Lạc thế chi nhân - Chương 33: Hương Đất Mới, Hạt Giống Hy Vọng
Mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng đỉnh núi xa xăm, nhưng trên mảnh đất cằn cỗi của nhà họ Lâm, không khí vẫn hừng hực sức lao động. Tiếng cuốc, tiếng xẻng va vào đất đá khô khốc vọng lên đều đều, xen lẫn tiếng thở dốc và những câu nói chỉ dẫn trầm tĩnh của Lâm Dịch. Hắn cùng Lâm phụ, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đang cặm cụi với công việc cải tạo đất, một công việc tưởng chừng như vô vọng với mảnh đất đã bao đời chỉ biết cho đi mà chẳng nhận lại.
Lâm Dịch, thân hình gầy gò nhưng mỗi nhát cuốc của hắn đều dứt khoát, có lực. Đôi mắt sâu thẳm của hắn không ngừng quan sát, đánh giá từng mảng đất, từng lớp sỏi đá. Hắn không chỉ làm, hắn còn giải thích cặn kẽ cho những người còn lại hiểu về mục đích của từng hành động. "Chúng ta không chỉ cuốc đất lên, mà phải làm tơi xốp nó, để không khí và nước có thể thấm sâu vào bên trong," hắn nói, tay chỉ vào một cục đất cứng như đá. "Đất này đã nén chặt quá lâu, rễ cây không thể vươn xa, không thể hút được dưỡng chất." Hắn chỉ dẫn Vương Đại Trụ dùng xẻng lớn để phá vỡ những cục đất to, rồi Trần Nhị Cẩu sẽ dùng cuốc nhỏ hơn để làm tơi mịn từng lớp.
Lâm phụ, với đôi tay chai sần đã quen với việc đồng áng bao năm, vẫn làm theo những gì Lâm Dịch chỉ dẫn, nhưng vẻ hoài nghi vẫn chưa tan biến hết trên khuôn mặt khắc khổ của ông. Mỗi khi nhấc cuốc lên, ông lại thở dài một tiếng nặng nề. "Dịch nhi à," ông cất giọng, tiếng nói lẫn trong tiếng cuốc xẻng, "đất này đã cằn cỗi bao đời nay. Ông cha ta đã thử đủ mọi cách rồi, từ bón tro bếp, ủ phân trâu bò, nhưng cũng chẳng ăn thua. Liệu cách của con có thực sự hiệu nghiệm?" Ông nhìn con trai, ánh mắt vừa có chút mong chờ, lại vừa phảng phất sự chấp nhận số phận.
Lâm Dịch quay lại nhìn cha, nở một nụ cười nhẹ. "Cha cứ tin con, ta cần kiên nhẫn. Đất cũng như người, cần được nuôi dưỡng đúng cách, cần thời gian để hồi phục." Hắn không thể giải thích cặn kẽ về hóa học, về vi sinh vật hay cấu trúc đất, nhưng hắn có thể dùng những từ ngữ đơn giản nhất để cha mình hiểu. "Những loại khoáng chất con mang về từ Tuyết Sơn, chúng sẽ giúp đất có thêm sức sống. Còn tro bếp và cỏ khô mục nát này, chúng là thức ăn cho đất, giúp đất mềm hơn, màu mỡ hơn." Hắn lại cúi xuống, dùng tay bốc một nắm đất đã được cuốc xới, cảm nhận độ ẩm và sự tơi xốp đang dần được cải thiện. Mùi đất khô vẫn còn đó, nhưng đã bắt đầu xen lẫn mùi cỏ mục và khoáng chất, một mùi hương hứa hẹn sự đổi thay.
