Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 408: Lưới Trời Lồng Lộng: Bằng Chứng Tự Trói

Đêm khuya buông xuống Thành Thiên Phong, trùm lên những mái nhà cong vút một màn sương mờ ảo, se lạnh. Trăng treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, đổ thứ ánh sáng bạc nhợt nhạt xuống con phố vắng lặng. Chỉ có Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi vẫn còn rộn ràng tiếng người, như một đốm lửa ấm áp giữa biển đêm. Tòa nhà gỗ hai tầng sừng sững, những chiếc đèn lồng đỏ treo cao trước hiên, tỏa ánh sáng vàng cam dịu mắt, xua đi phần nào cái lạnh buốt của gió đêm. Bên trong, tiếng trò chuyện rì rầm, tiếng bát đĩa va chạm lách cách và những tràng cười giòn tan của các lữ khách, thương nhân, hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc, ồn ào nhưng ấm cúng. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng nàn và thoang thoảng khói gỗ từ lò sưởi, lẩn quất trong không khí, mời gọi những tâm hồn lang bạt dừng chân.

Tại một căn phòng riêng biệt trên lầu hai, không khí lại hoàn toàn khác. Sự sôi động, náo nhiệt của quán trọ dường như bị ngăn cách bởi cánh cửa gỗ dày, chỉ còn lại sự tĩnh lặng và căng thẳng bao trùm. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn, hắt lên ba khuôn mặt đang cúi mình, tập trung cao độ. Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, dáng vẻ gầy gò của một thiếu niên mười bảy tuổi vẫn còn in hằn dấu vết của những tháng ngày đói nghèo, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ sắc bén, kiên định lạ thường. Mái tóc đen bù xù của hắn được buộc lỏng phía sau gáy, để lộ vầng trán cao và những đường nét thanh tú nhưng đầy vẻ trầm tư. Hắn mặc bộ y phục vải thô quen thuộc, đơn giản và không chút phô trương.

Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ trước mặt Lâm Dịch, một bản đồ Thành Thiên Phong được trải rộng, vài quyển sổ cũ ghi chép chi chít những con số và tên người, cùng với một chiếc hộp gỗ nhỏ được đặt ngay ngắn. Đây chính là những mảnh ghép cuối cùng của một canh bạc mà Lâm Dịch đã dày công sắp đặt.

"Mọi th�� đã sẵn sàng chưa, Nhị Cẩu?" Lâm Dịch cất giọng, âm sắc trầm ổn, không chút dao động, mặc dù trong lòng hắn, cỗ máy phức tạp của kế hoạch đang chạy hết công suất. Hắn tựa lưng vào ghế, đôi mắt lướt qua từng chi tiết trên bản đồ, như thể đang nhìn thấy toàn bộ Thành Thiên Phong thu nhỏ trong tầm tay. Cái cảm giác kiểm soát, nắm giữ vận mệnh của kẻ khác, khiến hắn vừa thỏa mãn vừa hơi chút hoài nghi về chính mình. Hắn đã đến đây, một thế giới cổ đại lạc hậu, chỉ để sinh tồn. Nhưng giờ đây, hắn đang đóng vai một kẻ thao túng, một con rối giật dây, chẳng khác gì những kẻ quyền thế mà hắn từng căm ghét. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "và để sinh tồn trong thế giới này, đôi khi phải trở thành thứ mà mình ghét nhất."

Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng quắc, nhanh nhẹn đáp lời. Hắn mặc bộ đồ vải xanh đậm, vừa vặn, thể hiện sự nhanh nhẹn và khéo léo của một người chuyên hành động bí mật. "Đại ca yên tâm, Lý Hổ và mấy anh em đã túc trực ở điểm hẹn từ chập tối. Con đường đó dù có là chuột cũng khó lọt qua được. Chúng ta đã nghiên cứu kỹ lối đi của tên Quan lại nhỏ, hắn luôn chọn con hẻm đó vì nghĩ nó khuất mắt, dễ bề hành sự. Mấy ngày nay, chúng ta đã theo dõi hắn không sót một bước." Nhị Cẩu nói, giọng điệu xen lẫn sự tự tin và một chút lo lắng. Dù đã chứng kiến nhiều mưu kế của Lâm Dịch, nhưng lần này, đối đầu trực diện với quan phủ, lại là một âm mưu lật đổ, áp lực vẫn đè nặng lên vai hắn. Tuy nhiên, lòng trung thành với Lâm Dịch đã biến nỗi lo lắng thành sự tập trung cao độ. Hắn tin vào "Đại ca", tin vào "tri thức là vũ khí mạnh nhất" mà Lâm Dịch vẫn thường nhắc đến.

