Lạc thế chi nhân - Chương 37: Vong Linh Hải Vực: Trí Tuệ Săn Đêm
Màn sương bạc vẫn giăng mắc khắp nơi khi ánh bình minh nhợt nhạt cố gắng len lỏi qua tầng mây xám xịt. Cái lạnh thấu xương của Vong Linh Chi Hải như một con thú đói, cào cấu từng thớ thịt, từng hơi thở. Lâm Dịch mở mắt, cảm nhận sự ẩm ướt thấm sâu vào lớp áo vải thô, nhưng tâm trí hắn lại hoàn toàn tỉnh táo. Bên cạnh hắn, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu vẫn còn cuộn tròn trong lớp áo choàng dày cộp, cơ thể run lên từng đợt theo nhịp gió biển. Tiếng gió hú qua những kẽ đá vẫn mang âm hưởng của một khúc ai ca xa xăm, hòa cùng tiếng sóng vỗ yếu ớt, đều đặn như nhịp tim của một kẻ khổng lồ đang hấp hối. Mùi tanh nồng của biển cả trộn lẫn với mùi mục nát của rong rêu và một thứ hương vị khó tả, như mùi của thời gian và sự lãng quên, len lỏi vào từng hơi thở.
Hắn khẽ cựa mình, tấm lưng đau nhức sau một đêm ngủ gục trên nền đất ẩm. *Dù đã quen với sự khắc nghiệt, nhưng cơ thể này vẫn còn quá yếu ớt so với yêu cầu.* Hắn nghĩ thầm, trong đầu đã phác thảo những kế hoạch cho ngày mới. Theo bản năng, hắn đưa tay sờ vào túi áo, nơi có cuốn *Thần Nông Bách Thảo Phổ* và bản đồ phác thảo khu vực. Những trang giấy ngả vàng ấy, trong tâm trí Lâm Dịch, đôi khi quý giá hơn cả lương thực hay nước uống.
Khi mặt trời lên cao hơn một chút, đủ để làm tan bớt phần nào sương mù dày đặc, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu cũng dần tỉnh giấc. Gương mặt Vương Đại Trụ vẫn còn hằn rõ vẻ lo lắng và sợ hãi từ đêm qua. Anh ta dụi mắt, nhìn quanh một lượt.
"Đại ca... chúng ta... chúng ta thật sự phải ở lại đây sao?" Giọng Vương Đại Trụ khàn khàn, pha lẫn sự mệt mỏi và chút hoài nghi. "Nơi này thật quái dị, đến một con thỏ rừng cũng khó bắt. Con cảm giác như cả vùng đất này đều đang ngủ say, chẳng có sinh vật nào dám bén mảng."
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, khuôn mặt còn tái mét. "Phải đó, Đại ca. Gió lạnh thấu xương, ta cứ thấy như có ai đó đang nhìn trộm chúng ta trong sương mù... Một con chim cũng không thấy, cá cũng chẳng thấy đâu."
Họ đã dành cả buổi sáng để dò xét khu vực ven biển, cố gắng tìm kiếm dấu vết của con mồi. Những chiếc bẫy thô sơ mà họ mang theo từ làng, vốn hiệu quả ở Rừng Trúc Thanh Tịnh, giờ đây trở nên vô dụng. Những chiếc lồng tre đơn giản chỉ hứng lấy gió và sương, còn những chiếc thòng lọng thì bị gió biển thổi tung, chẳng thể giữ được hình dạng. Cung tên của họ, vốn được làm từ thân cây gỗ cứng và dây gai, tuy chắc chắn nhưng quá nặng nề và thiếu độ chính xác, không thể bắn trúng mục tiêu di chuyển nhanh trong điều kiện tầm nhìn hạn chế.
Họ đã thử men theo những vách đá lởm chởm, nơi Lão Hồ từng nói có thể có những loài hải cầm làm tổ. Nhưng chỉ có tiếng gió rít qua đá và tiếng sóng vỗ vào hang hốc rỗng tuếch chào đón. Đôi khi, một bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện trong màn sương, nhưng khi họ căng mắt nhìn theo, nó lại tan biến như ảo ảnh, càng làm tăng thêm sự hoang mang. Cảm giác bất lực bắt đầu len lỏi vào lòng hai người đồng hành, kéo theo nỗi sợ hãi nguyên thủy trước một môi trường hoàn toàn xa lạ.
