Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 397: Lưới Trời Lồng Lộng

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia nắng cuối cùng của Thành Thiên Phong, chỉ còn lại ánh đèn lồng hắt hiu từ các quán xá, nhà cửa len lỏi qua không gian. Trong căn phòng riêng của Lâm Dịch tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, không khí đặc quánh sự căng thẳng và mệt mỏi. Ánh đèn dầu mờ ảo, lay lắt trên bàn, chiếu lên gương mặt trầm tư của Lâm Dịch, cùng vẻ lo lắng hiện rõ trên từng nét của Bạch Vân Nhi, sự kiên nghị của Liễu Thanh Y và nỗi bức xúc chẳng thể che giấu của Trần Nhị Cẩu. Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, la liệt giấy tờ, sổ sách ghi chép các giao dịch, những báo cáo nguệch ngoạc từ cửa thành, và cả những thông tin vặt vãnh thu thập từ chợ đen, tất cả đều chất chồng như thể một gánh nặng vô hình. Tiếng gió đêm khẽ rít qua khe cửa, hòa lẫn với tiếng trò chuyện vọng lên từ dưới lầu, tiếng bát đĩa va chạm, và thỉnh thoảng là tiếng cười sảng khoái của những vị khách vô tư, tạo nên một sự tương phản đến khắc nghiệt với không khí nặng nề trong căn phòng này. Mùi thức ăn, rượu và khói gỗ từ bếp vẫn còn vương vấn đâu đó, trộn lẫn với hương trà thoang thoảng từ ấm nước vừa mới pha, càng làm cho sự bức bối thêm rõ rệt.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén, lướt qua từng gương mặt. Hắn đặt tay lên Cẩm Nang Kế Sách, cảm nhận sự thô ráp của bìa da cũ kỹ, như tìm kiếm một điểm tựa vững chắc giữa dòng chảy thông tin hỗn loạn. "Tình hình thế nào rồi?" Giọng hắn trầm ổn, không một chút biểu lộ cảm xúc thừa thãi, nhưng lại mang theo một sức nặng không thể chối cãi. "Càng chi tiết càng tốt."

Bạch Vân Nhi, vóc dáng thon thả trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, mở đầu với vẻ mặt nghiêm trọng. Nàng đặt xuống một chồng giấy tờ được buộc gọn gàng bằng sợi đay. "Thuế tăng không lý do, kiểm tra gắt gao. Hàng hóa bị giữ ở cửa thành, buộc chúng ta phải 'lót tay' mới được thông qua. Thiệt hại không nhỏ, riêng trong ba ngày qua, chúng ta đã mất đi ít nhất ba thành lợi nhuận từ các chuyến hàng nhỏ." Nàng hít một hơi sâu, đôi mắt thông minh, sắc sảo ánh lên sự phẫn nộ. "Họ viện đủ lý do, từ kiểm tra chất lượng, kiểm dịch, cho đến nghi ngờ hàng lậu. Nhưng thực chất, tất cả đều nhằm gây khó dễ cho chúng ta, ép chúng ta phải nhượng bộ."

Liễu Thanh Y, kiếm khách phong độ với ánh mắt cương nghị, tiếp lời. "Tay chân của Quan Đại Nhân gần đây giao dịch bất thường với một số thương nhân nhỏ, những kẻ trước nay chỉ buôn bán vặt vãnh. Có vẻ là rửa tiền hoặc chuyển tài sản. Mạng lưới của ta đã theo dõi một vài kẻ, chúng dường như đang cố gắng che giấu nguồn gốc của những khoản tiền lớn, chia nhỏ ra để giao dịch qua nhiều kênh khác nhau. Điều này cho thấy hắn đang rất lo sợ, và đang tìm cách tẩu tán tài sản hoặc ít nhất là biến nó thành thứ khó bị truy vết hơn." Nàng khoanh tay trước ngực, một cử chỉ quen thuộc, ánh mắt lóe lên vẻ sắc lạnh. "Hành động của Quan Đại Nhân đang ngày càng liều lĩnh, cho thấy hắn thực sự đã bị động ch���m đến lợi ích cốt lõi."

