Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 399: Cái Bẫy Của Lòng Tham

Sương mù đã tan, nhường chỗ cho ánh nắng ban mai dịu nhẹ len lỏi qua ô cửa sổ Quán Trọ Lạc Nguyệt, vẽ nên những vệt sáng vàng trên nền gạch cũ kỹ. Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hít một hơi sâu, cảm nhận chút không khí trong lành còn vương vấn hơi lạnh của đêm. Dù đã có những bước đi đầu tiên thành công, dù đã gieo rắc được hạt giống ngờ vực vào bộ máy mục ruỗng của Quan Đại Nhân, nhưng hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, và những kẻ quyền thế sẽ không dễ dàng cúi đầu. Hắn mở mắt, đôi con ngươi đen láy như chứa đựng cả một bầu trời suy tư, nhưng sâu thẳm lại lóe lên tia sáng kiên định.

Hắn rời Quán Trạc Lạc Nguyệt, không một tiếng động, như một bóng ma lướt qua những con hẻm nhỏ còn vương vất sương đêm. Mục tiêu của hắn là thương hội, nơi Bạch Vân Nhi và Liễu Thanh Y đang chờ đợi. Bước chân hắn thong thả, nhưng trong đầu, guồng quay của những tính toán đã khởi động từ lâu. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Lời này không phải để biện minh cho sự tàn nhẫn, mà là để nhắc nhở hắn về thực tại trần trụi. Nếu muốn bảo vệ những người hắn yêu thương, hắn không thể chờ đợi công lý từ trời cao. Hắn phải tự mình tạo ra nó, bằng mọi giá, dù đôi khi phải bước đi trên ranh giới mong manh của đạo đức.

***

Trong văn phòng chính của thương hội, không khí tuy nghiêm túc nhưng lại phảng phất một sự tập trung cao độ, gần như tĩnh lặng. Âm thanh duy nhất phá vỡ sự im ắng là tiếng bút sột soạt trên giấy của Bạch Vân Nhi và thỉnh thoảng là tiếng khẽ chạm của chiếc trâm ngọc vào mặt bàn gỗ khi Lâm Dịch chỉ trỏ. Mùi trà thảo mộc nhẹ nhàng quyện với hương mực mới, tạo nên một không gian vừa thanh tịnh vừa đậm chất trí tuệ. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rải những đốm vàng lên bản đồ Thành Thiên Phong được trải rộng trên mặt bàn lớn.

Lâm Dịch đứng cạnh bàn, thân hình gầy gò của hắn dường nh�� ẩn chứa một nguồn năng lượng vô hình. Khuôn mặt thanh tú, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại mang vẻ trầm tư, sắc bén của một người đã nhìn thấu bản chất của cuộc đời. Hắn cầm một cây trâm nhỏ, đầu trâm khẽ lướt trên tấm bản đồ, chỉ vào những đường nét uốn lượn tượng trưng cho con đê sông phía đông và cây cầu đá cổ kính bắc qua con suối nhỏ ở phía tây.

"Như đã nói," giọng Lâm Dịch trầm bổng, không nhanh không chậm, "Quan Đại Nhân hiện giờ đang như chim sợ cành cong. Sự ngờ vực đã gieo rắc, những kẻ thân tín của y đang hoang mang, tự lo cho thân mình. Đây là lúc chúng ta phải đưa y vào một cái bẫy mà y không thể không bước vào."

Bạch Vân Nhi, vóc dáng thon thả, đang ngồi đối diện, đôi mắt thông minh sắc sảo chăm chú lắng nghe, tay nàng không ngừng ghi chép những điểm chính yếu vào cuốn sổ. Trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo càng tôn lên vẻ uy quyền tiềm ẩn của nàng. "Kế hoạch đã được Liễu cô nương và thuộc hạ chuẩn bị kỹ lưỡng. Tin tức về con đê xuống cấp nghiêm trọng sau trận lụt năm ngoái, cùng với nguy cơ sạt lở cây cầu đá cổ, đã được rò rỉ một cách có kiểm soát ra dân chúng. Chúng ta cũng đã thuê một vài kẻ ăn mày, người buôn bán nhỏ lẻ để khuếch đại tin tức này ở các quán trà, chợ búa. Dân chúng, vốn đã khốn khổ vì thiên tai và sưu thuế, giờ đây càng thêm lo lắng."

