Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 39: Bữa Cơm Ấm No: Kỹ Nghệ Mới Vươn Xa

Đêm buông xuống, mang theo hơi sương lạnh lẽo và một bầu trời đầy sao lấp lánh. Trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, không khí lại ấm áp và rộn ràng khác thường. Một mâm cơm thịnh soạn được bày ra giữa nhà, với những món thịt thú rừng nướng thơm lừng, rau dại luộc và một vò rượu gạo do Lâm phụ ủ.

Lão Hồ, Lâm phụ, Lâm mẫu, Lâm Tiểu Nguyệt cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu quây quần bên mâm cơm. Tiếng cười nói rộn rã, tiếng chén bát va vào nhau lách cách, tạo nên một bản hòa tấu ấm cúng. Mùi khói gỗ từ bếp lửa, mùi thịt nướng thơm lừng và mùi rượu gạo thoang thoảng hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.

Lão Hồ, sau khi uống cạn một chén rượu, đặt mạnh chén xuống bàn, ánh mắt nhìn Lâm Dịch đầy vẻ tán thưởng. Khuôn mặt ông đã không còn vẻ trầm tư thường ngày, thay vào đó là sự mãn nguyện và tin tưởng rõ rệt. "Hôm nay, ta đã được mở mang tầm mắt. Phương pháp của Lâm Dịch quả thực phi thường. Ta đã nghĩ, cuộc đời ta sẽ kết thúc trong cảnh đói kém của làng này, nhưng ngươi đã cho ta thấy một con đường khác." Ông hít một hơi thật sâu, như muốn nuốt trọn không khí ấm áp và tràn đầy hy vọng này. "Nếu cả làng đều biết cách này, cuộc sống của chúng ta sẽ không còn khổ sở như trước nữa. Ta không còn nghi ngờ gì nữa, Lâm Dịch, ngươi chính là hy vọng của Thôn Làng Sơn Cước."

Lâm Dịch chỉ mỉm cười nhẹ. Hắn biết, lời khen ngợi của Lão Hồ không chỉ là lời nói suông, mà còn là sự công nhận, là sự đặt cược vào tương lai. "Con chỉ mong có thể giúp dân làng vượt qua khó khăn. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, Lão Hồ. Nó không chỉ giúp chúng ta săn được con mồi, mà còn giúp chúng ta đối phó với mọi nghịch cảnh." Hắn nói, ánh mắt lướt qua những gương mặt thân thương quanh bàn. Hắn nhìn thấy sự nhẹ nhõm trên khuôn mặt Lâm mẫu, niềm tự hào trong ánh mắt Lâm phụ, sự vui vẻ hồn nhiên của Tiểu Nguyệt, và sự trung thành tuyệt đối của Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu. "Nếu Lão Hồ tin tưởng, con sẵn lòng hướng dẫn mọi người, truyền lại những gì con biết."

Lão Hồ trịnh trọng đứng dậy, cúi đầu cảm ơn Lâm Dịch một cách chân thành. Hành động này của ông khiến tất cả mọi người trong nhà đều bất ngờ. Ông là người lớn tuổi nhất, có uy tín nhất làng, việc ông cúi đầu trước một thiếu niên 17 tuổi là điều chưa từng có. "Không, Lâm Dịch. Ta phải cảm ơn ngươi. Ngươi đã mang đến ánh sáng cho ngôi làng này."

Ông quay sang Lâm phụ và Lâm mẫu, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ. "Đại ca, đại tẩu, hai người đã sinh ra một đứa con tài giỏi, một đứa con sẽ cứu lấy ngôi làng này."

Lâm phụ và Lâm mẫu xúc động không nói nên lời, chỉ biết mỉm cười với đôi mắt rưng rưng.

Lão Hồ quay lại nhìn Lâm Dịch, ánh mắt kiên định. "Ta sẽ đứng ra kêu gọi. Ngươi hãy dạy cho toàn bộ trai tráng trong làng cách chế tạo bẫy mới, cách cải tiến cung tên. Ta tin, với sự hướng dẫn của ngươi, chúng ta sẽ không còn phải lo cái đói nữa." Ông nói, giọng điệu đầy quyết tâm. "Ta sẽ là người đầu tiên ủng hộ ngươi. Ngươi không cô độc đâu."