Bạch Vân Nhi, ngồi đối diện Lâm Dịch, vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát. Nàng mặc bộ trang phục thương nhân kín đáo màu xanh lam, mái tóc búi cao gọn gàng, để lộ khuôn mặt trái xoan thanh tú. Đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng đang kiểm tra lại một vài chi tiết trên bản đồ Thành Thiên Phong, đặc biệt là các điểm canh gác của nha môn và các con đường dẫn đến đó. Một thanh kiếm nhỏ, tinh xảo được giấu kín đáo bên hông, như một lời nhắc nhở về thân phận thật sự của nàng – một người không ngại dùng vũ lực khi cần. Nàng đặt bút lông xuống, khẽ thở dài, khuôn mặt lộ vẻ lo lắng. "Hy vọng tên Quan lại nhỏ đó không quá thông minh, nếu không kế hoạch có thể gặp trục trặc." Nàng biết rằng, dù kế hoạch có tinh vi đến mấy, vẫn luôn tồn tại những biến số khó lường, đặc biệt là khi con người bị đẩy vào đường cùng. Nàng lo lắng cho Lâm Dịch, cho sự an nguy của hắn, nhưng niềm tin vào tài năng của hắn vẫn lớn hơn tất cả.

Lâm Dịch khẽ nhếch môi, nụ cười ẩn chứa sự mỉa mai. "Thông minh? Hắn chỉ là một con cờ, một kẻ tham lam và hèn nhát, dễ dàng bị thao túng bởi nỗi sợ hãi và lòng tham. Vấn đề là liệu hắn có đủ sợ hãi để khai ra mọi thứ không thôi. Nhưng chúng ta đã chuẩn bị đủ để hắn không còn lựa chọn nào khác." Hắn liếc nhìn chiếc hộp gỗ nhỏ trên bàn, bên trong chứa đựng không chỉ những tài liệu giả mạo do Quan Đại Nhân chuẩn bị, mà còn cả những "bằng chứng ngược" đã được Lâm Dịch cất công thu thập bấy lâu. "Hắn muốn vu khống ta liên kết với giặc cướp? Hắn muốn dùng bằng chứng giả để đẩy ta vào chỗ chết? Hừm, hắn không biết rằng, ta đã cho hắn một cái bẫy còn lớn hơn chính cái bẫy của hắn."

Hắn cầm lấy một quyển sổ cũ sờn gáy, lật giở những trang giấy đã ngả màu. Đây là một bản sao chép của sổ sách ghi chép các khoản tham nhũng, những vụ vơ vét của Quan Đại Nhân, được thu thập tỉ mỉ từ những nạn nhân, những người buôn bán nhỏ lẻ, thậm chí là từ những nha dịch bất mãn. Mỗi con số, mỗi cái tên đều là một vết nhơ, một lời tố cáo đanh thép. "Quan Đại Nhân đã quên mất, rằng trong một thế giới vận hành bởi quyền lực và thân phận, đôi khi sự thật lại là thứ vũ khí mạnh mẽ nhất," Lâm Dịch thì thầm, không phải với Vân Nhi hay Nhị Cẩu, mà là với chính mình. Hắn đã trải qua quá nhiều biến cố để hiểu rằng, đôi khi, sự thật lại cần một "bàn tay vàng" để được phơi bày một cách đúng đắn.

"Vân Nhi, Liễu Thanh Y đã nhận được tin nhắn của ta chưa?" Lâm Dịch hỏi, quay sang nhìn nàng. "Cơn mưa lớn" mà hắn nhắc đến, không chỉ là sự sụp đổ của Quan Đại Nhân, mà còn là khởi đầu cho một giai đoạn mới, một cuộc đối đầu phức tạp hơn với Thẩm Đại Nhân và các thế lực lớn hơn. "Chúng ta không thể một mình chống lại cả một vương triều mục ruỗng. Chúng ta cần những đồng minh, cần những 'chiếc ô lớn' để che chắn."

