Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 406: Sóng Ngầm Nổi Dậy: Lời Thì Thầm Giữa Chợ

Chợ Linh Dược vào buổi sớm, sau khi mặt trời đã vươn những tia nắng vàng óng qua những mái ngói rêu phong của Thành Thiên Phong, không khí vốn đã tấp nập nay lại càng thêm phần sôi động. Mùi thảo dược từ các quầy hàng lan tỏa, hòa quyện với hương gia vị lạ lùng từ những gánh hàng ăn vặt, mùi ẩm của đất sau một đêm sương và cả mùi mồ hôi của những người lao động sớm. Tiếng rao hàng lảnh lót, tiếng mặc cả oang oang, tiếng chân người lạo xạo trên nền đất nện, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật. Thế nhưng, hôm nay, bản giao hưởng ấy lại mang một âm hưởng khác lạ. Một làn sóng thì thầm, một dòng chảy ngầm của những câu chuyện, những lời bàn tán, đang dần nhấn chìm những âm thanh quen thuộc khác.

Lâm Dịch, người vừa rời khỏi quán trà, giờ đã hòa mình vào dòng người. Anh không đi lên phía trước, không tìm cách nổi bật. Anh chỉ bước đi giữa đám đông, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng gương mặt, từng cử chỉ, như một thợ săn đang quan sát con mồi, hoặc một nhà nghiên cứu đang thu thập dữ liệu. Anh cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, một sự căng thẳng vô hình nhưng rõ rệt, như sợi dây đàn đang dần được kéo căng.

Ở một góc chợ, cạnh sạp bán gừng và quế, hai bà lão tóc bạc phơ đang túm tụm. Một người chống gậy tre, run rẩy thì thầm: “Nghe nói Quan Đại Nhân còn ăn chặn cả tiền cứu tế mùa lũ năm ngoái. Thảo nào dân chúng ta khổ sở thế này! Năm đó, nhà thằng cháu nội tôi bị nước cuốn trôi hết cả hoa màu, tưởng chừng chết đói, ấy vậy mà gạo phát xuống thì cứ vơi dần, cuối cùng chẳng đến tay được bao nhiêu. Lúc đó cứ nghĩ là trời hành, giờ mới hay là do lũ quan tham!”

Người còn lại, với khuôn mặt khắc khổ đầy nếp nhăn, gật đầu lia lịa, ánh mắt bừng lên tia phẫn nộ: “Không sai! Con trai tôi suýt nữa bị bắt vì không đủ tiền nộp thuế, trong khi nha dịch thì ung dung cướp bóc trắng trợn! Thằng bé phải bán cả mảnh đất hương hỏa tổ tiên để lót tay cho bọn chúng, giờ thành ra vô sản rồi! Chúng nó cứ nói là quy định của triều đình, nào ngờ… toàn là do lũ chuột bọ đục khoét!”

Những lời thì thầm ấy không chỉ dừng lại ở hai bà lão. Chúng như những hạt giống gió, bay đi khắp nơi, gieo mầm vào tai những người khác, rồi lại đâm chồi nảy lộc thành những câu chuyện mới, những chi tiết mới. Một tiểu thương trẻ tuổi, gương mặt còn non nớt nhưng đôi mắt đã hằn lên vẻ mệt mỏi, đặt gánh hàng xuống bên vệ đường, thở dài nói với người bên cạnh: “Chẳng trách sao giá gạo cứ leo thang, thuế má thì đè nặng. Hóa ra Quan Đại Nhân còn mượn danh nghĩa xây dựng công trình công cộng để thu thêm tiền, rồi lại bỏ túi riêng. Mấy cái cầu, cái đường cứ hứa hẹn mãi, giờ vẫn đâu vào đấy!”

Người bên cạnh, một phu khuân vác với vai áo sờn rách, đáp lại bằng giọng khàn đục: “Mấy cái công trình đó, nói là xây cho dân, nhưng thực chất là để che mắt trên thôi. Tôi tận mắt thấy bọn nha dịch cướp bóc vật liệu xây dựng, mang về sửa sang nhà cửa cho mấy tên quan lại nhỏ. Chúng nó ngang nhiên đến mức coi luật pháp như trò đùa!”

