Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 411: Thiên Phong Dậy Sóng: Mối Đe Dọa Mới Nổi

Gió đêm vẫn gào thét ngoài tửu lầu, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của những ngày cuối đông. Trong căn phòng riêng tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, không khí trở nên đặc quánh, nặng nề hơn cả mùi rượu cũ và khói bếp từ dưới sảnh vọng lên. Lâm Dịch siết chặt phong thư trong tay, những nếp gấp trên giấy như hằn sâu thêm nỗi lo toan trong lòng hắn. Hắn không phải là kẻ đa sầu đa cảm, nhưng gánh nặng của sinh tồn, của trách nhiệm với những người xung quanh, và giờ đây là với cả một thành phố, đang đè nặng lên đôi vai gầy guộc của hắn. Mùi gỗ mục và ẩm mốc trong căn phòng dường như cộng hưởng với sự mục ruỗng của vương triều mà Liễu Thanh Y vừa hé lộ, khiến tâm trí hắn càng thêm trầm trọng.

Ngón tay Lâm Dịch gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ đã sờn, mỗi tiếng gõ đều đặn như nhịp đập của một cỗ máy đang vận hành hết công suất. Bạch Vân Nhi ngồi đối diện, đôi mắt thông minh nhưng giờ đây phủ một lớp sương mờ lo lắng. Nàng nhìn hắn, chờ đợi. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đứng ngay cạnh, vẻ mặt căng thẳng nhưng ánh mắt đầy sự tin tưởng tuyệt đối, sẵn sàng nhận lệnh. Họ là những người hắn có thể đặt trọn niềm tin, là những quân cờ vững chắc nhất trong ván cờ sinh tử này.

“Quan huy���n phó là một kẻ tham lam và hèn nhát,” Lâm Dịch phá vỡ sự im lặng, giọng nói trầm ổn, pha chút mệt mỏi nhưng không mất đi sự sắc bén vốn có. Hắn đặt phong thư xuống, dùng cẩm nang kế sách của mình để phân tích. “Hắn chỉ quan tâm đến vị trí và túi tiền của mình. Hắn sợ hãi, và sự sợ hãi đó chính là sợi dây cương để chúng ta điều khiển hắn.” Hắn ngừng lại một chút, nhớ lại ánh mắt run rẩy của Quan huyện phó khi hắn nhắc đến bằng chứng tham nhũng của Quan Đại Nhân, mà một phần trong đó, hắn cũng là kẻ đồng lõa. “Vụ án Quan Đại Nhân vẫn còn có thể khai thác nhiều hơn nữa để giữ hắn trong tầm kiểm soát. Chúng ta sẽ không cần phải trực tiếp nhúng tay vào chính sự, nhưng quyền lực ngầm phải thuộc về chúng ta.”

Bạch Vân Nhi khẽ nhíu mày, có chút lo lắng trong giọng điệu của nàng khi nàng cẩn trọng hỏi: “Vậy là chúng ta sẽ... 'thay thế' Quan Đại Nhân bằng một người khác, dù không trực tiếp? Liệu điều này có quá mạo hiểm không, công tử? Liệu chúng ta có đang tự đẩy mình vào vòng xoáy quyền lực quá sâu?” Nàng hiểu rõ sự cần thiết của quyền lực, nhưng nàng cũng nhìn thấy sự nguy hiểm tiềm tàng khi Lâm Dịch càng ngày càng lún sâu vào chốn quan trường mục nát này. Nàng nhớ lại lời hắn từng nói, rằng hắn chỉ muốn sinh tồn và bảo vệ những người xung quanh. Nhưng bây giờ, có vẻ như "sinh tồn" đã mang một ý nghĩa lớn lao hơn rất nhiều, và "những người xung quanh" đã bao gồm cả một thành phố.

Lâm Dịch thở dài, tựa lưng vào ghế. Mùi khói bếp từ dưới sảnh vẫn lảng vảng, hòa cùng mùi rượu còn vương trên chén, tạo nên một sự ngột ngạt khó tả. “Ta cũng không muốn, Vân Nhi,” hắn thành thật. “Ta không muốn trở thành kẻ đứng sau giật dây, không muốn phải dùng những thủ đoạn mà ta từng coi thường. Nhưng thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Để tồn tại, để bảo vệ những giá trị mà chúng ta trân trọng, đôi khi chúng ta phải làm những điều 'không muốn'. Chúng ta không thể để Thành Thiên Phong rơi vào tay một kẻ bất tài, vô dụng, hay tệ hơn, là một tay sai của Thẩm Đại Nhân. Nạn đói và dịch bệnh đang hoành hành, dân chúng Thành Thiên Phong cần một bàn tay dẫn dắt, dù bàn tay đó phải ẩn mình trong bóng tối.”

