Lạc thế chi nhân - Chương 416: Liên Minh Bóng Đêm: Thanh Kiếm Công Lý Rời Vỏ
Ánh đèn lồng le lói trong góc Chợ Linh Dược, chao đảo theo từng cơn gió đêm hiu hắt, phả ra mùi thảo dược nồng nàn còn vương vấn. Lâm Dịch đứng đó, bóng dáng gầy gò đổ dài trên nền đất ẩm ướt, nhìn theo bóng Liễu Thanh Y khuất dần vào màn đêm. Nàng không đưa ra lời hứa hẹn, chỉ một câu "Ta sẽ xem xét" và một cái gật đầu hờ hững, nhưng trong đôi mắt sắc sảo của nàng, Lâm Dịch đã đọc thấy nhiều hơn thế. Sự do dự, sự cân nhắc, và cuối cùng, một tia đồng tình le lói.
Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và đôi khi, để bảo vệ những giá trị mình trân trọng, người ta phải học cách thích nghi với cả những quy tắc ngầm tăm tối nhất. Đó là triết lý mà Lâm Dịch đã thấm nhuần từ khi đặt chân đến Đại Hạ. Giang hồ, một thế giới vận hành bằng luật lệ riêng, bằng danh dự và những ân oán khó lường, lại là nơi anh phải đặt chân vào để cứu vãn mạng lưới thương nghiệp đang bị đe dọa. Anh đã dùng lý lẽ, dùng sự thật, dùng cả cái "chính nghĩa" mà anh tin rằng Liễu Thanh Y vẫn còn trân trọng, để chạm vào nàng. Liệu cô ấy có thực sự hiểu được sự phức tạp của tình thế, hay chỉ đơn thuần là bị cảm xúc nhất thời chi phối? Câu hỏi đó lẩn quẩn trong tâm trí Lâm Dịch khi anh quay bước trở về Quán Trọ Lạc Nguyệt, bóng tối bao trùm lấy mọi nghi hoặc và hy vọng.
***
Sáng hôm sau, những tia nắng đầu tiên của ngày mới xuyên qua khung cửa sổ gỗ, nhảy nhót trên nền gạch của Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi Lâm Dịch đang ngồi lặng lẽ bên bàn trà. Không khí buổi sớm vẫn còn se lạnh, nhưng mùi khói gỗ từ bếp lò đã bắt đầu lan tỏa, hòa cùng hương trà thơm dịu, tạo nên một cảm giác ấm cúng quen thuộc. Thế nhưng, trong lòng Lâm Dịch, sự ấm cúng ấy lại không thể xua tan đi cảm giác căng thẳng, bồn chồn. Đêm qua, sau cuộc gặp gỡ với Liễu Thanh Y, anh đã không ngủ yên giấc. Từng lời nói, từng ánh mắt của nàng kiếm khách cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, phân tích và đánh giá.
Liễu Thanh Y là một người của giang hồ, trọng tín nghĩa, ghét dối trá. Anh biết rõ điều đó. Nàng không bị tiền bạc lung lạc, cũng chẳng để quyền lực cám dỗ. Cái mà nàng theo đuổi, hoặc ít nhất là cái mà anh tin nàng theo đuổi, là một dạng "chính nghĩa" nào đó, một trật tự giang hồ mà Hắc Sa Bang đang giẫm đạp lên. Việc nàng nói "Ta sẽ xem xét" không phải là một sự từ chối, cũng không phải là một lời đồng ý dễ dãi. Đó là sự cân nhắc kỹ lưỡng, một lời hẹn ẩn chứa nhiều ý nghĩa hơn là vẻ bề ngoài. Lâm Dịch hiểu rằng, để có được sự hợp tác của một người như Liễu Thanh Y, anh không thể chỉ dựa vào lời nói suông. Anh phải cho nàng thấy rằng mục đích của mình là trong sạch, và hơn hết, anh phải cho nàng thấy rằng Hắc Sa Bang thực sự là một mối họa cần phải bị dẹp bỏ.
