Lạc thế chi nhân - Chương 38: Chiến Lợi Phẩm Vượt Trội: Lời Thuyết Phục Từ Cung Nỏ
Ánh bình minh đầu tiên vừa hé rạng, xua đi màn sương mờ ảo còn vương vấn trên mặt biển Vong Linh, nhuộm hồng cả một góc trời phía Đông. Lâm Dịch đứng đó, cây cung cải tiến vẫn còn vương hơi ấm trong tay, cảm nhận sự hài lòng lan tỏa trong lồng ngực. Hắn không nhìn chiến lợi phẩm, mà nhìn vào hai gương mặt sững sờ của Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Sự kinh ngạc và ngưỡng mộ hiển hiện rõ ràng trong đôi mắt họ, một sự tin tưởng tuyệt đối được tôi luyện qua từng mũi tên, từng chiếc bẫy. Hắn biết, khoảnh khắc này, hắn đã không chỉ săn được con mồi, mà còn săn được cả lòng tin.
"Được rồi, chúng ta đã thu hoạch đủ. Giờ thì trở về thôi," Lâm Dịch nói, giọng điềm tĩnh, phá tan sự im lặng. Hắn quay lưng, bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, vội vã chạy lại phụ giúp. Trên đường về, không khí hoàn toàn khác hẳn lúc đi. Không còn sự lo lắng, sợ hãi, thay vào đó là sự phấn khích tột độ. Họ thay nhau vác những con thú béo tốt, thi thoảng lại phá lên cười sảng khoái. Lâm Dịch đi phía trước, đôi mắt vẫn quét khắp xung quanh, không phải vì sợ hãi, mà là để ghi nhớ địa hình, những dấu vết của sinh vật, và cả những loài cây cỏ ven đường mà hắn chưa kịp quan sát kỹ. Hắn biết, chuyến đi này chỉ là khởi đầu. Vong Linh Chi Hải còn rất nhiều bí ẩn chờ được khám phá, rất nhiều tài nguyên chờ được khai thác.
Khi bóng dáng Thôn Làng Sơn Cước hiện ra phía xa, những tiếng gà gáy thưa thớt, mùi khói bếp vương vấn trong không khí sớm mai, Vương Đại Trụ không kìm được nữa, anh ta hét lớn: "Về rồi! Chúng ta về rồi, và mang theo rất nhiều thịt!"
Tiếng reo hò của Vương Đại Trụ như một làn sóng, đánh thức cả ngôi làng đang chìm trong giấc ngủ yên bình của buổi sớm. Những cánh cửa gỗ kẽo kẹt mở ra. Đầu tiên là những đứa trẻ tò mò, sau đó là những người phụ nữ với vẻ mặt ngái ngủ và lo lắng, cuối cùng là những người đàn ông đang chuẩn bị cho một ngày làm việc vất vả trên nương rẫy. Tất cả đều đổ ra đường cái, đôi mắt hướng về phía ba bóng người đang tiến lại gần, vai vác lỉnh kỉnh những chiến lợi phẩm.
"Trời ơi! Nhìn kìa, nhiều thịt quá!" Một người phụ nữ thốt lên, giọng điệu vừa ngạc nhiên vừa đầy thèm thuồng.
"Đúng là Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu kìa, còn cả tiểu tử Lâm Dịch nữa," một lão già nheo mắt nhìn, "nhưng sao chúng lại mang nhiều thế? Chẳng phải gần đây thú rừng đã hiếm lắm rồi sao?"
Sự bàn tán xôn xao lan nhanh như lửa cháy. Dân làng tụ tập đông dần, tạo thành một con đường nhỏ dẫn vào làng. Ánh mắt họ dõi theo từng bước chân của Lâm Dịch và đồng đội, từ sự tò mò ban đầu chuyển sang kinh ngạc tột độ khi nhìn rõ những con hải cầm béo múp, những con gặm nhấm tròn trịa, tươi rói chưa từng thấy ở Rừng Trúc Thanh Tịnh. Chúng được treo cẩn thận trên những cây sào chắc chắn, lắc lư theo từng bước chân, như một lời khẳng định hùng hồn cho một chuyến đi bội thu.