Hắn liếc nhìn Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, những người vẫn kiên nhẫn lắng nghe, ánh mắt không hề dao động. “Dân chúng giờ đang rất tin tưởng chúng ta,” Trần Nhị Cẩu nói, giọng hơi bồn chồn nhưng đầy nhiệt huyết. “Đại ca cứ việc phân phó, Nhị Cẩu và Lý Hổ sẽ lo liệu mọi chuyện bên ngoài. Chúng ta sẽ biến sự tin tưởng đó thành sức mạnh của mình.” Lý Hổ gật đầu đồng tình, vẻ mặt nghiêm túc, tay vẫn đặt hờ trên chuôi đao giấu trong áo. Hắn không nói nhiều, nhưng hành động của hắn luôn dứt khoát và đáng tin cậy.

Lâm Dịch gật đầu, một tia sáng lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm của hắn. “Tốt. Vậy thì kế hoạch của chúng ta sẽ được triển khai theo ba bước. Thứ nhất, củng cố vị thế của Quan huyện phó. Chúng ta sẽ cung cấp cho hắn những thông tin ‘mật’ về các hoạt động ngầm của Quan Đại Nhân và những kẻ còn lại, để hắn có cớ thanh trừng hoặc gây áp lực, đồng thời thể hiện ‘tính chính trực’ của mình với cấp trên. Điều này sẽ khiến hắn càng thêm phụ thuộc vào chúng ta, vì chúng ta là nguồn tin duy nhất, là ‘quân sư’ c��a hắn.”

“Thứ hai, chúng ta sẽ mở rộng các hoạt động cứu trợ,” Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói trở nên mạnh mẽ hơn, rõ ràng hơn. “Không chỉ dừng lại ở lương thực và thuốc men, mà còn phải tạo công ăn việc làm nhỏ lẻ cho dân chúng, như sửa chữa đường sá, dọn dẹp vệ sinh. Sử dụng nguồn tài chính từ thương hội của chúng ta, nhưng phải tuyên bố rõ ràng là ‘sự chung tay của dân chúng Thành Thiên Phong’, dưới sự ‘chỉ đạo sáng suốt’ của Quan huyện phó. Chúng ta sẽ biến sự đau khổ của dân chúng thành một cơ hội để họ thấy được ai mới thực sự quan tâm đến họ, và ai là kẻ đang lợi dụng họ. Mỗi hạt gạo, mỗi đồng tiền, mỗi công việc tạo ra đều là một viên gạch xây nên bức tường thành bảo vệ chúng ta.” Hắn hít một hơi sâu, mùi ẩm mốc và khói gỗ vẫn lẩn quất trong phòng, nhắc nhở hắn về hiện thực khắc nghiệt. “Hắn muốn biến Thành Thiên Phong thành bàn cờ, ta sẽ biến nó thành chiến trường mà hắn không thể kiểm soát, một chiến trường mà hắn sẽ phải trả giá đắt.”

Bạch Vân Nhi ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay nhỏ, đôi mắt nàng đã bớt đi phần nào lo lắng, thay vào đó là sự tập trung cao độ. Nàng hiểu rằng Lâm Dịch không chỉ nhìn vào những gì trước mắt, mà còn nhìn xa hơn, vào những gì có thể xảy ra trong tương lai. Nàng biết, hắn đang dùng tri thức của mình để tạo ra một sự thay đổi nhỏ, để bảo vệ những người hắn trân trọng. “Và thứ ba, về phía Thẩm Đại Nhân?” nàng hỏi, giọng nói cẩn trọng. “Liễu cô nương đã cảnh báo về những kẻ hắn phái đến.”

Lâm Dịch gõ ngón tay một nhịp cuối cùng xuống mặt bàn. “Đó là một ván cờ lớn hơn, và chúng ta cần thời gian để chuẩn bị. Hiện tại, chúng ta phải hành động nhanh hơn hắn. Củng cố nội bộ, tạo dựng lòng dân, và biến Quan huyện phó thành con rối của chúng ta. Khi Thẩm Đại Nhân cử người đến điều tra, họ sẽ chỉ thấy một Thành Thiên Phong đang dần ổn định, một Quan huyện phó ‘chăm dân vì nước’, và một ‘thương hội’ đang tích cực hỗ trợ chính quyền. Dù chúng ta không trực tiếp đối đầu, nhưng mỗi bước đi của chúng ta đều là một đòn giáng vào kế hoạch của hắn. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và ta sẽ dùng nó để chống lại hắn, từng bước một.”