Bạch Vân Nhi gật đầu, ánh mắt thoáng qua một tia lo lắng nhưng nhanh chóng được thay thế bằng sự kiên định. "Liễu Thanh Y đã hồi âm. Nàng ấy nói đã hiểu ý của huynh, và mạng lưới của nàng đã sẵn sàng. Những 'người đưa tin' đã được lệnh túc trực ở các quán trà, tửu lầu và chợ búa, sẵn sàng khuếch đại bất cứ tin tức nào có lợi cho chúng ta, và dập tắt những lời vu khống từ phía Quan Đại Nhân." Nàng đặt tay lên quyển sổ cái, lướt qua những con số. "Các bằng chứng ngược về việc chúng ta đã giúp đỡ dân chúng, tiêu diệt Hắc Sa Bang, đều đã được tổng hợp lại thành một tập hồ sơ chi tiết. Dù Quan Đại Nhân có vu khống thế nào, chúng ta cũng có thể dễ dàng lật ngược thế cờ."

Lâm Dịch mỉm cười hài lòng. "Tốt lắm. Kế hoạch này là một canh bạc, nhưng chúng ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng. Hắn nghĩ rằng sẽ dùng thủ đoạn bẩn thỉu để loại bỏ ta, nhưng hắn không biết rằng, ta đã biến chính thủ đoạn của hắn thành lưỡi dao sắc bén nhất, chĩa thẳng vào cổ họng hắn." Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, hé mở một khe nhỏ, hít một hơi khí trời se lạnh. Bên ngoài, ánh trăng vẫn huyền ảo, những ngôi nhà chìm trong bóng đêm, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua mái ngói. "Đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến lớn hơn. Sự sụp đổ của Quan Đại Nhân sẽ không giải quyết được tất cả. Nó chỉ là một bước đệm, một lời cảnh cáo. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Hắn quay lại, ánh mắt tràn đầy sự quyết tâm. "Nhưng chúng ta sẽ tạo ra công bằng cho chính mình, bằng mọi giá."

Hắn liếc nhìn Trần Nhị Cẩu, rồi đến Bạch Vân Nhi. "Cẩm Nang Kế Sách đã được hoàn thiện. Mọi bước đi, mọi tình huống có thể xảy ra, đều đã được tính toán. Bây giờ, chỉ còn chờ thời cơ." Hắn chỉ vào chiếc hộp gỗ trên bàn. "Nhị Cẩu, khi Lý Hổ đã khống chế được tên Quan lại nhỏ, ngươi phải đảm bảo việc tráo đổi các tài liệu diễn ra thật nhanh gọn và kín đáo. Đừng để lại bất kỳ dấu vết nào. Tên Quan lại nhỏ phải tin rằng hắn vẫn đang mang theo cái hộp mà Quan Đại Nhân đã giao cho hắn."

"Đại ca yên tâm!" Trần Nhị Cẩu vỗ ngực, gương mặt giờ đây đã hoàn toàn hết vẻ lo lắng, thay vào đó là sự hăng hái. "Nhị Cẩu sẽ hoàn thành nhiệm vụ!" Hắn đã thấy Lâm Dịch biến những điều không thể thành có thể nhiều lần, và hắn tin rằng lần này cũng vậy.

Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, ánh mắt nàng chất chứa nhiều điều. "Huynh có chắc chắn về việc này không, Lâm Dịch? Một khi mọi chuyện bại lộ, Quan Đại Nhân sẽ không để yên đâu. Hắn là một kẻ điên cuồng khi bị dồn vào đường cùng."

Lâm Dịch quay lại, nhìn thẳng vào đôi mắt nàng. "Ta không chắc chắn, Vân Nhi. Trong bất cứ cuộc chiến nào, luôn có những rủi ro. Nhưng ta đã tính toán mọi thứ có thể. Hắn không còn đường lui, và ta cũng vậy. Chúng ta chỉ có thể tiến lên. Hơn nữa, ta đã chuẩn bị cho việc này từ rất lâu rồi." Hắn khẽ đặt tay lên vai Bạch Vân Nhi, một cử chỉ hiếm hoi nhưng đầy sự tin tưởng. "Chúng ta không thể để hắn tiếp tục bóc lột dân chúng, không thể để hắn tiếp tục reo rắc nỗi sợ hãi. Nếu không, những gì chúng ta đã xây dựng sẽ tan thành mây khói. Đây không chỉ là chuyện của ta, mà là của tất cả chúng ta."

