Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 398: Mạng Lưới Vô Hình

Trong căn phòng riêng của Lâm Dịch tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, ánh nến lung linh như những linh hồn nhỏ bé nhảy múa trên vách tường gỗ. Đêm đã khuya, nhưng không gian không hề tĩnh mịch, mà ngược lại, ngập tràn sự tập trung cao độ và một luồng khí căng thẳng đến nghẹt thở. Tiếng gió đêm lùa qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của sương, khẽ làm rung rinh ngọn lửa nhỏ. Trên chiếc bàn gỗ sờn cũ, một tấm bản đồ nhỏ được trải phẳng, điểm xuyết bởi những nét mực đỏ và đen đánh dấu các địa điểm, tên người, cùng những mũi tên chỉ hướng loằng ngoằng. Đây không phải là bản đồ đường đi, mà là tấm bản đồ của một mạng lưới vô hình, phức tạp hơn bất kỳ con đường nào trong Đại Hạ.

Lâm Dịch, với vóc dáng gầy gò nhưng ánh mắt sắc bén như chim ưng, nghiêng người chỉ vào một điểm trên bản đồ. Gương mặt thanh tú của hắn hơi xanh xao dưới ánh nến, nhưng không hề che giấu đi vẻ trầm tư và sự từng trải ẩn sâu. Hắn không nói nhiều, mỗi lời thốt ra đều được cân nhắc kỹ lưỡng, mang theo sức nặng của một người đã nhìn thấu bản chất của sự việc. "Điểm yếu của Quan Đại Nhân không nằm ở bản thân y, mà là ở những kẻ giữ bí mật cho y," giọng hắn trầm ấm nhưng dứt khoát, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Những kẻ tham lam, những kẻ sợ hãi. Đó là những con rối dễ điều khiển nhất. Phán quan Trần, hắn là kẻ đầu tiên ta muốn nhắm đến. Hắn là cánh tay phải của Quan Đại Nhân, giữ nhiều bí mật tài chính nhất, nhưng cũng là kẻ dễ bị lung lay bởi nỗi sợ hãi và sự nghi ngờ."

Liễu Thanh Y đứng bên cạnh, dáng người cao ráo, thanh thoát trong bộ trang phục màu xanh kín đáo. Ánh mắt cương nghị của nàng quét qua bản đồ, dừng lại ở những cái tên Lâm Dịch vừa nhắc đến. Nàng là một kiếm khách phong độ, nhưng trong cuộc chiến trí tuệ này, nàng cũng là một quân cờ chủ chốt. "Mạng lưới của ta có thể khiến chúng phải run sợ, nhưng c��n phải đúng người, đúng thời điểm," nàng đáp, giọng nói trầm tĩnh, chứa đựng sự quyết đoán của một người đã quen với việc hành động. Nàng hiểu rõ bản chất của giang hồ, nơi danh dự và sự sống chết thường chỉ cách nhau một sợi tóc. Việc gây áp lực phải tinh tế, đủ để gieo rắc nỗi sợ hãi mà không để lại dấu vết rõ ràng, tránh cho Quan Đại Nhân có cớ phản công trực diện. "Hắc Sa Bang có những 'cánh chim' rất giỏi trong việc truyền tin đồn và khơi dậy sự bất an. Chúng ta sẽ dùng những kẻ này, biến lời đồn thành vũ khí sắc bén."

