Lạc thế chi nhân - Chương 413: Kế Sách Lật Ngược: Bánh Bổ Dưỡng Và Chiến Lược Mới
Ánh trăng non treo mình lơ lửng trên nền trời đêm u tối, yếu ớt soi rọi những con hẻm nhỏ trong Thành Thiên Phong. Gió heo may từ phương Bắc thổi về, mang theo hơi lạnh buốt của tiết cuối thu, len lỏi qua từng mái nhà, từng ô cửa sổ, như một lời nhắc nhở về mùa đông đói kém sắp sửa ghé thăm. Trong Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi ánh đèn lồng còn le lói, không khí lại đặc quánh sự căng thẳng và trầm tư.
Lâm Dịch trải tấm bản đồ Thành Thiên Phong đã cũ nát lên mặt bàn gỗ sẫm màu, ánh mắt sắc bén như chim ưng lướt qua từng con phố, từng khu dân cư được đánh dấu một cách tỉ mỉ. Bên cạnh hắn, Bạch Vân Nhi ngồi thẳng tắp, đôi mắt thông minh nhưng giờ đây lại hằn lên vẻ lo lắng khó che giấu. Đối diện là Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ nhưng nét mặt lại lộ rõ sự bối rối và có chút bất lực; còn Trần Nhị Cẩu, dù vẫn giữ vẻ nhanh nhẹn thường thấy, song đôi mắt hắn cũng tràn đầy sự hoang mang trước tình cảnh hiện tại.
“Bàng Lão Gia đang dồn chúng ta vào thế bí, Lâm huynh,” Bạch Vân Nhi khẽ nói, giọng nàng trầm thấp, cố kìm nén sự sốt ruột. “Tin đồn lan đi nhanh như bão. Hàng hóa của chúng ta bị tẩy chay, giá cả bị ép xuống thảm hại. Nếu cứ tiếp tục thế này, chẳng mấy chốc thương hội sẽ không trụ nổi.”
Vương Đại Trụ đấm nhẹ xuống bàn, tạo ra một tiếng động khô khốc trong không gian im ắng. “Hắn quá đáng! Ta đã nói rồi, cứ để ta dẫn người đến phá tan cái chợ của hắn, xem hắn còn dám giở trò gì nữa!”
Trần Nhị Cẩu vội vàng can ngăn: “Đại Trụ ca, không được manh động! Đại ca đã dặn phải bình tĩnh.” Hắn quay sang Lâm Dịch, ánh mắt chờ đợi một mệnh lệnh, một hướng đi. “Đại ca, chúng ta phải làm gì đây? Khách hàng đã giảm đi quá nửa, cả ngày hôm nay chỉ bán được vài món lặt vặt.”
Lâm Dịch không lập tức trả lời. Hắn vẫn nhìn chằm chằm vào bản đồ, ngón tay trỏ nhẹ nhàng di chuyển qua lại trên những khu vực nghèo đói của Thành Thiên Phong. Hắn nhắm mắt lại một thoáng, hít vào một hơi thật sâu, cảm nhận mùi gỗ mục và trà nóng thoang thoảng trong quán. Trong đầu hắn, những suy nghĩ phức tạp như những dòng sông cuộn chảy, va đập vào nhau. Bàng Lão Gia quả thực là một đối thủ lão luyện. Hắn không chỉ đánh vào kinh tế, mà còn đánh vào lòng tin, vào nỗi sợ hãi cố hữu của con người trước cái chết và bệnh tật. Đó là một đòn tâm lý cực kỳ hiểm độc, đặc biệt trong bối cảnh nạn đói và dịch bệnh đang hoành hành, khi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một sợi tóc.
"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch thầm nhủ, câu nói quen thuộc như một mantra nhắc nhở hắn về bản chất khắc nghiệt của thực tại. "Để sinh tồn, không thể trông chờ vào sự nhân từ của kẻ khác. Phải tự mình tìm lối đi." Hắn mở mắt, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một tia sáng sắc bén, phá tan vẻ trầm tư ban nãy.