Bạch Vân Nhi gật đầu, sự lo lắng trong lòng nàng dịu đi phần nào. Nàng hiểu rằng, Lâm Dịch không phải là một kẻ hiếu chiến, mà là một người luôn đặt sự an nguy của những người xung quanh lên hàng đầu. Hắn làm tất cả, vì sự sinh tồn, vì một cuộc sống bình yên mà hắn hằng khao khát.

Lâm Dịch quay lại chiếc bàn, ánh mắt một lần nữa dừng lại trên chiếc hộp gỗ. "Chiếc hộp này, sẽ là chiếc hộp Pandora của Quan Đại Nhân. Một khi mở ra, mọi tội lỗi của hắn sẽ được phơi bày." Hắn trầm tư, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm vẫn bao phủ. "Bây giờ, chúng ta chỉ cần chờ đợi ánh bình minh." Hắn biết, một ngày mới đang đến, và cùng với nó, một cuộc đối đầu không khoan nhượng.

***

Sương đêm vẫn còn đọng lại trên những mái ngói rêu phong, trên những tán cây cổ thụ ven đường, khi ánh bình minh đầu tiên vừa hé rạng. Trời còn tờ mờ sáng, một màu xám bạc bao trùm vạn vật, khiến mọi thứ trở nên tĩnh mịch và có chút u ám. Từ xa, tiếng rao hàng yếu ớt từ Chợ Linh Dược, xen lẫn tiếng gà gáy, vọng lại, báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu. Tuy nhiên, trong một con hẻm tối tăm, ẩm thấp nằm cạnh chợ, không khí lại đặc quánh sự căng thẳng và chờ đợi. Mùi ẩm mốc của đất đá, mùi rêu xanh và m��i thảo dược thoang thoảng từ chợ hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng, có chút khó chịu.

Một bóng người lén lút di chuyển trong con hẻm. Đó là Quan lại nhỏ, tay ôm khư khư một chiếc hộp gỗ. Vẻ mặt hắn tái mét, đôi mắt đảo liên tục, lộ rõ sự sợ hãi và thấp thỏm. Bộ y phục gầy gò của hắn dường như càng khiến hắn trông thêm tiều tụy. Hắn bước đi rón rén, tiếng giày vải ma sát trên nền đất ẩm ướt nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng. Trong đầu hắn, hình ảnh Quan Đại Nhân với khuôn mặt vằn vện giận dữ, cùng với lời đe dọa lạnh lùng của hắn, cứ lặp đi lặp lại. Hắn biết mình đang mang theo một thứ "bằng chứng" có thể định đoạt số phận của Lâm Dịch, nhưng cũng có thể đẩy hắn vào vòng xoáy nguy hiểm không lường trước. "Chỉ cần giao hộp này đến tay Quan Đại Nhân, ta sẽ có được phần thưởng hậu hĩnh. Và quan trọng hơn, ta sẽ an toàn," hắn tự nhủ, cố gắng trấn an bản thân, nhưng trái tim vẫn đập thình thịch như trống trận.

Bỗng nhiên, một bóng đen to lớn lao ra từ một góc khu��t. Quan lại nhỏ còn chưa kịp định thần, đã cảm thấy một bàn tay thô ráp như gọng kìm kẹp chặt lấy miệng, và một cánh tay vạm vỡ khác siết chặt ngang bụng, nhấc bổng hắn lên. Chiếc hộp gỗ rơi xuống đất, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng chói tai trong không gian tĩnh mịch. Hắn hoảng loạn vùng vẫy, đôi mắt mở to nhìn vào bóng tối, cố gắng nhận diện kẻ tấn công.

"Các... các ngươi là ai? Muốn gì?" Tiếng của Quan lại nhỏ bị bóp nghẹt, chỉ còn là những âm thanh ú ớ, nhưng sự hoảng loạn thì rõ ràng như ban ngày. Hắn cảm thấy sống lưng lạnh toát, một nỗi sợ hãi tột cùng ập đến.

Một giọng nói trầm trầm, vang lên từ phía trước, mang theo một vẻ uy hiếp rõ rệt. Đó là Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, vẻ mặt hung dữ thường trực. Một vết sẹo nhỏ trên lông mày càng khiến hắn trông thêm đáng sợ. "Không muốn gì, chỉ mượn hộp của ngươi một chút thôi. Ngoan ngoãn thì không phải chịu khổ." Hắn nói, giọng điệu lạnh lùng, không chút cảm xúc, nhưng đủ để khiến Quan lại nhỏ rụng rời chân tay. Lý Hổ đã được Lâm Dịch huấn luyện kỹ lưỡng, hắn biết phải làm gì để khống chế con mồi một cách nhanh chóng và hiệu quả nhất, không để lại bất kỳ dấu vết hay tiếng động nào đáng ngờ.

