Lạc thế chi nhân - Chương 36: Hải Vọng Mê Vụ: Hạt Giống Mưu Sinh Mới
Lâm Dịch ôm chồng sách nặng trĩu, sải bước trên con đường nhộn nhịp của Thành Cổ Thiên Phong. Mùi giấy cũ và mực in vẫn còn vương vấn trên tay, như một lời nhắc nhở về kho tàng tri thức mà hắn vừa có được. Tâm trí hắn không ngừng phân tích lời nói của ông chủ tiệm sách, về cái thế giới rộng lớn hơn những gì hắn vẫn nghĩ, về tri thức có thể thay đổi vận mệnh. Hắn biết, mình vừa mua không chỉ là những cuốn sách, mà là những chìa khóa, những công cụ để mở ra cánh cửa đến những khả năng mới, để đối phó với những thách thức sắp tới. Ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ những mái nhà cổ kính, nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, bức tranh về Thôn Làng Sơn Cước vẫn hiện lên rõ nét, với những hạt lúa vàng óng đang hứa hẹn một tương lai tươi sáng hơn.
*Sự thịnh vượng của làng sẽ sớm thu hút ánh mắt thèm muốn của Trần Thị Gia Tộc,* hắn nghĩ. *Và ta sẽ không để họ nuốt chửng nó. Ta sẽ dùng những gì mình có, những gì mình học được, để bảo vệ những gì mình trân trọng.* Hắn nhìn về phía con đường đông đúc của Thành Cổ Thiên Phong, rồi lại nhìn về hướng Thôn Làng Sơn Cước, nơi những hạt lúa vàng óng đang hứa hẹn một tương lai tươi sáng hơn. Một hành trình mới đã bắt đầu, không chỉ là hành trình sinh tồn, mà là hành trình xây dựng và bảo vệ. Trần Nhị Cẩu đi phía sau, vác túi đồ lỉnh kỉnh, vẻ mặt vẫn còn ngơ ngác nhưng ánh mắt lại đầy ngưỡng mộ khi nhìn bóng lưng vững chãi của Lâm Dịch. Đối với hắn, Lâm Dịch không chỉ là một người anh em, mà đã trở thành một vị cứu tinh, một người dẫn đường đầy bí ẩn và tài trí.
Màn đêm dần buông xuống khi Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu trở về đến Thôn Làng Sơn Cước. Ngôi làng nhỏ bé chìm trong ánh đèn dầu lờ mờ và mùi khói bếp ấm áp. Tiếng trẻ con chơi đùa xa xăm, tiếng gà gáy thỉnh thoảng vọng lại, cùng với tiếng động vật trang trại rì rầm, tạo nên một bản hòa tấu bình yên, mộc mạc và thân thuộc. Lâm Dịch đặt chồng sách mới mua lên bàn gỗ cũ kỹ trong căn nhà thân yêu của mình. Ánh mắt hắn xa xăm nhìn ra cửa sổ, nơi màn đêm đang dần bao trùm, nhưng tâm trí hắn lại đang ở một nơi khác, nơi những con số, những kế hoạch đang nhảy múa. Hắn suy tư về vụ mùa vừa rồi và những thách thức phía trước. Gia đình đang quây quần bên mâm cơm đạm bạc nhưng ấm cúng.
Lâm phụ, với làn da rám nắng và bàn tay thô ráp của một lão nông chất phác, nở nụ cười hiền lành. "Dịch nhi, con về rồi. Chuyến đi thế nào? Lần này không bị ai gây khó dễ chứ?" Giọng ông chứa đựng sự quan tâm sâu sắc, pha chút lo lắng thường trực của người cha.
Lâm Dịch cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. "Không sao phụ thân. Mọi chuyện đều thuận lợi. Con mua được vài cuốn sách cũ, muốn tìm hiểu thêm về địa phương mình." Hắn không muốn kể chi tiết về việc gặp ông chủ tiệm sách hay những suy nghĩ thâm sâu của mình, bởi những điều đó có thể khiến cha mẹ lo lắng không cần thiết.
