Lạc thế chi nhân - Chương 414: Bàn Tay Đen Đằng Sau: Hắc Sa Bang Ra Tay
Gió lạnh vẫn thổi, nhưng trong lòng những người dân nghèo, một ngọn lửa hy vọng đã được nhen nhóm. Họ không còn tuyệt vọng như trước, vì họ biết, có một người đang đứng ra bảo vệ họ, bằng tri thức và cả tấm lòng. Còn Bàng Lão Gia, hắn đang đứng trước một câu hỏi lớn: làm thế nào để đối phó với một đối thủ không theo bất kỳ quy tắc nào mà hắn biết? Cuộc chiến này, hắn biết, sẽ còn dài và khốc liệt hơn rất nhiều. Hắn sẽ không bỏ cuộc dễ dàng, nhưng hắn cũng không thể phủ nhận, Lâm Dịch đã tạo ra một đòn bất ngờ, một đòn chí mạng vào niềm tin của hắn về sự kiểm soát tuyệt đối của mình đối với Thành Thiên Phong.
Ván cờ lớn hơn, tàn khốc hơn, chỉ mới thực sự bắt đầu. Và Lâm Dịch, một lần nữa, đã chứng minh rằng tri thức là vũ khí mạnh nhất, và sinh tồn không chỉ là tồn tại, mà còn là cách vươn lên từ nghịch cảnh.
***
Buổi chiều tà, gió lớn táp bụi đất đỏ quạch vào mặt, mang theo mùi hôi hám đặc trưng của chuồng ngựa và mùi rơm rạ mục. Tại một Trạm Tiếp Tế heo hút nằm giữa vùng hoang dã cách Thành Thiên Phong không xa, đoàn xe hàng của Mã Đại Ca đang ngh��� chân. Tòa nhà chính được dựng bằng những khối đá thô ráp và gỗ mục, mái ngói đã bạc màu theo năm tháng, nhưng vẫn là điểm dừng chân quen thuộc cho những thương nhân qua lại. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ, làm cái bảng hiệu gỗ khắc chữ “Trạm Dừng Chân Yên Lạc” kêu kẽo kẹt như tiếng rên rỉ của một linh hồn mệt mỏi. Xa xa, tiếng kêu của vài loài chim hoang dã vọng lại, càng tô đậm thêm vẻ cô quạnh của nơi này.
Mã Đại Ca, với vóc dáng cường tráng, làn da ngăm đen rám nắng vì dãi dầu phong sương, đang ngồi bên đống lửa, vừa nhấm nháp chút cháo loãng vừa kể chuyện phiếm với vài phu khuân vác. Nụ cười sảng khoái thường trực trên gương mặt phong trần của hắn giờ đây pha lẫn chút mệt mỏi. Đoàn xe của hắn chở đầy ắp lương thực và một ít ‘Bánh Bổ Dưỡng’ từ Thành Thiên Phong, chuẩn bị vượt qua một chặng đường nữa để đến các làng xã lân cận. Hắn là một trong những đối tác lâu năm của Lâm Dịch, và việc vận chuyển ‘Bánh Bổ Dưỡng’ đã mang lại cho hắn một nguồn thu nhập ổn định trong thời buổi khó khăn này.
Đột nhiên, một đám bụi mù mịt từ phía xa cuộn lên, kèm theo tiếng vó ngựa dồn dập. Không khí yên bình lập tức bị phá vỡ. Mã Đại Ca ngẩng đầu, đôi mắt sắc bén nheo lại, linh tính mách bảo điều chẳng lành. Chưa kịp phản ứng, một toán người ăn mặc đen sì, mặt mũi dữ tợn, đã xông thẳng vào Trạm Tiếp Tế. Chúng cưỡi những con ngựa cao lớn, dáng vẻ hung hãn, tay lăm lăm đao kiếm. Dẫn đầu là một tên thanh niên vạm vỡ, vẻ mặt hung tợn, đôi mắt ti hí ẩn chứa sự tàn bạo, chính là A Cường, một tay sai đắc lực của Hắc Sa Bang. Hắn mặc một chiếc áo da dày cộp, lưng đeo một thanh đao lớn, trông không khác gì một tên cướp đường khét tiếng.
