ giúp, vẻ mặt đầy tin tưởng vào những gì Lâm Dịch nói. "Đại ca nói đúng lắm! Từ ngày nhà tôi đun sôi nước uống, bụng dạ êm hẳn, không còn cảm giác cồn cào như trước nữa." Hắn nói, giọng to rõ ràng, mang theo sự chân thành. Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình nhưng đôi mắt nhanh nhẹn, cũng gật đầu lia lịa, chỉ trỏ vào nồi nước: "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Nước đun sôi uống vào bụng êm hẳn, không còn đau nữa. Trước đây, nhiều lần Nhị Cẩu bị đau bụng lăn lộn, giờ thì khỏe re rồi!" Lời chứng thực của hai người bạn thân thiết dường như đã thuyết phục được một vài người dân làng còn đang hoài nghi.
Tuy nhiên, không phải ai cũng dễ dàng chấp nhận những điều mới mẻ này. Lão Hứa, với vẻ mặt nhăn nhó và ánh mắt dò xét, vẫn đứng khoanh tay, lắc đầu than vãn. "Mấy cái này thì có ích gì chứ? Năm nay hạn hán, cỏ còn chẳng mọc nổi. Nước giếng đã quý lắm rồi, còn phải tốn củi đun sôi? Ai mà rảnh rỗi thế!" Giọng hắn ta mang theo sự hoài nghi cố hữu của một người đã quen với nếp sống cũ, khó chấp nhận sự thay đổi. Mùi thuốc lá cuộn thoang thoảng từ miệng hắn, hòa vào làn khói bếp.
Lâm Dịch nghe vậy, không hề tỏ ra tức giận. Hắn hiểu rằng, để thay đổi một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức của cả một cộng đồng là điều không hề dễ dàng. "Lão Hứa nói cũng đúng, việc đun nước tốn củi, tốn công." Lâm Dịch nhượng bộ một chút, rồi tiếp lời, giọng vẫn kiên nhẫn: "Nhưng cái giá phải trả cho bệnh tật, cho những ngày ốm yếu nằm liệt giường, không làm được việc, còn lớn hơn gấp bội. Mưa thuận gió hòa thì ít, nhưng mình chủ động thì nhiều. Chúng ta không thể thay đổi thời tiết, nhưng chúng ta có thể thay đổi cách chúng ta sống, để khỏe mạnh hơn, làm được nhiều việc hơn. Giúp nhau làm, sẽ có kết quả." Hắn nhấn mạnh vào hai chữ "giúp nhau làm", ngầm ý rằng đây không phải là gánh nặng của riêng ai, mà là trách nhiệm chung của cả làng.
Sau đó, Lâm Dịch chuyển sang hướng dẫn cách làm bẫy nhỏ. Hắn lấy ra vài sợi dây mây mỏng, vài cành cây khô và một ít mồi nhử đơn giản. Tay hắn thoăn thoắt uốn nắn, buộc thắt, tạo thành một chiếc bẫy tinh xảo. "Loại bẫy này rất dễ làm, không cần tốn nhiều nguyên liệu, mà lại có thể bắt được chim sẻ, chuột đồng, thậm chí là thỏ rừng nhỏ. Những con vật này tuy không lớn, nhưng có thể cung cấp thêm thịt, bổ sung dinh dưỡng cho bữa ăn hàng ngày." Hắn giải thích, vừa làm vừa hướng dẫn. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu nhanh chóng học theo, rồi hào hứng đi xung quanh giúp đỡ những người khác. Tiếng cười nói, tiếng chỉ trỏ vang vọng khắp khu vực giếng làng, xua đi phần nào vẻ u ám thường ngày.
Lâm phụ và Lâm mẫu đứng cách đó không xa, lặng lẽ quan sát con trai. Trong mắt Lâm phụ là sự tự hào không che giấu. Ông đã chứng kiến Lâm Dịch từ một thiếu niên yếu ớt, xanh xao trở thành một trụ cột vững chắc, không chỉ của gia đình mà còn của cả thôn làng. Lâm mẫu, tuy vẫn còn nét lo âu trên khuôn mặt, nhưng ánh mắt bà cũng ánh lên vẻ mãn nguyện. Bà biết, con trai bà đang làm những điều vĩ đại, dù có thể nó sẽ mang lại nhiều rắc rối. Họ đã hoàn toàn tin tưởng vào Lâm Dịch.
