Lạc thế chi nhân - Chương 405: Làn Sóng Phẫn Nộ: Tiếng Thét Từ Đáy Lòng
Ánh nến dầu trên bàn trà chập chờn, đổ bóng Lâm Dịch lên bức tường vách gỗ sẫm màu của Quán Trọ Lạc Nguyệt. Không gian xung quanh tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió lùa khẽ qua khe cửa sổ đã đóng kín và âm thanh thanh thoát của trà rót vào chén. Thành Thiên Phong đã chìm sâu vào giấc ngủ, nhưng trong căn phòng nhỏ này, không khí vẫn đặc quánh sự căng thẳng và dự tính. Lâm Dịch khẽ đặt chén trà xuống, vị đắng chát vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi, nhưng tâm trí anh lại hoàn toàn tỉnh táo, sắc bén như lưỡi dao vừa được mài dũa.
Đối diện anh, Bạch Vân Nhi vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường lệ, nhưng đôi mắt nàng đã hé lộ chút lo âu, xen lẫn sự kiên định. Ánh mắt nàng nhìn Lâm Dịch như muốn tìm kiếm một lời khẳng định, một sự trấn an. Trần Nhị Cẩu, với dáng vẻ nhanh nhẹn, đôi mắt sáng và Vương Đại Trụ, vóc người vạm vỡ, khuôn mặt chất phác, đứng cung kính một bên, báo cáo chi tiết về tình hình bên ngoài.
“Đại ca,” Trần Nhị Cẩu mở lời, giọng thì thầm đủ nghe, “đám nha dịch của Quan Đại Nhân đúng là điên cuồng khắp nơi. Tối qua, chúng càn quét từng ngóc ngách, xông vào quán xá, nhà dân, tra hỏi đủ kiểu. Nhưng lạ lùng thay, những người bị bắt thì lời khai mâu thuẫn, không ai có bằng chứng cụ thể. Có người thì nói mình chưa từng nghe tin đồn nào, có người lại nói nghe phong phanh từ một người lạ mặt nào đó rồi quên béng đi. Còn những nhân chứng cốt cán, như lời huynh dặn, đều đã ‘biến mất’ một cách kỳ lạ, khiến chúng chẳng thể tìm ra ai để ‘bịt miệng’ thực sự.”
Vương Đại Trụ tiếp lời, giọng trầm hơn, đầy vẻ khinh miệt: “Bọn chúng cứ tưởng có thể dùng roi vọt để bịt miệng thiên hạ. Nhưng càng đánh, càng dọa, dân chúng lại càng bàn tán xôn xao. Họ nói Quan Đại Nhân ‘có tật giật mình’, rằng ‘không có lửa làm sao có khói’. Tiếng oán hờn, tuy chưa dám công khai, nhưng đã ngấm ngầm lan truyền khắp các hang cùng ngõ hẻm, từ quán trà đến chợ rau.”
Lâm Dịch lắng nghe, tay gõ nhẹ lên mặt bàn theo một nhịp điệu đều đặn, như thể đang sắp xếp lại những mảnh ghép trong tâm trí. Anh nhắm mắt lại trong giây lát, hình dung ra cảnh tượng hỗn loạn mà Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ vừa miêu tả. Nó đúng như những gì anh đã dự đoán. Sự trấn áp của quyền lực chỉ có thể thành công khi dân chúng hoàn toàn bị đè nén bởi nỗi sợ hãi. Nhưng một khi sự sợ hãi đó bị lung lay, và sự phẫn nộ bắt đầu trỗi dậy, thì mỗi hành động trấn áp lại trở thành một cái búa giáng thẳng vào niềm tin của họ, biến nó thành căm ghét.
Bạch Vân Nhi thở dài khe khẽ, phá vỡ sự im lặng. “Dù vậy, chúng ta không thể coi thường. Quan Đại Nhân đã gửi thư cầu cứu Thẩm Đại Nhân. Một khi thế lực lớn hơn can thiệp, tình hình sẽ phức tạp hơn nhiều. Hắn sẽ không đơn độc nữa.” Nàng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt sắc sảo, “Và như huynh nói, việc thao túng dư luận, dù là để phơi bày sự thật, cũng là một con dao hai lưỡi. Nó có thể tạo ra sự hỗn loạn không cần thiết, và chúng ta có thể khó lòng kiểm soát được nó khi Thẩm Đại Nhân nhúng tay vào.”