Lâm mẫu, với dáng người nhỏ nhắn và khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian vì lam lũ, đặt một bát canh nóng hổi xuống bàn. Ánh mắt bà đầy lo âu nhưng cũng chất chứa sự kiên cường. "Con đi đường xa chắc mệt rồi, mau vào ăn cơm đi. Mấy cuốn sách đó có gì hay mà con cứ trầm ngâm vậy?" Bà luôn quan tâm đến con trai mình, nhưng cũng không hiểu nổi những sở thích "kỳ lạ" của Lâm Dịch. Đối với bà, sách vở là thứ xa xỉ, không bằng một bữa cơm no ấm.
Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé nhỏ nhắn với đôi mắt to tròn, ngây thơ, nhìn anh trai đầy ngưỡng mộ. "Anh Dịch lại mua sách à? Lần này có câu chuyện nào hay không anh?" Cô bé tin rằng sách của anh trai luôn chứa đựng những điều kỳ diệu.
Lâm Dịch mỉm cười xoa đầu em gái, rồi ngồi xuống mâm cơm. Mùi khói gỗ từ bếp, mùi thức ăn nấu chín thoang thoảng trong không khí, tạo nên một cảm giác an toàn và thân thuộc. Hắn nhấm nháp món canh rau dại và cơm lạt, nhưng tâm trí vẫn không ngừng hoạt động.
*Vụ mùa vừa rồi tuy tốt, năng suất vượt trội, nhưng không thể chỉ trông chờ vào một nguồn lương thực duy nhất. Lương thực dự trữ của làng, dù có tăng lên, vẫn còn ít ỏi nếu xét về dài hạn. Hơn nữa, việc chỉ dựa vào nông nghiệp giống như đặt tất cả trứng vào một giỏ. Nếu có thiên tai, dịch bệnh, hoặc thậm chí là sự nhòm ngó của Trần Thị Gia Tộc khiến sản lượng bị ảnh hưởng, làng ta sẽ lại rơi vào cảnh khốn khó.*
*Nếu muốn phát triển bền vững, phải đa dạng hóa nguồn thu nhập và nguồn lương thực. Canh tác nông nghiệp là nền tảng, nhưng săn bắn và thu hái là lựa chọn ngay lập tức để bổ sung, đặc biệt là trong thời gian chờ đợi vụ mùa chính. Hơn nữa, những sản vật từ rừng núi có thể mang lại giá trị kinh tế không nhỏ nếu biết cách khai thác và buôn bán.*
Lâm Dịch lướt qua những trang sách cũ kỹ, bìa đã sờn rách, trang giấy ngả vàng. Hắn không chỉ tìm kiếm kiến thức về nông nghiệp, mà còn cả những ghi chép về địa lý, về các loại thảo dược, khoáng vật. Hắn nhớ đến những lời Lão Hồ nói về Bách Hoa Lâm và Hồ Sen Tĩnh Mịch, về "linh khí dồi dào," và hắn muốn tìm hiểu xem liệu có điều gì đặc biệt hơn ẩn chứa trong những nơi đó, ngoài việc cung cấp phân bón tự nhiên. Hắn nhận ra, những cuốn sách này không chỉ là giấy mực, chúng là những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn về thế giới này, một bức tranh mà hắn cần phải hoàn thiện để sinh tồn và bảo vệ những người mình yêu quý. Với tư duy logic và khả năng quan sát sắc bén của người hiện đại, hắn bắt đầu lên kế hoạch trong đầu, từng bước một, thận trọng và tỉ mỉ. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Và để sinh tồn, đôi khi phải chấp nhận rủi ro, nhưng là rủi ro đã được tính toán.*
***
Đêm đã khuya, ánh trăng sáng vằng vặc chiếu rọi qua khe cửa sổ, tạo nên những bóng đổ xiêu vẹo trong căn nhà. Không khí se lạnh của núi rừng bắt đầu thấm vào da thịt. Lâm Dịch, sau khi chắc chắn mọi người đã say ngủ, nhẹ nhàng khoác áo, bước ra ngoài. Hắn men theo con đường mòn quen thuộc, hướng về quán trà nhỏ của Lão Hồ. Tiếng gió nhẹ, tiếng côn trùng kêu vo ve là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch của màn đêm.
