Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 409: Hạ Màn Quan Tham: Ván Cờ Mới

Tiếng la ó, chửi rủa của đám đông dân chúng vẫn vang vọng từ xa, như một làn sóng thủy triều phẫn nộ không ngừng nghỉ dội vào tận tâm khảm. Quan Đại Nhân đã bị khống chế, bị kéo đi, nhưng dư âm của sự sụp đổ ấy vẫn còn lơ lửng trong không khí Thành Thiên Phong, đặc biệt là vào buổi chiều tà đỏ rực này. Ánh hoàng hôn đổ dài trên những mái nhà cổ kính, nhuộm màu vàng cam lên từng con ngõ nhỏ, từng mái ngói âm dương, nhưng không thể xua đi cái không khí vừa hả hê vừa nặng nề đang bao trùm lấy thành phố.

Trên lầu cao của Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi vẫn còn thoang thoảng mùi rượu gạo và khói gỗ bếp núc, Lâm Dịch đứng bên cửa sổ, dõi mắt xuống con phố phía dưới. Dân chúng vẫn còn tụ tập từng nhóm nhỏ, không ngừng bàn tán xôn xao, thỉnh thoảng lại có tiếng vỗ tay, tiếng cười sảng khoái, hay những câu chửi rủa vang lên khi nhắc đến cái tên Quan Đại Nhân. Hắn quan sát kỹ lưỡng từng nét mặt, từng cử chỉ, cố gắng đọc vị cảm xúc chung của đám đông. Vẻ mặt thanh tú của Lâm Dịch dưới ánh tà dương càng thêm trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại không ngừng phân tích. Hắn biết, dư luận là một dòng chảy mạnh mẽ, có thể nâng thuyền cũng có thể lật thuyền. Hôm nay, dòng chảy ấy đã nghiêng về phía hắn.

Bạch Vân Nhi đứng cạnh Lâm Dịch, vóc dáng thon th�� của nàng khẽ run lên, không phải vì lạnh mà vì một cảm xúc khó tả. Nàng nhìn ra đường phố, rồi lại quay sang nhìn Lâm Dịch, ánh mắt vừa khâm phục, vừa pha chút lo lắng. Mùi hương nhẹ nhàng từ trang phục quý phái của nàng thoang thoảng trong không gian. “Kế hoạch đã thành công rực rỡ, Lâm Dịch,” nàng nói, giọng điệu có chút nghẹn ngào, rồi khẽ cắn môi, “nhưng liệu... chúng ta có đang đi quá xa không?” Nàng nhớ lại những thủ đoạn, những toan tính mà Lâm Dịch đã bày ra, tinh vi đến mức khiến nàng đôi lúc rùng mình. Không phải nàng không đồng tình với việc lật đổ một kẻ tham nhũng, nhưng cái cách Lâm Dịch làm, nó vượt xa mọi suy nghĩ thông thường của một người phàm trần.

Lâm Dịch nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ lan tỏa trong khoang miệng. Hắn cảm nhận hơi ấm từ chén trà sứ truyền qua ngón tay, nhưng tâm trí lại lạnh như băng. Hắn không hề rời mắt khỏi con phố bên dưới, nơi tiếng ồn ào bắt đầu dịu xuống khi bóng đêm dần buông. “Không,” hắn đáp, giọng nói trầm tĩnh, không chút cảm xúc, như một tảng đá giữa dòng nước xiết. “Cần phải như vậy, Vân Nhi. Một đòn nặng mới đủ sức răn đe. Hơn nữa, ta muốn Thẩm Đại Nhân nhìn thấy rõ ràng. Hắn sẽ không bỏ qua chuyện này.” Hắn biết, con đường hắn đi, không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng, đôi khi phải đạp lên gai góc, thậm chí là máu tanh. Hắn không thể mơ mộng về một thế giới công bằng, nơi chính nghĩa tự nhiên thắng lợi. Ở đây, công lý phải được tạo ra, đôi khi bằng những phương thức mà người đời cho là tàn nhẫn.

