Lạc thế chi nhân - Chương 31: Hạt Mầm Khó Nảy: Đề Xuất, Hoài Nghi và Hành Trình Tuyết Sơn
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu trở về Thôn Làng Sơn Cước. Mùi khói gỗ từ những căn bếp nhà ai đó đã bắt đầu lan tỏa, hòa với mùi đất ẩm sau một ngày nắng. Tiếng gà gáy đã thay bằng tiếng côn trùng rả rích, và tiếng rì rầm của dân làng sau một ngày lao động vất vả.
Vừa về đến nhà, Lâm Tiểu Nguyệt đã chạy ra đón, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm vui. "Ca ca về rồi! Ca ca có mua kẹo cho Tiểu Nguyệt không?"
Lâm Dịch xoa đầu em gái, đưa cho con bé một gói kẹo mạch nha nhỏ. "Tất nhiên rồi."
Trong bữa cơm tối đạm bạc nhưng ấm cúng, Lâm Dịch kể cho Lâm phụ, Lâm mẫu và Tiểu Nguyệt nghe về chuyến đi. Hắn khoe những hạt giống mới mua được, những công cụ làm vườn đơn giản nhưng hiệu quả. Lâm phụ, với gương mặt lão nông chất phác và đôi tay thô ráp, lắng nghe một cách chăm chú. "Nếu thực sự có thể làm được như con nói, thì dân làng sẽ bớt khổ biết bao." Giọng ông trầm ngâm, nhưng ánh mắt chứa đựng một tia hy vọng mới.
Lâm mẫu, người phụ nữ lam lũ với dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian, đặt tay lên vai Lâm Dịch. "Con cứ làm, mẹ và cha sẽ ủng hộ con hết lòng." Giọng bà chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối vào đứa con trai khác thường của mình.
Sau bữa cơm, dưới ánh đèn dầu leo lét, Lâm Dịch ngồi bên bàn gỗ cũ. Hắn trải ra một mảnh giấy, dùng một mẩu than củi phác thảo kế hoạch của mình. Đó là một sơ đồ đơn giản nhưng đầy đủ chi tiết: những luống đất được gieo hạt theo hàng ngay ngắn, những đường ống dẫn nước làm từ thân tre rỗng ruột dẫn từ Suối Nguồn Tinh Lực về các mảnh ruộng. Hắn còn tính toán đến việc thử nghiệm luân canh trên một mảnh đất nhỏ của gia đình, xen canh các loại cây họ đậu để bổ sung dinh dưỡng cho đất. Hắn cũng ghi chú về việc sử dụng lá tre, thân tre vụn để làm phân xanh, ủ hoai mục.
Hắn cũng nghĩ về tấm Hắc Mộc Lệnh đang nằm cẩn thận trong áo. Nó là một cơ hội lớn, một cánh cửa mở ra thế giới bên ngoài, cho phép hắn tiếp cận với các nguồn lực và thông tin mà trước đây hắn không thể. Nhưng nó cũng là một gánh nặng, một lời mời tham gia vào vòng xoáy của quyền lực và mưu mô mà hắn vốn không muốn. "Hắc Mộc Lệnh... sẽ mở ra cánh cửa giao tiếp với các thế lực lớn hơn, giúp Lâm Dịch mở rộng tầm ảnh hưởng và kinh doanh, nhưng cũng kéo theo rắc rối," hắn thầm nhủ. "Bàng Lão Gia sẽ trở thành một đối thủ cạnh tranh đáng gờm. Và Phong Ấn Chi Địa... nó ẩn chứa những bí mật mà sớm muộn gì mình cũng phải tìm hiểu."
Hắn cẩn thận cất Hắc Mộc Lệnh vào trong áo, rồi tập trung vào bản vẽ phác thảo. Hắn cầm nắm hạt giống mua được, cảm nhận sự sống tiềm ẩn trong đó, như đang nắm giữ một tương lai. Ánh mắt hắn kiên định nhìn về phía cánh đồng tối đen bên ngoài khung cửa sổ. "Hạt giống đã có, công cụ đã mua. Giờ là lúc gieo mầm hy vọng, không chỉ cho vụ mùa, mà còn cho cả tương lai của Thôn Làng Sơn Cước."
