Lạc thế chi nhân - Chương 400: Sóng Ngầm Nổi Dậy
Ánh hoàng hôn của ngày hôm qua đã phai nhạt, nhường chỗ cho một buổi sáng u ám, xám xịt phủ xuống Thành Thiên Phong. Trời không mưa, nhưng những đám mây nặng trĩu giăng kín bầu trời, như thể đang nín thở chờ đợi điều gì đó. Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo cái lạnh se sắt của những ngày cuối đông, luồn lách qua từng con hẻm, cuốn theo những chiếc lá khô xoay tròn trên mặt đất.
Quảng trường trung tâm, nơi mà chưa đầy một ngày trước, Quan Đại Nhân còn oai vệ đứng trên đài cao ban bố quyết định của mình, giờ đây vẫn còn đông đúc. Nhưng cái không khí náo nhiệt thường ngày, với tiếng rao hàng lảnh lót của tiểu thương, tiếng cười đùa của trẻ nhỏ, hay tiếng bánh xe ngựa lộc cộc trên đường đã biến mất. Thay vào đó là một sự xì xào, bàn tán ngầm, một tiếng rì rầm trầm đục như dòng nước ngầm đang chảy xiết dưới lòng đất. Nó trộn lẫn với những tiếng thở dài nặng nề, những lời than vãn không dứt, và cả những tiếng chửi thề khe khẽ, bị che lấp bởi sự thận trọng cố hữu của những kẻ bị áp bức.
Lâm Dịch đứng lẫn trong đám đông, một tay nhấp nhẹ ngụm trà nóng từ quán nước ven đường, hơi ấm từ chiếc chén sứt mẻ lan tỏa vào lòng bàn tay. Đôi mắt hắn không ngừng quét qua từng gương mặt hốc hác, từng cử chỉ cam chịu nhưng ẩn chứa sự phẫn nộ của dân chúng. Hắn gầy gò, thân hình hơi xanh xao vì thiếu ăn và lao động vất vả, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn lại sáng lên vẻ sắc bén, từng trải, như thể đang đọc vị từng biểu cảm, từng làn sóng cảm xúc đang cuộn trào trong đám đông. Trang phục thô sơ, vá víu không làm giảm đi sự trầm tư, điềm tĩnh của hắn.
"Cái gì mà tu sửa đê? Rõ ràng là bóc lột dân đen! Thuế má chồng chất thế này, có sống nổi không?" Một giọng nói yếu ớt, lẫn vào tiếng gió, vang lên từ một góc quảng trường, nơi vài người đàn ông trung niên đang tụm lại.
"Đúng v��y! Bóc lột trắng trợn! Lại còn Trương Quản Sự! Tên tham lam đó mà được quản lý công trình thì đến cả cục đất cũng bị hắn bòn rút cho mà xem!" Một người khác tiếp lời, giọng đầy vẻ căm phẫn, bàn tay gân guốc nắm chặt.
Bạch Vân Nhi đứng bên cạnh Lâm Dịch, vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát. Nàng khẽ lắc đầu, đôi mắt thông minh, sắc sảo ánh lên vẻ lo lắng. Nàng thì thầm, giọng nói ôn hòa nhưng đầy sự trăn trở: "Tình hình có vẻ tệ hơn chúng ta nghĩ, dân chúng phẫn nộ tột độ. Đây không chỉ là sự bất mãn bình thường nữa, Lâm Dịch. Sự tuyệt vọng đã đẩy họ đến giới hạn."
Lâm Dịch không đáp lời ngay. Hắn chậm rãi đặt chén trà xuống bàn gỗ ọp ẹp, ánh mắt lướt qua một nhóm phụ nữ đang ôm con nhỏ, gương mặt hốc hác, đôi mắt đỏ hoe. Họ không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn về phía phủ nha, nhưng sự câm lặng đó còn đáng sợ hơn bất kỳ lời oán thán nào. Hắn biết, trong sự câm lặng đó là nỗi đau, là sự bất lực, và là mầm mống của một cơn bão lớn.
