Lạc thế chi nhân - Chương 415: Giang Hồ Giao Lộ: Một Lời Mời Bất Ngờ
Tiếng khóc thút thít của bà lão bán bánh bao dường như vẫn còn vương vấn trong không khí lạnh lẽo của buổi tối, ngay cả khi những chiếc bánh đã lăn lóc trên nền đất bẩn thỉu, chỉ còn là một đống đổ nát thảm hại. Mùi khói gỗ từ các gánh hàng rong đã tan biến, nhường chỗ cho sự lo lắng và sợ hãi bao trùm. Sự ngang ngược của Hắc Sa Bang không chỉ là một lời cảnh cáo, mà là một cú đấm thẳng vào niềm tin mong manh về trật tự và công lý mà người dân Thiên Phong vẫn cố gắng bám víu.
Trong khi Thành Thiên Phong đang chìm trong bầu không khí bất an đó, tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi vẫn còn giữ được chút náo nhiệt và ồn ào hiếm hoi, Lâm Dịch đang ngồi trước một bàn gỗ cũ kỹ, trên đó trải tấm bản đồ Thành Thiên Phong đã cũ sờn. Ánh đèn lồng le lói treo trên xà nhà chiếu xuống, tạo thành những bóng đổ dài, u tối trên gương mặt trầm tư của anh. Từng điểm bị Hắc Sa Bang quấy nhiễu, từ các cửa hàng cung ứng nguyên liệu cho Thiên Phong Thương Hội đến những tuyến đường vận chuyển hàng hóa, đều được đánh dấu bằng những vòng tròn mực đỏ. Chúng như những vết lở loét đang lan rộng trên cơ thể thành phố.
Tiếng trò chuyện ồn ã từ sảnh chính, tiếng bát đĩa va chạm leng keng và tiếng cười giòn tan của những lữ khách dường như không thể lọt vào tai Lâm Dịch. Toàn bộ tâm trí anh đang tập trung vào tấm bản đồ, vào những đường nét chằng chịt tượng trưng cho mạng lưới mà anh đã dày công xây dựng. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải bảo vệ nó, bảo vệ những người đã tin tưởng anh. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, để sinh tồn, anh phải đối mặt với một mối đe dọa không thể giải quyết bằng tri thức hay mưu mẹo thương trường đơn thuần.
Ngồi đối diện Lâm Dịch là Mã Đại Ca, người đàn ông vạm vỡ nhưng lúc này lại mang vẻ mặt mệt mỏi và phẫn nộ rõ rệt. Vết sẹo trên gò má anh ta dường như hằn sâu hơn trong ánh đèn mờ. Mã Đại Ca vừa trở về sau chuyến hàng định mệnh, ánh mắt anh ta vẫn còn vương vấn sự kinh hoàng và bất lực.
“Bọn chúng… bọn Hắc Sa Bang ngang ngược lắm, Lâm chưởng quỹ,” Mã Đại Ca bắt đầu, giọng nói khàn đặc vì căng thẳng. Anh ta uống một ngụm trà nóng, cố trấn tĩnh. “Chúng nói thẳng, nếu còn dám chở hàng cho Thiên Phong Thương Hội, lần sau không chỉ là cướp của đâu… mà còn là mạng người. Chúng không nói đùa đâu, Lâm chưởng quỹ. Thằng A Cường đó, nó nhìn ta như nhìn một con mồi vậy.”
Vương Đại Trụ, ngồi bên cạnh, vóc dáng vạm vỡ của anh ta dường như căng cứng lại vì tức giận. Khuôn mặt chất phác của anh ta đỏ bừng, đôi nắm đấm siết chặt. “Đại ca, không thể chịu đựng mãi được! Cứ để bọn chúng lộng hành như vậy, Thiên Phong Thương Hội chúng ta còn làm ăn gì nữa? Phải cho chúng biết tay!”
Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn hơn nhưng cũng không kém phần lo lắng, gật đầu lia lịa. “Đúng vậy đại ca! Bọn chúng còn dám đập phá gánh hàng của bà cụ bán bánh bao ngay giữa chợ nữa! Cứ thế này, dân chúng sẽ sợ hãi, không ai dám hợp tác với chúng ta đâu.”
Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói gỗ và thức ăn còn vương trong không khí. Anh đã dự đoán được phản ứng của Bàng Lão Gia, nhưng không ngờ hắn lại dứt khoát dùng đến thế lực giang hồ để uy hiếp công khai như vậy. Điều này cho thấy Hắc Sa Bang đã nhận được một khoản tiền không nhỏ, hoặc Bàng Lão Gia đã đưa ra một lời hứa hẹn béo bở nào đó. Hoặc cả hai.
Anh mở mắt, ánh nhìn sắc bén quét qua từng gương mặt lo lắng, phẫn nộ trước mặt. “Trực tiếp đối đầu bằng vũ lực, trong tình thế này, thì thiệt nhiều hơn lợi,” anh nói, giọng trầm ổn, không một chút biểu cảm sợ hãi hay nao núng. “Chúng ta không phải là bang phái giang hồ, cũng không có đủ nhân lực để đối đầu trực diện với Hắc Sa Bang. Kể cả nếu chúng ta có thể thắng một trận, thì sao? Chúng sẽ trả đũa. Cứ thế này, chúng ta sẽ sa lầy vào một cuộc chiến không hồi kết, và thương hội sẽ bị hủy hoại.”
Lâm Dịch nhấc ngón tay lên, chỉ vào một điểm trên bản đồ. “Đây là Thành Thiên Phong, không phải vùng biên ải nơi chúng ta có thể tự do hành động. Ở đây có luật pháp, dù có mục ruỗng, nhưng cũng có luật ngầm của giang hồ. Chúng ta không thể phá vỡ cả hai cùng lúc.”
Anh dừng lại, ánh mắt xa xăm, như đang nhìn xuyên qua bức tường gỗ ra ngoài màn đêm thăm thẳm. “Giờ chúng ta cần một đồng minh. Một người hiểu rõ luật chơi của giang hồ, một người có thể giúp chúng ta đối phó với Hắc Sa Bang mà không cần phải tự mình nhúng chàm quá sâu.”
Vương Đại Trụ gãi đầu, vẻ mặt bối rối. “Đồng minh giang hồ? Ai cơ đại ca? Bọn giang hồ… ta nghe nói họ phức tạp lắm. Hơn nữa, ai sẽ giúp chúng ta m�� không đòi hỏi gì?”
Lâm Dịch cười nhạt, một nụ cười đầy ẩn ý. “Không có gì là không đòi hỏi, Đại Trụ. Vấn đề là chúng ta sẽ trả giá bằng cái gì, và cái giá đó có xứng đáng hay không. Trong thế giới này, tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng đôi khi, chúng ta cần một thanh kiếm sắc bén để bảo vệ tri thức đó.”
Anh nhớ lại những tin đồn về một nữ kiếm khách trẻ tuổi, Liễu Thanh Y, người được biết đến với biệt danh "Tuyết Kiếm," nổi danh vì hành hiệp trượng nghĩa và thái độ khinh thường những kẻ bất nhân bất nghĩa. Nàng không thuộc về bất cứ bang phái lớn nào, nhưng danh tiếng và kiếm pháp của nàng đủ để khiến nhiều kẻ phải kiêng dè. Việc nàng xuất hiện ở Thành Thiên Phong một thời gian gần đây đã không lọt qua tai của Lâm Dịch. Anh đã thu thập thông tin về nàng một cách kín đáo, nhận ra rằng nàng là một con cờ tiềm năng trong ván cờ phức tạp này.
Trong đầu Lâm Dịch, một kế hoạch phức tạp bắt đầu hình thành. Nó không chỉ là một kế hoạch đối phó với Hắc Sa Bang, mà còn là một bước đi chiến lược để thâm nhập sâu hơn vào thế giới giang hồ, mở rộng tầm ảnh hưởng của Thiên Phong Thương Hội. Anh hiểu rằng, để tồn tại trong một thế giới đang trên đà suy thoái, nơi trật tự cũ đang sụp đổ và quyền lực thuộc về kẻ mạnh, anh không thể chỉ dựa vào buôn bán. Anh cần phải có sức mạnh, không phải là sức mạnh tu luyện mà anh không có, mà là sức mạnh của mạng lưới, của thông tin, và của những đồng minh đáng tin cậy.