Anh nhấp một ngụm trà nóng, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, xua đi chút lạnh lẽo còn vương vấn. Tâm trí anh vẫn không ngừng hoạt động, phân tích mọi kịch bản có thể xảy ra. Nếu Liễu Thanh Y từ chối, anh sẽ phải tìm kiếm những con đường khác, có thể là những con đường ít 'sáng sủa' hơn nhiều. Anh không ngại dấn thân vào bóng tối, miễn là nó phục vụ cho mục tiêu sinh tồn và bảo vệ những người anh trân trọng. Nhưng anh cũng biết, việc kéo Liễu Thanh Y vào cuộc chiến này sẽ mang lại một lợi thế đáng kể. Nàng không chỉ có võ công cao cường, mà còn có sự hiểu biết sâu sắc về thế giới giang hồ, về những luật lệ bất thành văn mà anh, một kẻ xuyên không từ thời hiện đại, vẫn còn đang chập chững tìm hiểu.
Cảm giác chờ đợi giống như một sợi dây vô hình siết chặt lồng ngực Lâm Dịch. Anh là người hiện đại, quen với hiệu suất và tốc độ, nhưng ở thế giới này, mọi thứ đều chậm rãi hơn, rườm rà hơn, và đôi khi, sự chờ đợi lại là một phần của chiến lược. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, những người dân Thành Thiên Phong đã bắt đầu ngày làm việc của mình. Tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đá, tiếng cười nói vọng lại từ những quán trà đối diện. Tất cả tạo nên một bức tranh sinh động của cuộc sống thường nhật, một cuộc sống mà Lâm Dịch đang cố gắng bảo vệ khỏi những thế lực đen tối đang rình rập.
Đúng lúc đó, một tiếng gõ cửa vang lên dứt khoát, kéo Lâm Dịch thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man. "Đại ca, là Nhị Cẩu đây!" Giọng Trần Nhị Cẩu vẫn nhanh nhẹn và tràn đầy năng lượng như thường lệ.
Lâm Dịch khẽ nhíu mày, rồi giãn ra. Anh đã dặn Nhị Cẩu không được quá phô trương, nhưng có lẽ tính cách của cậu nhóc này khó mà thay đổi được. "Vào đi," anh đáp, giọng trầm ổn.
Cánh cửa gỗ mở ra, và Trần Nhị Cẩu bước vào với vẻ mặt rạng rỡ, đôi mắt sáng lên vì hưng phấn. Anh chàng vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng lại ẩn chứa sự tinh ranh, nhanh nhẹn, mái tóc đen bù xù và trang phục có phần bụi bặm nhưng sạch sẽ. Nhị Cẩu là một trong những cánh tay đắc lực của Lâm Dịch, trung thành và hiệu quả trong việc truyền tin.
"Đại ca! Có tin tốt rồi!" Nhị Cẩu không đợi Lâm Dịch hỏi, đã vội vàng báo cáo, giọng đầy phấn khích. "Người của Liễu cô nương vừa ghé qua, mang theo một thông điệp... và thứ này ạ!"
Cậu nhóc chìa ra một phong thư nhỏ, được niêm phong cẩn thận bằng một dấu ấn hình thanh kiếm. Mùi hương nhẹ nhàng của một loại thảo mộc thoang thoảng từ phong thư, gợi nhớ đến sự tinh tế của Liễu Thanh Y. Lâm Dịch đón lấy, cảm nhận sự mượt mà của giấy và lớp sáp niêm phong còn lành lặn. Nội tâm anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng một tia hy vọng đã bùng lên trong đáy mắt. "Nàng đã quyết định... Nhưng liệu có thật sự đáng tin?" anh tự hỏi, dù đã có một phần câu trả lời.
Anh bóc niêm phong, cẩn thận mở phong thư. Nét chữ bên trong thanh thoát, mạnh mẽ, đúng như phong thái của Liễu Thanh Y. Lâm Dịch đọc nhanh nội dung, từng dòng chữ như xua tan đi đám mây mù trong tâm trí anh. Gương mặt anh từ căng thẳng chuyển sang một vẻ hài lòng khó nhận ra, một nụ cười nhẹ thoáng qua nơi khóe môi.
"Liễu cô nương nói gì?" Lâm Dịch hỏi Nhị Cẩu, giọng bình thản, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự sắc bén của một chiến lược gia vừa tìm thấy một quân cờ quan trọng. Anh muốn nghe lại thông điệp qua lời của Nhị Cẩu, để chắc chắn rằng không có sự hiểu lầm nào.
Trần Nhị Cẩu, nhìn thấy vẻ mặt của đại ca mình, càng thêm phấn chấn. "Liễu cô nương nói, 'Giang hồ có luật, không thể để kẻ ác hoành hành. Những tuyến đường huyết mạch của Thành Thiên Phong, từ nay sẽ được 'bảo hộ' theo cách của nàng.'"
