Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 401: Kế Hoạch Bẩn Của Bàng Lão Gia

Bóng đêm như một tấm màn nhung dày đặc, nuốt chửng những ánh sáng yếu ớt của Thành Thiên Phong, chỉ còn những vì sao xa xôi lấp lánh như những con mắt vô định nhìn xuống. Trong căn phòng họp kín tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi ánh nến bập bùng soi rọi những gương mặt trầm tư, Lâm Dịch đã kết thúc cuộc bàn bạc cùng Bạch Vân Nhi và Liễu Thanh Y. Hắn biết, trò chơi lớn hơn đang bắt đầu, và những con cờ quyền lực hơn đang chuẩn bị nhập cuộc. Hắn đã chuẩn bị cho điều đó. Thế nhưng, hắn không ngờ rằng, con cờ đầu tiên xuất hiện lại là một kẻ khác, một kẻ mà hắn đã phần nào lãng quên trong trận chiến với Quan Đại Nhân.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang rụt rè chiếu qua các kẽ ngói, thư phòng xa hoa của Bàng Lão Gia đã tràn ngập một bầu không khí của sự tinh tế và tính toán. Căn ph��ng được bài trí vô cùng tỉ mỉ, với những bức tranh thủy mặc cổ kính treo trên tường, những bình sứ đời Tống men ngọc phỉ thúy đặt trên kệ gỗ mun bóng loáng, và một lư hương nhỏ đặt giữa bàn tỏa ra làn khói trầm hương dịu nhẹ, thanh khiết. Tiếng lụa xào xạc rất khẽ khi một tên thuộc hạ bước vào, cùng với tiếng nhạc cổ cầm du dương văng vẳng từ một khu vườn xa hơn trong phủ, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ với ánh mắt sắc lạnh đang dán chặt vào phố phường của Bàng Lão Gia.

Bàng Lão Gia, thân hình mập mạp trong bộ trường bào lụa màu xanh sẫm thêu hoa văn tinh xảo, đang ngồi ở chiếc bàn gỗ lim chạm khắc rồng phượng. Khuôn mặt tròn trịa của y phảng phất vẻ mãn nguyện, nhưng đôi mắt nhỏ hẹp lại ẩn chứa sự sắc bén, tinh ranh như chim ưng. Y đưa tay vuốt chòm râu bạc dài, khẽ nhấp một ngụm trà Thiết Quan Âm quý hiếm, từng ngụm trà nóng hổi như thấm vào tận xương tủy, xoa dịu cái lạnh còn vương vấn của buổi sớm. Mùi trà thơm ngát hòa quyện với hương trầm, tạo nên một không gian vừa sang trọng vừa bí ẩn.

"Báo cáo thế nào?" Giọng y trầm đục nhưng chứa đầy quyền uy, vang lên trong căn phòng tĩnh lặng.

Tên thuộc hạ, một gã đàn ông gầy gò, ăn mặc chỉnh tề, cúi đầu cung kính, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng: "Thưa Lão Gia, tình hình Thành Thiên Phong đang đúng như dự đoán của ngài. Sau quyết định của Quan Đại Nhân về việc sửa đê và tăng thuế, lòng dân đã sôi sục đến cực điểm. Sự bất mãn lan rộng như cháy rừng, không chỉ trong dân thường mà còn cả trong giới quan lại cấp thấp. Quan Đại Nhân hiện đang bị cô lập, uy tín đã xuống dốc không phanh."

Bàng Lão Gia khẽ nhếch mép, một nụ cười nửa miệng hiện lên trên khuôn mặt tròn trịa. "Hừm, đúng như ta liệu. Cái tên Quan Đại Nhân đó, tham lam thì có thừa, nhưng đầu óc thì lại hạn hẹp. Hắn tưởng có thể nuốt trọn miếng mồi béo bở đó dễ dàng sao? Lâm Dịch đã giăng bẫy, và hắn ta đã tự chui đầu vào rọ." Y dừng lại, ánh mắt sắc bén lướt qua khung cửa sổ, nơi Thành Thiên Phong vẫn còn chìm trong sương sớm. "Cái tên Lâm Dịch này quả không đơn giản. Hắn đã lợi dụng sự tham lam của Quan Đại Nhân để khuấy động lòng dân. Nhưng sóng gió này... cũng có thể dùng làm lợi cho ta."