Quán trà của Lão Hồ vắng vẻ như thường lệ vào giờ này. Chỉ có ánh đèn dầu hiu hắt từ bên trong hắt ra, cùng với mùi trà nóng và khói gỗ thoang thoảng trong không khí. Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng, tóc bạc phơ, đang lẳng lặng lau bàn bằng một chiếc khăn cũ. Đôi mắt tinh anh của ông nheo lại khi thấy bóng Lâm Dịch xuất hiện trước cửa. Ông không tỏ vẻ ngạc nhiên, như thể đã đoán trước được sự xuất hiện của hắn.
"Lão Hồ, con đến làm phiền rồi." Lâm Dịch khẽ cúi đầu chào, giữ thái độ cung kính.
Lão Hồ chỉ khẽ gật đầu, đặt chiếc khăn xuống. "Ngươi lại có điều muốn hỏi ta sao, Lâm Dịch? Ngồi đi." Ông rót một chén trà nóng đặt trước mặt Lâm Dịch. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa, xua đi một phần cái lạnh của đêm.
Lâm Dịch hớp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm nồng nàn lan tỏa trong khoang miệng. "Lão Hồ, con muốn hỏi, ngoài khu rừng quen thuộc mà dân làng ta vẫn thường săn bắn hay thu hái, liệu còn nơi nào khác trong vùng núi này có thể săn bắn hoặc thu hái được những thứ quý hiếm hơn không? Những nơi mà người thường ít dám tới?" Hắn nói một cách chậm rãi, cẩn trọng, từng lời từng chữ đều được suy nghĩ kỹ càng.
Lão Hồ nhấp một ngụm trà, ánh mắt ông xa xăm nhìn ra màn đêm. Ánh trăng chiếu vào đôi mắt tinh anh của ông, khiến chúng lấp lánh như những vì sao. "Người thường ít dám tới... thì chắc chắn là có. Nhưng những nơi đó, càng ít người tới, càng lắm hiểm nguy. Ngươi muốn tìm gì?" Giọng ông trầm ấm nhưng hơi khàn, mang theo sự từng trải của một người đã chứng kiến bao thăng trầm của cuộc đời.
"Con muốn tìm những thứ có thể bổ sung lương thực cho làng, hoặc những loại thảo dược, sản vật có giá trị. Chúng ta không thể mãi phụ thuộc vào ruộng nương và may rủi săn bắn. Vụ mùa vừa rồi tuy tốt, nhưng chỉ là bước khởi đầu. Để làng có thể thực sự thịnh vượng và tự chủ, chúng ta cần nhiều hơn thế." Lâm Dịch giải thích, giọng điệu đầy kiên định. Hắn biết, Lão Hồ là người duy nhất trong làng có đủ kiến thức và kinh nghiệm để giúp hắn trong việc này. Hắn cũng muốn kiểm tra xem những gì Lão Hồ biết có khớp với những gì hắn đọc được trong các cuốn sách cổ vừa mua hay không.