"Bảo hộ theo cách của nàng..." Lâm Dịch lặp lại, nhấm nháp từng chữ. Đây không phải là một lời hứa suông, mà là một lời tuyên chiến ngầm với Hắc Sa Bang, được che đậy dưới danh nghĩa duy trì trật tự giang hồ. Điều này cũng ám chỉ rằng Liễu Thanh Y sẽ hành động theo nguyên tắc của riêng mình, không hoàn toàn dưới sự chỉ đạo của anh. Một mối quan hệ đồng minh, nhưng vẫn giữ khoảng cách và sự độc lập. Điều đó tốt, vì Lâm Dịch không muốn bị cuốn quá sâu vào những rắc rối giang hồ không cần thiết. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và bây giờ anh đã có thêm một thanh kiếm sắc bén sẵn sàng ra trận.
Anh gấp lại phong thư, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đã bắt đầu gay gắt hơn. Bước đầu tiên đã thành công. Liễu Thanh Y, với sự chính trực và lý tưởng của mình, đã bị thuyết phục. Điều này cũng có nghĩa là Lâm Dịch đã thâm nhập sâu hơn vào thế giới giang hồ, một thế giới đầy rẫy cơ hội và cũng không ít cạm bẫy. Anh biết rằng sự "bảo hộ" của Liễu Thanh Y có thể đi kèm với những ràng buộc hoặc yêu cầu nhất định trong tương lai, khiến anh phải cân nhắc và đối phó với thế giới giang hồ phức tạp hơn. Nhưng hiện tại, điều quan trọng nhất là bảo vệ mạng lưới của mình.
"Rất tốt," Lâm Dịch nói, giọng điệu dứt khoát. "Nhị Cẩu, ngươi đi gọi Vương Đại Trụ đến đây. Ta có việc cần bàn bạc."
"Rõ, đại ca!" Trần Nhị Cẩu đáp, vội vã quay người chạy ra ngoài, tiếng bước chân nhanh nhẹn vang vọng trong hành lang. Lâm Dịch lại nhấp một ngụm trà, hơi ấm từ chén trà lan tỏa khắp lòng bàn tay, xua đi những căng thẳng còn sót lại. Cuộc chiến với Hắc Sa Bang đã chính thức bắt đầu, và anh cảm thấy một sự tự tin mới mẻ, pha lẫn với sự thận trọng cố hữu của mình.
***
Khoảng trưa cùng ngày, nắng gắt đổ xuống Thành Thiên Phong, biến những con đường đá thành những dải lụa bạc lấp lánh, phản chiếu ánh sáng chói chang. Dù vậy, Quán Trọ Lạc Nguyệt vẫn nhộn nhịp, tiếng người nói cười, tiếng bát đĩa va chạm và mùi thức ăn thơm lừng từ bếp bay ra, tạo nên một bầu không khí sôi động, náo nhiệt. Tuy nhiên, trong một căn phòng riêng biệt trên tầng hai, không khí lại hoàn toàn khác biệt.
Lâm Dịch, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đang quây quần quanh một chiếc bàn trà lớn. Trên bàn trải ra một tấm bản đồ lớn của Thành Thiên Phong và các vùng phụ cận, chi chít những ký hiệu đỏ, đen được Lâm Dịch đánh dấu. Mùi giấy cũ và mực mới trộn lẫn trong không khí, tạo nên một cảm giác trang trọng, nghiêm túc. Lâm Dịch, thân hình gầy gò nhưng ánh mắt sắc bén, chỉ tay vào một điểm trên bản đồ.
"Hắc Sa Bang muốn bóp nghẹt chúng ta bằng cách cắt đứt đường vận chuyển," Lâm Dịch mở lời, giọng trầm ổn, dứt khoát. "Chúng ta sẽ dùng chính mũi dao của chúng để chặt đứt cánh tay của chúng." Anh không nói vòng vo, đi thẳng vào vấn đề, bởi anh biết Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu không cần những lời hoa mỹ. Điều họ cần là một kế hoạch rõ ràng, một hướng đi vững chắc.
