Lạc thế chi nhân - Chương 417: Đường Mới Giữa Bão Táp: Vị Thế Khẳng Định
Ánh trăng non vắt vẻo trên mái ngói cong, hắt thứ ánh sáng bạc nhạt nhòa xuống con đường đá ẩm ướt của Thành Thiên Phong. Dù màn đêm đã buông sâu, Quán Trọ Lạc Nguyệt vẫn rộn ràng tiếng người, như một trái tim ấm áp giữa lòng thành phố đang dần trở mình trong sự bất ổn. Tiếng trò chuyện râm ran, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, xen lẫn tiếng cười giòn tan từ sảnh dưới vọng lên, tạo nên một không khí sôi động đến lạ thường. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng nàn và thoang thoảng khói gỗ cháy từ bếp lửa phả vào không gian, xua đi cái lạnh se sắt của đêm cuối thu.
Trong một căn phòng riêng trên tầng hai, nơi ánh nến lung linh hắt bóng những hình thù nhảy múa lên bức tường gỗ, Lâm Dịch ngồi điềm tĩnh bên chiếc bàn tròn, tay nhấp một ngụm trà nóng. Đối diện hắn là Bạch Vân Nhi, vẻ mặt dù chuyên nghiệp nhưng vẫn ẩn chứa chút lo lắng khó tả. Bên cạnh nàng là Vương Đại Trụ, vóc dáng vạm vỡ nhưng lúc này lại hiện rõ vẻ kinh ngạc trên khuôn mặt chất phác. Trần Nhị Cẩu, với đôi mắt lanh lợi và sự nhiệt tình quen thuộc, ngồi ngay ngắn, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lâm Dịch như chờ đợi. Mã Đ��i Ca, người vừa trở về từ chuyến hàng cuối cùng, đang kể lại câu chuyện một cách đầy phấn khích, giọng nói vẫn còn vang vọng sự bất ngờ.
“Đại ca, mấy chuyến hàng vừa rồi trót lọt lạ thường.” Mã Đại Ca vừa nói vừa vò vò mái tóc rối bù, “Mấy tên Hắc Sa Bang không thấy bóng dáng, hoặc là vừa xuất hiện đã bị ‘dạy dỗ’ rồi mất hút. Không rõ là thế lực nào giúp chúng ta, nhưng chắc chắn không phải thủ đoạn thông thường.” Hắn lắc đầu, biểu lộ sự bàng hoàng về những gì đã chứng kiến. Các chuyến hàng vốn luôn là mục tiêu béo bở của Hắc Sa Bang, nay lại bình yên vô sự, thậm chí còn không một vết xước. Mã Đại Ca vẫn còn nhớ rõ lời dặn của Lâm Dịch về việc tuyệt đối không được phép nói ra điều gì về “nữ hiệp váy xanh” mà một số anh em đã mơ hồ nhìn thấy, hay bất kỳ chi tiết nào có thể dẫn đến Liễu Thanh Y. Điều đó càng khiến hắn thêm nể phục sự liệu sự của vị đại ca trẻ tuổi này.
Lâm Dịch đặt chén trà xuống, một tiếng cạch nhỏ vang lên trong không gian tĩnh lặng. Ánh mắt hắn sắc bén như dao, lướt qua từng người một, rồi dừng lại trên Mã Đại Ca. “Đây chính là ‘thanh kiếm’ mà ta đã tìm kiếm.” Giọng hắn trầm thấp, điềm tĩnh, nhưng lại mang một sức nặng không thể chối cãi. “Chuyện giang hồ, để người giang hồ giải quyết. Bây giờ, cơ hội đã đến.” Hắn quay sang Bạch Vân Nhi, ánh mắt lấp lánh sự tính toán. “Bạch Vân Nhi, kế hoạch mở rộng thị trường của chúng ta đã sẵn sàng chưa?”
