Lạc thế chi nhân - Chương 35: Hạt Vàng Khoe Sắc: Lời Đáp Của Đất
Thôn Làng Sơn Cước vừa thức giấc, đón chào một ngày mới với ánh nắng dịu dàng trải vàng trên những mái tranh còn đọng sương đêm. Không khí trong lành mang theo mùi đất ẩm, mùi khói bếp vương vấn từ những ngôi nhà đã bắt đầu nhóm lửa. Tiếng gà gáy lanh lảnh từ xa, cùng tiếng trẻ con cười đùa vọng lại từ con đường đất nhỏ, tạo nên một bức tranh bình dị, quen thuộc của cuộc sống nơi biên thùy. Thế nhưng, sáng nay, sự bình dị ấy lại được điểm xuyết bằng một làn sóng háo hức, một sự chờ đợi âm ỉ lan truyền khắp thôn.
Tại mảnh đất thử nghiệm nằm rìa làng, nơi những luống cây xanh mướt đã từng thu hút bao ánh mắt tò mò, Lâm Dịch cùng gia đình và những người bạn thân thiết đã có mặt từ sớm. Lâm phụ, Lâm mẫu, và cả cô bé Lâm Tiểu Nguyệt đều không giấu nổi vẻ mong chờ trên khuôn mặt. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, và Trần Nhị Cẩu, chàng trai nhanh nhẹn, cũng đứng cạnh, ánh mắt dán chặt vào từng bông lúa. Không khí ngập tràn một sự hồi hộp khó tả, như thể họ đang đứng trước một cánh cửa dẫn đến một thế giới mới.
Lâm Dịch, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường thấy, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt sắc bén của anh cũng ánh lên một tia mong đợi. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi lúa chín thoang thoảng trong gió sớm, mùi của sự lao động miệt mài và những hạt giống hy vọng đã được gieo trồng. "Được rồi, chúng ta bắt đầu thôi," hắn nói khẽ, giọng đủ để mọi người nghe thấy.
Lâm phụ là người đầu tiên đưa tay chạm vào những bông lúa. Lão cẩn thận vuốt ve từng hạt, đôi mắt nheo lại vì sung sướng. "Trời ơi... Con ơi, nhìn này! Hạt nào hạt nấy mẩy tròn, vàng óng ánh như tơ vàng vậy!" Lão không thể tin vào mắt mình. Suốt bao năm làm nông, lão chưa từng thấy một vụ mùa nào cho năng suất tốt đến vậy, dù chỉ là trên một mảnh đất nhỏ. Những bông lúa trĩu nặng đến cong cả thân, như muốn đổ gục xuống đất vì sức nặng của hạt. Màu vàng óng ả ấy không chỉ là màu của lúa chín, mà còn là màu của thành quả, của sự đổi thay, của niềm hy vọng đang thành hiện thực.
Lâm mẫu đứng cạnh, lặng lẽ đưa tay lên khóe mắt, lau đi giọt nước mắt hạnh phúc. Nước mắt của sự mừng rỡ, của sự nhẹ nhõm sau bao tháng ngày lo âu, đói khổ. Bà không nói nên lời, chỉ biết nhìn con trai mình, ánh mắt tràn đầy sự tự hào và biết ơn vô bờ. Cô bé Lâm Tiểu Nguyệt thì reo hò không ngớt, bé con chạy nhảy quanh những luống lúa, tay nhỏ bé cố gắng với tới những bông lúa cao hơn mình, khuôn mặt bầu bĩnh rạng rỡ như đóa hoa hướng dương. "Ca ca, lúa đẹp quá! Nhiều quá!"
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu thì hoàn toàn chết lặng. Họ đã chứng kiến toàn bộ quá trình Lâm Dịch cải tạo đất, thu thập vật liệu từ Bách Hoa Lâm và Hồ Sen Tĩnh Mịch, rồi tỉ mỉ chăm sóc từng luống. Ban đầu, họ cũng nửa tin nửa ngờ, nhưng vẫn dốc sức giúp đỡ vì tin tưởng vào Lâm Dịch. Giờ đây, khi chứng kiến tận mắt thành quả, sự kinh ngạc của họ không thể diễn tả bằng lời.