Tên thuộc hạ ngẩng đầu lên, vẻ mặt có chút bối rối. "Thưa Lão Gia, vậy chúng ta nên làm gì? Liệu có nên ra tay giúp Quan Đại Nhân một phen không? Dù sao y cũng là một quan chức triều đình..."

Bàng Lão Gia khẽ cười khẩy, tiếng cười nhỏ nhẹ nhưng đầy vẻ khinh miệt. "Giúp? Hừ. Một con chó đã gãy răng thì còn có ích gì. Ta muốn đẩy hắn xuống bùn sâu hơn nữa. Hắn không còn giá trị lợi dụng. Nhưng trước đó, ta muốn cho mọi người thấy, ai mới là kẻ đứng sau mọi rắc rối này." Y đặt chén trà xuống, tiếng gốm sứ va vào mặt bàn tạo ra một âm thanh trong trẻo, sắc gọn. Đôi mắt y nheo lại, một tia tính toán lóe lên. "Lâm Dịch, Lâm Dịch... một người trẻ tuổi từ biên thùy nghèo khó, không có gia thế, không có nền tảng. Hắn dựa vào cái gì mà có thể khuấy động cả Thành Thiên Phong này? Dựa vào cái mác 'thương nhân lương thiện' sao? Nực cười."

Y đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống những con phố đang dần thức giấc. "Dân chúng thì ngu muội, dễ bị dắt mũi. Quan lại thì chỉ thấy lợi trước mắt. Chuyện Quan Đại Nhân tham lam, ai cũng biết. Nhưng Lâm Dịch mới là kẻ châm ngòi. Hắn khơi mào sự bất mãn, tạo ra hỗn loạn, chẳng phải là muốn thu lợi ích về mình sao? Ta tin rằng, trong mắt những người tầm thường đó, một kẻ gây ra sự hỗn loạn, dù với mục đích gì, cũng là một mối họa."

Tên thuộc hạ cúi đầu, hiểu ý. "Ý của Lão Gia là... chúng ta sẽ đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Lâm Dịch?"

Bàng Lão Gia quay lại, ánh mắt sắc như dao găm. "Không phải 'đổ hết'. Mà là 'hé lộ sự thật'. Sự thật là Lâm Dịch đã lợi dụng lòng dân, lợi dụng sự tham lam của Quan Đại Nhân để làm suy yếu chính quyền địa phương. Hắn muốn gì? Hắn muốn chiếm đoạt Thành Thiên Phong này sao? Hắn muốn thay thế Quan Đại Nhân sao? Những câu hỏi đó, hãy để dân chúng tự hỏi, tự trả lời." Y lại nhấp một ngụm trà, vị đắng chát của trà lan tỏa trong miệng, nhưng ánh mắt y lại ánh lên vẻ đắc ý.

"Hãy tung tin đồn. Không cần quá trắng trợn. Hãy để nó như nh��ng hạt giống gió, gieo vào lòng người. Bắt đầu từ các quán trà, tửu lầu, các sòng bạc, nơi những kẻ nhàn rỗi tụ tập. Kể chuyện về Lâm Dịch, về cái cách hắn từ một kẻ trắng tay trở nên giàu có nhanh chóng. Về việc hắn 'thông đồng' với các thế lực giang hồ, sử dụng họ để gây áp lực lên Quan Đại Nhân. Về việc hắn đang âm thầm thao túng thị trường, chèn ép các thương hội khác. Và quan trọng nhất, hãy nhấn mạnh rằng chính Lâm Dịch là kẻ khơi mào cho sự bất ổn hiện tại, rằng hắn đang lợi dụng sự khốn khổ của dân chúng để trục lợi riêng."

