Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 410: Di Sản Quan Tham: Bước Chân Quyền Lực

Lâm Dịch nắm chặt tấm Hắc Mộc Lệnh trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó, như một lời nhắc nhở về những thử thách đang chờ đợi. Hắn đứng dậy, gật đầu với Liễu Thanh Y, bóng nàng thoắt ẩn thoắt hiện trong ánh đèn lờ mờ của quán trà. Những lời nàng nói, về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành," về những kẻ lạ mặt với công phu dị thường, đã gieo vào tâm trí hắn một hạt giống hoài nghi, khiến bức tranh về thế giới này trở nên phức tạp hơn bao giờ hết. Nhưng hiện tại, những mối nguy hiểm hữu hình vẫn là ưu tiên hàng đầu. Hắn biết, một ngày mới đang hé rạng, và Thành Thiên Phong đang chờ đợi một sự thay đổi.

***

Sáng sớm hôm sau, một ngày sau sự kiện chấn động Nha Môn, ánh nắng vàng nhạt đã bắt đầu rải những vệt sáng ấm áp lên con phố chính của Thành Thiên Phong. Không khí se lạnh đặc trưng của những ngày cuối năm vẫn còn vương vấn, nhưng không làm giảm đi vẻ trong trẻo của bầu trời xanh ngắt không một gợn mây. Lâm Dịch đứng bên cửa sổ phòng trọ trên lầu hai của Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi ánh sáng ban mai xuyên qua khung cửa gỗ, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn nhà. Hắn không khỏi nheo mắt trước ánh nắng chói chang, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của một người đã trải qua nhiều sóng gió. Khuôn mặt hắn vẫn còn chút gầy gò, hơi xanh xao, dấu vết của những tháng ngày thiếu ăn và lao động vất vả nơi biên thùy, nhưng giờ đây, nó mang thêm vẻ trầm tư, nặng trĩu vì những toan tính không ngừng.

Bạch Vân Nhi đứng cạnh hắn, vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát. Nàng cũng đang dõi mắt xuống con phố, đôi mắt thông minh, sắc sảo lướt qua từng tốp người qua lại, đánh giá những chuyển động nhỏ nhất của cuộc sống thường nhật đang dần trở lại. Nàng mặc bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo nhưng không kém phần quý phái, chiếc trâm cài tóc ngọc bích ẩn hiện trong búi tóc đen nhánh, phản chiếu ánh sáng ban mai. Tiếng trò chuyện rì rầm từ dưới sảnh vọng lên, tiếng bát đĩa va chạm lách cách, tiếng cười giòn tan của những lữ khách sớm thức giấc. Mùi thức ăn thơm lừng từ bếp, mùi rượu gạo nồng nàn quyện với hương khói gỗ thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí sôi động, náo nhiệt, nhưng Lâm Dịch vẫn cảm nhận được một sự căng thẳng tiềm ẩn dưới lớp vỏ bọc bình thường đó.

"Dân chúng đã nguôi giận, nhưng sự thay đổi này liệu có bền vững?" Bạch Vân Nhi khẽ hỏi, giọng nói ôn hòa nhưng ẩn chứa một sự lo lắng sâu sắc. Nàng quay sang nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy tin tưởng nhưng cũng không giấu được sự băn khoăn. "Quan Đại Nhân ngã, nhưng liệu những kẻ khác có trỗi dậy? Một vị trí trống, luôn có kẻ muốn tranh đoạt, và những kẻ mới, chưa chắc đã tốt đẹp hơn kẻ cũ."

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh lùa vào phổi, rồi chậm rãi thở ra. "Một cây đổ, vạn cây mục, Bạch cô nương." Hắn khẽ nói, ánh mắt vẫn nhìn xa xăm, như đang xuyên thấu qua những mái nhà ngói cổ kính, hướng về phía Nha Môn. "Vấn đề không phải là một Quan Đại Nhân, mà là hệ thống mục nát đã sản sinh ra hàng vạn Quan Đại Nhân khác. Chúng ta chỉ có thể vá víu tạm thời, hoặc tạo ra một vết nứt lớn hơn, hy vọng đủ sức lay chuyển cả bức tường thành đã mục rữa này." Giọng hắn trầm lắng, mang theo chút châm biếm nội tâm về cái vòng luẩn quẩn của quyền lực và tham nhũng. Hắn từng nghĩ, đơn giản là loại bỏ một kẻ xấu, nhưng giờ đây hắn hiểu, đó chỉ là chặt đi một cành cây sâu bệnh, trong khi gốc rễ vẫn đang bị ăn mòn từ bên trong. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "nhưng để sinh tồn bền vững, đôi khi phải làm sạch cả môi trường xung quanh, dù đó là một nhiệm vụ bất khả thi trong bối cảnh này."