Lão Hồ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. "Có một nơi... xa lắm, nằm sâu trong Sơn Mạch, gần biên giới. Đó là một vùng biển hoang vắng, quanh năm sương mù bao phủ, dân làng ta gọi là Vong Linh Chi Hải." Khi nhắc đến cái tên đó, giọng ông khẽ run lên, và ánh mắt ông chợt hiện lên vẻ lo âu sâu sắc. "Tương truyền nơi đó có những loài thủy sản kỳ lạ, và cả những loại thảo dược mọc trên đá ven biển mà không nơi nào có. Chúng được cho là chứa đựng 'linh khí' dồi dào, có thể dùng để chữa bệnh, tăng cường thể chất, thậm chí là kéo dài tuổi thọ. Tuy nhiên, cũng có lời đồn về linh hồn lang thang, những oan hồn của những kẻ đã bỏ mạng nơi đó, và những con sóng dữ nuốt chửng mọi thứ. Ít ai trở về từ nơi đó mà còn nguyên vẹn, hoặc thậm chí là còn sống. Dân làng ta từ bao đời nay đều tránh xa Vong Linh Chi Hải như tránh tà."
Lâm Dịch lắng nghe từng lời của Lão Hồ, ánh mắt hắn lóe lên sự suy tính. *Vong Linh Chi Hải... Linh khí dồi dào... Thảo dược kỳ lạ... Linh hồn lang thang...* Những từ ngữ này kích thích trí tò mò và tư duy logic của hắn. Hắn nghĩ đến cuốn *Thần Nông Bách Thảo Phổ* mà hắn vừa mua, những ghi chép về các loại thực vật quý hiếm, và khả năng kết nối chúng với thông tin mà Lão Hồ vừa cung cấp.
"Lão Hồ, ông có thể kể chi tiết hơn về Vong Linh Chi Hải không? Về địa hình, về những hiểm nguy cụ thể, và cả những loại sản vật mà ông đã nghe nói?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói vẫn bình tĩnh nhưng ẩn chứa sự háo hức.
Lão Hồ nhấp thêm một ngụm trà, dường như đang cân nhắc. "Vong Linh Chi Hải không phải là một vùng biển lớn. Nó là một vùng vịnh nhỏ, nằm sâu trong dãy núi, nhưng lại kết nối với biển lớn thông qua một khe núi hiểm trở. Đặc trưng của nó là sương mù dày đặc quanh năm, không bao giờ tan. Địa hình hiểm trở vô cùng, đá lởm chởm, vách đá dựng đứng, và những bãi đá ngầm nguy hiểm. Những con sóng ở đó không giống như sóng biển thông thường, chúng kỳ lạ và có sức mạnh phi thường, có thể cuốn phăng mọi thứ. Người ta đồn rằng đó là những con sóng được tạo ra bởi sự oán hận của những linh hồn. Về sản vật, ta chỉ nghe nói có loại 'Hải Đăng Thảo' mọc trên đá ven biển, phát sáng trong đêm, và những loài cá có vảy lấp lánh như ngọc trai, thịt của chúng được cho là có thể cường hóa thân thể. Nhưng tất cả chỉ là truyền thuyết, chưa ai trong làng ta thực sự ch��ng kiến."
Lâm Dịch gật đầu, ghi nhớ từng chi tiết. Hắn hình dung trong đầu một bản đồ địa hình, kết nối thông tin của Lão Hồ với những kiến thức địa lý và sinh học mà hắn có từ thế giới cũ. *Sương mù dày đặc có thể là do sự chênh lệch nhiệt độ lớn, hoặc do đặc điểm địa chất nào đó. Sóng dữ có thể do dòng chảy ngầm, hoặc địa hình đáy biển tạo ra xoáy nước. Linh hồn lang thang... có thể là một cách giải thích dân gian cho những hiện tượng tự nhiên kỳ lạ, hoặc một loại khí độc, ảo ảnh nào đó ảnh hưởng đến tâm trí con người. Nhưng cũng không thể loại trừ khả năng có yếu tố siêu nhiên trong thế giới này.*
"Lão Hồ, con cảm ơn ông đã chỉ dẫn. Con sẽ suy nghĩ kỹ về việc này." Lâm Dịch nói, đứng dậy cúi chào.