Y đưa tay ra hiệu cho thuộc hạ lại gần. "Hãy cho người giả dạng thành những người dân thường, những thương nhân nhỏ lẻ bị Lâm Dịch chèn ép. Hãy để họ than vãn, kể lể về những 'âm mưu' của hắn. Hãy để họ nói về việc hắn đang 'hợp tác' với giang hồ để kiểm soát Thành Thiên Phong. Quan trọng nhất, hãy khiến dân chúng tin rằng nếu không có Lâm Dịch, có lẽ Quan Đại Nhân đã không phải đưa ra quyết định tồi tệ đó, hoặc ít nhất, sự việc sẽ không trở nên tồi tệ như vậy." Bàng Lão Gia nhếch mép cười, ánh mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn. "Khi lòng dân đã quay lưng, khi danh tiếng của hắn đã bị hủy hoại, dù hắn có tài giỏi đến mấy, cũng chỉ là một con tốt thí. Một mũi tên trúng hai đích, vừa loại bỏ Quan Đại Nhân, vừa bôi nhọ Lâm Dịch. Đợi đến khi triều đình cử người đến điều tra, thì chính Lâm Dịch sẽ là mục tiêu đầu tiên của họ. Hừ, Thẩm Đại Nhân có lẽ cũng sẽ rất vui mừng khi thấy một kẻ có tiềm năng như Lâm Dịch bị sa lầy vào vũng bùn này."

Tên thuộc hạ cúi đầu sâu hơn, ghi nhớ từng lời. "Thuộc hạ đã rõ, Lão Gia. Sẽ lập tức thực hiện." Gã nhanh chóng quay người, bước ra khỏi thư phòng, để lại Bàng Lão Gia một mình giữa không gian sang trọng và tĩnh mịch, cùng với những toan tính lạnh lẽo đang dần thành hình trong tâm trí. Bàng Lão Gia lại nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị đắng tan dần trong miệng, thay vào đó là sự ngọt ngào của quyền lực và âm mưu. Hắn biết, một cuộc chiến mới đã bắt đầu, và hắn là kẻ khởi xướng.

***

Chiều tối cùng ngày, những hạt mưa lất phất bắt đầu rơi, gõ nhẹ lên mái hiên và cửa sổ Quán Trọ Lạc Nguyệt, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã. Trong căn phòng họp kín của Lâm Dịch, không khí nặng nề bởi những tin tức mới, không khác gì bầu trời đang ảm đạm bên ngoài. Bản đồ Thành Thiên Phong vẫn trải rộng trên bàn, nhưng giờ đây, những điểm sáng tối trên đó dường như đã trở nên mờ mịt hơn, ẩn chứa nhiều mối đe dọa hơn. Mùi trà đã nguội lạnh, hòa với mùi giấy mới và hơi ẩm của cơn mưa, tạo nên một sự tĩnh lặng đến đáng sợ.

Lâm Dịch ngồi trước bàn, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng vẫn sắc bén. Hắn gầy gò, hơi xanh xao sau những ngày đêm lao tâm khổ tứ, nhưng khí chất trầm tĩnh và khả năng phân tích vẫn không suy suyển. Hắn lắng nghe cẩn thận từng lời báo cáo từ các đồng minh, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn, một thói quen mỗi khi hắn suy tư.

Bạch Vân Nhi ngồi đối diện, dáng vẻ thon thả của nàng giờ đây lại toát lên vẻ lo lắng rõ rệt. Đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng không ngừng nhìn Lâm Dịch, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp, một sự trấn an. Nàng mặc bộ trang phục thương nhân lịch sự, nhưng sự thanh thoát thường ngày của nàng đã bị thay thế bằng vẻ căng thẳng.

"Dân chúng bắt đầu xì xào, không chỉ về Quan Đại Nhân, mà còn... về chúng ta." Giọng Bạch Vân Nhi rõ ràng, dứt khoát như thường lệ, nhưng pha thêm chút lo âu. "Họ nói chúng ta khơi mào mọi chuyện để trục lợi. Rằng chính chúng ta là kẻ đứng đằng sau, muốn khuấy động Thành Thiên Phong để thâu tóm quyền lực và lợi ích."

Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, khuôn mặt chất phác hiện rõ vẻ phẫn nộ. Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên cánh tay rắn chắc. "Thật vô lý! Rõ ràng là Quan Đại Nhân tham lam, bóc lột dân đen, sao lại đổ cho chúng ta? Chúng ta rõ ràng là đang giúp đỡ dân chúng thoát khỏi ách áp bức của bọn quan lại thối nát kia!" Giọng hắn to và rõ ràng, mang theo sự tức giận không thể kìm nén. Hắn là một người trung thành, chất phác, không thể chấp nhận sự vu khống trắng trợn này.

Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng quắc, nhanh nhẹn. Hắn ngồi cạnh Vương Đại Trụ, cũng không giấu được vẻ bức xúc. "Đại ca, ngoài chợ, mấy lão ăn mày còn nói chúng ta là 'ma quỷ' đến từ phương xa, chuyên gây rối loạn, mang theo tai họa cho Thành Thiên Phong này nữa. Họ nói chúng ta đã phù phép, làm cho dân chúng nổi loạn chống lại Quan Đại Nhân, để rồi chúng ta sẽ 'cướp' lấy mọi thứ." Hắn nói, giọng có chút run rẩy vì tức giận. "Còn có tin đồn rằng, chúng ta đang thông đồng với giang hồ, với Hắc Sa Bang để chiếm đoạt Thành Thiên Phong. Rằng chúng ta đang muốn thay thế Quan Đ���i Nhân, trở thành 'Vua Thiên Phong'!"

Lâm Dịch lắng nghe cẩn thận, ánh mắt sắc bén quét qua từng gương mặt, từng nét biểu cảm. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng xâu chuỗi mọi mảnh thông tin, phân tích những lời đồn thổi. Trong đầu hắn, những suy nghĩ hiện đại bắt đầu vận hành, phân loại và đánh giá. *Quá nhanh. Quá chuyên nghiệp. Không thể là sự lan truyền tự phát của dân chúng. Đây là một chiến dịch có tổ chức, có chủ đích.*

Liễu Thanh Y, dáng người cao ráo, thanh thoát trong bộ trang phục màu xanh của kiếm khách, ngồi im lặng nãy giờ. Ánh mắt cương nghị của nàng chứa đựng sự quan sát sâu sắc. Nàng chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm ổn, dứt khoát. "Các tin đồn này được lan truyền rất có hệ thống và chuyên nghiệp. Mạng lưới giang hồ của ta đã thu thập được thông tin từ nhiều nguồn khác nhau. Ban đầu, chúng xuất phát từ các quán trà, tửu lầu và sòng bạc, nhưng chỉ trong một ngày, chúng đã lan khắp Thành Thiên Phong, đến cả các chợ búa, hang cùng ngõ hẻm. Điều đáng nói là cách thức lan truyền. Không phải một kẻ đứng ra hô hào, mà là những lời thì thầm, những câu chuyện phiếm được kể lại một cách tự nhiên, khiến người nghe dễ dàng tin tưởng."

Nàng dừng lại, nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Hơn nữa, nội dung các tin đồn rất tinh vi. Chúng không trắng trợn vu khống, mà là lồng ghép sự thật với những suy đoán độc địa. Chúng thừa nhận Quan Đại Nhân tham lam, nhưng lại nhấn mạnh rằng chính sự xuất hiện của huynh, của thương hội chúng ta, đã khuấy động mọi thứ, khiến tình hình trở nên tồi tệ hơn. Chúng gieo rắc sự ngờ vực rằng huynh đang âm mưu lật đổ chính quyền, thâu tóm Thành Thiên Phong cho riêng mình, lợi dụng sự khốn khổ của dân chúng để đạt được mục đích. Điều này khiến những người dân vốn đã bất mãn với Quan Đại Nhân lại bắt đầu quay sang nghi ngờ chúng ta."