Lâm Dịch mở mắt, đặt tách trà xuống bàn, phát ra một tiếng động nhỏ nhưng dứt khoát. “Đây chính là thời cơ.” Anh nói, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa sức nặng của một lời tuyên bố. “Hắn càng hoảng loạn, càng lộ ra sơ hở. Dân chúng càng phẫn nộ, càng dễ đoàn kết. Chúng ta sẽ không đợi Thẩm Đại Nhân ra tay. Chúng ta sẽ chủ động.” Anh nhìn Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, ánh mắt kiên định. “Vương Đại Trụ, Nhị Cẩu, các ngươi đã làm rất tốt. Sự hoảng loạn của Quan Đại Nhân đã bộc lộ rõ rệt, và sự mất niềm tin của dân chúng vào chính quyền đã lên đến đỉnh điểm. Nhưng chỉ phẫn nộ thì chưa đủ.”
Anh quay sang Bạch Vân Nhi, nở một nụ cười nhẹ, đầy ẩn ý. “Bạch Vân Nhi, ta hiểu nỗi lo của cô. Sự hỗn loạn có thể bùng phát bất cứ lúc nào, đặc biệt khi có sự can thiệp của Thẩm Đại Nhân. Nhưng sự hỗn loạn đó cũng là cơ hội. Chúng ta không thể mãi ẩn mình trong bóng tối, chỉ dùng tin đồn để khoét sâu vào sự mục rỗng. Đến một lúc nào đó, chúng ta phải đưa mọi thứ ra ánh sáng, biến những tiếng thì thầm thành tiếng thét, biến sự phẫn nộ thành hành động cụ thể.”
Vương Đại Trụ, với vẻ mặt nghiêm nghị, không giấu nổi sự tò mò. “Đại ca có kế sách gì?”
Lâm Dịch đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, vén rèm nhìn ra màn đêm đen đặc của Thành Thiên Phong. Những ánh sao lấp lánh trên nền trời tựa như vô vàn hy vọng nhỏ nhoi đang cố gắng xuyên qua màn đêm u tối. “Chúng ta sẽ không chỉ ‘kích động’ nữa. Chúng ta sẽ ‘tập hợp’ họ. Biến những tiếng thì thầm thành tiếng thét. Biến sự phẫn nộ thành hành động.” Anh quay lại, ánh mắt quét qua từng người, như thể đang dò xét sự sẵn sàng của họ.
“Quan Đại Nhân đã tự tay tước bỏ đi chiếc áo choàng ‘quan phụ mẫu’ của mình bằng sự tham lam và tàn bạo. Hắn đã đẩy dân chúng vào bước đường cùng. Giờ đây, họ không chỉ cần một người để tin tưởng, mà cần một người dẫn dắt họ đứng lên. Một người có thể nói lên tiếng lòng của họ, và cho họ thấy rằng họ không đơn độc.” Lâm Dịch khẽ nhíu mày, trầm ngâm. Trong sâu thẳm tâm trí anh, những dòng ký ức từ thế giới hiện đại vẫn vẹn nguyên. Anh nhớ về những phong trào xã hội, những cuộc biểu tình đòi công lý, nơi sức mạnh của số đông có thể làm lung lay cả những đế chế. Ở đây, trong Đại Hạ, anh cũng sẽ vận dụng nguyên lý đó.
“Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” anh lẩm bẩm, “và việc hiểu rõ tâm lý con người chính là chìa khóa. Dân chúng sợ hãi, nhưng họ cũng khao khát công bằng. Họ sợ Quan Đại Nhân, nhưng họ càng sợ cuộc sống khốn cùng kéo dài mãi mãi. Chúng ta sẽ cho họ thấy rằng có một con đường khác.”
Bạch Vân Nhi gật đầu, hiểu ý Lâm Dịch. Nàng biết anh không phải kẻ mù quáng muốn gây bạo loạn. Anh luôn tính toán từng bước, từng nước cờ, luôn đặt sự an toàn và lợi ích lâu dài lên hàng đầu. “Vậy kế hoạch của huynh là gì?” nàng hỏi, giọng nàng đã bớt đi phần nào lo lắng, thay vào đó là sự tin tưởng tuyệt đối.