"Lâm huynh, cái này... cái này đúng là thần tích rồi!" Vương Đại Trụ lắp bắp, đôi mắt tròn xoe, vẻ mặt chất phác hiện rõ sự sửng sốt. Hắn vươn bàn tay thô ráp, gân guốc ra chạm vào những hạt lúa, cảm nhận sự nặng trĩu, chắc nịch của chúng. "Cả đời Đại Trụ này chưa từng thấy lúa nào tốt như vậy. Ruộng nhà ta, dù có chăm bón thế nào cũng không thể được bằng một góc này!"
Trần Nhị Cẩu thì không ngừng thốt lên những tiếng "Chậc chậc chậc!", "Phi thường! Thật phi thường!" Hắn dùng tay hốt một nắm hạt lúa đã được Lâm phụ gặt xuống, đưa lên mũi ngửi, rồi nếm thử một hạt. "Ngọt! Thơm! Lão đại, huynh đúng là thần nhân hạ phàm!" Ánh mắt hắn nhìn Lâm Dịch giờ đây không chỉ có sự ngưỡng mộ mà còn có cả sự sùng bái tuyệt đối. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Huynh cứ bảo, Nhị Cẩu sẽ đi làm theo ngay!"
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nở trên môi. Hắn nhìn những khuôn mặt rạng rỡ xung quanh, nhìn những bông lúa vàng óng như những viên ngọc quý. *Đây mới chỉ là khởi đầu,* hắn thầm nhủ. *Kết quả này không phải là thần tích, mà là thành quả của khoa học, của sự quan sát và ứng dụng những quy luật tự nhiên một cách hợp lý.*
Hắn bắt đầu giải thích một cách đơn giản cho mọi người về những nguyên lý cơ bản mà hắn đã áp dụng. "Không có gì là thần tích cả, Lâm phụ, Đại Trụ, Nhị Cẩu. Chẳng qua là đất cần được nuôi dưỡng, giống cần được chọn lọc kỹ càng, và cây trồng cần được chăm sóc đúng cách. Những gì chúng ta làm chỉ là giúp đất lấy lại sức sống, cung cấp đủ dưỡng chất cho cây, và bảo vệ chúng khỏi sâu bệnh. Giống như con người vậy, nếu được ăn uống đầy đủ, được nghỉ ngơi hợp lý thì sẽ khỏe mạnh hơn."
Hắn chỉ vào những luống lúa xanh tốt, rồi so sánh với một vài gốc lúa cằn cỗi của những hộ lân cận mà họ đã thu hoạch trước đó. "Đất ở đây cằn cỗi đã lâu, bạc màu vì canh tác liên tục mà không được bồi bổ. Phân bón chúng ta dùng từ Bách Hoa Lâm và Hồ Sen Tĩnh Mịch không chỉ giàu dinh dưỡng mà còn cải tạo cấu trúc đất, giúp rễ cây hấp thụ tốt hơn. Chọn giống tốt, gieo trồng đúng thời điểm, và quan trọng nhất là sự kiên trì, tỉ mỉ."
Khi gia đình Lâm Dịch và những người bạn đang hân hoan thu hoạch, một vài ánh mắt tò mò đã bắt đầu xuất hiện ở phía xa. Ban đầu chỉ là một vài người lớn tuổi, chậm rãi bước tới, giả vờ đi ngang qua để xem xét. Sau đó, những đứa trẻ trong làng cũng chạy ùa ra, chỉ trỏ, rồi kéo theo những người mẹ, người chị. Dần dần, một đám đông nhỏ bắt đầu tụ tập ở rìa mảnh đất, ánh mắt họ dán chặt vào những bông lúa vàng óng và những khuôn mặt rạng rỡ của gia đình Lâm Dịch. Tiếng bàn tán xôn xao bắt đầu nổi lên, ban đầu chỉ là những lời thì thầm, sau đó là những tiếng cảm thán lớn hơn.
"Trời ơi, có thật không vậy? Lúa nhà thằng Lâm Dịch sao mà tốt thế?"
"Cả làng này chưa từng thấy, chắc là có phúc tinh chiếu rọi rồi!"