Lâm Dịch mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh. Hắn cảm nhận được sự nguy hiểm thực sự. *Đây không chỉ là một cuộc chiến chống lại sự tham lam của quan lại, mà là một cuộc chiến giành lấy lòng dân, giành lấy sự tín nhiệm. Và kẻ đứng sau đang sử dụng chính vũ khí m�� mình đã dùng để chống lại Quan Đại Nhân – dư luận.*

"Bàng Lão Gia." Lâm Dịch khẽ thốt ra cái tên, như một lời thì thầm. Trong đầu hắn, các mảnh ghép bắt đầu khớp lại. Một kẻ có tầm nhìn chiến lược, đủ khả năng tổ chức một mạng lưới tin đồn tinh vi như vậy, lại có động cơ để nhắm vào hắn và thương hội. Bàng Lão Gia – kẻ buôn bán tơ lụa, dược liệu lớn nhất Thành Thiên Phong, kẻ luôn coi Lâm Dịch là cái gai trong mắt, là đối thủ cạnh tranh đáng gờm.

"Hắn ta luôn muốn độc chiếm thị trường Thiên Phong. Có vẻ hắn đang muốn mượn tay dân chúng và sự bất mãn của triều đình để loại bỏ huynh." Liễu Thanh Y xác nhận suy đoán của Lâm Dịch. "Hắn ta biết, trực tiếp đối đầu với một thương hội đang được lòng dân là khó khăn. Nhưng nếu hủy hoại danh tiếng của huynh, khiến dân chúng quay lưng, thì mọi thứ sẽ dễ dàng hơn rất nhiều." Nàng thở dài một hơi. "Đây là một đòn hiểm, Lâm Dịch."

Lâm Dịch trầm ngâm. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Hắn đã sử dụng nó để chống lại Quan Đại Nhân. Giờ đây, m��t kẻ khác cũng đang sử dụng nó để chống lại hắn. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Hắn đã biết điều đó từ lâu. Sống sót trong thế giới này đòi hỏi sự tàn nhẫn, sự thích nghi không ngừng.

"Vậy chúng ta sẽ làm gì, Đại ca?" Trần Nhị Cẩu hỏi, ánh mắt đầy vẻ lo lắng.

Vương Đại Trụ gật đầu, khuôn mặt chất phác giờ đây đầy vẻ kiên quyết. "Chúng ta không thể để họ vu khống chúng ta như vậy được!"

Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ, những hạt mưa vẫn miên man rơi. Hắn cảm thấy một cơn đau âm ỉ trong đầu. Những gì hắn đã xây dựng, danh tiếng, lòng tin, đang bị xói mòn từng chút một bởi những lời lẽ độc địa. Hắn chợt nhớ lại những bài học về chiến tranh tâm lý, về truyền thông bẩn từ thế giới cũ. Đây không phải là một cuộc đấu kiếm, mà là một cuộc chiến giành lấy trái tim và khối óc.

***

Sáng hôm sau, mặt trời lên cao, nắng gắt như đổ lửa xuống Thành Thiên Phong, làm bay hơi những vệt mưa đêm qua, để lại một lớp hơi ẩm nóng bức. Chợ Linh Dược, vốn dĩ luôn tấp nập và ồn ã, giờ đây vẫn đông đúc nhưng mang một luồng không khí khác lạ. Tiếng rao hàng vẫn vang lên đều đặn, tiếng mặc cả vẫn rộn ràng, nhưng xen lẫn vào đó là những tiếng thì thầm, những lời xì xào to nhỏ không ngừng nghỉ. Mùi các loại thảo dược đa dạng, gia vị lạ, đôi khi hăng nồng vẫn tỏa ra khắp nơi, nhưng dường như không còn lôi cuốn như trước.

Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, cải trang thành những người dân thường, đang đi lại khắp chợ. Trần Nhị Cẩu mặc một bộ y phục vải thô màu xám, đội nón lá cũ kỹ, trông như một nông dân lên thành. Vương Đại Trụ thì khoác áo vải nâu sòng, vai vác một bó củi nhỏ, bộ dạng chất phác và to lớn. Họ cố gắng hòa mình vào đám đông, lắng nghe từng lời nói, từng câu chuyện phiếm.