Ngay sau đó, một bóng người khác xuất hiện từ trong bóng tối, bước ra dưới ánh sáng mờ ảo của rạng đông. Đó là Trần Nhị Cẩu, gương mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, thậm chí còn hơi mỉm cười. Hắn cúi xuống nhặt chiếc hộp gỗ lên một cách cẩn thận. "Ngươi cứ bình tĩnh, chỉ là muốn giúp ngươi làm một việc thiện thôi." Giọng hắn nghe có vẻ ôn hòa, nhưng ẩn chứa một sự chế giễu khó hiểu.

Quan lại nhỏ nhìn chằm chằm vào chiếc hộp trong tay Trần Nhị Cẩu, nỗi sợ hãi xen lẫn sự bàng hoàng. Hắn nhận ra chiếc hộp của mình, chiếc hộp chứa đựng "bằng chứng" mà Quan Đại Nhân đã giao cho hắn. Hắn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Trần Nhị Cẩu không nói nhiều. Hắn nhanh chóng mở chiếc hộp ra, bên trong là những cuộn giấy đã được niêm phong cẩn thận. Với đôi tay khéo léo và động tác nhanh như chớp, hắn thay thế những cuộn giấy bên trong hộp bằng những cuộn giấy khác đã được chuẩn bị sẵn. Những cuộn giấy mới này được niêm phong y hệt, không một chút sai sót, thậm chí còn mang theo mùi mực và dấu vết cũ kỹ giống hệt như những tài liệu giả mạo của Quan Đại Nhân. Đây chính là những cuốn sổ sách tham nhũng thật sự, cùng với những bản khai chi tiết về âm mưu vu khống Lâm Dịch mà Lâm Dịch đã dày công thu thập. Quá trình tráo đổi diễn ra trong vài giây ngắn ngủi, dưới ánh mắt kinh hoàng của Quan lại nhỏ. Hắn chỉ kịp nhìn thấy một vài hình ảnh lờ mờ, nhưng không thể hiểu rõ điều gì đã xảy ra.

Sau khi tráo đổi xong, Trần Nhị Cẩu đóng chiếc hộp lại, đặt nó trở lại tay Quan lại nhỏ, lúc này đã được Lý Hổ nới lỏng tay kẹp. "Giờ thì, ngươi có thể tiếp tục công việc của mình rồi. Nhớ kỹ, nếu ngươi dám hé răng nửa lời về chuyện này, không chỉ ngươi mà cả gia đình ngươi cũng sẽ không được yên ổn. Và hãy nhớ, chúng ta ở khắp mọi nơi." Giọng Trần Nhị Cẩu đột nhiên trở nên lạnh lùng, không còn chút vẻ ôn hòa nào. Hắn không cần phải nói rõ "chúng ta là ai", bởi vì đối với một kẻ hèn nhát như Quan lại nhỏ, sự mơ hồ càng khiến nỗi sợ hãi trở nên lớn hơn.

Quan lại nhỏ run rẩy, gật đầu lia lịa, đôi mắt vẫn còn đọng lại sự kinh hoàng. Hắn không dám nhìn thẳng vào Trần Nhị Cẩu hay Lý Hổ. Hắn ôm chặt chiếc hộp trong tay, như thể nó là chiếc phao cứu sinh duy nhất của hắn. Khi Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu cùng những người khác khuất dạng vào bóng tối, hắn mới dám thở phào, nhưng trái tim vẫn đập loạn xạ trong lồng ngực. Hắn không hiểu chuyện gì đã xảy ra, chỉ biết rằng mình vừa thoát chết trong gang tấc. Hắn không còn dám nghĩ đến phần thưởng hậu hĩnh hay sự an toàn nữa, trong đầu hắn lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, giao chiếc hộp này cho Quan Đại Nhân, và cầu nguyện rằng mọi chuyện sẽ kết thúc một cách yên bình. Hắn tiếp tục bước đi trong con hẻm tối, không hề hay biết rằng, chính hắn vừa trở thành một con cờ trong một ván cờ lớn hơn rất nhiều, và chiếc hộp trong tay hắn, không còn là "bằng chứng vu khống" Lâm Dịch, mà đã biến thành "b��ng chứng tự trói" của chính Quan Đại Nhân.

