Lạc thế chi nhân - Chương 32: Hạt Giống Niềm Tin: Thử Nghiệm Trên Đất Cằn
Gió núi vẫn còn vương vấn trên mái tóc, cái lạnh buốt xương của Đỉnh Tuyết Sơn vẫn như một dấu ấn vô hình bám lấy Lâm Dịch, ngay cả khi hắn đã rời xa những mỏm đá lởm chởm, sắc nhọn. Bước chân hắn lạo xạo trên con đường mòn cổ dẫn về Thôn Làng Sơn Cước, theo từng nhịp bước, những mảnh ký ức về chuyến đi vừa rồi cứ thế ùa về, rõ ràng như những đường nét trên bản đồ mà hắn đã phác thảo trong tâm trí. Chiều tà buông xuống, nhuộm vàng những tán cây cổ thụ hai bên đường, khiến cảnh vật mang một vẻ u tịch, vừa thân quen vừa xa lạ. Tiếng lá xào xạc dưới chân, tiếng côn trùng rỉ rả không ngớt, hòa cùng mùi đất ẩm, mùi lá mục và hương hoa dại thoang thoảng, tạo nên một bản hòa tấu trầm lắng của thiên nhiên. Hắn hít thở thật sâu, cảm nhận sự thư thái lan tỏa trong lồng ngực, dù cơ thể vẫn còn mệt mỏi sau chặng đường dài.
Mặc dù thân hình gầy gò, hơi xanh xao do thiếu ăn và lao động vất vả, nhưng ánh mắt Lâm Dịch lại ánh lên vẻ kiên định, sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại. Chiếc áo vải thô vá víu không thể che giấu vẻ mệt mỏi, nhưng tinh thần hắn lại vô cùng minh mẫn. Trên vai hắn là một chiếc túi vải nhỏ, bên trong không chỉ có chút lương thực còn sót lại mà còn là những mẫu đất đá từ Đỉnh Tuyết Sơn, những ghi chép nguệch ngoạc trên mảnh giấy cũ bằng than củi, và cả những hạt giống đặc biệt mà hắn đã cất công tìm kiếm. Chúng là những vật chứng cụ thể cho ý chí và quyết tâm của hắn, là những hạt mầm đầu tiên cho một cuộc cách mạng nhỏ mà hắn ấp ủ.
Hắn độc thoại nội tâm: "Mọi thứ đã sẵn sàng. Giờ là lúc biến ý tưởng thành hiện thực." Hắn nhớ lại những gì mình đã quan sát trên núi, về loại khoáng chất tiềm ẩn trong đất đá, về khả năng cải tạo độ phì nhiêu của đất, về những loại cây chịu lạnh có thể trồng xen canh. Mỗi chi tiết đều được hắn nghiền ngẫm kỹ lưỡng, được phân tích bằng tư duy logic và khoa học mà hắn mang từ thế giới cũ sang. "Con đường phía trước chắc chắn sẽ không trải hoa hồng. Sự bảo thủ, nỗi sợ hãi cái mới, và cả những định kiến đã ăn sâu vào tâm trí người dân nơi đây sẽ là những bức tường lớn nhất." Hắn không khỏi thở dài. Hắn biết, để lay chuyển những tư tưởng đã tồn tại hàng trăm năm, không chỉ cần lý lẽ sắc bén, mà còn cần cả sự kiên nhẫn vô hạn và bằng chứng rõ ràng.
Hắn cũng nghĩ đến tấm Hắc Mộc Lệnh đang nằm sâu trong lớp áo. Nó là một bảo chứng cho quyền lực, một cánh cửa mở ra thế giới bên ngoài, nhưng cũng là một gánh nặng, một lời nhắc nhở về những vòng xoáy phức tạp mà hắn sớm muộn cũng phải dấn thân vào. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, "và quyền lực luôn đi đôi với trách nhiệm, với những rắc rối không mong muốn." Nhưng trước mắt, hắn phải củng cố nền tảng ở Thôn Làng Sơn Cước. Hắn phải đảm bảo rằng gia đình mình và những người thân yêu có thể sinh tồn, có thể sống một cuộc sống ấm no hơn, an toàn hơn. Đó là ưu tiên hàng đầu, là động lực lớn nhất thúc đẩy hắn tiến về phía trước.
