Lạc thế chi nhân - Chương 404: Màn Che Đậy Vụn Vỡ: Kế Hoạch Chống Phản Công
Hoàng hôn dần tàn, bóng đêm nuốt chửng Thành Thiên Phong, và Quan Đại Nhân, trong sự cô độc của mình, cảm thấy như mình đang đứng trên bờ vực thẳm. Hắn biết, cuộc chiến này còn lâu mới kết thúc, và đây mới chỉ là khởi đầu. Lâm Dịch đã chứng tỏ khả năng thao túng thông tin và dư luận, một kỹ năng sẽ cực kỳ quan trọng trong bối cảnh loạn lạc và chiến tranh sắp tới. Và Quan Đại Nhân, trong phút chốc, đã hiểu rằng hắn đang đối mặt với một kẻ thù không thể lường trước.
***
Sáng sớm hôm sau, một màn sương mờ mịt bao phủ Thành Thiên Phong, không khí ẩm ướt sau một đêm mưa rả rích. Trong thư phòng của phủ Quan Đại Nhân, không khí còn nặng nề hơn cả màn sương bên ngoài. Quan Đại Nhân, với khuôn mặt tái mét và đôi mắt thâm quầng nh�� chưa hề chợp mắt, đang đi đi lại lại trên nền gạch hoa văn tinh xảo, từng bước chân nghe như gõ vào không gian tĩnh mịch. Chiếc quan phục lụa là vốn thường ngày chỉnh tề nay nhăn nhúm, lấm tấm vài vết mực, phản ánh sự rối loạn trong tâm trí hắn. Mùi mực tàu và giấy cũ quyện với hương trầm thoang thoảng, càng làm căn phòng thêm vẻ u ám.
Hắn liên tục vò nát những tờ báo cáo mới nhất, những mảnh giấy mỏng manh giờ đây biến dạng dưới bàn tay run rẩy, giống như cách uy tín của hắn đang bị bóp méo trong mắt dân chúng. "Vô dụng! Một lũ vô dụng!" Hắn gầm lên, giọng khàn đặc vì thức trắng và tức giận. Hắn ném mạnh tờ báo cáo đã nát vụn xuống đất, mực trên nghiên bắn tung tóe lên mặt bàn gỗ lim. "Các ngươi không nghe thấy sao? Cả thành đang bàn tán về ta! Bắt hết! Bắt hết những kẻ dám phỉ báng bản quan! Phải dẹp yên những tin đồn vớ vẩn này ngay lập tức!"
Đội trưởng tuần tra, một gã đàn ông vạm vỡ với bộ áo giáp cũ kỹ, đang quỳ gối dưới đất, cúi đầu sát sàn, mồ hôi túa ra trên trán dù tiết trời se lạnh. H��n run rẩy đáp lời, giọng nói không giấu nổi sự bối rối: "Bẩm đại nhân, chúng thuộc hạ đã... đã cố gắng hết sức. Nhưng những kẻ tung tin đều rất khôn khéo, họ không nói thẳng, chỉ mượn chuyện cũ, ngụ ngôn hay những vụ việc đã bị lãng quên để khơi gợi. Khó mà bắt được tận tay… Chúng tôi không thể bắt hết tất cả những người đang thì thầm, bàn tán ở chợ, ở quán trà được. Dân chúng cũng… cũng không dám chỉ đích danh, nhưng lời nói của họ đều hướng về đại nhân."
Quan Đại Nhân dừng lại, quay phắt người về phía đội trưởng tuần tra, ánh mắt tóe lửa. "Khôn khéo? Khôn khéo cái gì? Chẳng phải là có kẻ đứng sau giật dây sao? Bắt được kẻ đó, mọi chuyện sẽ yên ổn!" Hắn đập mạnh nắm đấm xuống mặt bàn, khiến nghiên mực đổ hẳn, mực đen loang lổ trên mặt bàn và thấm xuống những tờ giấy bên dưới. "Mau! Tăng cường tuần tra! Bất kỳ ai tụ tập bàn tán, bất kỳ ai có dấu hiệu xúi giục, đều phải bắt về phủ! Ta không tin không dẹp yên được cái lũ dân đen ngu xuẩn này!"
Đội trưởng tuần tra nuốt khan, ánh mắt lộ vẻ tuyệt vọng. Hắn đã cố gắng. Cả đêm qua, hắn và đám nha dịch đã càn quét khắp các khu chợ đêm, các quán ăn khuya, nhưng mọi thứ đều như một tấm lưới rách, bắt không được gì. Những lời đồn cứ như những con cá trơn trượt, lẩn tránh mọi nỗ lực nắm bắt. "Bẩm đại nhân, chúng thuộc hạ đã làm theo lệnh. Nhưng... nhưng chúng tôi càng trấn áp, dân chúng lại càng tỏ ra sợ hãi, và lời đồn thổi lại càng lan xa hơn. Họ nói... họ nói đại nhân đang cố gắng bịt miệng sự thật."