"Ngươi có nghe gì chưa? Về cái thương hội mới nổi đó, của cái tên Lâm Dịch đó?" Một bà lão bán rau cải thì thầm với người phụ nữ bên cạnh, giọng nói đầy vẻ bí hiểm. Bà ta nhìn xung quanh một cách thận trọng, rồi ghé sát tai người phụ nữ. "Nghe nói cái thương hội của Lâm Dịch đ��, chính là kẻ đứng sau, muốn hất cẳng Quan Đại Nhân để tự mình chiếm lấy Thành Thiên Phong! Hắn ta dùng mưu hèn kế bẩn, kích động dân chúng chúng ta, để rồi hắn sẽ hưởng lợi hết!"

Người phụ nữ kia trợn tròn mắt. "Thật sao? Ta cứ tưởng hắn là người tốt, thấy hắn hay giúp đỡ dân nghèo..."

"Tốt cái gì mà tốt!" Bà lão xua tay. "Đó chẳng qua là thủ đoạn mua chuộc lòng người thôi! Ngươi xem, từ khi hắn ta đến đây, Thành Thiên Phong có bao giờ yên ổn đâu? Hết chuyện này đến chuyện khác. Quan Đại Nhân tuy tham lam, nhưng ít ra còn giữ được trật tự. Giờ thì sao? Dân chúng bất mãn, quan lại bất lực, chẳng phải là cơ hội cho hắn sao? Nghe nói hắn còn thông đồng với bọn giang hồ Hắc Sa Bang, muốn biến Thành Thiên Phong thành địa bàn của hắn đó!"

Vương Đại Trụ, đang đi ngang qua, nghe thấy những lời đó, nắm chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên trán. Hắn suýt nữa đã xông tới túm cổ bà lão kia để hỏi cho ra nhẽ, nhưng Trần Nhị Cẩu nhanh chóng giữ chặt tay hắn, khẽ lắc đầu.

"Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu thì thầm, nhắc nhở Vương Đại Trụ về lời dặn của Lâm Dịch. "Đại ca dặn chúng ta phải kiềm chế."

Vương Đại Trụ hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh. Khuôn mặt chất phác của hắn đỏ bừng vì tức giận. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng những lời vu khống có thể tàn độc đến vậy. "Thật là vô sỉ! Rõ ràng là họ đang bôi nhọ đại ca!"

Họ tiếp tục đi sâu vào chợ. Một tiểu nhị quán ăn, nhanh nhẹn và lanh lợi, đang cặm cụi lau bàn, nhưng miệng thì không ngừng luyên thuyên với một vị khách. "Ngài biết không, gần đây có nhiều chuyện lạ lắm. Mấy ông khách quen của tôi, họ bảo cái ông Lâm Dịch đó, ông chủ của Quán Trọ Lạc Nguyệt, không phải người bình thường đâu. Hắn là một 'quỷ nhân' từ phương xa đến, có phép thuật gì đó, chuyên gieo rắc tai ương. Hắn dùng mưu mẹo làm cho Quan Đại Nhân phải ra quyết định sai lầm, để rồi hắn sẽ đứng ra 'giải cứu' dân chúng, mà thực chất là để thâu tóm tất cả!"

Vị khách kia nhấp một ngụm trà, vẻ mặt đầy vẻ hoài nghi. "Làm gì có chuyện quỷ thần ở đ��y? Chắc là tin đồn nhảm nhí."

"Không nhảm đâu, ngài ơi!" Tiểu nhị quả quyết. "Nghe nói hắn ta còn có thể sai khiến bọn giang hồ, làm việc cho hắn nữa kìa. Thành Thiên Phong này rồi sẽ về tay hắn thôi. Các thương hội khác cũng đang bị hắn chèn ép đến mức không ngóc đầu lên được!"

Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đi vòng qua các quầy hàng, chứng kiến tận mắt sự lan truyền của những tin đồn độc hại. Các tiểu thương buôn bán thưa thớt hơn, ánh mắt họ nhìn về phía bất cứ ai có vẻ liên quan đến "thương hội Lâm Dịch" đều có vẻ cảnh giác, thậm chí là căm ghét. Một vài người dân tụ tập lại, thì thầm to nhỏ, rồi lại liếc nhìn về phía họ với ánh mắt đề phòng. Không khí thị trường vẫn nhộn nhịp, nhưng ẩn sâu bên trong là một sự bất an, một nỗi sợ hãi mơ hồ và một sự ngờ vực lớn lao.