*Đúng như dự đoán, lòng tham đã che mờ mắt y.* Hắn thầm nghĩ. *Quan Đại Nhân đã tự tay châm ngòi cho cái thùng thuốc nổ này. Giờ thì sóng ngầm đã bắt đầu nổi dậy, và nó sẽ không dừng lại ở những lời xì xào bàn tán.* Cái tư duy logic, khả năng quan sát vượt trội của hắn, vốn được rèn giũa trong một thế giới khác, giờ đây đang vận hành hết công suất. Hắn không chỉ nhìn thấy sự phẫn nộ, mà còn nhìn thấy cách nó đang lan truyền, cách nó đang kết nối những cá thể rời rạc thành một khối thống nhất.
Liễu Thanh Y, với dáng người cao ráo, thanh thoát của một kiếm khách, đứng chếch phía sau Lâm Dịch một bước. Ánh mắt cương nghị của nàng quét qua từng ngóc ngách của quảng trường. "Mạng lưới của ta báo về, các bang phái nhỏ cũng đang xôn xao. Bọn chúng cũng bị ảnh hưởng bởi khoản thuế này, đặc biệt là các bang phái chuyên về vận chuyển hàng hóa hoặc buôn bán nhỏ lẻ. Ngay cả những kẻ chuyên nghề giang hồ, sống ngoài vòng pháp luật, cũng cần có một cái chợ ổn định để tồn tại. Quyết định của Quan Đại Nhân đã chạm đến miếng cơm manh áo của tất cả." Giọng nàng trầm thấp nhưng đầy kiên định, ánh mắt nàng ánh lên vẻ hài lòng với kết quả ban đầu, dù cũng mang chút trầm tư về bản chất chính trị. "Sự bất mãn đang lan rộng nhanh chóng, như một đám cháy trên thảo nguyên khô."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, đồng ý với nhận định của nàng. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Đây không chỉ là câu thần chú của hắn, mà là quy luật chung của thế giới này. Bất cứ ai, từ người dân thường đến kẻ giang hồ, đều phải tuân theo. Khi miếng cơm manh áo bị đe dọa, bản năng sinh tồn sẽ trỗi dậy, và nó có thể hóa thành sức mạnh đáng sợ.
Xa xa, Trương Quản Sự, với ngoại hình trung bình và bộ y phục gọn gàng, cũng đứng lẫn trong đám đông, vẻ mặt trầm ngâm vuốt bộ râu lưa thưa. Đôi mắt hắn tuy có chút xảo quyệt nhưng lúc này lại ánh lên vẻ lo âu. Hắn nghe những lời than vãn, những tiếng chửi rủa nhắm thẳng vào cái tên của mình, và một sự lạnh lẽo khó tả bắt đầu len l lỏi trong lòng. Dù là kẻ tham lam, hắn cũng hiểu rằng, khi sự phẫn nộ của dân chúng đạt đến đỉnh điểm, không ai có thể an toàn. Lâm Dịch liếc nhìn Trương Quản Sự, khẽ nhếch mép. *Cáo già cũng phải sợ lửa.*
Bầu không khí trên quảng trường càng lúc càng nặng nề. Tiếng xì xào bàn tán không còn chỉ là than vãn, mà bắt đầu mang theo một sự phẫn nộ rõ ràng hơn, những ánh mắt căm ghét hướng về phía phủ nha ngày càng nhiều. Dù không có ai dám công khai hô hào phản đối, nhưng cái sự bất mãn âm ỉ đó, như một dòng dung nham đang sôi sục dưới lòng đất, chỉ chờ một khe nứt nhỏ để phun trào. Lâm Dịch biết, hắn đã thành công trong việc gieo mầm cho sự bất ổn, một sự bất ổn mà Quan Đại Nhân sẽ khó lòng kiểm soát.
***
Cơn mưa lâm thâm bắt đầu rơi vào buổi chiều cùng ngày, từng hạt nước lạnh lẽo gõ nhè nhẹ lên mái ngói của phủ nha Thành Thiên Phong. Gió mạnh hơn, rít qua các khe cửa, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng ai đó đang rên rỉ trong đau khổ. Bên trong phủ nha, bầu không khí còn u ám và căng thẳng hơn cả thời tiết bên ngoài.