Lâm Dịch mỉm cười chấp thuận. "Vâng, Lão Hồ. Con sẽ làm hết sức mình." Trong lòng hắn, một kế hoạch lớn hơn đang dần hình thành. Sự thành công của những dụng cụ săn bắn mới không chỉ giải quyết vấn đề lương thực trước mắt, mà còn là bước đệm để hắn giới thiệu thêm nhiều kiến thức hiện đại khác, không chỉ dừng lại ở săn bắn. Thôn Làng Sơn Cước sẽ không còn là một ngôi làng đói nghèo, mà sẽ trở thành một nơi tự cường, đủ sức chống lại sự áp bức từ bên ngoài, đặc biệt là từ Trần Thị Gia Tộc.

Hắn biết, sự giàu có và tự cường của làng có thể sẽ thu hút sự chú ý tiêu cực từ Trần Thị. Cuộc đối đầu lớn hơn chắc chắn sẽ xảy ra. Nhưng giờ đây, với sự tin tưởng của Lão Hồ và sự ủng hộ của dân làng, hắn cảm thấy không còn cô độc. Hắn đã có một đội ngũ, một cộng đồng để bảo vệ và xây dựng. Trí tuệ sẽ là ngọn hải đăng, và sự kiên cường sẽ là con thuyền đưa họ vượt qua mọi giông bão. Cuộc hành trình sinh tồn của Lâm Dịch, giờ đây, không chỉ còn là của riêng hắn.

***

Sáng hôm sau, mặt trời vừa ló rạng, những tia nắng vàng óng ươm lên mái tranh của Thôn Làng Sơn Cước, xua tan lớp sương mỏng còn vương trên những con đường đất. Một ngày mới đã bắt đầu, nhưng không khí trong ngôi nhà nhỏ của Lâm Dịch lại mang một vẻ khác lạ, không còn sự nặng nề của những bữa ăn đạm bạc ngày trước.

Trong bếp, mùi khói gỗ từ bếp lửa vẫn vương vít, hòa quyện với hương thơm của thịt thú rừng nướng, mùi cá khô nồng nàn và thoang thoảng hương rau dại luộc. Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, một mâm cơm thịnh soạn bày ra, lấp lánh dưới ánh sáng ban mai xuyên qua khung cửa sổ. Những miếng thịt rừng màu cánh gián được nướng vừa tới, bốc hơi nghi ngút, xếp cạnh đĩa cá khô đã được nướng giòn rụm, tỏa ra mùi thơm kích thích vị giác. Bên cạnh đó là một đĩa rau cải dại xanh mướt, luộc chín tới, vẫn giữ được độ tươi giòn. Đôi ba củ khoai lang nướng vàng ươm, vỏ cháy xém, ruột mềm ngọt, cùng với một nồi cháo gạo lứt sánh đặc, nóng hổi, nghi ngút khói.

Lâm Dịch ngồi đối diện Lâm phụ, Lâm mẫu và Lâm Tiểu Nguyệt. Lâm mẫu, với dáng người nhỏ nhắn và khuôn mặt đã hằn rõ dấu vết thời gian, giờ đây ánh mắt không còn vẻ lo âu thường trực, mà thay vào đó là sự mãn nguyện và an tâm. Nàng múc cháo cho Lâm phụ, rồi lại cẩn thận gắp một miếng thịt nướng đặt vào bát Lâm Dịch.

"Dịch nhi à," Lâm mẫu cất tiếng, giọng nói dịu dàng như tiếng suối chảy, "nhờ con mà nhà mình giờ mới có được bữa ăn thịnh soạn thế này. Mẹ không còn lo đói nữa rồi. Nhìn Tiểu Nguyệt ăn ngon lành, mẹ thấy lòng mình nhẹ nhõm biết bao." Nàng nhìn sang Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé đang say sưa gặm một miếng thịt nướng, đôi má bầu bĩnh phúng phính, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm vui sướng. Tiếng cười giòn tan của Tiểu Nguyệt khi gặm miếng thịt, cùng tiếng lửa reo tí tách trong bếp, tạo nên một bản nhạc êm đềm, ấm áp.