“Trần Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục giữ liên lạc với những tiểu thương, những người buôn bán nhỏ lẻ, những dân làng bị Quan Đại Nhân chèn ép. Hãy tìm cách tiếp cận họ một cách khéo léo, nói với họ về những người khác cũng đang chịu cảnh tương tự. Hãy gieo vào lòng họ ý nghĩ rằng họ không cô đơn, và rằng có một con đường để thay đổi.” Lâm Dịch ra lệnh, ánh mắt sắc bén. “Vương Đại Trụ, ngươi hãy đảm bảo an toàn cho những người này. Bất cứ ai dám đứng lên, chúng ta phải bảo vệ họ bằng mọi giá. Sức mạnh của chúng ta nằm ở sự đoàn kết, và sự đoàn kết đó sẽ bị đe dọa nếu có bất kỳ ai bị tổn hại.”
“Còn cô, Bạch Vân Nhi,” Lâm Dịch quay sang nàng, “cô hãy dùng mạng lưới của mình để thu thập thêm thông tin về Thẩm Đại Nhân. Hắn có vẻ như đang có những động thái chính trị lớn hơn, và các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ cũng trở nên dữ dội hơn, báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra. Thậm chí, có những tin đồn mơ hồ về ‘Linh khí mỏng manh’ và ‘thế lực tu hành’ bắt đầu xuất hiện trong giới giang hồ, dù chưa rõ thực hư. Chúng ta cần phải nắm rõ mọi thứ, từ những mối quan hệ của hắn, những điểm yếu của hắn, cho đến những âm mưu thâm sâu hơn mà hắn đang ấp ủ. Ta cần biết hắn sẽ ra tay như thế nào, và hắn sẽ dùng ai làm con cờ.”
Anh dừng lại, hít một hơi thật sâu. “Quan trọng nhất, chúng ta cần tìm một địa điểm kín đáo, đủ lớn, để tập hợp những người đã sẵn sàng đứng lên. Một nơi mà chúng ta có thể nói chuyện thẳng thắn, không e ngại tai mắt của quan phủ. Ta sẽ đích thân nói chuyện với họ.”
Bạch Vân Nhi gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc. “Huynh muốn trực tiếp đối mặt với nỗi sợ hãi của họ?”
“Đúng vậy,” Lâm Dịch đáp, ánh mắt kiên định. “Chỉ có như vậy, họ mới thực sự tin tưởng. Chỉ có như vậy, họ mới dám đặt niềm tin vào chúng ta, và vào chính bản thân họ. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Để có được nó, phải tự mình giành lấy. Và ta sẽ là người giúp họ thắp lên ngọn lửa đó.” Anh quay lại nhìn ra cửa sổ, nơi màn đêm vẫn bao trùm Thành Thiên Phong, nhưng trong tâm trí anh, một ánh sáng le lói đã bắt đầu bùng cháy. “Hành động trấn áp tàn bạo của Quan Đại Nhân đã gieo rắc thêm mầm mống bất ổn và căm phẫn trong dân chúng. Khi thời cơ đến, sự sụp đổ của chính quyền địa phương này sẽ là tất yếu. Bước đi tiếp theo sẽ là quyết định vận mệnh của Thành Thiên Phong, và có thể, của cả Đại Hạ.” Anh biết, đây là một ván cờ lớn, và anh đã sẵn sàng đặt cược tất cả.
***
Đêm đó, Thành Thiên Phong chìm trong tĩnh lặng, nhưng dưới lớp vỏ bọc bình yên ấy, những dòng chảy ngầm bắt đầu cuộn xiết. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, theo chỉ thị của Lâm Dịch, đã khéo léo liên lạc với những người bị áp bức. Họ không nói về một cuộc nổi dậy, mà về một "buổi gặp mặt kín" để "chia sẻ nỗi khổ", để "tìm kiếm một tiếng nói chung". Lời mời được truyền đi một cách cẩn trọng, bí mật, từ miệng người này sang tai người khác, như những con sóng nhỏ lan ra trong đêm tối.