"Mẹ ơi, anh Dịch về rồi!" Tiếng reo hò trong trẻo của Lâm Tiểu Nguyệt vang lên. Cô bé chạy nhanh nhất, mái tóc tết lệch tung bay trong gió, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm vui. Ngay sau đó là Lâm mẫu và Lâm phụ, dáng người khắc khổ nhưng ánh mắt tràn ngập tình yêu thương và nỗi lo lắng vừa được trút bỏ.
Lâm mẫu, đôi tay chai sạn vì lao động, vội vàng chạy đến ôm chầm lấy Lâm Dịch, nước mắt rưng rưng. "Con trai ta, con không sao chứ? Mẹ lo muốn chết! Mấy ngày không thấy con, mẹ cứ ngỡ..." Bà nghẹn ngào không nói hết lời, chỉ biết vuốt ve khuôn mặt gầy gò của con trai.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, vỗ về tấm lưng gầy của mẹ. "Mẹ cứ yên tâm, con đã nói là sẽ có thu hoạch mà. Con không sao cả, mẹ đừng lo." Giọng hắn bình thản, nhưng trong lòng lại cảm thấy một sự ấm áp khó tả. Đối với hắn, sự an toàn và hạnh phúc của gia đình luôn là ưu tiên hàng đầu. Hắn biết, mọi nỗ lực, mọi sự mạo hiểm của hắn đều đáng giá khi nhìn thấy nụ cười và ánh mắt tin tưởng của những người thân yêu.
Lâm phụ tiến đến, ánh mắt hiền lành nhưng chất chứa sự tự hào. Ông vỗ vai Lâm Dịch, không nói một lời, nhưng cái vỗ vai đó đã nói lên tất cả. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu cũng nhanh chóng được gia đình họ đón lấy, những cái ôm chặt, những lời hỏi han dồn dập.
"Nhìn kìa, những con chim này... ta chưa từng thấy bao giờ!"
"Thịt tươi rói thế này, cả làng đã bao lâu rồi không có bữa ăn thịnh soạn như vậy?"
Tiếng bàn tán của dân làng ngày càng lớn. Sự đói nghèo đã trở thành một phần quen thuộc của cuộc sống nơi đây, nên một lượng thịt lớn như vậy là một cảnh tượng hiếm có, gần như là phép lạ. Ánh mắt của họ không chỉ có sự kinh ngạc, mà còn có cả sự thèm muốn, sự khao khát thoát khỏi cảnh đói kém.
Lâm Dịch hạ chiến lợi phẩm xuống, đặt gọn gàng giữa sân làng. Những con hải cầm với bộ lông xám tro mượt mà, những con gặm nhấm béo tốt nằm chồng lên nhau, tạo thành một đống nhỏ. Hắn quay sang Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, khẽ gật đầu. "Đại Trụ, Nhị Cẩu, các ngươi hãy chia một phần cho những gia đình khó khăn nhất trong làng. Đặc biệt là những nhà có người già và trẻ nhỏ."
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu không chút do dự. "Vâng, Lâm ca!" Họ lập tức bắt tay vào việc, hào hứng chia những con thú săn được. Lâm Dịch đứng đó, quan sát cảnh tượng trước mắt. Những đứa trẻ reo hò, những người phụ nữ cảm ơn rối rít, những người đàn ông trầm trồ. Hắn biết, hành động này không chỉ là sự sẻ chia, mà còn là một cách để củng cố vị thế của hắn trong lòng dân làng. Đó là một phần của chiến lược sinh tồn: tạo dựng một nền tảng vững chắc từ lòng tin và sự ủng hộ của cộng đồng.
Hắn nhìn ra xa, về phía sương mù còn lẩn khuất ở chân trời. Vong Linh Chi Hải. Nơi đó không chỉ có hiểm nguy, mà còn có cả hy vọng. Hắn tin rằng, trí tuệ là vũ khí mạnh nhất, và hắn sẽ dùng nó để dẫn dắt những con người chất phác này thoát khỏi cảnh đói nghèo, vượt qua mọi nghịch cảnh.