Lâm Dịch biết rằng, những ý tưởng cải thiện nông nghiệp của hắn, nếu thành công, sẽ biến Thôn Làng Sơn Cước thành một nơi giàu có hơn, thu hút sự chú ý (và lòng tham) của Trần Thị Gia Tộc hoặc các thế lực khác. Sự tin tưởng của Lâm phụ, Lâm mẫu, và cả Lâm Tiểu Nguyệt, là động lực lớn cho hắn, nhưng cũng là điểm yếu có thể bị kẻ địch lợi dụng. Hắn phải cẩn trọng từng bước, không chỉ để sinh tồn mà còn để bảo vệ những người hắn trân trọng.
Con đường phía trước vẫn còn rất dài và đầy chông gai, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một hạt mầm quyết tâm đã nảy nở, mạnh mẽ như những thân tre vươn mình đón nắng. Hắn sẽ bắt đầu hành trình biến đổi mảnh đất cằn cỗi này, biến nó thành một nơi có thể nuôi sống những con người hiền lành, chất phác, và chứng minh rằng, tri thức là vũ khí mạnh nhất, dù ở bất kỳ thế giới nào.
***
Đêm dần buông, ánh đèn dầu leo lét từ ngọn bấc nhỏ lay động trên bàn gỗ cũ, hắt bóng Lâm Dịch lên bức tường đất loang lổ. Ngoài kia, tiếng côn trùng rả rích đã nhường chỗ cho sự tĩnh lặng sâu lắng của đêm khuya. Trong căn nhà nhỏ, ấm cúng mùi khói gỗ và mùi thức ăn đạm bạc, Lâm Dịch chậm rãi trải mảnh giấy da đã phác thảo những ý tưởng của mình. Lâm phụ, Lâm mẫu, và cả cô bé Lâm Tiểu Nguyệt đang say ngủ ở gian bên, nhưng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu vẫn còn ngồi lại, đôi mắt tò mò dõi theo từng đường nét trên bản vẽ.
"Cha, mẹ, con có một vài suy nghĩ về việc canh tác của làng ta," Lâm Dịch bắt đầu, giọng hắn trầm tĩnh, nhưng ánh mắt kiên định. "Nếu chúng ta làm theo cách này, con tin rằng vụ mùa sẽ bội thu hơn, đất đai màu mỡ hơn, và chúng ta sẽ không còn phải lo cái đói nữa." Hắn dùng ngón tay chỉ vào những đường nét trên bản vẽ, giải thích về hệ thống luống thẳng hàng, về cách đào rãnh dẫn nước từ Suối Nguồn Tinh Lực mà Lão Hàn đã giúp họ khai thông, và đặc biệt là về việc luân canh cây trồng, xen kẽ các loại đậu để cải tạo đất. Hắn thậm chí còn phác thảo một cách đơn giản về việc ủ phân xanh từ lá cây và thân tre vụn, thứ mà dân làng thường bỏ phí.
Lâm phụ, với gương mặt khắc khổ hằn rõ dấu vết thời gian và đôi tay chai sạn vì quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời, nhíu mày. Ông đã quen với việc gieo hạt một cách tùy tiện, dựa vào may rủi của trời đất. "Dịch nhi, con nói nghe thì hay, nhưng tổ tiên ta bao đời nay vẫn làm vậy. Đất này vốn cằn cỗi, đổi phương pháp liệu có ích gì, hay lại phí công vô ích?" Giọng ông chứa đựng sự hoài nghi sâu sắc, nhưng cũng không hẳn là phản đối gay gắt. Nó là sự hoài nghi của một người nông dân đã quá quen với sự bạc bẽo của đất đai và sự bất lực trước thiên nhiên. Ông đã chứng kiến quá nhiều lần những nỗ lực thay đổi không mang lại kết quả, chỉ khiến người ta thêm phần tuyệt vọng. Ông sợ hãi sự thất bại, sợ hãi việc mất đi chút ít của cải ít ỏi còn lại.
Lâm mẫu, người phụ nữ lam lũ, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian, đặt tay lên vai Lâm Dịch, ánh mắt đầy lo lắng. "Lâm Dịch, con đừng liều lĩnh quá. Cứ làm theo cách cũ, ít ra còn có cái mà ăn. Đất đai là cái gốc của cuộc sống, không thể tùy tiện thử nghiệm được." Bà không phản đối vì không tin tưởng con trai, mà vì quá yêu thương và lo sợ con sẽ gặp rủi ro, sẽ phải chịu đựng thêm những thất bại không đáng có. Trong suy nghĩ của bà, sự ổn định, dù là đói nghèo, vẫn tốt hơn là một sự thay đổi đầy rủi ro.
