Lạc thế chi nhân - Chương 40: Bảo Quản Lương Thực: Nền Tảng Cho Tương Lai
Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ ráng chiều cuối cùng còn vương trên những mái nhà tranh vách đất của Thôn Làng Sơn Cước. Lời cảnh báo của Lão Hồ, "cây to thì gió lớn", vẫn văng vẳng bên tai Lâm Dịch, găm sâu vào tâm trí hắn như một lời nguyền định mệnh. Hắn nhìn theo bóng lưng gầy gò, còng xuống của vị trưởng lão khuất dần sau rặng tre, cảm giác nặng trĩu trong lòng không vơi đi mà còn tăng thêm gấp bội. Cái "sự thịnh vượng" mà hắn đang cố gắng gieo mầm, một mặt là hy vọng, mặt khác lại là lưỡi dao hai lưỡi có thể cắt đứt sự bình yên mong manh mà gia đình hắn và dân làng đang có. Hắn không mơ mộng, không ảo tưởng về một thế giới công bằng. Tri thức là vũ khí, đúng vậy, nhưng quyền lực và sự tàn khốc của sinh tồn đôi khi còn mạnh hơn bất kỳ lý lẽ nào.
Đêm đó, trong căn nhà nhỏ ấm cúng, tiếng củi cháy lách tách trong bếp như một nhịp điệu quen thuộc, xua tan đi phần nào cái lạnh buốt của màn đêm vùng biên thùy. Mùi khói bếp thoang thoảng quyện cùng hương vị còn sót lại của bữa tối đậm đà, mang đến một bầu không khí yên bình đến lạ. Nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, sự yên bình đó chỉ là một tấm màn che phủ cho những lo toan sâu sắc. Hắn ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, ánh mắt nhìn Lâm mẫu đang cẩn thận cất dọn những phần thức ăn thừa. Một vài miếng thịt rừng còn đỏ tươi, vài cọng rau xanh mướt, tất cả đều là thành quả quý giá từ những chuyến đi săn vất vả. Nhưng hắn biết, chỉ trong vài ngày tới, nếu không được xử lý đúng cách, chúng sẽ nhanh chóng hư hỏng, biến thành thứ bỏ đi, một sự lãng phí đáng tiếc trong một thế giới mà lương thực là vàng.
"Mẫu thân," Lâm Dịch cất tiếng, giọng hắn trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự chắc chắn. "Số thịt này nếu không xử lý kỹ sẽ hỏng mất. Con có cách để giữ chúng được lâu hơn, không để phí phạm."
Lâm mẫu, dáng người nhỏ nhắn, lam lũ nhưng đôi tay chai sạn vẫn thoăn thoắt dọn dẹp, khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt bà thoáng chút hoài nghi. Khuôn mặt bà hằn rõ dấu vết thời gian, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ kiên cường quen thuộc. "Cách gì chứ, Dịch nhi? Từ đời cha ông ta vẫn chỉ có phơi nắng hay ướp muối sơ sài thôi. Thịt cá mà để lâu thì không hỏng mới là lạ." Giọng bà chất phác, mang theo sự chấp nhận những quy luật tự nhiên khắc nghiệt mà họ đã sống chung hàng đời nay. Bà đã quen với việc phải cố gắng ăn hết thức ăn thật nhanh, hoặc chấp nhận lãng phí một phần khi trời nồm ẩm hay nóng bức.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. Hắn biết, để thuyết phục những người đã quen với lối sống cũ kỹ, hắn không thể chỉ nói suông. Hắn cần phải giải thích một cách cặn kẽ, nhưng cũng phải đủ dễ hiểu. "Mẫu thân, thịt và cá hỏng là vì có những thứ rất nhỏ bé, mắt thường không thấy được, chúng sống trong đó và làm thối rữa thức ăn. Để giữ chúng được lâu, chúng ta phải làm cho những thứ ấy không sống được nữa." Hắn dùng tay vẽ vài đường trên mặt bàn, cố gắng hình dung ra cấu trúc vi sinh vật mà không có từ ngữ tương ứng trong thế giới này. "Có nhiều cách. Cách ướp muối, chúng ta có thể ướp sâu hơn, để muối thấm vào tận bên trong, rút hết nước ra ngoài. Hoặc là phơi khô hoàn toàn, đến mức không còn một giọt nước nào trong thịt nữa. Hoặc, chúng ta có thể dùng khói."
