Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 34: Mầm Xanh Nở Rộ: Hồi Đáp Từ Đất Mẹ

Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng vàng óng ả vẫn còn e ấp trên những rặng núi xa xăm, nhưng đã đủ rọi sáng mảnh đất thử nghiệm của nhà Lâm Dịch. Khác hẳn với vẻ cằn cỗi, xác xơ của những luống đất lân cận, nơi đây giờ đây là một tấm thảm xanh mướt, tươi tốt đến kinh ngạc. Những cây non không còn là những chồi yếu ớt như vài ngày trước, mà đã vươn mình mạnh mẽ, lá xanh đậm, thân mập mạp, cao hơn hẳn những gì Lâm phụ và dân làng từng thấy trên mảnh đất này. Mùi đất ẩm hòa quyện với hương cỏ non, một chút thanh khiết của bùn hồ sen và thoang thoảng mùi hoa dại từ Bách Hoa Lâm, tạo nên một không khí trong lành, sống động đến lạ. Tiếng gió sớm xào xạc lướt qua những ngọn cây, như một bản giao hưởng nhẹ nhàng của thiên nhiên đang hồi sinh.

Gia đình Lâm Dịch đã thức dậy từ rất sớm, đứng quây quần bên mảnh đất. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu cũng có mặt, đôi mắt họ mở to, không giấu được sự kinh ngạc tột độ. Lâm phụ, người đàn ông chất phác với làn da rám nắng và bàn tay thô ráp, khẽ cúi người, chạm nhẹ vào một chiếc lá xanh mơn mởn. Bàn tay ông run run, không phải vì lạnh mà vì một cảm xúc khó tả đang trào dâng trong lòng. Những nếp nhăn hằn sâu trên khuôn mặt ông dường như giãn ra, thay vào đó là vẻ sững sờ xen lẫn niềm vui sướng khó tin.

"Trời đất ơi... con xem này," ông nói, giọng khàn đặc, đôi mắt tinh anh nhìn về phía Lâm Dịch, "cao lớn hơn hẳn, lá cũng xanh mướt hơn... Ta trồng cả đời, chưa từng thấy loại cây nào phát triển thần tốc đến vậy!" Niềm hoài nghi bấy lâu nay, sự bám víu vào truyền thống canh tác hàng đời, tất cả dường như đã bị những mầm xanh này đánh tan. Trong tâm trí ông, đây không chỉ là cây cối, mà là một kỳ tích, một điềm lành mà ông chưa từng dám mơ tới. Ông nhớ lại những lời chế giễu, những ánh mắt dò xét của dân làng khi Lâm Dịch bắt đầu cải tạo đất. Giờ đây, ông chỉ muốn hét lên cho cả làng biết, nhưng niềm vui quá lớn lại khiến ông nghẹn ngào.

Vương Đại Trụ, vóc dáng vạm vỡ, cao lớn hơn hẳn Lâm Dịch, với khuôn mặt chất phác và vết sẹo nhỏ trên má, không thể kìm nén được sự hưng phấn. Hắn nhảy cẫng lên một cách vụng về, rồi đột ngột quỳ xuống, nhìn những cây rau như thể chúng là vàng bạc châu báu. "Đại ca," hắn thốt lên, giọng nói to rõ, tràn đầy sự ngưỡng mộ, "ngài thật là thần thông quảng đại! Hệt như phép thuật vậy! Mới mấy ngày mà đã tốt tươi thế này, ta cả đời bám ruộng mà chưa từng thấy!" Hắn vươn bàn tay thô ráp, cẩn thận sờ vào một cây rau cải, cảm nhận sự mập mạp và chắc nịch của thân cây. Mùi đất mới, mùi lá non xanh tươi phảng phất trong không khí khiến hắn cảm thấy sảng khoái lạ thường.

Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, cũng không kém phần phấn khích. Hắn gãi đầu, cười tủm tỉm. "Đúng vậy! Đại ca làm cái gì cũng khác người! Chắc là học được bí thuật gì đó trên Đỉnh Tuyết Sơn phải không? Lần này chắc chắn sẽ bội thu!" Hắn tưởng tượng ra cảnh những củ khoai to bằng đầu người, những trái bí ngô khổng lồ, và ánh mắt hắn lấp lánh sự nhiệt tình, sẵn sàng làm theo mọi chỉ dẫn của Lâm Dịch.

Lâm Dịch, trong bộ trang phục thô sơ, vá víu, đứng đó, khuôn mặt thanh tú nhưng vẫn mang vẻ trầm tư thường thấy. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng gương mặt thân quen, nhìn thấy niềm vui sướng, sự kinh ngạc và cả niềm hy vọng mới bùng cháy trong họ. Hắn mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy mãn nguyện. "Không phải phép thuật, chỉ là một chút kiến thức và sự chăm chỉ thôi, Đại Trụ," hắn đáp lại Vương Đại Trụ, giọng trầm tĩnh, không một chút tự mãn. Hắn nhớ lại những trang sách trong Thần Nông Bách Thảo Phổ, những kiến thức về cải tạo đất, luân canh, ủ phân xanh, và cách tận dụng nguồn tài nguyên tự nhiên mà hắn đã dày công nghiên cứu. Hắn cũng nhớ những ngày dãi nắng dầm mưa, miệt mài cải tạo mảnh đất cằn cỗi này, từng bước áp dụng những gì đã học.

Trong thâm tâm, Lâm Dịch không hề bất ngờ. Hắn đã tính toán kỹ lưỡng từng bước, từ việc chọn lựa loại đất, thu thập nguyên liệu từ Bách Hoa Lâm và Hồ Sen Tĩnh Mịch, cho đến kỹ thuật gieo hạt và chăm sóc. Thành quả này là minh chứng cho sự đúng đắn của phương pháp mà hắn đã học được từ một thế giới khác, một thế giới mà tri thức được coi trọng hơn cả quyền lực thân phận. Hắn biết, thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và để sinh tồn, để bảo vệ những người xung quanh, hắn phải dùng tri thức của mình làm vũ khí.

Tuy nhiên, niềm vui sướng đó cũng đi kèm với một cảm giác lo lắng khó tả. Hắn biết, sự thành công này sẽ không thể giấu mãi. Những ánh mắt tò mò của dân làng đã bắt đầu dòm ngó, và không sớm thì muộn, tin tức sẽ lan rộng. Cả Lão Hồ, người luôn quan sát hắn với ánh mắt thâm trầm, chắc chắn cũng đã nhận ra điều bất thường. Quan trọng hơn, hắn ý thức được rằng, sự thịnh vượng nhỏ bé này rất dễ trở thành cái gai trong mắt những kẻ có quyền thế, đặc biệt là Trần Thị Gia Tộc, những kẻ đã quen bóc lột sức lao động của dân làng. Hắn không khỏi nghĩ đến những hậu quả có thể xảy ra, những thách thức mà gia đình hắn sẽ phải đối mặt khi sự chú ý đổ dồn vào họ. Nhưng ngay lúc này, hắn gạt bỏ những lo lắng ấy sang một bên. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và bước đầu tiên đã thành công mỹ mãn.

Lâm mẫu, người phụ nữ lam lũ với dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian, giờ đây rạng rỡ niềm vui. Bà nhẹ nhàng vuốt ve lưng Lâm Dịch, ánh mắt lo âu đã tan biến, thay vào đó là sự tự hào và mãn nguyện. "Dịch nhi của mẹ giỏi quá," bà thì thầm, giọng nói ấm áp. Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, đôi mắt to tròn, ngây thơ, chạy đến bên Lâm Dịch, tò mò chạm nhẹ vào những chiếc lá non. "Ca ca ơi, mấy cái cây này có ăn được không ạ? Trông chúng ngon quá!" Cô bé hồn nhiên hỏi, khiến cả nhà bật cười.

Lâm Dịch khẽ xoa đầu Tiểu Nguyệt. "Đương nhiên là ăn được rồi. Chúng ta sẽ thu hoạch chúng ngay bây giờ." Hắn quay sang nhìn Lâm phụ, "Cha, Đại Trụ, Nhị Cẩu, chúng ta bắt đầu thôi. Hãy nhẹ nhàng và cẩn thận, mỗi củ, mỗi quả đều là thành quả của bao nhiêu công sức."

