Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 407: Bóng Đêm Âm Mưu: Kế Hoạch Tuyệt Vọng Của Quan Đại Nhân

Trong thư phòng của Quan Đại Nhân, màn đêm đã buông xuống từ lâu, nhưng ánh nến hắt ra từ bên trong vẫn yếu ớt xuyên qua khe cửa sổ, như một ngọn đèn leo lét giữa bão tố. Không khí trong phòng dường như đặc quánh lại, nặng nề hơn cả cái nóng oi ả của buổi trưa hè mà hắn vừa trải qua. Mùi trầm hương thoang thoảng từ lư đồng cố gắng che đi mùi giấy cũ mục nát và mồ hôi lạnh toát ra từ chính cơ thể hắn, nhưng vô ích. Tiếng gió rít nhẹ bên ngoài cửa sổ đóng kín, nghe như tiếng thì thầm của số phận, những lời tiên tri u ám về một tương lai mờ mịt.

Quan Đại Nhân, với vẻ mặt tiều tụy, xanh xao, đi đi lại lại trong căn phòng rộng lớn. Từng bước chân nặng nề, dồn dập trên sàn gỗ, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như tiếng trống thúc giục một bản án không thể tránh khỏi. Hắn liên tục day day thái dương, cố gắng xua đi những cơn đau nhức đang hành hạ đầu óc. Đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, nhưng trong thâm tâm, hắn vẫn thấy rõ như ban ngày những khuôn mặt phẫn nộ, những ánh mắt căm ghét, những lời xì xào oán thán từ chợ búa vẫn còn vang vọng trong tâm trí, tựa hồ như chúng đang vây quanh, bóp nghẹt lấy hắn.

Hắn cảm nhận được một áp lực vô hình nhưng khủng khiếp đang đè nặng lên vai. Đó không chỉ là áp lực từ dân chúng, từ những lời đồn đại đang lan như cháy rừng, mà còn là áp lực từ phía Thẩm Đại Nhân. Lá thư cầu cứu đã gửi đi mấy ngày, nhưng vẫn bặt vô âm tín. Điều đó càng khiến nỗi sợ hãi về sự sụp đổ và mất tất cả dâng lên trong lòng hắn. Hắn không thể cứ thế mà chịu thua. Thẩm Đại Nhân sẽ không tha cho hắn. Một vị quan mất uy tín, không thể trấn áp dân chúng, không thể quản lý địa phương của mình... đó chính là một con cờ vô dụng, một gánh nặng cần phải loại bỏ. Nghĩ đ��n viễn cảnh bị giáng chức, bị bãi miễn, hoặc tệ hơn, bị xử lý vì "tội bất lực, gây rối loạn địa phương", ruột gan hắn như có lửa đốt.

"Không thể nào... không thể cứ thế mà chịu thua," hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc, đầy vẻ tuyệt vọng. "Thẩm Đại Nhân sẽ không tha cho ta. Phải làm gì đó, ngay lập tức! Nhưng làm sao đây? Bọn dân đen kia... chúng dám! Chúng dám cả gan chống đối ta! Chống đối triều đình!"

Trong phút chốc, một tia sáng tàn nhẫn lóe lên trong đôi mắt mệt mỏi của hắn. Hắn bất chợt dừng lại giữa căn phòng, nắm chặt hai bàn tay thô ráp đến mức các khớp xương trắng bệch. Sự sợ hãi tột cùng đã biến thành một sự tuyệt vọng, và từ sự tuyệt vọng đó, một ý chí sắt đá nổi lên, không phải để chống cự mà là để tiêu diệt. Hắn cần một kẻ để đổ lỗi, một con dê tế thần để dập tắt ngọn lửa phẫn nộ này, và quan trọng hơn, để chứng minh năng lực của mình với Thẩm Đại Nhân. Kẻ đã khơi mào mọi chuyện, kẻ đã giật dây đám dân chúng ngu dốt này... chính là Lâm Dịch.