Trần Nhị Cẩu, dù đã cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng gương mặt có chút ngây ngô của hắn vẫn không giấu được vẻ bức xúc. "Đại ca, mấy hôm nay, lính lệ chặn đường khách buôn, nói là kiểm tra, nhưng thực chất là gây khó dễ cho ai có liên hệ với chúng ta. Vương Đại Trụ đã bị chúng làm khó mấy lần ở chợ. Chúng còn ngang nhiên đòi 'tiền trà nước', không đưa thì giữ hàng đến thối rữa. Có kẻ còn ra tay đánh người nữa chứ! Đại ca, chúng ta không thể cứ chịu đựng mãi như vậy!" Hắn nắm chặt nắm đấm, đôi mắt sáng nhanh nhẹn đầy căm phẫn. Tiếng côn trùng kêu rả rích bên ngoài cửa sổ dường như càng làm tăng thêm sự bực bội trong lời nói của hắn.

Lâm Dịch lắng nghe từng lời báo cáo, không bỏ sót một chi tiết nào. Hắn không ngắt lời, chỉ im lặng ghi chép nhanh chóng vào cuốn sổ nhỏ của mình, đôi khi lại đưa mắt nhìn về phía bản đồ Thành Thiên Phong được trải trên bàn, nơi những nét mực đỏ đánh dấu các tuyến đường giao thương và các điểm nóng. Trong tâm trí hắn, những mảnh ghép thông tin rời rạc đang dần được sắp xếp lại, tạo thành một bức tranh toàn cảnh về những hành động chống phá của Quan Đại Nhân. *Đây đúng như dự liệu,* hắn nghĩ, *một phản ứng tự vệ mang tính bản năng của kẻ bị dồn vào đường cùng. Y muốn dùng quyền lực chính quyền để nghiền nát chúng ta, để dập tắt ngọn lửa mà chúng ta đã nhóm lên. Nhưng chính sự giãy giụa này lại đang bộc lộ những điểm yếu chết người.*

Hắn nhớ lại những lời mình đã nói với họ trước đó: "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Và thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Những lời đó giờ đây càng trở nên khắc sâu hơn. Hắn biết rằng, để sống sót và bảo vệ những người xung quanh, hắn phải không ngừng thích nghi, không ngừng sử dụng trí tuệ của mình để vượt qua mọi trở ngại. Quan Đại Nhân đang cố gắng bóp nghẹt nguồn sống của họ, nhưng điều đó cũng có nghĩa là hắn đang tạo ra những bằng chứng mới, những sơ hở mà Lâm Dịch có thể lợi dụng.

Khi mọi người đã trình bày xong, Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh m���t quét qua từng người một, truyền cho họ sự bình tĩnh và tin tưởng. "Ta đã hiểu. Các ngươi đã làm rất tốt. Những thông tin này vô cùng quý giá." Hắn gật đầu về phía Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, nàng đã ghi chép rất chi tiết. Tiếp tục làm như vậy. Mọi con số, mọi tên tuổi, mọi lý do họ đưa ra, dù là ngụy biện, đều có giá trị." Hắn nhìn Liễu Thanh Y. "Thanh Y, hãy tiếp tục theo dõi các giao dịch bất thường đó. Đặc biệt chú ý đến những kẻ đứng sau các thương nhân nhỏ, và nguồn gốc của những khoản tiền đó." Cuối cùng, hắn nhìn Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, ta hiểu sự bức xúc của ngươi. Nhưng chúng ta sẽ không dùng vũ lực ở đây. Hãy kiên nhẫn. Càng bị chèn ép, chúng ta càng phải giữ bình tĩnh. Hãy nhớ lời ta dặn, yêu cầu chúng đưa ra văn bản chính thức cho mọi lệnh cấm, mọi yêu cầu. Nếu chúng từ chối, hãy ghi nhớ thật kỹ lời chúng nói, thái độ của chúng, và có nhân chứng đi cùng. Ta cần mọi bằng chứng về sự lạm quyền của chúng, dù là nhỏ nhất. Hãy để chúng tự đào hố chôn mình."