Bạch Vân Nhi, vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát, đang cẩn trọng ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ. Đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng không rời khỏi tấm bản đồ và gương mặt của Lâm Dịch. Nàng là người hỗ trợ thông tin và quản lý nội bộ, luôn đảm bảo mọi chi tiết nhỏ nhất đều được ghi lại. "Chúng ta cần đảm bảo những tin tức này được lan truyền một cách tự nhiên nhất," nàng nói, giọng rõ ràng, dứt khoát. "Nếu để lộ dấu vết, Quan Đại Nhân sẽ dễ dàng truy ngược và bịt miệng. Hơn nữa, việc này còn có thể khiến các thương nhân khác hoang mang, ảnh hưởng đến hoạt động của thương hội." Nàng đang nghĩ đến những kịch bản xấu nhất, những phản ứng có thể xảy ra từ phía Quan Đại Nhân và cách để giảm thiểu rủi ro cho thương hội của Lâm Dịch. Sự lo lắng vẫn còn phảng phất trong ánh mắt nàng, nhưng niềm tin vào kế hoạch của Lâm Dịch đã lấn át tất cả. Nàng đã chứng kiến quá nhiều lần Lâm Dịch biến những điều không thể thành có thể, từ một thiếu niên nghèo khó vươn lên thành một thế lực đáng gờm.

Lâm Dịch không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, đồng tình với nhận định của Bạch Vân Nhi. Hắn tiếp tục chỉ tay vào một vài cái tên khác trên bản đồ, những kẻ cũng giữ vai trò quan trọng trong bộ máy của Quan Đại Nhân, nhưng ở cấp bậc thấp hơn Phán quan Trần. "Ngoài Phán quan Trần, còn có Lý Thống và Vương Bá. Lý Thống là quản lý kho lương, Vương Bá phụ trách thuế vụ. Cả hai đều có liên quan mật thiết đến các giao dịch 'mua sắm khẩn cấp' mà chúng ta đã phát hiện. Hãy bắt đầu với việc gieo rắc sự ngờ vực trong nội bộ bọn họ. Thông tin về việc Quan Đại Nhân đang tìm cách 'thay máu' một số vị trí chủ chốt, đặc biệt là những kẻ đã để lộ sơ hở tài chính, sẽ là một đòn tâm lý hiệu quả."

Liễu Thanh Y nhếch môi. Nàng đã hiểu ý Lâm Dịch. Đây không phải là một cuộc đối đầu trực diện, mà là một cuộc chiến của những lời đồn, của nỗi sợ hãi và sự ngờ vực được gieo rắc từ bên trong. "Tôi sẽ cử những người đáng tin cậy nhất, những người không liên quan trực tiếp đến Hắc Sa Bang, để tránh gây sự chú ý. Họ sẽ đóng vai những lữ khách, thương nhân nhỏ, hay thậm chí là những kẻ ăn mày, trà trộn vào những nơi mà đám tay sai này thường lui tới. Quán trà, tửu lầu, chợ búa... Đó là những nơi lời đồn mọc cánh nhanh nhất." Nàng giải thích, trong đầu đã hình dung ra những gương mặt, những kế hoạch cụ thể. Mạng lưới giang hồ của nàng không chỉ có những kẻ võ nghệ cao cường, mà còn có những kẻ khéo léo trong việc thu thập thông tin và thao túng tâm lý.

"Hãy tập trung vào những bí mật mà chúng nghĩ rằng chỉ có chúng và Quan Đại Nhân biết," Lâm Dịch bổ sung, ánh mắt lấp lánh sự tinh quái. "Chẳng hạn như những khoản 'hoa hồng' bất minh, những giao dịch ngầm, những kẻ tình nhân bí mật. Đừng trực tiếp nói ra, hãy để chúng tự suy diễn. Một lời nói úp mở, một ánh mắt đầy ẩn ý, đôi khi còn đáng sợ hơn một lời đe dọa trực tiếp." Hắn hiểu rằng, con người thường sợ hãi những điều mình không biết, những điều mình tự tưởng tượng ra hơn là những mối đe dọa rõ ràng. "Hãy cho chúng thấy rằng, bí mật của chúng không còn là bí mật nữa, và Quan Đại Nhân có thể sẽ hy sinh chúng để tự bảo vệ mình."

