Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 412: Thương Trường Hung Hiểm: Bàng Gia Hạ Thủ

Sự lạnh lẽo trong phong thư dường như vẫn còn vương vấn trên đầu ngón tay Lâm Dịch, ngay cả khi hắn đã rời khỏi nha môn. Đêm đen bao trùm Thành Thiên Phong, nhưng tâm trí hắn lại sáng rõ hơn bao giờ hết. Những "người lạ mặt" xuất hiện, những tin tức từ Liễu Thanh Y, tất cả đều vẽ nên một bức tranh phức tạp, nơi những con cờ đã được đặt lên bàn. Cuộc chiến này, hắn biết, sẽ không chỉ dừng lại ở những mưu mô chính trị đơn thuần hay những cuộc đối đầu hữu dũng vô mưu của giang hồ. Nó là một ván cờ lớn hơn, tàn khốc hơn, với Thẩm Đại Nhân là một đối thủ mà hắn không thể xem thường. Bình yên vẫn còn là một thứ xa xỉ. Lâm Dịch siết chặt phong thư, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó, như một lời nhắc nhở về những thử thách đang chờ đợi.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang vật lộn xuyên qua màn mây âm u, Thành Thiên Phong đã chìm vào một thứ hỗn loạn ngầm. Gió lạnh từ phía bắc thổi về, mang theo hơi ẩm và mùi đất ẩm ướt, khiến không khí càng thêm nặng nề. Tại Chợ Linh Dược, vốn là m��t trong những trung tâm buôn bán sầm uất nhất của thành, khung cảnh thường ngày đã biến thành một bức tranh đầy bất an. Các quầy hàng vẫn mở, những chiếc lều tạm vẫn dựng lên với cờ hiệu rực rỡ bay phần phật trong gió, nhưng âm thanh quen thuộc của tiếng rao hàng sôi nổi, tiếng mặc cả huyên náo đã bị thay thế bởi những tiếng xì xào, bàn tán, và đôi khi là cả những tiếng cãi vã. Mùi thảo dược đa dạng, từ hương nồng của nhân sâm đến mùi dịu nhẹ của cam thảo, xen lẫn mùi gia vị lạ và cả chút hăng nồng của những loại thuốc đắng, giờ đây dường như cũng bị át đi bởi một thứ mùi chua chát, khó chịu của sự hoang mang.

Lâm Dịch đứng từ xa, nép mình sau một gốc cây bồ đề cổ thụ ven đường, để mặc cho những chiếc lá vàng úa rơi lả tả xuống vai áo thô sơ của mình. Đôi mắt sâu thẳm của hắn quét qua từng góc chợ, từng gương mặt của tiểu thương và khách hàng. Hắn thấy Trần Nhị Cẩu, với gương mặt ngây ngô thường ngày giờ đây lại lộ rõ vẻ hoảng loạn, đang cố gắng trấn an một vài khách hàng đang đòi trả lại hàng. Trần Nhị Cẩu, dù đã có kinh nghiệm hơn nhiều so với ngày đầu, nhưng trong tình huống này, rõ ràng là hắn vẫn còn thiếu bình tĩnh.

“Đại ca, không xong rồi! Không xong rồi!” Trần Nhị Cẩu chạy thục mạng về phía Lâm Dịch, hơi thở hổn hển, khuôn mặt tái mét vì lo lắng. “Bên tiệm thuốc của chúng ta… lão Bàng kia bỗng dưng hạ giá ba phần! Chưa kể, hắn còn cho người tung tin đồn thuốc của chúng ta không có tác dụng, còn gây bệnh nữa! Khách hàng họ… họ không tin chúng ta nữa rồi!”

Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Hắn vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng, một làn sóng lạnh lẽo đang dâng lên. Hắn đã lường trước việc Bàng Lão Gia sẽ có động thái, nhưng không ngờ lại nhanh và quyết liệt đến vậy. Hắn không ngắt lời Trần Nhị Cẩu, chỉ im lặng lắng nghe, đồng thời quan sát những người xung quanh. Đúng như dự đoán, ở một vài quầy hàng đối diện, giá cả các mặt hàng y hệt của Lâm Dịch đã được niêm yết thấp hơn đáng kể. Không chỉ vậy, những kẻ ăn mặc lam lũ, giả dạng dân thường, đang đi lại giữa chợ, cố tình nói to những lời lẽ đầy ác ý.