Nửa đêm, khi vầng trăng đã lên cao, trôi lững lờ giữa những đám mây đen, một nhóm người lặng lẽ tiến về phía ngoại ô Thành Thiên Phong. Họ là những thương nhân nhỏ bị Quan Đại Nhân cướp bóc trắng trợn, những tiểu chủ tiệm bị ép thuế vô lý, những dân làng bị chiếm đoạt đất đai, và những người lao động bị bóc lột sức lực. Khuôn mặt họ hằn lên vẻ khắc khổ, lo toan của cuộc sống, và trong ánh mắt họ là sự nghi ngờ, sợ hãi, nhưng cũng phảng phất một tia hy vọng mong manh.
Điểm hẹn là một căn nhà kho cũ nát, nằm khuất sâu trong một con hẻm ít người qua lại, gần khu xưởng bỏ hoang của Thành Thiên Phong. Nơi đây đã lâu không có người ở, vách tường bong tróc, mái ngói thủng lỗ chỗ, và không khí đặc quánh mùi ẩm mốc, bụi bặm. Bên trong, vài ngọn nến được thắp lên, ánh lửa chập chờn yếu ớt, chỉ đủ soi rõ những khuôn mặt nhăn nheo, sạm đen vì nắng gió và lao động vất vả. Những người tham gia cuộc họp ngồi sát vào nhau trên những khúc gỗ mục, trên nền đất lạnh lẽo, căng thẳng đến nghẹt thở. Tiếng gió rít qua những kẽ hở của bức tường mục nát nghe như tiếng than khóc của Thành Thiên Phong.
Lâm Dịch đứng giữa căn nhà kho, vẻ mặt điềm tĩnh một cách lạ thường, như một ngọn hải đăng vững chãi giữa biển đêm. Ánh nến hắt lên khuôn mặt anh, tạo nên những đường nét cương nghị, và đôi mắt sâu thẳm của anh quét qua từng người, từ người già đến người trẻ, từ đàn ông đến đàn bà. Bên cạnh anh, Bạch Vân Nhi đứng thẳng, ánh mắt sắc bén quan sát từng biểu hiện trên khuôn mặt của những người tham dự, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống. Bên ngoài căn nhà kho, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đứng canh gác, tai vểnh lên nghe ngóng, tay đặt lên chuôi đao, cảnh giác cao độ.
“Chào các vị,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng rõ ràng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn nhà kho. “Tôi biết các vị đã phải trải qua nhiều khó khăn, nhiều nỗi sợ hãi để có mặt ở đây đêm nay. Tôi không mời các vị đến để hứa hẹn những điều viển vông, cũng không phải để kích động các vị làm chuyện hồ đồ. Tôi mời các vị đến đây, để chúng ta cùng nhau nói lên sự thật.”
Một thương nhân già, rụt rè cất lời, giọng run run: “Lâm lão bản, chúng tôi biết ngài là người tốt, đã giúp đỡ nhiều người. Nhưng đối đầu với Quan Đại Nhân… đó là chọi trứng với đá. Hắn có quyền lực, có nha dịch, có quân lính. Chúng tôi chỉ là những dân đen, tay không tấc sắt, làm sao dám đối đầu? Nha dịch đã đến nhà tôi, dọa nạt. Tôi có ba đứa con nhỏ, tôi không thể liều mạng được.” Ánh mắt ông ta đầy vẻ tuyệt vọng và sợ hãi. Những người khác cũng gật gù đồng tình, nỗi lo lắng hiện rõ trên từng khuôn mặt. Không khí trong căn nhà kho trở nên nặng nề hơn, mùi ẩm mốc và bụi càng thêm ngột ngạt.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, để nỗi sợ hãi của họ thấm vào mình, rồi anh nhẹ nhàng đáp lời, giọng nói vẫn giữ sự bình tĩnh nhưng ẩn chứa một sức mạnh lay động lòng người. “Đúng, một quả trứng thì không làm được gì. Một mình các vị, có lẽ khó lòng chống lại Quan Đại Nhân và quyền lực của hắn. Nhưng hàng trăm, hàng ngàn quả trứng cùng nhau, liệu có thể làm vỡ một tảng đá không? Quan Đại Nhân có quyền lực, nhưng quyền lực đó là do ai ban cho? Do dân chúng. Do chính các vị, những người đã phải lao động c���t lực, đổ mồ hôi sôi nước mắt để đóng thuế, để nuôi sống chính quyền này.”