Mỗi lời than vãn, mỗi câu chuyện được kể lại đều như một nhát dao khoét sâu thêm vào lòng tin vốn đã lung lay của dân chúng đối với chính quyền. Sự sợ hãi rụt rè của đêm qua dường như đã tan biến, thay vào đó là một ngọn lửa bất mãn âm ỉ, dần dần bùng lên thành sự phẫn nộ công khai. Những người dân, vốn quen cúi đầu chịu đựng, giờ đây bắt đầu ngẩng cao đầu, đôi mắt họ không còn vẻ cam chịu mà thay vào đó là ánh nhìn thách thức, đầy căm ghét.

Giữa đám đông ấy, một vài nha dịch của Quan Đại Nhân, với bộ áo xanh cũ kỹ và vẻ mặt hống hách thường ngày, đang cố gắng duy trì trật tự. Họ quát tháo, vung roi mây dọa nạt, cố gắng giải tán những nhóm người đang tụ tập. “Đi đi! Không được tụ tập bàn tán! Tin đồn nhảm nhí! Ai dám tái phạm sẽ bị tống giam!” một tên nha dịch gào lên, nhưng giọng hắn lại lạc đi trong biển người. Đám đông không giải tán. Họ chỉ đơn giản là lờ đi, hoặc quay lưng lại, tiếp tục câu chuyện dang dở. Một vài người thậm chí còn nhìn chằm chằm vào bọn nha dịch bằng ánh mắt lạnh lùng, đầy khinh bỉ, khiến bọn chúng phải chùn bước. Sức mạnh của sự đoàn kết, dù chỉ là sự đoàn kết trong im lặng, đã biến thành một bức tường vững chắc mà quyền uy hão huyền của nha dịch không thể xuyên thủng.

Trần Nhị Cẩu, trong bộ trang phục giản dị, nhanh nhẹn luồn lách qua đám đông. Gương mặt hắn hưng phấn, đôi mắt sáng như sao, liên tục thu vào những hình ảnh, những âm thanh. Hắn nghe thấy những lời tố cáo, những câu chuyện bịa đặt có chủ đích xen lẫn những sự thật đau lòng. Hắn thấy sự bất lực của bọn nha dịch, thấy ngọn lửa phẫn nộ trong mắt người dân. Mặc dù là người hiện đại, Lâm Dịch không hề xa lạ với sức mạnh của dư luận. Nhưng nhìn tận mắt cảnh tượng này, Trần Nhị C��u vẫn không khỏi kinh ngạc. Hắn thầm nghĩ: “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Nhưng mà… Đại ca lợi hại thật! Chỉ cần vài lời nói, vài tin đồn, đã khiến cả Thành Thiên Phong này náo loạn như thế.” Hắn ghi nhớ từng chi tiết, từng câu chuyện, từng sắc thái cảm xúc của người dân, như một con ong cần mẫn thu thập mật ngọt, để sau này báo cáo lại cho Lâm Dịch. Sự trung thành của hắn dành cho Lâm Dịch không chỉ dựa trên lòng biết ơn, mà còn dựa trên sự thán phục tuyệt đối đối với trí tuệ và mưu lược của vị chủ nhân trẻ tuổi này.

Liễu Thanh Y, vẫn trong bộ y phục xanh lam giản dị, thỉnh thoảng lại xuất hiện ở một góc chợ, ánh mắt cương nghị lướt qua đám đông. Nàng không nói một lời, không có bất kỳ hành động nào quá rõ ràng. Nhưng những người đưa tin của nàng, trà trộn trong những người hát rong, những người bán hàng rong, những người buôn chuyện, lại đang làm rất tốt công việc của họ. Một người hát rong bỗng ngẫu hứng đổi lời bài hát, kể về một vị quan tham lam gây ra bao cảnh lầm than cho dân chúng, khiến cả đám ��ông chợt im lặng lắng nghe, rồi lại vỡ òa trong những tiếng xuýt xoa, bàn tán. Một người bán trà đá, khi rót trà cho khách, lại nhỏ giọng kể một câu chuyện nghe lỏm được từ nha môn, về việc Quan Đại Nhân tẩu tán tài sản, chuẩn bị bỏ trốn. Những thông tin ấy, dù thật dù giả, đều nhắm vào một mục tiêu duy nhất: đập tan uy tín và quyền lực của Quan Đại Nhân. Liễu Thanh Y thầm gật đầu. Lâm Dịch đã nói đúng. Trong cuộc chiến này, kiếm khách chỉ là một công cụ, còn thông tin và dư luận mới là vũ khí sắc bén nhất.