Lâm phụ, với làn da rám nắng và bàn tay thô ráp của một lão nông, gật gù tán đồng, ánh mắt đầy tự hào nhìn con trai. "Đúng vậy, Tiểu Nguyệt ăn nhiều vào, mau lớn nhé con. Con xem, ca ca con giỏi giang thế này, sau này nhà mình sẽ không phải chịu đói nữa đâu." Ông đưa tay xoa đầu Tiểu Nguyệt, đôi mắt chất phác ánh lên niềm hạnh phúc chân thật.

Tiểu Nguyệt ngẩng đầu lên, khuôn mặt dính đầy mỡ thịt, cười toe toét. "Ca ca giỏi nhất! Thịt ngon quá!" Cô bé lại cắm cúi vào miếng thịt, vẻ hồn nhiên, vô tư lự.

Lâm Dịch nhìn cảnh tượng trước mắt, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp đến lạ. Cái cảm giác này khác xa với sự thỏa mãn khi đạt được thành công trong công việc ở thế giới cũ. Nó là một loại hạnh phúc giản dị, chân thành, xuất phát từ việc bảo vệ và chăm sóc những người thân yêu. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng gương mặt, ghi nhớ từng nụ cười, từng ánh mắt. Đây chính là mục tiêu lớn nhất của hắn khi đặt chân đến thế giới này: sinh tồn, và bảo vệ những giá trị, những con người mà hắn trân trọng.

"Bữa ăn này..." Lâm Dịch chậm rãi suy nghĩ. "Nó không chỉ là thức ăn. Nó là biểu tượng của sự thay đổi, của hy vọng." Hắn nhớ lại những ngày đầu tiên, khi hắn phải vật lộn với từng bữa ăn, từng củ khoai, từng nắm rau rừng. Cái đói là một nỗi ám ảnh dai dẳng, một kẻ thù vô hình nhưng cực kỳ tàn nhẫn. Giờ đây, nỗi ám ảnh đó đã lùi xa, ít nhất là trong căn nhà này.

Tuy nhiên, sự an tâm này chỉ là tạm thời. Lâm Dịch biết rõ, "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," và để sinh tồn một cách bền vững trong thế giới khắc nghiệt này, sự no đủ của một gia đình là chưa đủ. Hắn cần một cộng đồng vững mạnh, một ngôi làng có khả năng tự vệ và phát triển. Sự thịnh vượng cá nhân nếu không có nền tảng vững chắc của cộng đồng sẽ dễ dàng trở thành miếng mồi ngon cho những kẻ mạnh hơn. Hắn không khỏi nghĩ đến Trần Thị Gia Tộc, cái bóng đen luôn lởn vởn quanh Thôn Làng Sơn Cước. Sự sung túc của làng chắc chắn sẽ không thoát khỏi cặp mắt tham lam của chúng. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ. Để giữ được những gì mình có, thậm chí để có thể phát triển, hắn phải chủ động.

Hắn khẽ nhấp một ngụm cháo nóng hổi, cảm nhận vị ngọt của gạo lứt tan chảy trong miệng. "Chúng ta cần phải làm nhiều hơn nữa," hắn thầm nghĩ. "Không chỉ dừng lại ở việc săn bắn. Cần phải cải thiện canh tác, cần phải tìm kiếm những nguồn tài nguyên khác. Của cải dư thừa không chỉ là để ăn, mà còn là để tạo ra tiếng nói, tạo ra sức mạnh." Ánh mắt hắn trở nên kiên định. Tương lai của Thôn Làng Sơn Cước, và của gia đình hắn, sẽ do hắn định đoạt, từng bước một, bằng chính trí tuệ và sự kiên cường của mình.

***

Giữa buổi sáng, ánh nắng mặt trời đã vươn lên cao, trải một tấm thảm vàng óng khắp Thôn Làng Sơn Cước. Không khí ấm áp, trời quang đãng, một ngày hoàn hảo để thực hiện những gì đã được thống nhất đêm qua. Tại một khoảng đất trống rộng rãi ở rìa làng, nơi thường được dùng để phơi lúa hoặc tụ họp, một nhóm trai tráng đang tập trung. Khoảng ba mươi người, với đủ mọi lứa tuổi, từ những thanh niên mười tám đôi mươi cho đến những người đàn ông trung niên đã sạm nắng gió, tất cả đều mang trên mình vẻ tò mò, xen lẫn chút hoài nghi.

