Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 30: Hạt Giống Cải Cách: Giữa Đất Cằn và Mưu Lược Thương Trường

Rừng trúc vẫn rì rào trong gió, những bóng tre đổ dài trên nền đất ẩm ướt như những nét mực tàu của một họa sĩ vô danh. Lâm Dịch đứng đó, tấm lưng gầy gò ẩn hiện giữa màu xanh mướt của lá. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đã quen với những khoảnh khắc trầm tư như vậy của hắn, họ biết đó là lúc khối óc hiện đại của Lâm Dịch đang vận hành hết công suất, sắp sửa khai sinh một ý tưởng nào đó có thể thay đổi số phận của họ, hoặc ít nhất là của Thôn Làng Sơn Cước này.

Ngày hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp trên đỉnh núi, nhuộm vàng những mái tranh cũ kỹ, Lâm Dịch đã cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu có mặt trên những cánh đồng làng. Không khí buổi sớm trong lành, thoảng mùi khói bếp và đất ẩm. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, hòa cùng tiếng trẻ con í ới gọi nhau trước khi bắt đầu một ngày mới. Dân làng đã lấp ló trên các thửa ruộng, bắt đầu công việc gieo cấy. Hắn quan sát Lão Hứa, người đàn ông với gương mặt rám nắng và đôi vai gầy guộc, đang vãi từng nắm hạt giống một cách tùy tiện trên mảnh ruộng nhỏ của mình. Những động tác của lão đã được lặp đi lặp lại qua hàng chục năm, theo một thói quen cố hữu, không thay đổi. Những hạt giống lúa mì, lúa mạch được rải đều, hay không đều, tùy thuộc vào độ khéo léo của người vãi và sức gió.

Lâm Dịch cúi xuống, nhặt một nhúm đất từ mép ruộng, bóp nhẹ giữa các ngón tay. Đất khô cằn, rời rạc, thiếu dinh dưỡng trầm trọng. Hắn nhìn những hạt giống nằm rải rác, một số chìm sâu, một số nằm hời hợt trên mặt đất. Trong đầu hắn, một thư viện khổng lồ về nông nghiệp hiện đại đang lướt qua. "Gieo vãi tùy tiện, không luân canh, đất đai bạc màu... Đây không phải là số phận, đây là thiếu tri thức," hắn thầm nhủ. Ở thế giới của hắn, người ta đã biết cách gieo hạt theo hàng, đảm bảo khoảng cách tối ưu cho mỗi cây, tiết kiệm hạt giống và tối đa hóa năng suất. Người ta đã biết về phân bón hữu cơ, phân xanh, và việc luân canh cây trồng để duy trì độ phì nhiêu của đất. Nhưng ở đây, mọi thứ vẫn dậm chân tại chỗ, hàng trăm năm không đổi.

Lão Hứa đứng thẳng lưng, phủi tay đầy đất, thở dài. "Trời cho thì ăn, trời lấy thì chịu, nông dân chúng ta biết làm sao khác được?" Lão than thở, ánh mắt mệt mỏi nhìn lên bầu trời xanh ngắt, như tìm kiếm một sự an ủi vô vọng từ đấng linh thiêng. Sự cam chịu đó, sự chấp nhận số phận đó, khiến Lâm Dịch cảm thấy một nỗi chua xót. Nó không phải là một bi kịch cá nhân, mà là bi kịch của cả một thế hệ, của cả một xã hội. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, nhưng điều đó không có nghĩa là họ phải chấp nhận sự bất công mà không cố gắng thay đổi.

Hắn quay sang Lão Hồ, người đã có mặt ở đó từ lúc nào, lặng lẽ quan sát. Lão Hồ, tóc bạc phơ, lưng hơi còng, đôi mắt tinh anh nheo lại dưới ánh nắng. "Lão Hồ, với kinh nghiệm của người, điều gì là khó khăn nhất khi canh tác ở đây?" Lâm Dịch hỏi, giọng trầm ổn.