Vương Đại Trụ, người đàn ông vạm vỡ nhưng chất phác, gãi đầu, đôi mắt to tròn nhìn Lâm Dịch với vẻ bối rối. "Đại ca nói có lý, nghe thì có vẻ hay ho thật. Nhưng... liệu có khó quá không? Mấy cái vụ luân canh, ủ phân này nọ, nghe lạ quá. Làng ta có ai làm bao giờ đâu." Giọng anh không mang ý phản đối, mà là sự tò mò pha lẫn chút nghi ngại về khả năng thực hiện của dân làng, những người đã quen với nếp sống cũ. Anh hiểu rằng sự thay đổi không chỉ là về phương pháp, mà còn là về tư duy, thứ khó thay đổi hơn cả.
Chỉ có Trần Nhị Cẩu, đôi mắt sáng rực, vỗ ngực hùng hồn. "Đại ca cứ nói, Nhị Cẩu tin đại ca! Đại ca nói làm được là làm được! Cứ giao cho Nhị Cẩu, đại ca muốn Nhị Cẩu đào rãnh hay ủ phân, Nhị Cẩu làm hết!" Sự nhiệt tình đến mức ngây ngô của Nhị Cẩu như một tia sáng nhỏ trong căn phòng đầy ắp sự hoài nghi.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. Hắn đã lường trước được phản ứng này. "Đúng vậy, cha, mẹ. Thay đổi chưa bao giờ là dễ dàng. Nhưng chúng ta đã thấy, cách làm cũ đã khiến chúng ta đói nghèo triền miên. Nước sạch đã có, nhưng nếu không có lương thực, chúng ta cũng không thể sống sót." Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng người, "Con biết mọi người lo lắng, con cũng vậy. Nhưng cái đói còn đáng sợ hơn cả sự thất bại. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và những gì con học được, con tin sẽ giúp chúng ta vượt qua khó khăn này."
Hắn kiên nhẫn giải thích từng điểm một, không dùng những từ ngữ cao siêu, mà dùng những ví dụ cụ thể, dễ hiểu. Hắn mô tả cách cây họ đậu sẽ trả lại chất dinh dưỡng cho đất cằn cỗi, giống như việc con người ăn uống để lấy sức. Hắn minh họa cách dòng nước được dẫn theo rãnh sẽ không làm xói mòn đất, mà sẽ thấm đều, nuôi dưỡng từng gốc lúa. Hắn nhấn mạnh việc họ sẽ chỉ thử nghiệm trên một mảnh đất nhỏ của gia đình trước, để mọi người thấy hiệu quả. "Nếu có thất bại, thì chỉ mình gia đình ta chịu. Nhưng nếu thành công, cả làng sẽ có thêm một con đường mới."
Lâm phụ trầm ngâm lắng nghe. Ánh mắt ông vẫn còn một chút hoài nghi, nhưng đã có thêm tia sáng của sự cân nhắc. Ông nhìn vào đôi mắt kiên định của con trai, nhìn vào bản vẽ chi tiết đến lạ thường. Ông nhớ lại việc Lâm Dịch đã cải thiện nguồn nước cho cả làng, một điều mà không ai dám nghĩ tới trước đây. Có lẽ, con trai ông thực sự có một cái nhìn khác, một cái nhìn vượt xa những gì ông và tổ tiên ông từng biết. "Con... con chắc chắn chứ, Dịch nhi? Đất đai là mạng sống của gia đình ta." Giọng ông đã mềm hơn, không còn sự phản đối gay gắt như ban đầu.
Lâm Dịch gật đầu. "Con chắc chắn, cha. Con sẽ tự mình làm, cha mẹ chỉ cần tin tưởng con thôi. Chúng ta không thể mãi chấp nhận số phận đói nghèo được. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, chúng ta phải thích nghi, phải tìm cách tốt hơn."
Lâm mẫu cũng thở dài, bà biết con trai mình một khi đã quyết tâm thì không ai có thể lay chuyển. Bà cũng đã chứng kiến sự thay đổi lớn từ khi Lâm Dịch trở về. "Thôi được, con cứ làm. Nhưng nhớ phải cẩn thận. Đừng để mình quá mệt mỏi." Lời nói của bà không còn là sự phản đối, mà là lời dặn dò đầy yêu thương.
