Lạc thế chi nhân - Chương 402: Công Khai Mưu Kế: Bàng Gia Lão Thử Lộ Diện
Màn mưa vẫn giăng mắc ngoài cửa sổ, những hạt nước tí tách rơi trên mái ngói, tạo nên một bản hòa tấu buồn bã cho đêm Thiên Phong. Trong căn phòng riêng tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, ánh nến chập chờn nhảy múa, đổ bóng dài lên tường, khiến không khí càng thêm u ám. Lâm Dịch ngồi đối diện Bạch Vân Nhi và Liễu Thanh Y, vẻ mặt trầm tư được ánh sáng yếu ớt chiếu rõ. Nét mệt mỏi thoáng qua trên khuôn mặt gầy gò của hắn, nhưng đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ sắc bén, ẩn chứa một sự tính toán phức tạp. Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả và đôi mắt thông minh, lúc này lại hiện rõ sự lo lắng. Nàng khẽ siết chặt bàn tay trên đùi, nhìn Lâm Dịch với vẻ căng thẳng. Bên cạnh, Liễu Thanh Y, dáng người cao ráo, thanh thoát của một kiếm khách, chỉ lặng lẽ lắng nghe, ánh mắt cương nghị không rời khỏi Lâm D���ch. Không khí trong phòng căng như dây đàn, nhưng lại tràn ngập sự tập trung cao độ.
“Bàng Lão Gia đã chơi một ván bài bẩn,” Lâm Dịch phá vỡ sự im lặng, giọng nói trầm ổn, “Nhưng hắn quên mất, muốn gieo gió thì phải gặt bão.” Hắn khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn gỗ đã cũ, từng nhịp gõ đều đặn như tiếng tích tắc của đồng hồ, đếm ngược thời gian cho một cuộc phản công. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* hắn lại nghĩ, *và ta cũng không nợ hắn một sự khoan hồng.*
Bạch Vân Nhi thở dài một tiếng nhỏ, sự lo lắng không hề vơi bớt. "Chúng ta có bằng chứng sao, Lâm công tử? Hắn là một thương nhân lão luyện, chắc chắn đã che giấu rất kỹ những hành vi mờ ám của mình. Việc công khai mà không có bằng chứng xác đáng chỉ khiến chúng ta càng thêm khó xử." Nàng hiểu rõ sự phức tạp của thương trường, nơi mà lời đồn có thể hủy hoại danh tiếng, nhưng cũng có thể bị dập tắt nếu không có căn cứ vững chắc. Hơn nữa, Bàng Lão Gia không phải là một đối thủ tầm thường, hắn đã bám rễ sâu vào Thành Thiên Phong này t��� lâu.
Liễu Thanh Y khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên vẻ tinh ranh. "Bạch tiểu thư nói đúng. Tuy nhiên, giang hồ có tai mắt riêng. Những kẻ làm ăn phi pháp, dù có che giấu thế nào cũng sẽ để lại dấu vết. Quan trọng là... Lâm công tử muốn dùng đến mức nào? Chúng ta có cần thiết phải động đến những mối làm ăn bí mật của hắn với một số thế lực ngầm, hoặc thậm chí là với các quan lại tham nhũng hay không?" Nàng biết, đụng đến Bàng Lão Gia là đụng đến một ổ kiến lửa, nhưng nàng cũng tin vào khả năng của Lâm Dịch.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, một nụ cười lạnh lẽo hiếm thấy. "Liễu cô nương nói rất đúng. Bằng chứng, đôi khi, không cần phải là một cuộn giấy đóng dấu đỏ chót. Đôi khi, nó là những lời thì thầm, là những câu chuyện được kể lại, là những vết sẹo trong ký ức của dân chúng. Bàng Lão Gia đã khơi mào chiến tranh bằng tin đồn, chúng ta sẽ đáp trả bằng tin đồn, nhưng là những tin đồn có thật, được khéo léo bóc trần." Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào đôi mắt của Bạch Vân Nhi. "Bạch tiểu thư, nàng đã từng nói Bàng Lão Gia có mối làm ăn với một số dược nông ở vùng Lĩnh Nam, và đã từng ép giá họ đến mức khánh kiệt, đúng không? Và cả chuyện hắn cấu kết với Phán quan Trần để chiếm đoạt đất đai của nhà họ Lý cách đây vài năm nữa?"
Bạch Vân Nhi giật mình, gật đầu. "Đúng vậy, nhưng đó đều là những chuyện đã cũ, và hắn đã che đậy rất kỹ. Chúng ta làm sao có thể khơi lại mà không bị hắn phản công?"