Vương Đại Trụ, vóc dáng vạm vỡ, khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt đầy lo lắng, chăm chú lắng nghe. Anh ta là người trung thành và đáng tin cậy nhất của Lâm Dịch, nhưng cũng là người chứng kiến nhiều nhất những khó khăn mà thương hội đang phải đối mặt. "Đại ca, ý người là... Liễu cô nương sẽ... ra tay thay chúng ta?" Anh hỏi, giọng còn chút hồ nghi. Dù đã nghe Nhị Cẩu kể sơ qua về thông điệp của Liễu Thanh Y, nhưng Vương Đại Trụ vẫn khó hình dung một kiếm khách giang hồ lại có thể can thiệp vào chuyện làm ăn của thương nhân.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu, ánh mắt không rời khỏi tấm bản đồ. "Không phải thay, mà là phối hợp." Anh nhấn mạnh, dùng một cây bút lông nhỏ chỉ vào một loạt các tuyến đường được đánh dấu. "Hắc Sa Bang thường xuyên quấy nhiễu các đoàn xe ở những điểm này." Anh khoanh tròn những khu vực hiểm yếu trên bản đồ. "Chúng ta sẽ cung cấp thông tin, thời gian, địa điểm cụ thể. Nàng sẽ cử người 'trùng hợp' xuất hiện ở đó để 'giúp đỡ' các đoàn xe bị cướp. Hoặc khiến những kẻ định cướp phải 'thay đổi ý định'."
Trần Nhị Cẩu, nhanh trí, lập tức hiểu ra ý đồ của đại ca. Đôi mắt cậu sáng rực lên. "Đây là 'mượn đao giết người' sao, đại ca?"
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Có thể nói là như vậy. Nhưng không phải giết người, mà là dạy cho chúng một bài học, và quan trọng hơn, là phá vỡ thế độc quyền của chúng trên các tuyến đường này." Anh lại chỉ tay vào một khu vực khác trên bản đồ, nơi có những làng mạc nhỏ và các trạm tiếp tế thưa thớt. "Chúng ta không thể để Hắc Sa Bang tiếp tục uy hiếp các đối tác của chúng ta. Mỗi chuyến hàng bị cướp, mỗi đối tác bị đe dọa, không chỉ là thiệt hại về tiền bạc, mà còn là sự xói mòn lòng tin. Lòng tin là thứ khó xây dựng nhất trong thế giới này, và cũng là thứ dễ dàng bị phá hủy nhất."
Vương Đại Trụ gật gù, hiểu rõ tầm quan trọng của lòng tin trong việc kinh doanh. Anh ta đã từng trải qua cảnh trắng tay, hiểu rõ sự nghiệt ngã của đồng tiền. "Vậy chúng ta cần làm gì, đại ca?"
"Đầu tiên," Lâm Dịch nói, ánh mắt sắc lạnh lướt qua cả hai. "Các ngươi phải tăng cường tai mắt. Thu thập thông tin về mọi hoạt động của Hắc Sa Bang. Đặc biệt là những vụ cướp bóc, những âm mưu chúng đang ủ mưu. Thời gian, địa điểm, số lượng người, trang bị của chúng... càng chi tiết càng tốt." Anh đẩy một xấp giấy trắng và bút lông về phía Nhị Cẩu. "Mọi thông tin phải được ghi chép cẩn thận, rõ ràng."
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, nhanh chóng cầm bút lên. "Đại ca yên tâm, Nhị Cẩu sẽ làm đâu ra đó!"
"Thứ hai," Lâm Dịch tiếp tục, quay sang Vương Đại Trụ. "Ngươi phải đảm bảo các đoàn xe của chúng ta vẫn hoạt động bình thường, nhưng phải cẩn trọng hơn. Cử thêm người đi tiền trạm, thăm dò tình hình. Nếu phát hiện bất cứ dấu hiệu khả nghi nào, lập tức báo về." Anh nhìn thẳng vào mắt Vương Đại Trụ. "Nhưng quan trọng nhất, các ngươi không được để lộ rằng chúng ta đang có liên minh với Liễu Thanh Y. Điều này phải được giữ bí mật tuyệt đối. Hắc Sa Bang sẽ không biết ai đang chống lại chúng, chỉ biết rằng có một thế lực giang hồ bí ẩn đang gây khó dễ cho chúng. Điều đó sẽ khiến chúng hoang mang, tự nghi ngờ lẫn nhau."