Lão Hồ nhìn Lâm Dịch, ánh mắt ông lộ rõ sự lo lắng. "Lâm Dịch, đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Cái thế giới này ẩn chứa quá nhiều điều mà chúng ta không thể nào lường trước. Vong Linh Chi Hải không phải là nơi để con người bình thường đặt chân đến. Hãy suy nghĩ thật kỹ, con à. Sinh mệnh quý giá lắm." Lời nói của ông chứa đựng một sự cảnh báo chân thành, nhưng cũng ẩn chứa sự thán phục trước lòng dũng cảm và sự quyết đoán của Lâm Dịch. Ông biết, một khi Lâm Dịch đã quyết, rất khó để thay đổi.
"Con sẽ cẩn thận, Lão Hồ." Lâm Dịch đáp, rồi quay lưng bước vào màn đêm tĩnh mịch, để lại Lão Hồ một mình với chén trà nguội lạnh và những suy tư nặng trĩu. Hắn biết, Lão Hồ đã cố gắng ngăn cản hắn, nhưng chính những lời cảnh báo và miêu tả chi tiết đó lại càng củng cố thêm quyết tâm của hắn. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* hắn nghĩ. *Và để có được tri thức, đôi khi phải chấp nhận dấn thân vào những nơi mà người khác e sợ.*
***
Sáng sớm hôm sau, sương sớm giăng lối khắp Thôn Làng Sơn Cước, phủ một lớp màn mờ ảo lên những mái nhà tranh và con đường đất. Không khí se lạnh thấu xương, nhưng trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, một bầu không khí khác đang bao trùm: háo hức pha lẫn lo lắng, cùng với tiếng chuẩn bị đồ đạc lỉnh kỉnh. Mùi vải thô, lương thực khô và khói bếp thoang thoảng trong không khí.
Lâm Dịch, với vẻ mặt trầm tĩnh thường lệ, đang kiểm tra lại chiếc cung gỗ và những mũi tên được vót cẩn thận. Hắn quay sang Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, những người đang đứng đợi với vẻ mặt căng thẳng. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, có chút nhăn nhó, còn Trần Nhị Cẩu thì gương mặt tái mét, đôi mắt đảo liên tục.
"Đại Trụ, Nhị Cẩu, ta đã tìm hiểu về một nơi có thể giúp chúng ta tìm được nhiều lương thực và sản vật giá trị hơn. Nhưng nó rất nguy hiểm, không phải là nơi để đùa giỡn." Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói trầm ổn và rõ ràng, khiến hai người kia phải tập trung lắng nghe. "Đó là Vong Linh Chi Hải, một vùng biển bị sương mù bao phủ quanh năm, nằm sâu trong Sơn Mạch. Lão Hồ đã cảnh báo rất nhiều về nó, về những con sóng dữ, những lời đồn thổi về linh hồn lang thang, và địa hình hiểm trở. Nhưng cũng chính nơi đó, được cho là có những loài thủy sản và thảo dược quý hiếm mà không nơi nào có được. Nếu chúng ta thành công, nó sẽ mang lại nguồn lợi lớn cho làng, giúp chúng ta không còn quá phụ thuộc vào ruộng nương."
Vương Đại Trụ nuốt khan một tiếng. "Vong Linh Chi Hải sao, Đại ca? Ta đã từng nghe Lão Hồ nhắc đến, chỉ nghe tên thôi đã thấy rợn người rồi..." Anh ta xoa xoa cánh tay vạm vỡ của mình, biểu hiện rõ sự e ngại. Tuy nhiên, ánh mắt của anh ta vẫn ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch. "Nhưng... huynh đệ đã quyết, Đại Trụ này sống chết theo huynh đệ! Chỉ là, Đại ca phải thật cẩn thận."