"Chính vì nó đã cũ, và hắn nghĩ rằng nó đã chìm vào quên lãng," Lâm Dịch đáp, giọng điệu ẩn chứa sự tự tin. "Hắn đã xây dựng một hình tượng thương nhân thành đạt, có uy tín. Hắn đã dùng tiền bạc và quyền lực để bịt miệng những người yếu thế. Nhưng ký ức của dân chúng, đặc biệt là những người từng bị hắn chèn ép, không dễ dàng bị xóa bỏ. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*, và tri thức về những tội lỗi của kẻ thù cũng vậy."
Hắn đứng dậy, bước đến bên bàn trà, lấy ra một cuộn bản đồ Thành Thiên Phong đã được trải sẵn. Trên đó, hắn đã đánh dấu nhiều điểm bằng những chấm mực nhỏ. "Li���u cô nương, mạng lưới của cô ở giang hồ không chỉ giỏi thu thập tin tức mà còn giỏi 'gieo mầm'. Ta muốn cô cử người đi đến những nơi mà Bàng Lão Gia từng gây ra tội ác, tìm kiếm những người bị hại, hoặc những nhân chứng còn sống. Không cần phải ép buộc họ nói ra, chỉ cần khéo léo gợi mở, để họ tự kể lại câu chuyện của mình cho những người xung quanh."
Liễu Thanh Y nhíu mày, suy nghĩ. "Gợi mở... Để họ tự kể? Ý huynh là muốn dùng 'ngôn ngữ truyền miệng'?"
"Chính xác," Lâm Dịch gật đầu. "Lời đồn về ta, cũng là do 'ngôn ngữ truyền miệng' mà ra. Chúng ta sẽ dùng chính vũ khí của hắn để đánh trả. Nhưng có một điều khác biệt: tin đồn của chúng ta có căn cứ, có nạn nhân, có câu chuyện. Ta sẽ cung cấp cho cô những chi tiết cụ thể mà Bạch tiểu thư đã thu thập được. Cô hãy cho người của mình 'vô tình' tiết lộ những chi tiết đó ở những nơi đông người, nơi mà dân chúng thường tụ tập buôn chuyện."
Hắn quay sang Bạch Vân Nhi. "Bạch tiểu thư, nàng hãy giúp ta tổng hợp lại tất cả những thông tin về các hành vi sai trái của Bàng Lão Gia mà chúng ta có được. Càng chi tiết càng tốt, đặc biệt là những vụ việc liên quan đến việc ép giá nông dân, lấn chiếm đất đai, và những giao dịch mờ ám với các quan lại. Ta cần những 'câu chuyện' có sức lay động lòng người."
"Và sau đó?" Bạch Vân Nhi hỏi, đôi mắt thông minh đã bắt đầu hiểu được ý đồ của Lâm Dịch. "Khi những câu chuyện đó được lan truyền, chúng ta sẽ làm gì?"
Lâm Dịch lại mỉm cười, lần này nụ cười mang theo chút vẻ hài lòng. "Khi những câu chuyện đó bắt đầu lan truyền, ta muốn chúng ta 'đổ thêm dầu vào lửa'. Liễu cô nương, ta muốn cô tìm cách để những câu chuyện này đến tai những người có tiếng nói trong giới thương nhân, những người từng chịu thiệt thòi hoặc có mối thù hằn với Bàng Lão Gia. Hãy để họ trở thành những 'người kể chuyện' đầy nhiệt huyết."
"Còn Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ," Lâm Dịch tiếp tục, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán, "Ta sẽ giao cho họ nhiệm vụ trực tiếp đi vào dân chúng, không phải để tung tin, mà để 'xác nhận' những tin đồn đó. Họ sẽ là những 'người chứng kiến' đáng tin cậy. Họ sẽ lắng nghe dân chúng, và khi nghe thấy những câu chuyện về Bàng Lão Gia, họ sẽ thể hiện sự phẫn nộ, sự đồng cảm, và khéo léo lặp lại những chi tiết quan trọng để củng cố niềm tin."
Hắn hít một hơi sâu. "Kế hoạch này cần sự phối hợp nhịp nhàng và sự tinh tế. Chúng ta không thể để lộ dấu vết rằng chúng ta là người đứng sau. Mọi thứ phải diễn ra một cách tự nhiên, như thể những lời đồn này tự nó bùng phát từ sự bất bình đã bị kìm nén từ lâu. Điều quan trọng nhất là phải nhanh chóng. Tin đồn về ta đã lan ra, chúng ta phải dập tắt nó bằng một tin đồn khác, lớn hơn, có sức công phá mạnh mẽ hơn."