“Bàng Lão Gia nghĩ rằng hắn có thể dồn chúng ta vào chân tường bằng giá cả và tin đồn,” Lâm Dịch chậm rãi nói, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy uy lực, khiến những lo lắng trong lòng ba người kia dần lắng xuống. “Nhưng hắn quên mất một điều. Chúng ta không chỉ bán hàng, chúng ta bán hy vọng.”
Bạch Vân Nhi ngẩng đầu, ánh mắt đầy vẻ tò mò: “Hy vọng? Ý ngài là…?”
Lâm Dịch khẽ gật đầu. Hắn dùng cây bút lông, nhẹ nhàng chỉ vào những chấm đỏ trên bản đồ mà hắn đã đánh dấu từ trước – những khu ổ chuột, những con hẻm nghèo nàn, nơi người dân đang vật lộn từng ngày với cái đói và bệnh tật. “Đúng vậy. Hy vọng cho những người đang đói khát, bệnh tật. Hy vọng cho những người đang tuyệt vọng nhìn thấy ngày mai.”
Vương Đại Trụ nhíu mày: “Nhưng Lâm huynh, chúng ta đã phát cháo, đã bán thuốc giá rẻ. Bàng Lão Gia còn làm tốt hơn, hắn phát cháo miễn phí, dù loãng thật, nhưng cũng đủ khiến dân chúng tin hắn hơn.”
“Đó là vì hắn hiểu được lòng người, nhưng lại không hiểu được cái gốc của vấn đề,” Lâm Dịch đáp lời, đôi mắt hắn vẫn dán chặt vào bản đồ, như thể đang nhìn xuyên thấu qua những bức tường đất, những mái tranh dột nát. “Nạn đói và dịch bệnh không phải là thứ có thể giải quyết bằng một bát cháo loãng hay vài viên thuốc thông thường. Cái người dân cần lúc này là một thứ gì đó thiết thực hơn, bền vững hơn, có thể giúp họ chống chọi với bệnh tật và duy trì sự sống.”
Hắn dừng lại, quét ánh mắt qua từng gương mặt đang chăm chú lắng nghe. "Chúng ta không thể cạnh tranh trực diện với Bàng Lão Gia về giá cả hay số lượng. Hắn có mối quan hệ, có tiền bạc, có sự ảnh hưởng đã gây dựng bao nhiêu năm. Nếu cứ lao vào cuộc chiến đó, chúng ta sẽ kiệt sức trước. Cái chúng ta cần làm là 'đánh vào chỗ yếu nhất' của hắn, và 'tạo ra nhu cầu mới' mà hắn không thể đáp ứng."
"Chỗ yếu nhất?" Trần Nhị Cẩu lẩm bẩm. "Bàng Lão Gia có chỗ yếu sao?"
Lâm Dịch cười nhạt. "Con người ai mà chẳng có điểm yếu. Điểm yếu của Bàng Lão Gia, và cả Thành Thiên Phong này, chính là sự thiếu hụt trầm trọng về lương thực có dinh dưỡng, về thuốc men hiệu quả, và quan trọng hơn cả, là sự tuyệt vọng đang gặm nhấm lòng người. Hắn chỉ biết lợi dụng nỗi sợ hãi, chứ không biết cách xoa dịu nó một cách thực sự."
Hắn nhấc cây bút lông lên, chỉ vào một khu vực đông dân cư nhưng vô cùng nghèo khổ. "Chúng ta sẽ không bán thuốc, cũng không bán lương thực thông thường. Chúng ta sẽ tạo ra một thứ kết hợp cả hai. Một loại 'bánh bổ dưỡng'.”
Ba người còn lại ngạc nhiên nhìn hắn. “Bánh bổ dưỡng?” Bạch Vân Nhi nhắc lại, giọng nàng lẫn chút hoài nghi.
“Đúng vậy,” Lâm Dịch kiên quyết. “Một loại bánh có thể cung cấp đủ năng lượng, đủ chất dinh dưỡng để chống đói, chống suy kiệt, và quan trọng hơn, còn có thể phòng ngừa một số bệnh thông thường trong lúc dịch bệnh hoành hành. Nó phải dễ sản xuất, dễ bảo quản, và giá thành phải cực kỳ thấp, thậm chí có thể phát miễn phí cho những người khốn cùng nhất.”