Vương Đại Trụ trầm ngâm, rồi gật đầu mạnh mẽ. "Tôi hiểu rồi, đại ca. Chúng ta sẽ làm thật kín đáo." Anh ta đã từng đối mặt với nhiều hiểm nguy trên đường vận chuyển, nhưng đây là lần đầu tiên anh ta cảm thấy có một kế hoạch bài bản đến vậy. Anh ta tin tưởng Lâm Dịch, tin tưởng vào trí tuệ của người thanh niên này.
"Và thứ ba," Lâm Dịch nói, giọng điệu trở nên nghiêm trọng hơn. "Chúng ta không thể ỷ lại hoàn toàn vào Liễu Thanh Y. Mối quan hệ này là một liên minh, không phải là sự phụ thuộc. Các ngươi phải tiếp tục củng cố lực lượng của mình. Tuyển thêm phu xe đáng tin cậy, tăng cường bảo vệ cho các chuyến hàng. Hãy nhớ, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Chúng ta phải luôn chuẩn bị cho mọi tình huống."
Anh nhấp một ngụm trà, hơi nóng từ chén trà như tiếp thêm sức mạnh cho những lời anh nói. "Sự can thiệp của Liễu Thanh Y sẽ khiến Hắc Sa Bang phải tìm kiếm sự hỗ trợ hoặc đối phó với những thế lực giang hồ khác, đẩy Thành Thiên Phong vào vòng xoáy tranh chấp bang phái lớn hơn. Bàng Lão Gia sẽ nhận ra sự thay đổi trong tình hình và có thể tìm kiếm những cách thức mới, hoặc những thế lực lớn hơn để đối phó với chúng ta. Đây không phải là một cuộc chiến ngắn ngủi." Lâm Dịch đưa mắt nhìn hai người đồng đội. "Các ngươi phải hiểu rõ điều này."
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu nghiêm nghị gật đầu. Họ hiểu rằng đây không chỉ là việc bảo vệ các chuyến hàng, mà là một cuộc chiến sinh tử để bảo vệ sự nghiệp mà Lâm Dịch đã dày công xây dựng, để bảo vệ cuộc sống của chính họ và những người thân yêu. Tiếng cụng chén trà nhẹ nhàng vang lên, như một lời thề ngầm giữa ba người, trong căn phòng riêng biệt giữa lòng Quán Trọ Lạc Nguyệt ồn ào. Dù biết rằng con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng với sự chuẩn bị kỹ lưỡng và một đồng minh giang hồ bí ẩn, Lâm Dịch cảm thấy mình đã nắm giữ được một phần thắng lợi. Anh biết, đây chỉ là bước khởi đầu, và những sóng gió lớn hơn vẫn còn đang chờ đợi ở phía trước.
***
Vài ngày sau, buổi chiều tà, một bầu trời xám xịt với mây kéo đến báo hiệu một cơn mưa sắp tới, phủ lên con đường mòn cổ dẫn vào Thành Thiên Phong một vẻ ảm đạm. Gió nhẹ thổi qua những hàng cây ven đường, làm lá cây xào xạc như những lời thì thầm bí ẩn. Trên con đường đất đá gập ghềnh, đoàn xe của Mã Đại Ca, chở đầy hàng hóa của Lâm Dịch, đang chậm rãi tiến về Thành Thiên Phong. Tiếng bánh xe gỗ lộc cộc trên sỏi đá, tiếng vó ngựa nặng nề, và tiếng thở dài mệt mỏi của những phu xe tạo nên một âm thanh quen thuộc, nặng nề.
Mã Đại Ca, với vóc dáng cường tráng, da ngăm đen vì nắng gió, nhưng khuôn mặt lại lộ rõ vẻ lo lắng. Anh ta nắm chặt dây cương, đôi mắt không ngừng đảo quanh, cảnh giác với mọi động tĩnh xung quanh. Những lần trước, chính trên những con đường này, đoàn xe của anh đã bị Hắc Sa Bang chặn đường, cướp phá. Anh vẫn còn nhớ rõ vẻ mặt hung tợn của A Cường và đám thuộc hạ của hắn. "Lâm Dịch đã hứa sẽ có cách... nhưng liệu có kịp không?" Anh tự hỏi, trong lòng đầy bất an. Dù đã nhận được lời trấn an từ Vương Đại Trụ, nhưng nỗi sợ hãi từ những lần bị cướp vẫn ám ảnh anh. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sự an toàn của chuyến hàng này không chỉ ảnh hưởng đến Lâm Dịch mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến chén cơm của những người phu xe đang đi cùng anh.