***
Mặt trời đã lên cao, tỏa nắng vàng óng ả xuống mái nhà tranh, làm không khí trong Thôn Làng Sơn Cước trở nên ấm áp và dễ chịu hơn sau buổi sáng se lạnh. Mùi khói bếp vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây đã hòa lẫn với mùi thịt nướng thơm lừng từ khắp các nhà, một mùi hương xa xỉ mà đã lâu lắm rồi dân làng mới được tận hưởng.
Lâm Dịch đã tắm rửa sạch sẽ, thay bộ y phục giản dị. Hắn ngồi trong căn nhà nhỏ của mình, bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ được đặt ở gian giữa. Lâm phụ và Lâm mẫu ngồi cạnh, gương mặt rạng rỡ niềm vui. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, sau khi hoàn thành nhiệm vụ chia sẻ thịt, cũng đã có mặt, vẻ mặt vẫn còn hưng phấn.
"Tiểu Nguyệt đâu rồi?" Lâm Dịch hỏi, nhìn quanh không thấy em gái.
"Nó chạy đi khoe với đám trẻ con trong làng rồi," Lâm mẫu cười hiền, "mấy đứa nhỏ cũng lâu lắm rồi mới được ăn thịt tươi ngon như vậy. Con bé vui lắm."
Lâm Dịch gật đầu, trong lòng cảm thấy ấm áp. Hắn đưa mắt nhìn sang phía cửa, Lão Hồ đang chầm chậm bước vào, dáng vẻ gầy gò, lưng còng, nhưng đôi mắt tinh anh vẫn toát lên vẻ sắc sảo thường thấy. Ông không vội vã, bước chân chậm rãi, như đang suy tư điều gì đó.
"Lão Hồ, mời vào!" Lâm phụ nhanh chóng đứng dậy đón tiếp, kéo ghế mời ông ngồi.
Lão Hồ khẽ gật đầu đáp lễ, ánh mắt quét qua một lượt những tấm da thú và xương cốt còn vương vãi trên nền đất, dấu tích của những chiến lợi phẩm vừa được xẻ thịt. Mùi máu tươi và thịt sống thoang thoảng trong không khí, không khó chịu mà lại mang một vẻ trù phú hiếm thấy.
"Chuyến đi lần này, thu hoạch không nhỏ," Lão Hồ lên tiếng, giọng trầm tĩnh, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt Lâm Dịch. "Nhưng ta thắc mắc, các ngươi đã dùng cách gì? Rừng núi gần đây đã cạn kiệt, Vong Linh Chi Hải lại đầy rẫy hiểm nguy... Ta đã nghe Đại Trụ và Nhị Cẩu kể lại, nhưng vẫn khó tin."
Lão Hồ, với kinh nghiệm sống cả đời ở Thôn Làng Sơn Cước, đã chứng kiến biết bao mùa đói kém, biết bao chuyến đi săn trở về tay trắng. Việc Lâm Dịch và hai thanh niên trẻ tuổi lại có thể mang về một lượng lớn thịt như vậy từ một nơi bị đồn đại là đầy rẫy ma quỷ và hiểm nguy, quả thực là một điều khó tin. Ông là người thực tế, và ông cần một lời giải thích hợp lý. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Lão Hồ đã quá quen với việc không tin vào những điều phi lý.
Lâm Dịch rót một chén trà nóng mời Lão Hồ, động tác chậm rãi, ung dung. Hắn biết, đây là cơ hội để hắn thuyết phục Lão Hồ, người có uy tín và tiếng nói trong làng. "Lão Hồ nói phải. Vong Linh Chi Hải quả thực nguy hiểm, nhưng cũng ẩn chứa tài nguyên. Quan trọng là biết cách khai thác nó." Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Lão Hồ. "Chúng con chỉ là thay đổi một chút phương pháp, cải tiến một vài dụng cụ. Khi chúng ta hiểu rõ về vật liệu, về nguyên lý, chúng ta có thể tạo ra những công cụ vượt trội."