"Nghe nói là thằng Dịch nó làm cái gì lạ lắm, đào đất, rồi rắc cái gì đó từ rừng về."
"Năng suất này chắc phải gấp đôi, gấp ba ruộng nhà ta chứ không ít!"
Lâm Dịch khẽ liếc nhìn về phía đám đông đang tụ tập. Hắn biết, khoảnh khắc này sẽ đến. Sự chú ý của dân làng là điều không thể tránh khỏi khi kết quả quá rõ ràng. *Hạt giống hy vọng đã nảy mầm, nhưng giờ đây nó không chỉ là của riêng mình nữa. Nó thuộc về cả làng, và mình phải tìm cách để nó lan tỏa, nhưng cũng phải bảo vệ nó khỏi những ánh mắt thèm khát khác.* Hắn cảm thấy một trách nhiệm nặng nề đè lên vai, nhưng cũng là một sự kiên định không gì lay chuyển.
Khi mặt trời bắt đầu nghiêng bóng, những bông lúa cuối cùng cũng được gặt xong. Mảnh đất thử nghiệm giờ đây trống trải hơn, nhưng những gánh lúa chất cao ở góc ruộng lại là minh chứng sống động cho một vụ mùa bội thu chưa từng có. Mùi lúa mới, mùi đất ẩm vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi khói bếp đã bắt đầu bay lên từ những ngôi nhà. Bữa cơm tối hôm ấy tại nhà Lâm Dịch tràn ngập tiếng cười nói. Lâm mẫu đã nấu những món ăn đơn giản từ những sản vật đầu tiên của vụ mùa: cơm lúa mới thơm lừng, canh rau hái từ vườn, và một vài con cá bắt được ở suối.
Lâm phụ cứ xuýt xoa không ngớt, lão ăn từng hạt cơm như thể đó là món quà quý giá nhất. "Con trai ta... con đã mang lại hy vọng cho cả nhà mình, và có lẽ là cho cả làng này nữa." Lão nhìn Lâm Dịch, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và tự hào. Lâm Tiểu Nguyệt thì ăn ngon lành, miệng mếu máo dính đầy cơm. Gia đình nhỏ bé này, sau bao ngày tháng chật vật, cuối cùng cũng được nếm trải hương vị của sự no đủ, của niềm hạnh phúc bình dị.
Trong không khí ấm cúng ấy, Lâm Dịch vẫn giữ một phần suy tư. Hắn nhìn ngọn đèn dầu lay lắt trên bàn, ánh sáng yếu ớt nhưng đủ để soi rõ những khuôn mặt thân yêu. *Thành công này là một điều tốt, nhưng nó cũng là một con dao hai lưỡi.* Hắn nhớ đến lời Lão Hồ đã nói về Trần Thị Gia Tộc, về những kẻ chuyên bóc lột sức lao động của dân nghèo. *Họ sẽ không ngồi yên khi thấy Thôn Làng Sơn Cước trở nên thịnh vượng. Họ sẽ tìm cách nuốt chửng nó.*
Lâm Dịch biết, bước tiếp theo không chỉ là chia sẻ phương pháp canh tác với dân làng. Hắn phải làm nhiều hơn thế. Hắn phải tìm cách bảo vệ thành quả này, bảo vệ những người mà hắn yêu thương. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* hắn thầm nhủ. *Để đối phó với quyền lực và sự tàn bạo, mình cần nhiều hơn là chỉ lúa gạo.* Hắn cần thông tin, cần hiểu rõ hơn về thế giới này, về cách vận hành của nó, về những kẽ hở có thể lợi dụng, và những sức mạnh tiềm ẩn mà hắn chưa biết tới. Ánh mắt hắn nhìn về phía màn đêm, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh, biết rằng hành trình của mình vẫn còn rất dài, và những thử thách phía trước sẽ còn lớn hơn rất nhiều. Nhưng ít nhất, ngay lúc này, hắn đã gieo được hạt giống của niềm hy vọng, và chúng đã nảy mầm, đâm chồi, hồi đáp từ đất mẹ, mang theo lời hứa về một tương lai tươi sáng hơn cho những con người chất phác ở Thôn Làng Sơn Cước.