Dưới sảnh, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đang ngồi vào một góc khuất, ăn sáng vội vàng. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, liên tục liếc nhìn lên lầu, chờ đợi hiệu lệnh từ đại ca của mình. Hắn không thể ngồi yên, cứ liên tục xoay người, thỉnh thoảng lại đưa tay gãi đầu. Lý Hổ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, vẻ mặt hung dữ nhưng lúc này lại trầm tĩnh một cách lạ thường, cũng đang chú ý đến mỗi cử động của Lâm Dịch. Hắn ăn uống chậm rãi hơn, nhưng mỗi cử động đều toát ra sự kiên định, sẵn sàng hành động theo bất kỳ mệnh lệnh nào.

Vừa thấy Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi bước xuống, Trần Nhị Cẩu đã vội đứng dậy, miệng còn nhồm nhoàm miếng bánh bao. "Đại ca, cô nương!" Hắn nuốt vội, rồi nói tiếp, "Những bằng chứng kia đã được gửi đi rồi ạ. Đảm bảo đến tận tay Bố Chính Sứ của tỉnh. Lão quản sự kia... à không, Quan huyện phó, hắn đã nhũn như chi chi rồi. Tối qua, hắn sai người đến dò hỏi đủ điều, còn ngỏ ý muốn dâng chút quà cáp nữa cơ."

Lâm Dịch nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ lan tỏa trong khoang miệng. "Quà cáp thì cứ nhận, nhưng đừng để lộ sơ hở." Hắn ra hiệu cho Nhị Cẩu ngồi xuống. "Hắn bây giờ như con chó mất chủ, chỉ biết tìm chỗ dựa. Nhưng hắn cũng là kẻ tinh ranh, không thể hoàn toàn tin tưởng. Hắn sẽ chỉ làm những gì có lợi cho hắn. Vì vậy, chúng ta phải chỉ cho hắn thấy, hợp tác với chúng ta là lựa chọn tốt nhất để hắn giữ được mạng sống và chức vị." Hắn liếc nhìn Lý Hổ, người vẫn im lặng nhưng ánh mắt đầy vẻ tập trung. "Lý Hổ, ngươi cùng Nhị Cẩu, từ hôm nay, hãy chú ý đến mọi động thái của Quan huyện phó. Mọi lời nói, mọi hành động, đặc biệt là những cuộc gặp gỡ bí mật của hắn. Thu thập càng nhiều thông tin càng tốt. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và ta cần hiểu rõ 'vũ khí' của mình trước khi sử dụng nó để điều khiển kẻ khác."

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy hăng hái. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Hắn mà dám giở trò, Nhị Cẩu sẽ cho hắn biết tay!" Hắn vung nắm đấm biểu thị sự quyết tâm. Lý Hổ chỉ khẽ gật đầu, khuôn mặt vẫn trầm tĩnh, nhưng nắm tay hắn siết chặt hơn một chút, biểu lộ sự kiên quyết không kém.

Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, như đọc được suy nghĩ của hắn. "Vậy còn dân chúng Thành Thiên Phong? Hàng trăm, hàng ngàn người đang chịu đói kém, bệnh tật. Sự sụp đổ của Quan Đại Nhân chỉ tạm thời xoa dịu được cơn phẫn nộ, nhưng không giải quyết được cái đói cái rét đang bủa vây." Nàng khẽ chau mày, sự lo lắng hiện rõ trong đôi mắt.

Lâm Dịch đặt chén trà xuống, ánh mắt trở nên kiên định, không còn chút mơ hồ nào. "Đó chính là cơ hội của chúng ta, Bạch cô nương. Một khoảng trống quyền lực không thể để trống quá lâu, và một khi đã có khoảng trống, chúng ta sẽ lấp đầy nó, bằng cách của riêng mình." Hắn nhìn ba người trước mặt, giọng nói tuy trầm nhưng đầy uy lực. "Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, các ngươi hãy cho người đi thu thập thông tin về tình hình nạn đói và dịch bệnh trong thành, đặc biệt là ở những khu dân nghèo nhất. Xem xét những gia đình nào đang cần giúp đỡ khẩn cấp. Đồng thời, chuẩn bị một số lượng lương thực và thuốc men nhất định từ kho hàng của chúng ta. Không cần phô trương, chỉ cần âm thầm phân phát, để dân chúng biết rằng, khi triều đình bỏ rơi họ, vẫn có người quan tâm." Hắn biết, đây là một nước cờ quan trọng để củng cố vị thế và danh tiếng của mình trong lòng dân chúng. Không cần danh hiệu cao sang, chỉ cần sự tín nhiệm từ người dân. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, "nhưng ta có thể cố gắng tạo ra một sự công bằng nhỏ bé trong phạm vi của mình, dù chỉ là tạm thời."

"Vâng, đại ca!" Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đồng thanh đáp, vẻ mặt nghiêm túc hơn hẳn. Họ hiểu tầm quan trọng của những gì Lâm Dịch đang làm, không chỉ là việc nhỏ nhặt mà là cả một chiến lược lớn.