Lâm Dịch quan sát sự thất vọng hiện rõ trên gương mặt hai người. Hắn biết, trong một môi trường khắc nghiệt như thế này, sự suy sụp tinh thần còn nguy hiểm hơn cả cái đói. Hắn phải làm gì đó, không chỉ để kiếm thức ăn, mà còn để củng cố niềm tin.
"Chúng ta không thể cứ dùng cách cũ." Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm tĩnh nhưng đầy uy lực, khiến hai người đồng hành phải tập trung lắng nghe. "Nơi này khác, con mồi cũng khác. Chúng cảnh giác hơn, nhanh nhẹn hơn, và môi trường này đòi hỏi chúng ta phải thích nghi."
Hắn nhìn vào đôi mắt còn chút sợ hãi của Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. *Đúng vậy, sức người có hạn, nhưng trí tuệ thì không. Nếu sức mạnh cơ bắp không đủ, chúng ta phải dùng đến sự khéo léo và mưu mẹo. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và nếu muốn sinh tồn, chúng ta phải tự tạo ra lợi thế cho mình.*
Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Hắn đã dành thời gian nghiên cứu các loại bẫy trong những cuốn sách cổ mà hắn mua được từ tiệm sách ở Thành Cổ Thiên Phong. Dù chúng không trực tiếp nói về bẫy săn, nhưng những nguyên lý cơ học cơ bản, những mô tả về cấu trúc và nguyên lý đòn bẩy lại được ứng dụng một cách bất ngờ. Hắn cũng nhớ lại những kiến thức về vật lý, cơ khí từ thế giới cũ, nơi những chiếc bẫy tự động đã đạt đến trình độ tinh vi. Vấn đề không phải là không có con mồi, mà là những công cụ của họ quá lạc hậu.
Hắn dẫn hai người đến một khoảng đất tương đối bằng phẳng, nơi sương mù đã tan bớt, để lộ những tảng đá xám xịt và những lùm cây bụi cằn cỗi. Hắn lấy một cành cây khô, dùng nó vẽ xuống nền đất ẩm. Những đường nét đơn giản dần hiện ra, phác thảo một cấu trúc phức tạp hơn nhiều so với những chiếc bẫy mà Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu từng biết.
"Đây là một loại bẫy lồng sập." Lâm Dịch vừa vẽ vừa giải thích, giọng nói của hắn chứa đựng một sự tự tin khiến người nghe không thể không chú ý. "Thay vì chỉ là một cái lồng đơn giản, chúng ta sẽ thiết kế một cơ chế kích hoạt tự động. Khi con mồi chạm vào mồi nhử, một chốt sẽ bung ra, và chiếc lồng sẽ sập xuống ngay lập tức. Nó đòi hỏi sự chính xác cao hơn, nhưng bù lại, hiệu quả sẽ tăng gấp bội."
Vương Đại Trụ nhìn vào bản vẽ, cố gắng hình dung. "Cái này... có vẻ phức tạp hơn bẫy của làng ta nhiều. Liệu có được không, ca ca? Chúng ta chưa từng làm loại này bao giờ." Nỗi lo lắng vẫn còn đó, nhưng sự tò mò đã bắt đầu thay thế một phần.
Lâm Dịch phớt lờ sự hoài nghi của Vương Đại Trụ, tiếp tục vẽ thêm một hình khác. "Và đây là một bẫy thòng lọng cải tiến. Thay vì chỉ là một vòng dây treo lủng lẳng, chúng ta sẽ dùng một cành cây cong làm lò xo, kết nối với một chốt nhỏ. Khi con mồi đi qua và vấp vào dây kích hoạt, chốt sẽ nhả ra, và lực đàn hồi của cành cây sẽ thít chặt thòng lọng quanh chân hoặc cổ chúng." Hắn chỉ vào từng chi tiết, giải thích nguyên lý đòn bẩy và lực đàn hồi mà hắn đã học được từ những cuốn sách vật lý cơ bản. "Nó sẽ nhanh hơn, mạnh hơn và khó thoát hơn."
Trần Nhị Cẩu nheo mắt nhìn, dù không hiểu hết những nguyên lý phức tạp mà Lâm Dịch vừa nói, nhưng niềm tin vào người thanh niên này đã ăn sâu vào hắn. "Nhưng ta tin Lâm ca! Hồi trước ca ca cũng làm ra nhiều thứ lạ mà hiệu quả đó! Nhị Cẩu tin Lâm ca!" Giọng hắn hào hứng hơn, xua tan một phần không khí ảm đạm.