Lâm Dịch, từ vị trí của mình, đã nhìn thấy tất cả. Anh thấy làn sóng phẫn nộ cuộn trào, không ồn ào nhưng lại mạnh mẽ hơn bất kỳ tiếng hô hào nào. Anh thấy sự bất lực của nha dịch, những kẻ vốn quen thói hống hách nay lại phải cúi đầu trước sức mạnh của đám đông. Anh thấy những ngọn lửa căm phẫn trong đôi mắt người dân, những ngọn lửa đã bị đè nén quá lâu, nay có cơ hội bùng cháy.

“Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” anh lẩm bẩm trong đầu, câu nói này không phải là một sự khoa trương, mà là m��t sự thật hiển nhiên trong thế giới này. Trong một xã hội mà quyền lực được đo bằng quân lính và tiền bạc, anh lại chọn một con đường khác, dùng thông tin và dư luận để lay chuyển một triều đại mục nát. Anh biết, việc thao túng dư luận, dù vì mục đích chính nghĩa, vẫn mang đến những hệ quả khó lường và tiềm ẩn rủi ro về đạo đức. Anh không phải là một thánh nhân, anh cũng đang dùng mưu kế, dùng những thủ đoạn của một kẻ sống sót trong thời đại mới để đạt được mục đích của mình. Nhưng ít nhất, mục đích đó là bảo vệ những người xung quanh anh, là mang lại một chút công bằng cho những kẻ yếu thế.

Anh nhớ lại lời báo cáo của Trần Nhị Cẩu và Bạch Vân Nhi về việc Quan Đại Nhân đã gửi thư cầu cứu Thẩm Đại Nhân. Đây chính là thời điểm vàng để đẩy hắn vào đường cùng. Khi đã mất đi sự ủng hộ của dân chúng, một vị quan sẽ trở nên yếu ớt hơn bao giờ hết, dù hắn có bao nhiêu quân lính trong tay đi chăng nữa. Bởi lẽ, quân lính cũng là dân, cũng có gia đình, và cũng nghe những lời đồn thổi ấy.

Lâm Dịch không thể không thừa nhận rằng, hắn đang chơi một ván cờ lớn, và mỗi con người ở Thành Thiên Phong này đều là một quân cờ trên bàn cờ của hắn. Hắn không khỏi cảm thấy một chút lạnh lẽo trong tim khi nghĩ đến điều đó, nhưng đây là thế giới nơi "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Và đôi khi, để sinh tồn, để bảo vệ những giá trị mình trân trọng, người ta phải làm những điều mà ở thế giới cũ của hắn, có thể sẽ bị coi là phi đạo đức. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh tự nhủ, "và ta cũng không nợ thế giới này một sự nhân từ giả dối."

***

Giữa buổi sáng, khi ánh nắng đã lên cao, xuyên qua những tán lá xanh um của cây cổ thụ trong sân, chiếu rọi vào căn phòng riêng trên lầu hai của Quán Trọ Lạc Nguyệt, Lâm Dịch vẫn đang ngồi trước bàn trà. Bàn tay anh cầm một cây bút lông, phác thảo sơ đồ mạng lưới tin tức trên một tấm lụa trắng. Nét chữ sắc sảo, gọn gàng, thể hiện một tư duy mạch lạc và có tổ chức. Bên cạnh anh, Bạch Vân Nhi đang tỉ mẩn sắp xếp những bản báo cáo mỏng dính, được vi��t trên giấy gạo, ghi chép lại từng lời đồn, từng phản ứng của dân chúng. Khuôn mặt nàng tuy có vẻ mệt mỏi vì công việc bận rộn, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự thông minh và tin tưởng tuyệt đối.

Cánh cửa khẽ mở, Trần Nhị Cẩu bước vào, mang theo một luồng gió mới cùng với sự hưng phấn rõ rệt. Gương mặt hắn đỏ bừng, hơi thở có chút dồn dập, nhưng đôi mắt thì rực sáng như hai ngọn đèn lồng. Hắn không đợi Lâm Dịch lên tiếng, đã vội vàng báo cáo: “Đại ca! Dân chúng sôi sục lắm rồi! Hơn cả những gì chúng ta mong đợi! Mấy tên nha dịch vừa ra mặt đã bị đuổi về, không ai thèm để ý. Họ còn nói Quan Đại Nhân tham ô đến cả tiền mua gạo cho quân lính cơ, khiến quân lính ở biên cương phải chịu đói!”