Vương Đại Trụ nhìn Lâm Dịch, rồi nhìn sang Nhị Cẩu đang hào hứng. Anh khẽ gật đầu. "Nếu đại ca đã quyết, vậy Đại Trụ sẽ giúp sức. Đại ca cần gì, cứ nói."
Lâm Dịch cảm thấy một làn hơi ấm lan tỏa trong lòng. Sự tin tưởng của gia đình, dù vẫn còn chút e dè, là nguồn động lực lớn nhất. Hắn biết, con đường này sẽ đầy khó khăn, nhưng ít ra, hắn không đơn độc. Hắn nắm chặt nắm hạt giống trong tay, cảm nhận sự sống tiềm ẩn, như đang nắm giữ một tương lai.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai tràn vào ngôi làng, xua đi màn sương mỏng còn vương trên những mái nhà tranh. Mùi khói bếp đã bắt đầu lan tỏa, hòa lẫn với mùi đất ẩm và hơi sương sớm. Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đã có mặt tại quán trà nhỏ của làng, nơi Trưởng thôn Lão Vương và Lão Hồ thường ngồi đàm đạo mỗi buổi sáng. Quán trà này được dựng đơn sơ bằng tre và mái lá, với vài chiếc bàn gỗ mộc mạc và ghế đẩu. Tiếng nói chuyện rì rầm của một vài lão nông sớm đã thức dậy, cùng mùi trà nóng thoang thoảng, tạo nên một không khí thân thuộc, tĩnh lặng.
Lâm Dịch muốn nghe ý kiến rộng hơn từ những người có tiếng nói trong làng, và đặc biệt là nhận được sự đồng thuận từ Trưởng thôn Lão Vương, người đại diện cho sự ổn định và truyền thống của Thôn Làng Sơn Cước. Hắn bước đến, cúi người chào Trưởng thôn và Lão Hồ.
"Trưởng thôn, Lão Hồ, con có chuyện muốn thỉnh giáo," Lâm Dịch nói, giọng điệu khiêm tốn nhưng ánh mắt vẫn đầy kiên định. Hắn trình bày lại những ý tưởng về cải thiện canh tác mà hắn đã nói với gia đình tối qua, cố gắng giữ cho lời lẽ của mình dễ hiểu và tránh những thuật ngữ xa lạ. Hắn nhấn mạnh việc sẽ thử nghiệm trên đất nhà mình trước, để chứng minh hiệu quả mà không gây rủi ro cho bất kỳ ai khác trong làng.
Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ, luôn tỏ vẻ lo lắng. Ông nheo mắt lắng nghe, tay vuốt ve chòm râu bạc phơ. Đến khi Lâm Dịch kết thúc, ông thở dài một tiếng, đôi mắt đục ngầu nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Lâm Dịch à, ý tưởng của con rất tốt, nghe thì hay thật đấy. Nhưng làng ta nghèo, con biết đấy. Không có tiền bạc để thử nghiệm đâu. Cứ làm theo nếp cũ cho chắc ăn. Đất đai là nguồn sống, không thể mạo hiểm được. Tổ tiên ta đã canh tác như vậy bao đời nay, tuy không giàu có, nhưng ít ra cũng không đến mức chết đói."
Trưởng thôn Lão Vương đại diện cho tư duy cố hữu của dân làng: sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi rủi ro. Với ông, sự ổn định, dù là trong nghèo khó, vẫn quý giá hơn một viễn cảnh tươi đẹp nhưng đầy bất trắc. Ông đã chứng kiến quá nhiều sự thất bại, quá nhiều hy vọng bị dập tắt, khiến ông trở nên thận trọng đến mức bảo thủ. Dưới ánh sáng ban mai yếu ớt, vẻ mặt ông hiện rõ sự lo lắng, như thể việc Lâm Dịch đề xuất đã là một gánh nặng mới cho ông.
Lâm Dịch hiểu. Hắn biết Lão Vương không phải là người xấu, chỉ là ông đã quá quen với sự bất lực và không dám tin vào một điều gì đó đột phá. "Trưởng thôn, con hiểu nỗi lo của người. Nhưng không thay đổi thì mãi mãi đói nghèo. Con sẽ tự mình làm mẫu, không cần làng phải bỏ ra một đồng nào. Con chỉ mong nhận được sự đồng ý của trưởng thôn để con có thể yên tâm thực hiện trên mảnh đất của gia đình mình."