Trong thâm tâm, Lâm Dịch cảm thấy một sự trống rỗng quen thuộc. Hắn đã đạt được mục tiêu, đã lật đổ một kẻ xấu, nhưng niềm vui chiến thắng không trọn vẹn. Thay vào đó là một cảm giác nặng trĩu, một sự cảnh giác cao độ. Hắn tự hỏi, liệu hắn có đang dần trở thành một kẻ mà hắn từng căm ghét hay không? Liệu những toan tính, mưu lược này có bào mòn đi phần nhân tính trong hắn? Hắn lắc nhẹ đầu, xua đi những suy nghĩ yếu mềm. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhắc nhở, "và để sinh tồn, đôi khi phải trở nên mạnh mẽ hơn, khôn ngoan hơn cả những kẻ thù." Hắn biết, hắn không thể dừng lại. Một khi đã bước vào ván cờ này, mỗi nước đi đều phải được tính toán kỹ lưỡng, không cho phép sai sót.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói bếp, mùi ẩm ướt của đất sau một ngày nắng, cùng với mùi hương thoang thoảng của trà và rượu từ quán trọ. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, hình dung ra tấm bản đồ Thành Thiên Phong trong đầu, với những chấm đỏ biểu thị các thế lực, các mối quan hệ chằng chịt. Sự sụp đổ của Quan Đại Nhân không phải là dấu chấm hết, mà chỉ là một lời tuyên chiến. Nó sẽ chọc giận Thẩm Đại Nhân, kẻ đứng sau giật dây, và có thể là cả những thế lực lớn hơn mà hắn chưa hề biết đến. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn lẩm bẩm, giọng đủ nhỏ để chỉ mình hắn nghe thấy, "nhưng chúng ta có thể tự tạo ra nó. Và để tạo ra nó, chúng ta phải sẵn sàng trả giá."

Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, nàng hiểu rằng bên trong vẻ ngoài trầm tĩnh ấy là một dòng chảy cuộn xiết của những toan tính và cả những áp lực vô hình. Nàng chưa bao giờ thấy ai có thể giữ được sự bình thản đến vậy trước những biến cố lớn lao. Nàng bi��t, Lâm Dịch không hề hân hoan, mà đang chuẩn bị cho những cuộc chiến mới. Nàng khẽ đưa tay đặt lên cánh tay hắn, một cử chỉ an ủi nhẹ nhàng. "Vậy, bước tiếp theo là gì, Lâm Dịch?" nàng hỏi, giọng nói đã lấy lại sự kiên định thường ngày.

Lâm Dịch quay đầu, ánh mắt cuối cùng cũng rời khỏi con phố, hướng về phía nàng. Một tia sáng lướt qua đôi mắt hắn, như thể hắn đã nhìn thấu tương lai. "Bước tiếp theo, Vân Nhi, là củng cố tất cả. Chúng ta đã ném một hòn đá lớn xuống mặt hồ, giờ là lúc phải giữ vững vị trí để không bị những đợt sóng phản công nhấn chìm." Hắn biết, hắn đã trở thành một mục tiêu. Nhưng hắn cũng đã trở thành một biểu tượng, một hy vọng cho những người dân khốn khổ. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn nghĩ thầm, "và hôm nay, chúng ta đã dùng nó để giáng một đòn mạnh vào cái thối nát."

***

Đêm đó, hoặc có lẽ là rạng sáng hôm sau, trong một mật thất được ngụy trang kỹ lưỡng nằm sâu bên dưới một cửa hàng bỏ hoang ở Thành Thiên Phong, một không khí căng thẳng nhưng cũng đầy quyết tâm bao trùm. Không gian nhỏ hẹp, chỉ đủ đặt một chiếc bàn gỗ lớn và vài chiếc ghế, được chiếu sáng bằng vài ngọn nến sáp ong, tỏa ra ánh sáng vàng vọt và một mùi hương dịu nhẹ, át đi mùi ẩm mốc của đất đá. Trên bàn chất đầy sổ sách cũ kỹ, thư từ niêm phong, và những vật chứng khác được Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ thu thập.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng đôi mắt hắn lại sắc lạnh như lưỡi dao, không ngừng lướt qua từng trang tài liệu. Đối diện hắn là Bạch Vân Nhi, với vẻ mặt nghiêm nghị, không ngừng ghi chép và sắp xếp các tài liệu một cách khoa học. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, hai cánh tay đắc lực của hắn, đứng cạnh bàn, vẻ mặt vừa hưng phấn vừa nghiêm túc. Cả mật thất chìm trong sự im lặng, chỉ thỉnh thoảng vang lên tiếng bút sột soạt trên giấy hay tiếng lật trang tài liệu.

Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng quắc, bước lên một bước, cung kính cúi đầu. “Đại ca, tên Quan lại nhỏ đã khai ra tất cả, không sót một lời. Hắn ta chỉ là một con tốt thí, bị Quan Đại Nhân uy hiếp và dụ dỗ. Chúng ta đã thu được toàn bộ sổ sách ghi chép về các khoản hối lộ, những giao dịch mờ ám với bọn giang hồ, và cả những âm mưu vu khống người dân. Hắn ta còn chỉ ra vài nơi cất giấu vàng bạc, châu báu của Quan Đại Nhân, ở những căn nhà bí mật trong thành. Tất cả đều đã được niêm phong và sao chép đầy đủ.” Giọng hắn đầy tự hào, như một chú chó nhỏ vừa hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao. Mùi hương của mực mới và giấy cũ lấp đầy không gian.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi cuốn sổ kế toán đang mở trước mặt. Hắn đưa tay lật nhẹ một trang, ngón tay khẽ miết lên từng con số, từng dòng chữ nguệch ngoạc. “Tốt,” hắn nói, giọng điệu dứt khoát, không một chút biểu cảm thừa thãi. “Phải đảm bảo không sót bất kỳ dấu vết nào. Tên Quan lại nhỏ đó, sau khi khai báo xong, hãy thả hắn đi, nhưng phải có người giám sát chặt chẽ. Hắn đã không còn giá trị lợi dụng, nhưng cũng không thể để hắn gây thêm rắc rối.” Hắn dừng lại, ngẩng đầu lên, ánh mắt quét qua Bạch Vân Nhi, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. “Gửi một bản sao đến Nha Môn Phủ, phải đảm bảo nó đến tay Thẩm Đại Nhân một cách chính thức, không thể chối cãi. Một bản khác, quan trọng hơn, phải tìm cách gửi đến tận Kinh Thành. Phải dùng mạng lưới tin cậy nhất, thậm chí là thông qua Liễu cô nương nếu cần. Phải để chúng thấy ta không chỉ biết dùng mưu, mà còn làm việc rõ ràng, minh bạch, không cho chúng có cơ hội lật ngược thế cờ.” Hắn biết, một khi thông tin đã đến tai triều đình, áp lực sẽ đè nặng lên Thẩm Đại Nhân, khiến hắn ta khó lòng che đậy. Đây là một ván cờ, và hắn phải đảm bảo mọi nước đi đều vững chắc. Hắn tự nghĩ, đây chính là "Cẩm Nang Kế Sách" của hắn, không phải là một cuốn sách cụ thể, mà là hệ thống tư duy, khả năng tính toán mọi đường đi nước bước trong đầu.

Bạch Vân Nhi gấp cuốn sổ sách lại, đặt nó ngay ngắn bên cạnh chồng tài liệu khác. Nàng thở dài một tiếng khẽ khàng, đôi mắt thông minh lộ rõ vẻ lo lắng. “Thẩm Đại Nhân chắc chắn sẽ không ngồi yên. Hắn đã mất đi một con cờ quan trọng, và lại mất mặt trước công chúng. Hắn sẽ coi chúng ta là cái gai trong mắt, thậm chí là một mối đe dọa trực tiếp đến quyền lực của hắn ở Thành Thiên Phong.” Nàng biết rõ sự tàn độc của những kẻ có quyền thế.