***

Mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng vàng ấm áp xuống Thành Thiên Phong, làm tan đi lớp sương đêm còn sót lại. Buổi sáng muộn, trụ sở Nha Môn Thành Thiên Phong trở nên nhộn nhịp hơn ngày thường. Tiếng bước chân gấp gáp của các nha dịch, tiếng bàn tán xì xào của dân chúng tụ tập bên ngoài, tạo nên một bầu không khí khác lạ. Mùi mực, giấy và sự căng thẳng lan tỏa trong không khí, trộn lẫn với mùi bụi đất và mồ hôi của đám đông. Nha môn, vốn dĩ là biểu tượng của quyền lực và sự trang nghiêm, giờ đây lại mang một vẻ hỗn loạn ngầm, như thể đang đứng trước một cơn bão sắp ập đến.

Quan Đại Nhân đang ngồi trong chính đường, vẻ mặt hắn tràn đầy sự đắc thắng. Hắn mặc bộ quan phục chỉnh tề, râu dài được vuốt cẩn thận, phong thái uy nghi như thường lệ. Tuy nhiên, sâu thẳm trong đôi mắt, ẩn chứa một tia tàn nhẫn và sự hả hê khó tả. Hắn đã thức trắng đêm để chờ đợi tin tức, chờ đợi thời khắc Lâm Dịch bị tóm gọn và những lời vu khống được phơi bày trước công chúng. "Hừ, Lâm Dịch lần này khó thoát tội," hắn thầm nghĩ, nhấp một ngụm trà nóng. Kế hoạch của hắn đã được chuẩn bị kỹ lưỡng, từ việc tạo dựng bằng chứng giả mạo về việc Lâm Dịch cấu kết với Hắc Sa Bang, đến việc bí mật điều động quân lính để "bắt giữ" hắn. Hắn tin rằng, với chiếc hộp chứa đầy "bằng chứng" mà hắn đã giao cho tên Quan lại nhỏ mang đến, Lâm Dịch sẽ không thể thoát khỏi tội chết.

Đúng lúc đó, cửa chính đường kẽo kẹt mở ra. Tên Quan lại nhỏ bước vào, vẻ mặt tái mét, người run rẩy như cầy sấy. Hắn ôm khư khư chiếc hộp gỗ trong tay, đôi mắt đảo liên tục, lộ rõ sự hoảng sợ tột độ. Hắn không dám nhìn thẳng vào Quan Đại Nhân, chỉ cúi gằm mặt xuống. Đằng sau hắn, một viên quan chức cấp cao hơn, có thể là một Viên ngoại tri huyện hoặc một quan lại được Thẩm Đại Nhân phái xuống để giám sát tình hình, bước vào với vẻ mặt lạnh lùng, trang nghiêm. Vị quan này, họ Vương, có vẻ ngoài nho nhã nhưng ánh mắt sắc bén, toát ra khí chất của một người từng trải chính trư���ng.

Quan Đại Nhân, vẫn còn chìm đắm trong sự đắc thắng, nhíu mày nhìn vẻ mặt hoảng loạn của tên Quan lại nhỏ. "Ngươi làm sao vậy? Mau trình bằng chứng lên đây!" Hắn sốt ruột thúc giục, nghĩ rằng tên này chỉ vì sợ hãi mà thôi.

Quan lại nhỏ run rẩy tiến lên, đặt chiếc hộp gỗ lên bàn trước mặt Quan Đại Nhân, rồi nhanh chóng lùi lại, như thể muốn tránh xa thứ nguy hiểm đó càng nhanh càng tốt. Viên quan họ Vương bước tới, tay khẽ chạm vào chiếc hộp, rồi nhìn Quan Đại Nhân với ánh mắt đầy ẩn ý. "Quan Đại Nhân, đây là thứ mà ngài đã sai người mang đến sao?" Giọng ông ta không quá lớn, nhưng đủ uy quyền để khiến không khí trong chính đường trở nên căng thẳng hơn.

"Đúng vậy! Chính là bằng chứng về tội ác tày trời của tên Lâm Dịch!" Quan Đại Nhân hất hàm, vẻ mặt kiêu ngạo. "Hắn cấu kết với giặc cướp Hắc Sa Bang, mưu đồ phản loạn, bóc lột dân chúng. Lần này, hắn có mọc cánh cũng khó thoát." Hắn nói, tay vuốt chòm râu bạc, tưởng chừng như đã nắm chắc phần thắng trong tay.