Lâm Dịch đứng giữa nhóm người, thân hình gầy gò của hắn có vẻ nhỏ bé hơn so với những người đàn ông vạm vỡ xung quanh, nhưng ánh mắt hắn lại toát lên một vẻ tự tin và điềm tĩnh lạ thường. Bên cạnh hắn là Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, hai người này đứng thẳng tắp, vẻ mặt hăng hái, dường như đã sẵn sàng lao vào bất kỳ công việc gì Lâm Dịch giao phó. Lão Hồ, với tấm lưng còng và mái tóc bạc phơ, đứng hơi xa một chút, dựa vào một gốc cây cổ thụ, đôi mắt tinh anh nheo lại quan sát từng cử động của Lâm Dịch.

"Hôm nay, chúng ta sẽ bắt đầu học những phương pháp mới để săn bắt," Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói không quá lớn nhưng đủ rõ ràng để mọi người đều nghe thấy, át đi tiếng gà gáy xa xăm và tiếng trẻ con chơi đùa ở đầu làng. "Những phương pháp này không chỉ giúp chúng ta săn được nhiều con mồi hơn, mà còn giúp chúng ta an toàn hơn. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hôm nay, chúng ta sẽ mài giũa vũ khí đó."

Hắn đưa tay chỉ vào một chiếc bẫy đơn giản được đặt sẵn trên mặt đất. Đó là một chiếc bẫy kẹp làm từ gỗ và dây gai, thoạt nhìn không khác gì những chiếc bẫy thông thường, nhưng lại có một vài chi tiết tinh vi hơn trong cơ chế kích hoạt và lực kẹp. "Đây là bẫy kẹp cải tiến. Mỗi sợi dây, mỗi khúc gỗ đều phải đặt đúng vị trí. Nó không chỉ dựa vào sức mạnh của vật liệu, mà còn dựa vào trí tu�� của con thú, dựa vào thói quen của chúng."

Một người đàn ông trung niên, với khuôn mặt khắc khổ và đôi tay chai sạn, nhếch mép hoài nghi. "Lâm Dịch à, bẫy thì vẫn là bẫy thôi. Ta đặt bẫy mấy chục năm nay, có khác gì đâu."

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Thúc thúc, những thứ nhỏ bé đôi khi lại tạo nên sự khác biệt lớn. Chiếc bẫy này có cơ chế nhạy hơn, giấu kín hơn, và quan trọng nhất là, nó tận dụng được thói quen di chuyển của những con mồi lớn, thay vì chỉ chờ đợi chúng dẫm phải." Hắn cúi người xuống, cẩn thận tháo lắp từng bộ phận của bẫy, miệng không ngừng giải thích. "Ví dụ, cơ chế kích hoạt này. Nó cần một lực rất nhỏ để hoạt động, nhưng lại khóa chặt con mồi bằng một lực lớn gấp nhiều lần. Và vị trí đặt bẫy, không phải cứ chỗ nào có dấu chân là đặt. Chúng ta cần phải nghĩ như con thú, đoán xem chúng sẽ đi đâu, làm gì."

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch, nhanh chóng đi tới, phụ họa: "Cứ tin Lâm huynh đi! Lần trước, nhờ cái bẫy này mà ta với Nhị Cẩu bắt được con lợn rừng béo tốt đó! Chú Tám mà thấy con lợn đó, chắc chắn sẽ không nói thế đâu!"

Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu lia lịa, khuôn mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng ngời. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Bẫy này hay lắm, đặt một cái là dính ngay!"