Hắn đứng dậy, đi đến một góc nhà, nơi hắn đã chuẩn bị sẵn một số vật dụng. "Lão Hồ, xin hãy xem đây."
Lâm Dịch lấy ra một cái bẫy thông minh thu nhỏ, được chế tạo từ những sợi dây leo dai chắc và một thanh tre mỏng. Nó không phải là một cái lồng cồng kềnh như bẫy truyền thống, mà là một cơ chế phức tạp hơn, tinh xảo hơn, với một nút thắt lỏng lẻo nhưng cực kỳ nhạy bén, và một miếng mồi được bố trí khéo léo. "Loại bẫy này, mấu chốt là ở chỗ nó lợi dụng tập tính của loài vật. Thay vì chỉ đơn thuần nhốt chúng, nó dùng trọng lực và sức bật để siết chặt con mồi ngay lập tức, khiến chúng không kịp phản ứng." Hắn chậm rãi giải thích, dùng tay mô phỏng lại cách bẫy hoạt động, từ việc cài đặt đến lúc con mồi chạm vào. "Cơ chế này đơn giản hơn trong việc chế tạo so với các loại lồng gỗ nặng nề, nhưng lại hiệu quả hơn nhiều lần."
Lão Hồ cúi người xuống, đôi mắt tinh anh nheo lại, chăm chú quan sát. Ông đã nhìn thấy không biết bao nhiêu loại bẫy trong đời, nhưng cái bẫy nhỏ bé trước mặt này lại có một sự tinh tế khác lạ. Ông chạm nhẹ vào sợi dây, cảm nhận độ dai của nó, rồi thử ấn vào cơ chế kích hoạt. "Thật khéo léo... Đúng là khác biệt." Ông lẩm bẩm, vẻ hoài nghi bắt đầu giảm bớt, thay vào đó là sự tò mò.
Tiếp đó, Lâm Dịch lấy ra một mũi tên. Đây không phải là mũi tên thông thường, mà là một mũi tên đã được cải tiến. Phần thân tên được gọt giũa thon gọn hơn, đầu tên bằng đá được vót sắc bén hơn, và quan trọng nhất, ở phần đuôi tên, hắn đã gắn thêm ba cánh lông chim được cắt tỉa cẩn thận, dán chặt bằng nhựa cây khô. "Mũi tên này," Lâm Dịch giải thích, "những cánh lông chim này giúp nó ổn định hơn khi bay, giảm sức cản của không khí. Đồng thời, nó tạo ra một chuyển động xoáy nhẹ, khiến mũi tên bay thẳng và xa hơn, chính xác hơn." Hắn đưa mũi tên cho Lão Hồ.
Lão Hồ cầm lấy mũi tên, xoay nhẹ trong tay. Ông là một người săn bắn giỏi thời trẻ, nên ông hiểu rõ tầm quan trọng của một mũi tên tốt. "Ba cánh lông chim... lạ thật. Chúng ta thường chỉ dùng một hoặc hai." Ông suy tư. "Nhưng nếu nó thật sự giúp mũi tên bay xa và chính xác hơn..."
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Đó là sức mạnh của trí tuệ, Lão Hồ. Nó giúp chúng ta sống sót tốt hơn. Khi chúng ta hiểu rõ về vật liệu, về nguyên lý, chúng ta có thể tạo ra những công cụ vượt trội." Hắn không muốn đi sâu vào những khái niệm vật lý phức tạp, chỉ muốn Lão Hồ hiểu được mấu chốt vấn đề. Hắn biết, việc thuyết phục một người già cả, đã quen với lối mòn cũ không phải là điều dễ dàng.
Lâm phụ và Lâm mẫu ngồi cạnh, lắng nghe từng lời con trai nói, ánh mắt đầy tự hào. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu thì gật gù liên tục, như thể đã hiểu hết mọi chuyện, dù có lẽ họ chỉ đơn thuần tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch.