Lâm Dịch quay sang Bạch Vân Nhi. "Bạch cô nương, nàng hãy giúp ta chuẩn bị một bản kế hoạch chi tiết về việc phân phối lương thực và thuốc men. Chúng ta sẽ cần một mạng lưới hiệu quả, tránh sự chú ý không cần thiết của nha môn lúc này. Đồng thời, nàng hãy tìm hiểu về các thương nhân lớn trong thành, những người có khả năng cung cấp số lượng lớn vật tư. Chúng ta sẽ cần đến họ trong thời gian tới, không phải chỉ để mua bán, mà có thể là để tạo ra một liên minh."

Bạch Vân Nhi gật đầu, đôi mắt nàng ánh lên vẻ ngưỡng mộ. "Ta hiểu rồi. Công tử muốn mượn gió bẻ măng, biến nguy thành cơ, biến sự tuyệt vọng của dân thành niềm tin vào chúng ta." Nàng khẽ cười, nụ cười hiếm hoi nhưng rạng rỡ. "Kế hoạch của công tử luôn khiến người khác phải kinh ngạc."

Lâm Dịch chỉ khẽ lắc đầu. "Không có gì là kinh ngạc, chỉ là sự thích nghi. Ta chỉ đang làm những gì cần phải làm để sinh tồn, và để bảo vệ những người ta trân trọng." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, ánh nắng đã lên cao hơn, nhưng bầu trời đã bắt đầu có những vệt mây mờ nhạt, báo hiệu một sự thay đổi không chỉ về thời tiết mà còn về cục diện. Nha Môn Thành Thiên Phong, một nơi đang trong tình trạng hỗn loạn, sẽ là điểm đến tiếp theo của hắn, nơi hắn sẽ bắt đầu thiết lập quyền lực của mình.

***

Buổi chiều cùng ngày, khi ánh mặt trời đã ngả về tây, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong của Thành Thiên Phong, bầu trời cũng dần âm u hơn, gió nhẹ bắt đầu thổi, mang theo hơi lạnh buốt báo hiệu đêm xuống. Nha Môn Thành Thiên Phong, vốn là biểu tượng của quyền lực và trật tự, giờ đây lại mang một vẻ hỗn loạn nhẹ, như một con tàu không người lái giữa biển khơi. Các nha dịch vẫn đi lại, làm việc một cách uể oải, nhưng không có người cầm đầu rõ ràng, mọi thứ đều chùng xuống, thiếu sức sống. Những tiếng bút lông sột soạt trên giấy, tiếng gõ mõ kiểm kê, tiếng chân người lẹt xẹt qua lại, tất cả đều mang một âm hưởng của sự vô định, của một bộ máy đang vận hành một cách chậm chạp và thiếu hiệu quả. Mùi mực, gỗ cũ, và hương hoa nhài thoang thoảng từ những góc sân, dường như không đủ xua đi không khí nặng nề, lo lắng đang bao trùm.

Trong một góc sân vắng vẻ, Quan huyện phó, một người đàn ông trung niên béo tốt, gương mặt nhợt nhạt, luôn toát ra vẻ lo lắng, đang cố gắng duy trì trật tự. Hắn liên tục lau mồ hôi trên trán, mặc dù thời tiết khá lạnh. Hắn mặc bộ quan phục chỉnh tề, nhưng lại có cảm giác như chiếc áo quá rộng, không thể che giấu được sự luồn cúi, sợ sệt của hắn, như thể hắn đang cố gắng khoác lên mình một vỏ bọc không thuộc về mình. Hắn đang nói chuyện với một vài nha dịch cấp dưới, giọng nói run run, cố gắng ra vẻ uy nghiêm nhưng lại thiếu hẳn sự tự tin cần có của một quan chức.

"Phải nhanh chóng trấn an dân chúng!" Hắn gần như hét lên, nhưng âm thanh lại lạc đi trong không gian rộng lớn của nha môn, trở nên yếu ớt. "Không thể để mọi chuyện vỡ lở thêm nữa! Ai đó, mau đi xem tình hình bên ngoài! Có ai đang thỉnh cầu gì không? Tuyệt đối không được để họ tụ tập đông người, gây ra thêm rắc rối!" Hắn sợ hãi, không phải vì dân chúng, mà vì viễn cảnh bị truy cứu trách nhiệm khi mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát. Sau vụ Quan Đại Nhân, hắn biết mình đang ở trên một sợi chỉ mỏng manh, có thể đứt bất cứ lúc nào.

Bên ngoài cổng nha môn, một nhóm nhỏ dân chúng đang xếp hàng thỉnh cầu. Họ mặc quần áo thô sơ, vá víu, gương mặt khắc khổ vì nạn đói và bệnh tật. Những đôi mắt trũng sâu, những làn da xanh xao, tất cả đều tố cáo sự khắc nghiệt của cuộc sống. Tiếng ho khan của người bệnh xen lẫn những lời than vãn nhỏ nhẹ về lương thực và thuốc men, tạo nên một bức tranh bi thảm về cuộc sống ở Thành Thiên Phong, một bức tranh mà những quan lại như Quan huyện phó đang cố gắng phớt lờ.