Liễu Thanh Y, đứng tựa vào cột trụ gần đó, dáng người cao ráo, thanh thoát, ánh mắt cương nghị của nàng quét qua tấm bản đồ, đôi lúc dừng lại ở những chi tiết mà Lâm Dịch vừa chỉ. Nàng mặc một bộ y phục màu xanh thẫm, đơn giản nhưng toát lên vẻ kiếm khách phong độ. "Mạng lưới của ta đã hoạt động hết công suất. Những tin đồn này không chỉ dừng lại ở dân chúng mà còn len lỏi vào các ngóc ngách của yamen, đến tai các quan lại nhỏ. Chúng ta đã tạo ra một áp lực dư luận không hề nhỏ, buộc Quan Đại Nhân phải phản ứng." Nàng nói, giọng điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự tự tin.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, đưa mắt nhìn hai người đồng minh của mình. *Sự hợp tác ăn ý giữa Lâm Dịch, Bạch Vân Nhi và Liễu Thanh Y báo hiệu một liên minh mạnh mẽ c�� thể đối đầu với những thách thức phức tạp hơn.* Hắn biết, nếu không có sự tin tưởng và khả năng của hai người họ, kế hoạch này khó lòng mà thực hiện được.

"Tốt lắm," Lâm Dịch nói tiếp, "Quan Đại Nhân sẽ thấy đây là một miếng mồi béo bở, một cơ hội để lấy lòng dân chúng và bòn rút thêm chút ít. Y sẽ không nhìn thấy nguy hiểm tiềm ẩn, mà chỉ nhìn thấy con số. Cái gọi là 'dự án tu sửa dân sinh' này sẽ là cái cớ hoàn hảo để y hợp pháp hóa việc rút ruột ngân khố, đồng thời thể hiện 'tấm lòng vì dân' của mình." Hắn dừng lại, ánh mắt sắc bén lướt qua biểu cảm của Bạch Vân Nhi và Liễu Thanh Y. "Nhưng chính cái 'chút ít' đó, lần này, sẽ là sợi dây thòng lọng siết chặt y."

Bạch Vân Nhi đặt bút xuống, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại. "Nhưng nếu y không chấp nhận thì sao? Chẳng phải sẽ lộ ra ý đồ của chúng ta? Nếu y không duyệt dự án, dân chúng sẽ chỉ oán thán chúng ta vì đã gieo rắc hy vọng hão huyền." Nàng vẫn giữ vẻ thận trọng cần thiết, không để sự tự tin ban đầu che mờ đi những rủi ro.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, nụ cười không hề vui vẻ mà mang theo chút châm biếm nội tâm. "Y không có lựa chọn, Bạch cô nương. Áp lực từ các vị, từ dân chúng, sẽ khiến y không thể ngồi yên. Một quan lại bị tai tiếng tham nhũng, giờ lại đứng trước nguy cơ bị dân chúng chỉ trích vì thờ ơ với an nguy của họ, liệu y có thể chịu đựng được? Y cần một cái cớ, một vỏ bọc để che đậy bản chất. Dự án tu sửa này chính là vỏ bọc đó. Hơn nữa, bản chất tham lam đã ăn sâu vào cốt tủy của y. Một khi đã nhìn thấy cơ hội 'kiếm chác', y sẽ khó lòng bỏ qua." Hắn nhấp một ngụm trà nguội, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. "Và bản chất của y sẽ tự dẫn y vào bẫy."

Liễu Thanh Y khẽ nhếch môi, ánh mắt cương nghị của nàng lóe lên một tia hứng thú. "Được, ta sẽ đảm bảo tin tức lan truyền nhanh như gió, không chỉ tin đồn về sự xuống cấp, mà còn là những lời kêu gọi 'đề xuất lên quan trên' về việc tu sửa. Để xem, lần này y có thể giấu mặt đến đâu." Nàng hiểu rõ ý đồ của Lâm Dịch: không chỉ tạo áp lực để Quan Đại Nhân hành đ���ng, mà còn để y *phải* hành động theo một kịch bản nhất định, kịch bản mà Lâm Dịch đã sắp đặt.