Lão Hồ nhả ra một làn khói thuốc lào mờ ảo, nhìn về phía những cánh đồng đang lấp ló bóng người. "Thiên tai, sâu bệnh, và đất đai không đủ phì nhiêu. Dân làng chỉ biết làm theo những gì cha ông để lại. Mùa nào thức ấy, gieo hạt rồi cầu trời khấn Phật. Được chăng hay chớ." Giọng lão đều đều, chứa đựng nỗi chua chát của một người đã chứng kiến quá nhiều mùa màng thất bát, quá nhiều đói khổ. "Có năm hạn hán kéo dài, có năm lại mưa lũ ngập trắng đồng. Sâu bệnh thì cứ đến mùa là bùng phát, thuốc thang đâu mà có? Chỉ biết bắt tay, hoặc nhìn cây lúa chết dần chết mòn."

Lâm Dịch gật đầu. "Vậy nếu ta nói, có cách để cải thiện đất, để dẫn nước hiệu quả hơn, để giảm bớt sâu bệnh, Lão Hồ có tin không?"

Lão Hồ nhìn Lâm Dịch, ánh mắt lão lóe lên một tia sáng khó tả. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Nhưng ta tin vào con mắt của một người đã đi xa, đã thấy nhiều. Con có ý tưởng gì, cứ nói. Ta tuy già, nhưng vẫn còn đủ sức để lắng nghe." Lão Hồ không còn sự hoài nghi gay gắt như khi Lâm Dịch nói về hệ thống lọc nước, có lẽ hiệu quả của nước sạch đã khiến lão có thêm niềm tin.

Lâm Dịch đưa tay chỉ về phía Rừng Trúc Thanh Tịnh xa xa. "Tre... có thể là một phần của câu trả lời. Và tri thức... sẽ là vũ khí mạnh nhất của chúng ta." Hắn biết, việc thuyết phục và thay đổi thói quen cố hữu của cả một làng không phải chuyện ngày một ngày hai. Nhưng hắn đã có một kế hoạch, một hạt mầm hy vọng đang nảy nở trong đầu.

Rời khỏi cánh đồng, Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu lên đường đến Thành Cổ Thiên Phong. Con đường vốn đã gập ghềnh nay càng trở nên hoang vu khi họ tiến sâu vào một vùng đất mà dân làng gọi là Phong Ấn Chi Địa. Nơi đây khác hẳn với những cánh đồng xanh mướt hay rừng trúc rậm rạp mà họ vừa đi qua. Cảnh vật biến đổi đột ngột, từ màu xanh của sự sống sang một màu xám xịt, cằn cỗi đến đáng sợ. Không cây cối, không một ngọn cỏ. Chỉ có đá và đất khô nứt nẻ, kéo dài đến tận chân trời.

Một luồng không khí lạnh lẽo, nặng nề bao trùm lấy họ, dù mặt trời đã lên cao. Gió rít qua những tảng đá nguyên khối kỳ dị, tạo thành những âm thanh ai oán như tiếng rên rỉ từ sâu thẳm lòng đất. Những cấu trúc đá đổ nát, trông giống như những bàn thờ cổ xưa bị bỏ hoang, nằm rải rác đây đó. Một vài nơi còn có những xiềng xích bằng kim loại đã rỉ sét, to lớn một cách bất thường, chôn một phần vào đất, phần còn lại vươn lên không trung như những ngón tay gầy guộc của một quái vật khổng lồ. Lâm Dịch cảm nhận rõ một luồng năng lượng âm hàn đang tỏa ra, khiến da thịt hắn nổi gai ốc. Mùi bụi, mùi mục nát, và một mùi kim loại nhẹ, xen lẫn với thứ mùi tanh nồng khó tả, lẩn quất trong không khí.

Vương Đại Trụ, người vốn dĩ dũng cảm, lúc này lại co rúm lại, sắc mặt tái nhợt. "Đại ca, đây là Phong Ấn Chi Địa, người ta đồn có ma quỷ bị phong ấn ở đây, không nên ở lâu." Giọng hắn run rẩy, đôi mắt đảo liên tục như sợ hãi một thứ gì đó vô hình.