Khi con đường mòn rẽ vào một trấn nhỏ trên đường về, ánh đèn lồng đã bắt đầu thắp sáng, rọi những vệt sáng vàng ấm áp lên những mái nhà gỗ. Lâm Dịch quyết định ghé vào một quán ăn để lấp đầy dạ dày trống rỗng và cũng để quan sát thêm chút nữa về thế giới bên ngoài làng. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn lại lẩm bẩm, "và tri thức không chỉ đến từ sách vở, mà còn từ sự quan sát, từ việc thấu hiểu con người và xã hội." Hắn cần mọi thông tin có thể, mọi mảnh ghép để hoàn thiện bức tranh về thế giới này, để có thể tồn tại và phát triển.
Bước chân hắn nặng trĩu nhưng tâm trí lại vô cùng tỉnh táo. Hắn không phải là một anh hùng mơ mộng, cũng không phải là một kẻ điên rồ muốn thay đổi thế giới chỉ bằng một cái búng tay. Hắn là một người hiện đại bị lạc vào quá khứ, và ưu tiên của hắn là sinh tồn. Để sinh tồn, hắn phải sử dụng trí óc, phải thích nghi, phải kiến tạo. Mỗi bước đi trên con đường mòn cổ kính ấy đều là một lời khẳng định cho quyết tâm không lay chuyển của hắn.
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, sau khi đã được Lâm Dịch đánh thức và cùng nhau xuống núi, vẫn còn đang ngái ngủ, co ro trong những chiếc áo bông cũ kỹ. "Đại ca, chúng ta nghỉ ngơi thêm một lát nữa không?" Trần Nhị Cẩu khịt mũi hỏi, giọng còn ngái ngủ.
Lâm Dịch quay lại nhìn hai người bạn đồng hành của mình. Khuôn mặt của Vương Đại Trụ, dù vạm vỡ, nay cũng hằn rõ vẻ mệt mỏi, vết sẹo nhỏ trên má như càng nổi bật hơn trong ánh chiều tà. Trần Nhị Cẩu thì vẫn còn ngây ngô, đôi mắt lờ đờ nhưng vẫn ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối vào hắn. "Không kịp nữa rồi," Lâm Dịch đáp, giọng trầm ấm nhưng đầy kiên quyết. "Trời sắp tối, chúng ta cần tìm một quán ăn để lấp bụng và nghỉ ngơi trước khi về làng. Sáng mai còn nhiều việc phải làm."
Vương Đại Trụ gật đầu, vươn vai một cái, xương cốt kêu răng rắc. "Đúng là chuyến đi này mệt mỏi thật, nhưng hy vọng có kết quả tốt. Thấy đại ca cẩn thận ghi chép, chắc là đã nghĩ ra được điều gì đó lớn lao rồi." Anh ta nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy hy vọng và tin tưởng.
"Chỉ là một vài ý tưởng ban đầu thôi," Lâm Dịch khẽ nói, nhưng trong lòng lại dâng lên một sự ấm áp. Sự tin tưởng của hai người bạn này chính là một trong những động lực lớn nhất của hắn. Hắn không đơn độc trong hành trình đầy chông gai này. "Chúng ta sẽ ghé Quán Ăn Đại Phong ở trấn nhỏ phía trước. Nghe nói ở đó có món mì thịt bò khá ngon."
Trần Nhị Cẩu nghe thấy món mì thịt bò thì hai mắt sáng rỡ, quên hết mệt mỏi. "Mì thịt bò ạ? Tuyệt quá! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn nhanh nhẹn hẳn lên, bước chân như muốn chạy trước.
