Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 41: Tiếng Xì Xào Ở Làng Sơn Cước

Ánh nắng ban mai len lỏi qua khe cửa sổ gỗ, rải những vệt vàng nhạt lên nền nhà đất nện của gia đình Lâm Dịch. Không còn cái lạnh lẽo, heo hút của những buổi sáng chỉ có cháo loãng và rau dại, căn bếp nhỏ giờ đây ngập tràn mùi thơm ấm áp, quyến rũ của cháo thịt rừng nấu cùng củ quả. Hơi nóng từ nồi cháo bốc lên, mang theo hương vị đậm đà của xương hầm, của những miếng thịt săn chắc được cắt nhỏ, xen lẫn vị ngọt bùi của khoai rừng và vị chua nhẹ của dưa muối.

Lâm mẫu, với gương mặt phúc hậu và đôi mắt giờ đây bớt đi vẻ lo âu thường trực, tỉ mỉ múc từng bát cháo đầy đặn. Bà khẽ nhíu mày khi nhìn thấy những sợi tóc mai của mình, bạc đi theo năm tháng lam lũ, nhưng khóe môi lại giãn ra thành một nụ cười mãn nguyện khi nhìn ba cha con ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế dài. Lâm phụ, người đàn ông chất phác với làn da rám nắng và bàn tay chai sạn, đã không còn ho ra tiếng khù khụ mỗi sáng. Sắc mặt ông hồng hào hơn, ánh mắt trở nên tinh anh, lấp lánh niềm vui.

“Dịch nhi à, món dưa muối con chỉ làm thật kỳ diệu, không chỉ ngon mà còn giúp bữa ăn thêm đưa cơm,” Lâm mẫu nói, giọng bà ấm áp và tràn đầy sự tự hào. Bà gắp thêm một miếng dưa muối vàng ươm, giòn tan vào bát của Lâm Dịch. Mấy tháng nay, bà đã thành thạo việc muối dưa, phơi khô thịt, hun khói cá theo những chỉ dẫn khó hiểu ban đầu của con trai. Kết quả thì quá đỗi bất ngờ. Những loại thực phẩm vốn dễ hư hỏng giờ đây có thể tích trữ cả mùa, không những không mất đi hương vị mà còn trở nên phong phú hơn, giúp bữa ăn gia đình luôn có thêm món lạ miệng.

Lâm phụ gật đầu lia lịa, tay ông thoăn thoắt đưa bát cháo lên miệng. “Đúng vậy, ta cảm thấy khỏe hơn hẳn, làm việc cũng không còn mệt nhọc như trước.” Ông vỗ nhẹ vào bắp tay, nơi những thớ cơ đã bắt đầu săn chắc trở lại sau thời gian dài được bồi dưỡng. Cả nhà đều nhận thấy sự thay đổi rõ rệt trong sức khỏe của ông. Không còn những cơn đau lưng hành hạ, không còn thở dốc khi vác nặng. Sức khỏe được cải thiện đã giúp ông làm việc hiệu quả hơn, và cũng khiến ông vui vẻ, lạc quan hơn rất nhiều.

Tiểu Nguyệt, đứa em gái nhỏ của Lâm Dịch, ngồi bên cạnh anh, mái tóc đen bù xù vì vừa ngủ dậy. Má cô bé đã phúng phính hơn trước rất nhiều, không còn vẻ xanh xao, thiếu sức sống. Đôi mắt to tròn, ngây thơ của cô bé lấp lánh khi Lâm Dịch dùng thìa gạt nhẹ một miếng thịt nhỏ vào bát của mình. Cô bé cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông gió, vang vọng khắp căn nhà, xua đi mọi u ám của đói nghèo.

Lâm Dịch lặng lẽ quan sát cha mẹ và em gái. Hắn không nói nhiều, chỉ mỉm cười nhẹ. Trong nội tâm hắn, một cảm giác ấm áp lan tỏa, xen lẫn chút hài lòng. Đây chính là thành quả của những nỗ lực không ngừng nghỉ, của những đêm dài trăn trở, của việc áp dụng tri thức hiện đại vào thế giới cổ đại khắc nghiệt này. Hắn nhớ lại những ngày đầu xuyên không, khi mà miếng ăn còn là nỗi lo thường trực, khi mà cái chết rình rập mỗi ngày. Giờ đây, cảnh tượng gia đình sum vầy, no đủ, khỏe mạnh này chính là động lực lớn nhất của hắn.