***
Khi những ánh đèn dầu trong các ngôi nhà bắt đầu tắt dần, nhường chỗ cho bóng tối bao trùm Thôn Làng Sơn Cước, Lâm Dịch lại tìm đến gốc đa cổ thụ đầu làng. Dưới tán cây đại thụ hàng trăm năm tuổi, Lão Hồ đã ngồi đợi, bên cạnh là một chén trà nóng còn bốc hơi nghi ngút. Không khí chiều tà mát mẻ, gió nhẹ luồn qua những tán lá, tạo nên âm thanh xào xạc như lời thì thầm của thiên nhiên. Mùi khói bếp đã dịu đi, chỉ còn lại mùi đất thoang thoảng và mùi cây cỏ thanh mát.
Lâm Dịch ngồi xuống bên cạnh Lão Hồ, cảm nhận sự tĩnh lặng quen thuộc của nơi này. "Lão Hồ, vụ mùa này thành công ngoài mong đợi," hắn nói, giọng pha lẫn niềm vui và một chút lo lắng. "Năng suất cao hơn hẳn so với ruộng thông thường, đủ để cả nhà ăn no, thậm chí còn dư dả. Dân làng cũng đã bắt đầu chú ý, họ tò mò, họ bàn tán."
Lão Hồ khẽ nhấp một ngụm trà, đôi mắt tinh anh nheo lại dưới hàng lông mày bạc phơ. "Ta đã biết. Tiếng reo hò của Lâm Tiểu Nguyệt còn vọng đến tận đây. Và cả những ánh mắt của dân làng nữa. Hạt vàng khoe sắc, ắt sẽ thu hút ong bướm." Ông đặt chén trà xuống nền đất, một tiếng động nhẹ vang lên trong không gian tĩnh mịch. "Thành công của con là phúc của cả làng. Nhưng phúc cũng có khi hóa thành họa, nếu không biết cách giữ."
Lâm Dịch gật đầu. "Con cũng đang lo lắng điều đó. Con muốn giúp dân làng, muốn họ cũng được hưởng cảnh no đủ này, nhưng con cũng sợ... sợ rằng sự thịnh vượng mới nổi này sẽ thu hút sự nhòm ngó của Trần Thị Gia Tộc." Hắn không giấu giếm sự lo lắng của mình với Lão Hồ, người mà hắn tin tưởng là một trong số ít người trong làng có đủ trí tuệ và kinh nghiệm để hiểu được những phức tạp của thế giới bên ngoài.
Lão Hồ trầm ngâm nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi sừng sững ẩn hiện trong màn đêm. "Cái tốt hiển nhiên sẽ thu hút ánh mắt thèm muốn. Muốn giữ được nó, cần có cái giá phải trả. Sức mạnh không chỉ nằm ở hạt lúa, mà còn ở cách con gieo trồng lòng người và xây dựng nền tảng vững chắc."
"Trần Thị Gia Tộc... chúng là những con rắn độc," Lão Hồ tiếp tục, giọng nói trầm khàn hơn. "Chúng đã bám rễ ở vùng này từ hàng trăm năm nay, quyền lực của chúng không chỉ dừng lại ở mấy mảnh đất hay vài món tiền. Chúng có tay trong triều đình, có quan lại bảo kê, và thậm chí còn có cả những kẻ tu hành làm hậu thuẫn. Chúng không chỉ muốn tiền, chúng muốn kiểm soát, muốn bóp nặn từng hơi thở của dân lành. Sự thịnh vượng của Thôn Làng Sơn Cước, nếu không có ai bảo vệ, sẽ chỉ là miếng mồi ngon cho chúng."
Lâm Dịch siết chặt nắm tay. Hắn đã lường trước được điều này, nhưng nghe Lão Hồ nói ra vẫn không khỏi cảm thấy áp lực. "Vậy chúng ta phải làm gì, Lão Hồ? Con không có tiền bạc, không có thế lực, không có võ công cao cường như những kẻ giang hồ."