Lâm Dịch khẽ mỉm cười. Sự chất phác, đơn thuần của Trần Nhị Cẩu đôi khi khiến hắn cảm thấy nhẹ nhõm hơn giữa bao nhiêu tính toán, mưu lược trong đầu. "Cứ đi theo ta," hắn nói, rồi lại tiếp tục bước đi, ánh mắt xa xăm hướng về phía trước, nơi ánh đèn lồng của trấn nhỏ đã bắt đầu lấp lánh như những đốm lửa nhỏ trong màn đêm đang buông xuống. Con đường về nhà còn xa, nhưng hắn biết, mỗi bước đi đều đang kiến tạo nên một tương lai khác, một tương lai mà hắn khao khát được bảo vệ.
Quán Ăn Đại Phong nằm ngay đầu trấn, nổi bật với hai chiếc đèn lồng đỏ rực treo trước cửa, ánh sáng ấm áp hắt ra mời gọi. Tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng cười nói rộn ràng, tiếng xèo xèo của đồ ăn trên chảo từ bên trong vọng ra, xua tan đi cái lạnh se của buổi tối. Bước vào quán, Lâm Dịch cảm nhận ngay một làn hơi ấm áp bao trùm, khác hẳn với cái lạnh cắt da cắt thịt trên Đỉnh Tuyết Sơn. Mùi thức ăn phong phú, gia vị nồng nàn, mùi dầu ăn thoang thoảng quyện vào nhau, đánh thức dạ dày trống rỗng của hắn và hai người bạn.
Quán khá đông khách, nhưng may mắn vẫn còn một chiếc bàn nhỏ ở góc khuất. Lâm Dịch khẽ gật đầu với Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, ra hiệu cho họ ngồi xuống. Hắn chọn ngồi ở vị trí có thể bao quát được phần lớn không gian quán, một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức từ thế giới cũ, nơi sự quan sát tỉ mỉ đôi khi có thể cứu mạng.
"Ba bát mì thịt bò và một bình trà nóng," Lâm Dịch gọi, giọng trầm ấm nhưng đủ nghe giữa tiếng ồn ào.
Một nữ tỳ nhỏ nhắn, thoăn thoắt tiến đến, cúi đầu chào. "Vâng, khách quan xin đợi một chút." Lâm Dịch thoáng nhìn qua, cô bé có dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt tròn, cử chỉ cẩn trọng nhưng rất chuyên nghiệp. Ánh mắt cô bé có chút mệt mỏi, nhưng đôi tay lại không ngừng làm việc. Cô bé là Tiểu Thúy, Lâm Dịch nghĩ thầm, nhớ lại lời miêu tả trong outline. Hắn quan sát Tiểu Thúy đang lướt đi giữa các bàn, đôi khi né tránh khéo léo những cánh tay vung vẩy của khách say, đôi khi cúi người xuống để nhận order, lưng áo lấm tấm mồ hôi. Cô bé làm việc với một sự chuyên tâm đáng kinh ngạc, không hề phàn nàn, cũng không hề tỏ ra lơ là.
"Một môi trường khắc nghiệt rèn giũa con người ta thành những chiến binh theo cách riêng của họ," Lâm Dịch thầm nghĩ. "Dù là trên Đỉnh Tuyết Sơn hay trong một quán ăn ồn ào này, sự sinh tồn luôn đòi hỏi sự thích nghi và nỗ lực." Hắn tự đặt mình vào vị trí của Tiểu Thúy, tưởng tượng áp lực và sự vất vả mà cô bé phải chịu đựng hàng ngày. Đây không chỉ là công việc mưu sinh, mà còn là một phần của cuộc đấu tranh sinh tồn không ngừng nghỉ trong thế giới này.
Hắn cũng chú ý đến một vị khách quý đang ngồi ở bàn trung tâm, xung quanh là vài kẻ hộ vệ ăn mặc chỉnh tề, sắc mặt lạnh lùng. Vị khách đó là một nam nhân trung niên, khoác trên mình bộ gấm lụa sang trọng, tay đeo nhẫn ngọc, khuôn mặt có vẻ hống hách, kiêu ngạo. Hắn ta đang lớn tiếng yêu cầu Tiểu Thúy phải phục vụ chu đáo hơn, mặc dù cô bé đã làm việc không ngừng nghỉ.