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đủ để trấn an tinh thần hai người đồng hành. *Kiến thức vật lý cơ bản, một chút cơ khí... trong thời đại này, nó chính là phép màu.* Hắn nghĩ. *Và giờ là lúc biến phép màu đó thành hiện thực.*
"Được rồi." Hắn đứng dậy, chỉ tay về phía những lùm cây bụi và vách đá. "Vương Đại Trụ, hãy tìm những cành cây dẻo dai, có độ đàn hồi tốt. Trần Nhị Cẩu, con tìm những dây leo chắc chắn, càng mảnh và dai càng tốt. Cả hai cũng cần tìm những hòn đá sắc để mài dũa, và những mảnh gỗ cứng để làm chốt."
Hai người lập tức xua tan vẻ uể oải, bắt đầu di chuyển theo chỉ dẫn của Lâm Dịch. Mặc dù vẫn còn chút hoài nghi trong lòng Vương Đại Trụ, nhưng niềm tin vào Lâm Dịch đã đủ lớn để anh ta làm theo. Còn Trần Nhị Cẩu thì luôn nhiệt tình, hắn tin tưởng tuyệt đối vào khả năng "biến không thành có" của Lâm Dịch. Họ đi sâu vào những lùm cây cằn cỗi ven biển, nơi những loài cây gai góc vẫn cố gắng bám trụ vào đất đá. Gió biển vẫn thổi mạnh, mang theo hơi ẩm mặn chát, nhưng không khí đã bớt phần nặng nề hơn trước.
Lâm Dịch thì tự mình tìm kiếm những vật liệu đặc biệt hơn. Hắn men theo những vách đá, đôi mắt sắc bén quét qua từng khe nứt, từng mỏm đá. Hắn cần những mảnh đá có độ cứng cao, có thể mài sắc để làm lưỡi cung tên cải tiến, hoặc dùng làm chốt bẫy. Hắn cũng cần tìm những loại lông chim đặc biệt, đủ nhẹ và bền để làm cánh cung tên, giúp mũi tên bay thẳng và ổn định hơn. Trong cuốn *Thần Nông Bách Thảo Phổ*, có nhắc đến một loài cây thân gỗ cứng, thường mọc ở những vùng đất khô cằn ven biển, mà vỏ của nó có thể dùng làm dây cung bền chắc. Hắn nhớ lại những kiến thức về độ đàn hồi và lực căng từ thế giới cũ, cố gắng tìm kiếm loại vật liệu phù hợp nhất.
Hắn cũng chú ý đến những dấu vết của sinh vật nhỏ trên nền đất cát và rêu phong. Dù hiếm hoi, nhưng vẫn có những dấu chân nhỏ của hải cầm, hay những con thú gặm nhấm ven biển. Chúng thường sống ẩn mình trong những hang hốc đá, hoặc lẩn trốn trong những bụi cây gai góc. *Sự cảnh giác của chúng là dấu hiệu của sự sống sót. Và chính sự cảnh giác đó sẽ là thách thức lớn nhất cho những chiếc bẫy của mình.* Lâm Dịch nghĩ.
Khoảng một giờ sau, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu quay lại với một đống vật liệu thô sơ. Những cành cây dẻo dai, dây leo xanh biếc, những hòn đá sắc cạnh và mảnh gỗ cứng. Dưới sự hướng dẫn tỉ mỉ của Lâm Dịch, ba người bắt đầu quá trình chế tạo.
Lâm Dịch hướng dẫn Vương Đại Trụ cách đẽo gọt cành cây để tạo thành những thanh gỗ có độ cong và độ dày phù hợp, làm khung cho bẫy lồng sập. Hắn chỉ cho Trần Nhị Cẩu cách tước dây leo thành những sợi mỏng nhưng dai, dùng để làm dây thòng lọng và dây kích hoạt. Hắn tự tay mài dũa những hòn đá sắc bén, dùng chúng để tạo ra những chốt bẫy nhỏ xíu, nhưng phải thật chính xác để đảm bảo cơ chế hoạt động trơn tru.
Quá trình chế tạo diễn ra chậm rãi và đòi hỏi sự kiên nhẫn. Bàn tay Lâm Dịch linh hoạt, chính xác trong từng thao tác. Hắn không chỉ làm mà còn giải thích cho hai người đồng hành hiểu về nguyên lý.
"Đây là điểm trọng tâm." Hắn chỉ vào một điểm trên chiếc bẫy lồng sập đang dần hình thành. "Khi chốt này được nhả ra, trọng lực sẽ làm chiếc lồng sập xuống. Do đó, chúng ta phải đảm bảo chiếc chốt đủ nhỏ để dễ dàng bung ra, nhưng cũng đủ chắc để giữ lồng không sập sớm."