Vương Đại Trụ, người vạm vỡ nhất nhóm, đang dùng sức lực của mình để phá vỡ những mảng đất cứng đầu. Mồ hôi lấm tấm trên trán hắn, nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng ngời niềm tin. "Cứ làm theo huynh ấy đi lão thúc," Đại Trụ nói, giọng to rõ, "huynh ấy nói gì cũng có lý cả. Nhìn cái cách huynh ấy làm nước sạch cho làng, rồi mấy cái bẫy thú của huynh ấy mà xem, có cái nào là không hiệu quả đâu?" Hắn quay sang Lâm Dịch, ánh mắt đầy ngưỡng mộ. "Đại ca, đất này cứng thật đấy, nhưng con thấy có vẻ đỡ hơn chút rồi. Cứ thế này thì chả mấy mà nó thành đất màu thôi!"
Trần Nhị Cẩu, dù nhỏ con hơn, nhưng cũng hăng hái không kém. Hắn dùng cuốc nhỏ tỉ mỉ cào tơi từng mảng đất, nhặt ra những viên sỏi lớn. "Đúng đấy Đại ca! Con thấy đất mềm hơn thật rồi! Chắc chắn cây sẽ mọc lên tốt thôi!" Hắn vẫn chưa hiểu hết những gì Lâm Dịch nói, nhưng sự hăng hái và lòng tin của hắn là không thể phủ nhận. Hắn luôn tin tưởng vào Lâm Dịch, vào những điều mới mẻ mà Lâm Dịch mang lại.
Lâm Dịch nhìn những người đồng hành của mình, trong lòng cảm thấy ấm áp. Hắn biết, lòng tin là thứ khó xây dựng nhất, đặc biệt là với những người đã quá quen với sự kham khổ và thất bại. Nhưng hắn sẽ cố gắng. Hắn hít một hơi thật sâu, mùi đất pha lẫn mùi khoáng chất và cỏ cây lấp đầy buồng phổi, mang theo một sự quyết tâm mãnh liệt. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn lại thầm nhủ, "nhưng tri thức cần phải đi đôi với hành động, với sự kiên trì và nỗ lực không ngừng." Hắn nhớ lại những kiến thức về canh tác hữu cơ, về việc cải tạo đất, về tầm quan trọng của việc luân canh cây trồng mà hắn đã học được từ thế giới cũ. Hắn không thể áp dụng hoàn toàn những kỹ thuật hiện đại, nhưng hắn có thể điều chỉnh, biến hóa chúng cho phù hợp với điều kiện và tài nguyên ở đây. Hắn phải làm cho mảnh đất này, dù cằn cỗi đến mấy, cũng phải hồi sinh.
Gió nhẹ thoảng qua, mang theo tiếng gà gáy từ xa và tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó trong làng. Bầu không khí bình yên, mộc mạc bao trùm lấy Thôn Làng Sơn Cước, tạo nên một sự đối lập kỳ lạ với công việc nặng nhọc đang diễn ra trên mảnh đất nhỏ. Lâm Dịch biết rằng, để thay đổi một nền nông nghiệp lạc hậu, để biến một mảnh đất cằn cỗi thành màu mỡ, cần rất nhiều thứ hơn là chỉ sức người và tro bếp. Hắn cần những thành phần tự nhiên đặc biệt hơn, những thứ mà hắn tin rằng thế giới cổ đại này chắc chắn phải có, chỉ là chưa ai biết cách khai thác mà thôi.
***
Buổi chiều hôm đó, sau khi công việc trên mảnh đất thử nghiệm tạm dừng, Lâm Dịch cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Dù đã trộn tro bếp, cỏ khô và khoáng chất từ Tuyết Sơn vào đất, hắn vẫn nhận ra rằng những gì hắn có ở làng là chưa đủ để cải tạo đất hiệu quả một cách bền vững. Hắn cần thêm những thành phần tự nhiên đặc biệt hơn, những thứ có thể cung cấp dinh dưỡng, vi sinh vật có lợi, hoặc thậm chí là những hợp chất giúp đất giữ ẩm tốt hơn. Hắn nhớ lại lời của Lão Hồ, người luôn có vẻ hiểu biết nhiều hơn những gì ông nói, về những nơi "đặc biệt" quanh đây.