Lão Hồ khẽ cười khẩy, một nụ cười đầy thâm thúy. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Con không có tiền, nhưng con có tri thức. Con không có thế lực, nhưng con có lòng tin của dân làng. Con không có võ công, nhưng con có mưu trí." Ông nhìn thẳng vào mắt Lâm Dịch. "Thằng bé này, con đang làm những điều mà cả làng chưa từng dám nghĩ tới. Con đã gieo hạt giống, giờ là lúc con phải vun trồng và bảo vệ nó."
"Muốn bảo vệ, con phải hiểu rõ kẻ thù. Trần Thị Gia Tộc không phải chỉ có những kẻ tham lam. Chúng có cả một mạng lưới, một hệ thống đã ăn sâu vào xương tủy của Đại Hạ vương triều. Quan trường thối nát, từ huyện đến phủ, đều bị chúng mua chuộc hoặc uy hiếp. Dân đen như chúng ta, chỉ là những con kiến dưới chân voi."
Lão Hồ thở dài, ánh mắt xa xăm. "Ta đã già, không còn sức lực để chiến đấu. Nhưng ta đã sống đủ lâu để hiểu rằng, đôi khi, một ý tưởng mới, một cách nhìn khác, lại có thể làm rung chuyển cả một bức tường thành kiên cố. Con đã cho dân làng thấy một con đường mới để sống, để không phải đói khổ. Giờ là lúc con phải cho họ thấy một con đường mới để bảo vệ cuộc sống đó."
"Con cần phải mở rộng tầm mắt, Lâm Dịch. Đừng chỉ nhìn vào mảnh ruộng, mà hãy nhìn ra xa hơn. Con đã nhắc đến 'linh khí dồi dào' ở Bách Hoa Lâm và Hồ Sen Tĩnh Mịch. Có lẽ, những nơi đó không chỉ cung cấp phân bón. Có lẽ, còn có những bí mật khác, những tài nguyên quý giá hơn mà con có thể khám phá. Đừng chỉ tìm kiếm tri thức về nông nghiệp, mà hãy tìm hiểu về mọi thứ. Về lịch sử, về địa lý, về những quy luật ẩn giấu của thế giới này. Tri thức, dù là cổ xưa hay mới mẻ, đều có thể trở thành vũ khí sắc bén nhất."
Lão Hồ nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy tin tưởng. "Ta tin vào con. Con không giống bất kỳ ai ta từng gặp. Con có cái nhìn khác, cái suy nghĩ khác. Hãy đi tìm, hãy học hỏi. Hãy chuẩn bị cho những cơn bão sắp tới." Lời nói của Lão Hồ vang vọng trong đêm tối, như một lời tiên tri, nhưng cũng là một lời cổ vũ mạnh mẽ. Lâm Dịch biết, Lão Hồ đang đặt một gánh nặng lớn lên vai hắn, nhưng đồng thời cũng mở ra một cánh cửa mới cho hắn. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Hắn phải tự mình tạo ra sự công bằng đó, bằng trí tuệ và sự kiên cường.
***
Sáng hôm sau, khi sương sớm còn chưa tan hết trên những mái nhà tranh, Lâm Dịch đã cùng Trần Nhị Cẩu rời khỏi Thôn Làng Sơn Cước. Nhị Cẩu, với vẻ mặt hào hứng và trung thành tuyệt đối, đi theo Lâm Dịch như một cái bóng. Hắn vác theo một chiếc túi vải thô, bên trong là lương thực và một ít tiền tiết kiệm mà Lâm Dịch đã dồn góp được từ những vụ buôn bán nhỏ lẻ trước đây. "Đại ca, chúng ta đi đâu vậy?" Nhị Cẩu hỏi, ánh mắt lấp lánh sự tò mò.
"Chúng ta đến Thành Cổ Thiên Phong," Lâm Dịch trả lời, giọng trầm ổn. "Ta cần tìm một thứ." Hắn không nói rõ là tìm gì, nhưng Nhị Cẩu cũng không hỏi thêm. Với hắn, lời của Lâm Dịch là mệnh lệnh, và đi theo Lâm Dịch, hắn luôn cảm thấy một sự an tâm lạ thường, như thể mọi khó khăn đều có thể được giải quyết.