Lâm mẫu đặt chiếc bát xuống, nét mặt bà dần trở nên nghiêm túc hơn. "Dùng khói? Khói bếp ư?" Bà tò mò, nhưng vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng. Trong tiềm thức của bà, khói chỉ đơn thuần là sản phẩm của lửa, làm đen và ám mùi thức ăn chứ không phải là thứ để bảo quản.
"Đúng vậy, mẫu thân. Khói có những chất đặc biệt, chúng có thể ngăn những thứ nhỏ bé ấy phát triển. Hơn nữa, mùi khói còn giúp xua đuổi côn trùng. Chúng ta có thể hun khói thịt cá đã được ướp muối và phơi sơ qua. Vừa thơm ngon hơn, lại vừa giữ được rất lâu." Lâm Dịch giải thích, ánh mắt hắn lấp lánh sự tự tin của người có tri thức. "Con đã nghĩ đến việc xây một cái lò hun khói riêng, hoặc ít nhất là một cái giàn hun khói thật kín đáo, để khói có thể bao trùm đều lên thực phẩm."
Lâm Tiểu Nguyệt, nãy giờ vẫn ngồi bên cạnh, đôi mắt to tròn ngây thơ dõi theo cuộc trò chuyện của ca ca và mẫu thân, giờ đây không nén được sự tò mò. "Ca ca, hun khói thế này có thơm không ạ? Có giống như thịt nướng không?" Giọng cô bé líu lo, tràn đầy vẻ hào hứng, dường như đã bị cuốn hút bởi ý tưởng mới mẻ này.
Lâm Dịch xoa đầu Tiểu Nguyệt, khóe môi cong lên thành nụ cười hiếm hoi. "Thơm lắm chứ, Tiểu Nguyệt. Thơm hơn cả thịt nướng nữa. Thịt hun khói sẽ có vị đặc biệt, để dành ăn dần vào những ngày đông lạnh giá, hoặc khi chúng ta không đi săn được." Hắn quay sang Lâm mẫu, thấy ánh mắt bà đã bớt đi sự hoài nghi, thay vào đó là sự suy tư và một chút hy vọng. "Không chỉ thịt cá, rau củ chúng ta cũng có thể làm khô, hoặc muối chua để ăn dần. Con còn nhớ khi ở nhà Trần Thị, họ có những vại dưa muối, củ cải muối, ăn rất ngon mà để được cả mùa." Hắn cố gắng gợi nhớ những điều quen thuộc để Lâm mẫu dễ hình dung và chấp nhận hơn.
Lâm mẫu gật gù, bà đã từng thấy những gia đình khá giả ở thị trấn làm dưa muối, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc tự mình làm với số lượng lớn để dự trữ. "Đúng là có. Nhưng làm như thế có mất nhiều công sức lắm không, Dịch nhi? Một mình ta liệu có làm xuể?" Nỗi lo lắng về công việc nặng nhọc lại hiện lên trong mắt bà.
"Không sao đâu, mẫu thân. Chúng ta sẽ làm từng chút một. Và cả Tiểu Nguyệt cũng có thể giúp mà." Lâm Dịch nhìn cô em gái, cô bé đang gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy quyết tâm. "Cứ coi như đây là một kỹ năng mới mà chúng ta cần học để không còn phải lo lắng về cái đói nữa. Có lương thực dự trữ, chúng ta sẽ vững vàng hơn, không sợ những lúc khó khăn."
Trong đầu Lâm Dịch, lời Lão Hồ lại vang lên: "Sự thịnh vượng của chúng ta có thể sẽ là ngọn lửa thiêu rụi chính mình nếu không biết cách bảo vệ." Và việc bảo vệ không chỉ là vũ lực, mà còn là sự tự cường, sự chuẩn bị. Lương thực dự trữ chính là một phần quan trọng của sự tự cường đó. Nó là nền tảng cho mọi kế hoạch lớn lao hơn sau này. Hắn không thể để gia đình mình, và sau này là cả làng, bị động trước những biến cố tự nhiên hay sự dòm ngó của kẻ ác. Tri thức hiện đại, dù đơn giản đến mấy, cũng có thể tạo ra những thay đổi to lớn trong thế giới này. Và hắn, Lâm Dịch, sẽ là người mang những thay đổi ấy đến, từng bước một, chậm rãi nhưng chắc chắn. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, một cuộc chiến thầm lặng chống lại sự lãng phí, đói nghèo, và sự bất định của thế giới cổ đại này. Nhưng nhìn vào ánh mắt của Lâm mẫu, nhìn thấy sự tin tưởng dần hiện rõ trong đôi mắt bà, hắn biết mình đang đi đúng hướng.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng vàng ươm đã trải khắp sân nhà Lâm Dịch, xua tan đi màn sương sớm lạnh lẽo. Bầu không khí trong sân tràn đầy sự hăng say và một chút tò mò. Tiếng dao thớt lạch cạch xen lẫn tiếng cười trong trẻo của Lâm Tiểu Nguyệt, tiếng gà gáy xa xa, tạo nên một bản hòa tấu bình dị của cuộc sống thôn quê. Mùi thịt tươi, mùi muối biển mặn mà, và một chút mùi khói nhẹ từ bếp củi hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.