Hắn giải thích chi tiết hơn. “Bột đậu nành để cung cấp protein. Đường mạch nha để tạo năng lượng. Kết hợp với một số loại thảo dược có tính bổ khí, kiện tỳ, tăng cường sức đề kháng mà Hồ Gia Gia có thể giúp chúng ta tìm kiếm và bào chế. Nó sẽ là một loại 'thuốc' dưới hình thức 'thức ăn', một giải pháp toàn diện cho cái đói và bệnh tật.”
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu vẫn còn vẻ ngơ ngác, nhưng Bạch Vân Nhi thì khác. Đôi mắt nàng từ từ mở to, một tia sáng hiểu biết vụt qua. Nàng nhìn Lâm Dịch với một sự ngưỡng mộ sâu sắc. “Ngài muốn dùng chính cái nỗi khổ của dân chúng để làm vũ khí, nhưng không phải để lợi dụng, mà là để cứu giúp họ. Và từ đó, tạo ra một nhu cầu mới mà không ai khác có thể đáp ứng.”
“Chính xác,” Lâm Dịch gật đầu. “Bàng Lão Gia có thể hạ giá gạo, hạ giá vải vóc, nhưng hắn không thể tạo ra một loại bánh vừa ngon, vừa bổ, vừa rẻ, lại vừa có tác dụng như thuốc. Hắn không có tri thức về dinh dưỡng, không có khả năng đổi mới. Và quan trọng hơn, hắn không có sự quan tâm thực sự đến sinh mệnh của những người dân nghèo khổ này. Đó chính là chỗ yếu của hắn.”
Hắn cuộn tấm bản đồ lại, ánh mắt kiên định. “Kế hoạch của chúng ta là như thế này. Bạch Vân Nhi, nàng sẽ cùng Hồ Gia Gia nghiên cứu công thức, đảm bảo nó hiệu quả và an toàn. Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, các ngươi sẽ phụ trách tìm kiếm nguyên liệu với giá rẻ nhất, và đảm bảo an ninh cho việc sản xuất. Chúng ta sẽ làm trong bí mật tuyệt đối. Khi mọi thứ đã sẵn sàng, chúng ta sẽ tung ra ‘Bánh Bổ Dưỡng’ này. Ban đầu sẽ phát miễn phí ở những khu vực bị ảnh hưởng nặng nề nhất, sau đó mới bán với giá tượng trưng.”
“Giá tượng trưng?” Trần Nhị Cẩu hỏi.
“Đúng vậy,” Lâm Dịch đáp. “Mục tiêu không phải là kiếm lời ngay lập tức, mà là tạo dựng lòng tin, tạo dựng danh tiếng, và quan trọng nhất, là giúp đỡ người dân vượt qua giai đoạn khó khăn này. Khi dân chúng đã tin tưởng vào chúng ta, vào sản phẩm của chúng ta, thì dù Bàng Lão Gia có tung tin đồn gì đi nữa, cũng không còn tác dụng.”
Bạch Vân Nhi siết chặt bàn tay, vẻ lo lắng ban nãy đã biến mất, thay vào đó là sự hưng phấn và quyết tâm. “Ta hiểu rồi, Lâm huynh. Chúng ta không đánh nhau bằng tiền, chúng ta đánh nhau bằng sự tử tế và tri thức. Đây đúng là một kế sách lật ngược thế cờ!”
Lâm Dịch đứng dậy, vỗ nhẹ vai Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. “Các ngươi cứ yên tâm. Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Chúng ta sẽ dùng nó để sinh tồn, và để bảo vệ những người chúng ta trân trọng.” Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm vẫn bao trùm Thành Thiên Phong, những cơn gió lạnh vẫn rít qua từng khe hở. Hắn biết, cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu, và những thách thức phía trước sẽ còn cam go hơn nhiều. Nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, ấm áp và kiên định.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng xua tan màn sương mỏng giăng mắc khắp Thành Thiên Phong, tại một căn phòng bào chế tạm thời nằm khuất trong một con hẻm nhỏ gần Chợ Linh Dược, không khí đã nóng lên bởi sự hối hả và tập trung. Căn phòng, vốn là một kho chứa cũ, giờ đây đã được dọn dẹp sạch sẽ, biến thành một xưởng sản xuất nhỏ với đầy đủ cối giã, chảo rang, lò nướng và các loại nguyên liệu được sắp xếp gọn gàng. Mùi thảo dược thoang thoảng quyện lẫn với mùi bột mì và đường mạch nha, tạo nên một hỗn hợp hương vị kỳ lạ nhưng không hề khó chịu.