Viên quan họ Vương kh��ng nói gì, chỉ chậm rãi mở chiếc hộp gỗ ra. Bên trong, không phải là những cuộn giấy niêm phong đơn giản, mà là những cuốn sổ sách chi chít chữ nghĩa và những bản khai chi tiết. Ông ta rút một cuốn sổ ra, lật giở vài trang. Ban đầu, vẻ mặt ông ta vẫn bình thản, nhưng càng đọc, đôi lông mày ông ta càng nhíu chặt lại, ánh mắt dần trở nên sắc lạnh như băng. "Quan Đại Nhân," giọng ông ta trầm xuống, "đây là gì? Ngươi giải thích thế nào về những khoản thu chi này... những khoản hối lộ từ các thương nhân, những vụ chiếm đoạt đất đai của dân nghèo... và cả lệnh vu khống Lâm Dịch này nữa?"

Từng lời nói của viên quan họ Vương như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim Quan Đại Nhân. Vẻ đắc thắng trên khuôn mặt hắn dần biến mất, thay vào đó là sự bàng hoàng tột độ. Hắn đứng phắt dậy, vội vàng tiến đến, giật lấy cuốn sổ từ tay ông Vương. Khi nhìn thấy những dòng chữ quen thuộc, những chữ ký của chính hắn, những khoản thu chi mà hắn tưởng chừng đã được che giấu kỹ lưỡng, tim hắn như ngừng đập. "Không! Không thể nào! Đây là giả! Đây là vu khống!" Hắn gào lên, giọng nói lạc hẳn đi, đôi mắt trợn trừng đầy kinh hãi. Hắn nhìn chằm chằm vào tên Quan lại nhỏ đang run rẩy ở góc phòng, ánh mắt đầy sự nghi ngờ và phẫn nộ. "Ngươi... ngươi đã làm gì?"

Viên quan họ Vương không để ý đến sự hoảng loạn của Quan Đại Nhân. Ông ta cầm lấy một bản khai khác, đọc to từng chữ: "Bản khai của Lý Mỗ, nha dịch trưởng, về việc Quan Đại Nhân ép buộc hắn tạo dựng chứng cứ giả, vu khống Lâm Dịch cấu kết với Hắc Sa Bang, và bí mật điều động quân lính để trấn áp dân chúng phản đối."

Ngay lúc đó, một tiếng la ó lớn vang lên từ bên ngoài nha môn. Dân chúng, những người đã tụ tập từ sớm để chờ đợi kết quả của vụ việc, giờ đây đã nghe rõ mồn một những lời tố cáo từ bên trong. Các nha dịch, vốn dĩ đang bối rối, giờ đây càng thêm hoang mang khi chứng kiến sự thật kinh hoàng được phơi bày.

"Đồ chó má! Bóc lột dân đen! Phải xử tử!"

"Tham quan ô lại! Trả lại tiền cứu trợ của chúng ta!"

"Vu khống người tốt! Giết chết hắn đi!"

Tiếng la ó, chửi rủa của đám đông dân chúng càng lúc càng lớn, như một làn sóng thủy triều phẫn nộ ập vào nha môn. Quan Đại Nhân ngã khuỵu xuống ghế, khuôn mặt tái xanh như tàu lá, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Hắn nhìn ra bên ngoài, qua cánh cửa chính đường đang hé mở, thấy hàng trăm khuôn mặt giận dữ đang chĩa vào hắn. Cả thế giới của hắn dường như đang sụp đổ. Hắn bị phản bội, bị chính thủ đoạn của mình vùi dập.

Từ một góc khuất trên con phố đối diện nha môn, Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi lặng lẽ quan sát toàn bộ cảnh tượng. Ánh nắng ban mai rọi vào khuôn mặt Lâm Dịch, làm nổi bật đường nét thanh tú nhưng đầy vẻ trầm tư của hắn. Đôi mắt sâu thẳm của hắn dõi theo từng động thái của Quan Đại Nhân, từng biểu cảm trên khuôn mặt hắn. "Hắn đã vào đường cùng," Lâm Dịch thì thầm, giọng nói không chút cảm xúc, nhưng trong lòng, hắn không khỏi cảm thấy một sự phức tạp khó tả. Hắn đã thành công, đã lật đổ một kẻ tham nhũng, đã mang lại công lý cho những người dân vô tội. Nhưng cái giá phải trả là gì? Là phải sử dụng những thủ đoạn tinh vi, đôi khi tàn nhẫn, để đạt được mục đích, dù là mục đích chính đáng. Hắn tự hỏi, liệu con đường này có làm thay đổi bản chất của mình hay không, liệu hắn có đang dần trở thành một kẻ mà hắn từng căm ghét.