Trần Nhị Cẩu thì tái mét mặt mày, hai chân khẽ run lên. "Con... con cảm thấy như có thứ gì đó đang nhìn chúng ta từ trong màn sương... à không, ý con là... Vong Linh Chi Hải nghe đáng sợ quá, Đại ca! Con nhát gan lắm!" Hắn lắp bắp, nhưng rồi lại cắn chặt môi, cố gắng lấy lại vẻ dũng cảm. Nhị Cẩu vẫn nhớ như in lời thề của mình: "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" "Nhưng... nhưng Nhị Cẩu tuy nhát gan nhưng sẽ không làm gánh nặng cho đại ca đâu! Cùng lắm là chết thôi!" Hắn thêm vào, giọng nói có phần run rẩy nhưng ánh mắt lại đầy kiên quyết.
Lâm Dịch nhìn hai người họ, thầm gật đầu. Hắn biết, sự sợ hãi là điều tự nhiên, nhưng quan trọng là họ vẫn sẵn sàng đối mặt. "Tốt. Chúng ta sẽ không đi một cách mù quáng. Ta đã nghiên cứu bản đồ thô sơ của vùng này, và ta có cuốn sách này." Hắn chỉ vào cuốn *Thần Nông Bách Thảo Phổ* cùng với một cuốn sách về địa lý biên thùy được đặt ngay ngắn trên bàn. "Chúng ta sẽ đi với sự chuẩn bị kỹ lưỡng nhất có thể."
Lâm mẫu, người phụ nữ lam lũ với đôi mắt lo âu nhưng cũng đầy tình yêu thương, tiến đến, trên tay là một túi vải nặng trĩu. "Dịch nhi, con đi phải cẩn thận. Đừng quá liều mạng. Cả nhà còn chờ con trở về." Bà đặt túi lương khô, thuốc men và vài bộ quần áo dự phòng vào tay Lâm Dịch. "Đây là lương khô, thuốc cầm máu, thuốc giải độc, và mấy miếng vải bông. Nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng để bị cảm lạnh." Bà dặn dò tỉ mỉ từng chút một, ánh mắt không rời khỏi con trai.
Lâm phụ tiến đến bên cạnh, ông giúp Lâm Dịch kiểm tra lại độ bền của dây thừng, mài lại lưỡi dao cho sắc bén. "Con cứ yên tâm đi đi. Ở nhà có cha, có mẹ lo liệu. Ruộng lúa đã có kinh nghiệm, sẽ không có vấn đề gì lớn. Cứ làm những gì con cho là đúng." Lời nói của ông không nhiều, nhưng chứa đựng sự tin tưởng và hậu thuẫn vững chắc.
Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé nhỏ xíu, chạy đến ôm chặt lấy chân Lâm Dịch. "Anh Dịch đi cẩn thận nha! Anh Dịch nhớ về sớm kể chuyện cho Tiểu Nguyệt nha!" Giọng cô bé non nớt, nhưng cái ôm chặt của cô bé lại là một sức mạnh vô hình, nhắc nhở Lâm Dịch về trách nhiệm và tình yêu thương mà hắn phải bảo vệ. Lâm Dịch khẽ xoa đầu em gái, ánh mắt hắn dịu dàng hơn bao giờ hết.
Lâm Dịch lấy ra một bản đồ phác thảo khu vực mà hắn đã tự vẽ lại dựa trên thông tin từ các cuốn sách và lời kể của Lão Hồ. Hắn chỉ vào một điểm trên bản đồ. "Chúng ta sẽ đi theo con đường này, tránh xa những khu vực có dấu hiệu nguy hiểm đã được ghi nhận. Đại Trụ, ngươi có sức khỏe tốt, hãy mang theo chiếc rìu này và luôn đi phía trước để dọn đường và cảnh giới. Nhị Cẩu, ngươi nhanh nhẹn, hãy theo sát ta, quan sát xung quanh và giúp ta thu thập mẫu vật."