“Ai mà dám mua hàng của Lâm lão bản nữa, nghe nói có mấy người dùng xong bị tiêu chảy, còn phát sốt nữa kìa!” Một gã đàn ông râu ria xồm xoàm, mặc bộ đồ cũ kỹ, cố tình nói vọng vào tai những người đang ghé qua quầy thuốc của Lâm Dịch. Gã còn tỏ vẻ bí mật, ghé sát tai một bà lão đang phân vân, thì thầm: “Nghe đồn, thuốc của Thiên Phong Thương Hội còn trộn cả… cả xương chuột cống xay ra đấy! Mấy người đó định để chúng ta chết hết sao?”

Những lời lẽ đó như những mũi dao vô hình, đâm thẳng vào lòng tin của dân chúng vốn đã mỏng manh trong thời buổi loạn lạc này. Những người đang xếp hàng mua thuốc của Thiên Phong Thương Hội bắt đầu xôn xao. Vài người vội vàng bỏ đi, số khác thì nhìn chằm chằm vào những gói thuốc trên tay, ánh mắt đầy nghi hoặc. Tiếng rao hàng của các tiểu thương khác cũng trở nên yếu ớt hơn, như thể sợ hãi bị cuốn vào dòng xoáy tin đồn độc hại này.

Lâm Dịch nhắm mắt lại một khắc, hít một hơi thật sâu mùi thảo dược xen lẫn mùi ẩm mốc của chợ. Hắn không cần phải suy nghĩ nhiều để nhận ra đây là đòn đánh quen thuộc của thương trường, nhưng lại được Bàng Lão Gia nâng tầm lên một cách tàn nhẫn trong bối cảnh nạn đói và dịch bệnh hoành hành. Giảm giá để chèn ép đối thủ là chuyện thường tình, nhưng tung tin đồn thất thiệt, đặc biệt là tin đồn liên quan đến sức khỏe và sinh mạng, lại là một chiêu trò cực kỳ độc địa, đánh thẳng vào nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất của con người.

“Đại ca, chúng ta phải làm gì đây?” Trần Nhị Cẩu gần như muốn khóc. “Họ… họ còn muốn trả lại hàng! Một số người đã mua thuốc từ mấy ngày trước, giờ cũng đòi mang đến trả lại, nói rằng họ không tin tưởng chúng ta nữa!”

Lâm Dịch mở mắt, ánh nhìn sắc bén như lưỡi dao cạo. Hắn nhìn chằm chằm vào những kẻ đang cố tình lan truyền tin đồn. Chúng không phải là dân thường, mà là những kẻ được thuê mướn, được huấn luyện để thực hiện những chiêu trò bẩn thỉu này. “Đừng hoảng loạn, Nhị Cẩu,” hắn nói, giọng vẫn bình thản đến lạ. “Cứ để họ trả lại. Hàng trả lại thì cứ nhận. Đừng tranh cãi với họ. Nhưng hãy ghi lại tất cả. Ai là người trả, trả mặt hàng gì, và lý do họ đưa ra là gì. Quan trọng nhất, hãy chú ý xem ai là người đang cố tình khuấy động tình hình. Ghi nhớ mặt bọn chúng.”

Trần Nhị Cẩu ngơ ngác, nhưng vẫn gật đầu làm theo. Hắn quay lại quầy hàng, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Lâm Dịch vẫn đứng yên tại chỗ, ánh mắt như xuyên thấu màn sương dày đặc của những lời đồn thổi. Hắn biết, đây không chỉ là một cuộc chiến về giá cả hay chất lượng sản phẩm. Đây là một cuộc chiến về niềm tin, về danh dự, và quan trọng hơn cả, là một cuộc chiến tâm lý. Bàng Lão Gia đang muốn bóp chết Thiên Phong Thương Hội ngay từ trong trứng nước, không chỉ bằng cách cắt đứt nguồn thu, mà còn bằng cách hủy hoại danh tiếng, khiến Lâm Dịch mất đi sự ủng hộ của dân chúng, điều mà hắn đã khó khăn lắm mới gây dựng được.

“Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,” Lâm Dịch lẩm bẩm, câu nói quen thuộc như một lời nhắc nhở. Trong thế giới này, sự công bằng là một thứ xa xỉ. Để sống sót và bảo vệ những gì mình trân trọng, đôi khi phải chấp nhận dấn thân vào những cuộc chiến không mấy trong sạch. Hắn cảm nhận được cái lạnh luồn qua lớp áo mỏng, nhưng trong lòng, một ngọn lửa quyết tâm đã bùng lên. Cuộc đối đầu trực diện với Bàng Lão Gia đã chính thức bắt đầu, và hắn sẽ không lùi bước. Hắn quay người, bước đi chậm rãi, nhưng mỗi bước chân đều mang theo sự kiên định của một người đã sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào. Hắn phải nhanh chóng tập hợp những người tin tưởng mình, những người sẽ cùng hắn vượt qua cơn bão này.

***

Buổi chiều cùng ngày, không khí trong căn phòng riêng của Lâm Dịch tại Quán Trọ Lạc Nguyệt trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Căn phòng vốn nhỏ bé, giờ đây lại càng thêm chật chội bởi sự hiện diện của Lâm Dịch và những cộng sự thân tín nhất của hắn: Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu. Bên ngoài, trời vẫn se lạnh, thỉnh thoảng có những cơn gió lùa qua khe cửa, mang theo tiếng xào xạc của lá cây khô, tạo nên một bản nhạc buồn bã.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt trầm tĩnh đến lạ thường, như thể mọi sự hỗn loạn ngoài kia không hề chạm đến được hắn. Trước mặt hắn là một ấm tr�� đã nguội lạnh, tỏa ra một làn hơi mỏng manh, yếu ớt. Ánh mắt hắn lướt qua từng người, thu nhận những báo cáo đầy lo lắng và bức xúc.

Trần Nhị Cẩu, sau khi đã phần nào trấn tĩnh, cố gắng nói rõ ràng nhất có thể. “Đại ca, tình hình rất tệ. Cửa hàng thuốc, cửa hàng vải, cả tiệm tạp hóa của chúng ta đều bị ảnh hưởng nặng. Bàng Lão Gia không chỉ hạ giá, mà còn cho người đến mua hết những nguyên liệu quý hiếm, khiến chúng ta không thể nhập hàng với giá tốt được nữa. Hắn còn… còn dọa dẫm các tiểu thương nhỏ lẻ khác, cấm họ buôn bán với chúng ta. Họ sợ quá, nên không dám bán hàng cho chúng ta nữa.” Giọng hắn cuối cùng vẫn không giấu nổi sự run rẩy.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đấm mạnh xuống bàn gỗ, tạo ra một tiếng động khô khốc, khiến tách trà trên bàn rung lên bần bật. “Cái lão già khốn nạn Bàng kia! Hắn quá đáng! Để huynh đệ đi cho hắn một bài học, xem hắn còn dám giở trò bẩn thỉu nữa không!” Mắt hắn đỏ ngầu, bàn tay thô ráp siết chặt thành nắm đấm, những đường gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. Hắn không thể chịu nổi khi nhìn thấy những nỗ lực bấy lâu của mọi người bị kẻ khác phá hoại một cách trắng trợn.

Ngay bên cạnh, Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ thường ngày, đã rút con dao găm nhỏ từ trong thắt lưng ra. Hắn bắt đầu mài lưỡi dao vào một viên đá nhỏ, tạo ra những tiếng sột soạt ghê rợn trong căn phòng tĩnh lặng. “Chính là vậy! Mấy tên tay sai của hắn còn dám phá phách hàng hóa của chúng ta ở chợ, không đánh thì không biết sợ! Để ta đi cắt lưỡi mấy tên lắm mồm đó, xem chúng còn dám tung tin đồn nhảm nhí nữa không!” Ánh mắt Lý Hổ lóe lên vẻ khát máu, hắn vốn là người không thích vòng vo, chỉ tin vào sức mạnh của nắm đấm.