Lâm Dịch phớt lờ những lời tán dương của hai người, tiếp tục hướng dẫn chi tiết. Anh chỉ cho họ cách chọn gỗ, cách tẩm ướp dây gai để tăng độ bền, cách giấu bẫy sao cho hòa vào môi trường xung quanh. Anh khuyến khích họ thực hành ngay tại chỗ, chỉ ra những lỗi sai và cách khắc phục. Ban đầu, nhiều người vẫn còn lóng ngóng, buộc nút sai cách, hoặc đặt bẫy quá lộ liễu. Nhưng Lâm Dịch không hề tỏ ra sốt ruột. Hắn kiên nhẫn sửa từng động tác, giải thích lại từng nguyên lý nhỏ nhất.

Sau khi hoàn tất phần bẫy, Lâm Dịch chuyển sang cung nỏ. Hắn cầm lên một chiếc cung gỗ thô sơ, nhưng dây cung được làm từ gân thú đã qua xử lý đặc biệt, và mũi tên có thêm những chiếc lông vũ nhỏ được gắn vào một cách khoa học. "Đây là cung nỏ cải tiến. Một số người đã hỏi, liệu nó có đủ lực không?" Hắn nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở người thanh niên đã hỏi câu đó. "Nó không chỉ nhẹ hơn, mà còn mạnh hơn, và chính xác hơn. Quan trọng là cách chúng ta sử dụng."

Hắn giương cung, động tác dứt khoát nhưng đầy uyển chuyển. Mũi tên được bắn ra, ghim phập vào một thân cây cách đó chừng năm mươi bước, sâu đến quá nửa. Một tràng trầm trồ vang lên.

"Cái cung này nhẹ hơn hẳn, nhưng liệu có đủ lực không?" Một dân làng hỏi lại, vẻ mặt đã bớt hoài nghi hơn.

Lâm Dịch nhặt lấy một chiếc cung khác, đưa cho người đó. "Thúc cứ thử xem." Hắn hướng dẫn họ cách cầm cung, cách giữ thăng bằng, cách hít thở và ngắm bắn. "Tư thế phải chuẩn, mắt phải tập trung. Mũi tên bay xa hay gần, mạnh hay yếu, không chỉ phụ thuộc vào cung, mà còn phụ thuộc vào người bắn." Hắn giải thích về tầm quan trọng của việc chọn gỗ làm cung, cách uốn cong để tạo độ đàn hồi tối ưu, và đặc biệt là cách làm dây cung bền chắc nhưng vẫn dẻo dai. Những chiếc lông vũ gắn ở đuôi mũi tên, mà trước đây dân làng thường chỉ gắn cho đẹp, lại có tác dụng ổn định đường bay, khiến mũi tên đi thẳng và chính xác hơn rất nhiều.

Một vài thanh niên thử nghiệm cung nỏ, kinh ngạc khi thấy mũi tên bay xa và mạnh hơn dự kiến của họ. Tiếng hò reo, tiếng trầm trồ bắt đầu vang lên rộn rã. Sự hoài nghi ban đầu dần tan biến, nhường chỗ cho sự hứng thú và nhiệt tình. "Hay quá! Cung này nhẹ thật!" "Mũi tên bay thẳng tắp!" "Lâm Dịch, làm sao mà ngươi biết được mấy cái này vậy?"

Lâm Dịch chỉ mỉm cười. Hắn không giải thích về vật lý hay khí động học, mà chỉ đơn giản là "kinh nghiệm." Hắn biết, việc truyền đạt tri thức hiện đại vào một thế giới cổ đại cần sự khéo léo và thực tế. Hắn không cần họ hiểu sâu xa nguyên lý, chỉ cần họ thấy được hiệu quả và làm theo hướng dẫn. Trong đầu hắn, "Trí tuệ là vũ khí mạnh nhất" không chỉ là câu nói, mà là kim chỉ nam cho mọi hành động. Hắn đã biến những kiến thức khô khan thành những kỹ năng hữu ích, giúp dân làng cải thiện cuộc sống một cách trực tiếp.

Lão Hồ, từ xa, khẽ gật đầu. Ông đã chứng kiến sự thay đổi trong ánh mắt của những người đàn ông. Từ vẻ uể oải, hoài nghi, họ đã chuyển sang sự hăng hái, tò mò, và cuối cùng là sự phấn khích. Ông biết, Lâm Dịch không chỉ mang đến công cụ mới, mà còn mang đến một luồng gió mới, một tinh thần mới cho Thôn Làng Sơn Cước. Tinh thần của sự thay đổi, của sự cải tiến, thứ mà bao đời nay dân làng đã lãng quên, hoặc không dám nghĩ tới.