"Gọi Lý Mỗ đến đây! Ngay lập tức!" Quan Đại Nhân gằn giọng, tiếng nói dứt khoát xé tan sự tĩnh mịch, đầy uy quyền và cả sự hung tợn. Hắn đã đưa ra quyết định. Bằng mọi giá, hắn phải bảo vệ vị trí của mình, bảo vệ sinh mạng chính trị của hắn, dù phải dùng đến thủ đoạn tàn độc nhất. Hắn không còn đường lui.

Người hầu cận đang đứng trực ngoài cửa, vốn đã quen với những cơn thịnh nộ của Quan Đại Nhân, vội vàng cúi đầu, chân tay lanh lẹ chạy đi triệu tập vị quan nhỏ tên Lý Mỗ, người thân cận nhất với Quan Đại Nhân trong nha môn. Hắn biết, đêm nay sẽ là một đêm dài, và có lẽ, một số phận nào đó sắp bị định đoạt. Quan Đại Nhân quay trở lại chiếc bàn gỗ lim nặng nề, ánh nến lung linh hắt bóng hắn lên tường, tạo thành một hình hài khổng lồ, méo mó, tựa như một con quỷ đang chuẩn bị nuốt chửng mọi thứ. Hắn ngồi xuống, hai tay chống cằm, ánh mắt đăm chiêu nhìn vào ngọn nến đang cháy, nhưng trong đầu hắn, những âm mưu đã bắt đầu hình thành, sắc lạnh và tàn độc.

***

Sương giăng bảng lảng khắp Thành Thiên Phong khi những tia nắng đầu tiên của rạng sáng bắt đầu le lói sau những mái nhà. Trong một căn mật thất ẩm thấp dưới lòng đất nha môn, không khí đặc quánh mùi ẩm mốc, bụi cũ kỹ và thuốc lào nồng nặc. Ánh nến chập chờn trên tường đá, tạo ra những bóng đổ méo mó của Quan Đại Nhân và vị quan nhỏ Lý Mỗ, như hai linh hồn đang mắc kẹt trong một cõi u minh.

Quan Đại Nhân ngồi đối diện với Lý Mỗ qua một chiếc bàn tròn cũ kỹ. Gương mặt hắn vẫn còn vẻ tiều tụy của đêm qua, nhưng đôi mắt đã ánh lên sự tàn nhẫn và quyết đoán. Hắn uống một ngụm trà nóng, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, nhưng không thể át đi vị đắng của thất bại đang ngấm ngầm trong lòng. Lý Mỗ, một người đàn ông gầy gò, gương mặt nịnh nọt nhưng giờ đây lại đầy vẻ lo lắng, cúi đầu rạp mình, không dám ngẩng lên nhìn thẳng vào chủ.

"Tình thế đã đến nước này, không còn đường lui!" Quan Đại Nhân cất tiếng, giọng nói tuy khàn đặc nhưng đầy uy áp. "Kẻ Lâm Dịch kia dám mượn tay dân chúng để chống đối triều đình, chống đối ta! Hắn ta đã gây ra quá đủ chuyện rồi. Ngươi có kế sách gì không, Lý Mỗ?"

Lý Mỗ run rẩy, nuốt khan một tiếng. Hắn biết, giờ phút này là lúc hắn phải tỏ rõ sự trung thành và tài trí của mình, nếu không, hậu quả sẽ khôn lường. "Dạ... Đại Nhân, tiểu nhân có nghe nói Lâm Dịch có mối liên hệ với Hắc Sa Bang, lại còn... thường xuyên qua lại với Liễu Thanh Y của Thiên Phong Thương Hội. Mấy ngày nay, chính những kẻ giang hồ dưới trướng Liễu Thanh Y đã khuấy động dư luận, tung tin đồn nhảm... Hay là... ta vu khống hắn cấu kết với giặc cướp, mưu đồ phản loạn? Đây là trọng tội, có thể tống hắn vào ngục, thậm chí là tru di tam tộc!" Lý Mỗ đề xuất, giọng nói càng về cuối càng nhỏ dần, sợ hãi trước sự tàn độc của chính ý tưởng mình đưa ra.