Lâm Dịch, cùng Lý Hổ đi kèm, xuất hiện ở một góc khuất, lặng lẽ quan sát. Hắn mặc bộ trang phục thô sơ, vá víu, mái tóc đen bù xù được buộc đơn giản, trông không khác gì một thiếu niên bình thường giữa đám đông, nhưng đôi mắt hắn lại sắc bén, ẩn chứa sự tính toán lạnh lùng. Hắn đã nắm rõ tình hình. Quan huyện phó bây giờ như một con diều đứt dây, đang hoảng loạn tìm kiếm một điểm tựa, một nơi để bám víu. Và Lâm Dịch chính là người sẽ ban cho hắn một 'sợi dây' để bám víu, tất nhiên là có điều kiện, và điều kiện đó sẽ đặt hắn dưới sự kiểm soát tuyệt đối.

Hắn tiến lại gần Quan huyện phó, bước chân nhẹ nhàng, gần như không tạo ra tiếng động. Quan huyện phó đang quay lưng về phía hắn, không hề hay biết sự hiện diện của Lâm Dịch, vẫn đang hoảng loạn ra lệnh cho các nha dịch.

"Quan đại nhân, xem ra ngài đang rất bận rộn." Lâm Dịch khẽ nói, giọng nói trầm tĩnh, đủ khiến Quan huyện phó giật mình quay lại.

Quan huyện phó, với vẻ mặt nhợt nhạt, suýt chút nữa thì ngã khuỵu khi nhận ra Lâm Dịch. Hắn vội vàng cúi gập người, nụ cười nịnh bợ hiện rõ trên khuôn mặt, nhưng đôi mắt lại đầy vẻ sợ hãi. "Là... là Lâm công tử. Lâm công tử đại giá quang lâm, tiểu nhân không biết đón tiếp, thật thất lễ!" Hắn lau mồ hôi lần nữa, giọng nói run rẩy, luồn cúi, hoàn toàn mất đi vẻ uy nghiêm của một quan chức. Hắn đã nghe danh Lâm Dịch, kẻ đã gián tiếp hạ bệ Quan Đại Nhân chỉ bằng vài chiêu thức quỷ quyệt, và hắn biết mình không thể đối đầu với người này, kẻ mà hắn cảm thấy còn đáng sợ hơn cả một vị quan trên.

"Không dám." Lâm Dịch đáp lại một cách khách sáo, nhưng ánh mắt hắn lại sắc như dao, quét qua gương mặt đầy lo lắng của Quan huyện phó, như đang đọc thấu mọi suy nghĩ của hắn. "Ta có chút thông tin hữu ích, không biết ngài có muốn lắng nghe?" Hắn khẽ nhấn mạnh từ "thông tin hữu ích," ám chỉ đến những bằng chứng, những hồ sơ về sự tham nhũng của Quan Đại Nhân mà hắn đang nắm giữ, trong đó không ít có thể liên đới đến Quan huyện phó, nếu hắn muốn.

Quan huyện phó nuốt nước bọt khan, cổ họng khô khốc. "Mời, mời... mời Lâm công tử vào trong... Chúng ta có thể bàn luận kỹ hơn." Hắn vội vàng quay sang ra lệnh cho các nha dịch, giọng điệu hối hả. "Các ngươi mau dẹp loạn ở đây, không được để ai làm phiền Lâm công tử và ta!" Hắn sợ hãi đến mức quên mất sự uy nghiêm của mình, chỉ muốn nhanh chóng đưa Lâm Dịch vào một nơi kín đáo để tránh những ánh mắt tò mò.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, theo Quan huyện phó vào một gian phòng nhỏ, nơi có bàn ghế gỗ cũ kỹ và một bình trà nguội. Lý Hổ đứng ngoài cửa, ánh mắt kiên định, sẵn sàng ngăn cản bất cứ ai có ý định làm phiền, như một bức tường vững chắc.

"Lâm công tử... ngài có gì chỉ giáo?" Quan huyện phó run rẩy rót trà, tay hắn hơi run khiến nước trà bắn ra ngoài, tạo thành một vệt ướt trên mặt bàn gỗ.

Lâm Dịch không chạm vào chén trà. Hắn ngồi thẳng lưng, ánh mắt trực tiếp nhìn vào Quan huyện phó, khiến kẻ đối diện cảm thấy như bị lột trần, mọi sự yếu đuối, hèn nhát đều bị phơi bày. "Quan đại nhân, ta biết ngài đang ở trong một tình thế khó khăn. Dân chúng phẫn nộ, Nha Môn rối ren, và cấp trên... cũng không hề bỏ qua mọi chuyện. Ngài cần một giải pháp, một hướng đi để giữ vững vị trí, phải không?"

Quan huyện phó gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy hy vọng xen lẫn sợ hãi. "Lâm công tử nói đúng... Tiểu nhân... tiểu nhân đang rất lo lắng, không biết phải làm sao để thoát khỏi tình cảnh này."