“Liễu Thanh Y,” Lâm Dịch nói, dứt khoát. “Nàng là một kiếm khách nổi tiếng với danh tiếng hành hiệp trượng nghĩa. Nàng không thuộc về bất kỳ bang phái nào, nhưng nàng có sức ảnh hưởng trong giang hồ. Ta tin nàng sẽ không thờ ơ trước sự lộng hành của Hắc Sa Bang, đặc biệt là khi chúng đang phá vỡ những quy tắc ngầm của giang hồ.”
Mã Đại Ca và Vương Đại Trụ nhìn nhau, có vẻ nghi ngờ nhưng cũng không dám phản bác. Họ tin tưởng vào sự phán đoán của Lâm Dịch.
“Nhị Cẩu,” Lâm Dịch quay sang Trần Nhị Cẩu, ánh mắt ra lệnh. “Ngươi nhanh nhẹn, tinh ý. Ta giao cho ngươi nhiệm vụ này. Tìm cách liên lạc với Liễu Thanh Y. Không cần phải nói rõ mọi chuyện, chỉ cần nói rằng Lâm Dịch ta có việc quan trọng muốn thỉnh giáo, liên quan đến sự bình yên của Thành Thiên Phong và những chuyện bất bình trong giang hồ.”
Trần Nhị Cẩu lập tức đứng phắt dậy, đôi mắt sáng rỡ. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Cứ giao cho Nhị Cẩu!” Anh ta không hỏi thêm một lời nào, chỉ tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch.
Lâm Dịch gật đầu, biết rằng Nhị Cẩu sẽ hoàn thành nhiệm vụ này một cách cẩn trọng và hiệu quả. Anh lại nhìn xuống tấm bản đồ, những vòng tròn mực đỏ vẫn còn đó, nhưng lần này, trong tâm trí anh, một tia sáng mới đã lóe lên. Một liên minh. Một sự dấn thân vào thế giới giang hồ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng cũng đầy cơ hội. Anh biết, đây sẽ là một bước đi mạo hiểm, có thể 'dùng độc trị độc', làm mờ ranh giới giữa chính nghĩa và thủ đoạn. Nhưng trong thế giới tàn khốc này, đôi khi, để bảo vệ những giá trị mình trân trọng, người ta phải học cách thích nghi với cả những quy tắc ngầm tăm tối nhất.
*****
Buổi chiều tà, khi những tia nắng cuối cùng còn vương vấn trên những mái ngói rêu phong của Thành Thiên Phong, nhuộm vàng cả không gian, Lâm Dịch ngồi chờ trong một quán trà nhỏ, nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh. Quán trà này không quá nổi tiếng, nhưng lại có một không khí thanh bình, tách biệt khỏi sự ồn ào của phố thị. Kiến trúc của quán đơn giản nhưng tinh tế, với những bộ bàn ghế gỗ lim được đánh bóng cẩn thận, những bức tranh thủy mặc treo trên tường và hương trà thanh khiết thoang thoảng trong không khí.
Lâm Dịch chọn một bàn gần cửa sổ, nơi anh có thể quan sát dòng người qua lại mà không bị chú ý. Anh khẽ nhấp một ngụm trà Thiết Quan Âm, vị chát nhẹ và hương thơm tinh tế lan tỏa trong khoang miệng. Sự chờ đợi luôn là một thử thách đối với sự kiên nhẫn, nhưng Lâm Dịch đã học được cách biến nó thành cơ hội để suy nghĩ, để sắp xếp lại những mảnh ghép trong đầu.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn những chiếc lá phong đang dần chuyển màu đỏ úa, báo hiệu mùa thu đang đến. Trong tâm trí anh, những hình ảnh về Hắc Sa Bang, về Bàng Lão Gia, và về những người dân vô tội đang bị uy hiếp cứ luân phiên hiện ra. Anh biết, việc tiếp cận Liễu Thanh Y là một bước đi đầy rủi ro. Giang hồ và thương trường vốn ít giao thoa. Một kiếm khách kiêu ngạo, hành hiệp trượng nghĩa như nàng liệu có chấp nhận ngồi xuống nói chuyện với một thương nhân gầy gò như anh? Đặc biệt là khi anh không có bất kỳ thiên phú tu luyện nào, không có một danh phận giang hồ nào đáng kể.