Hắn đi bộ đến giếng làng, nơi Lão Hồ thường ngồi tựa lưng vào thân cây cổ thụ, đôi mắt tinh anh nheo lại quan sát mọi thứ xung quanh. Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và thân hình gầy guộc, trông như một phần của cảnh quan nơi đây. Mùi khói gỗ thoang thoảng từ những căn nhà gần đó, xen lẫn mùi đất ẩm và tiếng trẻ con cười đùa, tạo nên một khung cảnh yên bình thường thấy ở làng.
Lâm Dịch bước đến gần, cúi chào Lão Hồ. "Lão Hồ, con muốn hỏi người một chuyện."
Lão Hồ mở hờ mắt, chậm rãi gật đầu. "Chuyện gì, Tiểu Dịch? Lại là những ý tưởng kỳ lạ của con à?" Giọng ông khàn khàn nhưng chứa đựng một sự tò mò nhẹ.
"Không hẳn là kỳ lạ, thưa Lão Hồ," Lâm Dịch đáp, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh và tự nhiên nhất có thể. "Con muốn hỏi về những nơi đất đai đặc biệt quanh đây, nơi mà cây cối tươi tốt hơn bình thường, hay có loại hoa cỏ lạ nào không? Con đang tìm kiếm những thứ có thể giúp mảnh đất của nhà con tốt hơn."
Lão Hồ nheo mắt nhìn Lâm Dịch, như thể đang cân nhắc điều gì đó. Ông khẽ vuốt chòm râu bạc, trầm tư một lát. "Hửm? Đất đai đặc biệt... À, có lẽ là Bách Hoa Lâm ở phía đông, hoặc Hồ Sen Tĩnh Mịch sâu trong rừng." Lão Hồ chỉ tay về phía đông, nơi có những ngọn đồi xanh biếc. "Nơi đó linh khí dồi dào, cây cối tốt tươi, hoa cỏ muôn màu. Người trong làng thường tránh xa, vì tin rằng đó là nơi tiên nhân ở, không nên quấy rầy. Còn Hồ Sen Tĩnh Mịch thì lại là nơi ít ai dám đặt chân đến, vì người ta đồn rằng đó là nơi ẩn chứa nhiều điều kỳ lạ, thậm chí là ma quỷ." Ông dừng lại, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Nguy hiểm đấy, Tiểu Dịch. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Thiên nhiên đôi khi còn khắc nghiệt hơn cả lòng người."
Lâm Dịch lắng nghe từng lời của Lão Hồ, nội tâm hắn bắt đầu phân tích. *Linh khí? Nguy hiểm? Chắc chắn đó là những nơi có hệ sinh thái độc đáo, có thể tìm thấy vi sinh vật hoặc khoáng chất cần thiết cho đất.* Hắn không tin vào tiên nhân hay ma quỷ, nhưng hắn hiểu rằng những câu chuyện đó thường bắt nguồn từ những hiện tượng tự nhiên mà người cổ đại không thể giải thích. "Linh khí dồi dào" có thể là ám chỉ đến một môi trường sinh học phong phú, đất đai màu mỡ đặc biệt, hoặc thậm chí là nồng độ cao của một số khoáng chất có lợi. "Điều kỳ lạ" và "nguy hiểm" có thể là những loại cây độc, động vật hoang dã, hoặc địa hình hiểm trở.
Hắn nhìn về phía đông, nơi Lão Hồ vừa chỉ. Một cảm giác tò mò mãnh liệt trỗi dậy trong lòng hắn. Để sinh tồn, hắn không thể chỉ dựa vào những gì có sẵn hay những gì đã biết. Hắn cần phải khám phá, phải tìm tòi. Đây không chỉ là việc cải tạo đất, mà còn là một cuộc thám hiểm sinh thái, một cơ hội để hiểu rõ hơn về thế giới này.