Lâm Dịch khẽ nhướng mày, đặt bút lông xuống. “Tiền mua gạo cho quân lính?” Anh lặp lại, giọng nói trầm tĩnh, không một chút biểu cảm thừa thãi. “Tin này xuất hiện từ khi nào?”

“Mới sáng nay thôi, Đại ca!” Trần Nhị Cẩu hào hứng đáp, “Ban đầu chỉ là lời thì thầm ở mấy quán trà, nhưng giờ đã lan ra khắp chợ rồi! Mấy lời đồn thổi của Liễu cô nương quả là lợi hại! Họ còn nói… nói rằng Quan Đại Nhân còn cấu kết với bọn cướp ở biên giới, để tuồn hàng lậu, ăn chia lợi nhuận! Thảo nào mấy năm nay biên giới không bao giờ yên ổn!”

Bạch Vân Nhi nghe vậy, đôi mày thanh tú khẽ cau lại. “Cấu kết với bọn cướp? Tin này có thật không, Nhị Cẩu? Nếu là giả, liệu có gây phản tác dụng không?” Nàng lo lắng hỏi, bởi vì nàng hiểu rõ, tin đồn tuy mạnh nhưng cũng có thể là con dao hai lưỡi.

Lâm Dịch phẩy tay, ra hiệu cho Bạch Vân Nhi yên tâm. “Thật hay giả không còn quan trọng bằng việc nó được tin đến mức nào, và nó có khả năng kích động quần chúng đến đâu.” Anh nhìn Trần Nhị Cẩu, ánh mắt sắc bén như chim ưng. “Chỉ lời đồn không đủ. Phải có nhân chứng, phải có bằng chứng mờ ám để khiến hắn tự mình lún sâu. Quan Đại Nhân đã gửi thư cầu cứu Thẩm Đại Nhân rồi, giờ là lúc đẩy hắn vào đường cùng.”

Trần Nhị Cẩu gãi đầu: “Bằng chứng mờ ám… nhưng mà, Đại ca, chúng ta lấy đâu ra bây giờ? Mấy thứ đó Quan Đại Nhân giấu kỹ lắm, hơn nữa, Thẩm Đại Nhân mà ra tay thì…” Hắn có chút lo lắng, bởi Thẩm Đại Nhân không phải là một nhân vật nhỏ bé như Quan Đại Nhân. Đó là một nhân vật có quyền lực và tầm ảnh hưởng lớn hơn nhiều, có thể dập tắt mọi thứ chỉ bằng một cái phẩy tay.

Lâm Dịch nhấp một ngụm trà nóng, hơi nước bốc lên làm mờ đi một phần khuôn mặt anh, khiến anh càng thêm vẻ huyền bí. “Thẩm Đại Nhân sẽ can thiệp. Hắn không thể ngồi yên nhìn một viên quan dưới quyền mình bị lật đổ bởi dân đen và những lời đồn thổi. Điều đó sẽ tạo tiền lệ xấu, đe dọa đến hệ thống cai trị của hắn.” Anh đặt chén trà xuống, ánh mắt kiên định. “Nhưng hắn sẽ không thể ra tay một cách dễ dàng nếu Quan Đại Nhân đã bị bôi nhọ đến mức không còn một chút uy tín nào. Dân chúng, thương nhân, thậm chí cả quân lính cũng sẽ nghi ngờ. Lúc đó, Thẩm Đại Nhân sẽ phải cân nhắc kỹ lưỡng.”

Anh quay sang Bạch Vân Nhi: “Vân Nhi, cô hãy chuẩn bị các kênh liên lạc với các thương hội lớn ở ngoài Thành Thiên Phong, đặc biệt là những người có mối quan hệ với các quan lại khác. Cố gắng thăm dò thái độ của họ đối với tình hình ở Thành Thiên Phong, và nếu có thể, hãy khéo léo gieo rắc những thông tin về sự bất ổn, về sự mục ruỗng của chính quyền địa phương. Quan Đại Nhân đã bị bôi nhọ đến mức này, Thẩm Đại Nhân sẽ không thể che đậy mãi được. Sớm muộn gì cũng sẽ có một cuộc điều tra, hoặc một cuộc thay máu. Chúng ta cần chuẩn bị cho một cuộc đối đầu lớn hơn, với những thế lực mạnh hơn nhiều.”