Tiểu Thúy vẫn giữ thái độ khiêm nhường, nhẹ nhàng đáp lời: "Dạ, tiểu nữ sẽ cố gắng hết sức, khách quan." Giọng cô bé nhỏ nhẹ, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh.
Lâm Dịch nhíu mày. Hắn không thích những kẻ ỷ thế hiếp người, dù ở thế giới nào. Nhưng hắn biết, đây là một phần của xã hội cổ đại này, nơi quyền lực và thân phận quyết định mọi thứ. Hắn tự nhắc nhở mình phải cẩn trọng, phải không ngừng tích lũy sức mạnh, không chỉ để bảo vệ bản thân và gia đình, mà còn để không bị chà đạp bởi những kẻ như vậy.
Ông chủ quán, một lão già béo tốt với khuôn mặt phúc hậu, thấy Lâm Dịch và hai người bạn là khách lạ thì tiến đến bắt chuyện. "Khách quan từ đâu đến? Lần đầu ghé quán lão phu chăng?" Ông ta hỏi, giọng niềm nở.
Lâm Dịch gật đầu. "Chúng tôi từ Thôn Làng Sơn Cước. Về làng sau chuyến đi xa, ghé đây lót dạ." Hắn đáp ngắn gọn, không muốn tiết lộ quá nhiều thông tin.
Ông chủ quán gật gù. "À, Thôn Làng Sơn Cước. Lão phu có nghe nói. Vùng đất đó tuy cằn cỗi nhưng con người lại rất chất phác. Chắc là chuyến đi thu hoạch mùa màng vất vả lắm." Ông ta nói, rồi lại nhanh chóng quay đi phục vụ những vị khách khác.
Lâm Dịch không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Hắn để ý cách Tiểu Thúy xử lý tình huống, cách cô bé vẫn giữ được sự chuyên nghiệp dù bị khách mắng mỏ. "Cô bé này không đơn giản," hắn thầm nghĩ. "Sự dịu dàng, cẩn trọng và chuyên tâm vào công việc của cô ta có vẻ giống như một lớp vỏ bọc, che giấu điều gì đó sâu sắc hơn bên trong. Hoặc có lẽ, đó chỉ đơn giản là bản năng sinh tồn, là cách cô bé đã học được để sống sót trong cái xã hội đầy khắc nghiệt này."
Mì thịt bò nhanh chóng được mang ra, hương thơm bốc lên nghi ngút, đánh tan mọi suy nghĩ miên man trong đầu Lâm Dịch. Hắn và hai người bạn ăn ngấu nghiến, tận hưởng từng sợi mì dai ngon, từng miếng thịt bò mềm ngọt. Sau khi ăn xong, Lâm Dịch thanh toán tiền, rồi cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu rời quán, tiếp tục hành trình về làng. Ánh trăng đã lên cao, rọi sáng con đường mòn, và những suy nghĩ về Tiểu Thúy, về vị khách quý hống hách, về sự nhộn nhịp của trấn nhỏ cứ thế đọng lại trong tâm trí Lâm Dịch, như những mảnh ghép nhỏ đang dần hoàn thiện bức tranh về thế giới này. "Thế giới này rộng lớn hơn mình nghĩ, và cũng phức tạp hơn nhiều," hắn tự nhủ. "Mình cần phải không ngừng học hỏi, không ngừng quan sát."
Đêm đã khuya khi Lâm Dịch và hai người bạn cuối cùng cũng về đến Thôn Làng Sơn Cước. Ánh trăng vằng vặc chiếu sáng con đường nhỏ dẫn vào làng, phủ một lớp bạc lên những mái nhà tranh vách đất quen thuộc. Mùi khói gỗ thoang thoảng từ những bếp lửa đã tàn, quyện cùng mùi đất và cây cỏ, tạo nên một không khí ấm cúng, bình yên đến lạ lùng. Dù mệt mỏi rã rời, nhưng khi nhìn thấy ánh đèn le lói từ căn nhà nhỏ của mình, một cảm giác nhẹ nhõm và thân thuộc dâng lên trong lòng Lâm Dịch.