Bầu không khí trong quán trà chùng xuống. Những lão nông khác đang uống trà cũng quay lại nhìn, ánh mắt vừa tò mò vừa e ngại. Họ đều nghe loáng thoáng về những ý tưởng "lạ lùng" của Lâm Dịch từ khi hắn cải thiện nguồn nước. Có người tin tưởng, nhưng phần lớn vẫn giữ thái độ chờ đợi, hoặc hoài nghi.
Lão Hồ, người đàn ông gầy gò, lưng còng, tóc bạc phơ, từ nãy giờ vẫn im lặng nhấp trà, đôi mắt tinh anh nheo lại quan sát cuộc nói chuyện. Đến lúc này, ông mới khẽ khàng đặt chén trà xuống, ho khan một tiếng. "Nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người... Đổi mới đôi khi cần dũng khí, nhưng cũng cần sự thấu hiểu." Ông nhìn Lâm Dịch, rồi lại nhìn Trưởng thôn, ánh mắt đầy thâm ý. "Không thử sao biết không được? Nhưng thử mà không biết đường lùi, đó mới là ngu xuẩn." Lão Hồ nói, giọng ông trầm tĩnh, như thể mỗi lời nói đều mang một trọng lượng nhất định. Ông không trực tiếp ủng hộ hay phản đối, nhưng những lời nói của ông lại như một làn gió mát thổi tan đi sự căng thẳng, đồng thời gợi mở một lối thoát. Ông đang nhắc nhở Lâm Dịch về sự cẩn trọng, nhưng cũng khuyến khích Trưởng thôn không nên quá cố chấp.
Lâm Dịch hiểu ý Lão Hồ. Hắn mỉm cười nhẹ. "Con sẽ cẩn trọng, Lão Hồ. Và con tin, sự cẩn trọng kết hợp với tri thức sẽ mang lại kết quả."
Trưởng thôn Lão Vương lại thở dài. Ông nhìn quanh, thấy ánh mắt dò xét của những lão nông khác, rồi lại nhìn vào ánh mắt kiên định của Lâm Dịch. Ông biết, nếu ông từ chối hoàn toàn, dân làng có thể sẽ bàn tán, và nếu Lâm Dịch thực sự thành công, ông sẽ trở thành kẻ cản đường tiến bộ. Hơn nữa, Lâm Dịch đã nói rõ là sẽ tự bỏ công sức, tiền bạc và chỉ thử trên đất nhà mình. "Được rồi, Dịch nhi. Con đã nói vậy, thì cứ làm thử trên đất nhà con đi. Nhưng đừng có làm ảnh hưởng đến đất của người khác là được." Giọng Trưởng thôn đầy vẻ miễn cưỡng, nhưng ít ra, đó cũng là một sự chấp thuận.
Lâm Dịch cúi đầu cảm ơn. Hắn biết, đây chỉ là bước đầu tiên. Sự hoài nghi sẽ không biến mất cho đến khi hắn chứng minh được bằng kết quả thực tế. Nhưng ít ra, hắn đã có được sự cho phép, không bị cản trở bởi những rào cản hành chính của làng. Hắn nhận ra, đôi khi, hành động còn có sức thuyết phục hơn cả ngàn lời nói.
Với một sự chấp thuận nửa vời từ Trưởng thôn, Lâm Dịch không chần chừ thêm nữa. Hắn biết mình cần thêm một số nguồn lực đặc biệt để thực hiện ý tưởng của mình một cách tối ưu. Hắn muốn tìm một loại khoáng chất đặc biệt mà hắn đã đọc được trong một cuốn sách cũ ở Thành Cổ Thiên Phong, thứ được cho là có thể cải tạo đất cằn cỗi, hoặc ít nhất là tìm kiếm một số loại cây trồng chịu lạnh, có khả năng thích nghi tốt với môi trường khắc nghiệt, để thử nghiệm đa dạng hóa cây trồng. Mảnh đất cằn cỗi của Thôn Làng Sơn Cước cần một sự "hồi sinh" từ tận gốc rễ.
***
Buổi chiều cùng ngày, một cơn gió lạnh thổi ào qua Thôn Làng Sơn Cước, mang theo hơi ẩm từ những ngọn núi xa xăm. Bầu trời xám xịt báo hiệu một đợt lạnh mới sắp tràn về. Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đã lên đường. Họ không đi về phía Thành Cổ Thiên Phong, mà ngược lại, đi sâu hơn vào vùng núi, hướng về phía Linh Thú Sơn Mạch, nơi những ngọn núi cao chót vót, quanh năm tuyết phủ.