"Sự thật gì?" Quan Đại Nhân gầm lên, quay lại vớ lấy một tờ công văn mới, nhưng tay hắn run rẩy đến nỗi không thể cầm vững bút lông. "Sự thật là bản quan trong sạch, tận tụy vì dân! Cái lũ tiểu nhân hèn hạ nào đang hãm hại ta! Ta sẽ lột da chúng! Ta sẽ cho chúng biết thế nào là quyền uy của quan phủ!"
Hắn cảm thấy một cơn hoảng loạn tột độ đang dâng lên trong lòng. Đây không phải là một cuộc đối đầu trực tiếp, nơi hắn có thể dùng quyền lực và võ lực để nghiền nát đối thủ. Đây là một cuộc chiến vô hình, một trận chiến trên mặt trận dư luận mà hắn chưa từng đối mặt. Dân chúng, những kẻ yếu ớt nhất, lại đang trở thành vũ khí sắc bén nhất, được điều khiển bởi một bàn tay vô hình. Sự nghi ngờ, sự sợ hãi, và cả sự căm phẫn đang âm ỉ cháy trong lòng mỗi người dân, dần dần biến thành một ngọn lửa có thể thiêu rụi tất cả. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, màn sương vẫn lãng đãng, nhưng trong tâm trí hắn, mọi thứ đang trở nên rõ ràng một cách đáng sợ. Kẻ đứng sau chuyện này không hề tầm thường. Nó tinh thông lòng người, biết cách gieo rắc sự ngờ vực, và quan trọng nhất, nó biết cách khiến hắn, một quan lại có quyền uy, trở nên bất lực.
"Thẩm Đại Nhân..." Lời lẩm bẩm từ đêm qua lại trỗi dậy trong tâm trí hắn. Hắn biết, nếu chuyện này kéo dài, Thẩm Đại Nhân chắc chắn sẽ can thiệp, và khi đó, quyền lực của hắn ở Thành Thiên Phong sẽ bị xói mòn nghiêm trọng. Hắn không muốn cầu cứu, không muốn thừa nhận sự yếu kém của mình. Nhưng hắn đã đến đường cùng. Những tờ lệnh bắt bớ được ký vội vàng, nét chữ xiêu vẹo, như một lời thú nhận thầm lặng về sự bất lực của một kẻ đang cố gắng nắm giữ quyền lực trong tay.
Mùi ẩm mốc của giấy, mùi mực và mùi mồ hôi lạnh của sự sợ hãi hòa quyện, tạo nên một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng trong thư phòng lạnh lẽo. Ngoài kia, tiếng chuông chùa buổi sớm điểm từng hồi, mang theo một cảm giác thanh tịnh nhưng lại càng làm nổi bật sự hỗn loạn trong lòng Quan Đại Nhân. Hắn đã từng nghĩ rằng quyền lực là tất cả, nhưng giờ đây, hắn đang học được một bài học cay đắng: quyền lực có giới hạn, và dư luận, một khi đã bùng nổ, có thể mạnh hơn bất kỳ đạo quân nào. Hắn biết, mọi chuyện sẽ không dừng lại ở đây. Kẻ đứng sau đang chơi một ván bài lớn, và hắn, Quan Đại Nhân, chỉ là một con tốt thí trên bàn cờ đó. Nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với Thẩm Đại Nhân, người có thể sẽ "ăn thịt" hắn, giờ đây còn mạnh mẽ hơn cả sự phẫn nộ.
***
Giữa trưa, nắng gắt đổ lửa xuống Thành Thiên Phong, hơi nóng hầm hập bốc lên từ mặt đất khô cằn. Khu Chợ Linh Dược vốn náo nhiệt nay càng trở nên sôi động, nhưng có một sự căng thẳng ngầm ẩn chứa trong từng tiếng rao hàng, từng bước chân vội vã. Các quầy hàng mở, lều tạm dựng lên san sát, cờ hiệu rực rỡ bay phần phật trong gió, nhưng ánh mắt của những người dân nơi đây lại chứa đựng vẻ lo lắng, đề phòng. Mùi thảo dược đa dạng, từ hương cam thảo ngọt nhẹ đến mùi nhân sâm hăng nồng, cùng với các loại gia vị lạ lùng, tạo nên một hỗn hợp mùi hương đặc trưng của chợ, nhưng hôm nay, chúng dường như bị át đi bởi mùi mồ hôi và sự căng thẳng.