“Chính vì vậy, chúng ta phải đi trước một bước,” Lâm Dịch đáp lại, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán sắt đá. “Hắn càng tức giận, càng dễ lộ sơ hở. Đây là lúc chúng ta phải cẩn trọng hơn bao giờ hết, nhưng cũng phải táo bạo hơn. Càng thể hiện sự minh bạch và chính trực, càng khiến hắn khó lòng dùng thủ đoạn mờ ám để đối phó. Hãy để hắn tự chôn vùi mình trong sự phẫn nộ.” Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt có phần hung dữ, chỉ im lặng gật đầu, ánh mắt kiên định. Hắn tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch, và sẵn sàng thực thi mọi mệnh lệnh. Mùi hương ẩm của mật thất hòa lẫn với mùi của giấy và mực, tạo nên một bầu không khí nặng nề nhưng đầy ý chí.

Trần Nhị Cẩu tiếp lời, vẻ mặt nghiêm túc hơn một chút. “Đại ca, chúng ta còn phát hiện ra một số lá thư mật, có vẻ như là Quan Đại Nhân đã liên lạc với một vài bang phái giang hồ ở biên giới, có ý đồ buôn lậu vũ khí và lúa gạo ra ngoài, đổi lấy vàng bạc. Đây là tội chết!” Hắn siết chặt nắm đấm, sự phẫn nộ hiện rõ trên khuôn mặt.

Lâm Dịch nhíu mày. “Buôn lậu vũ khí và lúa gạo? Vậy ra, sự căng thẳng ở biên giới không chỉ là tin đồn.” Hắn biết, điều này còn nghiêm trọng hơn cả tham nhũng. Nó liên quan đến an nguy quốc gia. “Những lá thư này, phải gửi kèm theo bản sao đến Kinh Thành. Phải làm cho triều đình không thể nhắm mắt làm ngơ. Phải phơi bày sự mục ruỗng từ gốc rễ.” Hắn nhìn Bạch Vân Nhi. “Vân Nhi, nàng hãy đích thân kiểm tra lại toàn bộ sổ sách này một lần nữa, đảm bảo không có bất kỳ sai sót nào. Và chuẩn bị một bản tóm tắt rõ ràng, dễ hiểu nhất cho các quan chức cấp cao.”

Bạch Vân Nhi gật đầu. “Ta hiểu rồi. Ta sẽ tự mình làm. Không thể để bất kỳ kẽ hở nào.” Nàng biết, đây là một nhiệm vụ tối quan trọng.

Lâm Dịch đứng dậy, đi đến một tấm bản đồ lớn được treo trên tường, dù đã cũ kỹ nhưng vẫn chi tiết. Hắn đưa tay chạm vào vị trí Thành Thiên Phong, rồi lướt về phía kinh đô. “Thẩm Đại Nhân có thể quyền lực, nhưng hắn không phải là kẻ duy nhất trên triều đình. Chúng ta cần tìm kiếm đồng minh, những người có cùng chí hướng, hoặc ít nhất là những kẻ đối địch với Thẩm Đại Nhân. Một khi những bằng chứng này đến được Kinh Thành, sẽ có rất nhiều con mắt đổ dồn về Thành Thiên Phong.” Hắn biết, đây là một canh bạc lớn, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Để bảo vệ những gì mình trân trọng, hắn phải tiếp tục tiến lên, dù con đường có gian nan đến mấy. Mùi hương gỗ cũ và bụi thời gian từ tấm bản đồ phảng phất trong không khí, như nhắc nhở về sự cổ xưa và khắc nghiệt của thế giới này.

***

Buổi trưa hôm sau, một ngày nắng nhẹ trải khắp Thành Thiên Phong, Lâm Dịch lặng lẽ bước vào một quán trà nhỏ nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh. Âm thanh của tiếng cổ cầm du dương từ một góc phòng, cùng với tiếng nước chảy nhẹ nhàng từ hòn non bộ, tạo nên một không khí thanh bình, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào và căng thẳng của những ngày vừa qua. Mùi trà thơm lừng, quyện với hương sen khô phảng phất, vỗ về khứu giác.