"Vậy ra... đó là lý do mà các ngươi có thể hạ gục con hải ưng đang bay trên trời sao?" Lão Hồ nhìn Lâm Dịch, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc. "Và bắt được nhiều thú như vậy từ Vong Linh Chi Hải?"
"Đúng vậy," Lâm Dịch xác nhận. "Chỉ cần một chút thay đổi, một chút suy nghĩ khác biệt, hiệu quả sẽ tăng lên bội phần. Chúng ta không cần phải có sức mạnh phi thường để sinh tồn, Lão Hồ. Chúng ta cần trí tuệ."
Lão Hồ trầm ngâm, đôi mắt nheo lại. Ông đã sống cả đời trong cảnh đói nghèo, chứng kiến sự khắc nghiệt của thiên nhiên và sự áp bức của thế gia. Ông luôn tin vào sức mạnh của kinh nghiệm và sự bền bỉ. Nhưng những gì Lâm Dịch vừa chứng minh và giải thích đã mở ra một cánh cửa mới trong suy nghĩ của ông. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người." Câu nói của ông thường dùng để đánh giá người khác, nhưng giờ đây, ông cảm thấy nó cũng đúng cho cả những phương pháp mưu sinh mà ông đã quá quen thuộc. Ông cần phải đích thân nhìn thấy, đích thân chứng minh.
***
Buổi chiều hôm đó, ánh nắng đã dịu đi, những cơn gió nhẹ mang theo hơi mát từ biển thổi vào, làm lay động những tán tre xanh mướt của Rừng Trúc Thanh Tịnh. Khu rừng này nằm ngay sát làng, là nơi quen thuộc với dân làng, nhưng cũng là nơi nguồn tài nguyên đã cạn kiệt từ lâu.
Lâm Dịch dẫn Lão Hồ, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đi sâu vào trong rừng. Vài dân làng tò mò, sau khi nghe ngóng câu chuyện về buổi sáng, cũng lén lút đi theo, giữ một khoảng cách nhất định, đứng ẩn mình sau những bụi cây và thân tre dày đặc, cố gắng không gây ra tiếng động. Họ đều muốn tận mắt chứng kiến cái gọi là "phương pháp mới" của Lâm Dịch.
Không khí trong rừng tĩnh lặng, chỉ có tiếng lá tre xào xạc theo gió và tiếng chim hót líu lo đâu đó. Mùi đất ẩm và mùi tre tươi xộc vào cánh mũi, tạo nên một cảm giác yên bình, nhưng cũng tiềm ẩn sự hoang dã.
Lâm Dịch chọn một khu đất bằng phẳng, có nhiều lối mòn nhỏ mà động vật thường đi qua. Hắn nhanh chóng bắt tay vào việc. Với sự trợ giúp của Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, hắn lắp đặt một vài chiếc bẫy thông minh đã được mô tả cho Lão Hồ. Những sợi dây leo dẻo dai được buộc khéo léo vào thân tre, tạo thành một vòng thòng lọng tinh tế, gần như vô hình trong thảm lá khô. Miếng mồi được đặt gọn gàng, vừa đủ để thu hút, vừa đủ để kích hoạt cơ chế bẫy.
"Chỉ đơn giản vậy thôi sao?" Lão Hồ quan sát Lâm Dịch lắp bẫy, giọng nói vẫn còn chút hoài nghi. Ông đã nhìn thấy không biết bao nhiêu bẫy được đặt trong rừng này, và hầu hết đều chẳng mang lại kết quả gì đáng kể. "Liệu có hiệu quả hơn những cái bẫy chúng ta thường dùng? Những cái lồng gỗ tuy nặng nề nhưng chắc chắn."