*Sự thay đổi này quá rõ ràng, khó mà không khiến người khác chú ý,* hắn tự nhủ. Hắn biết, sự sung túc này không thể nào che giấu mãi được trong một thôn làng nhỏ bé, nơi mọi thứ đều được nhìn thấy, được bàn tán. Ngay cả khi hắn đã cố gắng tiết chế, cố gắng không quá phô trương, thì những chiếc bẫy cải tiến, những món ăn mới lạ, những gương mặt tươi tắn của gia đình hắn cũng đã nói lên tất cả. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng đôi khi, chính nó cũng có thể trở thành một mũi dao hai lưỡi, thu hút những ánh mắt không mong muốn. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, hắn phải nghĩ đến cách sinh tồn trong sự chú ý, sự dòm ngó. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cháo thịt ấm nồng và mùi dưa muối thanh mát. Bữa ăn ấm cúng này là khởi đầu cho một ngày mới, nhưng cũng là khởi đầu cho những thách thức mới.

***

Khi ánh nắng đã lên cao, xuyên qua những tán lá cây xanh mướt, rọi thẳng xuống giếng làng, nơi những người phụ nữ thường tụ tập để lấy nước và trao đổi những câu chuyện phiếm. Tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó xa xa, tiếng gà gáy thưa thớt, và tiếng động vật từ phía bìa rừng vọng lại, tạo nên một bản hòa tấu quen thuộc của cuộc sống thôn dã. Mùi khói gỗ từ các căn bếp, mùi đất ẩm sau những hạt sương đêm, và mùi mồ hôi của những người nông dân bắt đầu công việc đồng áng, tất cả hòa quyện vào không khí buổi sáng.

Thím Ba, người phụ nữ nổi tiếng khắp làng với tài năng thêu thùa và... buôn chuyện, đang kéo Lão Hứa lại gần bên giếng. Lão Hứa, với gương mặt rám nắng và quần áo bạc màu vì sương gió, vốn là một người ít nói, nhưng trước sự nhiệt tình của Thím Ba thì cũng đành phải lắng nghe. Ánh mắt lanh lợi của Thím Ba không ngừng liếc về phía căn nhà của Lâm Dịch, nơi có thể lờ mờ thấy Lâm phụ đang tỉ mẩn sửa lại hàng rào bằng những dụng cụ có vẻ mới mẻ hơn hẳn những gì ông vẫn dùng trước đây. Một chiếc rìu với lưỡi sáng loáng, một cái đục nhỏ mà Lão Hứa chưa từng thấy bao giờ.

“Ngươi xem, gia đình nhà Lâm Dịch kia kìa,” Thím Ba thì thầm, giọng bà ta khẽ khàng nhưng đầy vẻ sốt sắng, “bữa nào cũng thịt thà, không còn gầy yếu như trước nữa. Mấy hôm nay còn thấy họ phơi thịt khô, làm dưa muối cả đống. Chẳng biết kiếm đâu ra mà nhiều thế. Ngày trước thì xanh xao như cái lá úa, giờ thì ai nấy đều hồng hào, khỏe mạnh.” Bà ta nhướn mày, ánh mắt ẩn chứa sự tò mò không che giấu và một chút ghen tị ngầm. Bộ quần áo lòe loẹt, dù đã sờn cũ, vẫn không làm giảm đi vẻ thích thú khi bà ta có chuyện để bàn tán.

Lão Hứa gật gù, ánh mắt ông vừa ngạc nhiên vừa có chút thèm muốn khi nhìn thấy một chiếc bẫy thú được Lâm Dịch chế tạo đang treo trên tường nhà anh. Chiếc bẫy được làm từ gỗ và dây mây, nhưng cấu trúc của nó có vẻ phức tạp và tinh xảo hơn nhiều so với những chiếc bẫy thông thường mà dân làng vẫn dùng. “Đúng là lạ thật,” Lão Hứa nói, giọng ông trầm đục, “thằng Lâm Dịch đó từ ngày bị bệnh một trận là như biến thành người khác. Không chỉ săn giỏi, còn biết đủ thứ lạ lùng. Nhìn mấy cái bẫy của nó xem, chắc chắn là khác biệt. Mà ta còn nghe nói, mấy ngày nay nó còn chỉ cho Tôn Bá làm ra mấy cái công cụ mới lạ lắm, nghe đâu còn hiệu quả hơn cả những thứ của thợ rèn ngoài trấn.” Ông ta liếc nhìn Thím Ba, như muốn tìm kiếm sự đồng tình.

Trong lúc hai người đang râm ran bàn tán, Đại Nương Lý đi ngang qua, trên tay bà là một chiếc xô gỗ đựng đầy nước. Khuôn mặt phúc hậu của bà hằn rõ những nếp nhăn của tuổi tác và lao động, nhưng ánh mắt bà vẫn đầy vẻ hiền từ. Bà nghe loáng thoáng lời bàn tán của Thím Ba và Lão Hứa, và bà lắc đầu thở dài. Một cảm giác lo lắng len lỏi trong lòng bà, không phải vì ghen tị, mà vì một dự cảm không lành. Bà biết, cái nghèo đói cùng cực trước đây đã khiến gia đình Lâm Dịch chịu nhiều khổ cực, nhưng giờ đây, sự sung túc bất ngờ này lại có thể mang đến những rắc rối khác.