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, sau khi chào Lâm Dịch, nhanh chóng trở về nhà mình, gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng cũng không giấu được sự phấn khởi sau bữa ăn ngon ở quán trọ. Lâm Dịch đẩy nhẹ cánh cửa gỗ đã cũ kỹ, bước vào nhà. Lâm mẫu đang ngồi bên bếp lửa nhỏ, vá áo cho Lâm phụ, còn Lâm Tiểu Nguyệt thì đã ngủ say trên chiếc giường tre đơn sơ. Tiếng bước chân của hắn khiến Lâm mẫu giật mình ngẩng lên. Khuôn mặt bà hằn rõ những nếp nhăn của thời gian và nỗi lo toan, nhưng ánh mắt lại sáng lên rạng rỡ khi nhìn thấy con trai.
"A Dịch, con về rồi!" Lâm mẫu vội vàng đứng dậy, bước đến ôm chầm lấy hắn. "Con đi đâu mà lâu vậy? Mẹ lo muốn chết!" Giọng bà run run, tay vuốt ve mái tóc rối bù của Lâm Dịch.
Lâm Dịch ôm lấy mẹ, cảm nhận sự ấm áp và tình yêu thương vô bờ bến. "Con không sao, mẹ. Chuyến đi thuận lợi." Hắn cố gắng trấn an bà.
Lâm phụ, đang ngồi bên bàn gỗ, cũng ngẩng đầu lên. Khuôn mặt ông khắc khổ, làn da rám nắng và đôi tay chai sạn vì lao động vất vả, nhưng ánh mắt hiền lành lại ánh lên sự nhẹ nhõm. "Mày về là tốt rồi. Đi đâu mà tận mấy ngày, làm mẹ mày lo sốt vó." Ông nói, giọng trách móc nhưng đầy yêu thương.
Sau một bữa cơm tối đạm bạc nhưng ấm cúng, với những câu chuyện hỏi han về chuyến đi và những lời dặn dò của cha mẹ, Lâm Dịch cảm thấy năng lượng đã phần nào phục hồi. Khi Lâm Tiểu Nguyệt đã ngủ say và Lâm mẫu đã dọn dẹp xong, Lâm Dịch tập hợp gia đình và Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu – những người bạn đồng hành trung thành vừa mới trở về – để trình bày kế hoạch của mình.
Hắn đặt mảnh giấy ghi chép cùng những mẫu đất đá lên bàn. Ánh sáng leo lét từ ngọn đèn dầu hắt lên khuôn mặt hắn, khiến vẻ trầm tư càng thêm rõ nét. "Cha, mẹ, Đại Trụ, Nhị Cẩu. Con đã suy nghĩ rất kỹ, và con tin rằng chúng ta cần phải thay đổi cách canh tác cũ."
Lâm phụ nhíu mày. Vẻ mặt ông ngay lập tức lộ rõ sự hoài nghi và cảnh giác. "Thay đổi? Có đáng tin không? Con lại muốn làm gì nữa? Bao đời nay, người dân Thôn Làng Sơn Cước vẫn canh tác như vậy, cha ông ta đã truyền lại. Lỡ thất bại thì sao? Chúng ta đã nghèo rồi, không thể gánh thêm bất kỳ rủi ro nào nữa." Giọng ông trầm hẳn xuống, đầy lo lắng. Nỗi sợ hãi thất bại và sự bám víu vào truyền thống đã ăn sâu vào tâm trí ông, và vào cả tâm trí của những người dân làng khác.
"Đúng vậy, A Dịch," Lâm mẫu tiếp lời, giọng bà đầy lo lắng. "Mẹ biết con muốn tốt cho gia đình, nhưng canh tác là chuyện hệ trọng, liên quan đến miếng ăn của cả nhà. Con đừng liều lĩnh quá."