Bạch Vân Nhi siết nhẹ tay vào nhau dưới gầm bàn, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ thận trọng. Nàng biết, Lâm Dịch đã có một kế hoạch lớn, và đây là lúc để triển khai nó. Nhưng nàng cũng không khỏi băn khoăn. “Nhưng Lâm Dịch,” nàng khẽ nói, “bây giờ Hắc Sa Bang đang tức tối vì bị mất mặt, Bàng Lão Gia cũng không phải hạng dễ đối phó. Liệu có quá mạo hiểm không khi chúng ta lại hành động ngay lúc này?” Nàng hiểu rõ bản chất của thương trường Thành Thiên Phong, nơi mỗi bước đi đều có thể dẫn đến vực thẳm. Sự can thiệp của một thế lực giang hồ bí ẩn tuy có lợi, nhưng cũng có thể kéo theo những rắc rối không lường trước được. Nàng sợ Lâm Dịch quá tự tin vào sự bảo hộ hiện tại mà quên đi những hiểm nguy tiềm ẩn khác.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu và một chút kiên định. “Nguy hiểm luôn song hành với cơ hội, Vân Nhi.” Hắn nói, giọng điệu mang chút triết lý mà chỉ những người từng trải qua sinh tử mới có thể cảm nhận. “Trong thế giới này, không ai có thể tránh né hoàn toàn rắc rối. Chúng ta càng chứng tỏ được thực lực và khả năng chống chịu, các đối thủ càng phải kiêng dè. Hơn nữa, trong thời buổi loạn lạc, nạn đói, dịch bệnh hoành hành khắp nơi, như ta đã dự đoán từ trước, những sản phẩm thiết yếu, chất lượng tốt của chúng ta sẽ càng được đón nhận. ‘Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu’, và ‘tri thức là vũ khí mạnh nhất’. Chúng ta phải dùng tri thức để tạo ra những thứ giúp con người sinh tồn tốt hơn.”
Hắn liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn chiếu rọi xuống những con hẻm tối tăm. Những tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận cứ ùn ùn đổ về Thành Thiên Phong, tạo ra một áp lực vô hình lên xã hội. Người dân cần những thứ thiết yếu để bảo vệ sức khỏe, để duy trì cuộc sống. Và Lâm Dịch biết, thương hội của hắn có thể cung cấp điều đó.
“Hãy chuẩn bị đưa ‘Bách Thảo An’ và ‘Nước Sạch Khử Trùng’ ra các khu chợ mới, cả vùng ngoại thành và các trấn lân cận.” Lâm Dịch đưa ra quyết định cuối cùng, dứt khoát như một vị tướng trên chiến trường. “Thành Thiên Phong chỉ là bước khởi đầu. Chúng ta phải vươn xa hơn. Ta muốn thấy sản phẩm của chúng ta có mặt ở mọi nơi mà người dân cần đến.” Hắn hình dung ra một mạng lưới rộng lớn, nơi các sản phẩm của hắn không chỉ mang lại lợi nhuận mà còn giúp đỡ vô số sinh linh trong cơn hoạn nạn. Đây không chỉ là một kế hoạch kinh doanh, mà còn là một phần trong chiến lược sinh tồn của chính hắn, cũng như là cách hắn bảo vệ những người xung quanh.
Vương Đại Trụ gật đầu, ánh mắt đầy kiên định. “Rõ, đại ca! Tôi sẽ đích thân lo liệu việc vận chuyển và đảm bảo an toàn cho các chuyến hàng mới. Mã Đại Ca, ngươi hãy phụ giúp ta, đặc biệt là ở những tuyến đường mới lạ.”
Trần Nhị Cẩu vội vàng ghi chép lại, gương mặt hớn hở. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Tôi sẽ đi thu thập thông tin về các khu chợ mới, xem xét nhu cầu của bà con.”
Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, thấy trong ánh mắt hắn không chỉ là sự tính toán mà còn là một niềm tin sắt đá vào con đường mình đã chọn. Nàng biết, dù có lo lắng đến mấy, nàng cũng phải tin tưởng vào Lâm Dịch. Hắn chưa bao giờ để nàng thất vọng. “Được rồi, Lâm Dịch. Ta sẽ ngay lập tức triệu tập người, chuẩn bị hàng hóa và phân bổ nhân sự. Kế hoạch đã hoàn thiện, chỉ chờ lệnh của ngươi.” Nàng đứng dậy, cử chỉ thanh thoát nhưng ẩn chứa sự quyết đoán. “Chúng ta sẽ chứng minh rằng, ngay cả trong bão tố, thương hội của chúng ta vẫn có thể vươn mình.”