Đội tuần tra của Quan Đại Nhân, gần hai mươi tên nha dịch mặc áo giáp cũ kỹ, tay lăm lăm côn棒, đang càn quét khắp chợ. Tiếng hô hoán của chúng vang vọng, đè bẹp cả tiếng mặc cả, tiếng rao hàng. "Thằng kia! Ngươi vừa nói gì đó? Có phải đang nói xấu Quan Đại Nhân không?" Một tên nha dịch thô bạo túm cổ áo một lão nông phơi mình dưới nắng.
Lão nông run rẩy, đôi mắt đục ngầu vì sợ hãi. "Nào có! Tiểu nhân chỉ đang kể chuyện xưa thôi mà! Chuyện con cá lớn nuốt con cá bé, chuyện lũ chuột cống lộng hành trong kho thóc của nhà giàu thôi mà!" Lão vừa nói, vừa liếc nhanh về phía đám đông đang tụ tập xem, ánh mắt ẩn chứa một thông điệp khác.
Ngay lập tức, trong đám đông, những tiếng thì thầm nổi lên: "Quan phủ thật là độc ác, muốn bịt miệng cả dân đen! Chắc chắn là có tật giật mình!" Những lời thì thầm đó như những ngọn lửa nhỏ, dần bén vào nhau, lan nhanh hơn cả tiếng trống trận.
Một tên nha dịch khác, mắt láo liên, chỉ tay vào một thanh niên đang đứng bán rau: "Còn ngươi? Sao lại tụ tập đông người thế này? Có phải đang bàn tán chuyện quan phủ không?"
Thanh niên vội vàng xua tay: "Bẩm quan gia, tiểu nhân chỉ đang bán rau thôi mà! Mọi người đang hỏi giá rau cải thôi!" Hắn cúi rạp người, nhưng trong đôi mắt trẻ tuổi lại ánh lên vẻ bất bình không thể che giấu.
Đội trưởng tuần tra, với khuôn mặt nghiêm nghị và ánh mắt bối rối, cố gắng duy trì trật tự. Hắn nhận ra rằng việc trấn áp này không hề hiệu quả. Càng bắt bớ, dân chúng lại càng tỏ ra hoang mang, sợ hãi, nhưng đồng thời cũng càng phẫn nộ. Những "nhân chứng" được chỉ điểm đều biến mất không dấu vết một cách kỳ lạ, hoặc nếu bị bắt thì lời khai của họ lại không có trọng tâm, không chỉ đích danh Quan Đại Nhân. Các câu chuyện ngụ ngôn, những lời bóng gió được tuôn ra như suối, mỗi câu chuyện đều như một mũi kim châm vào uy tín của Quan Đại Nhân.
Trong góc chợ, Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ cải trang thành hai người nông dân bệ vệ, đang lẳng lặng quan sát mọi động thái. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, ghé sát tai Vương Đại Trụ thì thầm: "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Đại ca Lâm Dịch liệu sự như thần, bọn nha dịch này chỉ làm trò cười thôi!" Hắn cười khúc khích, tỏ vẻ thích thú trước sự hỗn loạn do chính kế hoạch của Lâm Dịch tạo ra.
Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác, gật đầu đồng tình. "Đúng vậy. Chúng càng càn quấy, càng chứng tỏ có chuyện khuất tất. Dân chúng cũng không phải hoàn toàn ngu dốt." Hắn siết chặt tay vào cán rìu giấu dưới lớp áo, sẵn sàng ứng phó nếu có bi���n. Ánh mắt hắn lướt qua đám đông, đảm bảo không có ai trong số "người của mình" bị làm khó.
Xa hơn một chút, tại một quầy bán vải, Liễu Thanh Y lướt qua đám đông như một bóng ma. Nàng vận trang phục bình dân, nhưng khí chất thanh thoát, ánh mắt cương nghị vẫn không thể che giấu. Nàng lặng lẽ quan sát, đôi lúc khẽ nháy mắt ra hiệu cho một vài người dân đang bị nha dịch để ý, giúp họ nhanh chóng lẩn tránh vào những con hẻm nhỏ hoặc hòa vào dòng người. Nàng đảm bảo không có ai bị oan sai quá đáng, đồng thời bảo vệ những nhân chứng quan trọng mà Lâm Dịch đã sắp đặt. Nàng biết, mục tiêu của Lâm Dịch không phải là gây ra một cuộc nổi loạn không kiểm soát, mà là đẩy Quan Đại Nhân vào thế khó, buộc hắn phải lộ ra những nước cờ tiếp theo.