Hắn hướng dẫn mọi người thu hoạch lứa cây trồng đầu tiên. Hắn chỉ cho họ cách nhổ rau củ sao cho không làm tổn hại đến gốc rễ, cách hái quả sao cho không làm dập nát. Mỗi củ cải, mỗi cây rau được nhổ lên đều to hơn, mẩy hơn, tươi tốt hơn hẳn những gì họ từng thấy. Củ cải trắng to bằng bắp tay người lớn, lá rau cải xanh mướt, dày dặn, không hề có dấu hiệu sâu bệnh. Cả Đại Trụ và Nhị Cẩu đều reo lên thích thú mỗi khi nhổ được một củ cải khổng lồ, hoặc hái được một bó rau tươi rói.

"Thật không thể tin được!" Vương Đại Trụ thốt lên, cầm trên tay một củ cải trắng muốt, nặng trịch. "Củ cải này bằng ba củ cải bình thường của nhà ta!"

Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu lia lịa, hai tay ôm một bó rau cải xanh tươi. "Đại ca đúng là lợi hại! Thế này thì nhà mình tha hồ mà ăn, không lo đói nữa!"

Lâm phụ cẩn thận đặt từng củ cải, từng bó rau vào cái giỏ tre. Nét mặt ông tràn đầy hân hoan, sự tự hào về con trai không thể che giấu. Ông nhớ lại những năm tháng đói kém, khi cả nhà phải ăn khoai độn bắp, rau dại. Giờ đây, chỉ trong một mảnh đất nhỏ, lại thu hoạch được nhiều đến thế. "Dịch nhi," ông nói, giọng điệu đã hoàn toàn thay đổi, từ sự nghi ngại sang tin tưởng tuyệt đối, "con làm được rồi! Cha đã... đã sai khi không tin con."

Lâm Dịch chỉ mỉm cười, không nói gì thêm. Hắn biết, lời nói không bằng hành động. Kết quả này chính là lời đáp tốt nhất cho mọi hoài nghi. Hắn nhìn những người thân yêu đang hăng say thu hoạch, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Đây chính là mục đích của hắn. Bảo vệ họ, mang lại cho họ một cuộc sống tốt đẹp hơn. Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm trên vai, nhưng cũng cảm thấy một nguồn động lực mạnh mẽ. Hành trình này mới chỉ là khởi đầu.

Mặt trời đã lên cao, những tia nắng vàng ươm trải khắp thôn làng, làm rực rỡ thêm màu xanh của những cây rau vừa được thu hoạch. Mùi khói bếp đã bắt đầu bay lên từ các mái nhà tranh. Sau buổi thu hoạch đầy phấn khởi, cả gia đình Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu quây quần bên mâm cơm trưa. Bữa cơm đơn sơ nhưng ấm áp lạ thường, với những món ăn được chế biến từ chính thành quả lao động trên mảnh đất thử nghiệm. Rau cải luộc xanh mướt, củ cải xào thịt, thêm chút cá khô mà Lâm Dịch đã tìm được cách ướp muối kỹ lưỡng.

Lâm mẫu, khuôn mặt rạng rỡ niềm vui, không ngừng gắp thức ăn vào bát cho Lâm Dịch. Bà nhìn con trai với ánh mắt trìu mến, như thể đang nhìn thấy một người hùng. "Ngon quá, chưa bao giờ mẹ được ăn rau củ nào tươi ngon như thế này," bà nói, giọng nói tràn đầy hạnh phúc, "ngọt thanh mà mọng nước, không hề có vị đắng chát. Công của con cả đấy, Dịch nhi." Bà thở phào nhẹ nhõm, gánh nặng lo toan về miếng ăn dường như đã được trút bỏ phần nào. Từ ngày Lâm Dịch quay về với tư cách một thiếu niên mới, gia đình bà đã trải qua quá nhiều biến cố, và giờ đây, cuối cùng cũng có một niềm vui trọn vẹn, một tia hy vọng sáng rõ cho tương lai.