Con đường mòn dần trở nên hẹp hơn, đá lởm chởm, cây cối thưa thớt. Tiếng gió hú qua khe núi nghe như tiếng than khóc của những linh hồn bị lạc. Không khí ngày càng trở nên lạnh giá, và mỗi hơi thở đều tạo ra một làn khói trắng mờ ảo. Vương Đại Trụ, dù vạm vỡ, cũng phải co ro trong lớp áo vải thô. Trần Nhị Cẩu thì vẫn cố gắng giữ vẻ hăng hái, nhưng đôi môi đã bắt đầu tím tái.
"Đại ca, chúng ta đi đâu thế này? Càng lên cao càng lạnh," Vương Đại Trụ run rẩy hỏi, kéo chặt vạt áo.
Lâm Dịch không trả lời ngay. Hắn quan sát xung quanh, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự tập trung cao độ. Hắn biết, vùng núi này đầy rẫy nguy hiểm, nhưng cũng là nơi ẩn chứa những tài nguyên quý giá mà dân làng chưa bao giờ để ý. "Chúng ta cần tìm một thứ đặc biệt, Đại Trụ. Một thứ có thể giúp đất đai của chúng ta màu mỡ hơn, hoặc ít nhất là một loại cây có thể sống sót và cho chúng ta lương thực trong những mùa đông khắc nghiệt."
Khi họ đi đến một con đèo hẹp, uốn lượn quanh một vách đá dựng đứng, một đồn gác nhỏ bằng gỗ và đá bất ngờ hiện ra. Nó được dựng ngay trên đỉnh đèo, chắn ngang con đường mòn duy nhất dẫn sâu hơn vào Linh Thú Sơn Mạch. Ba người không khỏi giật mình. Từ trong đồn gác, một người lính canh bước ra, thân hình cao lớn, mặc giáp trụ cũ kỹ nhưng vẫn tỏa ra khí thế uy nghiêm. Vẻ mặt hắn nghiêm nghị, đôi mắt sắc lạnh quét qua ba người như muốn xuyên thấu. Một cây giáo dài được hắn nắm chặt trong tay, đầu giáo sáng loáng.
"Các ngươi là ai? Đến đây làm gì? Vùng này cấm!" Giọng người lính canh vang lên trầm đục, mang theo hơi lạnh của gió núi, khiến không khí càng thêm căng thẳng. Hắn không hề che giấu sự cảnh giác, thậm chí là thái độ thù địch đối với những kẻ lạ mặt xâm nhập vùng biên giới. Bộ giáp trụ rỉ sét và khuôn mặt đầy sẹo của hắn gợi lên những trận chiến, những hiểm nguy mà hắn đã trải qua, khiến bất kỳ ai cũng phải dè chừng.
Vương Đại Trụ lập tức rụt người lại, vẻ mặt tái mét. "Chúng ta là dân làng Sơn Cước, muốn lên núi tìm ít thảo dược thôi." Anh lắp bắp, giọng nói run rẩy vì sợ hãi. Người lính canh này rõ ràng không phải là những kẻ cường hào mà họ có thể dùng lý lẽ để đối phó. Đây là quyền lực tuyệt đối, là quân đội.
Lâm Dịch giữ thái độ bình tĩnh. Hắn bước lên phía trước một bước, che chắn cho Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Hắn biết, bất kỳ sự hoảng loạn hay hành động thiếu suy nghĩ nào cũng có thể dẫn đến rắc rối lớn. Hắn đã từng đối mặt với nhiều kẻ thù nguy hiểm hơn ở thế giới cũ, và hắn hiểu rằng cách tốt nhất để đối phó với quyền lực là sự tôn trọng và lý lẽ. Hắn cũng không quên tấm Hắc Mộc Lệnh đang nằm cẩn thận trong áo, nhưng hắn quyết định chưa dùng đến nó trừ khi thực sự cần thiết.
"Chúng tôi chỉ đi ngang qua, không có ý quấy rầy. Xin lỗi đã làm phiền quý quan binh," Lâm Dịch nói, giọng hắn bình tĩnh, rõ ràng, không một chút run rẩy. Hắn không dùng những lời lẽ hoa mỹ, mà chỉ nói thẳng thắn, dứt khoát. "Cha tôi bệnh nặng, cần một loại thảo dược quý hiếm chỉ mọc ở vùng núi cao này. Chúng tôi không có ý định vượt biên hay làm điều gì trái phép." Hắn cố gắng tạo ra một lý do hợp lý, mang tính nhân văn để giảm bớt sự nghi ngờ. "Chúng tôi sẽ quay về ngay khi tìm được thứ mình cần."