"Vậy thì, ta có thể giúp ngài." Lâm Dịch chậm rãi nói, mỗi lời đều như một mũi tên găm thẳng vào tâm trí Quan huyện phó. "Tuy nhiên, sự giúp đỡ này cần sự hợp tác từ phía ngài. Ta có một số đề xuất về cách trấn an dân chúng, ổn định tình hình Thành Thiên Phong, đặc biệt là về vấn đề lương thực và thuốc men." Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa đầy ý vị, như một con cáo già đang giăng bẫy. "Nạn đói và dịch bệnh đang hoành hành khắp nơi. Nếu ngài có thể đứng ra giải quyết, dân chúng sẽ ghi nhớ công ơn của ngài. Và những công trạng này... sẽ được cấp trên nhìn thấy, trở thành tấm bùa hộ mệnh cho ngài."

Quan huyện phó cau mày, rồi lại giãn ra. Hắn hiểu, đây là một đề xuất có lợi, nhưng cũng là một sự ràng buộc, một cái gông vô hình sẽ siết chặt lấy hắn. "Nhưng... nhưng những việc này cần ngân khố, cần vật tư... Nha Môn hiện tại... thật sự trống rỗng, không có khả năng chi trả."

"Không cần lo lắng về điều đó." Lâm Dịch cắt lời. "Ta có thể hỗ trợ một phần về vật tư, đảm bảo đủ để bắt đầu. Nhưng quan trọng hơn, ngài phải là người đứng ra thực hiện, phải là người ra mặt. Ngài phải chứng minh cho dân chúng thấy, rằng ngài là một quan phụ mẫu biết lo cho dân, một người có thể mang lại hy vọng cho họ." Hắn đặt một cuốn sổ nhỏ lên bàn, cuốn sổ này chính là "Cẩm Nang Kế Sách" mà hắn đã chuẩn bị từ trước. "Trong này có một vài kế hoạch cụ thể, rất chi tiết. Ngài chỉ cần làm theo, không cần phải suy nghĩ quá nhiều."

Quan huyện phó nhìn cuốn sổ, rồi lại nhìn Lâm Dịch. Hắn biết, đây là một ván cờ, và hắn đang bị đẩy vào thế phải theo, không có quyền lựa chọn. Nhưng ít nhất, đây là một cơ hội để hắn không bị chôn vùi cùng với Quan Đại Nhân, mà còn có thể giữ được chức vị, thậm chí là có được tiếng thơm. Hắn chần chừ, rồi cuối cùng cũng đưa tay ra cầm lấy cuốn sổ, cảm thấy sức nặng của nó không chỉ là trọng lượng vật lý, mà còn là gánh nặng của số phận. Hắn thấy trong đó không chỉ là những kế hoạch cụ thể về việc phân phát cứu trợ, mà còn là những gợi ý về cách quản lý nha môn, cách thu thập thông tin, và cả những điểm yếu của một số quan lại khác. Hắn chợt hiểu, Lâm Dịch không chỉ muốn hắn hợp tác, mà còn muốn hắn trở thành một con rối hữu dụng trong tay hắn.

"Ta hiểu rồi, Lâm công tử." Quan huyện phó cúi đầu, giọng nói đã bớt run rẩy hơn, thay vào đó là một sự chấp nhận số phận, một lời cam kết ngầm. "Tiểu nhân sẽ làm theo những gì công tử chỉ giáo, nhất định không phụ kỳ vọng của công tử."

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lùng, không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào. "Tốt. Ngài hãy nhớ, ta không có hứng thú với quyền lực hay danh vọng. Ta chỉ muốn Thành Thiên Phong được bình yên, và những người ta quan tâm được an toàn. Và nếu ngài có thể giúp ta đạt được điều đó, ngài sẽ được an toàn. Bằng không..." Hắn không nói hết câu, nhưng cái nhìn của hắn đã đủ để Quan huyện phó hiểu được lời đe dọa ẩn chứa, lời cảnh báo về hậu quả khủng khiếp nếu hắn dám làm trái ý. "Mọi thông tin về ngài, về những chuyện ngài từng làm, đều nằm trong tay ta. Hãy suy nghĩ kỹ, đừng để một phút bồng bột hủy hoại tất cả."

Quan huyện phó tái mặt, mồ hôi túa ra như tắm. Hắn biết mình đã rơi vào tay một kẻ đáng sợ hơn cả Quan Đại Nhân, một kẻ không thể đoán trước được. Lâm Dịch không quan tâm đến tiền bạc, địa vị, mà chỉ quan tâm đến việc kiểm soát tuyệt đối. Hắn cảm thấy một gánh nặng vô h��nh đè lên vai, nhưng cũng là một tia hy vọng mong manh về một tương lai ít bấp bênh hơn. Hắn sẽ phải chấp nhận số phận của mình, trở thành một con cờ trong ván cờ lớn hơn của Lâm Dịch. Lâm Dịch đứng dậy, Lý Hổ đã mở cửa chờ sẵn.