Quan Đại Nhân nheo mắt. "Hừm... vu khống?" Hắn lặp lại từ đó, như đang cân nhắc hương vị của nó. "Vu khống thì phải có bằng chứng! Phải làm cho kín kẽ, không thể để lộ sơ hở! Nếu không, sẽ gây phản tác dụng, khiến dân chúng càng thêm phẫn nộ. Hơn nữa, Liễu Thanh Y có hậu thuẫn lớn, không dễ đối phó. Nhưng... vu khống cấu kết giặc cướp thì quả là một đòn chí mạng." Hắn ngừng lại, ngón tay gõ nhịp nhịp trên mặt bàn. "Hay là... dùng vũ lực? Bắt hết bọn chúng, lấy cớ trị an, dẹp loạn? Ta có thể điều động nha dịch, thậm chí là binh lính từ trại binh gần đó..."

Lý Mỗ vội vàng ngẩng đầu lên, vẻ mặt hoảng sợ. "Nhưng Đại Nhân, dân chúng đang phẫn nộ, nếu dùng vũ lực e rằng..." Hắn không dám nói hết câu, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng. Dân chúng sẽ nổi loạn thực sự, và khi đó, ngay cả Thẩm Đại Nhân cũng khó có thể bao che cho Quan Đại Nhân được nữa. Làn sóng phẫn nộ sẽ biến thành bạo loạn, và đó là điều mà bất kỳ vị quan nào cũng sợ hãi nhất. Hơn nữa, việc sử dụng binh lính để trấn áp dân thường sẽ bị coi là lạm dụng quyền lực, một cái cớ hoàn hảo để Thẩm Đại Nhân loại bỏ hắn.

Quan Đại Nhân ngắt lời Lý Mỗ, ánh mắt sắc lạnh như dao. "Vậy thì phải vừa mềm vừa cứng." Hắn đập mạnh tay xuống bàn, tiếng "rầm" khô khốc vang lên trong căn mật thất ẩm thấp, khiến Lý Mỗ giật bắn ng��ời. "Vu khống trước, sau đó dùng vũ lực trấn áp khi có lý do chính đáng!" Hắn nghiến răng. "Ngươi hãy chuẩn bị cho ta một vài 'chứng cứ' về việc Lâm Dịch cấu kết với Hắc Sa Bang, càng chân thực càng tốt. Ví dụ như những lá thư giả mạo, những lời khai 'bị ép buộc' từ một vài tên cướp vặt nào đó, hoặc những giao dịch mờ ám được ghi lại. Phải làm sao cho thiên hạ tin rằng Lâm Dịch chính là kẻ đứng sau Hắc Sa Bang, lợi dụng bang phái này để khuấy động lòng dân, mưu đồ bất chính. Đồng thời, bí mật chuẩn bị quân lính, sẵn sàng hành động khi có lệnh! Phải nhanh chóng, kín kẽ, và không được để lộ bất kỳ sơ hở nào! Ngươi hiểu chứ?"

Lý Mỗ vội vàng cúi đầu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. "Dạ... tiểu nhân đã rõ! Tiểu nhân sẽ đích thân lo liệu, tuyệt đối không để Đại Nhân thất vọng!" Hắn biết, đây là một nhiệm vụ sống còn, không chỉ cho Quan Đại Nhân, mà còn cho chính hắn. Nếu thành công, hắn sẽ được trọng dụng. Nếu thất bại... hắn không dám nghĩ đến.

Quan Đại Nhân nhìn Lý Mỗ, ánh mắt tràn đầy sự ngờ vực và cảnh cáo. "Ngươi liệu mà làm. Nếu có bất kỳ sai sót nào, ta sẽ không tha cho ngươi, cũng không tha cho gia đình ngươi đâu!" Hắn nhấn mạnh từng lời, khiến Lý Mỗ tái mặt. Với tình thế hiện tại, hắn đã không còn gì để mất, và hắn sẽ không ngần ngại đạp đổ bất cứ ai cản đường hắn. Hắn đã chìm quá sâu vào vũng lầy này rồi, và chỉ có cách kéo Lâm Dịch xuống cùng mới mong có thể giữ được cho mình một chút hơi thở.