“Dừng lại hết cho tao!” A Cường gằn giọng, tiếng nói vang dội át cả tiếng gió, khiến những phu khuân vác đang ngồi quanh đống lửa giật mình đánh rơi cả bát cháo. Hắn thô bạo thúc ngựa đến trước mặt Mã Đại Ca, ánh mắt lạnh lẽo quét qua từng gương mặt sợ hãi. “Mã Đại Ca, nghe danh ông cũng là kẻ có máu mặt, sao lại đi chung thuyền với thằng nhãi ranh Lâm Dịch đó?” Hắn nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất, vẻ khinh bỉ hiện rõ trên mặt. “Hàng hóa này coi như là phí bảo kê, còn muốn sống yên thì biết điều mà làm ăn riêng đi!”
Mã Đại Ca cứng người. Hắn biết Hắc Sa Bang là một bang phái khét tiếng ở Thành Thiên Phong, chuyên làm những việc ám muội, bẩn thỉu. Nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ chúng lại trắng trợn chặn đường cướp bóc như thế này. Lại còn nhắc đến Lâm Dịch. Rõ ràng đây không phải là một vụ cướp thông thường. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Các người… quá đáng!” Mã Đại Ca đáp lại, giọng nói dù run rẩy nhưng vẫn cố giữ vẻ kiên định. “Hàng hóa này là của Lâm lão bản, các người cướp ngang xương không sợ bị báo thù sao?” Hắn biết câu hỏi của mình là vô nghĩa, bởi với Hắc Sa Bang, báo thù chỉ là một trò đùa. Nhưng hắn không thể không nói.
A Cường phá lên cười lớn, một tràng cười đầy vẻ ngạo mạn và khinh thường. “Thù? Hắc Sa Bang chúng ta còn sợ thứ đó sao? Ở Thành Thiên Phong này, ai dám động vào Hắc Sa Bang chúng ta?” Hắn vung tay, ra hiệu cho đám tay sai. “Lục soát! Lấy những thứ đáng giá nhất!”
Đám tay sai lập tức xông vào các xe hàng. Chúng không hề khách khí, dùng đao bổ tung những kiện hàng lớn, vứt vung vãi những bao tải chứa lương thực thô ra đất, chỉ tập trung vào những thùng hàng nhỏ hơn, được bọc cẩn thận. Những thùng hàng đó chứa ‘Bánh Bổ Dưỡng’, loại bánh mà Lâm Dịch đã dày công nghiên cứu và sản xuất. Chúng vơ vét lấy những túi bánh, rồi ngang nhiên đập phá những thùng hàng trống rỗng còn lại, biến chúng thành đống đổ nát. Tiếng gỗ vỡ, tiếng la ó của phu khuân vác, tiếng cười gằn của đám côn đồ, tất cả hòa lẫn vào tiếng gió rít, tạo nên một khung cảnh hỗn loạn và thê lương.
Mã Đại Ca đứng nhìn, tay nắm chặt lại thành quyền, móng tay cắm sâu vào da thịt. Hắn muốn xông lên chống trả, nhưng hắn biết mình không thể. Đối mặt với một đám người hung hãn như vậy, hắn và những phu khuân vác không có chút cơ hội nào. Nội tâm hắn dậy sóng, một cảm giác bất lực và phẫn uất dâng trào. *Bàng Lão Gia… quả nhiên đã ra tay!* Hắn biết rõ, loại hành động này không phải là phong cách của Hắc Sa Bang. Chúng thường làm việc kín đáo hơn, hoặc nhắm vào những mục tiêu có giá trị lớn hơn. Việc chúng công khai chặn đường, cướp đoạt những thứ không quá đắt đỏ, và đặc biệt là dằn mặt về Lâm Dịch, chỉ có thể là do kẻ khác đứng sau giật dây. Và kẻ đó, không ai khác, chính là Bàng Lão Gia, người đã bị Lâm Dịch làm cho mất mặt bằng chiêu ‘Bánh Bổ Dưỡng’.