"Cảm ơn Lão Hồ đã chỉ dẫn," Lâm Dịch nói, giọng đầy vẻ quyết tâm. "Con sẽ cẩn thận."
Lão Hồ khẽ gật đầu, đôi mắt tinh anh vẫn dõi theo Lâm Dịch. Ông không nói thêm lời nào, nhưng Lâm Dịch cảm thấy như có một sự đồng tình thầm lặng từ vị lão nhân này. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Nhưng những gì Lão Hồ nói đã thắp lên trong hắn một tia hy vọng mới. Hắn quyết định sẽ tự mình đi thăm dò hai địa điểm đó vào ngày mai. Hắn cần những tài nguyên đó, để biến mảnh đất khô cằn kia thành một biểu tượng của sự sống, một minh chứng cho "Tri thức là vũ khí mạnh nhất", ngay cả trong một thế giới thiếu thốn và lạc hậu này.
***
Sáng sớm hôm sau, khi sương sớm còn vương trên lá và những tia nắng đầu tiên vừa hé rạng qua kẽ núi, Lâm Dịch đã thức dậy. Hắn chuẩn bị hành trang đơn giản: một chiếc túi vải để đựng mẫu vật, một cái xẻng nhỏ, một con dao găm và một bầu nước. Hắn không nói cho ai biết về chuyến đi của mình, ngoài việc để lại lời nhắn cho Lâm phụ rằng hắn sẽ đi tìm thêm vật liệu cải tạo đất. Hắn không muốn ai lo lắng, và cũng không muốn ai ngăn cản mình.
Đường vào Bách Hoa Lâm gập ghềnh, xuyên qua những bụi cây rậm rạp và những con suối nhỏ. Tiếng chim hót líu lo chào đón hắn, và mùi hương của đất ẩm, của cây cỏ tươi mới xộc vào mũi, đánh thức mọi giác quan. Khi Lâm Dịch cuối cùng cũng đặt chân vào Bách Hoa Lâm, một khung cảnh choáng ngợp hiện ra trước mắt hắn.
Hàng ngàn loài hoa đua nhau khoe sắc, tạo thành một tấm thảm rực rỡ dưới ánh nắng ban mai. Đỏ, vàng, tím, xanh... đủ mọi sắc thái, xen kẽ với màu xanh non của lá cây và màu nâu của đất ẩm. Mùi hương nồng nàn, ngọt ngào của mật hoa tràn ngập không khí, thu hút vô số ong bướm bay lượn. Tiếng ong vo ve, tiếng chim hót, tiếng lá xào xạc trong gió nhẹ tạo nên một bản giao hưởng của tự nhiên, khiến lòng người thư thái.
"Thật không hổ danh là Bách Hoa Lâm," Lâm Dịch thầm thì, đôi mắt hắn lướt qua từng cụm hoa, từng tán lá. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn dùng kiến thức của mình để phân tích. *Sinh khí dồi dào, đất đai màu mỡ hơn hẳn.* Hắn nhận thấy đất ở ��ây có màu đen sẫm hơn, độ ẩm cao hơn và tơi xốp hơn rất nhiều so với đất ở làng. Có những con đường đá cổ mờ ảo ẩn hiện giữa những lùm cây, và thỉnh thoảng, hắn lại bắt gặp một khoảng trống nhỏ với những tảng đá được xếp đặt như một bàn thờ tự nhiên, gợi lên vẻ huyền bí của nơi này.