Lâm Dịch đứng thẳng dậy, phủi tay. Ánh mắt hắn tự tin, không chút nao núng. "Lão Hồ cứ chờ xem. Mấu chốt không phải là sự phức tạp, mà là sự tinh tế và hiểu biết về con mồi. Bẫy của chúng ta thường quá lộ liễu, hoặc quá chậm chạp. Cái này thì khác." Hắn liếc nhìn về phía những tán tre, nơi hắn cảm nhận được sự hiện diện của những người đang lén lút quan sát. Hắn biết, đây không chỉ là một cuộc thử nghiệm cho Lão Hồ, mà còn là một minh chứng cho toàn bộ dân làng.
Họ lùi về một khoảng cách an toàn, ẩn nấp sau một bụi rậm. Lâm Dịch ra hiệu cho mọi người giữ im lặng. Khoảng mười lăm phút trôi qua, không khí căng thẳng bao trùm. Các dân làng ẩn nấp cũng nín thở chờ đợi.
Đột nhiên, một tiếng "tạch!" nhỏ vang lên.
Một con chuột rừng nhỏ, béo múp, vừa ló đầu ra khỏi bụi cây để tìm kiếm thức ăn, đã bị chiếc thòng lọng siết chặt lấy chân. Nó giãy giụa yếu ớt, kêu lên những tiếng "chít chít" thảm thiết.
"Nhanh quá!" Trần Nhị Cẩu thì thầm, đôi mắt tròn xoe kinh ngạc.
Không lâu sau, thêm một tiếng "tạch!" nữa. Lần này là một con sóc nhỏ, lông màu nâu đỏ, đang mải mê tìm kiếm hạt dẻ, cũng đã trở thành nạn nhân của chiếc bẫy thứ hai.
Lão Hồ đứng bất động, ánh mắt dán chặt vào những chiếc bẫy. Vẻ hoài nghi trên khuôn mặt ông dần tan biến, thay vào đó là sự kinh ngạc không thể che giấu. Ông đã từng săn bắn, ông biết việc đặt bẫy cần sự kiên nhẫn và may mắn đến mức nào. Nhưng chỉ trong chốc lát, hai con mồi đã nằm gọn trong bẫy, dễ dàng đến khó tin.
"Giờ đến lượt cây cung," Lâm Dịch nói, phá tan sự im lặng. Hắn cầm lấy chiếc cung đã cải tiến, rút ra một mũi tên từ bao tên đeo bên hông. Hắn liếc nhìn lên bầu trời xanh ngắt, nơi một con chim sẻ đang chao lượn trên ngọn tre cao vút. Con chim nhỏ bé, liên tục di chuyển, là một mục tiêu cực kỳ khó nhắm bắn.
Hắn nín thở, kéo căng dây cung. Sức căng mạnh mẽ của sợi dây leo truyền đến cánh tay, nhưng lại mang đến cảm giác chắc chắn. Mũi tên được đặt ngay ngắn vào rãnh, đầu nhọn bằng đá sắc bén hướng thẳng vào mục tiêu. Hắn nhắm mắt lại một khoảnh khắc, tập trung toàn bộ giác quan. Hắn nhớ lại những bài học vật lý về quỹ đạo bay, về lực cản của không khí, về điểm rơi của vật thể. Trong khoảnh khắc ấy, hắn không còn là một người xuyên không ở thế giới cổ đại, mà là một xạ thủ hiện đại, tính toán chính xác từng yếu tố.
"Vút!"
Tiếng mũi tên xé gió sắc gọn, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của rừng trúc. Mũi tên bay thẳng tắp, xoáy nhẹ trong không khí nhờ những cánh lông chim. Nó không hề chệch hướng, găm thẳng vào thân con chim sẻ. Con chim kêu lên một tiếng yếu ớt, rơi thẳng xuống đất.
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đứng hình lần nữa, há hốc mồm. Họ đã chứng kiến Lâm Dịch bắn hạ hải ưng vào sáng sớm, nhưng việc bắn trúng một con chim sẻ bé tí đang bay lượn ở khoảng cách xa như vậy lại càng khó tin hơn.