Bạch Vân Nhi, người duy nhất giữ được vẻ bình tĩnh gần như tuyệt đối, khẽ nhíu mày. Nàng vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát, nhưng giọng nói lại mang một sự kiên định đáng ngạc nhiên. “Nhưng nếu chúng ta manh động, sẽ rơi vào bẫy của hắn. Hắn muốn chúng ta mất bình tĩnh, muốn chúng ta ra tay trước để hắn có cớ chính đáng để đàn áp. Bàng Lão Gia là một con cáo già, hắn không bao giờ hành động mà không có tính toán.” Nàng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của hắn.

Lâm Dịch gật đầu nhẹ, đồng tình với Bạch Vân Nhi. Hắn đặt tách trà xuống, phát ra một âm thanh nhỏ. “Không vội. Càng loạn, càng phải giữ tĩnh. Đây không phải là cuộc chiến bằng nắm đấm, mà là cuộc chiến trên thương trường. Chúng ta phải nhìn rõ bản chất của nó.” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt lo âu. “Bàng Lão Gia đang sử dụng chiến thuật ‘tát nước theo mưa’. Hắn lợi dụng nạn đói và dịch bệnh, lợi dụng sự hoang mang của dân chúng để tung tin đồn thất thiệt, đánh vào tâm lý sợ hãi của họ. Hắn biết rằng trong thời buổi này, niềm tin là thứ dễ bị phá vỡ nhất, và những lời đồn về ‘thuốc độc’ hay ‘thực phẩm bẩn’ có thể khiến mọi người quay lưng lại với chúng ta ngay lập tức.”

Hắn hít một hơi sâu, luồng khí lạnh lùa vào phổi, khiến hắn cảm thấy tỉnh táo hơn. “Hắn muốn bóp nghẹt chúng ta về nguồn cung, về giá cả, và quan trọng nhất là về danh tiếng. Hắn muốn ch��ng ta sụp đổ mà không cần phải ra mặt đối đầu trực tiếp. Hắn muốn dân chúng tự động quay lưng lại với chúng ta.”

Lâm Dịch đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đang dần buông xuống Thành Thiên Phong. Những ánh đèn lờ mờ bắt đầu le lói từ các mái nhà, nhưng không đủ xua đi cái cảm giác u ám bao trùm thành phố. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” hắn lặp lại, như một lời tự nhủ. “Chúng ta không thể đấu sức với hắn về tài chính hay quyền lực ngầm ngay lập tức. Nhưng chúng ta có thể đấu trí.”

Hắn quay lại, ánh mắt sắc bén dừng lại trên từng người. “Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục giám sát thị trường. Ghi lại mọi động thái của đối thủ, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Ai tung tin đồn, ai mua nguyên liệu, ai dọa dẫm tiểu thương. Ta cần một báo cáo chi tiết và cụ thể từng ngày. Đừng sợ hãi, cứ làm đúng như ta dặn.”

“Vâng, đại ca!” Trần Nhị Cẩu nghiêm giọng đáp, sự hoảng loạn trong mắt đã vơi đi phần nào, thay vào đó là sự quyết tâm.

“Vương Đại Trụ, Lý Hổ,” Lâm Dịch tiếp tục. “Ta biết hai người nóng tính, nhưng lúc này, nắm đấm không phải là cách giải quyết. Hai người hãy âm thầm điều tra nguồn gốc của những tin đồn. Ai là kẻ đứng đằng sau? Tin đồn bắt nguồn từ đâu? Ai là những kẻ được Bàng Lão Gia thuê mướn để gây rối? Đừng ra mặt đối đầu, chỉ cần thu thập thông tin. Và nếu có kẻ nào dám phá phách hàng hóa của chúng ta một cách công khai, hãy chụp lấy bằng chứng. Chúng ta cần những bằng chứng đó.” Hắn nhấn mạnh từ “bằng chứng”. “Và hãy đảm bảo an toàn cho các cửa hàng, không để xảy ra chuyện gì quá đáng.”