Cái nóng oi ả của buổi trưa, tiếng ồn ào của chợ, tiếng quát tháo của nha dịch và tiếng thì thầm của dân chúng hòa quyện thành một bản giao hưởng hỗn loạn. Dân chúng, ban đầu sợ hãi, giờ đây bắt đầu có vẻ phẫn nộ và bất bình. Họ đã quá quen với việc bị áp bức, nhưng lần này, sự trấn áp lại càng khiến họ tin rằng những tin đồn kia là sự thật. Lòng tin vào chính quyền địa phương đang bị xói mòn từng chút một.
Liễu Thanh Y thoáng nhíu mày. Nàng biết, việc này không chỉ đơn thuần là đẩy Quan Đại Nhân vào thế bí. Nó còn đang gieo rắc những hạt mầm bất ổn, khiến dân chúng càng thêm mất lòng tin vào trật tự xã hội. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," nàng chợt nhớ đến câu nói của Lâm Dịch. Đúng vậy, và đôi khi, để đạt được một sự công bằng tương đối, người ta phải chấp nhận những điều không mấy đẹp đẽ. Nàng thầm thở dài, nhưng đôi tay vẫn không ngừng hoạt động, khéo léo chỉ đường cho một bà lão đang bị nha dịch hỏi cung, giúp bà tránh được rắc rối.
Trần Nhị Cẩu, sau khi thấy một nha dịch định bắt một tiểu thương, vội vàng kéo Vương Đại Trụ đi. "Đi thôi, Đại Trụ huynh. Chúng ta đã thấy đủ rồi. Về báo cáo cho đại ca Lâm Dịch." Hắn biết, mọi chuyện đang diễn ra đúng như Lâm Dịch đã dự liệu. Quan Đại Nhân càng trấn áp, càng lộ rõ sự yếu kém và bản ch��t hám lợi, càng khiến dân chúng căm ghét. Cái nóng như thiêu đốt, cùng với sự căng thẳng trong không khí, báo hiệu một cuộc chiến còn lớn hơn đang đến gần.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng những mái ngói của Thành Thiên Phong, một cơn gió mát lành thổi qua, xua đi cái nóng bức ban ngày. Trong văn phòng của Thương hội Lâm Dịch, không khí lại hoàn toàn khác biệt. Thanh tĩnh và gọn gàng, căn phòng được bài trí tinh tế, với những bức thư họa treo trên tường và một giá sách đầy ắp. Mùi mực và giấy cũ quyện với hương trà thanh nhã, tạo cảm giác thư thái.
Lâm Dịch ngồi sau bàn làm việc bằng gỗ mun, ánh mắt sắc bén lướt qua những tờ báo cáo chi tiết mà Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ vừa mang về. Những nét chữ nguệch ngoạc ghi lại từng hành động càn quấy của nha dịch, từng lời thì thầm của dân chúng, từng phản ứng của Quan Đại Nhân. Mặc dù Lâm Dịch có vẻ ngoài gầy gò, hơi xanh xao, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh vẫn toát lên vẻ từng trải và sắc bén của một người hiện đại. Tóc đen bù xù đư���c buộc đơn giản, vài sợi lòa xòa trước trán, không làm giảm đi vẻ suy tư của anh.
Đối diện anh, Bạch Vân Nhi ngồi điềm tĩnh nhấp một ngụm trà, động tác tao nhã. Nàng mặc một bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo nhưng không kém phần quý phái, ánh mắt thông minh, sắc sảo dõi theo từng biểu cảm nhỏ trên khuôn mặt Lâm Dịch. "Quan Đại Nhân quả nhiên đã làm đúng như huynh dự đoán," nàng khẽ nói, giọng rõ ràng, dứt khoát. "Hắn càng muốn bịt miệng, tin đồn càng lan xa. Dân chúng không ngu dốt, họ sẽ tự hiểu ai đang che đậy điều gì."
Lâm Dịch gật đầu, đặt tờ báo cáo xuống. "Đúng vậy. Sự thật không thể bị bưng bít mãi, đặc biệt là khi nó đã gieo rắc vào lòng người. Nỗi sợ hãi có thể khiến họ im lặng nhất thời, nhưng sự phẫn nộ sẽ tích tụ. Việc Quan Đại Nhân ra tay trấn áp chính là bằng chứng xác thực nhất cho những lời đồn đại kia, dù hắn có muốn hay không." Anh khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát của trà hòa tan trong miệng, giống như hương vị của những kế hoạch mà anh đang triển khai.