Lâm Dịch đặt cây trâm xuống, hai tay đan vào nhau trên mặt bàn. "Chúng ta không chỉ dừng lại ở việc rò rỉ tin tức. Chúng ta sẽ 'giúp' dân chúng soạn thảo một bản kiến nghị cụ thể, với những con số ước tính sơ bộ về chi phí tu sửa. Bản kiến nghị này phải được trình lên yamen một cách công khai, có sự chứng kiến của nhiều người, tạo thành một làn sóng dư luận mạnh mẽ không thể phớt lờ." Hắn nhấn mạnh từng chữ, "Nhớ kỹ, con số ước tính phải hợp lý, không quá cao cũng không quá thấp, đủ để Quan Đại Nhân nhìn thấy 'lợi nhuận' và đủ để dân chúng cảm thấy 'có lý'. Và quan trọng hơn cả, chúng ta cần một vài cái tên 'uy tín' trong dân chúng đứng ra ký tên, những người có tiếng nói, những người sẽ không dễ dàng bị mua chuộc hay dọa dẫm."

Bạch Vân Nhi ghi lại chi tiết, đôi mắt nàng ánh lên sự thấu hiểu. "Thuộc hạ đã có một vài cái tên trong đầu. Những người từng chịu ơn chúng ta, hoặc những người có lòng chính trực, không cam chịu cảnh áp bức."

"Rất tốt," Lâm Dịch gật đầu. "Việc này cần phải được thực hiện nhanh chóng, không để Quan Đại Nhân có thời gian suy tính quá lâu. Càng nhanh, y càng dễ mắc sai lầm. Y sẽ phải đối diện với lựa chọn: hoặc là làm ngơ và đối mặt với cơn thịnh nộ của dân chúng trong khi danh tiếng đã bị hoen ố, hoặc là chấp nhận dự án và bước vào cái bẫy của lòng tham do chính y tự đào." Hắn đứng thẳng người, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những con đường thành Thiên Phong đang dần tấp nập. "Khi một kẻ độc tài mất đi lòng tin vào thuộc hạ, y sẽ trở nên hoảng loạn và dễ mắc sai lầm. Nhưng khi y đối mặt với sự ngờ vực của dân chúng, y sẽ càng liều lĩnh hơn để giữ lấy quyền lực và thể diện. Đó là điểm yếu chí mạng của y."

Liễu Thanh Y nhìn Lâm Dịch, trong ánh mắt nàng không giấu được sự kinh ngạc pha lẫn thán phục. Nàng đã từng chứng kiến nhiều âm mưu và thủ đoạn trong giang hồ, nhưng cách Lâm Dịch vận dụng tâm lý con người, thao túng tình thế bằng những nước cờ gián tiếp, lại khi��n nàng phải suy nghĩ. *Khả năng của Lâm Dịch trong việc thao túng dư luận và chính trị sẽ được củng cố, là một vũ khí quan trọng trong các cuộc chiến lớn hơn sắp tới.* Hắn không dùng kiếm, không dùng võ công, mà dùng chính sự hiểu biết về bản chất con người để xoay chuyển cục diện.

"Mọi thứ đã sẵn sàng," Bạch Vân Nhi chốt lại, đóng cuốn sổ. "Chỉ chờ hiệu lệnh của công tử."

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự tự tin và lạnh lùng. "Vậy thì, hãy để Quan Đại Nhân nếm trải mùi vị của chính lòng tham của y." Hắn quay người lại, nhìn về phía bản đồ một lần nữa. Những con đường, con sông, những ngôi nhà trên bản đồ dường như đang chờ đợi một sự thay đổi. Hắn không phải là vị cứu tinh, nhưng hắn sẽ là người kiến tạo nên sự thay đổi đó, theo cách riêng của mình.

***

Buổi chiều tà, một bầu không khí nặng nề, gần như ngột ngạt bao trùm Yamen Thành Thiên Phong. Trời âm u, những đám mây đen kịt vần vũ phía chân trời, thỉnh thoảng một cơn gió mạnh quét qua, mang theo tiếng rít ghê rợn như tiếng thở than của thành phố. Trong văn phòng chính, hương trầm ngai ngái hòa lẫn với mùi giấy cũ và mồ hôi, tạo nên một sự kết hợp khó chịu, càng làm tăng thêm vẻ u ám.