Vương Đại Trụ và Lý Hổ nhìn nhau, dù vẫn còn hậm hực nhưng cũng hiểu được ý của Lâm Dịch. “Rõ, Lâm công tử!” Lý Hổ cất con dao găm vào vỏ, giọng hắn vẫn còn hơi cộc cằn nhưng đã bớt vẻ hung hãn. “Tuy không được đánh, nhưng điều tra thì chúng ta làm được.”

Cuối cùng, Lâm Dịch nhìn về phía Bạch Vân Nhi. “Vân Nhi, nàng hãy tập hợp tất cả số liệu thiệt hại. Ước tính tổn thất về doanh thu, về uy tín. Đồng thời, hãy dự đoán các bước đi tiếp theo của Bàng Lão Gia. Hắn còn có thể dùng chiêu trò gì nữa? Và quan trọng nhất, chúng ta cần tìm ra điểm yếu của hắn. Mỗi con người đều có điểm yếu, và Bàng Lão Gia cũng không ngoại lệ.”

Bạch Vân Nhi gật đầu, khuôn mặt nàng trở nên nghiêm túc. “Ta hiểu. Để ta lập tức bắt tay vào việc.”

Lâm Dịch quay lại nhìn ra cửa sổ một lần nữa. “Đây là một cuộc chiến dai dẳng. Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước. Hãy nhớ, chúng ta không chỉ chiến đấu vì bản thân, mà còn vì những người đã đặt niềm tin vào chúng ta. Và vì một Thành Thiên Phong tốt đẹp hơn.” Hắn không nói thêm gì nữa, nhưng những lời nói đó đã đủ để truyền thêm sức mạnh và quyết tâm cho những người xung quanh.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm Thành Thiên Phong trong một sắc xám xịt, u buồn. Gió lộng hơn, thổi tung những mảnh rác nhỏ và lá khô trên đường phố, tạo nên một khung cảnh tiêu điều. Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi, cải trang đơn giản trong bộ thường phục cũ kỹ, bước đi lặng lẽ qua các con phố, hòa mình vào dòng người mệt mỏi. Họ ghé vào một quán trà nhỏ, nơi mùi trà ấm xen lẫn mùi khói bếp than và chút ẩm mốc của những b���c tường cũ kỹ. Tiếng cụng chén lạch cạch, tiếng bàn tán xôn xao, và cả tiếng ho khan của người bệnh vọng lại từ xa, tất cả tạo nên một bức tranh chân thực về cuộc sống khó khăn nơi đây.

Lâm Dịch ngồi ở một góc khuất, khuất sau một chiếc bình phong cũ, chỉ đủ để hắn có thể quan sát và lắng nghe mà không bị chú ý. Hắn gọi một ấm trà loãng, vị chát nhẹ và hơi nồng. Bên cạnh hắn, Bạch Vân Nhi cũng im lặng lắng nghe, đôi mắt nàng sắc sảo quét qua từng gương mặt, từng cử chỉ của những người trong quán.

“Nghe nói mấy cửa hàng của Lâm lão bản dạo này bán đồ không ra gì, giá thì cao mà chất lượng lại tệ,” một người đàn ông trung niên, với gương mặt khắc khổ vì nạn đói, thì thầm với bạn đồng hành. Hắn nhấp một ngụm trà, rồi lắc đầu ngao ngán.

“Đúng vậy, ta cũng nghe nói vậy,” người còn lại đáp lời, giọng cũng đầy vẻ nghi hoặc. “Hôm trước ta còn định mua cho con nhỏ nhà ta một ít thuốc bổ, nhưng nghe mấy bà ngoài chợ nói thuốc men không hiệu quả, còn làm chậm trễ việc chữa bệnh trong lúc dịch bệnh hoành hành. Sợ quá, nên ta không dám mua nữa. Bệnh tật bây giờ đã khó khăn rồi, lại còn gặp phải thuốc kém chất lượng thì chết người mất!”

“Chậc, cái lão Bàng Lão Gia kia đúng là biết làm ăn,” một người khác chen vào, giọng có vẻ ngưỡng mộ nhưng cũng đầy châm biếm. “Hắn ta hạ giá đến ba phần, lại còn cho người phát cháo miễn phí ở mấy con hẻm nghèo. Tuy cháo hơi loãng, nhưng có còn hơn không. Ít ra hắn còn biết nghĩ cho dân nghèo chúng ta.”