Sau khi vơ vét được kha khá, A Cường quay lại, nhe hàm răng vàng ố ra cười khẩy. “Cứ về nói với Lâm lão bản của ngươi, muốn yên ổn ở Thành Thiên Phong này thì phải biết cúi đầu!” Hắn nói xong, không thèm để ý đến tình cảnh thê thảm của đoàn xe, liền thúc ngựa, cùng đám tay sai phóng đi, để lại phía sau một đám bụi mù mịt và sự hoang mang, sợ hãi tột độ của Mã Đại Ca cùng các phu khuân vác. Tiếng vó ngựa dần xa, rồi tắt hẳn trong tiếng gió rít. Trạm Tiếp Tế lại chìm vào sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn lại những tiếng thở dốc, tiếng than vãn khe khẽ và đống đổ nát ngổn ngang. Bụi bay mù mịt, phủ lên cả những gương mặt tái mét, ánh lên vẻ tuyệt vọng.
Mã Đại Ca quỳ sụp xuống bên một thùng hàng bị đập nát, nhìn những chiếc bánh bổ dưỡng lăn lóc trên nền đất bẩn thỉu. Hắn không sợ cái chết, nhưng hắn sợ sự bất lực. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến mới, tàn khốc hơn rất nhiều so với cuộc chiến thương trường. Lâm Dịch đã quá nổi bật, và điều đó đã thu hút sự chú ý của những kẻ muốn dìm anh xuống bùn lầy. Hắn khẽ thở dài, trong lòng dấy lên một nỗi lo lắng khôn nguôi cho Lâm Dịch và tương lai của Thiên Phong Thương Hội.
***
Cùng lúc đó, tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi vẫn còn vang vọng tiếng trò chuyện và tiếng bát đĩa va chạm từ những gian phòng chung, Lâm Dịch đang ngồi trầm tư trong một căn phòng riêng biệt. Ánh đèn lồng treo trên tường tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, ấm áp nhưng không đủ xua đi vẻ âm u của buổi chiều tối đang dần buông xuống. Tiếng cười nói ồn ào từ bên ngoài vọng vào, nhưng không gian quanh Lâm Dịch lại tĩnh lặng đến lạ thường. Hương thơm của thức ăn, rượu nồng và khói gỗ thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí có phần náo nhiệt giả tạo, đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng trong căn phòng này.
Trên bàn gỗ chắc chắn, trải một tấm bản đồ Thành Thiên Phong cùng các tuyến đường vận chuyển, đánh dấu chi chít những chấm đỏ và mũi tên. Lâm Dịch, với vóc dáng gầy gò nhưng ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự sắc bén và từng trải, đang cầm chén trà, nhấp từng ngụm nhỏ. Dù bên ngoài cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong thâm tâm hắn, một làn sóng lo lắng đang âm ỉ. Hắn biết, sau đòn phản công bằng ‘Bánh Bổ Dưỡng’, Bàng Lão Gia sẽ không dễ dàng bỏ qua. Và những gì đang diễn ra chỉ là sự xác nhận cho dự đoán của hắn.
Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác giờ đây đầy vẻ tức giận và lo lắng, đang đứng đối diện Lâm Dịch, nắm chặt tay thành quyền. Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, cũng đứng cạnh, vẻ mặt bối rối, cố gắng trấn tĩnh bản thân.
“Lão bản, bọn Hắc Sa Bang quá lộng hành!” Vương Đại Trụ không kìm được sự bức xúc, gằn giọng. “Chúng chặn đường Mã Đại Ca, cướp hàng, còn dám dằn mặt công khai. Các đối tác khác cũng bị uy hiếp, không ai dám nhận hàng của chúng ta nữa!” Hắn đấm mạnh xuống bàn, tiếng động khô khốc vang lên. “Mã Đại Ca báo về, bọn chúng đập phá gần hết số Bánh Bổ Dưỡng của chuyến đó, còn ngang nhiên tuyên bố ai làm ăn với chúng ta sẽ phải trả giá!”