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu gật đầu nghiêm túc. Lâm Dịch hướng dẫn họ chuẩn bị các dụng cụ cần thiết: cung tên, bẫy đơn giản, dao găm, dây thừng chắc chắn, lương khô đủ dùng trong vài ngày, và một ít thuốc men phòng thân. Hắn cũng không quên mang theo *Thần Nông Bách Thảo Phổ* và cuốn sách về địa lý. Với Lâm Dịch, những cuốn sách này chính là *Cẩm Nang Kế Sách* vô giá, là vũ khí mạnh nhất của hắn trong thế giới này. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của sương sớm, cùng với sức nặng của trách nhiệm và kỳ vọng đang đè nặng trên vai. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng để sinh tồn bền vững, đôi khi phải chấp nhận rủi ro, và tìm kiếm cơ hội ở những nơi không ai dám đặt chân đến.*
***
Sau nhiều ngày đường gian khổ, vượt qua những con dốc đá lởm chởm, len lỏi qua những cánh rừng rậm rạp và hiểm trở, Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu cuối cùng cũng đến được vùng ven Vong Linh Chi Hải. Sương mù dày đặc bắt đầu xuất hiện từ cách đó cả buổi đi đường, bao phủ lấy mọi vật thể, khiến tầm nhìn bị hạn chế đến mức tối đa. Càng đến gần, không khí càng trở nên lạnh lẽo thấu xương, mang theo một mùi tanh nồng đặc trưng của biển, pha lẫn với một thứ mùi khó tả khác – mùi của sự mục nát, của ozone, và một thứ mùi u ám, nặng nề, tựa như mùi của sự chết chóc đã tồn tại ở đây từ rất lâu.
Cảnh tượng trước mắt họ là một bức tranh đầy rùng rợn và kỳ dị. Một vùng biển bị bao phủ hoàn toàn bởi màn sương trắng xóa, dày đặc đến nỗi không thể nhìn thấy đường chân trời, cũng chẳng thể phân biệt đâu là biển, đâu là trời. Những cây cổ thụ ven bờ, có lẽ đã chết từ hàng trăm năm trước, khô héo, vặn vẹo như những linh hồn đang than khóc, cành lá trơ trụi giơ lên trời như những ngón tay gầy guộc, cầu xin một điều gì đó đã bị lãng quên. Những thân cây phủ đầy rêu phong và địa y, tạo nên một vẻ ma quái, thê lương.
Từ trong màn sương mù, thỉnh thoảng vọng ra những âm thanh kỳ dị. Đó không phải là tiếng sóng biển ầm ào quen thuộc, mà là một thứ tiếng vỗ yếu ớt, đều đặn, như tiếng thì thầm của một người khổng lồ đang thở dốc. Đôi khi, lại có tiếng gió hú qua những kẽ đá, tạo nên những âm thanh nghe như tiếng rên rỉ, tiếng than khóc của ai đó đang đau đớn tột cùng. Có lúc, một tiếng "kẽo kẹt" khô khốc vang lên từ đâu đó trong màn sương, như tiếng một vật thể khổng lồ đang chuyển động một cách chậm rãi, khó nhọc. Bầu không khí nơi đây không chỉ lạnh lẽo mà còn buồn bã, kỳ dị, mang đến một cảm giác về sự đau khổ sâu sắc và sự lãng quên vô tận.
Vương Đại Trụ, người vốn dũng cảm đối mặt với thú dữ trong rừng, giờ đây lại run rẩy bần bật. Cả cơ thể vạm vỡ của anh ta co rúm lại dưới lớp áo dày. "Đại ca... đây chính là Vong Linh Chi Hải sao? Thật đáng sợ... Con cảm thấy như có thứ gì đó đang bám vào người con..." Giọng anh ta lí nhí, pha lẫn sự sợ hãi tột độ. Anh ta vô thức siết chặt chiếc rìu trong tay, nhưng dường như nó chẳng mang lại chút an toàn nào trong không gian đầy ma mị này.