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu nhìn Lâm Dịch với vẻ mặt hơi bối rối. Họ tin tưởng Lâm Dịch, nhưng những lời của Lâm phụ và Lâm mẫu cũng khiến họ không khỏi suy nghĩ.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu. Hắn đã lường trước phản ứng này. "Cha, mẹ. Con hiểu những lo lắng của cha mẹ. Nhưng cha mẹ có thấy không, mấy năm nay, đất đai ngày càng cằn cỗi, năng suất ngày càng giảm. Chúng ta cứ giữ mãi cách làm cũ, thì không sớm thì muộn, chúng ta cũng sẽ chết đói." Hắn nói, giọng trầm tĩnh nhưng đầy sức nặng, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm phụ. "Con đã đi đến Đỉnh Tuyết Sơn, đã quan sát đất đai, đã tìm hiểu cách những loại cây dại kiên cường nhất sinh tồn trong môi trường khắc nghiệt. Con cũng đã học được từ những gì mình thấy ở bên ngoài."
Hắn lấy ra những mẫu đất đá từ trong túi. "Loại đất đá trên núi này, khi nghiền nát và trộn lẫn với đất ruộng, có thể cải thiện độ phì nhiêu. Con cũng có những hạt giống mới, những loại cây chịu lạnh tốt, có thể trồng xen canh để giảm thiểu rủi ro khi mùa màng thất bát." Hắn giải thích tỉ mỉ, dùng những từ ngữ đơn giản, dễ hiểu nhất để cha mẹ và hai người bạn có thể hình dung. "Hơn nữa, con còn nghĩ đến việc sử dụng thân tre từ Rừng Trúc Thanh Tịnh để làm hệ thống dẫn nước, tưới tiêu hiệu quả hơn, đảm bảo nước không bị lãng phí."
"Nhưng đó là những thứ chưa từng ai làm ở đây!" Lâm phụ vẫn cố chấp. "Chúng ta không có tiền để mạo hiểm, không có kinh nghiệm để thử cái mới. Nếu thất bại, chúng ta sẽ trắng tay!"
"Cha, chúng ta sẽ không thất bại," Lâm Dịch kiên quyết. "Con không yêu cầu cha mẹ phải tin tưởng hoàn toàn vào con ngay lập tức. Con chỉ mong cha mẹ cho con một cơ hội để chứng minh. Chúng ta sẽ không làm trên toàn bộ ruộng đất. Con xin cha mẹ một mảnh đất nhỏ, mảnh đất cằn cỗi nhất ở phía sau nhà chúng ta, nơi mà bấy lâu nay chẳng trồng được gì. Hãy để con thử nghiệm trên đó. Nếu thành công, chúng ta sẽ có thêm hy vọng. Nếu không, chúng ta cũng chẳng mất gì nhiều hơn những gì chúng ta đã mất."
Ánh mắt Lâm Dịch đầy chân thành và quyết tâm. Hắn không chỉ nói bằng lý lẽ, mà còn bằng cả trái tim, bằng niềm tin mãnh liệt vào tri thức và khả năng của mình. Hắn biết, để thuyết phục cha mẹ, hắn phải đánh vào nỗi lo sợ lớn nhất của họ: sự đói nghèo và tương lai mờ mịt. Và hắn cũng phải cho họ thấy một tia hy vọng, một con đường thoát khỏi cảnh bế tắc.
Lâm phụ nhìn con trai, ánh mắt ông dao động. Ông thấy sự trưởng thành, sự kiên định trong ánh mắt ấy. Ông nhớ lại những lần Lâm Dịch đã thể hiện sự thông minh, sự khôn khéo của mình, từ việc tìm kiếm thức ăn cho đến việc ứng phó với những khó khăn trong làng. "Thằng bé này... nó đã thay đổi rất nhiều," ông thầm nghĩ. Nỗi lo lắng vẫn còn đó, nhưng niềm tin vào con trai cũng dần lớn lên.
Lâm mẫu cũng nhìn Lâm Dịch, rồi nhìn sang Lâm phụ, ánh mắt bà tràn đầy hy vọng xen lẫn lo âu. Bà luôn tin tưởng con trai mình, dù đôi khi không hiểu hết những suy nghĩ và hành động của hắn.