Liễu Thanh Y, với dáng người cao ráo, thanh thoát và vẻ ngoài phong độ của một kiếm khách, đã ngồi đợi sẵn trong một góc khuất, bên cạnh cửa sổ nhìn ra vườn cây cảnh. Nàng nhấp trà một cách tao nhã, động tác tinh tế và uyển chuyển. Ánh mắt cương nghị của nàng khẽ nheo lại khi Lâm Dịch xuất hiện, rồi nhanh chóng giãn ra thành một nụ cười nhẹ. Trang phục màu xanh lam của nàng hài hòa với màu xanh của cây cối bên ngoài.

Lâm Dịch nhẹ nhàng ngồi đối diện nàng, không nói một lời, chỉ khẽ gật đầu chào hỏi. Hắn đưa tay cầm lấy chén trà nóng, cảm nhận sự ấm áp truyền qua lòng bàn tay. Vị trà thanh mát tan chảy trong miệng, giúp hắn xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong tâm trí.

Liễu Thanh Y đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng va chạm nhỏ của sứ. “Động tĩnh của Lâm công tử lần này không nhỏ,” nàng nói, giọng điệu khách quan nhưng ẩn chứa sự quan tâm. “Giang hồ đang dậy sóng, nha môn cũng chấn động. Tin tức về việc Quan Đại Nhân bị phế truất đã lan truyền khắp nơi. Người người bàn tán, kẻ hả hê, kẻ lo sợ. Nghe nói, Thẩm Đại Nhân ở Kinh Thành đã hay tin, nhưng chưa có động thái gì rõ ràng. Tuy nhiên, các thế lực ngầm đang bắt đầu xáo động. Nhiều bang phái giang hồ lớn nhỏ đều đang đặt câu hỏi về công tử. Một số cho rằng công tử là người của triều đình, một số lại nói công tử là anh hùng của dân chúng.” Nàng nhìn thẳng vào mắt Lâm Dịch, ánh mắt sắc bén như kiếm. “Sự chú ý đổ dồn về công tử, không chỉ là ánh mắt ngưỡng mộ, mà còn là ánh mắt dò xét, thậm chí là thù địch.”

Lâm Dịch trầm ngâm lắng nghe, từng lời của Liễu Thanh Y như những mảnh ghép hoàn hảo, bổ sung vào bức tranh tình hình mà hắn đã phác thảo. Hắn biết, giang hồ là một mạng lưới phức tạp, nơi tin đồn có thể lan nhanh hơn cả gió. “Cảm ơn Liễu cô nương đã cảnh báo,” hắn đáp, giọng điệu điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. “Ta biết, đây mới chỉ là bắt đầu. Những con cá lớn hơn sẽ sớm lộ diện. Liễu cô nương có nghe được điều gì khác thường không? Ngoài những đồn thổi thông thường về quyền lực và tranh giành?” Hắn tin vào mạng lưới của Liễu Thanh Y, nó có thể tiếp cận những thông tin mà ngay cả hắn cũng không thể. Hắn thầm nghĩ, "tri thức là vũ khí mạnh nhất," và hắn đang thu thập nó từ mọi nguồn có thể.

Liễu Thanh Y khẽ thở dài, ánh mắt nàng thoáng qua vẻ suy tư sâu xa, như thể nàng đang nhìn thấy một bức màn mỏng manh che giấu những bí ẩn lớn lao. “Chỉ là những tin đồn mơ hồ,” nàng nói, giọng nói nhỏ hơn một chút, “về ‘Linh khí mỏng manh’ và ‘thế lực tu hành’ đang dần chú ý đến sự thay đổi ở Thành Thiên Phong. Dường như, hành động của công tử đã vô tình chạm đến những thứ sâu xa hơn, những thứ nằm ngoài tầm hiểu biết của người phàm tục. Giang hồ gần đây xáo động không chỉ vì những ân oán cũ, mà còn vì sự xuất hiện của một vài kẻ lạ mặt, với những công phu dị thường, không giống với các môn phái truyền thống.” Nàng khẽ đưa tay vào trong áo, rút ra một tấm thẻ bài nhỏ bằng gỗ đen tuyền, chạm khắc những hoa văn cổ quái. “Hắc Mộc Lệnh, nó vốn là vật phẩm chỉ lưu truyền trong những bang phái bí ẩn nhất, nay lại xuất hiện khắp nơi. Điều này báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra, có thể liên quan đến cả giang hồ lẫn triều đình, và thậm chí là những thế lực mà chúng ta chưa từng nghĩ tới.” Nàng đặt tấm thẻ bài lên bàn, đẩy nhẹ về phía Lâm Dịch.