Tuy nhiên, Lâm Dịch tin vào khả năng thuyết phục của mình. Anh tin vào tri thức, vào logic, và vào khả năng nhìn nhận vấn đề một cách toàn diện. Anh sẽ không nói về lợi nhuận cá nhân, mà sẽ nói về trật tự, về công lý, về sự bình yên chung của Thành Thiên Phong. Đó là những điều mà một người hành hiệp trượng nghĩa như Liễu Thanh Y sẽ quan tâm. Anh phải cho nàng thấy rằng đây không chỉ là cuộc chiến của riêng Thiên Phong Thương Hội, mà là cuộc chiến của tất cả những ai trân trọng sự yên bình và luật lệ.
Bỗng nhiên, một bóng người thanh thoát xuất hiện ở cửa quán trà. Dáng người cao ráo, mảnh mai, với bộ trang phục màu xanh lam nhạt, không quá nổi bật nhưng lại toát lên một vẻ phong thái riêng. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa cùng màu, lộ ra khuôn mặt thanh tú nhưng ánh mắt lại vô cùng sắc bén và cương nghị. Đó chính là Liễu Thanh Y. Nàng vừa bước vào, ánh mắt đã quét một vòng khắp quán trà, dừng lại ở bàn của Lâm Dịch. Một tia tò mò thoáng qua trong đáy mắt nàng khi nhìn thấy một thanh niên có vẻ ngoài thư sinh, không hề giống với bất kỳ thương nhân giang hồ nào mà nàng từng gặp.
Trần Nhị Cẩu, đã chờ sẵn ở cửa, nhanh chóng bước đến bên Liễu Thanh Y, cúi người cung kính. “Liễu cô nương, mời cô theo tiểu nhân. Lâm chưởng quỹ đã chờ cô từ lâu.”
Liễu Thanh Y khẽ gật đầu, theo Trần Nhị Cẩu tiến về phía bàn của Lâm Dịch. Mỗi bước đi của nàng đều nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, không một chút do dự. Lâm Dịch đứng dậy, khẽ chắp tay chào.
“Đây là Liễu cô nương mà đại ca muốn gặp,” Trần Nhị Cẩu giới thiệu, rồi lui xuống một bước, đứng cạnh Lâm Dịch.
Liễu Thanh Y nhìn Lâm Dịch, ánh mắt sắc bén như kiếm quang. “Lâm chưởng quỹ?” Nàng nghiêng đầu, có vẻ ngạc nhiên. “Nghe đồn Lâm chưởng quỹ là một nhân vật có tài năng, nhưng không ngờ lại trẻ tuổi đến vậy. Mạo muội hỏi, Lâm chưởng quỹ có chuyện gì muốn thỉnh giáo ta?”
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, vẻ mặt điềm tĩnh. “Liễu cô nương, mạo muội mời cô đến đây, là vì có chuyện quan trọng muốn thỉnh giáo, và cũng là để tìm kiếm một sự hợp tác cần thiết.” Anh đưa tay mời nàng ngồi xuống. “Mời Liễu cô nương an tọa.”
Liễu Thanh Y không khách sáo, nàng khẽ vung tà áo, ngồi xuống ghế đối diện Lâm Dịch. Nàng không vội nhấp trà, mà đặt chén trà xuống, hai tay đặt trên bàn, ánh mắt vẫn không rời khỏi Lâm Dịch. Nàng muốn dò xét người thanh niên này.