Tiếng gió rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh của màn mưa đêm. Mùi ẩm ướt của giấy cũ và mực từ những ghi chép mà Bạch Vân Nhi đang lật dở chợt phảng phất trong không khí. Lâm Dịch nhắm mắt lại một lát, cảm nhận sự căng thẳng dâng lên trong mình. Hắn biết, đây là một cuộc chơi đầy rủi ro. Nếu thất bại, không chỉ danh tiếng của hắn bị hủy hoại, mà còn có thể khiến hắn và những người xung quanh phải đối mặt với sự trả thù tàn nhẫn từ Bàng Lão Gia. Nhưng *sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và để sinh tồn, hắn không thể chùn bước. Hắn đã chấp nhận sử dụng những thủ đoạn 'đen tối' hơn, bởi vì hắn hiểu rõ bản chất của thế giới này.
"Vậy ra, huynh muốn một cơn bão tin đồn," Liễu Thanh Y nói, ánh mắt cương nghị giờ đây ánh lên vẻ hứng thú. Nàng luôn ngưỡng mộ sự sắc sảo trong chiến lược của Lâm Dịch. "Một cơn bão sẽ quét sạch hình ảnh giả tạo của Bàng Lão Gia và trả lại công bằng cho những người bị hại. Được thôi, Lâm công tử. Mạng lưới của Hắc Sa Bang sẽ hoạt động hết công suất. Chúng ta sẽ khiến Bàng Lão Gia phải nếm mùi 'ngôn ngữ truyền miệng' mà hắn đã dùng để hại người."
Bạch Vân Nhi cũng gật đầu, sự lo lắng trong mắt nàng đã vơi đi phần nào, thay vào đó là sự tin tưởng và một chút phấn khích. "Ta sẽ chuẩn bị những tư liệu cần thiết ngay lập tức. Những câu chuyện về sự tham lam và thủ đoạn của Bàng Lão Gia không ít. Hắn đã tự đào mồ chôn mình rồi." Nàng biết, khi Lâm Dịch đã quyết định, hắn sẽ làm mọi thứ để đạt được mục tiêu.
Lâm Dịch nhìn hai người phụ nữ trước mặt, cảm thấy một luồng sức mạnh dâng trào. Hắn không đơn độc trong cuộc chiến này. Hắn có những người đồng hành đáng tin cậy, những người sẵn sàng cùng hắn chiến đấu. Hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho cuộc đối đầu này, không chỉ bằng trí tuệ mà còn bằng sự lạnh lùng cần thiết. "Tốt. Chúng ta sẽ hành động ngay từ sáng sớm. Hãy để Thành Thiên Phong thấy rõ bộ mặt thật của kẻ đã thao túng họ." Hắn thầm nghĩ, *Sự phản công mạnh mẽ này sẽ khiến Bàng Lão Gia phải tìm kiếm những biện pháp trả đũa quyết liệt hơn, có thể liên quan đến các thế lực ngầm hoặc quan lại cấp cao hơn. Nhưng đó là chuyện của ngày mai. Hôm nay, chúng ta sẽ bắt đầu dọn dẹp.*
***
Sáng hôm sau, sau một đêm mưa dai dẳng, Thành Thiên Phong đón chào ánh bình minh với bầu trời quang đãng. Nắng sớm trải vàng trên những mái ngói rêu phong, hơi ẩm bốc lên từ mặt đất, mang theo mùi đất mới và chút hương hoa dại. Chợ Linh Dược, vốn đã nổi tiếng là nơi tấp nập nhất thành, nay lại càng thêm nhộn nhịp. Tiếng rao hàng lanh lảnh, tiếng mặc cả oang oang, tiếng bước chân hối hả của hàng trăm người chen chúc nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống. Mùi thảo dược đa dạng, từ cam thảo dịu nhẹ đến nhân sâm nồng nặc, hòa quyện với mùi gia vị lạ lẫm, mùi đồ ăn đường phố thơm lừng, tạo nên một không khí đặc trưng, vừa hăng nồng vừa quyến rũ.
Giữa dòng người đông đúc ấy, hai bóng người quen thuộc đang khéo léo hòa mình vào đám đông. Đó là Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ. Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, đang đứng cạnh một quầy bán sâm thô, vờ như đang xem xét hàng hóa. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, khuôn mặt chất phác với vết sẹo nhỏ trên má, thì đang ngồi xổm cạnh một bà lão bán rau, giả vờ hỏi chuyện mùa màng.