"Nhưng li���u đây có phải là quá mức không?" Bạch Vân Nhi hỏi, ánh mắt hơi trầm xuống. "Dù sao, việc thao túng dư luận, dù là để phơi bày sự thật, cũng là một con dao hai lưỡi. Nó có thể tạo ra sự hỗn loạn không cần thiết."
Lâm Dịch thở dài, đặt chén trà xuống. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, Bạch Vân Nhi. Chúng ta đang sống trong một thời đại mà sự thật thường bị chôn vùi dưới quyền lực và sự dối trá. Để phơi bày nó, đôi khi phải dùng đến những phương pháp không mấy đẹp đẽ. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để bảo vệ những người ta trân trọng, ta phải học cách sử dụng mọi vũ khí có thể, kể cả dư luận." Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng non đã bắt đầu lấp ló. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và việc hiểu rõ tâm lý con người chính là chìa khóa."
Bạch Vân Nhi gật đầu, hiểu được suy nghĩ của anh. Nàng biết, Lâm Dịch không phải là kẻ thích gây rối, nhưng anh cũng không ngần ngại sử dụng mọi thủ đoạn cần thiết để đạt được mục tiêu. "Hắn đang tự đào hố chôn mình," nàng tiếp lời, "nhưng liệu hắn sẽ làm gì tiếp theo? Cầu cứu Thẩm Đại Nhân ư?"
Lâm Dịch nhếch môi, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên khuôn mặt trầm tư. "Đúng vậy. Đó là nước đi duy nhất hắn còn lại. Khi một con thú bị dồn vào đường cùng, nó sẽ tìm kiếm sự giúp đỡ từ đồng loại mạnh hơn, hoặc trở nên hung hãn hơn. Quan Đại Nhân, trong tình thế này, sẽ chọn cách cầu cứu. Và chúng ta đã sẵn sàng cho điều đó." Anh nhìn vào mắt Bạch Vân Nhi, ánh mắt kiên định. "Mọi thông tin về Thẩm Đại Nhân, những mối quan hệ của hắn, những điểm yếu của hắn, Bạch Vân Nhi cô đã thu thập được bao nhiêu rồi?"
Bạch Vân Nhi mỉm cười. "Đã được chuẩn bị từ lâu, huynh Lâm Dịch. Mạng lưới của chúng ta đã theo dõi mọi động thái của Thẩm Đại Nhân từ khi hắn bắt đầu nhúng tay vào các thương vụ ở biên giới. Hắn có vẻ như đang có những động thái chính trị lớn hơn, và các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ cũng trở nên dữ dội hơn, báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra. Thậm chí, có những tin đồn mơ hồ về 'Linh khí mỏng manh' và 'thế lực tu hành' bắt đầu xuất hiện trong giới giang hồ, dù chưa rõ thực hư."
Lâm Dịch gật đầu, những thông tin đó khớp với những gì anh đã dự đoán. "Tốt lắm. Mọi thứ đều đang diễn ra đúng hướng. Quan Đại Nhân sẽ không thể che đậy được sự thật lâu hơn nữa, và việc hắn cầu cứu Thẩm Đại Nhân sẽ chính thức báo hiệu sự can thiệp của một thế lực cấp cao hơn, mạnh hơn và nguy hiểm hơn vào cuộc chơi của chúng ta. Nhưng đó cũng là cơ hội để chúng ta phơi bày ra nhiều thứ hơn."
Anh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm bao trùm Thành Thiên Phong. Những ánh đèn lồng lấp lánh như những đốm lửa nhỏ, nhưng đằng sau sự yên bình giả tạo ấy là một dòng chảy ngầm của những âm mưu, tranh giành. "Hành động trấn áp tàn bạo của Quan Đại Nhân đã gieo rắc thêm mầm mống bất ổn và căm phẫn trong dân chúng. Khi thời cơ đến, sự sụp đổ của chính quyền địa phương này sẽ là tất yếu." Anh quay lại nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt anh sâu thẳm như vũ trụ. "Bước đi tiếp theo sẽ là quyết định vận mệnh của Thành Thiên Phong, và có thể, của cả Đại Hạ."
Bạch Vân Nhi hiểu. Lâm Dịch đã dự đoán được mọi thứ, đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho cuộc đối đầu với Thẩm Đại Nhân. Anh không chỉ là một người đàn ông hiện đại bị xuyên không, anh đã trở thành một chiến lược gia tài ba, luôn đi trước đối thủ một bước. Cuộc chiến này, đối với anh, chỉ mới là khởi đầu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.