“Hợp tác?” Nàng lặp lại, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự cảnh giác. “Nghe nói Lâm chưởng quỹ có việc cần tìm ta. Giang hồ và thương trường vốn ít giao thoa, không biết có chuyện gì nghiêm trọng đến mức này mà Lâm chưởng quỹ lại phải mạo hiểm tìm đến một kẻ giang hồ như ta?”
Trong đầu Liễu Thanh Y, nàng đã mường tượng ra một người đàn ông trung niên, bụng phệ, hoặc một lão già xảo quyệt. Nhưng trước mặt nàng lại là một thanh niên gầy gò, có vẻ ngoài thư sinh, đôi mắt sâu thẳm nhưng lại chứa đựng một sự từng trải khó tả. Nàng đã nghe nhiều về Thiên Phong Thương Hội và những bước đi thần tốc của nó, đặc biệt là chiếc bánh bổ dưỡng đã cứu đói bao người. Tuy nhiên, nàng vẫn giữ một khoảng cách nhất định với thương nhân, vì nàng biết họ thường bị cuốn vào vòng xoáy của lợi ích.
Lâm Dịch hiểu sự nghi ngờ của nàng. Anh cũng biết rằng một người như Liễu Thanh Y sẽ không dễ dàng bị lung lay bởi lời nói suông. Anh cần phải thuyết phục nàng bằng sự thật và bằng một cái nhìn xa hơn về tình hình.
“Liễu cô nương nói đúng, giang hồ và thương trường vốn ít giao thoa,” Lâm Dịch điềm đạm nói. “Nhưng đôi khi, những dòng chảy tưởng chừng như riêng biệt ấy lại có thể gặp nhau, đặc biệt là khi có một thế lực đang cố tình phá vỡ mọi quy tắc, gây ra bất ổn cho cả hai.” Anh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Liễu Thanh Y. “Ta tin rằng, Liễu cô nương, với danh tiếng và sự chính trực của mình, sẽ không thờ ơ trước những biến động đang xảy ra tại Thành Thiên Phong.”
Nàng vẫn im lặng, chờ đợi. Ánh mắt nàng vẫn sắc bén, nhưng đã có một chút suy tư. Lâm Dịch biết, đây là thời điểm để anh đưa ra luận điểm của mình. Anh không vội vàng, mà từ tốn, cẩn trọng trong từng lời nói, như thể đang đặt từng quân cờ trên một bàn cờ vô hình. Anh cần phải tạo dựng một cầu nối, một sự đồng cảm, trước khi đi sâu vào vấn đề.
*****
Hoàng hôn dần buông xuống, những tia nắng cuối cùng đã nhường chỗ cho bóng đêm huyền ảo. Chợ Linh Dược, vốn tấp nập và ồn ào suốt cả ngày, giờ đây đã bắt đầu vãn khách. Những người bán hàng nhanh chóng thu dọn gian hàng của mình, tiếng gọi mời đã thưa thớt dần, chỉ còn lại những âm thanh xa xăm và tiếng gió nhẹ thoảng qua. Không khí mang theo mùi thảo dược nồng nàn, hòa lẫn với hương thơm của các loại gia vị lạ, tạo nên một cảm giác vừa quen thuộc vừa bí ẩn.
Sau cuộc gặp ban đầu tại quán trà, Liễu Thanh Y đã đề nghị một địa điểm khác để nói chuyện kỹ hơn, một nơi kín đáo và ít người qua lại hơn. Lâm Dịch không hề ngạc nhiên. Anh hiểu rằng, những chuyện liên quan đến giang hồ và bang phái, không thể tùy tiện nói ở nơi công cộng. Họ đã cùng nhau di chuyển đến một góc khuất trong Chợ Linh Dược, nơi có một cây cổ thụ lớn tỏa bóng mát, che khuất khỏi ánh mắt tò mò của những người còn lại.