Lâm Dịch nhìn chằm chằm vào tấm Hắc Mộc Lệnh, ánh mắt hắn từ trầm tĩnh chuyển sang tập trung cao độ. ‘Linh khí mỏng manh’, ‘thế lực tu hành’ – những cụm từ này, vốn chỉ xuất hiện trong những câu chuyện cổ tích hay tiểu thuyết mà hắn từng đọc ở thế giới cũ, giờ đây lại được nhắc đến một cách nghiêm túc ngay trước mắt hắn. Hắn biết, thế giới này rộng lớn và phức tạp hơn rất nhiều so với những gì hắn từng hình dung. Những toan tính chính trị, những âm mưu đấu đá giữa con người, có lẽ chỉ là một phần nhỏ trong bức tranh toàn cảnh. Hắn cảm nhận được một luồng khí lạnh lướt qua sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự nhận thức về một tầng lớp bí ẩn, siêu nhiên đang dần hiện diện.

“Ta hiểu rồi, Liễu cô nương,” Lâm Dịch khẽ nói, đưa tay cầm lấy tấm Hắc Mộc Lệnh. Gỗ đen tuyền lạnh lẽo trong lòng bàn tay hắn, nhưng lại mang theo một sức nặng vô hình. “Dường như, con đường ta đi càng lúc càng xa khỏi những gì ta từng mong đợi. Nhưng ta sẽ không lùi bước.” Hắn biết, sự sụp đổ của Quan Đại Nhân chỉ là giọt nước tràn ly, phơi bày sự mục ruỗng của Đại Hạ Vương Triều. Điều này sẽ tạo tiền đề cho sự bất ổn toàn diện, và có lẽ, cả sự xuất hiện của những thế lực siêu nhiên này nữa. Hắn hít một hơi thật sâu, mùi trà và hương sen vẫn nồng nàn trong không khí, nhưng giờ đây, chúng mang theo một vị đắng chát khác.

“Thẩm Đại Nhân sẽ có những động thái lớn hơn và tinh vi hơn để đáp trả. Hắn sẽ không đơn giản chỉ dùng bạo lực. Hắn sẽ dùng quyền lực, dùng pháp luật, dùng dư luận, thậm chí là dùng những thế lực giang hồ để gây áp lực.” Lâm Dịch khẽ thì thầm, ánh mắt xa xăm. “Nhưng ta đã sẵn sàng.” Vị thế của hắn ở Thành Thiên Phong trở nên vững chắc hơn, nhưng cũng nguy hiểm hơn. Hắn sẽ trở thành mục tiêu của nhiều kẻ thù, cả hữu hình lẫn vô hình. Nhưng hắn đã chấp nhận điều đó.

“Cảm ơn Liễu cô nương một lần nữa,” Lâm Dịch nói, đứng dậy. “Những thông tin này rất quý giá.” Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, và đầy rẫy chông gai, không chỉ là những mưu toan quyền lực, mà còn là những bí ẩn về thế giới tu hành. Hắn, một người đàn ông hiện đại bị mắc kẹt trong thế giới cổ đại khắc nghiệt này, sẽ phải chiến đấu không ngừng nghỉ. Không phải để trở thành hoàng đế hay tiên nhân, mà để bảo vệ những giá trị và con người hắn trân trọng, để tìm thấy ý nghĩa cuộc đời trong sự bình dị mà hắn từng khao khát. Nhưng trước mắt, bình yên vẫn còn là một thứ xa xỉ. Lâm Dịch nắm chặt tấm Hắc Mộc Lệnh trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó, như một lời nhắc nhở về những thử thách đang chờ đợi. Những con cờ đã được đẩy lên bàn, và ván cờ lớn hơn, tàn khốc hơn, chỉ mới thực sự bắt đầu.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free