Sau một hồi im lặng kéo dài, Lâm phụ thở dài một tiếng thật dài, như trút bỏ một gánh nặng. "Thôi được," ông nói, giọng vẫn còn chút hoài nghi nhưng đã mềm mỏng hơn. "Con cứ thử xem sao. Nhưng nhớ, chỉ một mảnh nhỏ đó thôi đấy. Đừng làm liều, đừng quên gốc gác."
Lâm Dịch không kìm được niềm vui. "Con cảm ơn cha, cảm ơn mẹ!" Hắn nói, giọng đầy xúc động. "Con sẽ không làm cha mẹ thất vọng." Hắn biết, đây không chỉ là sự đồng ý, mà còn là một bước ngoặt lớn, một hạt giống niềm tin đã được gieo vào lòng cha mẹ.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng ban mai còn đang cố gắng len lỏi qua những tán cây, trải những vệt sáng vàng nhạt lên Thôn Làng Sơn Cước, Lâm Dịch đã có mặt ở mảnh đất cằn cỗi phía sau nhà. Không khí trong lành của buổi sớm mai mang theo mùi đất tươi mới, tiếng chim hót líu lo trên cành cây, và tiếng gió nhẹ xào xạc qua những bụi tre. Bầu không khí dường như cũng tràn đầy hy vọng, dù vẫn còn chút dè dặt.
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đã đợi sẵn, trên vai vác cuốc, trên tay cầm xẻng, gương mặt ai nấy đều hăng hái và đầy nhiệt huyết. "Đại ca, chúng ta bắt đầu thôi!" Trần Nhị Cẩu nói, giọng đầy phấn khởi. "Hôm nay, chúng ta sẽ biến mảnh đất này thành một ruộng vàng!"
Lâm Dịch mỉm cười. "Đúng vậy. Chúng ta sẽ làm được." Hắn đưa cho mỗi người một ít mẫu đất đá đã được hắn nghiền nát sơ bộ đêm qua. "Chúng ta sẽ trộn thứ này vào đất, sau đó cuốc xới kỹ càng, làm tơi xốp đất hơn. Nhớ là phải làm thật đều, không được bỏ sót chỗ nào."
Ba người đàn ông bắt đầu công việc. Tiếng cuốc đất "phập phập" đều đặn vang lên, hòa cùng tiếng xẻng "xèn xẹt" khi họ xúc đất, trộn với hỗn hợp khoáng chất mà Lâm Dịch mang về từ Đỉnh Tuyết Sơn. Lâm Dịch không chỉ đứng chỉ đạo, hắn cũng tự mình cầm cuốc, hăng say làm việc. Từng nhát cuốc xuống, hắn cảm nhận được độ cứng của đất, sự cằn cỗi đã ăn sâu vào từng thớ đất. Nhưng hắn biết, chỉ cần kiên trì, chỉ cần có phương pháp đúng đắn, mảnh đất này sẽ lại hồi sinh.
"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn lại thầm nhủ, khi mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán. "Nhưng tri thức cần phải đi đôi với hành động, với sự kiên trì và nỗ lực không ngừng." Hắn nhớ lại những kiến thức về canh tác hữu cơ, về việc cải tạo đất, về tầm quan trọng của việc luân canh cây trồng mà hắn đã học được từ thế giới cũ. Hắn không thể áp dụng hoàn toàn những kỹ thuật hiện đại, nhưng hắn có thể điều chỉnh, biến hóa chúng cho phù hợp với điều kiện và tài nguyên ở đây.
Lâm phụ đứng từ xa, tựa lưng vào thân cây cổ thụ, ánh mắt dõi theo từng hành động của con trai và hai người bạn. Khuôn mặt ông vẫn còn nét băn khoăn, nhưng cũng đã dịu đi nhiều so với tối qua. Ông nhìn cách Lâm Dịch hướng dẫn Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, cách hắn tỉ mỉ kiểm tra từng mảng đất đã được cuốc xới. "Thằng bé này... nó thực sự nghiêm túc," ông thầm nghĩ. "Nó không chỉ nói suông."