Anh bước chậm rãi một bước về phía trước, ánh mắt cương nghị như muốn xuyên thấu vào tâm can mỗi người. “Nếu dân chúng không còn tin vào hắn, không còn chịu đựng hắn, thì quyền lực của hắn sẽ ở đâu? Hắn có thể có nha dịch, có quân lính, nhưng quân lính cũng là người, nha dịch cũng là người. Họ cũng có gia đình, có người thân, và họ cũng phải ăn, phải sống. Nếu tất cả dân chúng cùng đứng lên, cùng đòi hỏi công bằng, liệu hắn có đủ sức để trấn áp tất cả không?”
Một người dân làng khác, một phụ nữ trẻ với khuôn mặt xanh xao vì đói kém, lên tiếng, giọng nói nghẹn ngào: “Nhưng chúng tôi sợ! Nha dịch đã đến nhà tôi, dọa nạt. Tôi có ba đứa con nhỏ… tôi không thể mất mạng được.” Nàng ôm chặt lấy đứa con nhỏ đang ngủ trên tay, đôi mắt ngấn lệ.
Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt nàng, thấu hiểu nỗi sợ hãi đó. Anh nhớ lại những ngày đầu tiên anh xuyên không về Đại Hạ, sống trong cảnh nghèo đói, anh cũng đã t��ng cảm nhận được nỗi sợ hãi tương tự. “Chính vì sợ hãi mà chúng ta mới bị chèn ép. Chính vì sợ hãi mà chúng ta mới không dám lên tiếng. Các vị nghĩ Quan Đại Nhân sẽ dừng lại sao? Hắn sẽ càng ngày càng tham lam, càng ngày càng tàn bạo. Hắn sẽ tiếp tục vơ vét của cải của các vị, tiếp tục chà đạp lên nhân phẩm của các vị, cho đến khi các vị không còn gì nữa. Chẳng lẽ chúng ta cứ cúi đầu chịu đựng mãi? Cứ để con cháu chúng ta lớn lên trong cảnh bị áp bức, bị bóc lột mãi mãi sao?”
Anh dừng lại, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí họ. Không khí trong căn nhà kho trở nên tĩnh lặng hơn, chỉ còn tiếng gió rít bên ngoài và tiếng thở dốc của những người đang lắng nghe. Anh biết, anh đang chạm vào điểm yếu nhất và cũng là mạnh nhất của họ: tình yêu thương dành cho gia đình và khát vọng về một cuộc sống tốt đẹp hơn.
“Những gì đã xảy ra trong vài ngày qua,” Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói trở nên mạnh mẽ và dứt khoát hơn, “việc hắn không thể dập tắt tiếng nói của các vị, việc hắn phải dùng đến những thủ đoạn đê hèn để trấn áp những lời đồn đại, đã chứng minh rằng hắn không còn mạnh như trước nữa. Hắn đang yếu đi, đang hoảng loạn. Hắn đang run sợ. Hắn sợ hãi chính các vị, sợ hãi tiếng nói của sự thật.”
Anh chỉ vào ngọn nến đang chập chờn trước mặt. “Ngọn nến này yếu ớt, nhưng nó có thể thắp sáng cả một căn phòng. Một tiếng nói yếu ớt, nhưng nó có thể khơi dậy cả một làn sóng. Đây là cơ hội của chúng ta. Không phải để làm loạn, mà là để đòi lại công bằng! Không phải để lật đổ triều đình, mà là để bảo vệ những gì thuộc về chúng ta! Chúng ta không thể mãi cúi đầu chờ đợi một vị quan thanh liêm từ trên trời rơi xuống. Công lý, nếu muốn có, phải tự tay mình giành lấy!”
Lời nói của Lâm Dịch như một ngọn lửa, dần dần đốt cháy nỗi sợ hãi trong lòng những người dân. Những ánh mắt nghi ngại ban đầu giờ đây đã bắt đầu ánh lên sự bừng tỉnh, sự phẫn nộ âm ỉ bấy lâu nay. Họ nhìn nhau, như thể đang tìm kiếm sự đồng thuận. Mùi ẩm mốc và bụi bặm trong căn nhà kho dường như cũng tan đi, nhường chỗ cho một cảm giác quyết tâm đang lớn dần.