Bạch Vân Nhi đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch. "Ta sẽ chuẩn bị những 'thông tin rò rỉ' cần thiết. Những con số, những ngày tháng, những địa điểm... đủ để khiến chúng phải giật mình, nhưng không quá rõ ràng để Quan Đại Nhân có thể phủ nhận hoàn toàn." Nàng hiểu rằng, sự chuẩn bị kỹ lưỡng về thông tin là chìa khóa để kế hoạch này thành công. Nàng không chỉ là một thương nhân giỏi, mà còn là một người có khả năng phân tích và tổng h��p thông tin một cách xuất sắc.

Lâm Dịch nhìn hai người, trong đầu hắn, những bánh răng của trí tuệ hiện đại vẫn đang quay cuồng không ngừng. *Sơ hở này có thể liên quan đến một mạng lưới tham nhũng lớn hơn, không chỉ riêng Quan Đại Nhân mà còn liên quan đến các quan lại cấp cao hơn, có thể là Thẩm Đại Nhân.* Hắn hiểu rằng, việc khai thác sơ hở này sẽ buộc Quan Đại Nhân phải có phản ứng mạnh và có thể liều lĩnh hơn, đẩy xung đột lên một tầm cao mới. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Khả năng phân tích tài chính và logic của hắn, kết hợp với các nguồn thông tin đa dạng từ thương trường và giang hồ, sẽ là vũ khí quan trọng để đối phó với các thế lực lớn hơn trong tương lai. Sự hợp tác ăn ý giữa Lâm Dịch, Bạch Vân Nhi và Liễu Thanh Y chứng tỏ một liên minh vững chắc đang được hình thành để đối mặt với những thách thức chính trị và xã hội.

"Chúng ta sẽ không vội vàng," Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy sức nặng. "Hãy thu thập đầy đủ bằng chứng, càng nhiều càng tốt. Khi chúng ta ra tay, phải là một đòn chí m���ng, khiến Quan Đại Nhân không thể ngóc đầu dậy được nữa." Hắn nhìn Bạch Vân Nhi và Liễu Thanh Y, sự tin tưởng hiển hiện trong ánh mắt. "Ta biết đây là khoảng thời gian khó khăn. Nhưng ta tin tưởng vào các ngươi. Sự đoàn kết và tin tưởng giữa chúng ta sẽ là nền tảng để đối mặt với những thách thức lớn hơn sắp tới. Hãy bình tĩnh, thu thập thông tin, và chờ đợi. Mọi nước cờ đều đã được tính toán. Chúng ta sẽ không thua."

Bạch Vân Nhi và Liễu Thanh Y nhìn nhau, rồi cùng hướng về Lâm Dịch. Trong căn phòng sáng bừng bởi ánh nến, không còn là sự căng thẳng của đêm qua, mà là một luồng khí quyết tâm và niềm tin mạnh mẽ đang lan tỏa. Lâm Dịch đã giăng chiếc lưới vô hình của mình, và giờ đây, hắn đang chờ đợi con mồi sa lưới, từng bước một, chậm rãi nhưng chắc chắn, để rồi tung ra đòn kết liễu. Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó thoát. Quan Đại Nhân đã bước vào ván cờ mà hắn không thể thắng.

***

Vài ngày sau, tại một quán trà nhỏ nằm khuất trong con hẻm yên tĩnh của Thành Thiên Phong. Ánh nắng ban ngày dịu nhẹ xuyên qua mái hiên, vẽ lên nền đất những vệt sáng vàng óng. Không gian quán thanh bình, tiếng lào xào của khách uống trà hòa cùng tiếng nước sôi reo nhẹ trong ấm, tiếng chim hót lảnh lót từ chiếc lồng treo bên cửa sổ, tạo nên một bức tranh yên ả. Hương trà thơm ngát quyện với mùi bánh ngọt thoang thoảng, mời gọi những tâm hồn cần sự tĩnh lặng.