"Lâm ca thật là thần nhân!" Trần Nhị Cẩu thốt lên, giọng hắn tràn đầy sự ngưỡng mộ và tin tưởng tuyệt đối. "Cây cung này... ta cảm giác nó mạnh hơn hẳn!"
Vương Đại Trụ cũng gật đầu lia lịa, khuôn mặt chất phác tràn đầy vẻ kinh ngạc. "Ca ca... tài năng của huynh thật sự vượt xa những gì ta từng biết. Chiếc cung này... nó như có linh tính vậy."
Lâm Dịch hạ cung, ánh mắt bình thản. "Đó không phải là linh tính, mà là sự kết hợp của tri thức và kỹ năng. Khi chúng ta hiểu rõ về vật liệu, về nguyên lý, chúng ta có thể tạo ra những công cụ vượt trội." Hắn lặp lại lời nói của mình, nhưng lần này, nó mang một sức nặng khác, một sức thuyết phục không thể chối cãi.
Lão Hồ bước đến, cúi xuống nhặt con chim sẻ. Ông vuốt ve bộ lông mềm mại của nó, rồi nhìn kỹ mũi tên. "Thật không thể tin được... Ta đã sống cả đời, săn bắn cả đời, nhưng chưa bao giờ thấy mũi tên nào bay chính xác và mạnh mẽ đến vậy. Và những cái bẫy này..." Ông nhìn sang những con mồi nhỏ đang giãy giụa trong bẫy, "chúng quả thật đơn giản mà lại hiệu quả."
Ông quay lại nhìn Lâm Dịch, ánh mắt giờ đây không còn chút hoài nghi nào, chỉ còn lại sự kính trọng sâu sắc và một tia hy vọng vừa được nhóm lên. "Lâm Dịch, ngươi quả thật đã mở mang tầm mắt cho ta. Ta đã nghĩ, cuộc sống của chúng ta chỉ có thể như vậy, phải chấp nhận cảnh đói kém. Nhưng ngươi đã chứng minh điều ngược lại." Những dân làng ẩn nấp cũng không thể giấu nổi sự kinh ngạc, họ bắt đầu bàn tán xôn xao, nhưng lần này là những lời ca ngợi và thán phục.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. Hắn biết, hắn đã thành công. Sự tin tưởng của Lão Hồ, và gián tiếp là của dân làng, là một bước đệm quan trọng cho những kế hoạch lớn hơn của hắn. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn một cách bền vững, hắn cần một cộng đồng vững mạnh.
***
Đêm buông xuống, mang theo hơi sương lạnh lẽo và một bầu trời đầy sao lấp lánh. Trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, không khí lại ấm áp và rộn ràng khác thường. Một mâm cơm thịnh soạn được bày ra giữa nhà, với những món thịt thú rừng nướng thơm lừng, rau dại luộc và một vò rượu gạo do Lâm phụ ủ.
Lão Hồ, Lâm phụ, Lâm mẫu, Lâm Tiểu Nguyệt cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu quây quần bên mâm cơm. Tiếng cười nói rộn rã, tiếng chén bát va vào nhau lách cách, tạo nên một bản hòa tấu ấm cúng. Mùi khói gỗ từ bếp lửa, mùi thịt nướng thơm lừng và mùi rượu gạo thoang thoảng hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.
Lão Hồ, sau khi uống cạn một chén rượu, đặt mạnh chén xuống bàn, ánh mắt nhìn Lâm Dịch đầy vẻ tán thưởng. Khuôn mặt ông đã không còn vẻ trầm tư thường ngày, thay vào đó là sự mãn nguyện và tin tưởng rõ rệt. "Hôm nay, ta đã được mở mang tầm mắt. Phương pháp của Lâm Dịch quả thực phi thường. Ta đã nghĩ, cuộc đời ta sẽ kết thúc trong cảnh đói kém của làng này, nhưng ngươi đã cho ta thấy một con đường khác." Ông hít một hơi thật sâu, như muốn nuốt trọn không khí ấm áp và tràn đầy hy vọng này. "Nếu cả làng đều biết cách này, cuộc sống của chúng ta sẽ không còn khổ sở như trước nữa. Ta không còn nghi ngờ gì nữa, Lâm Dịch, ngươi chính là hy vọng của Thôn Làng Sơn Cước."