Hắn bắt đầu công việc của mình một cách có hệ thống. Đầu tiên, hắn lấy mẫu đất ở nhiều vị trí khác nhau, ghi lại màu sắc, độ ẩm và cấu trúc. Hắn cẩn thận quan sát từng loại cây, tìm kiếm những loài có đặc tính mà hắn biết có thể giúp cải tạo đất hoặc chống sâu bệnh. Có những loài hoa có màu sắc rực rỡ bất thường, tỏa ra một thứ ánh sáng mờ nhạt, một cảm giác "linh khí" như Lão Hồ đã nói. Hắn không hiểu về "linh khí" theo cách của người cổ đại, nhưng hắn biết rằng những cây đó chắc chắn phải có một thành phần hóa học hoặc sinh học đặc biệt nào đó. Có lẽ là các nguyên tố vi lượng quý hiếm, hoặc khả năng thu hút các vi sinh vật có lợi.
Hắn phát hiện ra một loại cây thân thảo có lá dày, màu xanh đậm, mọc thành từng khóm lớn. Khi hắn ngắt một chiếc lá, một mùi hương hăng hắc, hơi cay nồng tỏa ra, mà hắn đoán là có thể xua đuổi côn trùng. Bên cạnh đó, có một loại rêu mọc bám trên đá, màu xanh biếc kỳ lạ, có vẻ như giữ nước rất tốt. Hắn cũng tìm thấy những cây thân gỗ đã mục ruỗng, nhưng gỗ của chúng lại có màu sắc đặc biệt, và khi hắn bóp vụn, một mùi thơm của đất và nấm mốc dễ chịu tỏa ra.
Lâm Dịch dùng cái xẻng nhỏ cẩn thận đào lấy một ít đất màu mỡ dưới gốc cây cổ thụ, nơi đất tơi xốp và đen nhánh nhất. Hắn nhặt lấy vài cành cây thân thảo, một ít rêu xanh và một nắm đất mục. Hắn cất tất cả vào chiếc túi vải của mình. Mỗi một mẫu vật đều được hắn xem xét kỹ lưỡng, ghi nhớ đặc điểm và vị trí. Hắn biết, đây là nguồn tài nguyên quý giá, một kho báu tự nhiên mà hắn có thể sử dụng để biến đổi số phận của mảnh đất cằn cỗi ở làng. Hắn cảm thấy một niềm vui sướng, một sự phấn khích thầm kín khi tri thức của hắn, dù đến từ một thế giới xa lạ, lại có thể tìm thấy ứng dụng thực tế trong thế giới này. Sau khi đã thu thập đủ những gì mình cần ở Bách Hoa Lâm, hắn tiếp tục hành trình đến Hồ Sen Tĩnh Mịch.
***
Rời khỏi Bách Hoa Lâm rực rỡ, Lâm Dịch men theo một con đường mòn nhỏ xuyên qua rừng, hướng về phía Hồ Sen Tĩnh Mịch. Nắng đã lên cao, chiếu xuyên qua tán lá, tạo thành những vệt sáng vàng trên mặt đất. Không khí dần trở nên yên tĩnh hơn, chỉ còn tiếng gió xào xạc và tiếng bước chân nhẹ nhàng của hắn.
Và rồi, Hồ Sen Tĩnh Mịch hiện ra.
Đúng như tên gọi của nó, một vẻ đẹp thanh bình, tĩnh lặng bao trùm lấy không gian. Mặt hồ phẳng lặng như gương, phản chiếu bầu trời xanh biếc và những áng mây trắng. Hàng ngàn bông sen hồng, sen trắng bung nở trên mặt hồ, tỏa ra một mùi hương dịu mát, tinh khiết, xua tan đi cái nóng bức của buổi trưa. Tiếng ếch kêu râm ran từ bờ cỏ, tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ khi có cơn gió thoảng qua, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, thanh bình. Đôi khi, một con chuồn chuồn bay lượn, đậu nhẹ trên chiếc lá sen xanh ngát, rồi lại vụt bay đi. Trên bờ hồ, có một đình nhỏ bằng gỗ đã cũ kỹ, và vài tảng đá được sắp xếp thành ghế ngồi, cho thấy nơi đây tuy vắng vẻ nhưng vẫn có người ghé thăm.