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu ban đầu còn lúng túng, nhưng dần dần, họ bắt đầu nắm bắt được. Họ vốn là những người thợ săn và nông dân quen dùng tay chân, nên một khi đã hiểu nguyên lý, việc thực hành trở nên dễ dàng hơn. Dưới ánh sáng yếu ớt của buổi trưa âm u, ba người họ như những nhà phát minh giữa thời đại đồ đá, miệt mài biến những vật liệu thô sơ thành những công cụ săn bắn tinh vi.
Khi sương mù dần tan hẳn, để lộ ra một bầu trời âm u với những đám mây đen vần vũ, những chiếc bẫy đầu tiên đã hoàn thành. Một chiếc bẫy lồng sập có cơ chế kích hoạt bằng chân, và vài chiếc bẫy thòng lọng tự động. Chúng trông không mấy phức tạp, nhưng ẩn chứa bên trong là sự tính toán kỹ lưỡng về vật lý và cơ học.
"Giờ là đến cung tên." Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn chuyển sang chiếc cung tên thô sơ của Vương Đại Trụ. "Cung này quá nặng, và không có rãnh dẫn mũi tên, khiến nó không ổn định khi bắn."
Hắn dùng một con dao đá sắc bén, cẩn thận đẽo gọt thân cung, làm cho nó nhẹ hơn và có độ cong tối ưu hơn. Sau đó, hắn tạo một rãnh nhỏ trên thân cung, nơi mũi tên sẽ được đặt vào, giúp mũi tên được giữ thẳng và bay đúng hướng hơn. Hắn cũng thay thế dây cung bằng loại dây leo được tước nhỏ mà Trần Nhị Cẩu đã tìm thấy, loại này tuy mảnh nhưng có độ bền và độ đàn hồi vượt trội, giúp tăng lực bắn.
Cuối cùng, hắn dùng những chiếc lông chim cứng cáp mà hắn tìm thấy, gắn vào đuôi mũi tên. "Đây gọi là cánh mũi tên. Nó sẽ giúp mũi tên xoay tròn trong không khí, giảm sức cản và tăng độ chính xác." Hắn giải thích, tay không ngừng thao tác.
Vương Đại Trụ cầm lấy chiếc cung đã được cải tiến, giương thử. Anh ta ngạc nhiên trước sự nhẹ nhàng và độ căng của dây cung. "Thật không ngờ... nó khác hẳn chiếc cung cũ."
*Đây không chỉ là việc tạo ra công cụ, mà còn là việc củng cố niềm tin. Niềm tin vào trí tuệ, vào khả năng thích nghi của con người. Và cũng là niềm tin vào chính mình, rằng mình có thể dẫn dắt họ vượt qua hiểm nguy.* Lâm Dịch nghĩ thầm, trong lòng dâng lên một sự thỏa mãn nhỏ nhoi.
Đêm dần buông xuống, mang theo cái lạnh cắt da thịt và màn sương mù dày đặc hơn cả đêm trước. Ba người Lâm Dịch đã hoàn thành việc chế tạo và cải tiến dụng cụ. Bữa ăn tối đơn giản với lương khô đã chuẩn bị từ nhà không làm dịu đi cái đói cồn cào, nhưng tinh thần của họ đã phấn chấn hơn nhiều. Với những chiếc bẫy và cung tên mới, họ mang theo một tia hy vọng.
Lâm Dịch không cho phép họ đốt lửa trại lớn, sợ ánh sáng sẽ thu hút sự chú ý của những loài sinh vật không mong muốn trong vùng đất hoang vu này. Thay vào đó, một ngọn đèn lồng nhỏ được che chắn cẩn thận, chỉ đủ soi sáng khu vực xung quanh. Lâm Dịch căng mắt nhìn vào bản đồ phác thảo, so sánh với những gì hắn đã quan sát được ban ngày. Hắn đã xác định được một vài vị trí tiềm năng để đặt bẫy, dựa trên dấu vết động vật và địa hình.
"Chúng ta sẽ đặt bẫy ở những khu vực này." Hắn chỉ vào những điểm được đánh dấu trên bản đồ. "Những nơi có nhiều cây bụi, khe đá, hoặc gần những vũng nước đọng. Con mồi thường tìm đến đó để trú ẩn hoặc kiếm ăn."