Trần Nhị Cẩu cũng không khá hơn, bám chặt vào Lâm Dịch. "Đúng vậy, cỏ cây cũng không mọc nổi. Sợ quá đi mất! Hay là chúng ta quay lại đi đường vòng, Đại ca?"

Lâm Dịch không đáp lời. Ánh mắt hắn sắc bén quét qua từng tảng đá, từng khe nứt trên mặt đất. Hắn cảm nhận được sự bất thường rõ rệt của nơi này. "Một vùng đất cằn cỗi đến mức này... không phải do tự nhiên," hắn thầm nhủ. "Năng lượng âm hàn này, có lẽ nào liên quan đến 'tu hành' như Lão Hồ từng nhắc đến?" Hắn nhớ lại những câu chuyện huyền bí mà Lão Hồ thỉnh thoảng kể, về những tu sĩ, những phép thuật, những thế lực siêu nhiên vượt ngoài hiểu biết của người phàm. Hắn vốn không tin vào ma quỷ, nhưng với những gì đã trải qua khi xuyên không, hắn biết rằng thế giới này còn ẩn chứa nhiều điều mà khoa học hiện đại cũng không thể giải thích. Một cảm giác về sự diệt vong sắp tới, về một bí mật cổ xưa bị chôn vùi, len lỏi trong tâm trí hắn. Bầu không khí im lặng kỳ dị, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng gió và những tiếng thì thầm yếu ớt mà dường như chỉ mình hắn nghe thấy. Hắn nắm chặt tay, không dừng lại lâu, thúc giục hai người bạn tiếp tục đi, nhưng trong lòng đã có một điểm nghi vấn sâu sắc về nơi đây. Hắn biết, có những thứ không thể dùng tư duy logic thông thường để giải thích, và Phong Ấn Chi Địa này chính là một trong số đó.

Sau khi thoát khỏi sự u ám của Phong Ấn Chi Địa, họ cuối cùng cũng đến được Thành Cổ Thiên Phong. Khác hẳn với sự hoang tàn và lạnh lẽo phía sau, thành trấn này hiện lên như một ốc đảo rực rỡ, sôi động và tràn đầy sức sống. Những kiến trúc đá vững chãi, những mái ngói cong vút được chạm khắc tinh xảo, những tòa nhà cao tầng xen kẽ, tất cả đều toát lên vẻ cổ kính nhưng không kém phần tráng lệ. Đây đó, những công trình điêu khắc tinh xảo hình rồng phượng, mây trời càng làm tăng thêm vẻ uy nghi cho thành trì.

Âm thanh đầu tiên ập vào tai là tiếng trò chuyện ồn ào của đám đông, tiếng rao hàng lanh lảnh của tiểu thương, tiếng bánh xe ngựa lộc cộc lăn trên đường đá. Thỉnh thoảng, họ còn nghe thấy tiếng va chạm kiếm và dao động linh khí mơ hồ, cho thấy sự hiện diện của những người tu hành hoặc những võ sư trong thành. Mùi hương cũng đa dạng không kém: mùi gia vị nồng nàn từ các quán ăn, mùi thức ăn đường phố hấp dẫn đang được chế biến, hương trầm thoang thoảng từ các đền thờ, và cả mùi kim loại đặc trưng từ các lò rèn. Thành phố tràn đầy năng lượng, nhưng cũng ẩn chứa sự căng thẳng ngầm từ sự cạnh tranh giữa các thế lực, các thương hội. Lâm Dịch cảm nhận được một cảm giác lịch sử và sự trường tồn bao trùm khắp nơi, khiến hắn như lạc vào một bức tranh cổ.