“Cây to thì gió lớn...” Đại Nương Lý lẩm bẩm, giọng bà khẽ khàng nhưng đủ để hai người kia nghe thấy. Bà nhìn về phía căn nhà của Lâm Dịch, nơi có tiếng cười trong trẻo của Tiểu Nguyệt vọng ra, rồi lại nhìn về phía chân trời, nơi những ngọn núi hùng vĩ bao bọc thôn làng. “Chỉ sợ cái tốt của chúng lại rước họa vào thân.” Bà nói xong, không đợi phản ứng của Thím Ba và Lão Hứa, liền bước đi, tiếng guốc gỗ lộp cộp trên đường đất nện.

Thím Ba và Lão Hứa nhìn theo bóng lưng của Đại Nương Lý, rồi lại quay sang nhìn nhau. Ánh mắt họ có chút suy tư, nhưng sự tò mò và thói quen buôn chuyện vẫn nhanh chóng lấn át. Sự thịnh vượng của gia đình Lâm Dịch không chỉ là một chủ đề hấp dẫn, mà còn là một thước đo để họ so sánh với cuộc sống khó khăn của chính mình. Những ánh mắt nhìn trộm, những lời bàn tán xì xào bắt đầu lan ra khắp làng, như những gợn sóng nhỏ trên mặt hồ, dần dần khuấy động sự bình yên vốn có.

***

Chiều tà, gió nhẹ thổi qua những rặng tre rì rào, mang theo cái se lạnh của buổi hoàng hôn. Mặt trời bắt đầu xuống núi, nhuộm cả không gian bằng một màu vàng cam ấm áp. Khói bếp từ những căn nhà trong làng lãng đãng bay lên, hòa vào không khí, tạo nên một bức tranh thôn dã đầy thi vị. Mùi khói gỗ và mùi đất ẩm quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của làng quê.

Lâm Dịch bước đi chậm rãi trên con đường đất nện quen thuộc, giả vờ như đang kiểm tra các luống rau mới trồng bên đường hoặc xem xét tình hình chung của làng. Hắn không còn là thiếu niên gầy gò, xanh xao ngày nào. Dù thân hình vẫn còn mảnh khảnh, nhưng giờ đây Lâm Dịch toát ra một vẻ điềm tĩnh, tự tin, và đôi mắt hắn sâu thẳm ẩn chứa sự sắc bén của một người từng trải. Trang phục thô sơ, vá víu trên người hắn giờ đây không còn vẻ túng thiếu, mà là sự giản dị, thiết thực.

Từng bước chân của hắn đều như có chủ ý, nhưng sâu thẳm bên trong, hắn đang quan sát, đang lắng nghe. Hắn nhận thấy rõ những ánh mắt dõi theo mình, những tiếng thì thầm đột ngột ngừng bặt khi hắn đi qua. Không còn là những ánh mắt thương hại hay coi thường như những ngày đầu hắn xuyên không đến đây, khi hắn còn là một kẻ bệnh tật, vô dụng. Giờ đây, những ánh mắt ấy chất chứa đủ mọi cung bậc cảm xúc: sự tò mò về những gì đã xảy ra, sự ngưỡng mộ đối với những thành quả mà hắn mang lại cho gia đình và một phần nào đó cho làng, nhưng cũng ẩn chứa sự hoài nghi về nguồn gốc của những điều đó, và cả sự ghen tị không thể che giấu. Cảm giác những ánh mắt đó như chạm vào da thịt hắn, tạo nên một áp lực vô hình nhưng rất rõ ràng.

Hắn đi về phía gốc cây đa già ở đầu làng, nơi Lão Hồ thường ngồi trầm ngâm nhìn về phía chân núi. Lão Hồ vẫn với dáng vẻ gầy gò, lưng còng, mái tóc bạc phơ như sương tuyết. Đôi mắt tinh anh của ông thường nheo lại khi quan sát, và giờ đây, ông cũng đang nhìn xa xăm về phía những đỉnh núi mờ ảo trong ánh chiều tà.

“Lão Hồ, người có thấy dân làng dạo này nhìn con có gì khác không?” Lâm Dịch lên tiếng, giọng hắn trầm ấm nhưng mang theo chút suy tư. Hắn ngồi xuống bên cạnh Lão Hồ, hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành của núi rừng, cố gắng xua đi những cảm giác nặng nề trong lòng.