Quan Đại Nhân, với gương mặt nghiêm nghị và bộ râu dài thường ngày, giờ đây đã biến dạng bởi cơn giận dữ tột độ. Y đang đập bàn đập ghế, những tiếng va đập khô khốc vang vọng khắp đại sảnh, át cả tiếng mưa rơi bên ngoài. Một chồng tấu chương, báo cáo về tình hình bất ổn và những lời lẽ phẫn nộ của dân chúng, đã bị y ném mạnh xuống đất, giấy tờ bay tứ tung. Bộ y phục quan lại chỉnh tề giờ trông có vẻ xộc xệch, phảng phất vẻ luống cuống.
"Các ngươi vô dụng! Một lũ ngu xuẩn!" Y gằn giọng, giọng nói khàn đặc vì tức giận. "Dân chúng hỗn loạn thế này mà không ai quản lý được sao? Những lời đồn đại, những tiếng oán thán lan tràn khắp thành, ngay cả trong những quán trà nhỏ nhất cũng nghe thấy! Các ngươi làm ăn kiểu gì vậy hả?"
Phán quan Trần, với gương mặt gầy gò và ánh mắt gian xảo thường ngày, giờ đây tái mét đi vì sợ hãi. Hắn co rúm lại, đứng run rẩy trước mặt Quan Đại Nhân, không dám ngẩng đầu lên. Hắn chưa bao giờ thấy Quan Đại Nhân lại mất bình tĩnh đến mức này. "Bẩm đại nhân, hạ quan đã cố gắng hết sức... nhưng dân chúng phản ứng quá mạnh, có cả những kẻ giang hồ lén lút kích động... Chúng hạ quan đã phái lính đi trấn áp, nhưng cứ dẹp được chỗ này thì chỗ khác lại nổi lên. Bọn chúng như chuột trong bóng tối, không thể bắt được..."
"Giang hồ? Lại là cái lũ giang hồ đó!" Quan Đại Nhân đập mạnh tay xuống bàn một lần nữa, khiến chiếc bàn kêu lên ken két, như sắp gãy rời. "Chẳng lẽ bọn chúng dám công khai đối đầu với triều đình ư? Bọn chúng có bao nhiêu gan hùm mật gấu mà dám làm loạn cả một tòa thành? Hay là có kẻ nào đó đứng sau giật dây, cố tình phá hoại uy tín của bổn quan?" Y nhìn Phán quan Trần bằng ánh mắt đầy nghi ngờ, như thể đang muốn moi móc ra một cái tên nào đó từ miệng hắn.
Phán quan Trần đổ mồ hôi lạnh, sống lưng ướt đẫm. Hắn biết, Quan Đại Nhân đang tìm một cái cớ, một mục tiêu để trút giận và đổ lỗi. Hắn không biết ai đứng sau, nhưng những lời đồn đại về một "mạng lưới vô hình" đang siết chặt đã bắt đầu len lỏi vào phủ nha, khiến ai nấy đều bất an.
Một vài quan lại nhỏ khác, đứng nép mình ở một góc phòng, cũng run bần bật. Gương mặt họ gầy gò, vẻ nịnh nọt thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự lo lắng và sợ hãi tột độ. Họ lén lút liếc nhìn nhau, rồi lại nhanh chóng cúi đầu xuống, tránh ánh mắt giận dữ của Quan Đại Nhân.
"Quyết định này của đại nhân đúng là sai lầm, giờ thì khó lòng vãn hồi..." Một quan lại nhỏ thì thầm với người bên cạnh, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng đủ để lột tả sự bất mãn ngầm đang lan rộng. "Thuế má đã nặng, lại còn bổ nhiệm Trương Quản Sự... Ai cũng biết hắn là kẻ tham lam nhất thành này. Dân chúng có phẫn nộ cũng phải."