Lâm phụ, sau khi nếm thử miếng củ cải luộc, trầm ngâm một lúc. Ông nhấp một ngụm rượu gạo, rồi thở ra một hơi dài, ánh mắt nhìn Lâm Dịch với sự tôn kính chưa từng có. "Ta đã từng không tin... ta đã sai rồi," ông nói, giọng ông chứa đầy sự hối lỗi và tự hào. "Dịch nhi, con có tài năng trời phú, có lẽ Thần Nông đã nhập vào con!" Đối với một lão nông cả đời gắn bó với đất đai như ông, việc chứng kiến một vụ mùa bội thu như thế này trên mảnh đất cằn cỗi là điều không tưởng, gần như là một phép màu. Ông nhớ lại những lần mình cằn nhằn, ngăn cản Lâm Dịch, và giờ đây, ông cảm thấy xấu hổ nhưng cũng tràn đầy sự ngưỡng mộ.

Lâm Dịch chỉ khẽ cười, không đáp lời cha. Hắn biết, những lời khen ngợi này xuất phát từ sự chân thành, nhưng hắn cũng hiểu rằng đó không phải là phép màu hay thần linh phù hộ. Đó là kết quả của tri thức, sự quan sát, và khả năng thích nghi. Trong thâm tâm, hắn nghĩ: *Thần Nông Bách Thảo Phổ đã giúp đỡ ta, nhưng quan trọng hơn là sự kiên trì và tư duy logic của một người đến từ thế kỷ hai mươi mốt*. Hắn không muốn bị thần thánh hóa, vì điều đó sẽ mang lại những kỳ vọng và áp lực không cần thiết. Hắn chỉ muốn sống sót, và bảo vệ những người hắn yêu thương.

Lâm Tiểu Nguyệt, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, vui vẻ chạy nhảy quanh sân, thỉnh thoảng lại sà vào lòng Lâm Dịch, đòi ca ca gắp thêm một miếng rau. "Ngon quá ca ca ơi! Mai mốt mình có được ăn nhiều như thế này không ạ?" Cô b�� hỏi, giọng nói trong veo.

"Đương nhiên rồi," Lâm Dịch xoa đầu em gái, "chúng ta sẽ còn ăn ngon hơn nữa." Hắn tận hưởng giây phút bình yên hiếm có này, quan sát niềm vui rạng rỡ trên gương mặt những người thân yêu. Tiếng cười nói rộn rã, mùi thức ăn thơm lừng, ánh nắng ấm áp chiếu xuyên qua mái nhà tranh, tất cả tạo nên một bức tranh về cuộc sống bình dị mà hắn hằng khao khát.

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu cũng vui vẻ thưởng thức bữa cơm. "Đại ca, rau củ này ăn ngon thật đấy! Ngọt hơn hẳn rau nhà ta," Đại Trụ tấm tắc khen. "Đúng vậy! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Mai mốt đại ca chỉ cho Nhị Cẩu cách trồng với nhé!" Trần Nhị Cẩu nhiệt tình nói, ánh mắt lấp lánh sự mong muốn học hỏi.

Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết, đây là cơ hội tốt để củng cố lòng tin và tạo dựng một đội ngũ trung thành. Hắn đã thấy được sự thay đổi trong thái độ của Đại Trụ và Nhị Cẩu, từ những người bạn đơn thuần đến những người đồng minh tin cậy. Hắn cần họ, và họ cũng cần hắn.

Trong lúc dùng bữa, Lâm Dịch không ngừng suy tư. Sự thành công này là một bước tiến lớn, nhưng cũng là một con dao hai lưỡi. Nó mang lại hy vọng cho gia đình hắn, nhưng cũng sẽ thu hút sự chú ý không mong muốn. Hắn biết rõ bản chất của thế giới này – quyền lực, thân phận và sự tàn khốc của sinh tồn. Một khi sự thịnh vượng xuất hiện, những kẻ mạnh sẽ tìm cách bóc lột. Trần Thị Gia Tộc, với quyền lực và tham lam của chúng, chắc chắn sẽ không bỏ qua miếng mồi béo bở này.