Một người thợ rèn vạm vỡ, với đôi tay chai sạn vì lao động, đứng bật dậy, ánh mắt rực lửa. “Lâm lão bản nói đúng! Chúng ta không thể chịu đựng mãi được nữa! Con trai tôi mới mười tuổi, nhưng đã phải đi làm thuê dưới xưởng của lão Bàng, bị bóc lột sức lực. Nếu chúng ta không đứng lên, tương lai của nó sẽ ra sao?”
Một tiếng nói đã được cất lên, và nó nhanh chóng lan truyền. Những lời thì thầm ban đầu đã biến thành những tiếng nói dứt khoát, đầy căm phẫn. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng nó đã bị lấn át bởi một thứ gì đó mạnh mẽ hơn: hy vọng và sự phẫn nộ. Lâm Dịch nhìn thấy điều đó, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Anh biết, hạt giống đã được gieo.
“Vậy chúng ta sẽ làm gì?” một thương nhân khác hỏi, giọng nói đã mạnh mẽ hơn.
Lâm Dịch đưa tay lên, hiệu lệnh cho mọi người bình tĩnh. “Chúng ta sẽ cùng nhau, công khai, yêu cầu Quan Đại Nhân trả lại những gì đã cướp bóc của chúng ta. Chúng ta sẽ cùng nhau đưa ra những bằng chứng mà hắn không thể chối cãi. Chúng ta sẽ cho hắn thấy, dân chúng không phải là những kẻ câm điếc, không phải là những con cừu để mặc cho hắn xẻ thịt. Chúng ta sẽ cho hắn thấy, sức mạnh của sự đoàn kết lớn hơn bất kỳ quyền lực nào mà hắn có.” Anh nói, ánh mắt anh sáng rực trong bóng tối, như thể đã nhìn thấy tương lai.
Bạch Vân Nhi đứng cạnh anh, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Nàng đã chứng kiến Lâm Dịch thuyết phục nhiều người, nhưng chưa bao giờ thấy anh có sức lay động quần chúng mạnh mẽ đến vậy. Anh không chỉ dùng lý lẽ, mà còn dùng cả trái tim, chạm đến những nỗi đau sâu thẳm nhất của họ, biến nỗi sợ hãi thành ý chí đấu tranh. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, một làn sóng mới đã bắt đầu trỗi dậy ở Thành Thiên Phong, một làn sóng mà ngay cả Thẩm Đại Nhân cũng khó lòng dập tắt.
***
Bình minh hé rạng, xua đi màn đêm đen đặc bao trùm Thành Thiên Phong. Những tia nắng vàng yếu ớt bắt đầu xuyên qua những đám mây, nhuộm vàng những mái ngói cũ kỹ và những con phố còn ướt đẫm sương đêm. Chợ Linh Dược, nơi thường ngày đã tấp nập từ sáng sớm, hôm nay lại mang một vẻ khác lạ. Tiếng rao hàng thưa thớt hơn, tiếng bước chân nhẹ nhàng hơn, như thể mọi người đang cố gắng giữ một sự im lặng trang nghiêm.
Từ các ngả đường nhỏ, những nhóm người nhỏ lẻ bắt đầu đổ về chợ. Họ không hô hào, không gây ồn ào, nhưng ánh mắt họ trao nhau đã đủ nói lên tất cả. Không còn vẻ sợ hãi rụt rè như đêm qua, thay vào đó là sự quyết tâm, xen lẫn chút căng thẳng và hồi hộp. Những thương nhân đã từng rụt rè, giờ đây ngẩng cao đầu hơn một chút, bước chân vững chãi hơn. Những người dân làng, dù vẫn còn chút lo lắng, nhưng đã nắm chặt tay nhau, như thể đang tìm kiếm sức mạnh từ sự đoàn kết.
Một thương nhân trẻ tuổi, với khuôn mặt còn khá non nớt, thì thầm với người bên cạnh: “Chúng ta phải thử. Nếu không, con cháu chúng ta sẽ phải chịu cảnh này mãi mãi. Ta không muốn con trai ta lớn lên trong một thế giới mà công lý chỉ là lời nói suông.”
Người bên cạnh gật đầu đồng tình, ánh mắt kiên ��ịnh. “Lâm lão bản nói đúng. Lần này, chúng ta phải cùng nhau. Một người thì yếu ớt, nhưng cả trăm, cả ngàn người thì có thể làm nên chuyện.”