Buổi huấn luyện kéo dài cho đến tận trưa, khi mặt trời đã đứng bóng. Dân làng, dù mệt mỏi, nhưng ai nấy đều hớn hở, tay cầm những chiếc cung nỏ mới, hoặc hì hục thử nghiệm những chiếc bẫy tự chế. Một sự thay đổi lớn lao đang diễn ra, từ những điều nhỏ nhặt nhất, dưới sự dẫn dắt của một thiếu niên 17 tuổi. Lâm Dịch nhìn những gương mặt hưng phấn đó, lòng hắn biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, nhưng hắn không còn đơn độc nữa.

***

Khi buổi huấn luyện kết thúc, mặt trời đã ngả về tây, nhuộm vàng cả một góc trời. Gió chiều thổi nhẹ, mang theo hơi mát lành của núi rừng, làm dịu đi cái nắng gay gắt của ban ngày. Lâm Dịch, sau một buổi hướng dẫn miệt mài, ghé qua quán trà nhỏ duy nhất của làng. Quán trà thực chất chỉ là một mái hiên đơn sơ với vài bộ bàn ghế gỗ đã cũ mèm, nằm khuất dưới bóng cây đại thụ. Mùi trà thảo mộc thoang thoảng, hòa cùng mùi đất ẩm và tiếng chim đêm bắt đầu cất tiếng gọi đàn.

Lão Hồ đã ngồi sẵn ở đó, tay cầm một chén trà nóng, đôi mắt tinh anh nhìn ra xa xăm. Thấy Lâm Dịch đến, ông khẽ nhếch mép cười, chỉ vào chiếc ghế đối diện. "Con làm rất tốt, Dịch nhi. Dân làng đã bắt đầu tin tưởng con hơn rồi. Ta thấy, họ không chỉ học được cách săn bắn, mà còn học được cách tin vào một điều gì đó mới mẻ."

Lâm Dịch ngồi xuống, đón lấy chén trà nóng hổi từ tay Lão Hồ, cảm nhận hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay. "Cháu chỉ làm những gì cần phải làm thôi, Lão Hồ. Cuộc sống của họ quá khó khăn, họ cần một lối thoát."

Lão Hồ nhấp một ngụm trà, ánh mắt ông trở nên trầm tư hơn. "Đúng vậy. Nhưng con phải nhớ, cây to thì gió lớn. Một khi Thôn Làng Sơn Cước trở nên giàu có, thịnh vượng, nó sẽ không thoát khỏi cặp mắt dòm ngó của những kẻ quyền thế." Giọng ông hạ thấp, như một lời thì thầm cảnh báo. "Đừng quên, Trần Thị Gia Tộc không bao giờ bỏ qua miếng mồi béo bở nào đâu. Tiếng lành đồn xa, tiếng dữ cũng vậy. Sự thịnh vượng của chúng ta có thể sẽ là ngọn lửa thiêu rụi chính mình nếu không biết cách bảo vệ."

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt trở nên sắc lạnh. Hắn đã lường trước điều này. Sự giàu có và tự cường, trong thế giới này, không phải lúc nào cũng mang lại sự bình yên, mà ngược lại, có thể là mầm mống của tai họa. "Cháu hiểu. Sự no đủ này cũng sẽ đi kèm với những ánh mắt dòm ngó. Cháu đang nghĩ cách để không chỉ tự cung tự cấp mà còn có thể tạo ra của cải dư thừa, đủ để có tiếng nói hơn, đủ để chúng ta không còn là miếng mồi dễ xơi."

