Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 403: Bóc Trần Tham Ô: Ván Bài Công Khai

Tiếng “loảng xoảng” chói tai của chiếc chén sứ vỡ tan trong quán trà vẫn còn văng vẳng trong không khí, như một hồi chuông báo hiệu cho sự hỗn loạn sắp bùng nổ. Lâm Dịch khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên tia sáng lạnh lùng, rồi hắn xoay người, thản nhiên bước ra khỏi quán, theo sau là Bạch Vân Nhi. Ánh trăng đã lên cao, bạc trắng khắp các mái ngói cổ kính của Thành Thiên Phong, nhưng dường như chẳng thể xua đi cái không khí ngột ngạt, ẩn chứa sự phẫn nộ đang cuộn trào trong lòng dân chúng.

Họ không quay về tẩm xá của mình ngay, mà rảo bước đến Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi đã trở thành căn cứ bí mật của Lâm Dịch trong thành này. Tòa nhà gỗ hai tầng vẫn sừng sững dưới ánh trăng, những chiếc đèn lồng treo trước hiên tỏa ra ánh sáng vàng vọt, ấm áp một cách giả tạo. Bên trong, tiếng trò chuyện râm ran, tiếng bát đĩa va chạm lách cách, và cả tiếng cười nói ồn ào của những vị khách say sưa vẫn vọng ra, hòa cùng mùi rượu gạo nồng nàn và khói gỗ thoang thoảng từ nhà bếp. Bước vào một căn phòng riêng biệt trên tầng hai, nơi ánh nến lung linh chiếu rõ vẻ mặt trầm tư của Lâm Dịch, một không khí hoàn toàn khác bao trùm. Liễu Thanh Y đã ngồi đợi sẵn, dáng người thanh thoát, ánh mắt cương nghị dưới ánh nến yếu ớt.

“Bàng Lão Gia đã nhận ra mũi giáo chĩa về phía hắn rồi,” Lâm Dịch mở lời, giọng điệu bình thản như đang nói về chuyện thời tiết. Hắn kéo ghế ngồi xuống, không đợi Bạch Vân Nhi rót trà mà tự mình châm một chén, hơi ấm từ chén sứ tỏa ra, xua đi cái lạnh lẽo trong lòng hắn. “Tin tức về những hành vi sai trái của hắn đã bén rễ, nảy mầm và đang bùng phát thành đám cháy trong lòng dân chúng. Nhưng đây mới chỉ là một phần của màn kịch.”

Bạch Vân Nhi đặt cuốn sổ và cây bút lông xuống bàn, ánh mắt lo lắng nhìn Lâm Dịch. Nàng vẫn còn ám ảnh bởi sự phẫn nộ bùng nổ trong quán trà lúc nãy. “Công tử muốn nói đến… Quan Đại Nhân?”

Lâm Dịch gật đầu nhẹ. “Đúng vậy. Bàng Lão Gia chỉ là một con cá chép lớn trong cái ao tù này. Con cá mập thực sự mới là vấn đề.” Hắn trải ra một tấm bản đồ Thành Thiên Phong cũ kỹ, đã sờn rách ở mép, nhưng từng con đường, từng khu chợ, từng công trình đều được vẽ chi tiết. Ngón tay thon dài của hắn lướt qua các khu vực dân cư đông đúc, các con hẻm nhỏ, rồi dừng lại ở một vị trí được đánh dấu bằng mực đỏ – Phủ Quan Đại Nhân. “Chúng ta không thể trực tiếp vạch mặt hắn bằng chứng cứ thép ngay lúc này. Quyền lực của hắn quá lớn, và bản thân hắn cũng là một con cáo già, sẽ không để lại nhiều sơ hở. Nhưng chúng ta có thể dùng dư luận để tạo áp lực. Hắn càng cố gắng che đậy, vết nhơ sẽ càng rõ ràng.”

Liễu Thanh Y, người vốn kiệm lời, lúc này mới lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự sắc bén. “Một vụ việc công khai… nhưng phải tinh tế, không để lại dấu vết. Chúng ta cần một ‘kẻ thế tội’ hoặc một câu chuyện đủ sức lay động lòng người mà không chỉ thẳng tên Quan Đại Nhân. Dân chúng, một khi đã bị kích động, rất dễ bị dẫn dắt. Nhưng họ cũng cần một điểm tựa, một ‘lý do’ để tin.” Nàng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt ẩn chứa sự tán thưởng. Nàng đã chứng kiến Lâm Dịch thao túng dư luận chống lại Bàng Lão Gia, và nhận ra sự tinh xảo trong cách tư duy của hắn. Không phải là võ công, không phải là quyền lực, mà là trí tuệ và sự thấu hiểu lòng người.