Phán quan Trần, với gương mặt gầy gò và ánh mắt gian xảo thường trực, nay lại mang theo một vẻ mệt mỏi và lo lắng rõ rệt. Y ngồi một mình ở chiếc bàn góc khuất, cố gắng hớp từng ngụm trà nóng để xua đi cảm giác bất an đang bủa vây. Gần đây, y liên tục nhận được những lời đồn thổi kỳ lạ, những ánh mắt đánh giá khó hiểu từ đồng liêu, và thậm chí là từ những kẻ buôn bán nhỏ mà y thường xuyên qua lại. Những lời đồn đó không trực tiếp nhắm vào y, nhưng lại xoáy sâu vào những bí mật mà y nghĩ rằng chỉ có mình và Quan Đại Nhân biết. *Sao gần đây ta cứ có cảm giác bị theo dõi?* Y tự hỏi trong lòng, bàn tay run run đặt tách trà xuống. *Chẳng lẽ có kẻ nào muốn gây khó dễ cho ta? Hay là... Quan Đại Nhân đã biết được gì đó?* Nỗi sợ hãi len lỏi, lạnh buốt sống lưng.

Ngồi ở bàn bên cạnh, một người đàn ông ăn mặc như một thương nhân bình thường, với bộ y phục gọn gàng và vẻ ngoài điềm tĩnh, đang lẩm bẩm đủ to để Phán quan Trần có thể nghe thấy. Hắn là một trong những "người đưa tin" của Liễu Thanh Y, được huấn luyện để truyền đi những thông điệp ngầm mà không để lộ dấu vết. Hắn đang kể cho người bạn đồng hành (cũng là người của Liễu Thanh Y) một câu chuyện nửa thật nửa giả, giọng điệu đầy vẻ bí ẩn và châm biếm. "Nghe nói có lão gia nào đó dấu tiền bất chính vào quỹ từ thiện, giờ bị người ta vạch mặt rồi... khà khà. Đáng đời lắm! Thấy chưa, lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó thoát. Cứ nghĩ mình che giấu kín kẽ, ai ngờ giấy không thể gói được lửa, sớm muộn gì cũng lộ tẩy thôi. Nhất là những kẻ tham lam, tưởng là thông minh, nhưng lại là kẻ ngốc nhất. Cứ nghĩ là dựa vào cây đại thụ mà che nắng, ai ngờ cây đổ thì mình cũng tan tành."

Phán quan Trần giật mình, ánh mắt lấm lét quét quanh. Những lời nói của gã thương nhân kia như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tâm can y. Y đã từng làm những việc tương tự, dùng danh nghĩa quỹ từ thiện để biển thủ công quỹ, dưới sự chỉ đạo của Quan Đại Nhân. Chẳng lẽ... những lời đồn kia là nhắm vào y? Hay là nhắm vào Quan Đại Nhân? Nỗi sợ hãi và sự ngờ vực trộn lẫn, khiến y không còn cảm thấy yên bình như ban đầu. Y cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng mồ hôi lạnh đã lấm tấm trên trán.

Gã thương nhân kia, sau khi kể xong câu chuyện, mỉm cười đầy ẩn ý, rồi đứng dậy rời đi. Trong lúc vội vàng đứng dậy, một mảnh giấy nhỏ "vô tình" rơi xuống bàn của Phán quan Trần. Tờ giấy mỏng manh, không có vẻ gì đặc biệt, nhưng khi Phán quan Trần lén lút nhặt lên, đôi mắt y chợt co rút lại. Trên đó, chỉ có vài nét chữ nguệch ngoạc, nhưng lại là một câu nói như sấm sét đánh vào tai y: "Đêm qua, tại nhà kho số ba, có 'hàng' mới về. Quan Đại Nhân đã dặn phải giữ bí mật tuyệt đối."