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu gật đầu, sự sợ hãi ban đầu đã nhường chỗ cho sự tập trung và một chút phấn khích. Họ di chuyển cẩn thận trong màn sương mù, từng bước chân đều nhẹ nhàng, tránh gây ra tiếng động lớn. Cái lạnh ẩm ướt vẫn bủa vây, tiếng gió hú vẫn thì thầm những câu chuyện buồn bã, nhưng lần này, họ không còn hoàn toàn bị nỗi sợ hãi chi phối.
Dưới sự chỉ dẫn của Lâm Dịch, họ cẩn thận đặt những chiếc bẫy lồng sập và bẫy thòng lọng đã cải tiến. Lâm Dịch tự tay điều chỉnh từng chốt, từng sợi dây, đảm bảo chúng hoạt động hoàn hảo. Hắn rải một ít mồi nhử gần các bẫy – những loại hạt khô và côn trùng mà hắn đã thu thập được từ làng, hoặc những loại quả dại mà hắn nhận diện được trong *Thần Nông Bách Thảo Phổ* là an toàn và hấp dẫn đối với các loài thú nhỏ ven biển.
Quá trình đặt bẫy kéo dài gần nửa đêm. Khi hoàn tất, ba người quay về khu vực trú ẩn tạm thời, ẩn mình trong những lùm cây cổ thụ khô héo. Đêm khuya ở Vong Linh Chi Hải thật tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió rít, tiếng sóng vỗ và đôi khi là những âm thanh kỳ dị, khó hiểu vọng lại từ xa xăm. Một tiếng "kẽo kẹt" khô khốc lại vang lên, nghe như tiếng một vật thể khổng lồ đang chuyển động, chậm rãi và nặng nề, từ sâu trong màn sương. Cả ba nín thở, lắng nghe. Lâm Dịch cố gắng phân tích âm thanh đó. *Có phải là một con vật lớn đang di chuyển? Hay chỉ là những khúc gỗ mục nát bị sóng biển xô đẩy? Hoặc là...* Hắn không dám nghĩ xa hơn, nhưng cảm giác bí ẩn của nơi này vẫn khiến hắn cảnh giác tột độ.
Họ ngồi im lặng chờ đợi, đôi mắt căng thẳng nhìn vào màn sương dày đặc. Mỗi tiếng động nhỏ trong đêm đều khiến họ giật mình. Một cành cây gãy, một tiếng kêu yếu ớt của loài chim đêm, tất cả đều được phóng đại trong không gian tĩnh mịch. Nỗi hồi hộp, pha lẫn chút lo lắng, bao trùm lấy họ.
Rạng sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương mù, nhuộm hồng một phần bầu trời xám xịt, Lâm Dịch ra hiệu cho Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. "Đi kiểm tra bẫy thôi." Hắn nói, giọng nói vẫn trầm ổn như thường lệ, nhưng trong ánh mắt hắn ẩn chứa một tia mong đợi.
Họ lần theo dấu vết của mình, cẩn thận tiến về phía những chiếc bẫy đã đặt. Càng đến gần, một mùi tanh nồng nhưng lại có chút tươi mới bắt đầu lan tỏa trong không khí, không còn là mùi mục nát khó chịu của Vong Linh Chi Hải nữa.
Khi đến chiếc bẫy đầu tiên, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu không khỏi thốt lên kinh ngạc. Chiếc bẫy lồng sập đã đóng chặt, bên trong là một con hải cầm béo tốt, lông màu xám tro, đang cố gắng giãy dụa. Đôi mắt nó hoảng loạn nhìn ra ngoài.
"Trời ơi! Bẫy này... thật sự có thể bắt được nhiều thế này sao? Nhanh hơn bẫy của cha ta cả chục lần!" Vương Đại Trụ reo lên, sự mệt mỏi và lo lắng tan biến, thay vào đó là sự phấn khích tột độ. Anh ta vội vàng chạy đến, cẩn thận gỡ con chim ra khỏi bẫy.
Tiếp tục kiểm tra, họ phát hiện thêm vài con hải cầm khác, và một số loài gặm nhấm ven biển có thân hình tròn trịa, béo múp, bẫy được ở những chiếc thòng lọng tự động. Tất cả đều là những con mồi độc đáo, chưa từng thấy ở Rừng Trúc Thanh Tịnh, và quan trọng hơn cả, chúng đều béo tốt, hứa hẹn một bữa ăn thịnh soạn.