Người lính canh nheo mắt nhìn Lâm Dịch. Ánh mắt hắn sắc lạnh quét từ đầu đến chân ba người, đặc biệt dừng lại ở đôi mắt sâu thẳm của Lâm Dịch. Hắn dường như không tin tưởng hoàn toàn, nhưng cũng không tìm thấy bất kỳ dấu hiệu khả nghi nào. Khuôn mặt nghiêm nghị của hắn không biểu lộ cảm xúc, nhưng sự căng thẳng trong không khí vẫn không hề giảm bớt. "Vùng này không phải nơi các ngươi có thể tùy tiện ra vào. Nếu bị phát hiện đi sâu hơn, đừng trách ta không cảnh báo trước." Hắn nói, giọng vẫn trầm đục, nhưng không còn quá gay gắt.
Sau một hồi cân nhắc, người lính canh miễn cưỡng gật đầu. Hắn đưa tay ra hiệu cho họ được phép đi qua, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế cảnh giác, ánh mắt dõi theo từng bước chân của ba người. Dường như hắn vẫn còn chút nghi ngờ, nhưng có lẽ câu chuyện về người cha bệnh nặng đã chạm đến một góc khuất nào đó trong trái tim sắt đá của hắn, hoặc đơn giản là hắn không muốn gây rắc rối không cần thiết.
Lâm Dịch khẽ gật đầu đáp lại, rồi ra hiệu cho Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đi tiếp. Họ nhanh chóng vượt qua đồn gác, cảm giác như trút được gánh nặng ngàn cân. Cái lạnh cắt da cắt thịt vẫn còn đó, nhưng sự căng thẳng từ cuộc chạm trán vừa rồi còn khiến họ cảm thấy buốt giá hơn. Lâm Dịch biết, sự xuất hiện của đồn gác này không chỉ là một lời cảnh báo, mà còn là một minh chứng rõ ràng về sự hiện diện của quyền lực bên ngoài làng. Thôn Làng Sơn Cước không hề tách biệt như họ vẫn nghĩ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ, "và quyền lực luôn là một yếu tố không thể bỏ qua."
***
Sau một đêm nghỉ lại trong một hang đá lạnh lẽo, được sưởi ấm bằng ngọn lửa nhỏ từ củi khô nhặt được, ba người tiếp tục cuộc hành trình lên cao hơn. Không khí càng lúc càng loãng, cái lạnh thấu xương buốt giá. Tiếng gió hú rít qua các khe đá như tiếng gào thét của quỷ dữ, hòa cùng tiếng tuyết lạo xạo dưới chân và đôi khi là tiếng tuyết lở xa xăm vọng lại từ những đỉnh núi cao. Mùi băng tuyết tinh khiết và đá lạnh tràn ngập không gian, khiến phổi như muốn đóng băng sau mỗi hơi thở.
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên le lói xuyên qua những đám mây xám xịt, nhuộm hồng một phần bầu trời, Lâm Dịch một mình trèo lên một mỏm đá cao, cheo leo trên Đỉnh Tuyết Sơn. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, sau một đêm hành trình mệt mỏi và lạnh giá, vẫn còn đang co ro trong hang đá, cố gắng giữ chút hơi ấm. Lâm Dịch muốn tận dụng thời điểm này để quan sát, suy nghĩ, và tìm kiếm.
Từ trên cao nhìn xuống, toàn cảnh vùng núi non hùng vĩ trải ra trước mắt hắn, bao phủ bởi một màu tuyết trắng xóa. Những khối băng và đá lởm chởm, sắc nhọn như những lưỡi dao khổng lồ vươn lên trời. Bầu không khí khắc nghiệt, hoang vắng, nhưng cũng mang một vẻ đẹp ngoạn mục đến nghẹt thở. Cái lạnh cắt da cắt thịt như muốn đóng băng từng mạch máu, nhưng tâm trí Lâm Dịch lại vô cùng tỉnh táo. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tinh khiết của không khí núi cao tràn vào lồng ngực.