Nhà kho số ba... Đó là nơi cất giữ những vật tư quân sự mà Quan Đại Nhân đã bí mật bán ra thị trường chợ đen, và Phán quan Trần là một trong số ít người biết về giao dịch này. Hơn nữa, "đêm qua" là một chi tiết cực kỳ chính xác. Y chưa kịp báo cáo cho Quan Đại Nhân về việc nhập hàng mới. Ai? Ai đã biết được chuyện này? Lời đồn kia không phải là ngẫu nhiên. Đây là một lời cảnh báo, một lời đe dọa không thể rõ ràng hơn. Phán quan Trần cảm thấy cổ họng khô khốc, tim đập thình thịch như trống dồn. Y vội vàng gấp tờ giấy lại, nhét vào trong tay áo, rồi đứng dậy, bỏ lại tách trà còn đang bốc khói. Bầu không khí thanh bình của quán trà bỗng trở nên ngột ngạt đối với y, mỗi bước chân đều nặng trịch như mang gông xiềng. Y cần phải báo cáo cho Quan Đại Nhân, nhưng đồng thời, một ý nghĩ bất an len lỏi: liệu Quan Đại Nhân có đang theo dõi y không? Liệu y có bị hy sinh để bảo vệ kẻ bề trên? Sự ngờ vực đã bắt đầu nảy mầm trong tâm trí y.

***

Cùng lúc đó, trong văn phòng làm việc của Quan Đại Nhân, không khí nặng nề như chì. Đêm đã xuống, bầu trời âm u, có gió lớn lùa qua khe cửa sổ, khiến ngọn nến trên bàn lung lay, hắt những cái bóng ma quái lên vách tường. Mùi mực, giấy cũ và hương trầm nhẹ quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác vừa tĩnh mịch vừa ngột ngạt.

Quan Đại Nhân ngồi sau bàn làm việc, gương mặt cau có đến mức những nếp nhăn sâu hơn bình thường. Y vừa nhận được vài tin tức khó chịu từ Phán quan Trần và một số quan lại nhỏ khác. Phán quan Trần, với vẻ mặt tái mét, đã báo cáo về những lời đồn lạ lùng và tờ giấy bí ẩn mà y nhận được ở quán trà. Vài quan lại nhỏ khác cũng đề cập đến việc cảm thấy bị theo dõi, và những thông tin mơ hồ về "những bí mật tài chính" đang lan truyền trong giới quan lại cấp thấp. Những lời đồn này không có căn cứ rõ ràng, nhưng chúng lại đánh trúng vào những điểm yếu nhất của bộ máy tham nhũng mà y đã dày công xây dựng.

"Chuyện gì đang xảy ra?" Quan Đại Nhân lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc vì căng thẳng. Y vò nát một tờ giấy báo cáo về tình hình thuế vụ, ném mạnh xuống bàn, ánh mắt đầy sự nghi ngờ và tức giận. "Ai đang rắp tâm chống lại ta? Ch��ng lẽ là Lâm Dịch? Nhưng y làm sao có thể biết được những chuyện đó? Những bí mật này, chỉ có ta và một vài kẻ thân tín biết mà thôi!"

Y chống tay lên bàn, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Đối với một người luôn tự mãn về quyền lực và sự khôn ngoan của mình như Quan Đại Nhân, việc bị động và không thể xác định được đối thủ là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận được. Y đã ra lệnh gây khó dễ cho thương hội của Lâm Dịch, nhưng những phản ứng mà y nhận được lại không phải là sự van xin hay cầu cạnh, mà là những lời đồn đại khó chịu, những ánh mắt ngờ vực từ chính những kẻ dưới trướng y.

"Phán quan Trần có vẻ hoảng loạn," y nghĩ thầm. "Kẻ đó giữ nhiều bí mật của ta nhất. Nếu hắn bị lung lay, mọi chuyện sẽ trở nên rắc rối." Y nhớ lại vẻ mặt tái mét của Phán quan Trần khi báo cáo. Sự hoảng sợ của Phán quan Trần là một dấu hiệu đáng báo động. Liệu có phải có kẻ nào đó đang tìm cách chia rẽ nội bộ của y? Nhưng ai có thể làm được điều đó một cách tinh vi đến vậy? Lâm Dịch? Một tên thiếu niên từ vùng biên thùy, làm sao có thể có được mạng lưới thông tin và khả năng thao túng này? Hay là có thế lực lớn hơn đứng sau lưng hắn?