Lâm Dịch đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Mặt trời đã xuống thấp từ lâu, và giờ đây chỉ còn ánh trăng bạc và những vì sao lấp lánh trên nền trời đen thẳm. Tiếng chim hót xa xăm, báo hiệu một đêm đã về khuya. Hắn quay lại, ánh mắt đầy quyết tâm. "Mọi thứ đều nằm trong tính toán của ta. Việc Quan Đại Nhân sa vào bẫy này sẽ đẩy y vào một tình thế khó xử, buộc y phải tìm kiếm sự giúp đỡ từ Thẩm Đại Nhân, chính thức kéo Thẩm Đại Nhân vào cuộc chiến. Y càng giãy giụa, y càng để lộ nhiều điểm yếu hơn. Những hành động gây khó dễ này của y, chính là bằng chứng tố cáo y đã bị động chạm đến lợi ích, đã lộ ra sơ hở." Hắn nói, giọng điệu chắc chắn như một lời tiên tri. "Sự biến động trên thị trường tài nguyên sẽ thu hút sự chú ý không chỉ của Quan Đại Nhân mà còn của các thế lực khác, bao gồm cả Hắc Sa Bang hoặc Thiên Phong Thương Hội. Điều này có thể mở ra những xung đột mới, nhưng cũng sẽ là cơ hội để chúng ta tìm kiếm đồng minh hoặc khai thác những thông tin quý giá."

Bạch Vân Nhi, Trần Nhị Cẩu, và Liễu Thanh Y gật đầu, ánh mắt đã kiên định hơn khi nghe những lời của Lâm Dịch. Họ biết rằng, dù nguy hiểm cận kề, Lâm Dịch vẫn luôn có một kế sách riêng.

***

Đêm càng về khuya, không khí lạnh dần thấm qua khung cửa. Tiếng trò chuyện dưới lầu đã thưa thớt, và cuối cùng chìm vào im lặng. Bạch Vân Nhi, Liễu Thanh Y và Trần Nhị Cẩu đã rời đi, để lại Lâm Dịch một mình trong căn phòng tĩnh lặng. Ánh đèn dầu mờ ảo vẫn lay lắt, hắt bóng hắn lên tường, tạo nên một cái bóng đơn độc nhưng đầy kiên cường. Hắn vùi đầu vào đống tài liệu, những bản báo cáo, sổ sách, thư từ chồng chất trước mặt. Mùi giấy cũ và mực, trộn lẫn với hương trà đã nguội lạnh, quẩn quanh trong không gian.

Lâm Dịch bắt đầu công việc của mình, một công việc đòi hỏi sự tập trung cao độ và một tư duy phân tích sắc bén mà không mấy ai trong thế giới này có được. Hắn đối chiếu các sổ sách thu chi, các báo cáo thuế, các chứng từ vận chuyển hàng hóa mà Bạch Vân Nhi đã cẩn thận ghi chép. Hắn còn có trong tay những lời đồn đại về các giao dịch đất đai của Quan Đại Nhân, được thu thập từ mạng lưới giang hồ của Liễu Thanh Y. Tư duy hiện đại của hắn, được rèn giũa từ một thế giới nơi tài chính là mạch máu và sự minh bạch là điều kiện tiên quyết, giúp hắn dễ dàng nhìn ra những luồng tiền không minh bạch, các giao dịch ẩn danh, và những con số bất hợp lý trong hệ thống quan trường mục ruỗng này.

*Một khoản chi lớn cho 'dự án tu sửa công trình công cộng' nhưng không có biên lai rõ ràng, không có dấu vết thi công?* Hắn lầm bầm, lướt ngón tay trên dòng chữ cũ kỹ. *Một quỹ 'từ thiện' mà tiền lại chảy vào túi riêng? Lãi suất khổng lồ từ các khoản vay ngầm mà không có bất kỳ cơ sở pháp lý nào.* Lâm Dịch lắc đầu nhẹ. *Tất cả đều tinh vi, nhưng có một điểm... một điểm mấu chốt mà hắn đã bỏ qua.*

Hắn vẽ sơ đồ các mối quan hệ tài chính, khoanh tròn các con số đáng ngờ bằng than chì. Hắn đặt hai tài liệu cạnh nhau: một là báo cáo thu chi chính thức được niêm phong cẩn thận, và một là bản sao chép các giao dịch bí mật từ nguồn của Liễu Thanh Y, những mảnh thông tin rời rạc nhưng lại mang sức nặng ghê gớm. Hắn rà soát từng mục, từng con số, đôi mắt sắc bén không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Đầu óc hắn quay cuồng với các phép tính, các suy luận logic, các mô hình gian lận mà hắn từng biết từ thế giới cũ.