Không sai một ly, ở một khúc cua khuất tầm nhìn, ẩn mình trong bụi cây rậm rạp ven đường, một nhóm tay sai của Hắc Sa Bang đã mai phục sẵn. Chúng mặc đồ đen, cầm đao kiếm sáng loáng, vẻ mặt hung tợn và đầy tự mãn. Kẻ dẫn đầu là A Cường, một tên tay sai thân cận của thủ lĩnh Hắc Sa Bang, gương mặt hắn đầy những vết sẹo cũ và mới, ánh mắt sắc như dao.
"Lần này xem Lâm Dịch còn làm trò gì!" A Cường cười khẩy, giọng hắn khàn đặc vì khói thuốc và rượu. Hắn tự tin rằng kế hoạch của mình là hoàn hảo, và Lâm Dịch không thể thoát khỏi bàn tay của Hắc Sa Bang. "Cứ phá hoại vài chuyến nữa là hắn phải quỳ gối xin tha. Bàng Lão Gia sẽ thưởng lớn cho chúng ta!" Hắn vung tay, ra hiệu cho đám thuộc hạ chuẩn bị hành động. Mùi mồ hôi, mùi đất ẩm và mùi sắt gỉ từ vũ khí hòa lẫn vào không khí căng thẳng.
Khi đoàn xe của Mã Đại Ca vừa lọt vào tầm ngắm, A Cường định hô lớn lệnh tấn công. Nhưng đúng lúc đó, một sự kiện bất ngờ đã xảy ra, nhanh đến nỗi A Cường và đám tay sai không kịp phản ứng.
Như những bóng ma, một nhóm người mặc y phục đen tuyền, hành động nhanh nhẹn và dứt khoát, đột ngột xuất hiện từ phía sau bụi cây. Họ không phát ra tiếng động nào, thoắt ẩn thoắt hiện như những bóng đêm trong ánh chiều tà. Tiếng gió thổi mạnh hơn, mang theo một cảm giác lành lạnh đến rợn người.
"Đường này không phải nơi các ngươi nên qua lại. Tránh ra!" Một giọng nói trầm thấp, đầy uy lực vang lên, không hề có chút do dự hay sợ hãi. Đó là một trong những người mặc y phục đen, hắn đứng chắn trước mặt A Cường, thanh kiếm trong tay phản chiếu ánh sáng lờ mờ của buổi chiều. Không có sự khách sáo, không có lời cảnh cáo dài dòng, chỉ là một mệnh lệnh lạnh lùng.
A Cường sững sờ, hắn chưa từng gặp tình huống này. Ai là kẻ dám xen vào việc của Hắc Sa Bang? "Ngươi là ai? Dám quản chuyện của Hắc Sa Bang ta?" Hắn gằn giọng, khuôn mặt biến sắc vì tức giận và bối rối. Hắn không thể hiểu được tại sao lại có kẻ dám đứng ra bảo vệ đoàn xe của Lâm Dịch.
Nhưng đối phương không thèm trả lời. Cuộc giao tranh diễn ra chóng vánh, nhanh đến mức Mã Đại Ca và các phu xe trên đoàn xe chỉ kịp nghe thấy những tiếng gió rít, tiếng vũ khí va chạm dứt khoát và những tiếng rên rỉ bất ngờ. Người của Liễu Thanh Y ra tay cực kỳ chuyên nghiệp. Họ không dùng đến những chiêu thức hoa mỹ, mà là những đòn đánh chính xác, vô hiệu hóa đối thủ một cách nhanh chóng. Hắc Sa Bang, dù đông hơn, nhưng lại hoàn toàn bị áp đảo bởi kỹ năng và tốc độ của những kẻ tấn công bí ẩn này.
Mùi máu thoang thoảng trong gió, nhưng không một ai bị giết. Những người mặc y phục đen chỉ tập trung vào việc đánh gục, tước vũ khí và làm choáng váng đối thủ, giữ đúng lời hứa của Liễu Thanh Y với Lâm Dịch: gây khó dễ, không phải gây ch��t chóc. A Cường, hung hăng tự mãn ban đầu, giờ đây nằm bệt dưới đất, một cánh tay bị bẻ quặt ra sau lưng, đau đớn rên rỉ. Hắn cố gắng gượng dậy, nhưng một bóng đen khác đã nhanh chóng ghì chặt hắn xuống.