Nỗi sợ hãi bị lộ tẩy, bị mất đi quyền lực và danh vọng bủa vây Quan Đại Nhân. Y đã dành cả đời để leo lên vị trí này, để vơ vét của cải, để sống một cuộc sống xa hoa. Y không thể để bất cứ ai phá hủy tất cả. Y đứng dậy, bước đến cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen kịt. Gió lạnh lùa vào, khiến y rùng mình. "Triệu tập Lý Thống và Vương Bá đến đây ngay lập tức!" y gầm lên với tên lính gác bên ngoài. "Và tăng cường canh gác, không được để bất kỳ ai tiếp cận phòng làm việc của ta mà không có lệnh!"

Y muốn điều tra, muốn tìm ra kẻ đứng sau tất cả. Nhưng những thông tin mà y nhận được lại quá mơ hồ, quá phân tán. Ai đó đang chơi một ván cờ lớn với y, nhưng y lại không thể nhìn thấy mặt đối thủ. Y cảm thấy quyền lực của mình đang bị lung lay, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu để chống đỡ. Sự hoang mang, tức giận và bất lực trộn lẫn, khiến y chỉ muốn đập phá mọi thứ. Nhưng y biết, đó không phải là cách giải quyết vấn đề. Y phải giữ bình tĩnh, phải tìm ra kẻ địch. Nhưng càng cố gắng suy nghĩ, y càng cảm thấy bế tắc. Những lời đồn đã gieo rắc sự ngờ vực trong nội bộ y, khiến y không còn tin tưởng vào bất kỳ ai. Cái bẫy vô hình của Lâm Dịch đã bắt đầu phát huy tác dụng.

***

Sáng sớm hôm sau, sương mù nhẹ giăng lối trên con đường dẫn vào Quán Trọ Lạc Nguyệt, mang theo một vẻ đẹp mờ ảo và huyền hoặc. Trong căn phòng của mình, Lâm Dịch ngồi bên cửa sổ, nhấp một ngụm trà nóng. Hương trà thơm thoang thoảng, xua đi cái lạnh ẩm ướt của buổi sớm. Gương mặt hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra khung cảnh bên ngoài, như đang suy tư về một điều gì đó xa xôi. Bàn tay hắn khẽ vuốt nhẹ lên bìa cuốn *Cẩm Nang Kế Sách* được đặt cẩn thận bên cạnh, như một người bạn đồng hành thầm lặng trong mọi chiến lược.

Cánh cửa khẽ mở, Bạch Vân Nhi bước vào, mang theo một vài tờ giấy mới. Nàng đặt chúng xuống bàn, ánh m��t chứa đựng sự lo lắng nhưng cũng có chút hài lòng. Vóc dáng thon thả của nàng di chuyển nhẹ nhàng, nhưng sự dứt khoát trong từng cử chỉ cho thấy nàng đã trải qua một đêm không hề yên tĩnh. "Tin tức từ chợ và các quán trà," nàng nói, giọng rõ ràng, dứt khoát. "Phán quan Trần đêm qua đã 'làm ầm ĩ' lên, nghi ngờ có kẻ muốn hãm hại y. Y đã cho người điều tra khắp nơi, nhưng không tìm thấy manh mối rõ ràng nào. Vài quan lại nhỏ khác cũng bắt đầu điều tra nội bộ, dường như đang tìm cách chứng minh sự trong sạch của mình, hoặc là tìm kiếm kẻ đang gây rối."