Cảm giác thô ráp của giấy cũ dưới ngón tay, lạnh lẽo của không khí đêm, tiếng gió khẽ rít qua khe cửa... tất cả đều không thể làm xao nhãng sự tập trung tuyệt đối của hắn. Hắn lật dở Cẩm Nang Kế Sách, không phải để tìm một kế sách cụ thể, mà như một thói quen, một hành động vô thức để định thần, để giữ cho tư duy luôn sắc bén và không bị lạc lối trong mớ bòng bong của thông tin. Quyển sách cũ kỹ nặng trịch trong tay hắn như một lời nhắc nhở về mục đích của mình.

Thời gian trôi qua, từng giờ một. Ánh đèn dầu dần cạn, bấc đèn cháy xém, khiến ánh sáng càng thêm yếu ớt. Bên ngoài, tiếng côn trùng kêu rả rích đã nhường chỗ cho những âm thanh đầu tiên của buổi bình minh: tiếng gà gáy xa xăm, tiếng bước chân lạo xạo của những người dậy sớm, và hương vị trong lành của sương sớm bắt đầu len lỏi vào phòng.

Và rồi, nó hiện ra.

Lâm Dịch chợt dừng lại, đôi mắt hắn dán chặt vào một mục trong báo cáo thu chi chính thức: một khoản chi khổng lồ cho "quản lý nguồn tài nguyên địa phương", một khoản tiền mà theo các thông tin ngầm từ Liễu Thanh Y, dường như đã không được sử dụng đúng mục đích. Hắn đối chiếu với các chứng từ "mua sắm khẩn cấp" các vật liệu xây dựng và lương thực dự trữ cho "quỹ dự phòng thiên tai" mà Quan Đại Nhân đã phê duyệt. Ban đầu, mọi thứ có vẻ hợp lý, các chứng từ có vẻ được làm giả rất tinh vi, với các con dấu và chữ ký trông như thật. Nhưng có một điểm bất thường, một sự chênh lệch nhỏ mà chỉ có người cực kỳ tỉ mỉ và có kinh nghiệm kiểm toán mới có thể nhận ra: các con số trong báo cáo kiểm kê tài nguyên của một vài thôn làng xa xôi lại không khớp với số lượng vật tư được "mua sắm" và "phân phát". Hơn nữa, việc xác nhận các giao dịch này lại được thực hiện bởi cùng một vài cấp dưới thân cận của Quan Đại Nhân, mà không có sự kiểm tra chéo hay giám sát đ���c lập nào.

Sơ hở nằm ở sự thiếu đồng bộ giữa các cơ quan quản lý và sự mâu thuẫn giữa con số trên giấy và thực tế. Quan Đại Nhân đã tạo ra một "quỹ dự phòng thiên tai" trên giấy tờ, một cái bình phong hoàn hảo để che giấu những khoản chi bất minh. Tiền từ quỹ này được chuyển vào các "đối tác" có liên hệ mật thiết với hắn, những thương nhân nhỏ mà Liễu Thanh Y đã nhắc đến, sau đó được rút ra bằng các giao dịch "mua sắm khẩn cấp" không có thật. Lỗ hổng không nằm ở việc hắn làm giả chứng từ, mà nằm ở *cơ chế xác nhận* và *kiểm kê* thiếu chặt chẽ của hệ thống quan trường Đại Hạ. Hắn đã quá tự tin vào quyền lực của mình và sự mù mờ của hệ thống, không ngờ rằng có một người đến từ thế giới khác lại có thể nhìn thấu được những chiêu trò tài chính phức tạp này.