"Thả ta ra! Các ngươi là ai? Dám động vào Hắc Sa Bang ta, sẽ không có kết cục tốt đâu!" A Cường gào lên, vẻ mặt hắn giờ đây tràn ngập sự bối rối và tức giận. Hắn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Đám thuộc hạ của A Cường cũng không khá hơn. Tên thì bị đánh ngất, tên thì bị trói chặt, tên thì bị đá văng vào bụi cây, nằm im không dám nhúc nhích. Không ai trong số chúng hiểu tại sao lại có một thế lực giang hồ bí ẩn lại ra tay "giúp đỡ" đoàn xe của Lâm Dịch. Sự can thiệp này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của chúng, gây ra một cú sốc lớn cho tinh thần của Hắc Sa Bang.
Chỉ trong chốc lát, mọi thứ đã kết thúc. Những người mặc y phục đen biến mất nhanh như khi họ xuất hiện, để lại Mã Đại Ca và đoàn xe của mình an toàn trên con đường. Mã Đại Ca và các phu xe còn lại ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Sự căng thẳng trong anh được thay thế bằng sự kinh ngạc tột độ và một cảm giác nhẹ nhõm không thể tả.
"Chúng ta... chúng ta được cứu?" Một phu xe lắp bắp hỏi, vẫn còn run rẩy.
Mã Đại Ca nuốt nước bọt, nhìn về phía Thành Thiên Phong đang hiện ra mờ ảo trong ánh chiều. "Đại ca Lâm Dịch... quả nhiên có cách." Anh ta lẩm bẩm, trong lòng dâng lên một sự biết ơn sâu sắc và một niềm tin không thể lay chuyển vào người thương nhân trẻ tuổi. Đoàn xe tiếp tục hành trình, tiếng bánh xe lộc cộc giờ đây mang một âm điệu của sự bình yên và hy vọng. Những tin tức về sự kiện này chắc chắn sẽ đến tai Thẩm Đại Nhân, khiến hắn chú ý hơn đến Lâm Dịch và các mối quan hệ của anh. Thế giới ngầm ở Thành Thiên Phong, dường như, đang dần thay đổi theo một chiều hướng mới.
***
Đêm đó, ánh trăng sáng rõ treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, soi rọi khắp Thành Thiên Phong. Tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, không khí đã dịu xuống sau một ngày dài ồn ã. Trong căn phòng riêng trên tầng hai, Lâm Dịch đang ngồi nhấp một ngụm trà nóng, hơi ấm từ chén trà lan tỏa khắp các đầu ngón tay. Mùi khói gỗ và mùi thức ăn đã nhạt dần, nhường chỗ cho hương hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn nhỏ phía sau quán.
Không lâu sau, tiếng gõ cửa vang lên. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu bước vào, khuôn mặt cả hai đều rạng rỡ, pha lẫn chút kinh ngạc và phấn khích. Trần Nhị Cẩu, như thường lệ, không thể kìm nén sự hưng phấn.
"Đại ca! Quả nhiên là thần cơ diệu toán!" Nhị Cẩu thốt lên, đôi mắt sáng như sao. "Mã Đại Ca vừa báo về, đoàn xe đã về an toàn! Hắc Sa Bang đã bị đánh đuổi một cách khó hiểu!"
Vương Đại Trụ, dù ít khoa trương hơn, nhưng cũng không giấu nổi sự kinh ngạc trong giọng nói của mình. "Mã Đại Ca nói chưa kịp rút dao ra, bọn Hắc Sa Bang đã bị đánh cho nằm la liệt, không ai chết nhưng tên nào cũng thương tích nặng. Chúng bỏ chạy hết, không hiểu chuyện gì đang xảy ra!" Khuôn mặt chất phác của anh ta hiện lên vẻ thán phục rõ rệt. "Giang hồ đúng là có cao thủ, ra tay không thấy bóng dáng!" Anh ta lắc đầu, vẫn còn bàng hoàng trước tốc độ và sự chuyên nghiệp của những người đã ra tay giúp đỡ.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, đặt chén trà xuống bàn. Ánh mắt anh lấp lánh sự tính toán, nhưng cũng ẩn chứa một niềm hài lòng kín đáo. Kế hoạch đã thành công bước đầu, và Liễu Thanh Y đã giữ lời hứa của mình. Anh biết rằng sự hợp tác này sẽ không chỉ là một liên minh tạm thời mà còn là một đối tác tin cậy trong các vấn đề giang hồ phức tạp sắp tới.