Quan Đại Nhân, gương mặt có phần nghiêm nghị nhưng giờ đây lại pha lẫn sự bối rối và giận dữ, đang đi đi lại lại trong phòng. Bộ quan phục chỉnh tề của y dường như cũng không thể che giấu được sự căng thẳng đang dâng trào. Y thỉnh thoảng lại đưa tay đập mạnh xuống mặt bàn gỗ nặng nề, tiếng "rầm" khô khốc vang vọng trong căn phòng rộng lớn, khiến Phán quan Trần và vài quan lại nhỏ khác đang đứng cúi đầu phía góc phòng phải rụt cổ lại.

"Lũ vô dụng!" Quan Đại Nhân gầm lên, giọng y khàn đặc vì tức giận. "Ta đã bảo các ngươi phải bịt miệng những lời đồn đại đó! Giờ thì sao? Dân chúng lại rục rịch, ngay lúc này ư? Ngay lúc mà chúng ta đang phải đối phó với những kẻ giấu mặt kia, chúng lại thêm dầu vào lửa!" Y dừng lại, thở phì phò, đôi mắt nhỏ hẹp quét qua những gương mặt tái mét của thuộc hạ. "Mạng lưới của ta, quyền uy của ta, giờ lại bị lung lay bởi mấy lời xì xào của đám dân đen sao? Thật nực cười!"

Phán quan Trần, gương mặt gầy gò, ánh mắt gian xảo nhưng giờ lại đầy vẻ lo sợ, vội vàng tiến lên một bước, khom lưng tạ tội. "Bẩm Đại Nhân, thuộc hạ đã cố hết sức. Nhưng áp lực lần này không chỉ từ dân chúng, mà còn có những kẻ giấu mặt. Chúng rêu rao về sự thiếu minh bạch trong các khoản chi tiêu của yamen, về những khoản thuế vô lý, và giờ lại thêm chuyện con đê phía đông sắp vỡ, cây cầu phía tây sắp sập... Chúng còn đòi Đại Nhân phải đích thân ra mặt duyệt chi ngân sách để tu sửa, nếu không sẽ là vô trách nhiệm với dân!"

Phán quan Trần nói đến đây, giọng y càng lúc càng nhỏ dần, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào Quan Đại Nhân. Y biết, những lời này không khác nào đổ thêm dầu vào lửa, nhưng y cũng không thể che giấu sự thật. *Quan Đại Nhân sẽ phản ứng mạnh hơn, có thể tìm đến sự giúp đỡ từ Thẩm Đại Nhân hoặc dùng những thủ đoạn tàn độc hơn để dập tắt sự bất ổn này.* Y đã bắt đầu cảm nhận được một mối nguy hiểm vô hình đang siết chặt.

Quan Đại Nhân nghe vậy, cơn giận càng bùng lên. "Vô trách nhiệm ư? Bổn quan đã làm gì mà vô trách nhiệm? Tất cả những gì ta làm đều là vì sự ổn định của Thành Thiên Phong này!" Y vùng vằng đi đến bàn, vớ lấy một xấp công văn rồi quăng mạnh xuống đất. Tiếng giấy bay lả tả hòa cùng tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ tạo nên một khung cảnh hỗn loạn. *Sự ngờ vực và chia rẽ trong nội bộ Quan Đại Nhân sẽ là một điểm yếu lớn mà Lâm Dịch có thể khai thác sâu hơn trong các chương tới.* Ngay cả Phán quan Trần, kẻ thân tín nhất, cũng không còn đủ tự tin để trấn an y một cách hiệu quả.

Đúng lúc đó, một thuộc hạ khác, dáng người gầy gò, vẻ mặt nịnh nọt, vội vã chạy vào, tay cầm một cuộn giấy được buộc cẩn thận. "Bẩm Đại Nhân, có tin khẩn. Dân chúng, dưới sự dẫn dắt của một vài thương nhân và người có tiếng nói trong thành, vừa trình lên một bản kiến nghị khẩn cấp, đòi tu sửa con đê và cây cầu."

Quan Đại Nhân giật lấy cuộn giấy, ánh mắt y lướt nhanh qua những dòng chữ. Ban đầu là vẻ khó chịu, nhưng rồi, khi nhìn thấy những con số ước tính chi phí tu sửa, đôi mắt y chợt sáng lên một cách kỳ lạ. Vẻ mặt từ lo lắng, giận dữ dần chuyển sang một biểu cảm tham lam tính toán.