Lâm Dịch gật đầu, nhìn ba người trước mặt. Hắn biết mình không đơn độc. Hắn có Bạch Vân Nhi thông minh, Vương Đại Trụ trung thành, và Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn. Họ là những trụ cột vững chắc, giúp hắn biến những ý tưởng táo bạo thành hiện thực. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nghĩ, "nhưng nó sẽ ban thưởng cho những kẻ biết cách thích nghi và chiến đấu." Hắn biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt. Sự "bảo hộ" của Liễu Thanh Y chỉ là một quân cờ trong ván cờ lớn hơn, và hắn phải sử dụng nó một cách khôn ngoan nhất để đạt được mục tiêu cuối cùng: sinh tồn và ổn định.
***
Cùng lúc đó, trong một căn cứ bí mật của Hắc Sa Bang, nằm sâu trong khu ổ chuột tăm tối và ẩm thấp của Thành Thiên Phong, không khí đặc quánh mùi rượu mạnh, mồ hôi và thuốc lá rẻ tiền. Ánh đèn dầu leo lét chỉ đủ soi tỏ vài góc phòng, khiến những bóng người to lớn, vạm vỡ trông càng thêm dữ tợn. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, một gã đàn ông với thân hình đồ sộ, râu quai nón rậm rạp và vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm, đang ngồi trên chiếc ghế gỗ mục nát, khuôn mặt đỏ gay vì tức giận. Hắn đập mạnh nắm đấm xuống bàn, làm đổ vỡ chiếc chén trà sứ thô kệch, mảnh vỡ văng tung tóe trên nền đất. Tiếng vỡ chói tai khiến vài con chuột đang rúc rích trong góc phải giật mình bỏ chạy.
“Mấy tên khốn!” Giọng Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gầm lên, vang vọng khắp căn phòng, khiến từng tên tay sai đang run rẩy đứng im phải rụt cổ. “Gần đây các ngươi làm ăn kiểu gì mà liên tục mất mối, bị phá đám? Lại còn nói là có kẻ giang hồ nhúng tay? Bang Hắc Sa ta bao giờ phải sợ mấy thằng nhãi ranh vặt vãnh?!” Hắn ném cái nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống về phía A Cường, kẻ đứng đầu nhóm chuyên phụ trách việc “thu phí” các chuyến hàng.
A Cường, một gã tay sai cỡ bự nhưng lúc này lại co rúm người lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Hắn biết, chọc giận đại ca Hắc Sa là tự tìm đường chết. “Bẩm đại ca,” A Cường lắp bắp, cố gắng giữ giọng không run rẩy quá mức. “Không… không phải là nhãi ranh. Bọn chúng ra tay rất gọn gàng, không để lại dấu vết, nhưng rõ ràng là có võ công cao cường. Mấy anh em… mấy anh em bị thương nặng, nói là bị một nữ hiệp váy xanh ra tay, nhưng chỉ thấy bóng lưng… bóng lưng thôi ạ!” A Cường cố gắng giải thích, dù bản thân hắn cũng không tin vào câu chuyện nữ hiệp váy xanh kia lắm, nhưng đó là những gì đám đàn em bị đánh tả tơi đã kể lại. Một nữ nhân sao có thể hạ gục cả chục tên đàn ông cường tráng của Hắc Sa Bang? Điều đó thật phi lý.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa trợn mắt, bật cười khẩy, nhưng tiếng cười của hắn lại lạnh lẽo và đầy vẻ thị huyết. “Nữ hiệp váy xanh? Chuyện hoang đường! Chắc chắn là có bang phái nào đó muốn tranh giành địa bàn của Hắc Sa Bang ta!” Hắn gằn giọng, đôi mắt nhỏ lấp lánh sự tàn độc. “Thứ nữ nhân yếu ớt thì làm được tích sự gì! Chắc chắn là một bang phái mới nổi nào đó muốn thử thách quyền uy của chúng ta, hoặc là kẻ nào đó muốn thò tay vào miếng bánh của Thành Thiên Phong này!” Hắn đập mạnh tay xuống bàn một lần nữa, khiến chiếc bàn kêu lên ken két như muốn gãy đôi. “Điều tra! Phải điều tra cho ra! Ai dám động vào Hắc Sa Bang, ta sẽ cho chúng biết tay! Ta muốn biết kẻ đứng sau Lâm Dịch là ai, và kẻ nào đang dám cả gan chen chân vào địa bàn của chúng ta!”