Vương Đại Trụ cảm thấy lòng mình nóng như lửa đốt. Hắn quen với việc dùng sức mạnh để giải quyết vấn đề. Nhưng những lời đồn này, chúng như những con rắn độc, bò luồn lách vào từng ngóc ngách của Thành Thiên Phong, gặm nhấm danh tiếng của Lâm Dịch mà hắn không thể nào nắm bắt hay đập tan được. Đây là một cuộc chiến vô hình, một kẻ thù không thể chạm tới. Sự bất lực dâng lên trong lòng hắn.

Trần Nhị Cẩu thì khẽ thở dài. Hắn biết, những lời đồn này sẽ ảnh hưởng lớn đến việc làm ăn của thương hội, và quan trọng hơn là đến hình ảnh của Lâm Dịch trong mắt dân chúng – những người mà Lâm Dịch đã cố gắng giúp đỡ. "Đại ca... chúng ta phải làm gì đây?" Hắn lẩm bẩm, giọng nói nhỏ đến mức chỉ mình hắn nghe thấy.

***

Chiều muộn, những hạt mưa nhỏ vẫn tí tách rơi ngoài cửa sổ, tạo nên một âm thanh đều đặn, buồn bã. Không khí trong phòng họp kín của Lâm Dịch tại Quán Trọ Lạc Nguyệt trở nên tĩnh lặng hơn bao giờ hết, chỉ còn nghe tiếng mưa và tiếng thở nhẹ của những người trong phòng. Mùi trà nguội lạnh vẫn vương vấn, gợi lên cảm giác uể oải.

Lâm Dịch nhắm mắt, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Hắn đã lắng nghe toàn bộ báo cáo từ Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, cũng như những thông tin b��� sung từ Liễu Thanh Y. Trong đầu hắn, một bức tranh hoàn chỉnh về chiến dịch bôi nhọ này đang dần hình thành. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng, lo lắng của Bạch Vân Nhi, sự phẫn nộ không thể kìm nén của Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Nhưng hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh chết người.

Hắn hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi mở mắt. Ánh mắt hắn sắc bén như dao găm, không còn chút mệt mỏi nào, thay vào đó là sự tập trung cao độ và một quyết tâm lạnh lùng.

"Không phải Quan Đại Nhân." Giọng hắn trầm, khàn, nhưng đầy sức nặng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Hắn không có đầu óc này. Đây là một mũi tên trúng hai đích. Vừa gạt bỏ Quan Đại Nhân, vừa bôi nhọ ta. Một kẻ có tầm nhìn và thủ đoạn hơn nhiều."

Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, ánh mắt nàng chất chứa sự lo lắng sâu sắc. Nàng đã chứng kiến Lâm Dịch đối phó với vô số hiểm nguy, nhưng lần này, nàng cảm thấy một sự bất lực khác lạ. Kẻ thù không phải là một đội quân, hay một tên quan lại có thể đối đầu trực diện. Kẻ thù là những lời thì th��m, là sự nghi ngờ ẩn sâu trong lòng người, là một loại vũ khí mà nàng chưa từng thấy.

Liễu Thanh Y gật đầu, ánh mắt cương nghị của nàng cũng ánh lên vẻ nghiêm trọng. "Ta đã cho người điều tra kỹ lưỡng. Các tin đồn này có vẻ xuất phát từ các thương hội đối địch, đặc biệt là Bàng Lão Gia. Mạng lưới của hắn ta đã hoạt động hết công suất trong suốt đêm qua và sáng nay. Hắn ta luôn muốn độc chiếm thị trường Thiên Phong. Có vẻ hắn đang muốn mượn tay dân chúng và sự bất mãn của triều đình để loại bỏ huynh. Hắn ta đã lợi dụng sự hỗn loạn mà chúng ta tạo ra để hạ bệ Quan Đại Nhân, đồng thời biến huynh thành mục tiêu chính."

Vương Đại Trụ đấm mạnh xuống bàn, tiếng "rầm" nhỏ vang lên trong phòng. "Tên khốn kiếp! Hắn dám vu khống Đại ca như vậy sao?!"