Lâm Dịch bước đến gần bờ hồ, hít thở thật sâu mùi hương sen thanh khiết. Hắn không chỉ đến đây để thưởng ngoạn cảnh đẹp. Hắn quan sát kỹ mặt nước, và đặc biệt là lớp bùn dưới đáy hồ. *Nước hồ trong xanh, sen lại mọc tốt như vậy, chứng tỏ bùn dưới đáy phải rất giàu chất dinh dưỡng.* Hắn nhớ lại những kiến thức về phân bón hữu cơ, về vai trò của bùn giàu chất hữu cơ trong việc cải tạo đất. Bùn dưới hồ thường chứa rất nhiều nitơ, phốt pho và kali – những nguyên tố thiết yếu cho sự phát triển của cây trồng. Hơn nữa, môi trường nước tĩnh lặng này chắc chắn cũng là nơi cư ngụ của vô số vi sinh vật có lợi, những thứ sẽ giúp phân hủy chất hữu cơ và làm đất màu mỡ hơn.
Hắn cũng chú ý đến những loại rong rêu mọc dày đặc dưới mặt nước, và những lá sen già đã úa vàng, chìm xuống đáy hồ. Những thứ này, trong mắt người bình thường có thể là vô dụng, nhưng trong mắt Lâm Dịch, chúng là nguồn phân xanh quý giá. Khi được trộn vào đất, chúng sẽ từ từ phân hủy, giải phóng dinh dưỡng và tăng cường chất hữu cơ cho đất.
"Nơi này thật sự là một kho báu tự nhiên," Lâm Dịch thầm nghĩ, một nụ cười nhẹ nở trên môi. "Bùn đất giàu dinh dưỡng, lại có cả những vi sinh vật đặc biệt. Kết hợp với những gì mình tìm được ở Bách Hoa Lâm, chắc chắn sẽ tạo ra hiệu quả bất ngờ." Hắn cảm thấy sự tự tin dâng lên trong lòng. Hắn đã tìm thấy những mảnh ghép còn thiếu cho kế hoạch của mình.
Hắn cẩn thận vén những lá sen, dùng cái xẻng nhỏ múc một ít bùn đen nhánh dưới đáy hồ, cho vào chiếc túi vải. Bùn ẩm ướt, mát lạnh chạm vào tay, mang theo mùi của đất và rong rêu. Hắn cũng thu thập một số loại rong rêu đặc biệt mà hắn nghĩ có thể dùng làm phân xanh, cùng vài chiếc lá sen già đã ngả vàng. Hắn dành thời gian quan sát hệ sinh thái nhỏ quanh hồ, ghi nhớ mọi chi tiết có thể hữu ích cho việc canh tác sau này, chẳng hạn như cách nước chảy, loại cây mọc xung quanh. Nơi đây mang một vẻ bình yên đến lạ, nhưng Lâm Dịch biết rằng, ngay cả trong sự tĩnh lặng này, cuộc sống vẫn đang vận hành theo những quy luật phức tạp của tự nhiên. Sau khi đã thu thập đủ, hắn quay trở về làng, trong lòng tràn đầy hy vọng và những kế hoạch mới.
***
Hoàng hôn đã buông xuống Thôn Làng Sơn Cước, nhuộm đỏ rực chân trời, khi Lâm Dịch trở về làng. Chiếc túi vải trên vai hắn nặng trịch, nhưng bước chân hắn vẫn đầy vẻ kiên định, dù trên khuôn mặt hắn đã hằn rõ vẻ mệt mỏi sau một ngày dài khám phá. Mùi khói gỗ từ những căn bếp đã bắt đầu nghi ngút, xen lẫn mùi thức ăn đang được chế biến, tạo nên một không khí ấm cúng quen thuộc. Tiếng trẻ con chơi đùa đã thưa thớt dần, nhường chỗ cho tiếng chó sủa xa xăm và tiếng dân làng trò chuyện râm ran bên hiên nhà.