Lâm Dịch chỉ mỉm cười nhẹ. Hắn biết, lời khen ngợi của Lão Hồ không chỉ là lời nói suông, mà còn là sự công nhận, là sự đặt cược vào tương lai. "Con chỉ mong có thể giúp dân làng vượt qua khó khăn. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, Lão Hồ. Nó không chỉ giúp chúng ta săn được con mồi, mà còn giúp chúng ta đối phó với mọi nghịch cảnh." Hắn nói, ánh mắt lướt qua những gương mặt thân thương quanh bàn. Hắn nhìn thấy sự nhẹ nhõm trên khuôn mặt Lâm mẫu, niềm tự hào trong ánh mắt Lâm phụ, sự vui vẻ hồn nhiên của Tiểu Nguyệt, và sự trung thành tuyệt đối của Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu. "Nếu Lão Hồ tin tưởng, con sẵn lòng hướng dẫn mọi người, truyền lại những gì con biết."
Lão Hồ trịnh trọng đứng dậy, cúi đầu cảm ơn Lâm Dịch một cách chân thành. Hành động này của ông khiến tất cả mọi người trong nhà đều bất ngờ. Ông là người lớn tuổi nhất, có uy tín nhất làng, việc ông cúi đầu trước một thiếu niên 17 tuổi là điều chưa từng có. "Không, Lâm Dịch. Ta phải cảm ơn ngươi. Ngươi đã mang đến ánh sáng cho ngôi làng này."
Ông quay sang Lâm phụ và Lâm mẫu, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ. "Đại ca, đại tẩu, hai người đã sinh ra một đứa con tài giỏi, một đứa con sẽ cứu lấy ngôi làng này."
Lâm phụ và Lâm mẫu xúc động không nói nên lời, chỉ biết mỉm cười với đôi mắt rưng rưng.
Lão Hồ quay lại nhìn Lâm Dịch, ánh mắt kiên định. "Ta sẽ đứng ra kêu gọi. Ngươi hãy dạy cho toàn bộ trai tráng trong làng cách chế tạo bẫy mới, cách cải tiến cung tên. Ta tin, với sự hướng dẫn của ngươi, chúng ta sẽ không còn phải lo cái đói nữa." Ông nói, giọng điệu đầy quyết tâm. "Ta sẽ là người đầu tiên ủng hộ ngươi. Ngươi không cô độc đâu."
Lâm Dịch mỉm cười chấp thuận. "Vâng, Lão Hồ. Con sẽ làm hết sức mình." Trong lòng hắn, một kế hoạch lớn hơn đang dần hình thành. Sự thành công của những dụng cụ săn bắn mới không chỉ giải quyết vấn đề lương thực trước mắt, mà còn là bước đệm để hắn giới thiệu thêm nhiều kiến thức hiện đại khác, không chỉ dừng lại ở săn bắn. Thôn Làng Sơn Cước sẽ không còn là một ngôi làng đói nghèo, mà sẽ trở thành một nơi tự cường, đủ sức chống lại sự áp bức từ bên ngoài, đặc biệt là từ Trần Thị Gia Tộc.
Hắn biết, sự giàu có và tự cường của làng có thể sẽ thu hút sự chú ý tiêu cực từ Trần Thị. Cuộc đối đầu lớn hơn chắc chắn sẽ xảy ra. Nhưng giờ đây, với sự tin tưởng của Lão Hồ và sự ủng hộ của dân làng, hắn cảm thấy không còn cô độc. Hắn đã có một đội ngũ, một cộng đồng để bảo vệ và xây dựng. Trí tuệ sẽ là ngọn hải đăng, và sự kiên cường sẽ là con thuyền đưa họ vượt qua mọi giông bão. Cuộc hành trình sinh tồn của Lâm Dịch, giờ đây, không chỉ còn là của riêng hắn.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.