Bạch Vân Nhi gật đầu, vẻ chuyên nghiệp hiện rõ trên khuôn mặt. “Rõ, Lâm lão bản. Ta sẽ sắp xếp ngay.” Nàng hiểu ý Lâm Dịch. Đây không chỉ là một cuộc chiến chống lại Quan Đại Nhân, mà còn là một ván cờ chính trị phức tạp, nơi mỗi động thái đều có thể ảnh hưởng đến cục diện lớn hơn.

Lâm Dịch lại quay sang Trần Nhị Cẩu: “Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục theo dõi tình hình. Đặc biệt, hãy chú ý đến những lời đồn có liên quan đến Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang. Ta nghi ngờ hắn sẽ không bỏ qua cơ hội này để gây thêm khó dễ. Đồng thời, hãy tìm hiểu xem Quan Đại Nhân có bất kỳ tài sản nào được cất giấu ở nơi nào khác ngoài phủ nha hay không, hoặc có bất kỳ giao dịch mờ ám nào gần đây mà dân chúng có thể biết được. Một mảnh chứng cứ dù nhỏ cũng có thể trở thành đòn chí mạng.”

“Vâng, Đại ca!” Trần Nhị Cẩu đáp, vẻ lo lắng ban đầu đã tan biến, thay vào đó là sự quyết tâm. Hắn tin tưởng tuyệt đối vào tài năng của Lâm Dịch. “Nhị Cẩu sẽ đi ngay!”

Khi Trần Nhị Cẩu rời đi, Lâm Dịch lại nhắm mắt, suy nghĩ. Anh biết, sự thất bại thảm hại của Quan Đại Nhân trong việc kiểm soát dư luận sẽ buộc Thẩm Đại Nhân phải can thiệp trực tiếp hơn, đưa ra những thủ đoạn mạnh bạo hơn để dẹp loạn và bảo vệ lợi ích của mình. Đây cũng là một cơ hội để anh kiểm tra khả năng thao túng dư luận và tập hợp quần chúng của mình, biến nó thành một vũ khí đáng gờm cho các cuộc đối đầu lớn hơn sau này, đặc biệt khi loạn lạc thực sự bùng nổ. Sự sụp đổ của niềm tin vào chính quyền địa phương sẽ tạo tiền đề cho các cuộc nổi dậy hoặc sự chấp nhận dễ dàng hơn đối với các lực lượng mới khi trật tự xã hội bị phá vỡ. Lâm Dịch muốn trở thành một trong những lực lượng đó, không phải là kẻ cầm đầu, mà là người điều hướng.

Anh mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng chói chang giữa trưa. Anh biết, ở một nơi nào đó trong thành này, một người đàn ông đang chìm trong sự tuyệt vọng.

***

Trong phủ nha của Quan Đại Nhân, không khí ngột ngạt hơn bao giờ hết, dù bên ngoài trời đang nắng gắt. Nhiệt độ trong thư phòng dường như còn cao hơn cả cái nóng oi ả của buổi trưa hè. Những bản báo cáo về tình hình hỗn loạn ở Thành Thiên Phong nằm rải rác dưới đất, bị giẫm nát dưới chân hắn. Mùi thuốc an thần nồng nặc trong phòng không thể xua tan đi sự căng thẳng, giận dữ và sợ hãi đang bủa vây Quan Đại Nhân.

Hắn ta, một người đàn ông trung niên với bộ râu dài được chải chuốt cẩn thận, gương mặt vốn nghiêm nghị giờ đây đỏ gay vì tức giận. Hắn đập phá đồ đạc trong thư phòng, tiếng gốm sứ vỡ loảng xoảng, tiếng giấy má bị xé rách vang lên khô khốc, như tiếng lòng hắn đang tan vỡ. Một cái bình hoa men ngọc quý giá văng vào tường, vỡ tan tành. Nước và những cánh hoa vương vãi trên nền đất lạnh lẽo, trông thật thảm hại.

“Một lũ ngu xuẩn! Một lũ vô dụng!” Quan Đại Nhân gầm lên, giọng nói khàn đặc vì giận dữ. Hắn đá mạnh vào một cái ghế gỗ chạm khắc tinh xảo, khiến nó đổ rạp xuống. “Lại để đám dân đen làm loạn! Sao không ai bắt được kẻ tung tin? Sao không ai dẹp yên được cái lũ ngu dốt đó?!”