***

Buổi trưa cùng ngày, ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua khung cửa sổ, rải những vệt vàng óng trên sàn gỗ sạch sẽ của căn phòng riêng tại Quán Trọ Lạc Nguyệt. Tuy nhiên, bầu không khí trong phòng không hề mang vẻ tươi sáng như bên ngoài, mà nghiêm túc, tập trung, với một chút lo lắng ẩn hiện trên gương mặt của những người có mặt. Tiếng ồn ào nhẹ từ các khách trọ khác vọng vào, tiếng rao hàng từ phố lớn, mùi thức ăn thoang thoảng từ nhà bếp, tất cả chỉ càng làm nổi bật sự tĩnh lặng đến ngột ngạt trong căn phòng này.

Lâm Dịch đang ngồi bên bàn trà, nhắm mắt suy tư. Khuôn mặt thanh tú của anh hiện rõ vẻ trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, dù lúc này đang khép hờ. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe. Bên cạnh, Bạch Vân Nhi ngồi thẳng lưng, cử chỉ thanh thoát, đôi mắt thông minh sắc sảo đang tập trung cao độ ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ. Cô không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, từng từ, từng câu nói của Trần Nhị Cẩu đều được cô ghi lại cẩn thận.

Trần Nhị Cẩu, vừa trở về sau một đêm dài theo dõi, gương mặt vẫn còn căng thẳng, đang báo cáo lại những thông tin vừa thu thập được từ nha môn. "Đại ca, Quan Đại Nhân đêm qua đã họp kín với Lý Mỗ. Hắn ta trông tiều tụy lắm, nhưng ánh mắt thì dữ tợn vô cùng. Tiểu nhân nghe lén được... hắn đang lên kế hoạch vu khống huynh cấu kết với Hắc Sa Bang, thậm chí... còn mưu đồ dùng vũ lực trấn áp chúng ta. Hắn ra lệnh cho Lý Mỗ phải chuẩn bị 'bằng chứng' giả mạo về việc huynh liên kết với giặc cướp, và bí mật điều động quân lính..." Giọng Trần Nhị Cẩu hơi run rẩy, nỗi lo lắng hiện rõ trong từng lời nói. Dù đã đi theo Lâm Dịch đủ lâu để thấy được tài năng của anh, nhưng đối mặt với quyền lực tuyệt đối của một vị quan, lại còn là một âm mưu tàn độc như vậy, không khỏi khiến hắn sợ hãi.

Bạch Vân Nhi ngẩng đầu lên, cau mày. "Vu khống Hắc Sa Bang? Điều này không khó, Lâm Dịch quả thật có tiếp xúc với họ. Nhưng để vu khống mưu đồ phản loạn thì cần bằng chứng lớn hơn, và chúng ta cũng có thể dễ dàng lật ngược thế cờ." Cô suy ngẫm, "Nếu hắn dùng Hắc Sa Bang làm cớ, thì việc chúng ta đã từng đối đầu với Hắc Sa Bang, thậm chí còn giúp Thẩm Đại Nhân dẹp loạn ở Trạm Tiếp Tế, có thể là một bằng chứng gỡ tội."

Lâm Dịch từ từ mở mắt, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao vừa mài bén, quét qua Trần Nhị Cẩu và Bạch Vân Nhi. Anh nhìn thấu sự lo lắng của họ, nhưng trong anh, chỉ có sự bình tĩnh đến đáng sợ. "Hắn đã vào đường cùng." Giọng anh trầm ổn, không một chút dao động. "Vu khống và vũ lực là hai con đường hắn có thể chọn. Và hắn đã chọn cả hai. Đây là một con bạc khát nước, không còn gì để mất, sẵn sàng đặt cược tất cả. Kế hoạch này là một canh bạc liều lĩnh, nhưng cũng là một đòn chí mạng nếu chúng ta không cẩn thận."