Con đường đến Thành Cổ Thiên Phong gồ ghề, xuyên qua những cánh rừng và những ngọn đồi thoai thoải. Suốt chặng đường, Lâm Dịch không ngừng suy nghĩ về lời của Lão Hồ. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Hắn cần thông tin, không chỉ để cải thiện nông nghiệp mà còn để hiểu về quyền lực, về xã hội, về những bí mật của thế giới này. Hắn cần một nền tảng vững chắc để xây dựng thế lực riêng, để bảo vệ những người thân yêu.
Thành Cổ Thiên Phong hiện ra trước mắt họ vào buổi trưa, sừng sững với những bức tường đá xám cổ kính. Khác hẳn với sự tĩnh lặng của Thôn Làng Sơn Cước, thành phố ồn ào và náo nhiệt. Tiếng người mua kẻ bán, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đá, tiếng rao hàng của những tiểu thương, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng sống động của cuộc sống đô thị. Mùi hương cũng đa dạng hơn, từ mùi thức ăn nấu nướng, mùi gia vị, đến mùi mồ hôi của đám đông và mùi khói bụi. Trần Nhị Cẩu tròn mắt kinh ngạc, hắn chưa từng thấy cảnh tượng nào tráng lệ và đông đúc như vậy. Hắn cứ nhìn ngó xung quanh, miệng há hốc, suýt chút nữa thì va vào một gánh hàng rong.
Lâm Dịch, dù cũng có chút ngạc nhiên trước sự khác biệt so với làng quê, nhưng hắn nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. Hắn đã từng sống ở một đô thị hiện đại, nên những cảnh tượng này không quá xa lạ. Hắn hỏi đường đến khu chợ sách, nơi tập trung những tiệm sách lớn nhỏ của thành phố.
Cuối cùng, hắn dừng lại trước một tiệm sách nhỏ, nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh, tách biệt khỏi sự ồn ào của phố xá chính. Cánh cửa gỗ cũ kỹ kêu cót két khi hắn đẩy vào. Bên trong, không gian tĩnh lặng đến lạ thường, như thể thời gian đã ngưng đọng. Mùi giấy cũ, mùi gỗ đánh bóng và một chút mùi mực nhẹ nhàng lan tỏa, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, học thuật, mang theo hào quang của kiến thức bao la và trí tuệ cổ xưa. Những kệ gỗ cao chất đầy sách vở, từ sàn đến trần, tạo thành những hành lang nhỏ, uốn lượn. Ánh sáng yếu ớt từ ô cửa sổ duy nhất hắt vào, rọi sáng những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí.
Phía sau một chiếc quầy gỗ cũ kỹ, một ông lão gầy gò, lưng hơi còng, mái tóc bạc phơ, đang ngồi đọc sách. Đôi kính gọng tre trễ xuống sống mũi, và đôi mắt ông nheo lại, tập trung hoàn toàn vào những dòng chữ. Đó chính là Ông chủ tiệm sách. Ông dường như không để ý đến sự xuất hiện của hai vị khách.
Lâm Dịch khẽ ho một tiếng. Ông lão ngẩng đầu lên, đôi mắt tinh anh sau cặp kính nhìn về phía Lâm Dịch. Không có sự ngạc nhiên, cũng không có sự khó chịu, chỉ là một cái nhìn bình thản, dò xét.
"Xin chào lão bản," Lâm Dịch nói, cúi đầu chào. "Ta muốn hỏi, ở đây có sách nào nói về cách cải tạo đất, hay các loại cây trồng mới không?"
Ông chủ tiệm sách hơi nhướn mày, dường như có chút ngạc nhiên trước câu hỏi của Lâm Dịch. "Cậu bé, những thứ đó ít người quan tâm lắm," ông nói, giọng trầm ấm nhưng hơi khàn. "Đa phần người đến đây đều tìm kiếm sách sử, thi ca, hoặc những bí kíp tu luyện. Nông nghiệp... là một lĩnh vực ít ai để ý trong những trang sách này." Ông chỉ tay về một góc khuất, nơi những cuốn sách có vẻ cũ kỹ và bám bụi hơn. "Nhưng ta có vài cuốn cổ, có thể hữu ích. Chúng là những ghi chép về nông sự của tiền nhân, có cả 'Thần Nông Bách Thảo Phổ' nữa. Tuy nhiên, chúng có vẻ khá khó hiểu với người bình thường."