Hồ Gia Gia, với bộ râu tóc bạc phơ và dáng người nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, đang cặm cụi bên một chiếc cối đá lớn, tay thoăn thoắt giã nát những loại thảo dược khô. Đôi mắt ông vốn hiền từ, giờ đây lại ánh lên vẻ tò mò và hứng thú hiếm thấy. Bên cạnh ông, Bạch Vân Nhi ghi chép tỉ mỉ, thỉnh thoảng lại hỏi han vài chi tiết về liều lượng và cách thức bào chế. Lâm Dịch đứng giữa phòng, quan sát mọi thứ với vẻ điềm tĩnh, đôi khi đưa ra những chỉ dẫn cụ thể.
“Hồ Gia Gia, ngài thấy sao về công thức này?” Lâm Dịch hỏi, chỉ vào một bản phác thảo các thành phần mà hắn đã chuẩn bị từ trước. “Bột đậu nành, bột mì, đường mạch nha… và những loại thảo dược mà ngài đã chọn. Liệu có thể đảm bảo dinh dưỡng và khả năng phòng bệnh không?”
Hồ Gia Gia ngừng tay, xoa xoa cằm. “Ý tưởng dùng bột đậu nành và đường mạch nha để tăng dinh dưỡng, quả là độc đáo. Ở Đại Hạ này, người ta thường chỉ dùng gạo hay lúa mì để làm lương thực chính, ít ai nghĩ đến việc dùng đậu nành với mục đích này. Lại thêm chút Địa Hoàng, Kỳ Tử để bổ khí huyết, kiện tỳ vị, cùng với Ích Mẫu Thảo để điều hòa… quả là một sự kết hợp tinh diệu. Giá thành sẽ rất thấp, lại dễ hấp thụ, đặc biệt tốt cho những người suy nhược vì đói kém.”
Ông ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ thán phục. “Lâm công tử, ngài không chỉ có cái đầu của một thương nhân, mà còn có trái tim của một thầy thuốc. Ngài đã biến những điều đơn giản thành một phương thuốc cứu người. Thật đáng nể!”
Lâm Dịch chỉ khẽ cười. “Quan trọng nhất là nó phải thực sự giúp người dân vượt qua lúc này, và phải có mùi vị dễ ăn, Hồ Gia Gia. Nếu không, dù có bổ đến mấy, họ cũng sẽ không dùng.” Hắn biết rằng, tâm lý người bệnh, người đói thường rất nhạy cảm. Một món ăn dù tốt đến mấy mà khó nuốt, cũng khó mà phát huy tác dụng.
Bạch Vân Nhi lúc này mới lên tiếng: “Ta đã tính toán chi phí. Với số lượng nguyên liệu mà Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đã tìm kiếm được, chúng ta có thể sản xuất một lượng lớn bánh với giá thành cực kỳ thấp. Nếu bán với giá tượng trưng, chúng ta vẫn có thể duy trì được hoạt động và tái sản xuất.” Nàng ngừng một chút, rồi nói thêm, ánh mắt lướt qua Lâm Dịch: “Hơn nữa, nếu thành công, đây sẽ là một đòn giáng mạnh vào Bàng Lão Gia. Hắn chỉ biết tích trữ lương thực để đẩy giá, chứ không bao giờ nghĩ đến việc tạo ra một sản phẩm như thế này.”
"Mùi hương của các loại thảo dược này, khi được nướng cùng bột, sẽ tạo nên một mùi thơm đặc trưng, dễ chịu. Nó sẽ là một thứ kích thích giác quan, gợi lên sự tò mò và cảm giác an toàn," Lâm Dịch nói, tay hắn nhẹ nhàng trộn một ít bột đậu nành mịn màng. Hắn nhớ lại những thanh lương khô, những viên vitamin tổng hợp mà người hiện đại thường dùng. Về bản chất, "Bánh Bổ Dưỡng" này cũng không khác là mấy, chỉ là được điều chỉnh cho phù hợp với nguyên liệu và bối cảnh ở Đại Hạ. Đây chính là "tri thức là vũ khí mạnh nhất" mà hắn luôn tin tưởng.