Lâm Dịch mỉm cười, nụ cười ẩn chứa nhiều ý vị. “Chính xác. Và chúng ta đã có sẵn ‘lý do’ đó rồi. Những câu chuyện về Bàng Lão Gia ép giá nông dân, gian lận buôn bán, cấu kết với quan lại nhỏ để trục lợi… Chúng ta chỉ cần khéo léo liên kết những câu chuyện đó với một ‘vị quan lớn’ dung túng, bao che. Không cần phải nói thẳng ra tên Quan Đại Nhân, mà hãy để dân chúng tự mình suy diễn, tự mình chỉ điểm.” Hắn hít một hơi thật sâu, mùi trà thơm thoang thoảng xen lẫn mùi trầm hương từ lò đốt trong góc phòng. “Bàng Lão Gia đã tạo ra một nền tảng tuyệt vời cho chúng ta. Sự phẫn nộ của dân chúng đang lên cao, và họ đang tìm kiếm một đối tượng lớn hơn để trút giận.”

Bạch Vân Nhi gật đầu, cây bút lông trong tay nàng lướt trên giấy. “Mối liên hệ của Bàng Lão Gia với Hắc Sa Bang có thể là một cơ hội để làm tăng sự nghi ngờ của dân chúng đối với các quan lại bị mua chuộc. Nếu Bàng Lão Gia có thể cấu kết với bọn giang hồ, vậy thì một ‘vị quan lớn’ nào đó cũng có thể làm điều tương tự để trục lợi.” Nàng dừng lại, nhìn Lâm Dịch. “Nhưng chúng ta cần một câu chuyện cụ thể, một ‘nạn nhân’ thực sự để làm bùng nổ ngọn lửa đó.”

“Ta đã chuẩn bị rồi.” Lâm Dịch khẽ gõ ngón tay lên tấm bản đồ, chỉ vào khu vực Chợ Linh Dược. “Có một lão nông tên Lý Thuận, đất đai tổ tiên bị cưỡng đoạt, con gái bị ép gả cho một tên cường hào ỷ thế. Hắn đã đi gõ cửa khắp nơi cầu cứu nhưng đều bị thờ ơ. Một câu chuyện điển hình, đầy bi thương, và quan trọng là, nó có thật. Liễu cô nương, ta cần cô bảo vệ lão nhân đó, và đảm bảo mọi chuyện diễn ra theo đúng kịch bản. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ sẽ là những ‘người tình cờ’ xuất hiện, đóng vai trò dẫn dắt dư luận.”

Liễu Thanh Y gật đầu dứt khoát. “Không thành vấn đề. Bằng chứng về sự tham lam của Bàng Lão Gia đã đủ khiến dân chúng nghi ngờ. Giờ chỉ cần một tia lửa nhỏ để châm ngòi cho ngọn lửa lớn hơn.” Nàng đứng dậy, bóng dáng cao ráo, thanh thoát in trên bức tường dưới ánh nến. "Ta sẽ đi sắp xếp ngay."

Lâm Dịch nhìn theo bóng lưng nàng khuất dần sau cánh cửa. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng đôi khi, để sinh tồn, ngươi phải biết cách chiến đấu. Và trong thế giới này, tri thức là vũ khí mạnh nhất." Hắn thầm nghĩ, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp. Hắn không phải là kẻ thích thú với việc thao túng người khác, nhưng hắn hiểu rõ, trong một xã hội nơi quyền lực và thân phận đè nặng lên mọi thứ, đôi khi những thủ đoạn "bẩn thỉu" lại là con đường duy nhất để đạt được mục đích. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, "chỉ có kẻ mạnh mới có thể định đoạt công bằng cho riêng mình."

***

Sáng hôm sau, Thành Thiên Phong lại bừng tỉnh trong ánh nắng chói chang. Khu Chợ Linh Dược vốn đã sầm uất nay càng thêm náo nhiệt. Tiếng rao hàng lanh lảnh hòa cùng tiếng mặc cả ồn ào, tiếng bước chân người qua lại tấp nập, tạo nên một bản giao hưởng đặc trưng của cuộc sống thị thành. Mùi thảo dược nồng nồng, mùi gia vị lạ lẫm, đôi khi xen lẫn chút hương thơm của các món ăn đường phố bay lảng bảng trong không khí, kích thích mọi giác quan.