Không nghỉ ngơi lấy một chút, Lâm Dịch lập tức đi thẳng đến mảnh đất thử nghiệm của gia đình. Lâm phụ, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu vẫn còn ở đó, đang tưới nước và dọn dẹp những dụng cụ làm việc. Thấy Lâm Dịch trở về với chiếc túi vải căng phồng, ánh mắt của ba người đều lộ vẻ tò mò.
"Con về rồi, Dịch nhi," Lâm phụ nói, ánh mắt nhìn thẳng vào chiếc túi trên vai con trai. "Con tìm được gì sao?"
"Vâng, cha," Lâm Dịch đáp, giọng hơi khàn vì mệt nhưng vẫn đầy phấn khởi. "Con đã tìm thấy một vài thứ có thể giúp ích cho đất của chúng ta."
Hắn nhanh chóng mở túi vải, đổ ra những thứ mà hắn đã thu thập được: đất màu đen nhánh từ Bách Hoa Lâm, rêu xanh, lá cây thân thảo có mùi thơm đặc trưng, và cả lớp bùn đen từ Hồ Sen Tĩnh Mịch. Hắn bắt đầu giải thích cách hắn sẽ trộn chúng vào đất.
"Đây là đất màu từ Bách Hoa Lâm," Lâm Dịch nói, tay bốc một nắm đất đen bóng, "nó rất giàu dinh dưỡng và có cấu trúc tơi xốp. Còn đây là bùn hồ, chứa nhiều vi sinh vật và khoáng chất cần thiết. Con sẽ nghiền nát lá cây này và rêu, trộn đều với tro bếp và cỏ mục đã có, rồi sau đó trộn tất cả vào đất."
Lâm phụ, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu theo dõi mọi hành động của Lâm Dịch một cách chăm chú. Lâm phụ vẫn còn chút hoài nghi, nhưng đã không còn phản đối. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu thì hoàn toàn tin tưởng, hăng hái giúp Lâm Dịch nghiền nát các loại cây cỏ. Lâm mẫu và Lâm Tiểu Nguyệt cũng bước ra khỏi nhà, đứng từ xa quan sát, đôi mắt Lâm mẫu đầy lo lắng cho con trai, còn Tiểu Nguyệt thì tò mò, háo hức.
Lâm Dịch cẩn thận trộn đều các thành phần mới vào mảnh đất đã được cuốc xới. Hắn dùng tay không, cảm nhận từng hạt đất, từng sợi rễ cây mục nát. Mùi đất khô giờ đây đã hòa quyện với mùi bùn hồ, mùi hoa cỏ từ Bách Hoa Lâm, tạo nên một mùi hương đặc trưng, tươi mới. Hắn không chỉ đơn thuần trộn, mà còn tạo ra những lớp đất khác nhau, đảm bảo sự phân phối đều của các dưỡng chất.
Sau khi đất đã được chuẩn bị kỹ càng, Lâm Dịch bắt đầu gieo những hạt giống đã được xử lý đặc biệt. Hắn gieo từng hạt một, giữ khoảng cách và độ sâu chính xác, như thể mỗi hạt giống là một báu vật. Hắn cũng không quên tưới nước một cách cẩn thận, đảm bảo độ ẩm vừa đủ cho hạt nảy mầm. "Mỗi hạt giống đều là một niềm hy vọng," hắn lại thầm nhủ, "chúng ta phải chăm sóc chúng thật tốt." Hắn biết, công việc này đòi hỏi sự tỉ mỉ, kiên nhẫn và một niềm tin không lay chuyển.
Những ngày sau đó, cả gia đình và đặc biệt là Lâm Dịch, đều nín thở chờ đợi. Mỗi sáng, Lâm Dịch đều ra mảnh đất thử nghiệm, cúi xuống quan sát từng mảng đất, từng luống cây. Sự chờ đợi kéo dài, thử thách sự kiên nhẫn của mọi người. Lâm phụ thỉnh thoảng lại thở dài, nhưng không nói gì.