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đen đặc bao trùm Thành Thiên Phong, nhưng trong tâm trí hắn, ánh sáng của những kế hoạch đã bùng lên. Bình yên vẫn còn là một thứ xa xỉ, nhưng hắn sẽ đấu tranh đến cùng để giành lấy nó cho những người xứng đáng. Hắn không phải là anh hùng, cũng không mơ mộng thay đổi thế giới. Hắn chỉ là Lâm Dịch, một người đàn ông hiện đại bị mắc kẹt ở nơi này, đang dùng mọi khả năng của mình để tồn tại, và để bảo vệ những giá trị nhỏ bé mà hắn tìm thấy. Nhưng trước mắt, hắn phải đảm bảo rằng những con cờ đã được đẩy lên bàn, và ván cờ lớn hơn, tàn khốc hơn, chỉ mới thực sự bắt đầu, với hắn là một quân cờ bất đắc dĩ nhưng đầy mưu lược.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng nhẹ nhàng len lỏi qua ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi xuống bàn làm việc bằng gỗ lim bóng loáng trong văn phòng của Bàng Lão Gia. Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng bút sột soạt trên giấy của lão gia và tiếng bước chân nhẹ như mèo của người hầu thoảng qua hành lang. Mùi hư��ng trầm nhẹ nhàng phảng phất, hòa lẫn với mùi giấy cũ và gỗ đánh bóng, tạo nên một bầu không khí trầm tư, đầy lo lắng và nghi kỵ.

Bàng Lão Gia, thân hình mập mạp với khuôn mặt tròn trịa và đôi mắt nhỏ nhưng sắc bén, đang ngồi sau bàn, tay cầm một phong thư mật báo, đôi mày nhăn lại thành một nếp sâu. Hắn đã luôn tự hào về sự tinh tường trong việc nhìn người, nhưng cái tên Lâm Dịch này, cái tên của một thiếu niên mới nổi, giờ đây lại là một mối đe dọa không thể xem thường.

“Cái tên Lâm Dịch này…” Bàng Lão Gia lầm bầm, giọng nói khàn đặc, chứa đựng sự bất an rõ rệt. Hắn gõ nhẹ ngón tay béo mập lên mặt bàn, từng tiếng động nhỏ vang vọng trong căn phòng yên tĩnh, nghe như tiếng chuông báo động trong tâm trí hắn. “Hắn không chỉ biết làm ăn, còn dám nhúng tay vào quan trường? Không đơn giản là một thương nhân mới nổi… Một thiếu niên gầy gò, trông xanh xao vì thiếu ăn và lao động vất vả, lại có thể khiến Quan Đại Nhân ngã ngựa? Điều này quá sức tưởng tượng.” Hắn nhớ lại những lần gặp Lâm Dịch, một thiếu niên kiệm lời, ánh mắt sắc bén, luôn giữ một vẻ trầm tư, nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ rằng ẩn sau vẻ ngoài đó là một con người có khả năng thao túng cả một hệ thống.

Một thuộc hạ, với dáng vẻ gầy gò và ánh mắt lanh lợi, tiến vào, cúi đầu cung kính. Hắn là một trong những tai mắt giỏi nhất của Bàng Gia, chuyên thu thập tin tức về các hoạt động trong Thành Thiên Phong.

“Lão Gia,” tên thuộc hạ bắt đầu, giọng nói nhỏ nhẹ, đầy thận trọng, “các hoạt động cứu trợ của Thiên Phong Thương Hội, mà thực chất là của Lâm công tử, đang được dân chúng ca ngợi hết lời. Uy tín của hắn tăng vọt, thậm chí còn hơn cả Bàng Gia chúng ta. Hắn không chỉ phân phát lương thực, thuốc men, mà còn tổ chức cho dân chúng sửa chữa đường xá, dọn dẹp vệ sinh. Dân chúng gọi hắn là ‘Lâm Ân Công’, ‘Người tái sinh Thành Thiên Phong’…”