Lâm mẫu mang một ấm nước mát ra đặt bên cạnh. Bà mỉm cười hiền hậu, đưa khăn cho Lâm Dịch lau mồ hôi. "Con làm cẩn thận, đừng để bị ốm." Giọng bà đầy yêu thương.
"Con không sao, mẹ," Lâm Dịch đáp, nhận lấy khăn. "Mẹ cứ yên tâm."
Sau khi đất đã được cuốc xới kỹ càng và trộn đều với khoáng chất, Lâm Dịch bắt đầu gieo hạt. Hắn cẩn thận rải những hạt giống mới mà hắn đã tìm kiếm được, xen kẽ với một ít hạt giống truyền thống. Hắn còn hướng dẫn Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu cách làm những luống đất nhỏ, cách tưới nước vừa phải để hạt giống có thể nảy mầm tốt nhất. "Mỗi hạt giống đều là một niềm hy vọng," Lâm Dịch nói, tay khẽ vuốt ve lớp đất mới được phủ lên. "Chúng ta phải chăm sóc chúng thật tốt."
Vương Đại Trụ gật đầu. "Đại ca nói đúng. Giống như chúng ta vậy, cũng phải được chăm sóc, được nuôi dưỡng thì mới lớn lên được."
Trần Nhị Cẩu thì vẫn hăng hái, dù chưa hiểu hết ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Lâm Dịch. "Đại ca yên tâm, Nhị Cẩu sẽ chăm sóc chúng thật tốt!"
Nhìn ba chàng trai trẻ đang hăng say làm việc dưới ánh nắng ban mai, Lâm phụ khẽ thở dài, nhưng lần này không phải là tiếng thở dài của sự lo lắng, mà là một tiếng thở dài mang theo chút hy vọng, chút tin tưởng. Ông biết, cuộc sống ở Thôn Làng Sơn Cước vẫn còn rất nhiều khó khăn, và mảnh đất cằn cỗi này có thể sẽ không mang lại phép màu ngay lập tức. Nhưng ông cũng biết, con trai ông đang cố gắng hết sức, đang nỗ lực để tìm một con đường sống sót, không chỉ cho bản thân mà còn cho cả gia đình, cho cả làng.
Sự thành công của thử nghiệm nông nghiệp trên mảnh đất nhỏ này sẽ là bước đệm quan trọng để Lâm Dịch mở rộng ảnh hưởng và thuyết phục toàn làng. Đây cũng là yếu tố sẽ thu hút sự chú ý của Trần Thị Gia Tộc, mà Lâm Dịch đã lờ mờ nhận ra qua những dấu hiệu nhỏ nhặt. Còn việc hắn quan sát Tiểu Thúy tại Quán Ăn Đại Phong, đó chỉ là một chi tiết nhỏ, nhưng có lẽ nó báo hiệu về sự mở rộng thế giới quan của anh, và tiềm năng gặp gỡ, hợp tác với những người có nguồn gốc khác nhau, đặc biệt là những người có liên hệ với các thế lực lớn hơn.
Sự tin tưởng ngày càng tăng của Lâm phụ và gia đình sẽ là chỗ dựa vững chắc cho Lâm Dịch, nhưng cũng là điểm yếu có thể bị kẻ thù lợi dụng. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Nhưng khi nhìn những hạt mầm vừa được gieo xuống, hắn cảm thấy một niềm tin sắt đá. Hạt giống niềm tin đã được gieo, giờ là lúc chờ đợi chúng nảy mầm, chờ đợi chúng vươn mình đón nắng. Lâm Dịch quay lại nhìn mảnh đất, trên môi nở một nụ cười nhẹ, vừa kiên định vừa có chút hoài niệm. Hắn biết, hành trình biến đổi mảnh đất cằn cỗi này, biến nó thành một nơi có thể nuôi sống những con người hiền lành, chất phác, đã chính thức bắt đầu. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, hắn sẽ phải chiến đấu không ngừng nghỉ.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.