Lâm Dịch đứng giữa sân, tỉ mỉ hướng dẫn Lâm mẫu và Tiểu Nguyệt cách xử lý số thịt rừng và cá mà Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu mang về từ chuyến đi săn hôm trước. Hắn đã dành cả buổi sáng để phác thảo một chiếc giàn phơi đơn giản nhưng hiệu quả, và một khu vực hun khói tạm thời phía sau nhà.
"Mẫu thân, khi thái thịt, chúng ta cần thái mỏng và đều tay như thế này," Lâm Dịch vừa nói, vừa dùng con dao sắc bén gọt những thớ thịt đỏ au thành từng lát mỏng tang, chỉ khoảng một phân. "Thái mỏng sẽ giúp thịt dễ khô hơn, và muối cũng dễ thấm vào hơn."
Lâm mẫu, đôi mắt tập trung cao độ, làm theo từng động tác của con trai. Bà đã quen với việc thái thịt dày để nấu canh hoặc nướng, việc thái mỏng thế này thực sự là một kỹ thuật mới mẻ. "Thật không ngờ, thái mỏng thế này lại cần nhiều công phu đến vậy. Trước giờ ta chỉ nghĩ thái cho vừa miệng là được." Giọng bà trầm ngâm, vừa làm vừa suy nghĩ về những điều con trai mình chỉ dẫn.
"Mỗi việc đều có lý do của nó, mẫu thân," Lâm Dịch kiên nhẫn giải thích. "Sau khi thái xong, chúng ta sẽ ướp muối. Muối phải đều khắp miếng thịt, dùng tay xoa nhẹ cho muối thấm vào từng thớ thịt. Nhưng không phải cứ càng nhiều muối là càng tốt. Muối quá nhiều sẽ làm thịt bị mặn chát, khó ăn. Muối vừa đủ sẽ rút hết nước trong thịt ra, nhưng vẫn giữ được vị ngon." Hắn nắm một nhúm muối hạt thô ráp, rắc đều lên từng miếng thịt đã thái, rồi tự tay xoa bóp nhẹ nhàng. Cảm giác thịt mềm mại dưới đầu ngón tay, hòa quyện với những hạt muối li ti, mang đến một cảm giác rất chân thực về sự lao động.
Lâm Tiểu Nguyệt, tay cầm một chiếc rổ nhỏ đựng những miếng cá đã được làm sạch, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò. "Ca ca, con cũng muốn xoa muối!" Cô bé hăng hái đòi giúp.
"Được thôi, Tiểu Nguyệt," Lâm Dịch mỉm cười. "Nhưng con phải rửa tay thật sạch nhé. Và nhớ là xoa nhẹ thôi, không được làm nát thịt cá." Hắn chỉ dẫn cô bé cách xoa muối lên những miếng cá nhỏ. Cô bé, dù còn vụng về, nhưng lại rất tỉ mỉ và cẩn thận, như một người thợ thủ công nhỏ tuổi. Tiếng líu lo của cô bé khi thực hiện nhiệm vụ khiến không khí càng thêm vui vẻ.
Sau khi ướp muối xong, họ bắt đầu phơi thịt và cá. Lâm Dịch đã dựng một giàn phơi đơn giản bằng tre, đặt ở nơi đón nắng và gió tốt nhất. "Giàn phơi phải cao ráo, thoáng khí, tránh xa mặt đất để côn trùng không bò lên được. Và chúng ta phải che chắn cẩn thận khi trời mưa hoặc khi đêm xuống, tránh sương ẩm." Hắn treo từng miếng thịt, từng con cá lên giàn. Những miếng thịt đỏ tươi, những con cá trắng bạc lấp lánh dưới nắng, tạo nên một khung cảnh đầy hy vọng về những bữa ăn no đủ trong tương lai.