"Sửa đê? Cầu?" Y lẩm bẩm, giọng nói không còn vẻ giận dữ mà thay vào đó là sự trầm ngâm, đầy ẩn ý. "Ngân sách lớn như vậy... Đây là cơ hội!" Y thầm nghĩ. *Dự án này không chỉ là một cái cớ để dập tắt tiếng nói của dân chúng, mà còn là một miếng mồi béo bở để y tiếp tục rút ruột ngân khố.* Y biết rõ tình hình tài chính của Thành Thiên Phong, biết những khoản tiền có thể dễ dàng bị biến mất trong những dự án lớn như thế này.

Một quan lại nhỏ khác, kẻ vốn luôn tìm cách nịnh bợ, vội vàng tiến lại gần, cúi đầu sát đất. "Đại Nhân anh minh, vừa có thể lấy lòng dân, vừa có thể... ừm... giải quyết những khó khăn hiện tại của yamen..." Hắn nói nhỏ, đầy ẩn ý, liếc mắt nhìn Quan Đại Nhân, chờ đợi phản ứng. Hắn biết Quan Đại Nhân hiểu ý hắn là gì.

Quan Đại Nhân liếc nhìn tên thuộc hạ, một nụ cười nhạt hiện trên môi. Y hiểu ý. Đúng vậy, đây chính là một viên đạn trúng hai đích. Vừa có thể dập tắt tiếng nói của dân chúng, vừa có thể kiếm chác thêm một khoản lớn. Y đã bị dồn vào thế khó, nhưng ngay lập tức, bản năng tham lam đã biến cái khó khăn đó thành một cơ hội.

"Triệu tập tất cả các quan lại phụ trách tài chính, xây dựng, và các trưởng thôn liên quan đến khu vực đê và cầu!" Quan Đại Nhân ra lệnh, giọng nói trở nên dứt khoát hơn, nhưng vẫn còn chút gấp gáp. "Chúng ta sẽ bàn bạc về dự án tu sửa này ngay lập tức. Phải cho dân chúng thấy, bổn quan là người quan tâm đến dân, không hề thờ ơ!"

Phán quan Trần cùng các quan lại nhỏ vội vàng cúi đầu tuân lệnh, thở phào nhẹ nhõm vì cơn giận của Đại Nhân đã tạm thời lắng xuống. Nhưng trong thâm tâm, họ vẫn cảm thấy bất an. Một cảm giác rằng mọi chuyện không đơn giản như vẻ ngoài, và rằng cái "mạng lưới vô hình" kia vẫn đang hiện diện, chờ đợi thời cơ. Quan Đại Nhân cũng không hẳn là không cảm nhận được điều đó, nhưng lòng tham đã che mờ lý trí của y. Y chỉ nhìn thấy những con số, những khoản lợi nhuận khổng lồ đang chờ đợi. *Lâm Dịch đã thành công tạo ra một tình huống đẩy Quan Đại Nhân vào thế khó, buộc y phải đưa ra một quyết định công khai bộc lộ bản chất tham lam của hắn.* Cái bẫy đã giăng.

***

Giữa trưa ngày hôm sau, ánh nắng gắt như đổ lửa xuống quảng trường trung tâm Thành Thiên Phong. Không khí oi bức, ngột ngạt đến khó thở, nhưng vẫn không ngăn được hàng trăm dân chúng kéo đến tụ tập. Họ đứng chen chúc nhau dưới cái nắng như thiêu như đốt, khuôn mặt hằn rõ vẻ tuyệt vọng và mệt mỏi sau những tháng ngày vật lộn với nạn đói, dịch bệnh và sưu cao thuế nặng. Tiếng bàn tán xôn xao, những tiếng thở dài nặng nề hòa lẫn với tiếng rao hàng yếu ớt của một vài gánh hàng rong thưa thớt, tạo nên một bản giao hưởng ảm đạm của sự khốn khổ.

Trên một đài cao tạm bợ được dựng vội vã, Quan Đại Nhân xuất hiện. Y mặc bộ quan phục trang trọng, gương mặt đạo mạo, cố gắng tỏ ra vẻ uy nghi và gần gũi với dân chúng. Phía sau y là Phán quan Tr��n và một vài quan lại nhỏ khác, tất cả đều mang vẻ mặt căng thẳng.