Giữa sự huyên náo đó, một đám đông bất ngờ tụ tập quanh một quầy hàng bán thuốc bắc. Ở đó, một người đàn ông lớn tuổi, thân hình gầy gò, xanh xao, run rẩy đang kể lể câu chuyện của mình. Đó chính là lão nông Lý Thuận mà Lâm Dịch đã nhắc đến. Khuôn mặt khắc khổ của lão đầy nước mắt, giọng nói lạc đi vì uất ức.

“Hỡi bá tánh! Hỡi bà con cô bác!” Lão Lý Thuận khóc nấc, quỳ sụp xuống đất, bộ quần áo vá víu càng khiến lão trông thêm thảm hại. “Lão già này khốn khổ quá! Đất tổ tiên ba đời bị tên cường hào Lý Cát cưỡng đoạt, chỉ vì lão ta cấu kết với bọn quan lại!” Lão đấm ngực thùm thụp. “Con gái lão, mới mười sáu tuổi, bị ép gả cho tên con trai hư hỏng của hắn, chỉ để lão ta nuốt trọn s�� đất còn lại! Lão đã đi gõ cửa khắp nơi, từ lý trưởng đến huyện nha, nhưng ai cũng làm ngơ, còn đòi thêm bổng lộc, đòi tiền trà nước! Chẳng lẽ dân đen chúng tôi không còn đường sống sao?!”

Đám đông bắt đầu xì xào bàn tán. Một vài người tỏ vẻ thương cảm, số khác lại nghi ngờ. Đúng lúc đó, Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, ăn vận như những người nông dân bình thường, “tình cờ” đi ngang qua. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng lanh lợi, ngay lập tức tiến đến.

“Ôi chao! Lão gia có chuyện gì mà khốn khổ đến vậy?” Trần Nhị Cẩu giả vờ hỏi han, giọng điệu đầy vẻ đồng cảm. “Chuyện đất đai, con cái là chuyện lớn, sao lại không có quan phủ nào đứng ra làm chủ cho lão vậy?”

Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác, cũng chen vào đám đông. Hắn gãi đầu, vẻ mặt ngơ ngác. “Đúng đó! Quan trên lẽ nào lại không biết chuyện sao? Chuyện này rõ ràng là ức hiếp dân lành mà!”

Lão Lý Thuận nắm lấy tay Trần Nhị Cẩu, nước mắt giàn giụa. “Biết sao không biết! Lão đã từng thưa kiện lên tận phủ thành rồi! Nhưng… nhưng bọn họ lại nói lão vu khống, còn dọa đánh đuổi!” Lão run rẩy, không dám nói thẳng tên Quan Đại Nhân, nhưng ánh mắt lão đầy ám chỉ.

Trần Nhị Cẩu nháy mắt một cái với Vương Đại Trụ, rồi quay sang lão Lý Thuận, giọng điệu “vô tư” hơn. “Lão gia nói vậy là ám chỉ… Quan Đại Nhân sao? Chẳng lẽ Quan Đại Nhân quyền cao chức trọng lại có thể làm chuyện thất đức như vậy, dung túng cho cường hào, bóc lột dân đen sao? Hay là… có kẻ nào đó đã che mắt ngài ấy?” Dù không nói thẳng, nhưng câu hỏi của Nhị Cẩu đã khéo léo gieo vào lòng dân chúng một sự nghi ngờ lớn lao, đẩy mũi dùi về phía phủ thành.

Đám đông lập tức bùng nổ. “Này, chuyện này nghe quen quen!” Một người bán thịt heo lớn tiếng. “Chẳng phải là chuyện nhà họ Lý bị cưỡng đoạt đất gần đây sao? Nghe nói tên Lý Cát kia có quan hệ mật thiết với một vài vị quan lớn ở phủ thành!”

Một bà lão bán rau cũng chen vào. “Đúng đó! Còn nhà lão Trần ở đầu làng, con trai lão bị đánh chết trong sòng bạc, đi kiện thì lại bị xử thua, nói là do cờ bạc nợ nần. Ai mà chẳng biết sòng bạc đó có kẻ chống lưng!”