Trong đầu Lâm Dịch, một loạt ý tưởng đang cuộn trào. Săn bắn hiệu quả chỉ là bước đầu. Hắn cần một nền kinh tế đa dạng hơn. Nông nghiệp cải tiến, khai thác tài nguyên rừng một cách bền vững... Hắn chợt nhớ đến Thần Nông Bách Thảo Phổ, cuốn sách mà hắn đã tìm thấy. Trong đó có ghi chép về vô số loại thảo dược quý hiếm, mà có thể ở thế giới này lại chỉ được coi là cỏ dại. "Nếu có thể khai thác các loại thảo dược, hoặc các khoáng sản hiếm có trong vùng Vong Linh Chi Hải... Đó sẽ là một nguồn thu nhập lớn." Hắn suy nghĩ. Buôn bán, giao thương với bên ngoài, tạo ra một mạng lưới kinh tế vững chắc. Đó mới là con đường để có "tiếng nói," để không bị chèn ép.

"Có tiếng nói..." Lão Hồ lặp lại, ánh mắt nhìn Lâm Dịch đầy vẻ phức tạp. "Con có tham vọng lớn. Nhưng con đường đó không dễ dàng đâu. Trần Thị đã cắm rễ sâu, tay chân của chúng ở khắp nơi, từ quan trường cho đến giang hồ. Ta đã sống cả đời ở đây, chứng kiến biết bao ngôi làng bị chúng bóc lột đến tận xương tủy."

Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt Lão Hồ. "Cháu biết. Nhưng nếu cứ cam chịu, thì chúng ta sẽ mãi mãi là những con mồi. Cháu không muốn gia đình cháu, và những người dân làng này, phải sống trong cảnh đói nghèo và sợ hãi nữa." Hắn không bi lụy, không lạc quan thái quá, mà là một sự kiên cường đến từ nhận thức rõ ràng về hiện thực. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, để sinh tồn, chúng ta phải chiến đấu."

"Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người," Lão Hồ chậm rãi nói, như tự nhắc nhở chính mình, và cũng là một lời khuyên cho Lâm Dịch. "Con có trí tuệ, có mưu lược, đó là điều đáng quý. Nhưng cái thế giới này không phải lúc nào cũng vận hành theo lẽ phải. Quyền lực, thân phận, và sự tàn khốc của sinh tồn đôi khi còn mạnh hơn cả trí tuệ."

Lâm Dịch hiểu lời Lão Hồ. Hắn biết mình không thể thay đổi toàn bộ thế giới, nhưng hắn có thể thay đổi Thôn Làng Sơn Cước. Hắn không mơ mộng làm anh hùng, nhưng hắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn những người hắn yêu quý phải chịu khổ.

"Cháu sẽ cẩn thận, Lão Hồ," Lâm Dịch đáp, giọng trầm tĩnh. "Cháu sẽ đi từng bước một. Nhưng Thôn Làng Sơn Cước sẽ không mãi là một ngôi làng nhỏ bé, dễ bị bắt nạt nữa đâu."

Lão Hồ nhìn Lâm Dịch một lúc lâu, rồi khẽ thở dài, nhưng trong ánh mắt lại hiện lên một tia hy vọng. "Tốt. Ta đã già rồi, không còn làm được gì nhiều. Nhưng nếu con cần, ta sẽ dùng cái mạng già này để giúp con." Ông đặt chén trà xuống, đứng dậy. "Con không cô độc đâu, Dịch nhi. Ngôi làng này, giờ đã là của con."

Lâm Dịch nhìn theo bóng lưng gầy gò của Lão Hồ khuất dần trong ánh chiều tà. Trong lòng hắn, một cảm giác nặng trĩu nhưng cũng đầy quyết tâm dâng lên. Hắn biết con đường phía trước đầy chông gai, đầy rẫy những âm mưu và đối đầu. Nhưng hắn đã không còn là một kẻ xuyên không cô độc, vật lộn với sinh tồn nữa. Hắn đã có một gia đình để bảo vệ, một cộng đồng để dẫn dắt, và một người cố vấn đáng tin cậy. Trí tuệ sẽ là ngọn hải đăng, và sự kiên cường sẽ là con thuyền đưa họ vượt qua mọi giông bão. Cuộc hành trình sinh tồn của Lâm Dịch, giờ đây, đã trở thành cuộc hành trình của cả Thôn Làng Sơn Cước. Và hắn, Lâm Dịch, sẽ là người cầm lái, đưa con thuyền này đến bến bờ của sự tự cường và an bình, dù cho cái giá phải trả có là gì đi nữa.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free