"Hỡi các vị dân chúng Thành Thiên Phong!" Quan Đại Nhân cất giọng sang sảng, cố gắng át đi tiếng ồn ào từ đám đông. "Bổn quan thấu hiểu nỗi khổ của dân chúng. Từ lâu, bổn quan đã luôn trăn trở về an nguy của các vị. Nay, sau khi nhận được bản kiến nghị khẩn cấp về việc tu sửa con đê phía đông và cây cầu đá phía tây, bổn quan đã ngay lập tức triệu tập các quan lại liên quan để bàn bạc."

Đám đông im lặng trong chốc lát, lắng nghe từng lời của y. Một tia hy vọng mong manh lóe lên trong mắt họ. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, nhưng lần này là những tiếng bàn tán đầy mong đợi. Lâm Dịch, cùng với Bạch Vân Nhi và Liễu Thanh Y, đứng lẫn trong đám đông, hóa trang thành những người dân bình thường. Ánh mắt Lâm Dịch sắc bén, quan sát từng biểu cảm trên khuôn mặt Quan Đại Nhân và phản ứng của dân chúng. Hắn biết, đây là khoảnh khắc quyết định.

"Sau một đêm dài bàn bạc, xem xét kỹ lưỡng tình hình," Quan Đại Nhân tiếp tục, giọng y từ từ trở nên cứng rắn hơn, "bổn quan quyết định phê chuẩn dự án tu sửa đê và cầu!"

Một tràng vỗ tay yếu ớt vang lên từ đám đông, nhưng nhanh chóng tắt lịm khi Quan Đại Nhân giơ tay ra hiệu im lặng. Nụ cười trên môi y vẫn còn đó, nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ tính toán.

"Tuy nhiên," y nói, giọng đầy uy quyền, "để đảm bảo dự án được tiến hành suôn sẻ, tránh thất thoát ngân khố, và quan trọng nhất là để giám sát chặt chẽ chất lượng công trình, bổn quan quyết định thu thêm một khoản 'thuế quản lý dự án'!"

Tiếng "thuế quản lý" vừa thốt ra, lập tức khiến đám đông xôn xao. Những tia hy vọng ban nãy nhanh chóng bị dập tắt, thay vào đó là sự khó hiểu, rồi phẫn nộ.

"Khoản thuế này sẽ là..." Quan Đại Nhân dừng lại một chút, ánh mắt quét qua đám đông đang bắt đầu nổi lên tiếng rì rầm, "một lượng tiền tương đương với ba mươi phần trăm tổng chi phí dự kiến, được thu trực tiếp từ dân chúng! Ngoài ra, bổn quan cũng quyết định bổ nhiệm Trương Quản Sự, người có kinh nghiệm lâu năm trong việc quản lý các dự án c���a yamen, làm tổng quản lý công trình, với quyền hạn tuyệt đối trong việc chi tiêu và điều phối nhân công."

Lời của y vừa dứt, một làn sóng phản đối thực sự đã bùng lên trong đám đông. "Ba mươi phần trăm? Thuế gì nữa? Chúng ta đã không còn gì rồi!" Một giọng nói yếu ớt vang lên từ đám đông, ngay lập tức bị tiếng xì xào giận dữ nuốt chửng. Tiếng Trương Quản Sự vừa được nhắc đến càng khiến sự phẫn nộ tăng cao. Trương Quản Sự là một cái tên khét tiếng tham lam, chuyên bòn rút của dân, đã từng gây ra bao nhiêu tai tiếng. Việc bổ nhiệm hắn làm tổng quản lý, cùng với khoản thuế cắt cổ, không khác gì một lời tuyên bố trắng trợn về sự tham lam của Quan Đại Nhân.

Lâm Dịch đứng đó, vẻ mặt không đổi. Hắn khẽ liếc nhìn Bạch Vân Nhi và Liễu Thanh Y. Bạch Vân Nhi khẽ lắc đầu, trong mắt nàng là sự thất vọng nhưng cũng pha lẫn một chút... đúng như dự đoán. Liễu Thanh Y thì nhếch môi khinh bỉ, ánh mắt nàng đầy vẻ lạnh lẽo.