"Tuyệt vời! Chúng ta có đủ thức ăn rồi!" Trần Nhị Cẩu nhảy cẫng lên sung sướng, quên hết cả nỗi sợ hãi đêm qua. Hắn nhanh chóng thu thập chiến lợi phẩm, đôi mắt lấp lánh niềm vui.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. *Hiệu quả hơn mong đợi.* Hắn nghĩ. *Điều này chứng tỏ, trí tuệ luôn là vũ khí mạnh nhất, bất kể ở thế giới nào.*
Trong lúc Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đang bận rộn thu gom con mồi, Lâm Dịch cầm lấy chiếc cung tên đã được cải tiến. Ánh mắt hắn tập trung vào một con hải ưng đang bay lượn trên bầu trời xanh xám, cách họ không xa. Con chim sải cánh rộng, tạo nên một bóng đen trên nền sương mù đang dần tan.
Hắn kéo dây cung, cảm nhận sức căng mạnh mẽ nhưng dẻo dai của sợi dây leo. Mũi tên được đặt ngay ngắn vào rãnh dẫn, đầu nhọn bằng đá sắc bén hướng thẳng vào mục tiêu. Hắn nín thở, nhắm mắt lại một khoảnh khắc, tập trung toàn bộ giác quan. Hắn nhớ lại những bài học vật lý về quỹ đạo bay, về lực cản của không khí, về điểm rơi của vật thể. Trong khoảnh khắc ấy, hắn không còn là một người xuyên không ở thế giới cổ đại, mà là một xạ thủ hiện đại, tính toán chính xác từng yếu tố.
"Vút!"
Tiếng mũi tên xé gió sắc gọn, khác hẳn với tiếng cung tên thô sơ thường lệ. Mũi tên bay thẳng tắp, xoáy nhẹ trong không khí nhờ những cánh lông chim. Nó găm thẳng vào cánh của con hải ưng. Con chim kêu lên một tiếng thảm thiết, mất thăng bằng và rơi xuống biển.
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đứng hình, há hốc mồm. Họ chưa bao giờ thấy một mũi tên nào bay xa và chính xác đến vậy, lại còn có thể bắn trúng một con hải ưng đang bay lượn trên cao.
"Lâm ca thật là thần nhân! Cây cung này... ta cảm giác nó mạnh hơn hẳn!" Trần Nhị Cẩu thốt lên, đôi mắt hắn ngập tràn sự ngưỡng mộ và tin tưởng tuyệt đối.
Vương Đại Trụ cũng gật đầu lia lịa, khuôn mặt chất phác tràn đầy vẻ kinh ngạc. "Ca ca... tài năng của huynh thật sự vượt xa những gì ta từng biết. Chiếc cung này... nó như có linh tính vậy."
Lâm Dịch hạ cung, ánh mắt bình thản. Hắn biết, đó không phải là linh tính hay phép thuật, mà là sự kết hợp của tri thức và kỹ năng. "Đó là sức mạnh của trí tuệ, Nhị Cẩu. Nó giúp chúng ta sống sót tốt hơn. Khi chúng ta hiểu rõ về vật liệu, về nguyên lý, chúng ta có thể tạo ra những công cụ vượt trội." Hắn nhìn vào những chiếc bẫy đã hoạt động hiệu quả, nhìn vào con hải ưng vừa bị hạ gục. Một cảm giác hài lòng lan tỏa trong lòng hắn, không phải vì chiến lợi phẩm, mà vì hắn đã chứng minh được giá trị của tư duy hiện đại trong thế giới khắc nghiệt này.
Hắn nhìn ra phía biển, nơi sương mù vẫn còn lẩn khuất, che giấu đi những bí ẩn của Vong Linh Chi Hải. Dù đã có được một bữa ăn no đủ, nhưng hắn biết, đây mới chỉ là bước khởi đầu. Những con hải cầm và động vật ven biển này chỉ là một phần nhỏ trong số những tài nguyên mà nơi này có thể ẩn chứa. Những lời đồn đại của Lão Hồ về "sản vật độc đáo" và "thảo dược mọc trên đá ven biển" vẫn còn vang vọng trong tâm trí hắn. Vong Linh Chi Hải vẫn còn rất nhiều điều chưa được khám phá, rất nhiều hiểm nguy, và cũng rất nhiều cơ hội. Và giờ đây, với những công cụ hiệu quả hơn, với sự tin tưởng tuyệt đối của đồng đội, Lâm Dịch biết rằng hắn đã sẵn sàng để tiến sâu hơn vào vùng đất bí ẩn này, nơi mà trí tuệ sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối cho hành trình sinh tồn của hắn.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.