Trần Nhị Cẩu tiếp lời, giọng nói cũng mang vẻ lo lắng tột độ. “Đúng vậy, lão bản. Mấy ngày nay, việc buôn bán đình trệ nghiêm trọng. Các tiểu thương trung gian bị đe dọa không dám nhận hàng, nguồn cung cấp dược liệu cũng bị chặn. Bọn chúng còn phái người đến các chợ, nói bóng nói gió về việc ‘Hắc Sa Bang sẽ không cho phép ai làm ăn yên ổn với Lâm Dịch’. Rõ ràng là muốn bóp chết chúng ta!” Hắn thở hổn hển, miêu tả lại tình hình hỗn loạn mà hắn vừa đi thị sát. “Hơn nữa, còn có tin đồn… bọn chúng đang ráo riết chuẩn bị cho một đợt càn quét lớn hơn, nhắm vào toàn bộ hệ thống phân phối của chúng ta.”
Lâm Dịch lắng nghe từng lời, ánh mắt không rời khỏi bản đồ. Hắn cầm chén trà, nhấp một ngụm, cảm nhận vị chát của trà lan tỏa trong khoang miệng. Sự lạnh lẽo từ thành chén sứ truyền vào lòng bàn tay, nhắc nhở hắn về sự khắc nghiệt của tình thế hiện tại. Hắn không biểu lộ cảm xúc ra bên ngoài, nhưng trong đầu, hàng trăm suy nghĩ đang chạy đua. *Bàng Lão Gia quả nhiên không từ thủ đoạn. Hắn không chỉ muốn cạnh tranh, mà muốn hủy diệt.* Lâm Dịch thầm nghĩ, giọng nói của hắn trầm tĩnh đến lạ thường, khiến Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu phải ngạc nhiên. “Hắc Sa Bang… là đòn hiểm của hắn.”
“Lão bản, chúng ta không thể cứ ngồi yên chờ chết được!” Vương Đại Trụ nóng nảy nói, vẻ mặt tràn đầy phẫn nộ. “Hay là… để ta dẫn người đi, cho bọn chúng biết tay! Hắc Sa Bang thì là cái gì chứ?!” Hắn đã quá quen với việc dùng nắm đấm để giải quyết vấn đề, và đối với hắn, đây là cách nhanh nhất để đáp trả sự sỉ nhục.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu. “Đại Trụ, ta hiểu sự bức xúc của huynh. Nhưng chúng ta không thể dùng bạo lực để đối phó với bạo lực một cách mù quáng. Hắc Sa Bang không phải là một lũ cướp đường thông thường. Chúng là một thế lực có tổ chức, có mạng lưới, và quan trọng hơn, chúng đang được Bàng Lão Gia chống lưng. Việc huynh dẫn người đi đánh nhau với chúng lúc này chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới, chỉ làm cho Bàng Lão Gia có cớ để thanh trừng chúng ta một cách hợp pháp.”
Hắn đặt chén trà xuống, ngón tay khẽ gõ nhịp lên mặt bàn, tạo ra những âm thanh đều đặn trong không gian tĩnh mịch. “Hơn nữa, các huynh đừng quên, đây là Thành Thiên Phong. Dù luật pháp có mục ruỗng đến đâu, cũng không phải là nơi chúng ta có thể tùy tiện dùng vũ lực mà không phải trả giá. Việc Hắc Sa Bang hành động trắng trợn như vậy, cũng cho thấy sự suy yếu của luật pháp và trật tự, báo hiệu tình hình xã hội sẽ ngày càng bất ổn. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta có thể làm ngơ.”
Trần Nhị Cẩu nghe vậy, vẻ mặt có phần dịu xuống, nhưng vẫn còn đầy lo lắng. “Vậy chúng ta phải làm gì đây, lão bản? Cứ để chúng muốn làm gì thì làm sao? Các đối tác của chúng ta đang rất hoang mang, nếu chúng ta không có động thái gì, họ sẽ hoàn toàn quay lưng lại với chúng ta mất.”