Trần Nhị Cẩu bắt đầu màn kịch của mình. Hắn khẽ thở dài, tựa như vô tình nói với tiểu nhị bán sâm: "Ai da, dạo này làm ăn khó khăn quá. Giá dược liệu thì bị ép, mà bán ra thì bị đè. Cứ thế này thì dược nông chúng ta sống sao nổi?"
Tiểu nhị bán sâm, một thanh niên trẻ tuổi, gật gù đồng cảm. "Đúng vậy đó huynh. Mấy lão thương nhân lớn cứ thích làm mưa làm gió. Như cái lão Bàng Lão Gia kia, nghe nói năm ngoái ép giá đám dược nông ở Lĩnh Nam thảm hại lắm, khiến bao nhiêu nhà cửa phải bán hết đi để trả nợ."
Trần Nhị Cẩu mắt sáng lên, vờ như vừa nghe được chuyện động trời. "Thật sao? Lão Bàng đó á? Ta cứ tưởng lão ta là người có tiếng tăm, làm ăn đường hoàng chứ? Nghe mấy bữa nay dân tình đồn đại lão ta là người tốt, còn nói Lâm công tử, cái người giúp đỡ dân nghèo ấy, mới là kẻ gây rối cơ mà." Hắn cố tình nói to đủ để những người xung quanh nghe thấy.
Một bà bán thuốc bên cạnh, mặt đầy nếp nhăn, hừ một tiếng khinh miệt. "Tin lời lũ miệng lưỡi của Bàng Lão Gia thì có mà chết đói! Ta nói cho mà nghe, cái năm hạn hán trước, lão ta giả vờ mua giúp cho mấy nhà bị mất mùa, xong rồi ép giá rẻ mạt, còn lôi kéo quan lại tịch thu đất của người ta. Cứ tưởng lão ta là ân nhân, ai ngờ là quỷ hút máu!" Bà lão nói với vẻ căm phẫn, ánh mắt đầy sự từng trải của người đã chứng kiến nhiều thăng trầm.
Trần Nhị Cẩu vội vàng quay sang, vẻ mặt đầy kinh ngạc. "Thật sao, bà lão? Có chuyện như vậy ư?"
"Còn gì mà thật với không thật nữa!" Một ông lão bán gừng gần đó cũng xen vào, giọng khàn khàn. "Cái nhà họ Lý ở thôn Đông ấy, đất đai màu mỡ nhất vùng, tự dưng bị vu oan là buôn lậu, rồi bị Phán quan Trần đến tịch thu, sau đó lại rơi vào tay Bàng Lão Gia. Ai trong vùng mà không biết đó là thủ đoạn cướp trắng? Nhưng mà dân đen chúng ta thì làm gì được?"
Dân chúng xung quanh ban đầu bán tín bán nghi, nhưng khi nghe những chi tiết cụ thể, những câu chuyện được kể lại từ những người từng chứng kiến, ánh mắt họ bắt đầu thay đổi. Từ sự ngờ vực ban đầu, một tia lửa phẫn nộ bắt đầu lóe lên. Họ bắt đầu xì xào bàn tán, truyền tai nhau những thông tin mới mẻ này.
Cách đó không xa, Vương Đại Tr��� cũng đang thực hiện nhiệm vụ tương tự. Hắn nghe một nhóm người đang bàn tán về Lâm Dịch và những tin đồn xấu. "Ôi chao, cứ tưởng Lâm công tử là người tốt, ai ngờ lại là kẻ gây ra sự hỗn loạn này," một người đàn ông mặc áo vải thô than vãn.
Vương Đại Trụ lập tức xen vào, giọng nói to rõ ràng nhưng đầy vẻ chất phác. "Huynh đài nói vậy là chưa biết chuyện rồi. Chuyện gì cũng phải nhìn hai mặt chứ. Ta thì thấy Lâm công tử là người đưa ra ý tưởng giúp đỡ người nghèo, mở xưởng làm ăn, tạo công ăn việc làm cho bao nhiêu người. Chứ không phải như lão Bàng chỉ biết tích của riêng mình, lại còn dùng thủ đoạn bẩn thỉu ép người ta vào đường cùng." Hắn cố ý nhắc đến Bàng Lão Gia với vẻ khinh thường.
"Lão Bàng?" Một người phụ nữ trẻ tuổi hỏi, "Chuyện gì về lão ta vậy?"