Trần Nhị Cẩu thì mặt tái mét không còn một giọt máu, đôi mắt hắn trợn trừng nhìn vào màn sương vô tận. Hắn ôm chặt lấy người, hàm răng va vào nhau lập cập. "Con... con cảm thấy như có thứ gì đó đang nhìn chúng ta từ trong màn sương... lạnh quá, Đại ca ơi... Lạnh thấu xương..." Hắn thều thào, nỗi sợ hãi nguyên thủy bao trùm lấy toàn bộ ý thức. Hắn không dám nhìn thẳng vào màn sương, chỉ dám liếc qua những khe hở giữa các ngón tay.
Lâm Dịch cảm nhận rõ sự sợ hãi của hai người đồng hành, nhưng hắn vẫn giữ được vẻ bình tĩnh đáng kinh ngạc. Ánh mắt hắn sắc bén quét qua từng ngóc ngách của vùng đất hoang vu, cố gắng thu thập thông tin từ mọi giác quan. Cái lạnh thấu xương cũng thấm vào hắn, mùi biển tanh nồng và mục nát cũng khiến hắn có chút khó chịu, nhưng tâm trí hắn vẫn hoạt động hết công suất. *Đây là một môi trường hoàn toàn xa lạ, đầy rẫy hiểm nguy, nhưng cũng chính vì thế mà nó ẩn chứa những cơ hội không ngờ.*
"Đừng hoảng sợ." Lâm Dịch nói, giọng nói của hắn tuy không lớn nhưng lại có một sức mạnh trấn an kỳ lạ, xuyên qua tiếng gió hú và tiếng sóng vỗ yếu ớt. "Hãy tập trung quan sát. Hiểm nguy luôn đi kèm với cơ hội. Chúng ta phải tìm hiểu kỹ trước khi tiến sâu hơn." Hắn biết, việc kiềm chế sự sợ hãi của đồng đội là ưu tiên hàng đầu lúc này. Một khi tinh thần suy sụp, mọi kế hoạch đều có thể đổ bể.
Lâm Dịch ra hiệu cho hai người cắm trại tạm thời ở rìa rừng, ẩn mình trong các lùm cây cổ thụ khô héo, nơi có thể tránh được một phần gió lạnh và màn sương. Hắn lấy ra cuốn *Thần Nông Bách Thảo Phổ* và bản đồ phác thảo khu vực mà hắn đã tự tay vẽ. Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn lồng nhỏ chiếu lên những trang giấy đã ngả vàng, soi rõ từng nét chữ cổ và từng đường vẽ tỉ mỉ. Hắn cố gắng xác định vị trí, tìm kiếm dấu hiệu của những tài nguyên mà Lão Hồ đã đề cập, đồng thời so sánh với những ghi chép trong sách về các loại thảo dược, khoáng vật quý hiếm thường mọc ở những nơi có "linh khí" hoặc địa chất đặc biệt.
Ánh mắt hắn không ngừng cảnh giác quét qua màn sương mù dày đặc. *Linh hồn lang thang, hay chỉ là những hiện tượng quang học do sương mù và địa hình tạo ra? Sóng dữ liệu có phải là do những dòng chảy ngầm mạnh mẽ? Hay có điều gì đó siêu nhiên, vượt quá sự hiểu biết của mình từ thế giới cũ?* Lâm Dịch biết, hắn không thể chủ quan. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và hắn phải dựa vào tri thức, sự cảnh giác và khả năng thích nghi để sinh tồn. Hắn cảm nhận một cảm giác tò mò mãnh liệt, pha lẫn sự thận trọng tuyệt đối. Một hành trình mới, đầy bí ẩn và nguy hiểm, vừa mới bắt đầu, và hắn sẽ phải dùng tất cả những gì mình có để vượt qua nó. Cái lạnh thấu xương, tiếng gió hú và mùi vị của vùng đất chết chóc này chỉ càng làm tăng thêm quyết tâm trong lòng hắn.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.