Lâm Dịch quay lại nhìn hai người đồng đội trung thành của mình, ánh mắt hắn hiện lên một tia quyết đoán. “Không. Chúng ta sẽ không để yên. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng không có nghĩa là chúng ta sẽ chịu đựng sự áp bức một cách vô điều kiện. Chúng ta sẽ bảo vệ những gì mình đã xây dựng, và những người đã tin tưởng chúng ta.” Hắn nhấc tay chỉ vào bản đồ, khoanh tròn những khu vực bị ảnh hưởng, những tuyến đường vận chuyển bị đe dọa. “Chúng ta cần phải có một kế hoạch. Một kế hoạch không chỉ để phản công, mà còn để chứng minh rằng, Lâm Dịch không phải là kẻ dễ bị bắt nạt. Và tri thức, trong hoàn cảnh này, sẽ là vũ khí mạnh nhất của chúng ta.”
Hắn nói, giọng nói tuy nhỏ nhưng ẩn chứa một sức mạnh kiên định. Lâm Dịch hiểu rõ, đây là một cuộc chiến không chỉ liên quan đến thương trường, mà còn là một cuộc chiến sinh tử với thế lực giang hồ và những kẻ đứng sau chúng. Sự lo lắng trong lòng hắn không phải là sợ hãi, mà là sự thận trọng, là sự cân nhắc kỹ lưỡng trước khi đưa ra một quyết định có thể ảnh hưởng đến vận mệnh của cả Thiên Phong Thương Hội. Hắn biết, để đối phó với một kẻ như Bàng Lão Gia, và một bang phái như Hắc Sa Bang, hắn không thể chỉ dùng những thủ đoạn kinh doanh thông thường. Đã đến lúc, hắn phải thích nghi với môi trường tàn khốc này, và có thể, phải sử dụng những thủ đoạn mà hắn chưa từng nghĩ tới.
***
Đêm khuya, Quán Trọ Lạc Nguyệt đã chìm vào sự yên tĩnh sau cơn gió. Hầu hết các phòng đều đã tắt đèn, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt từ vài chiếc đèn lồng còn treo lẻ loi ngoài hành lang. Trong căn phòng riêng của mình, Lâm Dịch vẫn ngồi bên bàn, bản đồ vẫn trải ra trước mặt, nhưng giờ đây đã được bổ sung thêm những ghi chú, những đường kẻ nối chằng chịt. Hương trà đã bay hết, chỉ còn lại mùi gỗ mục và hơi lạnh của đêm.
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu vẫn kiên nhẫn ngồi đối diện Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ mong chờ. Sự tức giận và bối rối ban đầu của họ đã được thay thế bằng một sự tập trung cao độ, bởi họ biết, lúc này Lâm Dịch chính là niềm hy vọng duy nhất của họ.
Lâm Dịch hít một hơi sâu, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt. “Hắc Sa Bang không phải là một thương hội, bọn chúng không quan tâm đến thị trường hay sản phẩm. Cái bọn chúng muốn là tiền, là quyền lực, và trên hết là sự sợ hãi. Bàng Lão Gia đã nắm được điểm này để lợi dụng chúng ta.” Hắn dừng lại một chút, như để cả hai người kịp suy ngẫm. “Mục tiêu của chúng ta không phải là đối đầu trực diện, mà là hóa giải áp lực, và sau đó là phản công.”
Vương Đại Trụ nghe vậy, gãi gãi đầu. “Vậy chúng ta phải làm gì, lão bản? Cứ để chúng muốn làm gì thì làm sao?” Dù đã hiểu lời Lâm Dịch, nhưng bản tính nóng nảy vẫn khiến hắn sốt ruột.
“Không. Chúng ta sẽ không để yên,” Lâm Dịch đáp, giọng nói kiên định, ánh mắt như xuyên thấu màn đêm. “Nhưng cũng không thể manh động. Giang hồ có luật của giang hồ, và chúng ta cần phải hiểu rõ luật chơi đó. Chúng ta sẽ không đánh thẳng vào bọn chúng, mà sẽ đánh vào ‘điểm yếu’ của chúng. Đ���ng thời, chúng ta cần tìm cách bảo vệ các đối tác, cho họ thấy rằng Lâm Dịch không phải là người dễ bị bắt nạt.”
Trần Nhị Cẩu liền hỏi, vẻ mặt đầy tò mò. “Điểm yếu của chúng là gì thưa lão bản?”