Rồi một buổi sáng, khi ánh nắng ban mai chiếu rọi, một màu xanh non mơn mởn bắt đầu xuất hiện trên mảnh đất cằn cỗi. Những chồi non đầu tiên đã nhú lên, vươn mình đón nắng. Chúng không chỉ là những mầm cây thông thường. Chúng xanh đậm hơn, thân mập mạp hơn, và phát triển nhanh hơn rõ rệt so với bất kỳ cây non nào trong làng, kể cả những luống rau được gieo cùng thời điểm trên mảnh đất cạnh đó.
Lâm phụ là người đầu tiên phát hiện ra sự khác biệt. Ông dụi mắt, không tin vào những gì mình thấy. "Dịch nhi... Con nhìn xem," ông nói, giọng run run, ánh mắt sáng lên một cách lạ thường, "những chồi non này... chúng thật sự khác biệt!" Niềm hoài nghi bấy lâu nay trong lòng ông dường như đã tan biến, thay vào đó là sự kinh ngạc và một niềm hy vọng cháy bỏng.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. Hắn đã dự đoán được điều này, nhưng khi nhìn thấy kết quả thực tế, trong lòng hắn vẫn dâng lên một cảm giác mãn nguyện. "Vâng, cha," hắn đáp, giọng trầm tĩnh, "đây mới chỉ là bước khởi đầu thôi. Nhưng nó cho thấy, phương pháp này có thể hiệu quả."
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu cũng chạy đến, reo lên vui sướng khi nhìn thấy những mầm xanh tươi tốt. Lâm mẫu và Lâm Tiểu Nguyệt cũng tiến đến gần hơn, khuôn mặt Lâm mẫu rạng rỡ niềm vui, còn Tiểu Nguyệt thì tò mò chạm nhẹ vào những chiếc lá non.
Sự thành công ban đầu của phương pháp canh tác mới này không chỉ là một chiến thắng nhỏ của Lâm Dịch, mà còn là một tia sáng hy vọng cho cả gia đình, và có thể là cả làng. Lâm Dịch biết, đây sẽ là bước đệm quan trọng để hắn mở rộng ảnh hưởng và thuyết phục toàn làng thay đổi. Nhưng hắn cũng hiểu rằng, sự thịnh vượng nhỏ bé này có thể sẽ sớm thu hút sự chú ý của những thế lực bên ngoài, đặc biệt là Trần Thị Gia Tộc, những kẻ luôn muốn kiểm soát mọi nguồn lợi. Hắn cũng biết, Bách Hoa Lâm và Hồ Sen Tĩnh Mịch, với "linh khí dồi dào" và "điều kỳ lạ" mà Lão Hồ đã nói, có thể ẩn chứa những bí mật hoặc tài nguyên quý giá hơn chỉ là phân bón tự nhiên, mở ra một hướng đi mới cho hắn trong tương lai. Sự tin tưởng ngày càng tăng của Lâm phụ và gia đình sẽ là nền tảng vững chắc cho Lâm Dịch trong các quyết định lớn sau này, nhưng cũng là một điểm yếu có thể bị kẻ thù lợi dụng.
Hắn nhìn những chồi non xanh mướt, trong lòng vừa kiên định vừa có chút hoài niệm. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, hắn sẽ phải chiến đấu không ngừng nghỉ. Nhưng ít nhất, ngay lúc này, hắn đã gieo được hạt giống của niềm hy vọng, và chúng đã bắt đầu nảy mầm. Hành trình biến đổi mảnh đất cằn cỗi này, biến nó thành một nơi có thể nuôi sống những con người hiền lành, chất phác, đã chính thức bắt đầu, với những bước chân đầu tiên đầy vững chắc.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.