"Vậy thì, chúc ngài may mắn, Quan đại nhân." Lâm Dịch nói, giọng điệu khách sáo nhưng lạnh nhạt, rồi quay lưng bước đi, để lại Quan huyện phó một mình trong căn phòng lạnh lẽo, với cuốn Cẩm Nang Kế Sách nặng trịch trong tay, và một tương lai đầy bất định, bị treo lơ lửng trên sợi chỉ mỏng manh của sự kiểm soát.

***

Trời đã tối đen như mực, không trăng, chỉ có những ngôi sao lấp lánh như những hạt bụi kim cương rải rác trên tấm màn nhung đen của bầu trời đêm. Gió lớn bắt đầu rít qua những mái nhà, mang theo hơi lạnh buốt của mùa đông sắp tới, làm lay động những cành cây khẳng khiu. Thành Thiên Phong chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng gió hú và tiếng chó sủa văng vẳng từ xa, cùng với những tiếng ho khan yếu ớt từ những khu dân nghèo, nơi dịch bệnh đang hoành hành.

Lâm Dịch ngồi một mình trong một tửu lầu vắng vẻ, nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, cách xa sự ồn ào của phố xá. Ánh đèn lồng treo lơ lửng trên trần nhà chập chờn, hắt những vệt sáng yếu ớt lên chiếc bàn gỗ cũ kỹ và chén rượu gạo đang bốc hơi nhè nhẹ, tỏa ra mùi hương nồng nàn. Hắn không uống, chỉ ngửi mùi rượu thoang thoảng, pha lẫn mùi gỗ mục và hương trầm dịu nhẹ từ một góc phòng, cố gắng giữ cho tâm trí mình tỉnh táo. Hắn đã sai Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ quay về Quán Trọ Lạc Nguyệt, tự mình tìm đến đây để gặp Liễu Thanh Y, biết rằng thông tin nàng mang đến sẽ không hề dễ chịu.

Hắn ngồi đó, suy nghĩ miên man. Những gì hắn đã làm hôm nay, những lời hắn nói với Quan huyện phó, đều là những bước đi cần thiết để củng cố vị thế của mình, để biến một kẻ cơ hội thành một công cụ hữu ích, và để biến sự hỗn loạn thành cơ hội xây dựng ảnh hưởng trong lòng dân chúng. Nhưng hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con cá lớn hơn, Thẩm Đại Nhân, vẫn đang rình rập ngoài kia, và hắn không thể đánh giá thấp đối thủ này.

Đột nhiên, một làn gió lạnh lùa vào phòng, và Liễu Thanh Y xuất hiện không một tiếng động, như một bóng ma. Nàng mặc trang phục màu xanh quen thuộc, dáng người cao ráo, thanh thoát, ánh mắt cương nghị. Khuôn mặt nàng nghiêm trọng khác thường, không còn vẻ suy tư xa xăm như hôm qua, mà thay vào đó là sự cảnh giác cao độ, một điềm báo về những tin tức không mấy tốt lành. Nàng ngồi xuống đối diện Lâm Dịch, đặt một phong thư nhỏ bằng giấy mỏng, được niêm phong cẩn thận, lên bàn trước mặt hắn.

"Thẩm Đại Nhân đã biết chuyện." Liễu Thanh Y mở lời, giọng nàng trầm thấp, gần như thì thầm, nhưng mỗi từ đều rõ ràng và chứa đựng sự khẩn cấp. Nàng đưa mắt nhìn xung quanh, đảm bảo không có ai nghe trộm. "Hắn không chỉ tức giận, mà còn nhìn thấy 'cơ hội'. Một vài thuộc hạ của hắn đã bắt đầu đến Thành Thiên Phong, không phải để điều tra vụ Quan Đại Nhân, mà để... dọn dẹp tàn dư và tìm hiểu về kẻ đã 'dám' đụng đến thuộc hạ của hắn. Hắn không muốn có bất kỳ sự cố nào làm xáo trộn kế hoạch lớn của mình." Nàng đưa tay khẽ vuốt mái tóc bay lòa xòa trước mặt, ánh mắt không rời Lâm Dịch.

Lâm Dịch khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo hiện lên. "Ta đã đoán được." Hắn đưa tay cầm lấy phong thư, nhưng chưa vội mở ra. Hắn biết, trong đó sẽ là những thông tin chi tiết về các động thái của Thẩm Đại Nhân, và có thể là những cảnh báo khác. "Hắn sẽ không ngồi yên. Một con cáo già như hắn, sao có thể chấp nhận để thuộc hạ của mình bị hạ bệ một cách dễ dàng, và nhất là khi ta đã phơi bày sự mục ruỗng của hệ thống mà hắn đang là một phần cốt lõi?"