Quan Đại Nhân không nghe thấy những lời thì thầm đó, nhưng y cảm nhận được sự rạn nứt trong bộ máy của mình. Y nhìn những gương mặt cúi gằm, những ánh mắt lảng tránh, và một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bắt đầu len lỏi vào trái tim y. Y luôn tin rằng tiền bạc và quyền lực có thể mua chuộc mọi thứ, nhưng giờ đây, y đang mất đi lòng tin, mất đi sự ủng hộ, và quan trọng nhất, y đang mất đi sự kiểm soát.
*Chuyện này không đơn giản. Có kẻ đang giật dây phía sau.* Quan Đại Nhân nghiến răng. *Hắn ta đã tính toán mọi thứ. Hắn ta biết ta sẽ không thể cưỡng lại lòng tham. Hắn ta biết ta sẽ hành động một cách lỗ mãng. Hắn ta đang đẩy ta vào thế cô lập.* Y cảm thấy như mình đang bị một bàn tay vô hình siết chặt, từng chút một. Y nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa vẫn đang rơi không ngừng, và một ý nghĩ tuyệt vọng chợt lóe lên trong đầu: *Phải làm sao đây? Chẳng lẽ phải cầu cứu Thẩm Đại Nhân?*
Ý nghĩ đó khiến y rùng mình. Thẩm Đại Nhân là cấp trên trực tiếp, một quan lớn có quyền lực khủng khiếp. Cầu cứu Thẩm Đại Nhân đồng nghĩa với việc y phải thừa nhận sự yếu kém, sự bất lực của mình, và có thể sẽ phải trả một cái giá đắt hơn rất nhiều so với những gì y đã mất. Nhưng nếu không, nếu tình hình tiếp tục leo thang, y có thể mất tất cả, thậm chí là tính mạng. Y cảm thấy mình đang đứng trên một vách đá cheo leo, dưới chân là vực sâu không đáy, và mỗi lựa chọn đều dẫn đến một kết cục bi thảm. Cơn giận dữ ban đầu đã chuyển thành sự hoảng loạn và tuyệt vọng. Y cô lập, bị v��y hãm bởi chính những sai lầm và lòng tham của mình.
***
Khi màn đêm buông xuống, cơn mưa đã tạnh hẳn, nhưng không khí trở nên lạnh lẽo hơn, thấm đẫm hơi ẩm của đất trời. Trong một gian phòng kín đáo tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, ánh nến vàng vọt nhảy nhót trên bức tường gỗ, tạo nên những cái bóng lay động, huyền ảo. Mùi hương trà thơm dịu nhẹ lan tỏa, xua đi cái lạnh lẽo bên ngoài.
Lâm Dịch ngồi đối diện Bạch Vân Nhi và Liễu Thanh Y, một ấm trà nóng vẫn đang bốc hơi nghi ngút giữa ba người. Hắn chậm rãi nhấp một ngụm trà, hơi nóng lan tỏa trong cổ họng. Ánh mắt hắn trầm tư, sắc bén, không ngừng phân tích và đánh giá tình hình từ những báo cáo mà hai người đồng minh vừa cung cấp. Gian phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng nước trà rót nhẹ nhàng và tiếng gió rít khẽ bên ngoài cửa sổ, tạo nên một bầu không khí căng thẳng nhưng đầy trí tuệ và sự tính toán.
"Dân chúng đã hoàn toàn mất lòng tin." Liễu Thanh Y mở lời trước, giọng nàng trầm ổn, ánh mắt cương nghị. Nàng vừa trở về từ một vòng quan sát các khu ch��� đêm và các hang ổ của giang hồ. "Ngay cả những kẻ chuyên nghề giang hồ, những kẻ vốn xem thường luật pháp và triều đình, cũng bất mãn vì bị bóc lột. Ta đã phái người tiếp tục khuấy động, nhưng không để lộ dấu vết của chúng ta. Chỉ là những lời xì xào, những câu chuyện về sự bất công, được thổi phồng lên một chút, đủ để nuôi dưỡng ngọn lửa phẫn nộ trong lòng dân."