Bạch Vân Nhi đứng cạnh Lâm Dịch, vóc dáng thon thả của nàng khẽ run lên. Nàng nhìn thấy sự phẫn nộ của đám đông, nhìn thấy sự tuyệt vọng của Quan Đại Nhân. Nàng quay sang nhìn Lâm Dịch, ánh mắt vừa khâm phục, vừa lo lắng. "Huynh đã làm được, Lâm Dịch. Quan Đại Nhân đã kết thúc rồi." Nàng nói, giọng điệu có chút nghẹn ngào. Nàng biết, để đạt được thành quả này, Lâm Dịch đã phải trải qua những đêm dài không ngủ, những tính toán cân não, và cả những rủi ro chết người.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, môi mím chặt. Hắn không hề cảm thấy hân hoan hay đắc thắng tột độ. Thay vào đó, một cảm giác trống rỗng và một sự cảnh giác cao độ chiếm lấy tâm trí hắn. "Đây chỉ là mở đầu, Vân Nhi," hắn nói, ánh mắt xa xăm. "Thẩm Đại Nhân sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại này. Hắn sẽ sớm có động thái mới, và có thể sẽ nguy hiểm hơn rất nhiều."

Hắn quay lại, nhìn về phía nha môn, nơi Quan Đại Nhân đang bị các nha dịch khống chế, bị đám đông la ó, chửi rủa. "Sự sụp đổ của Quan Đại Nhân chỉ là một lời cảnh báo. Một minh chứng cho thấy, ngay cả trong một thế giới vận hành bởi quyền lực và thân phận, tri thức và sự đoàn kết của dân chúng vẫn có thể lật đổ những kẻ thống trị tham lam." Hắn trầm tư. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng chúng ta có thể tự tạo ra nó."

Lâm Dịch biết, từ ngày hôm nay, tên tuổi của hắn sẽ được biết đến rộng rãi hơn ở Thành Thiên Phong. Hắn không chỉ là một thương nhân tài giỏi, mà còn là một chiến lược gia đáng sợ, có khả năng thao túng tình thế chính trị và dư luận. Mạng lưới tình báo và thực thi của hắn, bao gồm Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, và cả sự hỗ trợ từ Liễu Thanh Y, đã chứng minh được hiệu quả vượt trội. Đây là một kỹ năng sẽ rất cần thiết trong bối cảnh loạn lạc sắp tới, khi những tin tức về tình hình biên giới căng th���ng, nạn đói và dịch bệnh bắt đầu lan rộng. Sự mục ruỗng của chính quyền Đại Hạ đang được phơi bày rõ ràng hơn, tạo tiền đề cho sự bất ổn toàn diện của vương triều.

"Chúng ta sẽ phải chuẩn bị cho một cuộc chiến lớn hơn, Vân Nhi," Lâm Dịch nói, tay siết chặt. "Các quan chức cấp cao hơn trong Thành Thiên Phong, hoặc chính Thẩm Đại Nhân, sẽ bắt đầu chú ý hơn đến ta, coi ta là một mối đe dọa, hoặc một cơ hội để lợi dụng." Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi nắng sớm và mùi đất ẩm. "Nhưng ta đã sẵn sàng."

Hắn biết, cuộc đời hắn ở thế giới này không ngừng là một chuỗi những cuộc chiến vì sự sinh tồn. Và hắn, Lâm Dịch, một người đàn ông hiện đại bị mắc kẹt trong thế giới cổ đại khắc nghiệt, sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Hắn sẽ tiếp tục chiến đấu, không phải để trở thành hoàng đế hay tiên nhân, mà để bảo vệ những giá trị và con người hắn trân trọng, để tìm thấy ý nghĩa cuộc đời trong sự bình dị mà hắn từng khao khát. Nhưng trước mắt, con đường đó còn rất dài, và đầy rẫy chông gai.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free