Hắn đứng phắt dậy, vóc dáng đồ sộ đổ bóng xuống những tên tay sai đang cúi đầu sợ hãi. “Trong ba ngày! Ta cho các ngươi ba ngày! Phải tìm ra manh mối, phải tìm ra kẻ đứng sau! Đồng thời, cho người canh chừng chặt chẽ các chuyến hàng của tên Lâm Dịch kia. Ta không tin hắn có thể bình yên mãi được. Hắc Sa Bang ta không dễ bị dắt mũi như vậy!” Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa thở phì phò, cơn thịnh nộ vẫn chưa hề nguôi ngoai. Hắn cảm thấy bị xúc phạm, bị thách thức. Suốt bao năm qua, Hắc Sa Bang là bá chủ của thế giới ngầm Thành Thiên Phong, chưa từng có kẻ nào dám ngang nhiên đối đầu như vậy. Hắn không thể chấp nhận sự suy yếu này. Hắn phải lấy lại uy phong, phải khiến kẻ dám thách thức hắn phải trả giá đắt.
A Cường và đám tay sai vội vàng cúi đầu, đồng thanh đáp. “Vâng, đại ca! Chúng tôi đã rõ! Nhất định sẽ không để đại ca thất vọng!” Chúng biết, nếu không làm được, cái giá phải trả sẽ là máu và nước mắt.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa khoanh tay trước ngực, ánh mắt đăm chiêu nhìn vào khoảng không. Hắn tự hỏi, liệu có phải là một thế lực giang hồ từ bên ngoài kéo đến Thành Thiên Phong, hay là một bang phái nào đó trong thành đã trở nên lớn mạnh, dám mưu đồ lật đổ hắn? Dù là gì đi nữa, hắn cũng sẽ không nhân nhượng. Hắn sẽ cho chúng biết, Hắc Sa Bang không phải là nơi ai muốn đến thì đến, muốn đi thì đi. Những tin đồn mơ hồ về các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ ở các thành khác, về sự bất ổn ngày càng lớn của Đại Hạ, dường như đang dần hiện hữu ngay tại Thành Thiên Phong này. Và hắn, Thủ Lĩnh Hắc Sa, sẽ là kẻ cuối cùng còn đứng vững.
***
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh dịu dàng chiếu rọi qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, phủ lên căn thư phòng xa hoa một lớp vàng ấm áp, Bàng Lão Gia đang ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế bành bọc gấm, tay mân mê tách trà sứ quý. Mùi trầm hương dịu nhẹ lan tỏa trong không gian, mang lại sự tĩnh tâm hiếm có. Tuy nhiên, vẻ mặt Bàng Lão Gia lại nhăn lại, đôi mắt nhỏ nhưng sắc bén lướt nhanh qua từng dòng chữ trên chồng báo cáo mới tinh vừa được quản gia đặt lên bàn.
“Ngươi xem,” Bàng Lão Gia khẽ nói, giọng điệu trầm ngâm, không giấu nổi sự khó chịu. Hắn đưa một bản báo cáo cho lão quản gia đứng bên cạnh. “Lâm Dịch lại tung ra cái thứ ‘Bách Thảo An’, ‘Nước Sạch Khử Trùng’ gì đó. Lại còn dám mở thêm ba cửa hàng ở khu chợ phía Đông và hai trấn nhỏ lân cận. Mà lạ một cái, các chuyến hàng của nó lại trót lọt không ngờ. Hắc Sa Bang gần đây lại yên ắng đến lạ… Không giống với phong cách làm việc của chúng chút nào.”