Một nụ cười lạnh lẽo, đầy vẻ đắc thắng nhưng cũng ẩn chứa sự mệt mỏi, hiện lên trên khóe môi Lâm Dịch. *Chính là đây,* hắn nghĩ. *Một điểm yếu chết người.* Sự hài lòng thoáng qua, nhưng nhanh chóng nhường chỗ cho quyết tâm. Đây không phải là trò chơi, mà là cuộc chiến sinh tồn. Hắn đã tìm thấy con đường để siết chặt chiếc lưới.

***

Khi những tia nắng đầu tiên của buổi sáng len lỏi qua khung cửa sổ, nhuộm vàng căn phòng, Bạch Vân Nhi và Liễu Thanh Y trở lại. Không khí trong lành của buổi sớm mai đã xua đi phần nào sự nặng nề của đêm qua, mang theo một làn gió mới, một niềm hy vọng mới. Bạch Vân Nhi mang theo một ấm trà nóng hổi, hương thơm của lá trà tươi thoảng nhẹ khắp phòng. Liễu Thanh Y, vẻ mặt vẫn nghiêm nghị, nhưng ánh mắt lộ rõ sự mong chờ.

Lâm Dịch không còn vẻ mệt mỏi như khi thức trắng đêm, thay vào đó là một sự tập trung sắc bén và tự tin. Hắn chỉ vào điểm mấu chốt trên các tài liệu, nơi hắn đã khoanh tròn và ghi chú bằng than chì. "Hắn đã tạo ra một 'quỹ dự phòng thiên tai' trên giấy tờ, một bình phong hoàn hảo. Nhưng thực chất, tiền lại được chuyển vào các 'đối tác' có liên hệ mật thiết với hắn, sau đó rút ra bằng các giao dịch 'mua sắm khẩn cấp' không có thật." Giọng Lâm Dịch chậm rãi, rõ ràng, từng lời t��ng chữ đều mang sức nặng của sự thật được khám phá. "Lỗ hổng nằm ở sự thiếu minh bạch trong báo cáo kiểm kê tài nguyên và việc xác nhận các giao dịch này từ cấp dưới của hắn. Các chứng từ có vẻ hoàn hảo, nhưng số lượng vật tư được 'mua sắm' lại không khớp với số liệu kiểm kê thực tế ở các thôn làng."

Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào Bạch Vân Nhi và Liễu Thanh Y. "Nếu chúng ta có thể chứng minh các giao dịch này là giả, và 'quỹ dự phòng' này là một bình phong để biển thủ công quỹ hoặc tài sản phi pháp, hắn sẽ không còn đường chối cãi."

Bạch Vân Nhi há hốc miệng, vẻ mặt từ kinh ngạc chuyển sang thán phục tột độ. Nàng không thể tin rằng Lâm Dịch, trong một đêm ngắn ngủi, lại có thể bóc tách được một âm mưu tinh vi đến vậy. "Thật tinh vi! Nhưng bằng chứng ở đâu để chứng minh những giao dịch đó là giả?" Nàng hỏi, giọng vẫn còn chút run rẩy vì bất ngờ.

Liễu Thanh Y khoanh tay, đôi mắt cương nghị giờ đây ánh lên vẻ kinh ngạc sâu sắc. "Tôi có thể dùng mạng lưới của mình để xác nhận các 'đối tác' này và tìm ra dấu vết tiền bạc. Vấn đề là, liệu Quan Đại Nhân có dễ dàng để chúng ta động vào điểm yếu của hắn không?" Nàng nghi ngờ, vì nàng hiểu rõ sự tàn nhẫn và quyền lực của những kẻ như Quan Đại Nhân.

Lâm Dịch nở một nụ cười nhạt, không phải là nụ cười vui vẻ, mà là nụ cười của một kẻ đã tính toán kỹ lưỡng từng nước cờ. "Hắn đã tự đưa mình vào lưới. Giờ là lúc siết chặt." Hắn vạch rõ kế hoạch sơ bộ trên một tấm bản đồ nhỏ được trải trên bàn, chỉ ra các bước cần thiết để củng cố bằng chứng và cách thức để công khai sơ hở này. "Đầu tiên, Vân Nhi, nàng cần phái người đến các thôn làng được liệt kê trong báo cáo kiểm kê tài nguyên, bí mật kiểm tra thực tế số lượng vật tư dự trữ. Đặc biệt chú ý đến những nơi mà số liệu trong báo cáo có vẻ bất thường. Ta cần những nhân chứng xác thực và những bằng chứng vật chất."