Lâm Dịch nhếch mép, một nụ cười khó đoán xuất hiện trên môi. “Lợi ích. Và danh tiếng. Chúng ta sẽ cho Hắc Sa Bang thấy, việc đối đầu với ta sẽ phải trả giá đắt hơn nhiều so với việc hợp tác với Bàng Lão Gia.” Hắn đưa tay chỉ vào bản đồ. “Thành Thiên Phong này, tuy lớn, nhưng cũng có những quy tắc ngầm. Hắc Sa Bang sống nhờ uy hiếp, nhưng uy hiếp cũng cần có giới hạn. Nếu chúng quá trắng trợn, quá lộng hành, chúng sẽ tự chuốc họa vào thân. Và chúng ta sẽ là người đẩy chúng vào con đường đó.”
“Nhưng… làm sao chúng ta có thể làm được điều đó, lão bản?” Vương Đại Trụ cau mày, vẫn còn nghi ngờ. “Bọn chúng toàn là đám côn đồ, đâu có nói chuyện lý lẽ được.”
“Đúng là không nói chuyện lý lẽ được,” Lâm Dịch thừa nhận. “Nhưng chúng ta có thể nói chuyện bằng lợi ích và bằng áp lực. Hãy suy nghĩ kỹ, Hắc Sa Bang tồn tại dựa vào cái gì? Tiền bảo kê từ các thương nhân, các hoạt động phi pháp, và sự sợ hãi của dân chúng. Nếu chúng ta làm suy yếu những nguồn này, hoặc làm cho việc gây rối chúng ta trở nên quá tốn kém, chúng sẽ tự động lùi bước.”
Hắn bắt đầu phác thảo sơ bộ một kế hoạch lên một mảnh giấy, bằng những nét vẽ và ký hiệu đơn giản mà chỉ hắn mới hiểu rõ. Trong đó, có những từ khóa như 'thông tin', 'liên minh', 'áp lực ngược', 'lợi ích'. “Đầu tiên, chúng ta cần thu thập thêm thông tin về Hắc Sa Bang. Mạng lưới của chúng, những hoạt động chính của chúng, những kẻ đứng đầu… càng chi tiết càng tốt. Ai là người có thể cung cấp thông tin cho chúng ta? Có những bang phái nào khác trong thành có mâu thuẫn với Hắc Sa Bang không? Giang hồ không phải là một khối thống nhất. Luôn có những mâu thuẫn, những đối thủ.”
“Thứ hai, chúng ta cần bảo vệ các đối tác của mình. Không phải bằng vũ lực, mà bằng cách cho họ thấy chúng ta có khả năng tự bảo vệ, và chúng ta sẽ không bỏ rơi họ. Chúng ta cần tìm cách củng cố lòng tin của họ. Điều này có thể bao gồm việc hỗ trợ họ bù đắp tổn thất, hoặc cung cấp các biện pháp bảo vệ khác.” Lâm Dịch nói, ánh mắt dừng lại ở biểu tượng của những tuyến đường vận chuyển. “Chúng ta có thể thay đổi tuyến đường, tăng cường canh phòng, hoặc thậm chí là tạo ra những ‘cạm bẫy’ nhỏ cho những kẻ muốn gây rối.”
“Thứ ba, chúng ta sẽ tạo ra áp lực ngược lên Hắc Sa Bang. Bằng cách nào? Bằng cách làm suy yếu nguồn thu nhập của chúng, hoặc làm cho hành động của chúng trở nên quá công khai, thu hút sự chú ý không mong muốn từ quan phủ – dù quan phủ có mục ruỗng đến đâu, cũng không thể hoàn toàn làm ngơ trước những hành động quá trắng trợn.” Lâm Dịch khẽ nhíu mày. “Hoặc, chúng ta có thể tìm cách chia rẽ nội bộ của chúng, gieo rắc sự nghi ngờ. Một bang phái lớn như Hắc Sa Bang, chắc chắn không phải là một khối sắt đá. Luôn có những kẻ bất mãn, những kẻ muốn trèo lên vị trí cao hơn.”
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu dù vẫn còn hoài nghi về khả năng thực hiện những điều này, nhưng nhìn thấy sự tự tin và vẻ sắc bén trong ánh mắt của Lâm Dịch, họ dần lấy lại tinh thần. Những ý tưởng của Lâm Dịch tuy táo bạo, nhưng lại có một logic không thể chối cãi.