Bàng Lão Gia hừ lạnh một tiếng, cái tên “Lâm Ân Công” cứa vào tai hắn như một nhát dao. Hắn đã bỏ ra bao nhiêu tiền của để duy trì danh tiếng, để có được chút tiếng thơm trong dân chúng, nhưng Lâm Dịch chỉ với vài hoạt động nhỏ đã dễ dàng giành được sự ủng hộ rộng rãi. Hắn cảm thấy một sự đố kỵ cháy bỏng, nhưng xen lẫn vào đó là nỗi sợ hãi thực sự. “Hắn làm những việc đó bằng cách nào? Tiền ở đâu ra? Thiên Phong Thương Hội của hắn mới thành lập chưa được bao lâu, liệu có thể chi trả cho những hoạt động tốn kém đến vậy?” Hắn biết rõ tình hình kinh tế của Thành Thiên Phong, và hắn biết rằng việc cứu trợ quy mô lớn như vậy không phải là điều một thương hội non trẻ có thể gánh vác dễ dàng.

“Theo điều tra của chúng con,” tên thuộc hạ tiếp tục, “hắn đã sử dụng một phần tài sản bị tịch thu của Quan Đại Nhân, và một phần khác là từ nguồn tiền của Thiên Phong Thương Hội. Điều đáng nói là, hắn luôn tuyên bố đây là ‘sự chung tay của dân chúng Thành Thiên Phong’, dưới sự ‘chỉ đạo sáng suốt’ của Quan huyện phó. Hắn đang khéo léo biến Quan huyện phó thành một con rối của mình, và dân chúng thành công cụ để củng cố quyền lực.”

Đôi mắt nhỏ của Bàng Lão Gia nheo lại, ánh lên vẻ tính toán. “Biến Quan huyện phó thành con rối… Hắn muốn khống chế quan trường? Một thiếu niên mà lại có mưu lược đến vậy sao? Hắn thực sự muốn làm ‘quan phụ mẫu’ mới của Thành Thiên Phong à?” Hắn thầm nghĩ, Lâm Dịch không có thân phận, không có gia thế, nhưng lại có cái đầu thông minh và khả năng thao túng lòng người đáng sợ. Đây không phải là một đối thủ tầm thường mà hắn có thể dùng tiền bạc hay quyền lực ép buộc.

Mùi trầm hương trong phòng dường như càng thêm nồng, khiến không khí trở nên nặng nề hơn. Bàng Lão Gia đặt phong thư xuống, day day thái dương, cảm thấy đau đầu. Hắn đã chứng kiến quá nhiều sự thay đổi trong Thành Thiên Phong, từ những bang phái giang hồ nổi lên, đến những quan lại tham nhũng thay nhau, nhưng chưa có ai lại khiến hắn cảm thấy bất an như Lâm Dịch.

“Lão Gia,” tên thuộc hạ cẩn trọng hỏi, “chúng ta có nên… có nên hành động gì không? Nếu để hắn tiếp tục phát triển, e rằng vị thế của Bàng Gia chúng ta sẽ bị lung lay.”

Bàng Lão Gia nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng vẫn chan hòa nhưng tâm trí hắn lại bị bao phủ bởi một đám mây đen. Hắn nhớ lại những tin đồn về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận được nhắc đến nhiều hơn. Thẩm Đại Nhân bắt đầu có những động thái chính trị lớn hơn, và sự bất ổn của Đại Hạ Vương Triều đang hiện rõ. Trong bối cảnh đó, sự trỗi dậy của Lâm Dịch càng khiến hắn cảm thấy bấp bênh. Hắn không muốn trở thành một quân cờ bị động trong ván cờ lớn hơn này.

“Không vội,” Bàng Lão Gia nói, giọng trầm xuống, đầy vẻ gian xảo. “Chúng ta không thể hành động một cách mù quáng. Hắn đã hạ được Quan Đại Nhân, điều đó chứng tỏ hắn không hề đơn giản. Hãy tăng cường điều tra về Lâm Dịch, đặc biệt là các mối quan hệ của hắn với giang hồ và quan trường. Ai là kẻ đứng sau hắn? Hắn có liên hệ với thế lực nào khác không? Tìm hiểu về xuất thân của hắn, về quá khứ của hắn. Mọi chi tiết, dù là nhỏ nhất, cũng không được bỏ qua. Chúng ta phải biết rõ kẻ thù của mình trước khi ra tay. Ta muốn biết rõ ràng, cái gọi là ‘Thiên Phong Thương Hội’ của hắn rốt cuộc có bao nhiêu chân rết, và ‘Lâm Ân Công’ này rốt cuộc muốn gì.” Hắn siết chặt nắm tay, những ngón tay mập mạp bóp chặt đến trắng bệch. Một cảm giác bất an không ngừng dâng lên trong lòng hắn. Lâm Dịch là một biến số không mong muốn, và hắn cần phải loại bỏ biến số này, hoặc ít nhất là kiểm soát nó, trước khi nó phá hỏng toàn bộ cục diện mà hắn đã dày công xây dựng.