Vương Đại Trụ hạ giọng, ra vẻ bí mật, nhưng vẫn đủ to để những người xung quanh nghe thấy. "Mấy hôm trước ta về làng cũ, nghe nói lão ta từng ép giá vải lụa của mấy nhà thợ dệt đến mức họ phải bán con gái đi làm nô tỳ để trả nợ đấy. Lão ta còn dùng tiền mua chuộc cả quan lại để che giấu những chuyện bẩn thỉu. Cái lão thương nhân giàu có, vẻ ngoài hào nhoáng đó, bên trong thối nát lắm!"
Ngay lập tức, những lời của Vương Đại Trụ như một chất xúc tác, khiến những câu chuyện mà Trần Nhị Cẩu và những người khác đã "vô tình" kể lại trước đó, bỗng nhiên có thêm sức nặng. Dân chúng bắt đầu kết nối các mảnh ghép lại với nhau. Nỗi bất bình đã âm ỉ từ lâu về những hành vi tham lam, độc ác của các thương gia lớn, đặc biệt là Bàng Lão Gia, nay bỗng chốc bùng lên.
"Đúng rồi! Ta nhớ rồi!" Một tiểu thương bán đậu phụ vỗ đùi cái đét. "Con gái nhà ông Vương ở đầu phố bị lão Bàng ép gả cho con trai lão ta để trừ nợ đấy. Rõ ràng là ức hiếp người ta mà!"
Cứ thế, những lời thì thầm ban đầu dần biến thành những câu chuyện được kể lại một cách đầy phẫn nộ. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ nhìn nhau, trong lòng dâng lên cảm giác hài lòng. Họ đã hoàn thành nhiệm vụ của mình một cách xuất sắc. *Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!* Nhị Cẩu thầm nghĩ, gương mặt ngây ngô hiện lên một nụ cười ranh mãnh. Họ tiếp tục hòa mình vào đám đông, lắng nghe phản ứng, điều chỉnh cách tiếp cận để đảm bảo những tin tức này được lan truyền rộng rãi và hiệu quả nhất. Mùi thơm của thảo dược, tiếng ồn ào của chợ bỗng trở thành một phông nền hoàn hảo cho sự bùng nổ của một cơn bão dư luận mới. Dân chúng Thành Thiên Phong, sau khi bị Bàng Lão Gia thao túng để công kích Lâm Dịch, nay lại chính họ trở thành công cụ để bóc trần bộ mặt thật của hắn.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc Thành Thiên Phong. Ánh tà dương yếu ớt len lỏi qua những con hẻm, đổ bóng dài lên những bức tường cũ kỹ. Không khí trong thành dường như đặc quánh lại, không còn sự ồn ào vội vã của ban ngày, mà thay vào đó là những tiếng xì xào, bàn tán không ngừng. Trong các quán trà, tửu lầu, tiếng chén đũa va chạm đã bị lấn át bởi những câu chuyện đang được truyền tai nhau với tốc độ chóng mặt. Người ta không còn bàn tán về Lâm Dịch và những tin đồn thất thiệt về hắn nữa, mà mọi mũi nhọn đều chĩa thẳng vào Bàng Lão Gia.
Trong một góc khuất của quán trà Thiên Hương, Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi ngồi cạnh nhau, khuất sau một bức bình phong bằng gỗ mun chạm khắc tinh xảo. Mùi trà thơm nhẹ nhàng lan tỏa trong không khí, nhưng cả hai đều không tập trung vào chén trà trước mặt. Lâm Dịch nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ trên đầu lưỡi, ánh mắt lướt qua những khuôn mặt đang phẫn nộ và những lời xì xào căm ghét trong quán. Hắn lắng nghe từng câu chuyện, từng lời buộc tội đang được truyền đi, từ chuyện Bàng Lão Gia ép giá dược nông, lấn chiếm đất đai, đến việc hắn cấu kết với quan lại để thu lợi bất chính.
"Tin tức phải như lửa cháy đồng, lan nhanh nhưng cũng phải có 'chất xúc tác' để nó bùng lên thật sự," Lâm Dịch thầm nghĩ, trong lòng dâng lên một cảm giác hài lòng khó tả. Hắn đã tính toán kỹ lưỡng, không chỉ tung tin mà còn biết cách để tin tức đó bén rễ, nảy mầm và bùng phát thành một đám cháy lớn trong lòng dân chúng. Những câu chuyện cũ, tưởng chừng đã bị chôn vùi bởi thời gian và quyền lực, nay lại được khơi gợi, được kể lại với đầy đủ chi tiết và cảm xúc. *Việc công khai các hành vi sai trái của Bàng Lão Gia đã vô tình làm lộ ra những mối liên hệ của hắn với Hắc Sa Bang hoặc các quan lại tham nhũng, mở ra những manh mối mới cho ta.* Hắn nhận ra, đòn phản công này không chỉ đơn thuần là bảo vệ danh tiếng, mà còn là một cơ hội để hắn hiểu rõ hơn về mạng lưới quyền lực ngầm đang chi phối Thành Thiên Phong.