Gió nhẹ thổi qua, làm lay động những tán lá, tạo nên âm thanh xào xạc. Liễu Thanh Y đứng tựa vào thân cây, ánh mắt nàng vẫn dán chặt vào Lâm Dịch, như thể đang cố gắng đọc được từng suy nghĩ trong tâm trí anh. Nàng đã lắng nghe Lâm Dịch một cách nghiêm túc tại quán trà, nhưng sự thận trọng của nàng vẫn chưa hề giảm bớt.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái se lạnh của buổi tối đang đến. Anh biết, đây là cơ hội duy nhất để thuyết phục Liễu Thanh Y. Anh không vòng vo, mà đi thẳng vào vấn đề, trình bày cặn kẽ về các vụ quấy nhiễu của Hắc Sa Bang.
“Liễu cô nương, hẳn cô cũng đã nghe nói về sự ngang ngược của Hắc Sa Bang trong Thành Thiên Phong gần đây,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói trầm ổn, từng lời như khắc sâu vào không khí. “Ban đầu, ta nghĩ đây chỉ là một cuộc cạnh tranh thương trường bình thường, nhưng giờ thì không phải vậy nữa. Hắc Sa Bang không chỉ nhắm vào Thiên Phong Thương Hội của ta, mà còn đang phá vỡ quy tắc ngầm, gây rối trật tự chung của Thành Thiên Phong.”
Anh kể lại chi tiết những vụ việc, từ việc Mã Đại Ca bị chặn đường cướp phá, đến việc các đối tác khác bị quấy nhiễu, phá hoại việc vận chuyển và cung ứng nguyên liệu. Anh không quên nhấn mạnh đến hành động trắng trợn của A Cường và đám tay sai, đập phá gánh hàng của bà lão bán bánh bao ngay giữa chợ.
“Chúng không chỉ cướp của, mà còn cướp đi sự bình yên, cướp đi niềm tin của người dân vào một trật tự mong manh,” Lâm Dịch nói, ánh mắt anh đầy vẻ nghiêm nghị. “Hành động của chúng đã gây ra một làn sóng sợ hãi bao trùm toàn thành phố. Dân chúng không dám buôn bán, không dám hợp tác với bất kỳ ai mà chúng cho là kẻ thù. Nếu cứ để chúng lớn mạnh, Thành Thiên Phong sẽ không còn yên bình, và sự hỗn loạn sẽ lan rộng.”
Liễu Thanh Y khẽ nhíu mày. Nàng đã nghe những tin đồn về Hắc Sa Bang, nhưng những chi tiết mà Lâm Dịch kể lại lại khiến nàng không khỏi giật mình. Hành động của chúng đã vượt quá giới hạn của một bang phái giang hồ bình thường. Chúng không chỉ tìm kiếm lợi ích, mà còn phô trương vũ lực, gieo rắc nỗi sợ hãi, phá vỡ sự cân bằng mà ngay cả giang hồ cũng cần để tồn tại.
“Ta cũng nghe nói về sự ngang ngược của Hắc Sa Bang gần đây, nhưng chưa rõ chi tiết đến vậy,” Liễu Thanh Y nói, giọng nàng có chút trầm hơn. “Ngươi nói chúng phá vỡ quy tắc ngầm… ngươi có thể giải thích rõ hơn không?”
Lâm Dịch gật đầu. “Quy tắc ngầm của giang hồ, ít nhất là theo ta hiểu, là không được gây rối loạn trật tự công cộng quá mức, không được làm hại người vô tội một cách trắng trợn, và phải có một giới hạn nhất định trong các cuộc tranh chấp. Nhưng Hắc Sa Bang đã vượt qua tất cả những giới hạn đó. Chúng đang dùng bạo lực để bóp nghẹt kinh tế, để khống chế toàn bộ Thành Thiên Phong. Hơn nữa, ta có lý do để tin rằng Bàng Lão Gia, một thương nhân giàu có và có thế lực, đang đứng sau giật dây Hắc Sa Bang, cung cấp tiền bạc và thông tin để chúng lộng hành.”
Anh ngừng lại, để những lời của mình thấm vào Liễu Thanh Y. Anh biết, việc liên kết Hắc Sa Bang với một thế lực thương trường như Bàng Lão Gia sẽ khiến nàng phải suy nghĩ. Điều này không chỉ là một cuộc chiến giang hồ đơn thuần, mà là sự liên kết giữa quyền lực kinh tế và bạo lực, một công thức nguy hiểm có thể hủy hoại toàn bộ Thành Thiên Phong.