Hắn cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu dạo quanh chợ. Hai người bạn của hắn thì choáng ngợp trước sự tấp nập và xa hoa, mắt cứ đảo liên tục từ gian hàng này sang gian hàng khác. Còn Lâm Dịch, hắn cẩn thận lựa chọn những thứ cần thiết. Hắn tìm mua các loại hạt giống lúa, ngô (tuy không phong phú như ở thế giới của hắn, nhưng cũng có những loại tương tự), và cả hạt của các loại cây họ đậu mà hắn tin là có thể giúp cải tạo đất. Hắn cũng mua vài công cụ đơn giản nhưng chắc chắn như cuốc, xẻng nhỏ, và một số dụng cụ làm vườn khác mà dân làng chưa từng thấy.

Khi đang trả giá một túi hạt giống đậu xanh, hắn thoáng thấy một toán người đang tiến đến. Đi đầu là một `Tiểu thư khuê các`, dáng vẻ yêu kiều, được gia nhân che ô cẩn thận để tránh ánh nắng. Nàng khoác trên mình bộ lụa là thướt tha, đầu cài trâm ngọc, toát lên vẻ ngây thơ và được bảo bọc, dường như chưa từng vướng bận thế sự. Ngay sau đó, hắn lại thấy một `Phu nhân giàu có` đang lớn tiếng mặc cả tại một quầy hàng vải vóc. Phu nhân này vận trang phục lụa là lộng lẫy, trang sức lấp lánh trên cổ, tay, gương mặt kiêu kỳ, khó chịu. "Thứ đồ này mà dám bán giá đó ư? Ngươi có biết ta là ai không?" Phu nhân hất hàm, giọng điệu hách dịch. Lâm Dịch chỉ khẽ lắc đầu, những cảnh tượng này cho hắn thấy rõ sự phân cấp giàu nghèo khủng khiếp ở thế giới này.

Cuối cùng, hắn tìm đến một cửa hàng lớn của Thiên Phong Thương Hội, nơi đã được Lão Hồ nhắc đến. Trương Quản Sự, người mà Lâm Dịch từng gặp qua khi ông ta ghé qua làng trong một lần đi khảo sát, đang ngồi sau quầy tính tiền. Hắn ta có ngoại hình trung bình, ăn m���c gọn gàng, vẻ mặt có chút xảo quyệt nhưng đôi mắt lại rất biết nhìn người. Vừa thấy Lâm Dịch, Trương Quản Sự đã nở một nụ cười niềm nở.

"Ôi chao, Lâm công tử! Đã lâu không gặp, không ngờ lại gặp được công tử ở đây." Trương Quản Sự đứng dậy, chắp tay chào. "Không biết công tử đến đây có việc gì?"

Lâm Dịch không vòng vo, hắn kể lại về những gì mình đang cố gắng làm ở Thôn Làng Sơn Cước, từ việc cải thiện nguồn nước sạch đến những ý tưởng ban đầu về việc cải thiện nông nghiệp. Hắn không nói quá chi tiết, nhưng đủ để Trương Quản Sự nhận ra tiềm năng. "Dân làng chúng tôi sống dựa vào đất đai, nhưng phương pháp canh tác còn thô sơ. Tôi muốn tìm mua một số loại hạt giống mới, và nếu có thể, học hỏi thêm kinh nghiệm từ thương hội."

Trương Quản Sự lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng gật gù. "Lâm công tử quả nhiên có tài. Những điều công tử làm ở Thôn Làng Sơn Cước đã truyền đến tai tiểu nhân. Việc nước sạch đã giúp dân làng tránh được bệnh tật, đó là một công đức lớn. Nay lại còn nghĩ đến việc cải thiện nông nghiệp, quả là có tầm nhìn xa trông rộng." Hắn ta nói rồi, từ trong ngăn kéo lấy ra một tấm thẻ gỗ đen tuyền, trông rất cổ kính và quyền uy. "Đây là Hắc Mộc Lệnh, một tín vật của Thiên Phong Thương Hội. Với lệnh bài này, công tử có thể tiếp cận nhiều tài nguyên, thông tin hơn, và sẽ được ưu tiên khi giao dịch với Thiên Phong Thương Hội. Mong rằng sau này chúng ta còn nhiều cơ hội hợp tác lớn hơn."