“Lão bản, chúng ta sẽ làm theo lời ngài!” Trần Nhị Cẩu, với sự ngây ngô thường thấy, nhưng lần này lại đầy kiên quyết. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!”
Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ. “Phải! Chúng ta sẽ không để bọn chúng muốn làm gì thì làm!”
Lâm Dịch nhìn hai người, trong lòng khẽ thở phào. Hắn biết, con đường phía trước còn rất nhiều chông gai, và những quyết định hắn sắp đưa ra có thể sẽ vượt qua giới hạn đạo đức mà hắn từng tự đặt ra cho bản thân. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* hắn thầm nhủ. *Để sinh tồn, đôi khi ta phải dẫm lên những vạch ranh giới, và thậm chí, phải dùng độc trị độc.* Cuộc chiến này không chỉ là thử thách cho trí tuệ của hắn, mà còn là thử thách cho cả bản lĩnh và lương tâm của một người hiện đại lạc vào thế giới cổ đại đầy tàn khốc. Hắn biết, các hành động của Hắc Sa Bang và sự liên kết với Bàng Lão Gia sẽ buộc hắn phải tìm hiểu sâu hơn về thế giới giang hồ, và có thể, phải liên minh với các thế lực khác để đối phó. Một ván cờ lớn hơn, tàn khốc hơn đang chờ đợi hắn ở phía trước.
***
Sáng hôm sau, khi ánh nắng vàng dịu bắt đầu lan tỏa khắp Thành Thiên Phong, mang theo hơi ấm xua đi cái lạnh của đêm khuya, khu chợ đã trở nên nhộn nhịp. Tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng cười nói của người mua kẻ bán, tiếng lạch cạch của xe thồ, tất cả tạo nên một bức tranh sống động của cuộc sống thường nhật. Mùi hương của các loại gia vị, rau quả tươi, và đôi khi là mùi khói bếp từ những hàng quán ăn vặt, hòa quyện vào không khí, tạo nên sự hấp dẫn đặc trưng của một khu chợ đông đúc.
Tuy nhiên, bầu không khí nhộn nhịp ấy nhanh chóng bị phá vỡ. Một nhóm người mặc đồ đen, vẻ mặt hung tợn, ngang nhiên xông vào giữa chợ, khiến mọi tiếng ồn ào lập tức lắng xuống. Dẫn đầu vẫn là A Cường, kẻ đã cướp đoàn xe của Mã Đại Ca đêm qua. Hắn và đám tay sai không hề che giấu ý đồ của mình. Chúng không đi lại mua bán, mà đi tuần tra, với ánh mắt dò xét và những lời lẽ hăm dọa.
A Cường, với giọng nói to và gằn, như một tên côn đồ chính hiệu, bước đến giữa khu chợ, đứng chắn trước một gánh hàng rong nhỏ đang bán những chiếc bánh bao nóng hổi, gần một cửa hàng tạp hóa có liên quan đến Thiên Phong Thương Hội của Lâm Dịch. Hắn giương mắt nhìn khắp lượt, rồi lớn tiếng nói, như muốn tất cả mọi người trong chợ đều phải nghe thấy: “Ai muốn làm ăn yên ổn ở Thành Thiên Phong này thì nhớ kỹ, Hắc Sa Bang chúng ta mới là người quyết định ai được phép buôn bán, ai không! Đừng có thấy lợi nhỏ mà rước họa vào thân!”
Lời nói của A Cường như một gáo nước lạnh dội vào bầu không khí đang ấm áp của khu chợ. Dân chúng lập tức thu mình lại, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. Họ biết, lời cảnh cáo này là nhắm đến Thiên Phong Thương Hội của Lâm Dịch, và những người dám hợp tác với anh. Sự trắng trợn và ngang ngược của Hắc Sa Bang khiến mọi người đều cảm thấy bất an. Việc Hắc Sa Bang hành động công khai như vậy cho thấy sự suy yếu của luật pháp và trật tự ở Thành Thiên Phong, báo hiệu tình hình xã hội sẽ ngày càng bất ổn.