Lão quản gia, một người đàn ông trung niên với bộ râu bạc phơ và vẻ mặt khôn ngoan, cúi đầu nhận lấy bản báo cáo, lướt mắt qua. “Lão gia, có lẽ bọn Hắc Sa Bang đã nhận được ‘lợi lộc’ từ tên Lâm Dịch kia rồi.” Lão quản gia đáp, giọng điệu chứa đựng sự từng trải của một người đã chứng kiến bao nhiêu trò bẩn thỉu trong giới thương nhân. “Giang hồ mà, có tiền là có tất cả. Có thể Lâm Dịch đã trả một cái giá đủ cao để chúng không gây sự nữa.”
Bàng Lão Gia lắc đầu, đặt tách trà xuống bàn một cách nhẹ nhàng. Tiếng sứ chạm mặt bàn khẽ vang lên, đủ để phá vỡ sự tĩnh lặng. “Không đơn giản như vậy.” Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm như xuyên thấu qua những mái nhà ngói xanh. “Lâm Dịch không phải kẻ chỉ biết dùng tiền để giải quyết vấn đề. Hơn nữa, hắn lại dám mở rộng như vậy trong tình hình hiện tại… Nạn đói, dịch bệnh hoành hành, thị trường đầy biến động, mà hắn lại dám đổ tiền vào mở rộng quy mô. Hắn không phải kẻ mạo hiểm một cách mù quáng. Chắc chắn có gì đó mờ ám. Chắc chắn có kẻ đứng sau. Ta phải tìm hiểu rõ. Kẻ này, càng ngày càng khó lường!”
Trong tâm trí Bàng Lão Gia, hình ảnh Lâm Dịch hiện lên như một bóng ma, khó nắm bắt và đầy bí ẩn. Hắn đã từng nghĩ rằng Lâm Dịch chỉ là một thương nhân trẻ tuổi may mắn, nhưng càng tiếp xúc, hắn càng nhận ra sự khác biệt sâu sắc. Lâm Dịch không chỉ có đầu óc kinh doanh nhạy bén, mà còn có khả năng nhìn xa trông rộng, và quan trọng hơn, hắn dám hành động một cách táo bạo, khác thường. Sự “yên ắng” của Hắc Sa Bang là một dấu hiệu bất thường, một mảnh ghép không khớp trong bức tranh hỗn loạn của Thành Thiên Phong. Hắn không tin vào sự trùng hợp. Hắn tin vào những bàn tay vô hình đang nhúng vào, và Bàng Lão Gia, với sự nhạy bén của một con cáo già trên thương trường, không thể bỏ qua điều đó.
Hắn nhớ lại những tin đồn về Thẩm Đại Nhân, về những động thái chính trị lớn hơn của hắn trong triều đình, và cả những thông tin về tình hình biên giới căng thẳng. Tất cả những điều đó tạo nên một bức tranh phức tạp, và Bàng Lão Gia cảm thấy mình đang bị kéo vào một ván cờ lớn hơn nhiều so với những gì hắn từng nghĩ. Liệu Lâm Dịch có liên quan gì đến những thế lực lớn hơn này không? Liệu có phải hắn đang được một vị quan lớn nào đó chống lưng, hay một bang phái giang hồ có sức ảnh hưởng vượt xa Hắc Sa Bang?
“Quản gia,” Bàng Lão Gia nói, giọng điệu trở nên lạnh lùng và sắc bén. “Hãy cho người điều tra kỹ lưỡng về Lâm Dịch, đặc biệt là những mối quan hệ của hắn. Ta muốn biết từng bước đi của hắn, từng đối tác của hắn. Đừng bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Đồng thời, hãy tìm cách liên lạc với Quan Đại Nhân, ta muốn biết liệu hắn có nắm được thông tin gì về sự thay đổi trong cục diện giang hồ Thành Thiên Phong hay không. Nếu cần, hãy tìm đến những thế lực mạnh hơn, những người có thể giúp chúng ta đối phó với kẻ này.”