Lâm Dịch nhận lấy Hắc Mộc Lệnh, cảm nhận sự trầm trọng của miếng gỗ đen trong lòng bàn tay. Hắn biết, đây không chỉ là một tấm thẻ. Đây là một lời mời, một sự công nhận, nhưng cũng là một công cụ có thể mở ra những cánh cửa mới. Đồng thời, nó cũng có thể kéo theo những rắc rối không lường trước được.

Đúng lúc đó, một giọng nói chua ngoa vang lên từ phía cửa. "Chà, Thiên Phong Thương Hội của Trương Quản Sự giờ lại kết giao với cả đám nhà quê nữa sao? Thời thế đúng là thay đổi, đến cả hạng bần hàn cũng có thể leo lên."

Lâm Dịch và Trương Quản Sự quay lại. Một người đàn ông thân hình mập mạp, khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt nhỏ nhưng sắc bén, đang đứng ở cửa. Hắn ta mặc bộ lụa sang trọng, vẻ mặt kiêu ngạo không che giấu. Đó chính là `Bàng Lão Gia`, một thương nhân có tiếng ở Thành Cổ Thiên Phong, và cũng là đối thủ cạnh tranh của Thiên Phong Thương Hội trong một số lĩnh vực.

Trương Quản Sự chỉ khẽ nhíu mày, rồi lại nở nụ cười xã giao. "Ôi chao, Bàng Lão Gia. Ngài cũng đến đây mua sắm sao? Thiên Phong Thương Hội chúng tôi luôn chào đón mọi khách hàng, bất kể thân phận."

Bàng Lão Gia liếc xéo Lâm Dịch bằng ánh mắt đầy khinh thường. "Khách hàng? Ta chỉ thấy ở đây có mùi bùn đất. Ngươi cẩn thận đấy Trương Quản Sự, đừng để những kẻ không biết trời cao đất dày làm vấy bẩn danh tiếng của thương hội." Nói rồi, hắn ta hừ lạnh một tiếng, không thèm nhìn Lâm Dịch thêm lần nào, nghênh ngang bỏ đi.

Lâm Dịch giữ thái độ bình thản, không một chút biểu cảm. Hắn biết Bàng Lão Gia đang cố tình khiêu khích. "Hắc Mộc Lệnh... không chỉ là một tấm thẻ. Đây là một lời mời, cũng là một công cụ. Nhưng Bàng Lão Gia này, quả nhiên không phải hạng dễ đối phó." Hắn thầm nhủ. Sự xuất hiện của Bàng Lão Gia như một lời cảnh báo về những thách thức và đối thủ mới mà hắn sẽ phải đối mặt trên con đường phía trước. Thế giới thương trường đầy rẫy mưu mô và cạnh tranh, và hắn chỉ mới bước chân vào.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu trở về Thôn Làng Sơn Cước. Mùi khói gỗ từ những căn bếp nhà ai đó đã bắt đầu lan tỏa, hòa với mùi đất ẩm sau một ngày nắng. Tiếng gà gáy đã thay bằng tiếng côn trùng rả rích, và tiếng rì rầm của dân làng sau một ngày lao động vất vả.

Vừa về đến nhà, Lâm Tiểu Nguyệt đã chạy ra đón, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm vui. "Ca ca về rồi! Ca ca có mua kẹo cho Tiểu Nguyệt không?"

Lâm Dịch xoa đầu em gái, đưa cho con bé một gói kẹo mạch nha nhỏ. "Tất nhiên rồi."

Trong bữa cơm tối đạm bạc nhưng ấm cúng, Lâm Dịch kể cho Lâm phụ, Lâm mẫu và Tiểu Nguyệt nghe về chuyến đi. Hắn khoe những hạt giống mới mua được, những công cụ làm vườn đơn giản nhưng hiệu quả. Lâm phụ, với gương mặt lão nông chất phác và đôi tay thô ráp, lắng nghe một cách chăm chú. "Nếu thực sự có thể làm được như con nói, thì dân làng sẽ bớt khổ biết bao." Giọng ông trầm ngâm, nhưng ánh mắt chứa đựng một tia hy vọng mới.