Trong lúc mọi người đang hăng say thực hành, Lâm Dịch liếc nhìn về phía Lâm phụ, khẽ gật đầu. Lâm phụ hiểu ý, bước đến bên cạnh, khẽ nói: "Con cứ đi đi, ở đây ta và Đại Trụ sẽ lo liệu." Lâm Dịch gật đầu cảm ơn. Hắn đã dặn dò Lâm phụ và Vương Đại Trụ rất kỹ lưỡng về cách tiếp tục hướng dẫn dân làng. Hắn biết, việc chia sẻ tri thức là một chuyện, nhưng việc duy trì và phát triển nó lại là một chuyện khác. Hắn cần những người tin tưởng và có khả năng để tiếp quản.
Hắn chợt nghĩ về lời Lão Hồ, "cái bóng lớn hơn đang dòm ngó." Sự thịnh vượng của làng, dù mới chỉ là những bước khởi đầu, chắc chắn sẽ không thoát khỏi tầm mắt của Trần Thị Gia Tộc. Để đối phó với những thế lực đó, hắn không chỉ cần sự đoàn kết nội bộ, mà còn cần phải có thêm thông tin, thêm nguồn lực từ bên ngoài. Và trấn nhỏ gần đó, chính là nơi hắn cần đến. Hắn quyết định đã đến lúc phải mở rộng tầm nhìn, và bắt đầu thiết lập những mối liên hệ mới. Hắn đã trao cho dân làng những công cụ để tự cường, giờ là lúc hắn phải tìm kiếm những công cụ để bảo vệ sự tự cường đó. Hắn quay người, bước nhanh ra khỏi làng, để lại phía sau tiếng nói cười rộn rã và những tia hy vọng mới đang bùng cháy trong lòng Thôn Làng Sơn Cước.
***
Khi Lâm Dịch bước chân vào trấn, ánh nắng chiều đã ngả vàng nhạt, mang theo chút se lạnh đặc trưng của vùng núi. Tiếng xe ngựa lăn bánh trên những con đường đất nện, tiếng rao hàng của các tiểu thương, và tiếng trò chuyện ồn ào của người qua lại tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống nơi thị trấn. Mùi hương của thức ăn đường phố, của thảo dược khô từ các tiệm thuốc, và cả mùi mồ hôi của đám đông hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác vừa xa lạ vừa thân thuộc đối với Lâm Dịch. Đối với một người xuyên không như hắn, mỗi lần rời làng là một lần bước vào một thế giới khác, một thế giới mà hắn phải vận dụng tối đa khả năng quan sát và suy luận của mình.
Hắn đi thẳng đến Tiệm thuốc Vạn Xuân, một cửa tiệm nhỏ nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh. Kiến trúc của tiệm khá đơn giản, với một tấm biển gỗ đã bạc màu treo lủng lẳng phía trên, nhưng bên trong lại tỏa ra một mùi hương đặc trưng của các loại thảo dược khô, nồng nàn và dễ chịu. Bước vào trong, Lâm Dịch thấy một người đàn ông trung niên với gương mặt khắc khổ, đeo kính gọng tre, đang cặm cụi cân thuốc trên một chiếc cân đồng cũ kỹ. Đó chính là Chủ tiệm thuốc Vạn Xuân, một người nổi tiếng là nghiêm túc và ít nói, chỉ tập trung vào công việc của mình.
Tiếng chuông gió nhỏ kêu leng keng khi Lâm Dịch bước vào, nhưng Chủ tiệm thuốc Vạn Xuân không hề ngẩng đầu lên, vẫn tập trung vào từng loại dược liệu. Lâm Dịch đứng chờ một lát, quan sát những kệ tủ gỗ đầy ắp các loại thuốc, từ những loại thảo mộc thông thường cho đến những loại quý hiếm hơn được cất giữ cẩn thận trong các hộp gỗ. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của từng loại lá, rễ cây, như thể đang hấp thụ tri thức từ chúng. Sau khi vị chủ tiệm gói ghém xong đơn thuốc cho khách trước, ông ta mới ngẩng đầu lên, đôi mắt mệt mỏi nhưng vẫn sắc bén nhìn thẳng vào Lâm Dịch.
"Cậu cần gì?" Giọng Chủ tiệm thuốc Vạn Xuân trầm và khô khốc, không một chút biểu cảm.
Lâm Dịch tiến lại gần quầy, thái độ cẩn trọng và lễ phép. "Vãn bối muốn mua một vài loại thảo dược và ít phèn chua để thanh lọc nước. Không biết quý điếm có không?" Hắn đưa ra một mảnh giấy nhỏ, trên đó ghi rõ tên các loại thảo dược thông thường như cam thảo, gừng khô, lá tía tô – những loại có tác dụng bồi bổ sức khỏe, giải cảm, và cả phèn chua – một vật phẩm quan trọng để xử lý nước uống cho dân làng.