“Vị quan lớn nào mà lại dung túng cường hào đến vậy? Chẳng lẽ là…?” Một người khác nhìn quanh, ánh mắt đầy ám chỉ, nhưng không ai dám nói thẳng ra cái tên “Quan Đại Nhân”. Tuy nhiên, sự im lặng ấy lại nói lên nhiều điều hơn bất kỳ lời buộc tội nào. Sự phẫn nộ bắt đầu lan nhanh như cháy rừng, không chỉ dừng lại ở câu chuyện của lão Lý Thuận mà còn gợi nhắc đến hàng loạt vụ việc bất công khác mà dân chúng đã phải chịu đựng bấy lâu nay. Những tin tức về sự tham lam và thủ đoạn của Bàng Lão Gia, vốn đã được Lâm Dịch tung ra từ hôm trước, giờ đây lại được dân chúng xâu chuỗi một cách tự nhiên với những vụ tham nhũng của quan lại. "Nếu Bàng Lão Gia có thể làm vậy, thì kẻ đứng sau hắn, kẻ bảo kê hắn cũng chẳng phải người tốt lành gì!" Suy nghĩ đó dần hình thành trong tâm trí đám đông.

Liễu Thanh Y, ẩn mình trong một cửa tiệm vải gần đó, ánh mắt sắc bén quan sát mọi đ��ng tĩnh. Nàng nhìn thấy sự phẫn nộ trong ánh mắt của dân chúng, nhìn thấy cách Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ khéo léo dẫn dắt câu chuyện, và nàng khẽ gật đầu. Mọi thứ đang diễn ra đúng như kế hoạch của Lâm Dịch. Đám đông ngày càng lớn, tiếng xì xào bàn tán trở thành tiếng kêu than, tiếng trách móc. Bất cứ kẻ nào có ý đồ phá rối đều bị ánh mắt lạnh lùng của nàng quét qua, khiến chúng phải rụt rè.

Trong một tiệm trà nhỏ đối diện, Lâm Dịch ngồi bên cửa sổ, nhấp một ngụm trà nóng. Khóe môi hắn khẽ cong lên. Hắn không nhìn trực tiếp vào đám đông hỗn loạn, mà chỉ lắng nghe tiếng ồn ào vọng lại, cảm nhận được làn sóng cảm xúc đang cuộn trào trong Chợ Linh Dược. "Sức mạnh của dân chúng, một khi đã được khơi gợi, có thể nhấn chìm bất kỳ thế lực nào," hắn thầm nghĩ. "Quan Đại Nhân sẽ không dễ dàng bỏ qua chuyện này. Hắn sẽ phải phản ứng, và đó chính là lúc chúng ta thấy được bộ mặt thật của hắn, và cả những mối liên hệ sâu xa hơn của hắn nữa." Hắn cảm nhận được một luồng gió lạnh thổi qua, không ph��i từ bên ngoài, mà từ chính sự phức tạp của ván cờ hắn đang chơi. Hắn đang thao túng dư luận, một hành động mà trong thế giới cũ, có thể bị coi là vô đạo đức. Nhưng ở đây, trong cái thế giới đầy rẫy bất công này, đó lại là một công cụ sinh tồn, một vũ khí để bảo vệ những người hắn quan tâm. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ, "và lòng người, chính là chiến trường lớn nhất."

***

Ánh hoàng hôn đỏ rực như máu đang dần buông xuống Thành Thiên Phong, nhuộm một màu u ám lên phủ quan uy nghiêm. Trong thư phòng lộng lẫy của mình, Quan Đại Nhân đập mạnh tay xuống bàn, chiếc chén trà quý giá bằng men ngọc bích vỡ tan tành, những mảnh sứ sắc nhọn văng tung tóe. Tiếng “choang” khô khốc xé toạc sự tĩnh lặng của căn phòng, nhưng không thể xua đi cái cảm giác căng thẳng đang bủa vây hắn.

“Khốn kiếp! Ai đã đứng sau chuyện này?!” Quan Đại Nhân gầm lên, râu dài run rẩy, gương mặt vốn nghiêm nghị nay méo mó vì tức giận. Hắn vừa nghe báo cáo về ‘vụ việc’ ở Chợ Linh Dược và những tin đồn đang lan truyền với tốc độ chóng mặt khắp thành. “Quá tinh vi! Rõ ràng là muốn bôi nhọ thanh danh của bản quan!” Mồ hôi lấm tấm trên trán hắn, ướt đẫm cả chiếc áo quan phục lụa là. Hắn cảm thấy một mùi tức giận nồng nặc đang bao trùm lấy hắn, khiến cổ họng hắn khô khốc.