Bạch Vân Nhi khẽ cau mày, vẻ mặt thon thả của nàng ánh lên sự lo lắng. "Về mặt kinh tế, quyết định này sẽ ảnh hưởng lớn đến thương nghiệp nhỏ lẻ, đặc biệt là những người buôn bán nhỏ ở các phố chợ. Thuế mới sẽ cắt giảm lợi nhuận của họ đến mức tối thiểu, khiến việc kinh doanh gần như không thể duy trì. Điều này sẽ khiến tình hình thêm tồi tệ khi nạn đói và dịch bệnh vẫn còn ám ảnh các vùng lân cận. Sức mua giảm, hàng hóa ứ đọng, người dân càng thêm khốn khó." Nàng ngừng lại một chút, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Thành Thiên Phong có thể sẽ rơi vào một cuộc khủng hoảng kinh tế nghiêm trọng nếu tình hình này tiếp diễn. Đây là một con dao hai lưỡi, Lâm Dịch. Chúng ta phải cẩn trọng."
Lâm Dịch đặt chén trà xuống, ngón tay hắn khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn, mỗi tiếng gõ đều đặn như nhịp đập của một cỗ máy đang vận hành. "Tốt. Quan Đại Nhân lúc này chắc chắn đang như ngồi trên đống lửa." Hắn nói, giọng điệu bình thản, nhưng ẩn chứa một sự lạnh lùng cần thiết. Hắn nhìn Bạch Vân Nhi, rồi lại nhìn Liễu Thanh Y. "Y là người khôn ngoan, nhưng lòng tham đã khiến y đánh mất sự bình tĩnh, đánh mất khả năng nhìn xa trông rộng. Y nghĩ mình có thể bòn rút mà không phải trả giá. Nhưng thế giới này không nợ ai một sự công bằng."
Hắn nhắm mắt lại một thoáng, hình dung lại cảnh Quan Đại Nhân đập bàn đập ghế trong phủ nha. "Giờ là lúc y bắt đầu cảm thấy cô độc, bị vây hãm. Y sẽ nhận ra rằng, dù có quyền lực trong tay, y cũng không thể chống lại làn sóng phẫn nộ của cả một tòa thành. Mạng lưới vô hình của Liễu Thanh Y đã làm suy yếu lòng tin của thuộc hạ y, và sự công khai tham lam của y đã khiến dân chúng quay lưng. Y đang ở thế bị động hoàn toàn."
Bạch Vân Nhi gật đầu, khuôn mặt nàng vẫn còn vẻ đăm chiêu. "Nhưng sự tuyệt vọng có thể khiến người ta hành động liều lĩnh. Chúng ta đã dồn y vào đường cùng. Liệu y có phản công một cách mù quáng?"
Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt sắc bén như tia chớp. "Đó là điều chúng ta cần phải dự đoán." Hắn ngả người ra sau, dựa vào thành ghế, giọng nói trầm lắng nhưng đầy sức nặng. "Bước tiếp theo, y sẽ làm gì? Sẽ cố gắng trấn áp bằng vũ lực? Hay tìm kiếm sự giúp đỡ từ cấp trên, từ Thẩm Đại Nhân?"
Liễu Thanh Y khẽ nghiêng đầu, đôi mắt nàng nhìn về phía bản đồ Thành Thiên Phong đang trải rộng trên bàn, nơi những điểm sáng tối tượng trưng cho các thế lực đang giao tranh. "Với tính cách của y, có lẽ sẽ thử trấn áp trước, để chứng tỏ uy quyền và răn đe. Y sẽ không dễ dàng thừa nhận yếu kém trước cấp trên. Nhưng nếu không hiệu quả, nếu sự phản kháng tiếp tục leo thang, y sẽ không ngần ngại cầu cứu. Thẩm Đại Nhân... cái tên đó đã bắt đầu xuất hiện nhiều hơn trong các cuộc nói chuyện ngầm của giang hồ. Có tin đồn rằng Thẩm Đại Nhân đang có những động thái chính trị lớn hơn, và tình hình ở biên giới cũng ngày càng căng thẳng. Nếu Thành Thiên Phong bất ổn, đó sẽ là cái cớ hoàn hảo để Thẩm Đại Nhân can thiệp."