Liễu Thanh Y gật đầu, đồng tình. "Không chỉ vậy." Nàng dừng lại một chút, ánh mắt trở nên sâu xa hơn, như đang nhìn thấy những điều mà người thường không thể. "Hắn còn có ý đồ khác... Hắn đang muốn biến Thành Thiên Phong thành một bàn cờ lớn hơn cho những toan tính của mình, lợi dụng sự hỗn loạn từ nạn đói và dịch bệnh đang lan rộng. Ngươi... Lâm công tử, ngươi đã trở thành một 'biến số' trong kế hoạch của hắn. Một biến số không ngờ tới, nhưng lại đủ sức để hắn phải chú ý, và có thể là một mối đe dọa lớn đối với hắn."

Lâm Dịch mở phong thư, ánh mắt tập trung vào những dòng chữ viết tay nhỏ li ti, được ghi chép cẩn thận. Trong đó là danh sách những cái tên, những vị trí, và những mối quan hệ của những người mà Thẩm Đại Nhân đã phái đến Thành Thiên Phong. Hắn cảm nhận được sức nặng của thông tin này, cũng như sức nặng của trách nhiệm đang đè lên vai mình. Nạn đói và dịch bệnh. Hắn đã bắt đầu nghĩ đến việc lợi dụng tình hình này để củng cố dân tâm, nhưng Thẩm Đại Nhân lại nhìn thấy một cơ hội khác, một cơ hội để thao túng và mở rộng quyền lực của mình. Điều đó cho thấy, âm mưu của Thẩm Đại Nhân có quy mô lớn hơn nhiều so với một quan tham thông thường. Hắn không chỉ muốn kiếm chác, mà còn muốn kiểm soát toàn bộ một vùng đất, biến dân chúng thành quân cờ của mình.

"Hắn muốn gì?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói trầm lắng, nhưng ánh mắt sắc như dao, xuyên thấu màn đêm. "Hắn muốn đẩy Thành Thiên Phong vào tình cảnh tuyệt vọng hơn, để rồi hắn sẽ xuất hiện như một vị cứu tinh, từ đó củng cố quyền lực của mình, biến sự đau khổ của dân thành bàn đạp cho tham vọng cá nhân?"

Liễu Thanh Y khẽ thở dài, vẻ mặt đầy mệt mỏi. "Chính xác là vậy. Hắn đã bắt đầu tích trữ lương thực và thuốc men với số lượng lớn, không phải để cứu trợ, mà để chờ đợi thời cơ, chờ đợi lúc dân chúng quẫn bách nhất, lúc họ không còn gì để mất. Khi đó, hắn sẽ tung ra, và biến sự tuyệt vọng của dân thành sự trung thành mù quáng. Và khi đó, bất kỳ ai dám cản đường hắn, đều sẽ bị coi là kẻ thù của dân chúng, kẻ cản trở con đường sống của họ."

Lâm Dịch nắm chặt phong thư trong tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Hắn cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì gió lạnh bên ngoài, mà vì sự tàn nhẫn và tính toán của Thẩm Đại Nhân. Kẻ này không chỉ là một quan tham, mà là một chiến lược gia độc ác, lợi dụng cả sinh mạng con người để đạt được mục đích của mình. Hắn, Lâm Dịch, một người đến từ thế giới hiện đại, từng nghĩ rằng mình đã quen với sự tàn khốc của xã hội, nhưng đứng trước những mưu mô này, hắn vẫn không khỏi rùng mình, cảm thấy một sự ghê tởm sâu sắc.

"Vậy ra, việc Quan Đại Nhân bị hạ bệ chỉ là một bước nhỏ trong ván cờ lớn của hắn." Lâm Dịch khẽ nói, ánh mắt xa xăm, nhìn xuyên qua màn đêm tối, như đang cố gắng nhìn thấy tương lai. "Hắn đã nhìn thấy sự yếu kém của triều đình, sự mục ruỗng của Đại Hạ Vương Triều, và hắn muốn tận dụng nó để tạo dựng đế chế riêng của mình, một đế chế được xây trên xương máu và nỗi đau của dân chúng."

"Đúng vậy." Liễu Thanh Y xác nhận, giọng nàng như một lời cảnh báo. "Và ngươi, Lâm công tử, đã vô tình giáng một đòn vào kế hoạch của hắn, khiến hắn phải lộ diện sớm hơn dự kiến. Những kẻ hắn phái đến, là để dò la về ngươi, tìm hiểu xem ngươi là ai, và làm thế nào mà ngươi có thể làm được điều đó. Hắn sẽ không bỏ qua bất kỳ một 'biến số' nào có thể phá hỏng kế hoạch của hắn, hắn sẽ loại bỏ ngươi bằng mọi giá."