Lão quản gia cúi đầu đáp lời, gương mặt nghiêm trọng. “Vâng, lão gia. Tôi sẽ làm theo lời dặn của người.” Lão biết, khi Bàng Lão Gia đã có ý định này, thì Lâm Dịch sẽ phải đối mặt với một cơn bão thực sự. Lão cũng thầm nghĩ, Lâm Dịch quả là một nhân vật kỳ lạ, một kẻ đã khuấy đảo cả Thành Thiên Phong chỉ trong một thời gian ngắn.
Bàng Lão Gia lại nhấp một ngụm trà, vị trà thơm ngon nhưng lúc này lại trở nên vô vị. Hắn không thể để một kẻ như Lâm Dịch vượt mặt mình, không thể để hắn phá vỡ trật tự mà hắn đã dày công xây dựng. Cuộc chiến này, hắn nhất định phải thắng. Hắn sẽ tìm ra kẻ đứng sau Lâm Dịch, dù có phải lật tung cả Thành Thiên Phong lên. Sự bất ổn của Đại Hạ Vương triều, những tin đồn về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành" càng khiến hắn tin rằng, để sinh tồn và giữ vững quyền lực, hắn phải trở nên mạnh mẽ hơn, và loại bỏ mọi mối đe dọa tiềm tàng.
***
Giữa trưa, ánh nắng dịu nhẹ của mùa thu trải vàng khắp Chợ Linh Dược, nơi những quầy hàng đủ màu sắc, những lều tạm và cờ hiệu rực rỡ tạo nên một bức tranh sống động. Tiếng rao hàng ồn ã, tiếng mặc cả sôi nổi, tiếng bước chân vội vã của người mua kẻ bán hòa vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật. Mùi thảo dược nồng nàn, mùi gia vị lạ và đôi khi là mùi hăng hắc của những loại thuốc mới trộn lẫn vào không khí, báo hiệu sự nhộn nhịp của khu chợ chuyên về các sản phẩm chữa bệnh và bồi bổ sức khỏe.
Tại một góc chợ mới mở, ngay vị trí đắc địa dễ nhìn thấy nhất, gian hàng của thương hội Lâm Dịch tấp nập người mua. Không có bảng hiệu hào nhoáng, chỉ là một tấm vải thô viết tay ba chữ “Lạc Nguyệt Đường” nhưng lại thu hút sự chú ý đặc biệt. Bạch Vân Nhi, với vẻ ngoài thanh lịch và cử chỉ chuyên nghiệp, đang bận rộn hướng dẫn các nhân viên trẻ tuổi giới thiệu về hai sản phẩm chủ lực: ‘Bách Thảo An’ – một loại thuốc bổ tăng cường sức đề kháng được bào chế từ thảo dược quý, và ‘Nước Sạch Khử Trùng’ – một dung dịch làm sạch và khử khuẩn hiệu quả. Vương Đại Trụ, vóc dáng vạm vỡ, đứng cạnh đó, ánh mắt cảnh giác nhưng cũng đầy tự hào khi thấy hàng hóa của mình được đón nhận nhiệt tình.
Từ một khoảng cách không xa, Lâm Dịch đứng lặng lẽ quan sát. Hắn không trực tiếp tham gia vào việc bán hàng, mà chỉ đứng đó, như một kiến trúc sư đang ngắm nhìn công trình của mình dần thành hình. Trên khuôn mặt hắn hiện lên một nụ cười hài lòng nhẹ nhõm, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt vẫn là sự cảnh giác thường trực. Hắn biết, thành công luôn đi kèm với sự đố kỵ và thách thức.
“Cái ‘Bách Thảo An’ này thật sự hiệu nghiệm!” Một người phụ nữ trung niên, với khuôn mặt khắc kh�� vì sương gió, hồ hởi nói. “Nhà ta có lão bà bị ốm vặt triền miên, dùng vào thấy khỏe ra nhiều, ăn ngon ngủ yên hơn hẳn. Đúng là hàng tốt trong lúc dịch bệnh hoành hành khắp nơi như bây giờ!” Nàng ôm chặt lấy túi thuốc, như thể đó là một báu vật.