Hắn suy nghĩ về kế hoạch của mình, về sự cứng đầu của Lâm phụ và dân làng, về những khó khăn phía trước. "Thay đổi không bao giờ dễ dàng. Nhưng nếu không thay đổi, chúng ta sẽ chết đói," hắn tự nhủ. "Mình phải tìm ra cách... Không chỉ là một vụ mùa, mà là một con đường sống sót lâu dài." Hắn nhớ lại sự hoài nghi của Trưởng thôn Lão Vương, sự lo lắng của Lâm mẫu, và cả những ánh mắt tò mò, e ngại của những lão nông khác trong quán trà. Hắn không trách họ, vì hắn biết, họ đã quá quen với sự bất lực, quá sợ hãi những thất bại mới.
Nhưng hắn thì khác. Hắn mang trong mình tri thức của một thế giới khác, một thế giới mà con người đã chinh phục thiên nhiên bằng khoa học và lý trí. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn lẩm bẩm, bàn tay khẽ chạm vào nắm đất lạnh buốt trên mỏm đá. Hắn cẩn thận lấy ra một ít đất và đá từ Đỉnh Tuyết Sơn, kiểm tra kết cấu và màu sắc. Loại đất này có vẻ khác biệt, pha lẫn nhiều khoáng chất mà hắn chưa từng thấy ở dưới làng. Hắn cũng quan sát những cây cỏ dại, nhỏ bé nhưng kiên cường, đang cố gắng vươn mình giữa lớp tuyết dày. Chúng là những ví dụ sống động về sự thích nghi và sinh tồn trong môi trường khắc nghiệt nhất.
Hắn cũng nghĩ đến tấm Hắc Mộc Lệnh đang nằm trong áo. Nó là một bảo chứng cho quyền lực, một cánh cửa mở ra thế giới bên ngoài, nhưng cũng là một gánh nặng. Hắn biết, sớm muộn gì hắn cũng sẽ phải sử dụng nó, phải dấn thân vào những vòng xoáy phức tạp hơn của thế giới này. Nhưng trước mắt, hắn phải củng cố nền tảng ở Thôn Làng Sơn Cước. "Hạt giống đã có, ý tưởng đã hình thành. Giờ là lúc biến chúng thành hiện thực, từng bước một."
Lâm Dịch lấy ra mảnh giấy cũ và mẩu than củi, cẩn thận vạch ra những suy nghĩ mới. Hắn ghi chú về loại khoáng chất có thể có trong đất đá trên núi, cách chúng có thể được nghiền nát và trộn lẫn vào đất để tăng độ phì nhiêu. Hắn phác thảo thêm về việc nghiên cứu những loại cây chịu lạnh, khả năng trồng thử nghiệm chúng xen kẽ với các cây lương thực truyền thống để giảm thiểu rủi ro. Hắn cũng nghĩ đến việc tận dụng thân tre từ Rừng Trúc Thanh Tịnh để làm hệ thống dẫn nước phức tạp hơn, có thể tưới tiêu cho nhiều mảnh ruộng hơn.
Cái lạnh buốt của gió núi không làm hắn nao núng. Trái lại, nó càng khiến tinh thần hắn trở nên minh mẫn và quyết tâm hơn. Hắn cảm thấy mình như một cây non đang cố gắng đâm chồi nảy lộc giữa mùa đông khắc nghiệt, phải kiên cường, phải tìm mọi cách để sinh tồn và phát triển. Con đường phía trước vẫn còn rất dài và đầy chông gai, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một hạt mầm quyết tâm đã nảy nở, mạnh mẽ như những thân tre vươn mình đón nắng, kiên cường như những cây cỏ trên đỉnh tuyết. Hắn sẽ bắt đầu hành trình biến đổi mảnh đất cằn cỗi này, biến nó thành một nơi có thể nuôi sống những con người hiền lành, chất phác, và chứng minh rằng, tri thức là vũ khí mạnh nhất, dù ở bất kỳ thế giới nào.
Hắn sẽ không từ bỏ. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, hắn sẽ phải chiến đấu với thiên nhiên, với sự bảo thủ, và với cả những thế lực đang âm thầm nhòm ngó vùng đất này. Cái lạnh của Đỉnh Tuyết Sơn như đang hun đúc ý chí của hắn, biến nó thành một thanh kiếm sắc bén, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Lâm Dịch quay lưng lại với khung cảnh hùng vĩ, bước xuống mỏm đá, mang theo trong mình không chỉ là những mẫu đất đá, mà còn là một niềm tin sắt đá vào con đường đã chọn.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.