Chủ tiệm thuốc Vạn Xuân cầm lấy mảnh giấy, liếc nhanh qua. "Có cả." Ông ta đáp cụt lủn, rồi bắt đầu quay lưng lại, với đôi tay thoăn thoắt tìm kiếm các loại dược liệu trên kệ. "Loại nào, số lượng bao nhiêu?" Ông ta hỏi, không thèm nhìn Lâm Dịch lấy một cái.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. Hắn đã quen với thái độ này của những người làm nghề lâu năm, những người coi trọng công việc hơn lời nói. "Cứ lấy cho ta số lượng này, mỗi loại một cân. Và cho ta hỏi thêm," Lâm Dịch nói, cố gắng thêm vào câu hỏi một cách tự nhiên nhất có thể, "dạo này trấn có gì mới lạ không, hay có tin tức gì đáng chú ý không? Nghe nói gần đây tình hình biên giới không được yên ổn lắm." Hắn muốn thử dò la thông tin, không chỉ về thị trường mà còn về tình hình chính trị, xã hội – những điều sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến sự an nguy của Thôn Làng Sơn Cước.
Chủ tiệm thuốc Vạn Xuân vẫn không biểu cảm, tay ông ta vẫn cặm cụi cân từng loại thảo dược, đặt chúng vào những túi giấy nhỏ. Thỉnh thoảng, ông ta liếc nhìn Lâm Dịch qua cặp kính, như thể đang đánh giá hoặc dò xét. Mùi thảo dược nồng nàn hơn khi ông ta mở các hũ chứa. Sau một lúc im lặng, ông ta mới cất tiếng, giọng vẫn đều đều: "Tin tức thì nhiều, nhưng đáng chú ý thì chẳng có mấy. Vẫn là chuyện giá cả leo thang, thuế má nặng nề. Còn biên giới... thì vẫn vậy. Quan lại vẫn cứ hối lộ, bọn cướp vẫn hoành hành. Chẳng có gì mới." Ông ta nói, rồi đưa cho Lâm Dịch các túi thảo dược và một cục phèn chua đã được gói kỹ. "Tổng cộng là ba mươi đồng."
Lâm Dịch móc ra ba mươi đồng bạc lẻ, đặt lên bàn. Hắn hiểu rằng, với những người như Chủ tiệm thuốc Vạn Xuân, tin tức quan trọng nhất là những tin tức ảnh hưởng trực tiếp đến chén cơm manh áo của họ. Tuy nhiên, qua vài lời ngắn ngủi đó, hắn cũng nắm bắt được phần nào tình hình chung: sự suy thoái của vương triều vẫn tiếp diễn, quan lại vẫn mục ruỗng, và nguy cơ từ bên ngoài vẫn luôn hiện hữu. Đây là những thông tin tuy nhỏ nhặt nhưng lại vô cùng quý giá, giúp hắn có cái nhìn toàn cảnh hơn về thế giới bên ngoài làng.
"Đa tạ chủ tiệm." Lâm Dịch nói, nhận lấy các túi đồ. Hắn không nán lại lâu hơn, biết rằng việc dò hỏi quá nhiều sẽ gây sự chú ý không cần thiết. "Vãn bối xin cáo từ."
Khi Lâm Dịch bước ra khỏi Tiệm thuốc Vạn Xuân, ánh nắng đã gần như tắt hẳn, chỉ còn lại những vệt cam đỏ cuối cùng trên đường chân trời. Khí trời càng lúc càng se lạnh. Hắn siết chặt các túi thảo dược trong tay, cảm nhận sự thô ráp của chúng. Mặc dù không thu thập được tin tức gì quá chấn động, nhưng cuộc tiếp xúc này đã mở ra một kênh thông tin mới, một mối quan hệ mới. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Để bảo vệ Thôn Làng Sơn Cước, hắn cần phải hiểu rõ hơn về thế giới bên ngoài, về những quy luật ngầm của nó. Việc giao thương với bên ngoài, đặc biệt là với Chủ tiệm thuốc Vạn Xuân này, có thể là nền tảng cho một mạng lưới lớn hơn, một nguồn cung cấp quan trọng cho những kế hoạch tương lai của hắn. Sự thịnh vượng của làng sẽ ngày càng rõ rệt, và cùng với đó, sự chú ý từ những "bóng lớn" như Trần Thị Gia Tộc chắc chắn sẽ không thể tránh khỏi. Hắn phải chuẩn bị, không chỉ cho bản thân và gia đình, mà cho tất cả những người đã đặt niềm tin vào hắn. Trên con đường trở về làng, trong màn đêm dần buông xuống, Lâm Dịch cảm thấy một gánh nặng mới, nhưng cũng là một quyết tâm sắt đá hơn bao giờ hết. Hắn biết, chặng đường phía trước sẽ còn nhiều gian nan, nhưng hắn sẽ không lùi bước.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.