Bạch Vân Nhi gật đầu mạnh mẽ, sự lo lắng trên khuôn mặt nàng đã được thay thế bằng sự kiên cường và quyết tâm. Nàng bắt đầu suy nghĩ về các động thái kinh doanh để hỗ trợ, cách để điều động người mà không gây chú ý. "Ta sẽ sắp xếp ngay lập tức. Sẽ cần phải cử những người đáng tin cậy nhất."

"Thanh Y," Lâm Dịch tiếp tục, nhìn về phía Liễu Thanh Y. "Nàng hãy sử dụng mạng lưới của mình để thu thập thông tin về các 'đối tác' mà Quan Đại Nhân đã giao dịch. Họ là ai, mối quan hệ của họ với Quan Đại Nhân, và quan trọng nhất, dấu vết của những khoản tiền 'mua sắm khẩn cấp' đó đã đi đâu. Hãy tìm bằng chứng về sự liên kết giữa các thương nhân nhỏ này và Quan Đại Nhân, để chứng minh rằng họ chỉ là bình phong."

Liễu Thanh Y gật đầu, ánh mắt lóe lên vẻ sắc lạnh của một người giang hồ đã quen với những âm mưu và thủ đoạn. "Tôi sẽ không để Quan Đại Nhân có cơ hội thoát tội. Mạng lưới của Hắc Sa Bang có thể giúp chúng ta tìm kiếm những kẻ này."

Lâm Dịch nhìn hai người, trong đầu hắn, những bánh răng của trí tuệ hiện đại vẫn đang quay cuồng không ngừng. *Sơ hở này có thể liên quan đến một mạng lưới tham nhũng lớn hơn, không chỉ riêng Quan Đại Nhân mà còn liên quan đến các quan lại cấp cao hơn, có thể là Thẩm Đại Nhân.* Hắn hiểu rằng, việc khai thác sơ hở này sẽ buộc Quan Đại Nhân phải có phản ứng mạnh và có thể liều lĩnh hơn, đẩy xung đột lên một tầm cao mới. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Khả năng phân tích tài chính và logic của hắn, kết hợp với các nguồn thông tin đa dạng từ thương trường và giang hồ, sẽ là vũ khí quan trọng để đối phó với các thế lực lớn hơn trong tương lai. Sự hợp tác ăn ý giữa Lâm Dịch, Bạch Vân Nhi và Liễu Thanh Y chứng tỏ một liên minh vững chắc đang được hình thành để đối mặt với những thách thức chính trị và xã hội.

"Chúng ta sẽ không vội vàng," Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy sức nặng. "Hãy thu thập đầy đủ bằng chứng, càng nhiều càng tốt. Khi chúng ta ra tay, phải là một đòn chí mạng, khiến Quan Đại Nhân không thể ngóc đầu dậy được nữa." Hắn nhìn Bạch Vân Nhi và Liễu Thanh Y, sự tin tưởng hiển hiện trong ánh mắt. "Ta biết đây là khoảng thời gian khó khăn. Nhưng ta tin tưởng vào các ngươi. Sự đoàn kết và tin tưởng giữa chúng ta sẽ là nền tảng để đối mặt với những thách thức lớn hơn sắp tới. Hãy bình tĩnh, thu thập thông tin, và chờ đợi. Mọi nước cờ đều đã được tính toán. Chúng ta sẽ không thua."

Bạch Vân Nhi và Liễu Thanh Y nhìn nhau, rồi cùng hướng về Lâm Dịch. Trong căn phòng sáng bừng bởi ánh nắng ban mai, không còn là sự căng thẳng của đêm qua, mà là một luồng khí quyết tâm và niềm tin mạnh mẽ đang lan tỏa. Lâm Dịch đã giăng chiếc lưới vô hình của mình, và giờ đây, hắn đang chờ đợi con mồi sa lưới, từng bước một, chậm rãi nhưng chắc chắn, để rồi tung ra đòn kết liễu. Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó thoát. Quan Đại Nhân đã bước vào ván cờ mà hắn không thể thắng.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free