“Bàng Lão Gia?” Liễu Thanh Y lặp lại, ánh mắt nàng lóe lên một tia sáng khác. “Hắn là một lão già xảo quyệt, ta cũng đã nghe danh. Nhưng để hắn có thể điều khiển Hắc Sa Bang đến mức này… Vậy ngươi muốn ta làm gì?”
Đây là câu hỏi cốt lõi. Lâm Dịch biết, đã đến lúc anh phải đưa ra đề xuất của mình. “Ta muốn cùng cô hợp tác, Liễu cô nương,” anh nói, giọng nói đầy sự chân thành và kiên quyết. “Cô có thông tin và hiểu biết về thế giới giang hồ, ta có kế sách và khả năng phân tích tình hình. Chúng ta cùng nhau kiềm chế Hắc Sa Bang, không phải chỉ vì lợi ích riêng của Thiên Phong Thương Hội, mà vì sự bình yên của Thành Thiên Phong, vì để những người dân vô tội không còn phải sống trong sợ hãi.”
Lâm Dịch bước đến gần hơn, nhưng vẫn giữ một khoảng cách tôn trọng. “Ta biết, Liễu cô nương là một người hành hiệp trượng nghĩa. Ta cũng không muốn lợi dụng điều đó. Nhưng suy cho cùng, nếu Thành Thiên Phong chìm vào hỗn loạn, những kẻ như Hắc Sa Bang sẽ càng có cơ hội lộng hành, phá vỡ mọi quy tắc. Điều đó liệu có phải là điều mà một kiếm khách chính nghĩa mong muốn?”
Anh còn nói thêm, một cách khéo léo, về những tác động xa hơn. “Tình hình biên giới đang ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh đang hoành hành ở các vùng lân cận. Thành Thiên Phong là một trung tâm quan trọng. Nếu nó bất ổn, mọi thứ sẽ sụp đổ dây chuyền. Điều này sẽ chỉ tạo điều kiện cho các thế lực lớn hơn can thiệp, biến Thành Thiên Phong thành một quân cờ trong ván cờ chính trị. Cô có muốn thấy điều đó xảy ra không, Liễu cô nương?”
Liễu Thanh Y lắng nghe một cách nghiêm túc, ánh mắt nàng dần dần từ sự cảnh giác chuyển sang suy tư sâu sắc. Nàng vốn là một người cô độc, không muốn dính líu quá sâu vào những tranh chấp thế tục. Nhưng những lời của Lâm Dịch đã chạm đến lương tri của nàng, đến cái "chính nghĩa" mà nàng vẫn luôn theo đuổi. Hắc Sa Bang đã quá giới hạn, và việc Bàng Lão Gia đứng sau giật dây lại càng khiến nàng cảm thấy bất an. Đây không còn là chuyện riêng của một thương hội, mà là chuyện chung của Thành Thiên Phong, chuyện của đạo lý giang hồ.
Trong thâm tâm, Liễu Thanh Y cảm thấy một sự giằng xé. Một mặt, nàng không tin tưởng vào thương nhân, sợ bị lợi dụng. Mặt khác, nàng không thể làm ngơ trước sự bất công và bạo ngược mà Lâm Dịch đã miêu tả. Người thanh niên này không hề mang dáng vẻ của một kẻ xảo quyệt, mà lại có một sự chân thành và một cái nhìn rất rõ ràng về tình hình. Anh không cố gắng lôi kéo nàng bằng tiền bạc hay quyền lực, mà bằng lý lẽ và sự thật.
“Ngươi muốn ta làm gì cụ thể?” Liễu Thanh Y cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói của nàng đã dịu đi một chút, không còn sự căng thẳng như trước. “Ta không phải là một người giỏi mưu kế, cũng không có thế lực gì trong triều đình.”