Hắn điên cuồng đi lại trong phòng, nắm chặt hai tay. Những lời đồn thổi, những câu chuyện bịa đặt, những sự thật bị bóp méo… chúng đang bóp nghẹt hắn, đang giết chết sự nghiệp và quyền lực mà hắn đã vất vả gây dựng. Hắn cảm thấy quyền lực đang tuột khỏi tay mình, bị lung lay bởi những lời thì thầm, những ánh mắt căm ghét của dân chúng. Nỗi sợ hãi len lỏi, lạnh lẽo, bủa vây trái tim hắn. Hắn đã từng nghĩ mình là kẻ nắm giữ sinh mạng của dân chúng, nhưng giờ đây, chính dân chúng lại đang nắm giữ sinh mạng ch��nh trị của hắn.

“Mấy cái tin đồn này… chúng đang giết chết ta! Giết chết ta!” Hắn lặp đi lặp lại, như một kẻ mất trí. Nỗ lực trấn áp của hắn hoàn toàn thất bại. Bọn nha dịch trở về với vẻ mặt hoảng sợ, báo cáo rằng đám đông quá lớn, quá phẫn nộ, không thể kiểm soát. Thậm chí có nha dịch còn bị dân chúng ném rau củ, chửi bới thẳng mặt. Điều đó chưa từng xảy ra trong suốt mười năm hắn làm quan ở Thành Thiên Phong này.

Hắn nhớ đến lá thư cầu cứu đã gửi đến Thẩm Đại Nhân. Một tia hy vọng mong manh lóe lên trong đầu hắn, rồi lại vụt tắt. Đã mấy ngày trôi qua, vẫn chưa có hồi âm. Liệu Thẩm Đại Nhân có bỏ rơi hắn? Liệu hắn có bị coi là một con cờ vô dụng, một gánh nặng cần phải loại bỏ? Nghĩ đến đó, nỗi tuyệt vọng càng nhấn chìm hắn sâu hơn.

Hắn ngồi sụp xuống ghế, hai tay ôm lấy đầu. Bộ quan phục chỉnh tề giờ đây trở nên nhăn nhúm, lấm lem bụi bẩn. Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, đôi mắt vô hồn. Hắn đã từng là một vị quan có uy quyền, được kính trọng (dù chỉ là kính trọng giả dối vì sợ hãi), có thể hô mưa gọi gió ở Thành Thiên Phong này. Giờ đây, hắn chỉ còn là một kẻ bất lực, một mục tiêu của những lời đồn đại, một con rối đang bị giật dây bởi một thế lực vô hình mà hắn không tài nào nắm bắt được.

Hắn ra lệnh cho nha dịch tăng cường tuần tra, tăng cường giám sát. Nhưng trong thâm tâm hắn biết, mọi thứ đã vượt ngoài tầm kiểm soát. Những lời đồn đã ngấm sâu vào lòng dân. Ngọn lửa phẫn nộ đã bùng cháy. Ngay cả khi Thẩm Đại Nhân có can thiệp, thì vết nhơ này cũng sẽ không bao giờ được rửa sạch. Hắn đã mất đi niềm tin của dân chúng, và điều đó, đối với một vị quan, còn đáng sợ hơn cả mất đi quyền lực. Bởi vì, mất đi niềm tin, là mất đi cái gốc rễ để tồn tại.

Quan Đại Nhân cảm thấy như mình đang chìm sâu vào một đầm lầy, mỗi cử động chỉ khiến hắn lún sâu hơn. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chói chang đang chiếu rọi xuống Thành Thiên Phong, nhưng trong mắt hắn, cả thành phố chỉ là một màu xám xịt, đầy rẫy những ánh mắt phẫn n�� và những lời thì thầm đầy chết chóc. Hắn chỉ còn biết trông chờ vào Thẩm Đại Nhân, vào một sự can thiệp từ cấp trên, một sự can thiệp mà hắn không biết liệu có đến kịp, hay liệu nó sẽ là cứu rỗi hay là bản án cuối cùng cho hắn. Hắn không biết ai đứng đằng sau tất cả chuyện này, nhưng hắn cảm thấy một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy cổ họng hắn, từ từ tước đoạt mọi thứ.

Lá thư cầu cứu vẫn nằm đó, trên bàn, bên cạnh những mảnh vỡ của cái bình ngọc. Nó là hy vọng cuối cùng, cũng là nỗi sợ hãi lớn nhất của hắn.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free