Một thị vệ mặc giáp sắt, quỳ gối dưới đất, cúi đầu sát sàn, giọng nói run rẩy. “Bẩm đại nhân, dân chúng đang bàn tán xôn xao, họ nói… nói rằng đại nhân dung túng cường hào, bóc lột dân đen. Họ còn liên hệ đến chuyện Bàng Lão Gia ép giá nông dân, và cho rằng có một ‘kẻ chống lưng’ lớn hơn đứng sau tất cả…”

“Im ngay!” Quan Đại Nhân rít lên, cơn giận bùng phát. “Một lũ ngu xuẩn! Chúng nó dám… dám vu khống bản quan trong sạch!” Hắn ngừng lại đột ngột, nhận ra sự nguy hiểm của việc phản ứng thái quá. Nếu hắn ra mặt trấn áp dân chúng ngay lúc này, sẽ càng chứng tỏ hắn có tật giật mình, và càng khiến những lời đồn thổi kia trở nên có căn cứ. Hắn đi đi lại lại trong thư phòng, bước chân nặng nề trên nền gạch hoa văn tinh xảo. “Điều tra! Phải điều tra cho ra kẻ đứng sau chuyện này! Phải dẹp yên những tin đồn vớ vẩn này ngay lập tức!”

Thị vệ vẫn không dám ngẩng đầu. “Bẩm đại nhân, thuộc hạ đã cử người đi điều tra, nhưng… những tin đồn này không có đầu mối rõ ràng, không có ai dám đứng ra chỉ thẳng tên đại nhân. Chúng chỉ là những lời xì xào, những câu chuyện cũ được xới lại và khéo léo liên kết lại với nhau. Dân chúng tự mình suy đoán, tự mình phẫn nộ. Chúng ta không thể bắt hết tất cả mọi người được.”

Quan Đại Nhân dừng lại, ánh mắt hắn chạm vào tia nắng chiều cuối cùng đang xuyên qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo. Hắn cảm thấy một mối đe dọa vô hình, một cái bóng lạnh lẽo đang bao trùm lấy phủ thành, đè nặng lên trái tim hắn. Hắn đã từng đối phó với nhiều đối thủ, những kẻ công khai chống đối, những kẻ âm thầm hãm hại. Nhưng đây là lần đầu tiên hắn phải đối mặt với một chiến lược tinh vi đến vậy, một kẻ điều khiển dư luận mà không lộ diện, không để lại dấu vết. Sự phẫn nộ của dân chúng, dù không ch�� đích danh, lại còn đáng sợ hơn bất kỳ lời buộc tội trực tiếp nào. Lòng tin của dân chúng vào chính quyền đã bị xói mòn, và hắn, Quan Đại Nhân, đang trở thành mục tiêu của sự nghi ngờ. Điều này có thể tạo tiền đề cho những cuộc nổi dậy nhỏ lẻ hoặc sự can thiệp của các thế lực giang hồ, đặc biệt là khi tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận được nhắc đến nhiều hơn.

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn, như một tia sáng yếu ớt trong đêm tối. Một cái tên quyền lực hơn, một thế lực có thể giúp hắn thoát khỏi tình cảnh này, thậm chí còn có thể nghiền nát kẻ đứng sau những thủ đoạn tinh vi này.

“Thẩm Đại Nhân…” Quan Đại Nhân lẩm bẩm, giọng nói yếu ớt như một lời cầu cứu. Hắn quay lại bàn, nhìn chằm chằm vào bản đồ Thành Thiên Phong đang trải rộng trên đó, nhưng tâm trí hắn đã bay đến một nơi xa xôi hơn, đến kinh thành, nơi Thẩm Đại Nhân đang nắm giữ quyền lực tối cao. Hắn biết, việc cầu cứu Thẩm Đại Nhân không phải là một giải pháp hoàn hảo. Nó có thể khiến hắn mất đi một phần quyền tự chủ, thậm chí bị Thẩm Đại Nhân coi thường. Nhưng vào lúc này, đó là lựa chọn duy nhất để hắn thoát khỏi cái bẫy dư luận mà một kẻ vô danh đang giăng ra.

Ngoài kia, tiếng ve sầu bắt đầu râm ran, hòa cùng tiếng trống sáo của gánh hát rong từ xa vọng lại, tạo nên một bản nhạc nền u buồn cho màn kịch đang diễn ra. Hoàng hôn dần tàn, bóng đêm nuốt chửng Thành Thiên Phong, và Quan Đại Nhân, trong sự cô độc của mình, cảm thấy như mình đang đứng trên bờ vực thẳm. Hắn biết, cuộc chiến này còn lâu mới kết thúc, và đây mới chỉ là khởi đầu. Lâm Dịch đã chứng tỏ khả năng thao túng thông tin và dư luận, một kỹ năng sẽ cực kỳ quan trọng trong bối cảnh loạn lạc và chiến tranh sắp tới. Và Quan Đại Nhân, trong phút chốc, đã hiểu rằng hắn đang đối mặt với một kẻ thù không thể lường trước.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free