Tiếp đó là công đoạn hun khói. Lâm Dịch đã đào một hố nhỏ phía sau nhà, đặt một bếp củi nhỏ bên trong, và làm một cái "lồng" hun khói tạm thời bằng gỗ và lá cây. "Hun khói không phải là nướng. Chúng ta cần lửa nhỏ, chỉ đủ để tạo ra khói. Khói phải nhẹ nhàng bao trùm miếng thịt, không được để thịt bị cháy," hắn giải thích, cẩn thận chọn những loại gỗ khô, ít nhựa để tạo ra làn khói thơm mà không ám mùi hắc. Mùi khói nhẹ nhàng lan tỏa trong không khí, mang theo một hương vị đặc trưng mà cả Lâm mẫu và Tiểu Nguyệt chưa từng ngửi thấy.
Lâm mẫu nhìn những miếng thịt đang từ từ ngả màu vàng sậm dưới làn khói mỏng, đôi mắt bà không còn chút hoài nghi nào. Thay vào đó là sự kinh ngạc và ni���m vui sướng. "Thật không ngờ... Cách này lại giữ được lâu đến vậy mà vẫn giữ được hương vị thơm ngon. Trước giờ, những lúc không đi săn được, cả nhà chỉ biết nhìn nhau lo lắng." Bà đưa tay chạm nhẹ vào một miếng thịt khô đã được phơi nắng vài ngày, cảm nhận sự cứng chắc của nó. "Nếu có thể dự trữ được nhiều như thế này, chúng ta sẽ không còn phải lo đói nữa."
Lâm Dịch gật đầu, trong lòng hắn cũng dâng lên một cảm giác hài lòng. Nhưng ngay lập tức, tâm trí hắn lại quay về với những tính toán thực tế. Hắn nhìn những dụng cụ thô sơ mà họ đang sử dụng: con dao không quá sắc bén, chiếc giàn phơi bằng tre tạm bợ, cái "lồng" hun khói thủ công. Chúng tuy có hiệu quả, nhưng quá trình này tốn nhiều công sức và thời gian. Để có thể sản xuất số lượng lớn, để không chỉ gia đình hắn mà cả Thôn Làng Sơn Cước đều có thể tự cung tự cấp, hắn cần những công cụ tốt hơn, hiệu quả hơn.
"Việc này tuy đơn giản, nhưng để làm được số lượng lớn và hiệu quả, chúng ta cần những công cụ chuyên dụng hơn," Lâm Dịch tự nhủ thầm trong đầu. Một chiếc máy thái thịt thủ công, một hệ thống giàn phơi/sấy khô có thể điều chỉnh nhiệt độ và thông gió, một lò hun khói chuyên nghiệp hơn... Những hình ảnh về các thiết bị từ thế giới cũ lướt qua tâm trí hắn. Hắn biết, trong làng có một người thợ thủ công tài năng, Tôn Bá, người có thể biến những ý tưởng của hắn thành hiện thực. Đây là lúc để mở rộng tầm nhìn, không chỉ dừng lại ở việc bảo vệ gia đình, mà còn là kiến tạo một nền tảng vững chắc cho cả cộng đồng.
***
Sáng hôm sau nữa, bầu trời trong xanh, gió nhẹ lướt qua những tán cây cổ thụ quanh Thôn Làng Sơn Cước. Lâm Dịch một mình tìm đến xưởng thủ công của Tôn Bá. Từ xa, hắn đã có thể nghe thấy tiếng búa đập nhẹ nhàng, tiếng cưa gỗ rèn rè, và tiếng mài kim loại lạch cạch vang vọng trong không gian tĩnh mịch của làng. Mùi gỗ mới, mùi kim loại hăng nồng và mùi than cháy thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí trầm tĩnh nhưng đầy sức sống của lao động.
Xưởng của Tôn Bá là một căn nhà gỗ rộng rãi, nằm hơi tách biệt khỏi những ngôi nhà khác. Bên trong, mọi thứ đều được sắp xếp gọn gàng một cách kỳ lạ, dù có vẻ bụi bặm và lộn xộn đối với người ngoài. Những thanh gỗ đủ loại kích cỡ, những khối kim loại thô và thành phẩm đã được chế tác tinh xảo, những dụng cụ kỳ lạ nằm rải rác trên bàn làm việc. Tôn Bá, một người đàn ông dáng thấp đậm, khuôn mặt khắc khổ nhưng đôi mắt lại sáng quắc và đầy vẻ thông minh, đang cặm cụi gọt đẽo một khúc gỗ lớn. Bàn tay ông chai sạn, hằn rõ dấu vết của năm tháng miệt mài với gỗ và kim loại. Ông ít nói, chỉ khẽ gật đầu chào khi Lâm Dịch bước vào, ánh mắt vẫn không rời khỏi khối gỗ trong tay, như thể mọi sự tập trung của ông đều dồn vào đó.