Lão Hồ không quay đầu lại, đôi mắt vẫn dán vào đường chân trời. “Chẳng qua là họ thấy được cái khác biệt mà thôi.” Giọng ông khàn khàn, chậm rãi, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sự từng trải. “Sự sung túc của nhà con, cái cách con thay đổi làng, đều khiến họ vừa ngưỡng mộ, vừa tò mò, lại vừa sợ hãi. Con người ta, vốn là như vậy. Khi thấy người khác vượt lên, người ta sẽ tự h���i, sẽ so sánh, và sẽ nảy sinh đủ thứ tâm tư.”

Lâm Dịch im lặng một lúc, lắng nghe từng lời của Lão Hồ. Hắn biết Lão Hồ nói đúng. Trong thế giới hiện đại, sự cạnh tranh là điều hiển nhiên, nhưng trong một cộng đồng nhỏ bé, khép kín như thế này, sự khác biệt quá lớn có thể phá vỡ sự cân bằng mong manh. “Con chỉ muốn gia đình được ấm no, dân làng đỡ khổ… Nhưng có lẽ con đã quá vội vàng?” Hắn hỏi, trong lòng thoáng chút hối tiếc. Hắn đã quá tập trung vào việc cải thiện đời sống, mà quên mất đi những hệ lụy xã hội. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng đôi khi, sự tồn tại bình yên lại cần đến sự ẩn mình.

Lão Hồ cuối cùng cũng quay đầu lại, đôi mắt tinh anh của ông nhìn thẳng vào Lâm Dịch. “Không vội vàng thì không có được ngày hôm nay, không có được những bữa cháo thịt thơm lừng, không có được những khuôn mặt tươi rói của cha mẹ con và Tiểu Nguyệt. Không vội vàng, thì Thôn Làng Sơn Cước sẽ vẫn là cái ổ chuột, cái nơi bị áp bức đến cùng cực.” Ông dừng lại một chút, khẽ ho khan. “Nhưng vội vàng, thì càng dễ bị gió lớn thổi đổ. Con phải biết, cái gai càng to, càng dễ bị người ta nhổ bỏ. Nhất là khi có những cái bóng lớn hơn đang dòm ngó.”

Cái “bóng lớn hơn” mà Lão Hồ nhắc đến, Lâm Dịch hiểu rõ đó là Trần Thị Gia Tộc. Hắn đã từng nghe Lão Hồ cảnh báo về chúng, về sự thối nát của quan trường, về quyền lực của những thế gia địa phương. Sự thịnh vượng của làng, dù nhỏ bé, chắc chắn sẽ không thoát khỏi tầm mắt của những kẻ tham lam đó. Lão Hồ không trực tiếp nhắc tên, nhưng ánh mắt ông đầy vẻ lo lắng, như thể đã nhìn thấy trước những tai họa sắp ập đến.

“Lão Hồ nói phải.” Lâm Dịch gật đầu, trong lòng hắn một lần nữa khẳng định lại quyết tâm của mình. Hắn không thể quay đầu lại. Những gì hắn đã làm, không chỉ vì gia đình mình, mà còn vì cả thôn làng. Hắn đã gieo mầm hy vọng, đã nhóm lên ngọn lửa của sự thay đổi. “Vậy con nên làm gì, Lão Hồ?”

Lão Hồ thở dài, tay ông khẽ vuốt chòm râu bạc. “Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Giờ đây, con phải kiên định hơn bao giờ hết, và phải thận trọng hơn gấp bội. Sự giàu có này sẽ là một cái bánh ngon, nhưng cũng là một cái bẫy. Con cần phải biết ai là người thật sự đứng về phía mình, và ai chỉ muốn lợi dụng con. Con cần phải chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất, vì một khi cái bóng lớn kia đã vươn đến, thì mọi thứ sẽ không còn đơn giản nữa.”

Lâm Dịch hiểu. Lời cảnh báo của Lão Hồ không chỉ là về những lời đàm tiếu trong làng, mà là về một cuộc đối đầu lớn hơn, phức tạp hơn. Hắn đã tạo ra sự thịnh vượng, và giờ đây hắn phải bảo vệ nó. Hắn phải bảo vệ gia đình, bảo vệ những người đã tin tưởng hắn, và bảo vệ cái thôn làng đang dần hồi sinh này.

Trong ánh chiều tà, Lâm Dịch nhìn về phía chân núi, nơi những ngọn khói bếp vẫn lãng đãng bay lên, nơi cuộc sống bình dị vẫn đang diễn ra. Hắn cảm thấy một gánh nặng trên vai, nhưng cũng là một sự kiên định sắt đá. Hắn không mơ mộng làm anh hùng, nhưng hắn sẽ không để bất cứ ai phá hoại những gì hắn đã dày công xây dựng. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hắn sẽ dùng nó để chống lại mọi giông bão. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và hắn biết rằng để có được cuộc sống bình yên, hắn phải tự mình chiến đấu, bằng mọi giá.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free