*Mình cần phải cẩn trọng hơn nữa*, Lâm Dịch tự nhủ. *Không thể để niềm vui này biến thành bi kịch. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng nó cũng cần được sử dụng một cách khôn ngoan. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, mình phải luôn đi trước một bước, phải dự đoán được những âm mưu và đối phó với chúng.* Hắn nhìn Lâm phụ, Lâm mẫu, và Tiểu Nguyệt, những gương mặt thân yêu đang rạng rỡ niềm hạnh phúc. Họ là động lực, nhưng cũng là điểm yếu của hắn. Hắn không thể để bất cứ ai làm hại họ.

Bầu trời chuyển dần sang tông màu cam đỏ khi hoàng hôn buông xuống. Những tia nắng cuối ngày nhuộm đỏ rặng cây phía tây, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng đầy tĩnh lặng. Không khí dịu mát hơn, mang theo chút hơi sương của buổi tối sắp về. Từ khu nhà của Lâm Dịch, mùi khói bếp và tiếng cười nói vẫn còn vương vấn, nhưng xa hơn, tại giếng nước của làng, và đặc biệt là ở quán trà nhỏ của Lão Hồ, câu chuyện về mảnh đất nhà Lâm Dịch đã trở thành chủ đề nóng hổi.

Dân làng tụ tập đông đúc hơn thường lệ, không phải để làm việc mà để bàn tán. Giếng nước, nơi những người phụ nữ thường đến lấy nước và trao đổi tin tức, giờ đây rộn ràng những lời thì thầm và thốt lên kinh ngạc. Mấy người đàn ông ngồi quanh bàn trà của Lão Hồ, đôi mắt mở to, giọng nói lúc trầm lúc bổng.

Một bà lão gầy gò, lưng còng, ngồi cạnh giếng nước, khẽ thì thầm với người phụ nữ bên cạnh. "Nghe nói, ruộng nhà Lâm Dịch... cây mọc cao hơn đầu người, củ quả to bằng cái bát!" Bà nhướng mày, ánh mắt đầy vẻ mê tín. "Chắc là có thần linh phù hộ cho gia đình họ Lâm! Hay là Dịch nhi nó học được phép thuật gì đó trên núi?"

Một thanh niên cường tráng, vừa mới từ ruộng về, cũng xen vào câu chuyện. "Không thể tin được! Sáng nay ta đi qua thấy họ thu hoạch, củ cải to như củ khoai lang vậy, rau xanh mướt, mập mạp. Chưa từng thấy! Chắc chắn là có điều kỳ lạ." Hắn gãi đầu, vẻ mặt đầy tò mò và một chút ghen tị.

Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và thân hình gầy gò, lưng còng, ngồi trầm tư bên chén trà nóng. Đôi mắt tinh anh của ông khẽ nheo lại, lắng nghe những lời bàn tán xôn xao của dân làng. Ông không nói gì, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát của trà hòa quyện với những suy nghĩ thâm trầm trong đầu ông. Ông đã quan sát Lâm Dịch từ rất lâu, từ ngày thiếu niên này đột ngột "thay tính đổi nết," rồi những hành động kỳ lạ như lọc nước, rồi bây giờ là cải tạo đất.

*Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người*, Lão Hồ thầm nhủ, câu nói cửa miệng của ông lại vang vọng trong tâm trí. Ông hiểu rằng, những gì Lâm Dịch làm không phải là phép thuật hay thần linh phù hộ, mà là một loại tri thức khác, một loại trí tuệ mà ông chưa từng thấy ở bất kỳ ai trong thôn làng này. Ông nhớ lại những lời Lâm Dịch đã nói về "cải thiện đất," về "dưỡng chất," và đặc biệt là những lời gợi ý của chính ông về Bách Hoa Lâm và Hồ Sen Tĩnh Mịch.