"Rất tốt," Lâm Dịch nói, giọng điệu điềm tĩnh như thể mọi chuyện đều nằm trong dự liệu của anh. "Đây chỉ là khởi đầu. Hắc Sa Bang sẽ không dễ dàng bỏ cuộc đâu. Chúng sẽ tức giận, sẽ hoang mang, và có thể sẽ tìm cách trả đũa." Anh nhấp thêm một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong miệng.
Nội tâm Lâm Dịch bắt đầu phân tích những bước đi tiếp theo. Sự can thiệp của Liễu Thanh Y sẽ khiến Hắc Sa Bang phải tìm kiếm sự hỗ trợ hoặc đối phó với những thế lực giang hồ khác, đẩy Thành Thiên Phong vào vòng xoáy tranh chấp bang phái lớn hơn. Bàng Lão Gia, kẻ giật dây Hắc Sa Bang, chắc chắn sẽ nhận ra sự thay đổi trong tình hình và có thể tìm kiếm những cách thức mới, hoặc những thế lực lớn hơn để đối phó với Lâm Dịch. Đây sẽ là một cuộc đấu trí dai dẳng, không chỉ là bạo lực thuần túy.
"Đại Trụ, Nhị Cẩu," Lâm Dịch nói, ánh mắt sắc bén quét qua hai người. "Các ngươi phải tiếp tục theo dõi sát sao mọi động tĩnh của Hắc Sa Bang. Chúng sẽ không dám trắng trợn như trước, nhưng chắc chắn sẽ có những hành động ngầm. Đồng thời, tăng cường bảo vệ cho các tuyến đường khác và các đối tác của chúng ta. Chúng ta phải cho chúng thấy rằng, dù chúng có làm gì, chúng ta cũng không dễ dàng bị đánh bại."
"Và quan trọng hơn," Lâm Dịch nói thêm, giọng trầm xuống. "Không được để lộ bất cứ thông tin nào về Liễu Thanh Y hay những người đã ra tay. Hãy để Hắc Sa Bang và Bàng Lão Gia tự đoán mò. Sự nghi ngờ sẽ là vũ khí mạnh nhất của chúng ta lúc này."
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu nghiêm túc ghi nhớ từng lời. Họ hiểu rằng, dù có sự giúp đỡ từ Liễu Thanh Y, trách nhiệm chính vẫn thuộc về họ. Lâm Dịch không chỉ là một chủ nhân, mà còn là người dẫn dắt họ đến một tương lai tốt đẹp hơn, một cuộc sống ổn định hơn. "Chúng tôi hiểu rồi, đại ca," Vương Đại Trụ đáp, giọng dứt khoát. "Chúng tôi sẽ không để người thất vọng."
Lâm Dịch gật đầu. Anh biết rằng, trong thế giới cổ đại đầy khắc nghiệt này, tri thức là vũ khí mạnh nhất. Anh không có thiên phú tu luyện, không có 'bàn tay vàng', nhưng anh có khả năng suy luận, khả năng tổ chức và quan trọng nhất là khả năng thích nghi. Cuộc chiến với Hắc Sa Bang chỉ là một phần nhỏ trong hành trình sinh tồn của anh, và anh biết rằng những bí ẩn về thế lực tu hành và bản chất của thế giới này vẫn còn đang chờ anh khám phá.
Anh nhấp một ngụm trà cuối cùng, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn đang tỏa sáng rực rỡ. Sự "bảo hộ" của Liễu Thanh Y đã giúp anh có thêm một chỗ đứng vững chắc trong thế giới giang hồ, nhưng anh cũng biết, những ràng buộc và yêu cầu từ thế giới phức tạp này có thể sẽ dần lộ rõ trong tương lai. Và tin tức về các sự kiện này chắc chắn sẽ đến tai Thẩm Đại Nhân, khiến hắn chú ý hơn đến Lâm Dịch và các mối quan hệ của anh. Cuộc cờ ở Thành Thiên Phong, giờ đây, đang trở nên phức tạp hơn bao giờ hết, và Lâm Dịch, v���i vẻ ngoài trầm lắng của mình, đang lặng lẽ nắm giữ những quân cờ quan trọng nhất.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.