***

Chiều tối, một cơn mưa lất phất phủ lên Thành Thiên Phong, khiến không khí trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo. Trong một góc khuất của Sòng Bạc Hắc Long, mùi khói thuốc, rượu, mồ hôi và sự căng thẳng nồng nặc trong không khí. Tiếng xúc xắc lăn lóc, tiếng bài xào xạc, tiếng reo hò vui sướng hoặc tuyệt vọng của những kẻ đỏ đen, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn của sự tham lam và tuyệt vọng.

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, một gã đàn ông to lớn, vạm vỡ, với khuôn mặt dữ tợn và bộ râu quai nón rậm rạp, đang ngồi trên chiếc ghế bọc da cũ kỹ. Một vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm, khiến vẻ ngoài của hắn càng thêm hung tợn. Hắn mặc chiếc áo giáp da dày cộm, cây đại đao quen thuộc vẫn được đặt ngay bên cạnh. Hắn cau có, đôi mắt hung dữ quét qua những tên thuộc hạ đang đứng run rẩy trước mặt. Hắn vừa nghe báo cáo về sự thay đổi đột ngột ở Thành Thiên Phong, về sự ngã ngựa của Quan Đại Nhân, và đặc biệt, về ảnh hưởng ngày càng lớn của cái tên Lâm Dịch.

“Cái tên tiểu tử Lâm Dịch đó tưởng giang sơn này là của hắn sao?” Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gằn giọng, tiếng nói ồm ồm như tiếng hổ gầm, át cả tiếng ồn ào của sòng bạc. Hắn đập mạnh nắm đấm xuống mặt bàn gỗ nặng nề, khiến mấy chén rượu trên bàn nảy lên loảng xoảng. “Dám động vào mảnh đất của Hắc Sa Bang ta? Quan Đại Nhân ngã ngựa, hắn lại muốn chen chân vào, chẳng lẽ muốn làm ‘quan phụ mẫu’ mới của Thiên Phong?” Hắn vốn coi thường những kẻ thư sinh trói gà không chặt, và càng khinh bỉ những kẻ dựa vào mồm mép để sống. Đối với hắn, sức mạnh là tất cả, và Lâm Dịch, trong mắt hắn, chỉ là một kẻ miệng còn hôi sữa.

Một tên thuộc hạ, với vẻ mặt nhợt nhạt và ánh mắt e sợ, cúi đầu sát đất, run rẩy báo cáo. “Thủ Lĩnh, hắn còn đang mở rộng các quán cháo cứu tế, phát thuốc cho dân nghèo. Dân chúng giờ đang tung hô hắn như thần. Thậm chí còn có tin đồn hắn được ‘thiên mệnh’ phái xuống để cứu vớt Đại Hạ… Các hoạt động của chúng ta cũng khó bề che giấu hơn trước. Mấy tên tuần tra của nha môn cũng trở nên nghiêm ngặt hơn, không còn dễ dàng hối lộ như trước…”

“Thiên mệnh cái con mẹ nó!” Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa chửi thề, phun ra một bãi nước bọt. Hắn ghét cay ghét đắng những kẻ đạo đức giả, những kẻ dùng chiêu trò để lừa phỉnh dân chúng. Đối với hắn, giang hồ có quy tắc của giang hồ, và việc Lâm Dịch nhúng tay vào quan trường, lại còn được dân chúng tung hô, là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận. “Dân chúng ngu dốt! Bị vài bát cháo, vài viên thuốc lừa phỉnh, đã vội vàng quỳ lạy. Hắn muốn cướp mất miếng ăn của Hắc Sa Bang ta sao? Muốn cướp mất sự tôn trọng của bọn ta trong Thành Thiên Phong này sao?” Mùi rượu nồng nặc trong không khí càng làm tăng thêm sự giận dữ của hắn.