Lâm Dịch bước vào, không vội vã làm phiền. Hắn đứng lặng yên một lát, quan sát Tôn Bá làm việc. Từng nhát dao, từng nhát đục của ông đều dứt khoát, chính xác, cho thấy một trình độ điêu luyện hiếm có. Hắn biết, đây chính là người hắn cần.
Sau vài phút, Tôn Bá ngừng tay, đặt dụng cụ xuống. Ông ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Lâm Dịch, ánh mắt sắc bén như tia chớp xuyên qua màn khói bụi. "Có việc gì cần ta giúp sao, Lâm Dịch?" Giọng ông trầm và khàn, không chút khách sáo.
"Vâng, Tôn Bá," Lâm Dịch đáp, giọng cũng trầm tĩnh không kém. "Ta muốn nhờ ông làm một vài thứ. Là những thứ chưa từng có ở đây, nhưng ta tin sẽ giúp ích rất nhiều cho dân làng." Hắn không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề. Từ trong túi áo, hắn cẩn thận lấy ra một vài bản phác thảo đơn giản mà hắn đã vẽ vội vàng trong đêm qua. Đó là hình ảnh của một chiếc máy thái thịt thủ công, một hệ thống giàn sấy khô đa tầng có thể điều chỉnh, và một thiết bị hun khói hiệu quả hơn.
Tôn Bá nhận lấy những bản vẽ, đôi mắt ông nheo lại, chăm chú quan sát từng đường nét. Ban đầu, nét mặt ông không biểu cảm, nhưng càng nhìn, đôi lông mày rậm rậm của ông càng nhướng lên cao hơn, vẻ kinh ngạc dần hiện rõ. Ông dùng ngón tay chai sạn lần theo những chi tiết trên giấy, như thể muốn cảm nhận vật thể đó. "Ý tưởng này... quá ư là kỳ lạ," ông lẩm bẩm, giọng nói pha lẫn sự khó hiểu và một chút hứng thú lạ lùng. "Một cỗ máy có thể thái thịt mỏng đều đến vậy? Một cái giàn có thể sấy khô mà không cần nắng? Một lò có thể hun khói mà không làm cháy thực phẩm?"
Lâm Dịch kiên nhẫn giải thích. "Đúng vậy, Tôn Bá. Chiếc máy thái thịt sẽ giúp chúng ta tiết kiệm rất nhiều công sức và thời gian, lại đảm bảo chất lượng đều đặn. Còn giàn sấy khô và lò hun khói, chúng sẽ giúp chúng ta bảo quản lương thực với số lượng lớn, không còn phụ thuộc vào thời tiết hay sự may rủi." Hắn giải thích về nguyên lý thông gió, về cách kiểm soát nhiệt độ, về việc tối ưu hóa luồng khói để đạt hiệu quả cao nhất, sử dụng những từ ngữ đơn giản nhất có thể để ông dễ hình dung.
Tôn Bá im lặng một lúc lâu, đôi mắt ông vẫn dán chặt vào bản vẽ. Trong xưởng, chỉ còn tiếng củi cháy lách tách trong lò rèn nhỏ và tiếng gió lùa qua khe cửa. Cuối cùng, ông ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ phức tạp nhìn Lâm Dịch. "Kỹ thuật này... ta chỉ từng nghe trong những truyền thuyết cổ xưa về Thiên Khuyết Thành, nơi những bậc thợ thủ công có thể biến đá thành vàng, biến gỗ thành thép, tạo ra những cỗ máy thần kỳ phục vụ đời sống." Giọng ông thì thầm, như đang nói với chính mình hơn là với Lâm Dịch. "Họ nói, đó là nơi tập trung tinh hoa của mọi ngành nghề, nơi con người có thể làm chủ tự nhiên bằng trí tuệ và đôi tay. Nhưng đó chỉ là truyền thuyết, ta chưa bao giờ nghĩ lại có ngày được thấy những ý tưởng này hiện hữu."