Lâm mẫu, người phụ nữ lam lũ với dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian, đặt tay lên vai Lâm Dịch. "Con cứ làm, mẹ và cha sẽ ủng hộ con hết lòng." Giọng bà chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối vào đứa con trai khác thường của mình.

Sau bữa cơm, dưới ánh đèn dầu leo lét, Lâm Dịch ngồi bên bàn gỗ cũ. Hắn trải ra một mảnh giấy, dùng một mẩu than củi phác thảo kế hoạch của mình. Đó là một sơ đồ đơn giản nhưng đầy đủ chi tiết: những luống đất được gieo hạt theo hàng ngay ngắn, những đường ống dẫn nước làm từ thân tre rỗng ruột dẫn từ Suối Nguồn Tinh Lực về các mảnh ruộng. Hắn còn tính toán đến việc thử nghiệm luân canh trên một mảnh đất nhỏ của gia đình, xen canh các loại cây họ đậu để bổ sung dinh dưỡng cho đất. Hắn cũng ghi chú về việc sử dụng lá tre, thân tre vụn để làm phân xanh, ủ hoai mục.

Hắn cũng nghĩ về tấm Hắc Mộc Lệnh đang nằm cẩn thận trong áo. Nó là một cơ hội lớn, một cánh cửa mở ra thế giới bên ngoài, cho phép hắn tiếp cận với các nguồn lực và thông tin mà trước đây hắn không thể. Nhưng nó cũng là một gánh nặng, một lời mời tham gia vào vòng xoáy của quyền lực và mưu mô mà hắn vốn không muốn. "Hắc Mộc Lệnh... sẽ mở ra cánh cửa giao tiếp với các thế lực lớn hơn, giúp Lâm Dịch mở rộng tầm ảnh hưởng và kinh doanh, nhưng cũng kéo theo rắc rối," hắn thầm nhủ. "Bàng Lão Gia sẽ trở thành một đối thủ cạnh tranh đáng gờm. Và Phong Ấn Chi Địa... nó ẩn chứa những bí mật mà sớm muộn gì mình cũng phải tìm hiểu."

Hắn cẩn thận cất Hắc Mộc Lệnh vào trong áo, rồi tập trung vào bản vẽ phác thảo. Hắn cầm nắm hạt giống mua được, cảm nhận sự sống tiềm ẩn trong đó, như đang nắm giữ một tương lai. Ánh mắt hắn kiên định nhìn về phía cánh đồng tối đen bên ngoài khung cửa sổ. "Hạt giống đã có, công cụ đã mua. Giờ là lúc gieo mầm hy vọng, không chỉ cho vụ mùa, mà còn cho cả tương lai của Thôn Làng Sơn Cước."

Lâm Dịch biết rằng, những ý tưởng cải thiện nông nghiệp của hắn, nếu thành công, sẽ biến Thôn Làng Sơn Cước thành một nơi giàu có hơn, thu hút sự chú ý (và lòng tham) của Trần Thị Gia Tộc hoặc các thế lực khác. Sự tin tưởng của Lâm phụ, Lâm mẫu, và cả Lâm Tiểu Nguyệt, là động lực lớn cho hắn, nhưng cũng là điểm yếu có thể bị kẻ địch lợi dụng. Hắn phải cẩn trọng từng bước, không chỉ để sinh tồn mà còn để bảo vệ những người hắn trân trọng.

Con đường phía trước vẫn còn rất dài và đầy chông gai, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một hạt mầm quyết tâm đã nảy nở, mạnh mẽ như những thân tre vươn mình đón nắng. Hắn sẽ bắt đầu hành trình biến đổi mảnh đất cằn cỗi này, biến nó thành một nơi có thể nuôi sống những con người hiền lành, chất phác, và chứng minh rằng, tri thức là vũ khí mạnh nhất, dù ở bất kỳ thế giới nào.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free