Hắn đứng dậy, thân hình vạm vỡ che khuất cả tên thuộc hạ. Bóng hắn đổ dài trên sàn nhà nhớp nháp của sòng bạc. “Cái tên thư sinh chết tiệt đó, dám làm trò mèo trước mặt lão tử? Hắn muốn làm anh hùng cứu thế sao? Ở Thành Thiên Phong này, anh hùng duy nhất là Hắc Sa Bang ta!” Hắn nắm chặt chuôi đại đao, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, một sự lạnh lẽo mà hắn luôn tin tưởng hơn bất kỳ lời hứa hẹn nào. “Mấy tên tuần tra chó má đó, cứ tưởng có ‘quan phụ mẫu’ mới là có thể làm càn sao? Hừ!”

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhìn ra ngoài cửa sổ, màn mưa lất phất vẫn chưa dứt, nhưng trong mắt hắn, chỉ có một ngọn lửa giận dữ đang bùng cháy. Hắn cảm thấy bị đe dọa, không chỉ về mặt quyền lực, mà còn về sự tôn nghiêm của bang hội. Hắc Sa Bang đã xây dựng thế lực ở Thành Thiên Phong này không phải ngày một ngày hai. Từng hoạt động ngầm, từng mối quan hệ, từng đồng tiền phi pháp đều được hắn củng cố bằng máu và nước mắt. Giờ đây, một thằng nhóc từ đâu chui ra, chỉ bằng vài chiêu trò nhỏ, lại dám ngang nhiên thách thức hắn?

“Thủ Lĩnh,” tên thuộc hạ dè dặt, “chúng ta có nên… ra tay không? Để hắn tiếp tục làm càn, e rằng ảnh hưởng của bang chúng ta sẽ bị giảm sút nghiêm trọng.”

Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nheo mắt, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo. Hắn không phải là kẻ lỗ mãng. Việc Quan Đại Nhân ngã ngựa là một lời cảnh tỉnh. Lâm Dịch không đơn giản, hắn có mưu mẹo, và có khả năng khuấy đảo cả quan trường. Hắn biết mình không thể trực tiếp xông vào nha môn mà chém giết. Nhưng giang hồ có cách của giang hồ.

“Chuẩn bị đi,” Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nói, giọng trầm xuống, mang theo một vẻ lạnh lẽo chết chóc. “Hãy cử người theo dõi sát sao mọi động tĩnh của hắn. Ta muốn biết hắn đi đâu, gặp ai, làm gì. Đặc biệt là những kẻ đã giúp hắn hạ Quan Đại Nhân. Ta muốn hắn phải hiểu rằng, Thành Thiên Phong này, không phải là nơi hắn muốn làm gì thì làm. Hắn dám chọc vào Hắc Sa Bang, ta sẽ cho hắn biết mùi vị của địa ngục. Nhưng không phải bây giờ. Không phải ngay lập tức.” Hắn đập mạnh tay xuống bàn một lần nữa, ra hiệu cho thuộc hạ chuẩn bị ‘dạy dỗ’ Lâm Dịch một bài học, nhưng vẫn còn giữ thái độ thăm dò, cảnh giác. “Cứ để hắn tưởng mình là ông trời con đi. Rồi sẽ có ngày, hắn phải quỳ xuống mà cầu xin Hắc Sa Bang ta tha mạng.”

Mùi khói, rượu, mồ hôi và sự căng thẳng trong sòng bạc dường như cô đặc lại, báo hiệu cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Hắc Sa Bang, một thế lực giang hồ thô bạo, giờ đây cũng phải dè chừng trước một “kẻ ngoại đạo” với những chiêu trò khó lường.

***

Mưa đã tạnh, nhưng trời vẫn u ám, những đám mây xám xịt giăng kín bầu trời Thành Thiên Phong, như báo hiệu cho một tương lai đầy bất trắc. Chiều tối, trong Nha Môn Thành Thiên Phong, không khí trở nên trang nghiêm nhưng cũng ám ảnh bởi sự sợ hãi. Mùi mực, giấy, gỗ cũ và hơi ẩm mốc từ cơn mưa còn vương lại, tạo nên một sự ngột ngạt khó tả.

Lâm Dịch, trong bộ thường phục giản dị, chiếc áo vải thô đã được vá vài chỗ nhưng vẫn giữ được sự tươm tất, bước vào văn phòng của Quan huyện phó. Hắn không cần phải ăn vận sang trọng, bởi vì quyền lực của hắn không nằm ở trang phục, mà nằm ở ánh mắt sắc bén và bộ óc chiến lược. Quan huyện phó, với gương mặt nhợt nhạt và vẻ mặt lo lắng thường trực, đang đứng đợi hắn. Thấy Lâm Dịch bước vào, hắn vội vàng đứng dậy, cúi người đón tiếp một cách cung kính, khác hẳn thái độ của một quan chức cấp cao với một thương nhân bình thường. Ánh mắt hắn tràn đầy sự sợ hãi và luồn cúi, như một con chó hoang vừa bị đánh.