*Hắn ta không thể kiềm chế được lòng tham của mình. Tốt lắm.* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Hắn đã hiểu rõ bản chất của Quan Đại Nhân, đã tính toán được rằng y sẽ không thể cưỡng lại được miếng mồi béo bở này, và sẽ chọn cách công khai bòn rút của dân, bất chấp hậu quả.

Những tiếng phản đối nhỏ bắt đầu biến thành những lời lầm bầm giận dữ hơn. Một vài người dân quá khích cố gắng tiến lên, nhưng ngay lập tức bị lính canh dùng gậy trấn áp. Tuy nhiên, sự bất mãn đã lan rộng như cháy rừng. Khuôn mặt của dân chúng từ vẻ tuyệt vọng ban đầu đã chuyển sang sự phẫn nộ rõ rệt, ánh mắt họ nhìn Quan Đại Nhân không còn là sự kính trọng hay sợ hãi, mà là sự căm ghét.

"Quan Đại Nhân!" Một giọng nói mạnh mẽ hơn vang lên, "Nếu đã là tu sửa vì dân, tại sao lại phải thu thêm thuế cắt cổ như vậy? Lại còn bổ nhiệm Trương Quản Sự, kẻ nổi tiếng tham ô, quản lý dự án? Chẳng phải ngài đang muốn bòn rút thêm của dân chúng ta sao?"

Quan Đại Nhân, nụ cười trên môi cứng đờ. Y không ngờ lại có kẻ dám công khai chất vấn y như vậy. "Vô lý! Bổn quan làm gì cũng là vì dân chúng! Kẻ nào dám gây rối, sẽ bị trừng trị!" Y quát lên, cố gắng lấy lại uy thế.

Nhưng lời y nói ra đã không còn sức nặng. Sự phẫn nộ của dân chúng đã vượt quá ngưỡng chịu đựng. Dù không dám bộc lộ ra ngoài một cách công khai, nhưng những ánh mắt hằn học, những tiếng thở dài đầy chua chát, những cái lắc đầu ngao ngán đã nói lên tất cả.

Liễu Thanh Y khẽ nghiêng đầu về phía Lâm Dịch, giọng nàng trầm thấp nhưng đầy ẩn ý. "Quả nhiên là như lời ngươi nói." Nàng nhìn thấy sự nhục nhã của Quan Đại Nhân, dù y vẫn cố gắng giữ vẻ bề ngoài. Nhưng cái giá phải trả cho lòng tham của y đã bắt đầu hiện rõ.

Lâm Dịch không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu. Hắn biết, khoảnh khắc này, Quan Đại Nhân đã tự tay bóp chết chút danh tiếng còn lại của mình. *Sự phẫn nộ của dân chúng trước sự tham lam trắng trợn của Quan Đại Nhân sẽ là ngòi nổ cho các cuộc nổi dậy hoặc sự bất ổn lớn hơn trong Thành Thiên Phong.* Y đã lựa chọn lòng tham, và giờ y sẽ phải đối mặt với hậu quả.

Đám đông dần dần giải tán trong sự bất mãn tột độ. Quan Đại Nhân đứng trên đài cao, vẻ mặt y từ đạo mạo chuyển sang bối rối, rồi cuối cùng là một sự giận dữ âm ỉ. Y nhìn theo bóng lưng những người dân đang rời đi, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành. Y đã có được cái mà y muốn – một cái cớ để bòn rút tiền. Nhưng cái giá y phải trả là lòng tin của dân chúng, và đó là một cái giá đắt hơn bất kỳ khoản tiền nào.

Lâm Dịch quay người, cùng Bạch Vân Nhi và Liễu Thanh Y hòa vào dòng người rời đi. Hắn biết, Quan Đại Nhân, bị bẽ mặt và dồn vào đường cùng như vậy, sẽ không dễ dàng bỏ qua. *Quan Đại Nhân, bị bẽ mặt và dồn vào đường cùng, sẽ tìm kiếm sự giúp đỡ từ các thế lực cao hơn, có thể là Thẩm Đại Nhân, đẩy cuộc đối đầu với Lâm Dịch lên một cấp độ mới.* Trò chơi mới chỉ bắt đầu, và những con cờ lớn hơn đang chuẩn bị vào cuộc. Nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng. Hắn sẽ không lùi bước.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free