Lâm Dịch siết chặt bàn tay Bạch Vân Nhi dưới gầm bàn. Nàng cũng khẽ siết lại tay hắn, ánh mắt nàng đầy vẻ lo lắng. Nàng thì thầm: “Hắn ta đang dùng chính sự lo sợ của dân chúng để đánh chúng ta. Hắn lợi dụng nạn đói và dịch bệnh, lợi dụng sự hoang mang để khiến người dân dễ dàng tin vào những tin đồn độc hại. Đây là một chiêu trò cực kỳ hiểm độc.”

Lâm Dịch gật đầu. Hắn cảm nhận được sự tinh vi trong các chiêu trò của Bàng Lão Gia. Hắn không chỉ đơn thuần hạ giá, mà còn tạo ra một luồng dư luận tiêu cực, khiến người dân tự động quay lưng lại với Thiên Phong Thương Hội. Trong bối cảnh này, khi cái chết và bệnh tật luôn rình rập, một lời đồn thổi về “thuốc độc” hay “thực phẩm bẩn” có thể hủy hoại tất cả. Hắn đang chơi một ván cờ tâm lý, sử dụng nỗi sợ hãi làm quân cờ, và điều đó khiến Lâm Dịch cảm thấy áp lực hơn bao giờ hết.

Hắn nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát lan tỏa trong khoang miệng. Hắn đã lường trước sự khó khăn, nhưng không thể phủ nhận rằng Bàng Lão Gia là một đối thủ đáng gờm, với kinh nghiệm và thủ đoạn mà Lâm Dịch chưa từng gặp phải trong thế giới hiện đại. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” hắn thầm nhủ. Để sinh tồn, hắn phải chiến đấu, và chiến đấu một cách thông minh nhất có thể.

Đúng lúc đó, ánh mắt Lâm Dịch đột nhiên dừng lại ở một góc quán. Một bóng người lướt qua, nhanh chóng hòa vào đám đông, nhưng ánh mắt lạnh lùng, dò xét mà kẻ đó ném về phía Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi đã không thoát khỏi cặp mắt tinh tường của hắn. Không chỉ một, mà có đến vài người như vậy, thỉnh thoảng lại xuất hiện ở các quán trà, tửu lầu, hay những nơi công cộng khác. Chúng ăn mặc không quá nổi bật, nhưng cử chỉ và ánh mắt lại mang một vẻ cảnh giác, chuyên nghiệp đến lạ.

Lâm Dịch biết đó là ai. Những “tai mắt” của Thẩm Đại Nhân. Hắn không khỏi cảm thấy lạnh sống lưng. Bàng Lão Gia đang ra tay, nhưng Thẩm Đại Nhân lại đang âm thầm quan sát, như một con đại bàng đang đợi con mồi kiệt sức. Điều này có nghĩa là cuộc chiến thương nghiệp này không còn là một cuộc đối đầu đơn thuần giữa hai thương gia nữa. Nó đã trở thành một phần trong một kế hoạch lớn hơn, một ván cờ chính trị mà Lâm Dịch, dù muốn hay không, cũng đã bị kéo vào.

Lâm Dịch siết nhẹ bàn tay Bạch Vân Nhi một lần nữa, như một lời trấn an, nhưng cũng là một lời nhắc nhở về sự nguy hiểm đang rình rập. Anh hiểu rằng cuộc chiến này không chỉ là kinh doanh, mà còn là một ván cờ tâm lý và chính trị phức tạp. Anh quay đi, để lại phía sau những cái nhìn dò xét của 'tai mắt' Thẩm Đại Nhân, những kẻ vẫn đang âm thầm ghi nhận mọi diễn biến. Ánh mắt Lâm Dịch nhìn thẳng vào màn đêm u tối bên ngoài, nơi những làn gió lạnh buốt vẫn không ngừng thổi. Cuộc chiến này, hắn biết, sẽ còn dài và khốc liệt hơn rất nhiều. Nhưng hắn sẽ không lùi bước, vì sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và vì những người hắn muốn bảo vệ. Ván cờ lớn hơn, tàn khốc hơn, chỉ mới thực sự bắt đầu.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free