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu vừa trở về, trên vai còn vương bụi đường, trên tay là những túi vải nặng trĩu đựng bột mì, đậu nành và mật mía.
“Đại ca, nguyên liệu đã đủ cả rồi!” Trần Nhị Cẩu hớn hở báo cáo. “Đại Trụ ca đã đi khắp nơi để tìm kiếm, còn ta thì lo đảm bảo không ai theo dõi.”
Vương Đại Trụ gật đầu, khuôn mặt chất phác toát lên vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy quyết tâm. “May mà lúc này đậu nành không được trọng dụng bằng lúa mì, nên giá cả còn rẻ. Mật mía thì cũng dễ mua. Chỉ có mấy loại thảo dược quý hiếm mà Hồ Gia Gia cần thì phải tốn chút công sức.”
“Tốt lắm,” Lâm Dịch khen ngợi. “Bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu sản xuất. Hãy nhớ kỹ, mọi thứ phải được giữ bí mật tuyệt đối. Không một ai được biết về loại bánh này cho đến khi chúng ta chính thức tung ra thị trường.”
Dưới sự chỉ đạo của Lâm Dịch và Hồ Gia Gia, cùng sự hỗ trợ của Bạch Vân Nhi, những mẻ "Bánh Bổ Dưỡng" đầu tiên dần thành hình. Tiếng cối giã đều đặn, tiếng chảo rang xèo xèo, mùi thơm của thảo dược và bột mì hòa quyện vào nhau, lan tỏa khắp căn phòng. Những người thợ phụ, ban đầu còn bỡ ngỡ, dần trở nên thành thạo hơn. Họ nặn bánh, đặt vào khuôn, rồi cẩn thận đưa vào lò nướng. Từng chiếc bánh tròn trịa, màu vàng nhạt, tỏa ra hương thơm hấp dẫn. Chúng không chỉ là những chiếc bánh, mà còn là kết tinh của tri thức, mưu lược và cả sự tử tế. Lâm Dịch nếm thử một miếng, vị ngọt thanh của mạch nha, vị bùi của đậu nành, và một chút vị hơi chát nhẹ của thảo dược, tất cả hòa quyện một cách hài hòa. Nó thực sự ngon, và quan trọng hơn, hắn cảm nhận được một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa trong cơ thể.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban ngày đang dần chuyển sang màu hoàng hôn. "Sắp đến lúc rồi," hắn thầm nghĩ. Cuộc đối đầu với B��ng Lão Gia sẽ không còn là một cuộc chiến thương nghiệp thông thường nữa. Nó sẽ là một cuộc chiến của tư duy, của sự sáng tạo, và của lòng người.
***
Vài ngày sau, một sự kiện bất ngờ đã làm chấn động Thành Thiên Phong. Tại một quảng trường nhỏ nằm sâu trong khu dân cư nghèo khó nhất, nơi mà nạn đói và dịch bệnh đã cướp đi bao sinh mạng, một hoạt động phát bánh miễn phí đã diễn ra. Quảng trường, vốn dĩ chỉ là một bãi đất trống hoang tàn, giờ đây lại tấp nập người qua lại. Dưới ánh nắng chiều tà dịu mát, những chiếc bàn gỗ đơn sơ được dựng lên, trên đó là từng chồng bánh thơm lừng, được xếp ngay ngắn trong những chiếc giỏ mây.
Bạch Vân Nhi, trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, đứng cạnh chiếc bàn lớn, đôi mắt thông minh lướt qua từng gương mặt khắc khổ của dân chúng. Nàng ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, những người đang hăng hái phân phát bánh cho đám đông.
“Mỗi người một chiếc, xin đừng chen lấn!” Trần Nhị Cẩu, với vẻ mặt hớn hở, vừa nói vừa đưa một chiếc bánh cho một bà lão gầy gò. “Đây là ‘Bánh Bổ Dưỡng’ do Lâm Dịch công tử tâm huyết nghiên cứu, giúp bà con chống chọi với nạn đói và dịch bệnh!”