Một tên tay sai của A Cường, theo lệnh của hắn, ngang nhiên dùng gậy đập đổ gánh hàng rong của một bà lão đang run rẩy đứng nhìn. Những chiếc bánh bao nóng hổi lăn lóc trên nền đất bẩn, bốc khói nghi ngút. Bà lão sợ hãi lùi lại, đôi mắt ngấn lệ nhìn tài sản ít ỏi của mình bị hủy hoại. Hành động tàn bạo đó như một lời cảnh cáo không thể rõ ràng hơn.
“Rõ chưa?!” A Cường gằn giọng hỏi, ánh mắt quét qua những gương mặt tái mét. “Còn ai muốn làm giàu nhanh chóng bằng cách đi theo cái thằng Lâm Dịch kia không? Hắc Sa Bang chúng ta không ngại dạy cho các ngươi một bài học đâu!”
Dân chúng sợ hãi tản ra, không khí căng thẳng bao trùm khu chợ. Những người bán hàng nhanh chóng thu dọn đồ đạc, sợ rằng mình sẽ là mục tiêu tiếp theo. Cả khu chợ đang ồn ào bỗng chốc trở nên im lặng đến đáng sợ, chỉ còn lại tiếng bước chân của đám tay sai Hắc Sa Bang và tiếng khóc thút thít của bà lão bán bánh bao. Mùi mồ hôi và sợ hãi bao trùm lấy không gian.
Từ trên lầu hai của một quán trà gần đó, một bóng người mặc đồ xám đen, với vẻ mặt lạnh lùng và đôi mắt sắc bén, đang lặng lẽ quan sát mọi diễn biến. Đó là một trong những “tai mắt” của Thẩm Đại Nhân. Hắn không bỏ sót một chi tiết nào: từ sự hung hăng của A Cường, sự sợ hãi của dân chúng, cho đến sự phá hoại trắng trợn của Hắc Sa Bang. Hắn lấy ra một cuốn sổ nhỏ và cây bút lông, cẩn thận ghi chép lại. Những biến động này, dưới góc nhìn của Thẩm Đại Nhân, không chỉ là một cuộc chiến giang hồ thông thường, mà là những dấu hiệu cho một ván cờ chính trị lớn hơn đang được triển khai. Sự theo dõi liên tục này cho thấy hắn đang chờ đợi thời cơ để can thiệp hoặc lợi dụng tình hình, đẩy Thành Thiên Phong vào một tình thế phức tạp hơn.
Ở một nơi khác trong Thành Thiên Phong, trong căn cứ của Hắc Sa Bang, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với thân hình to lớn, vạm vỡ, khuôn mặt dữ tợn và râu quai nón rậm rạp, đang ngồi trên ghế bành, nhâm nhi chén rượu. Hắn nghe báo cáo về những hành động của A Cường và mỉm cười đắc ý. *Bàng Lão Gia chi tiền không tiếc, nhưng ta cũng phải cho hắn thấy giá trị của ta. Lâm Dịch kia, xem ngươi chịu đựng được bao lâu!* Hắn nghĩ, ánh mắt lóe lên vẻ tàn độc. Hắn biết rõ, đây chỉ là khởi đầu. Bàng Lão Gia muốn Lâm Dịch phải quỳ gối, và Hắc Sa Bang sẽ là công cụ để đạt được điều đó.
Trong khi Lâm Dịch và đồng đội đang âm thầm lên kế hoạch, Hắc Sa Bang đã bắt đầu gia tăng áp lực, phô trương vũ lực một cách công khai. Cuộc chiến này, đã vượt xa khỏi phạm vi một cuộc cạnh tranh thương nghiệp thông thường, trở thành một cuộc đối đầu sinh tử mà Lâm Dịch buộc phải đối mặt. Lâm Dịch sẽ phải đưa ra những quyết định khó khăn, có thể 'dùng độc trị độc', làm mờ ranh giới giữa chính nghĩa và thủ đoạn để đạt được mục tiêu. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và trong thế giới tàn khốc này, đôi khi, để bảo vệ những giá trị mình trân trọng, người ta phải học cách thích nghi với cả những quy tắc ngầm tăm tối nhất.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.