Một người đàn ông khác, vẻ mặt hớn hở không kém, cũng tiếp lời: “Cái ‘Nước Sạch Khử Trùng’ này cũng hay! Dùng để rửa tay, lau nhà cửa thấy sạch sẽ hẳn, lại có mùi thơm nhẹ dễ chịu. Giá cả cũng phải chăng, không quá đắt đỏ như mấy loại linh dược trên trời kia. Lâm Dịch đại ca đúng là người có tâm!”
Bạch Vân Nhi mỉm cười nhẹ, giọng nói ôn hòa nhưng đầy tự tin. “Mọi người cứ yên tâm, thương hội chúng tôi cam kết chất lượng. Trong thời buổi khó khăn này, sức khỏe là vàng. Lâm Dịch đại ca đã dặn dò phải làm sao để người dân ai cũng có thể dùng được sản phẩm tốt nhất, để mọi nhà đều có thể vượt qua cơn dịch bệnh, tai ương.” Nàng nhấn mạnh vào yếu tố “có tâm”, điều mà Lâm Dịch luôn muốn truyền tải. Hắn không chỉ muốn kiếm tiền, mà còn muốn tạo ra giá trị thực sự cho xã hội, đặc biệt là trong giai đoạn khó khăn này.
Lâm Dịch lắng nghe những lời khen ngợi từ người dân, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp. Hắn không phải là một vị cứu tinh, cũng không mơ mộng trở thành anh hùng. Hắn chỉ là một người đàn ông hiện đại bị xuyên không về đây, ưu tiên hàng đầu là sinh tồn và bảo vệ những người xung quanh. Nhưng bằng cách nào đó, những sản phẩm mà hắn tạo ra, dựa trên tri thức y học và vệ sinh cơ bản của thế giới cũ, lại trở thành phao cứu sinh cho vô số người trong thế giới cổ đại đầy rẫy bệnh tật và thiếu thốn này.
Hắn nghĩ về những lời than vãn về nạn đói, về dịch bệnh, về sự bất ổn của biên giới. Những điều này không chỉ là tin tức lề đường, mà là thực tế khắc nghiệt đang dần bao trùm Đại Hạ Vương triều. Và trong cái bối cảnh ảm đạm đó, sự thành công của hắn, dù chỉ là một đốm sáng nhỏ, cũng đã thu hút sự chú ý. Hắn biết, Thẩm Đại Nhân, vị quan lớn ở kinh đô, chắc chắn sẽ sớm nghe được tin tức về sự phát triển nhanh chóng của "Lạc Nguyệt Đường" và những sản phẩm độc đáo của nó. Liệu hắn có bị coi là một mối đe dọa, hay một công cụ có thể lợi dụng?
Mối quan hệ với Liễu Thanh Y, ban đầu chỉ là một liên minh tạm thời để đối phó với Hắc Sa Bang, giờ đây dường như đang dần trở nên sâu sắc và phức tạp hơn. Nàng đã giữ lời hứa, và sự can thiệp kín đáo của nàng đã tạo ra một khoảng trống an toàn để hắn mở rộng. Nhưng hắn cũng biết, trong thế giới giang hồ, không có gì là miễn phí. Những ràng buộc, những yêu cầu từ nàng có thể sẽ đến vào một thời điểm nào đó, khi hắn đã lún sâu hơn vào thế giới phức tạp này.
Lâm Dịch khẽ thở dài, nụ cười trên môi nhạt đi đôi chút. Hắn đã thành công bước đầu, khẳng định được vị thế của thương hội mình giữa bão táp. Nhưng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Hắc Sa Bang sẽ không dễ dàng bỏ qua. Bàng Lão Gia sẽ không ngồi yên. Và những bí ẩn về thế lực tu hành, về bản chất thực sự của thế giới này, vẫn còn đang chờ hắn khám phá. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, và hắn phải tiếp tục kiên cường, tiếp tục thích nghi, bởi vì trong thế giới này, chỉ có kẻ mạnh và kẻ thông minh mới có thể sinh tồn. Hắn là một người xuyên không, không có bàn tay vàng, nhưng hắn có tri thức, mưu lược và ý chí. Và đó, có lẽ, là tất cả những gì hắn cần.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.