“Bánh bổ dưỡng ư?” Một người đàn ông trung niên, với bộ quần áo rách rưới, cầm chiếc bánh trên tay, vẻ mặt đầy nghi hoặc. Hắn đã quá quen với những lời hứa hẹn suông, với những món ăn cứu trợ chỉ là nước lã và gạo mốc.
“Cứ nếm thử đi, lão bá,” Vương Đại Trụ nói, giọng to rõ ràng nhưng đầy vẻ trấn an. “Lâm công tử đã dặn, chiếc bánh này không chỉ giúp no bụng, mà còn giúp bà con có sức khỏe để vượt qua giai đoạn khó khăn này.”
Người đàn ông cắn một miếng. Đôi mắt hắn từ từ mở to. Vị ngọt thanh của mạch nha, vị bùi của đậu nành, quyện cùng hương thảo dược dịu nhẹ, tan chảy trong miệng. Hắn chưa bao giờ nếm một món ăn nào vừa ngon, vừa lạ miệng như vậy. Quan trọng hơn, hắn cảm nhận được một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, xua đi cái lạnh và sự mệt mỏi đã đeo bám hắn bấy lâu nay.
“Trời ơi, cái bánh này vừa ngon lại vừa no!” Hắn reo lên, giọng đầy vẻ kinh ngạc và sung sướng. “Cảm ơn thương hội của Lâm Dịch công tử! Cảm ơn Lâm Dịch công tử!”
Tiếng reo hò của hắn nhanh chóng lan truyền. Những người khác cũng vội vàng cắn thử chiếc bánh trên tay mình, và những gương mặt khắc khổ dần được thay thế bằng những nụ cười rạng rỡ. “Thật không thể tin được! Cả tháng nay ta chưa ăn được thứ gì ngon như thế này!” một phụ nữ trẻ ôm đứa con gầy gò trong lòng, nước mắt lưng tròng nói. “Đứa bé nhà ta yếu lắm, ăn chiếc bánh này có lẽ sẽ khỏe hơn!”
Tin tức về “Bánh Bổ Dưỡng” nhanh chóng lan truyền khắp Thành Thiên Phong, như một làn gió mát lành thổi qua giữa cái nóng bức của nạn đói và dịch bệnh. Từ những khu ổ chuột đến những con phố đông đúc, ai ai cũng bàn tán về loại bánh kỳ diệu này. Ban đầu là phát miễn phí, nhưng sau đó, khi nguồn cung bắt đầu ổn định, thương hội của Lâm Dịch bắt đầu bán bánh với một cái giá tượng trưng, chỉ đủ để bù đắp chi phí sản xuất và tái đầu tư. Dù vậy, nó vẫn rẻ hơn bất kỳ loại lương thực nào khác trên thị trường, và hiệu quả của nó thì vư��t xa mong đợi.
Trong phủ của Bàng Lão Gia, không khí lại hoàn toàn trái ngược. Tên quản gia vội vã bước vào thư phòng, trên tay là một xấp báo cáo, khuôn mặt tái mét.
“Lão gia, không ổn rồi! Thiên Phong Thương Hội của Lâm Dịch… bọn chúng đã tung ra một loại bánh mới, gọi là ‘Bánh Bổ Dưỡng’!”
Bàng Lão Gia, với thân hình mập mạp và khuôn mặt tròn trịa, đang nhâm nhi chén trà quý, nghe vậy thì nhíu mày, đôi mắt nhỏ bé ánh lên vẻ khó chịu. “Bánh bổ dưỡng? Hắn lại giở trò gì nữa đây? Chẳng phải lão phu đã ép hắn đến đường cùng rồi sao? Hắn còn có thể làm gì được?”
Quản gia run rẩy báo cáo: “Lão gia, loại bánh này rất đặc biệt. Nó không chỉ giúp no bụng, mà còn có tác dụng bồi bổ cơ thể, tăng cường sức khỏe. Dân chúng vô cùng yêu thích, coi nó như một loại thuốc quý. Họ nói rằng, ăn bánh này có thể chống lại dịch bệnh và cái đói. Danh tiếng của Lâm Dịch đang lên như diều gặp gió, trong khi những tin đồn về hàng hóa kém chất lượng của chúng ta lại càng lan rộng.”