Ông nhìn về phía xa xăm, nơi có những cánh đồng đang chìm dần vào bóng tối, và xa hơn nữa là ngôi nhà của Lâm Dịch, nơi ánh đèn dầu đã bắt đầu le lói. Lão Hồ hiểu rằng, sự thay đổi đang đến với Thôn Làng Sơn Cước, và Lâm Dịch chính là ngọn gió mang theo sự thay đổi đó. Một cơn gió có thể mang đến thịnh vượng, nhưng cũng có thể mang theo bão tố. Ông biết rõ sự tham lam của Trần Thị Gia Tộc, và ông lo sợ rằng sự thịnh vượng mới nổi này sẽ sớm thu hút ánh mắt thèm khát của chúng.

*Thằng bé này... nó không đơn giản. Nó đang làm những điều mà cả làng chưa từng dám nghĩ tới*, Lão Hồ suy ngẫm. *Nhưng càng cao thì gió càng lớn. Liệu nó có thể chống đỡ được những cơn bão sắp tới không?* Ông biết, sự tin tưởng của dân làng, sự ngưỡng mộ hiện tại, có thể nhanh chóng biến thành gánh nặng hoặc sự oán trách nếu có chuyện không hay xảy ra. Ông cũng hiểu rằng, việc Lâm Dịch thành công sẽ khiến nhiều người muốn học hỏi, muốn sao chép, và đó sẽ là một thách thức lớn để quản lý.

Lão Hồ khẽ đặt chén trà xuống, một tiếng động nhẹ vang lên trong không gian tĩnh mịch của buổi tối. Ông nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên hình ảnh những mầm xanh mướt trên mảnh đất cằn cỗi, và một dự cảm về những điều lớn lao hơn sắp xảy ra. Ông nhận ra tầm quan trọng của thành công này, ám chỉ rằng nó sẽ không chỉ là một thay đổi nhỏ mà còn ảnh hưởng lớn đến tương lai của làng. Chắc chắn, Trần Thị Gia Tộc sẽ sớm biết được.

Trong lúc đó, tại nhà mình, Lâm Dịch đứng bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch. Hắn có thể nghe thấy tiếng gió xào xạc trên những ngọn cây, và mơ hồ cả tiếng chó sủa từ xa. Hắn biết, những tiếng bàn tán của dân làng sẽ nhanh chóng đến tai hắn, và hắn cũng đã chuẩn bị tinh thần. *Bước tiếp theo sẽ là gì?* Hắn tự hỏi. *Làm thế nào để mở rộng mô hình này mà không trở thành mục tiêu? Làm thế nào để bảo vệ gia đình và làng khỏi sự bóc lột của Trần Thị Gia Tộc?*

Hắn nhớ lại những lời Lão Hồ đã nói về "linh khí dồi dào" ở Bách Hoa Lâm và Hồ Sen Tĩnh Mịch. Có lẽ, đó không chỉ là nguồn phân bón tự nhiên. Có lẽ, còn có những bí mật khác, những tài nguyên quý giá hơn mà hắn có thể khám phá, không chỉ để cải thiện nông nghiệp mà còn để đối phó với những thách thức sắp tới. Hắn cần phải tìm hiểu sâu hơn về thế giới này, về những thứ không thể giải thích bằng khoa học hiện đại.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, mùi đất ẩm và cỏ non vẫn còn vương vấn trong không khí. Hắn cảm thấy một áp lực lớn đè nặng lên vai, nhưng cũng là một sự kiên định không gì lay chuyển. *Mình sẽ không dừng lại ở đây. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, mình phải chiến đấu không ngừng nghỉ. Và mình sẽ không chiến đấu một mình.* Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao đã bắt đầu lấp lánh, biết rằng hành trình của mình vẫn còn rất dài, và những thử thách phía trước sẽ còn lớn hơn rất nhiều. Nhưng ít nhất, ngay lúc này, hắn đã gieo được hạt giống của niềm hy vọng, và chúng đã nảy mầm, đâm chồi, hồi đáp từ đất mẹ, mang theo lời hứa về một tương lai tươi sáng hơn cho những con người chất phác ở Thôn Làng Sơn Cước.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free