Anh đứng dậy, chậm rãi đi đến bên cửa sổ, nhìn ra đường phố tấp nập bên dưới. Trong đầu anh, những suy nghĩ hiện đại cứ thế tuôn trào, phân tích tình hình một cách lạnh lùng và khách quan. "Đây chính là 'chiến tranh bẩn' trong chính trị. Khi không thể đánh bại đối thủ bằng lý lẽ hay quyền lực công khai, người ta sẽ dùng đến vu khống, bôi nhọ, và cuối cùng là sử dụng vũ lực dưới vỏ bọc chính nghĩa. Quan Đại Nhân đang cố gắng tạo ra một 'cái cớ' hợp pháp để loại bỏ chúng ta, để dập tắt ngọn lửa dư luận đang cháy bùng."

"Nhưng hắn đã lầm." Lâm Dịch khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lùng thoáng qua. "Hắn nghĩ rằng chúng ta sẽ thụ động chờ đợi. Hắn quên mất rằng 'tri thức là vũ khí mạnh nhất', và 'sinh tồn là ưu tiên hàng đầu' của ta." Anh quay lại nhìn hai người thuộc hạ thân tín. "Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục theo dõi sát sao mọi động tĩnh của nha môn. Đặc biệt chú ý đến việc điều động quân lính và bất kỳ dấu hiệu nào của việc tạo dựng bằng chứng giả. Phải theo dõi cả Lý Mỗ, tên này chính là tay sai đắc lực của Quan Đại Nhân, mọi chi tiết nhỏ đều quan trọng."

"Vân Nhi," Lâm Dịch tiếp lời, "ngươi hãy chuẩn bị một số 'bằng chứng ngược' có thể lật ngược thế cờ nếu hắn vu khống chúng ta. Thu thập lại tất cả những thông tin về việc chúng ta đã giúp đỡ dân chúng, những chứng cứ về sự tham nhũng của Quan Đại Nhân, những lời khai của những người đã được chúng ta cứu giúp khỏi Hắc Sa Bang. Đồng thời, liên hệ với Liễu Thanh Y, nói với cô ấy rằng 'trời sắp đổ mưa to rồi', và chúng ta cần một chiếc ô lớn để che chắn." Anh ngụ ý rằng Liễu Thanh Y và mạng lưới giang hồ của cô sẽ cần phải chuẩn bị để đối phó với một cuộc đối đầu lớn, một cơn bão sắp ập đến.

Bạch Vân Nhi gật đầu, ánh mắt kiên định. "Vâng, Lâm Dịch. Ta sẽ làm ngay." Cô hiểu rằng "chiếc ô lớn" mà Lâm Dịch nhắc đến không chỉ là sự hỗ trợ về thông tin hay dư luận, mà còn có thể là sự can thiệp trực tiếp c��a thế lực giang hồ để bảo vệ Lâm Dịch và những người mà anh đang bảo vệ.

Lâm Dịch siết chặt tay, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi phố phường vẫn đang tấp nập. Anh biết, kế hoạch vu khống và vũ lực của Quan Đại Nhân sẽ sớm được thực hiện, dẫn đến một cuộc đối đầu trực diện hơn trong các chương tiếp theo. Nhưng anh đã lường trước được điều này. Sự tuyệt vọng của Quan Đại Nhân đã đẩy hắn đến những hành động cực đoan nhất, báo hiệu nguy hiểm sắp đến với Lâm Dịch. Tuy nhiên, sự chuẩn bị của Lâm Dịch cho thấy anh không chỉ thụ động phòng thủ mà còn có thể chủ động phản công, lật ngược thế cờ. Anh đã chuẩn bị cho một cuộc chiến không khoan nhượng, và anh tin rằng, một lần nữa, anh sẽ là người chiến thắng, bởi vì anh không đơn độc.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free