“Cái gì?!” Bàng Lão Gia đột ngột đứng phắt dậy, chén trà trên tay rơi xuống sàn nhà, vỡ tan tành. Hắn không thể tin vào tai mình. Hắn đã dốc toàn lực để chèn ép Lâm Dịch, sử dụng cả những chiêu trò bẩn thỉu nhất, vậy mà đối thủ của hắn lại không những không suy sụp, mà còn tung ra một đòn phản công không thể ngờ tới. “Hắn dùng cái gì để làm bánh? Chẳng phải lương thực đang khan hiếm sao? Hắn lấy đâu ra nguyên liệu mà làm cái thứ gọi là ‘bánh bổ dưỡng’ đó?!”
Hắn đập mạnh tay xuống bàn, tiếng động vang vọng khắp thư phòng, khiến tên quản gia giật nảy mình. “Đồ ngu! Sao các ngươi không điều tra kỹ càng hơn? Lão phu nuôi các ngươi để làm gì? Để nhìn tên tiểu tử Lâm Dịch đó lật ngược thế cờ sao?!”
Bàng Lão Gia tức giận đến mức cả người run lên bần bật. Hắn đã quá tự tin vào quyền lực và thủ đoạn của mình. Hắn nghĩ rằng Lâm Dịch chỉ là một thương nhân non trẻ, dễ dàng bị hắn dồn vào chân tường. Nhưng bây giờ, hắn nhận ra mình đã đánh giá thấp đối thủ này. Lâm Dịch không chỉ đơn thuần là một thương nhân. Hắn là một kẻ mưu lược, một kẻ dám nghĩ dám làm, và quan trọng hơn, hắn biết cách chiếm được lòng dân.
Trong lúc Bàng Lão Gia đang điên tiết, ở một góc phố đối diện quảng trường, một vài bóng người mặc đồ xám đen, mặt mũi lạnh lùng, vẫn đang âm thầm quan sát mọi diễn biến. Đó là những “tai mắt” của Thẩm Đại Nhân. Chúng không nói một lời, chỉ lặng lẽ ghi nhận tất cả – từ sự vui mừng của dân chúng khi nhận được bánh, đến sự hối hả của Bạch Vân Nhi và đội ngũ của Lâm Dịch, và cả sự bối rối, tức giận không che giấu của Bàng Lão Gia trong phủ đệ của hắn. Cuộc chiến thương nghiệp này, dưới cái nhìn của chúng, đã vượt ra ngoài khuôn khổ của một cuộc cạnh tranh buôn bán thông thường. Nó đang dần trở thành một phần của một ván cờ lớn hơn, một ván cờ chính trị mà Thẩm Đại Nhân đã bắt đầu bày ra.
Gió lạnh vẫn thổi, nhưng trong lòng những người dân nghèo, một ngọn lửa hy vọng đã được nhen nhóm. Họ không còn tuyệt vọng như trước, vì họ biết, có một người đang đứng ra bảo vệ họ, bằng tri thức và cả tấm lòng. Còn Bàng Lão Gia, hắn đang đứng trước một câu hỏi lớn: làm thế nào để đối phó với một đối thủ không theo bất kỳ quy tắc nào mà hắn biết? Cuộc chiến này, hắn biết, sẽ còn dài và khốc liệt hơn rất nhiều. Hắn sẽ không bỏ cuộc dễ dàng, nhưng hắn cũng không thể phủ nhận, Lâm Dịch đã tạo ra một đòn bất ngờ, một đòn chí mạng vào niềm tin của hắn về sự kiểm soát tuyệt đối của mình đối với Thành Thiên Phong.
Ván cờ lớn hơn, tàn khốc hơn, chỉ mới thực sự bắt đầu. Và Lâm Dịch, một lần nữa, đã chứng minh rằng tri thức là vũ khí mạnh nhất, và sinh tồn không chỉ là tồn tại, mà còn là cách vươn lên từ nghịch cảnh.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.