Liễu Thanh Y, trong một bộ y phục màu xanh lam giản dị, hòa mình vào đám đông, gần như không ai nhận ra nàng là một kiếm khách lừng danh. Ánh mắt nàng sắc bén lướt qua từng khuôn mặt, từng cử chỉ của những người dân. Nàng thấy sự sợ hãi vẫn còn đó, nhưng đã bị lấn át bởi một ngọn lửa mới – ngọn lửa của hy vọng và ý chí. Nàng thầm gật đầu hài lòng. “Sức mạnh của dân chúng… Lâm Dịch quả nhiên không tầm thường. Hắn đang làm điều mà các bang phái giang hồ chính nghĩa cũng khó lòng làm được,” nàng nghĩ thầm, trong lòng không khỏi có chút thán phục. Nàng đã từng chứng kiến nhiều cuộc nổi loạn, nhưng chúng thường bùng phát từ sự tuyệt vọng và dẫn đến bạo lực mù quáng. Còn đây, Lâm Dịch đang dẫn dắt họ một cách có trật tự, có kế hoạch, biến sự phẫn nộ thành một công cụ đòi hỏi công lý.
Từ một quán trà nhỏ đối diện, nằm khuất sau những cây bàng cổ thụ, Lâm Dịch lặng lẽ quan sát. Anh ngồi bên cửa sổ, tay cầm một chén trà nóng, hơi nước bốc lên làm mờ đi một phần tầm nhìn, tạo thêm vẻ huyền ảo cho cảnh tượng trước mắt. Khuôn mặt anh vẫn trầm tư, nhưng khóe môi khẽ nhếch lên, một nụ cười nhẹ thoáng qua. Anh không chỉ nhìn thấy những con người đang tụ tập, mà còn nhìn thấy một làn sóng phẫn nộ âm ỉ đang biến thành một dòng chảy mạnh mẽ, sẵn sàng cuốn trôi mọi bất công.
Anh biết, hành động này sẽ thu hút sự chú ý của Thẩm Đại Nhân và các thế lực cấp cao hơn. Cuộc đối đầu này sẽ không chỉ dừng lại ở Quan Đại Nhân nữa. Sẽ có những cuộc chiến lớn hơn, những âm mưu thâm độc hơn. Nhưng anh cũng biết, sự đoàn kết của dân chúng và thương nhân bị áp bức này là một tiềm năng lớn về lực lượng trong tương lai, một yếu tố quan trọng mà anh có thể tận dụng trong bối cảnh loạn lạc sắp tới của Đại Hạ. Liễu Thanh Y, với sự chứng kiến này, chắc chắn sẽ tin tưởng và hỗ trợ anh một cách công khai hơn, củng cố liên minh giữa anh và giới giang hồ chính nghĩa.
Mùi thảo dược từ các quầy hàng xung quanh hòa quyện với mùi sương sớm và mùi ẩm của đất, tạo nên một hương vị đặc trưng của Chợ Linh Dược vào buổi sớm. Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Anh cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng cũng cảm nhận được một luồng sinh khí mới đang trỗi dậy.
Anh đặt chén trà xuống, đứng dậy. Đã đến lúc. Làn sóng đã bắt đầu.
Lâm Dịch rời quán trà, hòa vào đám đông đang ngày một đông đúc hơn. Anh không đi lên phía trước, không hô hào. Anh chỉ đi giữa họ, như một phần của họ, một phần của tiếng nói chung đang dần mạnh mẽ hơn. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhiều hiểm nguy. Nhưng anh tin, với sự đoàn kết này, với ngọn lửa công lý vừa được thắp lên, họ sẽ có thể vượt qua tất cả. Sự bùng nổ của làn sóng phản đối này không chỉ là một lời thách thức gửi đến Quan Đại Nhân, mà còn là một tiền lệ nguy hiểm cho chính quyền, gieo mầm mống cho các cuộc nổi dậy lớn hơn trong tương lai. Và Lâm Dịch, người đàn ông từ thế giới khác, đã sẵn sàng để dẫn dắt họ trên con đường đó, không phải để trở thành một anh hùng vĩ đại, mà chỉ để bảo vệ những giá trị và con người anh trân trọng, để tìm thấy ý nghĩa của sự sinh tồn trong một thế giới khắc nghiệt.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.