“Lâm công tử đã đến,” Quan huyện phó nói, giọng run rẩy, “hạ quan đã chờ công tử từ lâu.” Hắn đưa tay mời Lâm Dịch ngồi xuống chiếc ghế bành bọc gấm, sau đó hắn mới dám ngồi xuống chiếc ghế đối diện, lưng thẳng tắp, hai tay đặt lên đùi, vẻ mặt căng thẳng đến cực độ. Hắn biết rõ vị thế của mình, một kẻ bù nhìn tạm thời, sống dựa vào sự ban ơn của Lâm Dịch.

Lâm Dịch ngồi xuống, ánh mắt quét qua căn phòng. Mọi thứ vẫn giữ nguyên vẻ quan liêu, nhưng dưới sự giám sát của hắn, đã có một chút thay đổi, một chút gọn gàng hơn. Hắn không vội nói, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà nóng do tên lính hầu vừa mang đến. Mùi trà thoang thoảng giúp hắn trấn tĩnh tâm trí, tập trung vào mục tiêu. Trong lòng hắn, sự đấu tranh nội tâm vẫn diễn ra. Hắn đang lợi dụng nỗi sợ hãi của kẻ khác, đang thao túng một quan chức để đạt được mục đích của mình. Liệu đây có phải là chính nghĩa? Hay chỉ là một hình thức khác của quyền lực, của sự kiểm soát? Nhưng rồi, hắn lại nhớ đến những gương mặt đói khổ của dân chúng, những ánh mắt tuyệt vọng trong mùa dịch bệnh. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, để bảo vệ những điều tốt đẹp, người ta phải dấn thân vào bùn lầy.

“Quan đại nhân đừng quá lo lắng,” Lâm Dịch nói, giọng điệu ôn hòa nhưng đầy ẩn ý, như một lưỡi dao sắc bén được bọc trong lụa. “Chỉ cần Thành Thiên Phong được yên ổn, dân chúng được ấm no, thì mọi việc đều tốt. Về phần những kẻ cố ý gây rối, tôi tin rằng đại nhân biết phải làm gì.” Hắn nhìn thẳng vào mắt Quan huyện phó, không bỏ lỡ bất kỳ một sự dao động nhỏ nào. Hắn biết, lời nói của hắn là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, nhưng cũng là một lời đe dọa không thể nghi ngờ. Những bằng chứng về sự tham nhũng mà hắn đang giữ, những thông tin mà hắn đã cung cấp để hắn có thể thanh trừng những kẻ đối lập, tất cả đều là sợi dây vô hình trói buộc hắn.

Quan huyện phó toát mồ hôi lạnh, vội vàng cúi đầu. “Dạ… hạ quan đã hiểu. Hạ quan sẽ dốc hết sức mình để làm theo chỉ thị của Lâm công tử… à, ý tôi là, để ổn định tình hình Thành Thiên Phong, và trấn áp những kẻ gây rối. Hạ quan xin thề sẽ tận trung với bách tính, không phụ lòng tin của công tử…” Hắn lắp bắp, khuôn mặt nhợt nhạt càng thêm xanh xao. Hắn biết rõ, mình đã trở thành con rối của Lâm Dịch, nhưng ít nhất, hắn còn giữ được mạng sống và vị trí. Đó là tất cả những gì hắn quan tâm lúc này.

Lâm Dịch gật đầu hài lòng. “Tốt. Về việc cứu trợ dân chúng, ta đã thấy đại nhân làm rất tốt. Hãy tiếp tục duy trì và mở rộng các hoạt động đó. Ta sẽ cung cấp thêm một số nguồn lực từ Thiên Phong Thương Hội để hỗ trợ đại nhân. Hãy nhớ, lòng dân là yếu tố quan trọng nhất để giữ vững quyền lực.” Hắn khéo léo đưa ra các chỉ đạo và yêu cầu đối với Quan huyện phó, biến hắn thành công cụ thực hiện ý đồ của mình. Từ việc phân bổ lương thực, thuốc men, đến việc tổ chức các đội tuần tra để giữ gìn trật tự, hay thậm chí là việc xử lý các vụ án nhỏ một cách công bằng hơn, tất cả đều được Lâm Dịch sắp xếp một cách tỉ mỉ.