"Thần Nông Bách Thảo Phổ?" Lâm Dịch thầm nhắc lại, trong lòng dấy lên một sự tò mò. Hắn bước về phía góc sách mà ông lão chỉ. Nhị Cẩu cũng lật đật theo sau, hắn cảm thấy hơi sợ hãi trước không khí trang nghiêm và tĩnh mịch ở đây.
Lâm Dịch nhẹ nhàng lấy xuống một vài cuốn sách cũ kỹ, bìa đã sờn rách, trang giấy ngả vàng. Hắn lật giở từng trang, đôi mắt sắc bén lướt qua những dòng chữ cổ. Quả thực, chúng không dễ đọc, nhưng với khả năng học hỏi và tư duy logic của hắn, hắn tin mình có thể hiểu được. Hắn tìm kiếm không chỉ sách về nông nghiệp, mà còn cả những cuốn sách về địa lý, về lịch sử địa phương, và thậm chí cả những ghi chép về các loại thảo dược, linh thú. Hắn nhớ đến những lời Lão Hồ nói về Bách Hoa Lâm và Hồ Sen Tĩnh Mịch, về "linh khí dồi dào," và hắn muốn tìm hiểu xem liệu có điều gì đặc biệt hơn ẩn chứa trong những nơi đó, ngoài việc cung cấp phân bón tự nhiên.
"Ta muốn mua những cuốn này," Lâm Dịch nói, đặt một chồng sách xuống quầy. Trong đó có cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" mà ông lão vừa nhắc đến, cùng với vài cuốn ghi chép về thủy lợi, địa lý vùng biên thùy và một cuốn sách cũ kỹ về các loại cây cỏ, khoáng vật.
Ông chủ tiệm sách cầm từng cuốn lên xem xét, ánh mắt ông vẫn bình thản, nhưng khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khó nhận ra. "Cậu bé, cậu có vẻ có hứng thú đặc biệt với những thứ ít người quan tâm. Đây đều là những cuốn sách cổ, giá không rẻ đâu."
"Tiền không thành vấn đề," Lâm Dịch đáp. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc này. Hắn biết, tri thức là vô giá, và đây là khoản đầu tư cần thiết nhất cho tương lai.
Ông chủ tiệm sách thu tiền, rồi lại nhìn Lâm Dịch một lượt. "Cậu bé, thế giới này rộng lớn hơn cậu nghĩ rất nhiều. Những gì cậu đang tìm kiếm không chỉ là những trang giấy. Hãy đọc kỹ, và suy ngẫm sâu sắc. Tri thức, nếu không được vận dụng đúng cách, cũng chỉ là gánh nặng. Nhưng nếu biết cách sử dụng, nó có thể thay đổi cả một vận mệnh."
Lời nói của ông lão mang một ý nghĩa sâu xa, khiến Lâm Dịch phải suy nghĩ. Hắn gật đầu, ôm chồng sách nặng trĩu. Trần Nhị Cẩu giúp Lâm Dịch mang vác, vẻ mặt vẫn còn ngơ ngác nhưng cũng đầy ngưỡng mộ. Rời khỏi tiệm sách, Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi giấy cũ và mực in vẫn còn vương vấn trên tay. Hắn biết, mình vừa mua không chỉ là những cuốn sách, mà là những chìa khóa, những công cụ để mở ra cánh cửa đến những khả năng mới, để đối phó với những thách thức sắp tới.
*Sự thịnh vượng của làng sẽ sớm thu hút ánh mắt thèm muốn của Trần Thị Gia Tộc,* hắn nghĩ. *Và ta sẽ không để họ nuốt chửng nó. Ta sẽ dùng những gì mình có, những gì mình học được, để bảo vệ những gì mình trân trọng.* Hắn nhìn về phía con đường đông đúc của Thành Cổ Thiên Phong, rồi lại nhìn về hướng Thôn Làng Sơn Cước, nơi những hạt lúa vàng óng đang hứa hẹn một tương lai tươi sáng hơn. Một hành trình mới đã bắt đầu, không chỉ là hành trình sinh tồn, mà là hành trình xây dựng và bảo vệ.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.