Lâm Dịch hiểu rằng đây là một bước tiến quan trọng. “Ta không cần cô tham gia vào những chuyện mưu kế hay chính sự. Ta cần cô, với sự hiểu biết về giang hồ và khả năng võ công của mình, giúp ta thu thập thông tin về Hắc Sa Bang, về cách thức hoạt động của chúng, về những kẻ đứng sau chúng. Và quan trọng hơn, ta cần cô giúp ta giữ vững trật tự, ngăn chặn chúng tiếp tục gây rối trắng trợn, đặc biệt là bảo vệ những người dân vô tội và các đối tác của ta.”
Anh lại nhìn vào mắt nàng. “Ta tin rằng, nếu chúng ta có thể phối hợp, chúng ta không cần phải đối đầu trực diện bằng vũ lực. Chúng ta có thể dùng trí tuệ, dùng sự hiểu biết để làm suy yếu chúng, để cô lập chúng, và cuối cùng là đẩy lùi chúng.”
Liễu Thanh Y im lặng một lúc lâu, ánh mắt nàng lướt qua những gian hàng đã đóng cửa, những bóng người lướt vội trong đêm. Nàng cân nhắc từng lời Lâm Dịch nói. Một người thương nhân lại có thể nói ra những lời lẽ như vậy, không chỉ vì lợi ích cá nhân, mà còn vì sự bình yên chung. Điều này khiến nàng phải suy nghĩ lại về định kiến của mình.
Cuối cùng, nàng thở dài một tiếng khẽ, một làn gió mát lạnh thổi qua, làm mái tóc nàng bay nhẹ. “Ngươi… ngươi nói có lý.” Nàng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đã bớt đi sự sắc lạnh, thay vào đó là một vẻ suy tư sâu sắc. “Ta sẽ xem xét. Cho ta thời gian. Nhưng ta cảnh cáo ngươi, Lâm chưởng quỹ. Ta là người của giang hồ, ta không thích những lời nói dối hay những mưu đồ thâm hiểm. Nếu ngươi có ý đồ gì khác, ta sẽ không ngần ngại quay lưng lại với ngươi, thậm chí là đối đầu.”
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt chân thành. “Ta hiểu. Ta cũng không thích những mưu đồ thâm hiểm. Nhưng trong thế giới này, đôi khi, để bảo vệ những giá trị mình trân trọng, người ta phải học cách thích nghi với cả những quy tắc ngầm tăm tối nhất. Ta tin rằng, cuối cùng, mục đích của chúng ta là giống nhau: giữ gìn sự bình yên, và mang lại một chút công bằng cho những người yếu thế.”
Liễu Thanh Y không nói gì thêm, nàng chỉ khẽ gật đầu. Nàng không đưa ra lời hứa hẹn, nhưng Lâm Dịch biết, nàng đã lắng nghe. Đây là một khởi đầu. Một mối quan hệ giữa một thương nhân và một kiếm khách, giữa tri thức và võ công, đang dần được hình thành. Cuộc đối đầu với Hắc Sa Bang sẽ leo thang, có thể buộc Lâm Dịch phải sử dụng những thủ đoạn ít 'sáng sủa' hơn. Nhưng anh tin rằng, với Liễu Thanh Y, mối quan hệ này sẽ không chỉ là một liên minh tạm thời mà còn là một đối tác tin cậy trong các vấn đề giang hồ phức tạp sắp tới. Sự bất ổn ở Thành Thiên Phong do Hắc Sa Bang gây ra chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của các thế lực lớn hơn, bao gồm cả Thẩm Đại Nhân. Và lúc đó, Lâm Dịch sẽ cần nhiều hơn một đồng minh.
Nàng khẽ xoay người, thanh kiếm bên hông khẽ chạm vào tà áo. “Vậy… ta sẽ chờ tin tức của ngươi, Lâm chưởng quỹ.” Nói rồi, nàng quay lưng bước đi, bóng dáng thanh thoát dần khuất vào màn đêm, bỏ lại Lâm Dịch một mình trong góc khuất của Chợ Linh Dược, với ánh đèn lồng le lói và mùi thảo dược còn vương vấn. Lâm Dịch biết, việc thâm nhập vào thế giới giang hồ sẽ mở ra nhiều cơ hội và thách thức mới, và đây chỉ là bước khởi đầu.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.