Cái tên "Thiên Khuyết Thành" vang lên trong không gian xưởng, mang theo một vẻ huyền bí và xa vời. Lâm Dịch không biết nhiều về Thiên Khuyết Thành, nhưng hắn hiểu được sự ngưỡng mộ và khao khát trong lời nói của Tôn Bá. Hắn biết, những gì hắn đưa ra, dù chỉ là những kiến thức cơ bản từ thế giới hiện đại, lại là những điều vượt xa sự hiểu biết thông thường trong thế giới này, thậm chí có thể được coi là "thần kỳ" đối với họ.
"Con không biết về Thiên Khuyết Thành, Tôn Bá," Lâm Dịch thành thật nói. "Nhưng con tin rằng, với tài năng của ông, chúng ta hoàn toàn có thể biến những ý tưởng này thành sự thật. Chúng ta không cần biến đá thành vàng, chỉ cần biến những khúc gỗ, những mảnh sắt thành những công cụ giúp dân làng no đủ hơn, bớt vất vả hơn."
Tôn Bá nhìn Lâm Dịch một lúc lâu, ánh mắt ông từ từ chuyển từ sự kinh ngạc sang sự hứng thú cháy bỏng. Đó là ánh mắt của một người thợ thủ công tài năng đã tìm thấy một thử thách xứng tầm, một cơ hội để vượt qua giới hạn của chính mình. "Ngươi... ngươi có một đầu óc phi thường, Lâm Dịch. Những ý tưởng này, tuy đơn giản, nhưng lại mở ra cả một chân trời mới." Ông vuốt ve bản vẽ, như thể đang chạm vào một kho báu. "Được thôi, ta sẽ thử sức. Ta sẽ dùng hết tài năng của mình để làm ra những thứ này cho ngươi. Nhưng ta cần thời gian. Và... ta cần được làm việc với ngươi. Ngươi phải giải thích cặn kẽ cho ta từng chi tiết, từng nguyên lý vận hành. Ta muốn hiểu thấu đáo những gì ngươi muốn làm."
Lâm Dịch mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm. Hắn biết, hắn đã tìm được một đối tác đáng tin cậy. "Đó là điều con mong muốn, Tôn Bá. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng nó cần có đôi tay tài hoa như ông để biến thành hiện thực. Chúng ta sẽ cùng nhau làm. Cùng nhau, chúng ta sẽ biến Thôn Làng Sơn Cước thành một nơi mà ngay cả Thiên Khuyết Thành trong truyền thuyết cũng phải ngưỡng mộ."
Lời nói của Lâm Dịch không phải là lời khoa trương, mà là một lời hứa hẹn, một tầm nhìn. Hắn biết, sự thịnh vượng mà hắn đang xây dựng sẽ thu hút những ánh mắt dòm ngó. Trần Thị Gia Tộc chắc chắn sẽ không ngồi yên. Nhưng giờ đây, hắn không chỉ có những kỹ năng săn bắn, không chỉ có lương thực dự trữ, mà còn có những công cụ hiệu quả hơn, và một người thợ thủ công tài năng đứng về phía mình. Mối quan hệ hợp tác với Tôn Bá không chỉ là về những chiếc máy móc, mà còn là về việc xây dựng nền tảng cho một "công nghiệp" nhỏ, một sự tự cường kinh tế mà hắn hằng mong muốn.
Tôn Bá gật đầu, khuôn mặt khắc khổ của ông ánh lên một tia sáng. Ông cất cẩn thận những bản phác thảo vào một chiếc hộp gỗ cũ kỹ. "Được. Ta sẽ bắt đầu ngay. Ngươi cứ tin tưởng ở ta."
Lâm Dịch rời xưởng Tôn Bá, bước chân hắn nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Hắn hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành của làng. Mặt trời đã lên cao, những tia nắng vàng óng vương trên những mái nhà, trên những con đường đất. Phía trước, con đường còn rất dài và đầy chông gai. Những âm mưu, đối đầu, và sự tàn khốc của sinh tồn vẫn luôn rình rập. Nhưng ít nhất, giờ đây, hắn đã có thêm một mảnh ghép quan trọng trong kế hoạch của mình. Hắn không cô độc. Hắn có một gia đình để bảo vệ, một cộng đồng để dẫn dắt, một người cố vấn như Lão Hồ, và giờ đây, một người thợ thủ công tài năng như Tôn Bá. Con thuyền Thôn Làng Sơn Cước đang dần được trang bị thêm những "vũ khí" mới, những tri thức mới. Và hắn, Lâm Dịch, sẽ là người cầm lái, kiên cường đưa nó vượt qua mọi giông bão, hướng tới bến bờ của sự tự cường và an bình, dù cho cái giá phải trả có là gì đi nữa.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.