Đúng lúc đó, một tên lính hầu gõ cửa nhẹ nhàng, sau khi được cho phép, hắn bước vào, vẻ mặt có chút khẩn trương. “Bẩm đại nhân, bẩm Lâm công tử, có chuyện muốn bẩm báo.”

Quan huyện phó sốt sắng: “Có chuyện gì?”

“Bẩm… trong mấy ngày gần đây, chúng con phát hiện có một vài người lạ mặt xuất hiện trong thành,” tên lính hầu nói, giọng hơi run. “Họ ăn mặc khác lạ, hành tung bí ẩn, thường xuyên lui tới những nơi vắng vẻ, và dường như đang dò la tin tức về… về vụ án của Quan Đại Nhân, và cả các hoạt động của Thiên Phong Thương Hội…”

Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Hắn không cần phải hỏi thêm. Tim hắn đập mạnh một nhịp. Thẩm Đại Nhân đã bắt đầu hành động. Những “người lạ mặt” này chính là tai mắt của hắn, được phái đến để điều tra, để tìm hiểu về “biến số” Lâm Dịch và lý do tại sao Thành Thiên Phong lại đột ngột “dậy sóng” đến vậy. Mùi ẩm mốc trong phòng dường như càng thêm nồng nặc, như một lời nhắc nhở về sự mục ruỗng đang lan tỏa từ triều đình.

“Cứ để bọn chúng dò la,” Lâm Dịch nói, giọng bình thản đến lạ, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt hắn là một sự cảnh giác cao độ. “Chỉ cần đảm bảo Thành Thiên Phong vẫn yên bình, Quan huyện phó vẫn làm việc tận tâm, và dân chúng vẫn được chăm sóc. Hãy cho bọn chúng thấy một Thành Thiên Phong đang trên đà hồi sinh, và một Quan huyện phó ‘mẫn cán’. Còn về những kẻ lạ mặt đó… chỉ cần giám sát, không cần làm gì cả. Chúng ta không cần phải ra mặt.” Hắn biết, càng che giấu, Thẩm Đại Nhân sẽ càng nghi ngờ. Tốt nhất là để hắn thấy những gì hắn muốn thấy, nhưng đồng thời cũng phải tạo ra một bức màn khói đủ dày để che đi những toan tính thực sự.

Quan huyện phó gật đầu lia lịa, tuy vẫn còn sợ hãi nhưng cũng thấy nhẹ nhõm phần nào khi Lâm Dịch không bắt hắn phải đối đầu trực tiếp. Tên lính hầu nhận lệnh rồi lui ra.

Lâm Dịch đứng dậy, cảm nhận hơi lạnh từ cửa sổ truyền đến, và một sự lạnh lẽo khác đang dâng lên trong lòng hắn. Cuộc chiến này không chỉ dừng lại ở Thành Thiên Phong, không chỉ là đối phó với những thương nhân gian xảo hay bang phái giang hồ thô bạo. Nó đã leo thang, chạm đến một cấp độ cao hơn, với một đối thủ có tầm nhìn xa hơn và thủ đoạn tinh vi hơn.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tối hẳn. Những bóng người lầm lũi trong màn đêm, những tiếng ho khan của người bệnh vẫn vọng lại từ xa xa. Đây là hiện thực tàn khốc mà hắn phải đối mặt. Lâm Dịch không phải anh hùng, cũng không mơ mộng thay đổi thế giới. Hắn chỉ là Lâm Dịch, một người đàn ông hiện đại bị mắc kẹt ở nơi này, đang dùng mọi khả năng của mình để tồn tại, và để bảo vệ những giá trị nhỏ bé mà hắn tìm thấy. Nhưng trước mắt, bình yên vẫn còn là một thứ xa xỉ. Lâm Dịch siết chặt phong thư trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó, như một lời nhắc nhở về những thử thách đang chờ đợi. Những con cờ đã được đẩy lên bàn, và ván cờ lớn hơn, tàn khốc hơn, chỉ mới thực sự bắt đầu, với hắn là một quân cờ bất đắc dĩ nhưng đầy mưu lược. Sự xuất hiện của những người lạ mặt ở Thành Thiên Phong chính là dấu hiệu cho thấy Thẩm Đại Nhân đã bắt đầu coi Lâm Dịch là một mối đe dọa cần được chú ý, và một cuộc chiến trí tuệ và quyền lực mới đã chính thức bắt đầu.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free