Lâm Dịch gật đầu. *Foreshadowing đã gieo.* Hắn đã chuẩn bị cho điều này. "Vậy thì chúng ta phải sẵn sàng cho cả hai khả năng." Hắn nói, giọng nói mang theo một sự lạnh lùng khó tả. "Nếu y chọn trấn áp, Liễu Thanh Y, mạng lưới của ngươi phải đảm bảo rằng y sẽ không thể làm được điều đó một cách dễ dàng. Hãy tạo ra sự hỗn loạn có kiểm soát, khiến binh lính của y phải phân tán khắp nơi, không thể tập trung lực lượng. Đồng thời, bảo vệ những người dân vô tội. Ta không muốn đổ máu vô ích."
Liễu Thanh Y khẽ nhếch môi, ánh mắt nàng ánh lên vẻ tán đồng. "Ngươi yên tâm. Giang hồ có luật của giang hồ. Chúng ta biết cách đối phó với bọn quan lại thối nát này."
"Còn nếu y cầu cứu Thẩm Đại Nhân..." Lâm Dịch trầm ngâm, ngón tay lại gõ nhẹ lên mặt bàn. Hắn biết, đó mới là đối thủ thực sự. Thẩm Đại Nhân không phải là một kẻ tham lam nông cạn như Quan Đại Nhân. Đó là một con cáo già chính trị, một thế lực quyền lực hơn nhiều. "Khi đó, cuộc chơi sẽ phức tạp hơn rất nhiều. Chúng ta sẽ phải đối mặt với những thách thức mới, đòi hỏi những thủ đoạn 'đen tối' hơn để bảo vệ những gì chúng ta đã xây dựng."
Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, ánh mắt nàng pha trộn giữa sự lo lắng và tin tưởng. Nàng biết, Lâm Dịch không phải là một người thánh thiện. Hắn là một người thực tế, sẵn sàng làm mọi thứ để sinh tồn và bảo vệ những người hắn quan tâm. "Vậy chúng ta sẽ làm gì khi Thẩm Đại Nhân can thiệp?"
Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đã bao trùm hoàn toàn Thành Thiên Phong, chỉ còn những ánh sao lấp lánh xa xôi. Một sự bất ổn lớn đang đến, không chỉ ở Thành Thiên Phong, mà có lẽ là cả Đại Hạ. Những tin đồn mơ hồ về 'Linh khí mỏng manh' và 'thế lực tu hành' cũng bắt đầu xuất hiện nhiều hơn trong các cuộc nói chuyện, dù hắn chưa thực sự hiểu rõ ý nghĩa của chúng. Nhưng hắn biết một điều chắc chắn: cuộc chiến của hắn chưa bao giờ là để xưng bá, mà là để giữ lấy một cuộc sống bình dị mà hắn từng khao khát.
"Chúng ta sẽ thích nghi." Lâm Dịch nói, giọng điệu kiên định. "Chúng ta sẽ sử dụng mọi tri thức, mọi mưu lược mà chúng ta có. Chúng ta sẽ biến sự bất ổn thành cơ hội. Và chúng ta sẽ không bao giờ quên rằng, dù cuộc chơi có phức tạp đến đâu, thì sinh tồn vẫn là ưu tiên hàng đầu." Hắn quay lại nhìn hai người đồng minh, ánh mắt kiên định. "Trò chơi mới chỉ bắt đầu, và những con cờ lớn hơn đang chuẩn bị vào cuộc. Nhưng chúng ta đã sẵn sàng."
Hắn biết, con đường phía trước còn đầy chông gai và hiểm nguy. Nhưng hắn không hề nao núng. Hắn đã đẩy Quan Đại Nhân vào thế khó, và giờ là lúc thu hoạch quả ngọt từ những hạt giống bất ổn đã gieo. Thành Thiên Phong đang đứng trước một cuộc chuyển mình, và Lâm Dịch, người đàn ông hiện đại lạc bước về thế giới cổ đại, sẽ là một phần không thể thiếu trong sự thay đổi đó, không phải với tư cách một anh hùng, mà là một người sống sót, một người kiến tạo, một người thầm lặng điều khiển những con rối trong bóng tối.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.