Lâm Dịch trầm ngâm, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, tạo ra những âm thanh nhỏ đều đặn trong không gian tĩnh mịch. Hắn nhận ra, đây sẽ là một cuộc chiến 'trí tuệ' và 'quyền lực' ở cấp độ cao hơn rất nhiều. Không còn chỉ là đối phó với quan lại địa phương nhỏ lẻ, mà là đối đầu với một thế lực có tầm nhìn và âm mưu quy mô lớn, có thể ảnh hưởng đến cả một khu vực, thậm chí là cả vương triều. Việc hắn tích cực can thiệp vào chính sự địa phương, dù là để cứu giúp dân chúng, đã đưa anh vào tầm ngắm của các thế lực lớn hơn trong Đại Hạ, biến anh từ một người ngoài cuộc thành một con cờ quan trọng trong ván cờ lớn.

Hắn hít một hơi thật sâu, mùi rượu và gỗ cũ vẫn bao trùm. "Vậy thì, chúng ta sẽ phải hành động nhanh hơn hắn." Hắn nhìn Liễu Thanh Y, ánh mắt lộ rõ sự quyết đoán, không còn chút do dự nào. "Nạn đói và dịch bệnh, ta sẽ biến chúng thành lá chắn của mình, biến sự đau khổ thành sức mạnh. Hắn muốn lợi dụng dân chúng, ta sẽ bảo vệ họ. Hắn muốn biến Thành Thiên Phong thành bàn cờ, ta sẽ biến nó thành chiến trường mà hắn không thể kiểm soát, một chiến trường mà hắn sẽ phải trả giá đắt."

Liễu Thanh Y nhìn Lâm Dịch, trong ánh mắt nàng dâng lên một sự ngưỡng mộ sâu sắc, một sự tin tưởng tuyệt đối. "Công tử luôn biết cách biến nguy thành an, biến những điều bất khả thành có thể. Giang hồ gần đây xáo động, có kẻ đồn rằng, công tử chính là thiên mệnh chi nhân, được trời cao phái xuống để thay đổi vận mệnh Đại Hạ, để mang lại một tia hy vọng giữa những hỗn loạn này."

Lâm Dịch khẽ cười, một nụ cười có chút mệt mỏi, ẩn chứa sự châm biếm nội tâm. "Thiên mệnh chi nhân? Ta chỉ là một người bình thường, cố gắng sinh tồn trong một thế giới đầy biến động, một thế giới mà ta chưa bao giờ thuộc về." Hắn nhấc chén rượu lên, nhưng vẫn không uống, chỉ hít một hơi mùi hương nồng nàn của nó. "Nhưng nếu ta có thể dùng tri thức của mình để tạo ra một sự thay đổi nhỏ, để bảo vệ những người ta trân trọng, thì dù có phải đối đầu với bất kỳ thế lực nào, dù đó là Thẩm Đại Nhân hay những thế lực tu hành bí ẩn, ta cũng sẽ không lùi bước."

Hắn đặt chén rượu xuống, ánh mắt kiên định, tràn đầy ý chí. "Thông tin này rất quan trọng, Liễu cô nương. Cảm ơn nàng." Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, không chỉ là những mưu toan quyền lực, mà còn là những bí ẩn về thế giới tu hành mà Liễu Thanh Y đã hé lộ. Nhưng hi��n tại, Thẩm Đại Nhân là mối đe dọa trực tiếp nhất, và hắn phải đối phó với kẻ này trước khi mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát.

Lâm Dịch nắm chặt phong thư trong tay, những thông tin trong đó như một tấm bản đồ dẫn lối vào một ván cờ lớn hơn, tàn khốc hơn. Hắn cảm nhận được áp lực ngày càng lớn khi phải liên tục dùng mưu kế và thủ đoạn để bảo vệ bản thân và những người xung quanh, đồng thời nhận ra gánh nặng trách nhiệm khi dân chúng đặt hy vọng vào mình. Anh đấu tranh với việc phải làm những điều 'không muốn' để tồn tại và đạt được mục tiêu, nhưng không còn lựa chọn nào khác. Cuộc chiến này không chỉ vì bản thân hắn, mà còn vì những sinh mạng vô tội đang đặt niềm tin vào hắn.

Bên ngoài tửu lầu, gió đêm vẫn gào thét, như khúc dạo đầu cho một cuộc chiến sắp bùng nổ. Những bóng người lầm lũi trong màn đêm, những tiếng ho khan của người bệnh, tất cả đều là hiện thực tàn khốc mà Lâm Dịch phải đối mặt. Hắn không phải anh hùng, cũng không mơ mộng thay đổi thế giới. Hắn chỉ là Lâm Dịch, một người đàn ông hiện đại bị mắc kẹt ở nơi này, đang dùng mọi khả năng của mình để tồn tại, và để bảo vệ những giá trị nhỏ bé mà hắn tìm thấy. Nhưng trước mắt, bình yên vẫn còn là một thứ xa xỉ. Lâm Dịch siết chặt phong thư, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó, như một lời nhắc nhở về những thử thách đang chờ đợi. Những con cờ đã được đẩy lên bàn, và ván cờ lớn hơn, tàn khốc hơn, chỉ mới thực sự bắt đầu, với hắn là một quân cờ bất đắc dĩ nhưng đầy mưu lược.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free