Bạch Vân Nhi đặt chén trà xuống, khẽ thở dài, nhưng lần này không phải vì lo lắng mà vì sự nhẹ nhõm và một chút kinh ngạc. "Xem ra, đòn này của công tử đã khiến Bàng Lão Gia không kịp trở tay. Danh tiếng của hắn sẽ bị ảnh hưởng nặng nề. Thậm chí, ta nghĩ các thương hội khác, vốn cũng không mấy ưa gì hắn, sẽ nhân cơ hội này mà ra tay." Nàng quay sang nhìn Lâm Dịch, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng một cuộc chiến không tiếng súng, chỉ bằng những lời nói, lại có thể tạo ra sức công phá lớn đến vậy.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, nhấp thêm một ng���m trà. "Chỉ là khởi đầu thôi, Bạch tiểu thư. Bàng Lão Gia là một con cáo già, hắn sẽ không dễ dàng chịu thua. Hắn đã quen với việc thao túng dư luận, nhưng lần này hắn đã đánh giá thấp sức mạnh của sự thật, đặc biệt là khi sự thật đó được kể lại bởi chính những nạn nhân của hắn." Hắn biết, *Sự phản công mạnh mẽ này sẽ khiến Bàng Lão Gia phải tìm kiếm những biện pháp trả đũa quyết liệt hơn, có thể liên quan đến các thế lực ngầm hoặc quan lại cấp cao hơn.* Nhưng hắn đã chuẩn bị cho điều đó. *Lâm Dịch nhận ra rằng việc đối phó với các đối thủ mạnh mẽ đòi hỏi anh phải sẵn sàng chơi 'ván bài lớn' và không e ngại sử dụng mọi công cụ có thể, kể cả việc bóc trần sự thật không mấy đẹp đẽ của kẻ khác.*
Ngoài kia, tiếng nói chuyện ngày càng lớn, sự phẫn nộ của dân chúng Thành Thiên Phong như một dòng sông vỡ đê, cuốn trôi đi mọi sự kìm nén. Từ những câu chuyện về đất đai bị cướp đoạt, về dược nông bị ép giá đến những gia đình phải bán con cái, tất cả đều được xâu chuỗi lại, tạo thành một b��c tranh ghê tởm về sự tàn ác và tham lam của Bàng Lão Gia.
Đột nhiên, từ một góc quán, một tiếng "loảng xoảng" chói tai vang lên. Một chiếc chén trà bằng sứ xanh trắng vỡ tan tành trên mặt đất, kèm theo đó là một tiếng gầm gừ giận dữ, đầy căm phẫn. Âm thanh đó, dù chỉ là một tiếng động nhỏ bé trong sự ồn ào của quán, nhưng lại như một lời tuyên bố hùng hồn, khẳng định rằng thông điệp đã đến tai kẻ cần nghe. Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi nhìn nhau, không nói một lời, nhưng cả hai đều hiểu. Bàng Lão Gia, hoặc một trong những tai mắt của hắn, đã nghe thấy những gì dân chúng đang bàn tán. Cơn bão đã thực sự bắt đầu.
Lâm Dịch khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến khốc liệt hơn. Nhưng ít nhất, hắn đã giành được lợi thế đầu tiên, bằng cách biến chính vũ khí của kẻ thù thành ngọn giáo đâm ngược vào hắn. *Tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận được nhắc đến nhiều hơn. Thẩm Đại Nhân bắt đầu có những động thái chính trị lớn hơn.* Dư luận xã hội bất ổn, sự phẫn nộ của dân chúng, tất cả sẽ là mảnh đất màu mỡ cho những biến động lớn hơn. Và Lâm Dịch, như một người lái thuyền giữa biển cả dậy sóng, đã sẵn sàng đối mặt với mọi cơn bão, không phải để chinh phục, mà để bảo vệ những gì hắn trân trọng. Tiếng chén trà vỡ tan kia, giống như một tín hiệu khởi đầu.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.