Trần Nhị Cẩu cũng nắm chặt tay, vẻ mặt đầy phẫn nộ. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Chúng ta sẽ đi tìm hắn, bắt hắn phải chịu tội!"

Lâm Dịch không nói gì, chỉ đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn mưa đang giăng mắc. Hắn bi��t, sự phẫn nộ của Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu là chính đáng, nhưng đây không phải là lúc để hành động bộc phát. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Và để sinh tồn trong cuộc chiến này, hắn không thể chỉ phòng thủ. Hắn phải phản công, một cách thông minh và tàn nhẫn hơn.

"Bàng Lão Gia..." Lâm Dịch thì thầm, tên của kẻ thù mới vang lên trong đầu hắn như một tiếng chuông cảnh báo. Hắn đã đánh giá thấp đối thủ này. Hắn đã quá tập trung vào Quan Đại Nhân mà lơ là những kẻ khác đang rình rập. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*, và Bàng Lão Gia cũng đang sử dụng nó theo cách riêng của mình. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Lâm Dịch đã quen với điều đó từ lâu.

Hắn quay lại nhìn các đồng minh của mình, ánh mắt chứa đựng sự kiên định. "Chúng ta không thể để hắn tiếp tục thao túng dư luận như vậy. Nếu để mọi chuyện kéo dài, không chỉ danh tiếng của ta và thương hội bị hủy hoại, mà còn có thể gây ra những hậu quả nghiêm trọng hơn. Dân chúng có thể bị kích động, dẫn đến bạo loạn, và khi đó, triều đình sẽ có cớ để can thiệp. Mà Thẩm Đại Nhân... hắn ta sẽ không bỏ qua cơ hội này để nhúng tay vào Thành Thiên Phong." Hắn dừng lại, nhớ đến những tin đồn về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, về nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận. Sự bất ổn ở Thành Thiên Phong sẽ là một cái cớ hoàn hảo cho Thẩm Đại Nhân mở rộng quyền lực.

Lâm Dịch trầm ngâm, ngón tay gõ nhẹ lên thái dương. "Chúng ta không thể chỉ dập tắt tin đồn. Đó chỉ là chữa ngọn. Chúng ta phải tìm cách đáp trả Bàng Lão Gia một cách thích đáng, khiến hắn không còn dám động đến chúng ta nữa." Hắn cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy trong huyết quản. Đây là một thách thức lớn, một cuộc chơi phức tạp hơn nhiều so với những gì hắn từng đối mặt. Hắn sẽ phải sử dụng những thủ đoạn 'đen tối' hơn, những chiến lược mà hắn từng nghĩ sẽ không bao giờ cần dùng đến. Nhưng để bảo vệ những gì hắn đã xây dựng, để bảo vệ những người hắn quan tâm, hắn sẵn sàng làm mọi thứ.

"Chúng ta sẽ phản công." Lâm Dịch nói, giọng nói đầy kiên quy���t, ánh mắt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. Hắn bắt đầu phác thảo một kế hoạch mới trong đầu, một kế hoạch không chỉ để dập tắt tin đồn mà còn để đáp trả Bàng Lão Gia một cách thích đáng. Một cuộc chiến thương trường khốc liệt hơn, không chỉ dừng lại ở cạnh tranh mà còn là những thủ đoạn bẩn thỉu, đang chờ đợi. Lâm Dịch biết, hắn không thể chỉ phòng thủ, mà phải chủ động tấn công. Sự can thiệp của Bàng Lão Gia báo hiệu rằng đây chỉ là khởi đầu của một chuỗi những âm mưu và toan tính. Thành Thiên Phong, dưới màn mưa lất phất, đang ẩn chứa những cuộc đối đầu khốc liệt hơn bao giờ hết, và Lâm Dịch sẽ là trung tâm của mọi cơn bão, không phải với tư cách một anh hùng, mà là một người sống sót, một người kiến tạo, một người thầm lặng điều khiển những con rối trong bóng tối, sẵn sàng thích nghi và vượt qua mọi nghịch cảnh.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free