Lâm Dịch khẽ nhếch mép cười nhẹ, không phải là nụ cười vui vẻ, mà là nụ cười của một kẻ đã tính toán kỹ lưỡng từng nước cờ và đang nhìn thấy kết quả như mong đợi. Hắn đưa tay nhận lấy tờ giấy từ Bạch Vân Nhi, đọc lướt qua những dòng chữ viết tay cẩn thận. "Tốt," hắn nói, giọng điềm tĩnh. "Cứ để họ tự giẫm vào chân nhau. Mục đích của chúng ta là gieo rắc sự ngờ vực, khiến Quan Đại Nhân không thể tin tưởng bất kỳ ai trong bộ máy của mình nữa. Khi một kẻ độc tài mất đi lòng tin vào thuộc hạ, y sẽ trở nên hoảng loạn và dễ mắc sai lầm."

Hắn đặt tờ giấy xuống, ánh mắt nhìn xa xăm, như đang hình dung ra toàn cảnh bức tranh đang dần hiện rõ. *Sự ngờ vực và chia rẽ trong nội bộ Quan Đại Nhân sẽ là một điểm yếu lớn mà Lâm Dịch có thể khai thác sâu hơn trong các chương tới.* Hắn hiểu rằng, đây mới chỉ là bước khởi đầu. Một cây cổ thụ mục ruỗng cần phải bị đốn từ gốc, và để làm được điều đó, cần phải làm suy yếu từng cành, từng nhánh. *Việc Lâm Dịch không trực tiếp ra mặt mà dùng 'mạng lưới vô hình' của Liễu Thanh Y cho thấy anh đang học cách thao túng các thế lực, đẩy anh vào con đường 'đen tối' hơn.* Hắn không muốn trở thành kẻ anh hùng vĩ đại, nhưng để bảo vệ những người hắn yêu thương, hắn sẵn sàng trở thành một kẻ giật dây trong bóng tối.

"Liễu Thanh Y đã làm rất tốt," Bạch Vân Nhi tiếp lời, giọng nàng có chút thán phục. "Mạng lưới của nàng ấy hoạt động hiệu quả đến không ngờ. Chỉ trong một đêm, tin đồn đã lan truyền khắp nơi, và những kẻ mà chúng ta nhắm đến đều đã có phản ứng rõ rệt." Nàng không khỏi kinh ngạc trước sự tinh vi và tốc độ của mạng lưới giang hồ mà Liễu Thanh Y điều khiển. Điều này càng củng cố niềm tin của nàng vào sức mạnh của liên minh này. *Sự hiệu quả của mạng lưới giang hồ của Liễu Thanh Y cho thấy tiềm năng của một đồng minh đáng gờm, không chỉ về võ lực mà còn về khả năng thu thập thông tin và gây áp lực.*

Lâm Dịch khẽ gật đầu. "Mỗi người một vai trò. Nhưng Quan Đại Nhân sẽ không dễ dàng buông xuôi. Y sẽ phản ứng mạnh hơn, có thể tìm đến sự giúp đỡ từ Thẩm Đại Nhân, hoặc dùng những thủ đoạn tàn độc hơn để dập tắt sự bất ổn này." Hắn đã lường trước được điều đó. Kẻ quyền lực khi bị dồn vào đường cùng sẽ trở nên liều lĩnh và nguy hiểm hơn bao giờ hết. Nhưng đó cũng là lúc chúng dễ dàng bộc lộ sơ hở lớn nhất.

Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, hít một hơi thật sâu không khí trong lành của buổi sáng. Sương mù đã tan dần, để lộ ra những mái nhà ngói đỏ và những con đường bắt đầu tấp nập. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và hắn đã sẵn sàng cho những nước cờ tiếp theo. Một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi Lâm Dịch. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Hắn hiểu rõ điều đó. Và hắn sẽ không chờ đợi sự công bằng, hắn sẽ tạo ra nó theo cách của riêng mình.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free