Lạc thế chi nhân - Chương 396: Bàn Tay Thép Của Quan Triều
Gió đêm mơn man trên những mái ngói rêu phong của Thành Thiên Phong, mang theo chút ẩm ướt của những giọt mưa li ti vừa dứt. Con đường lát đá ẩm ướt lấp lánh dưới ánh đèn lồng thưa thớt, phản chiếu một phần nhỏ bé của sự tĩnh lặng đang bao trùm. Nhưng dưới lớp vỏ bọc bình yên đó, những dòng chảy ngầm của quyền lực và mưu kế vẫn cuồn cuộn không ngừng, chờ đợi thời điểm bùng phát. Lâm Dịch ngước nhìn bầu trời đêm, cảm nhận hơi lạnh thấm qua lớp áo mỏng, biết rằng cơn bão chính trị mà anh vừa giăng ra lưới đã bắt đầu nổi lên, và anh, như một người thuyền trưởng trên con thuyền nhỏ bé của mình, đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
***
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh còn đang chật vật len lỏi qua những đám mây xám xịt, phủ nha của Quan Đại Nhân đã chìm trong một bầu không khí c��ng thẳng đến ngột ngạt. Trong đại sảnh vốn thường ngày trang nghiêm, giờ đây lại vọng lên những tiếng đập bàn thô bạo, xé tan sự yên ắng của buổi sớm. Quan Đại Nhân, với gương mặt đỏ bừng vì tức giận, hai tay đập mạnh xuống mặt bàn gỗ lim đen bóng, khiến chén trà men xanh đặt cạnh bật nảy lên rồi đổ ụp, bắn tung tóe nước nóng và những cánh trà xanh non ra khắp nơi.
“Vô liêm sỉ! Vô liêm sỉ!” Y gằn giọng, hàm răng nghiến chặt, “Cái thứ ‘thương hội vớ vẩn’ đó lại dám gây ra chuyện gì nữa? Lại dám gây rối loạn thị trường của bản quan!”
Tiếng nói của y vang vọng khắp đại sảnh, đập vào từng vách tường, khiến đám quan lại nhỏ đang đứng cúi đầu run rẩy như cầy sấy. Một tên quan lại nhỏ, với vẻ ngoài gầy gò, khuôn mặt nịnh nọt thường ngày giờ tái mét, cố gắng nuốt nước bọt để lấy lại chút can đảm. Hắn tiến lên một bước nhỏ, giọng run rẩy, khép nép.
“Bẩm… bẩm Đại Nhân, những chuyến hàng của Lâm Dịch… gần đây y lại tung ra một số mặt hàng mới, giá cả lại… lại rất b��t thường, khiến cho thị trường Mộc Ngân Thảo trong thành có phần… hỗn loạn. Các thương nhân lớn nhỏ đều kêu ca. Còn nữa, có tin đồn về… về những lô hàng lậu… mà y đang tìm cách hợp thức hóa, thông qua các mối quan hệ mới ở các trạm thuế và cửa khẩu…”
Tên quan lại nhỏ không dám nhìn thẳng vào đôi mắt sắc như dao của Quan Đại Nhân, chỉ chằm chằm nhìn vào mũi giày của mình, sợ hãi chờ đợi một cơn thịnh nộ khác. Cái mùi mực tàu cũ kỹ hòa lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của phủ nha, cùng với hương trà còn sót lại trên sàn nhà, càng làm tăng thêm sự ngột ngạt.
Quan Đại Nhân, vốn dĩ đã có phong thái uy nghi, giờ đây lại càng thêm đáng sợ. Bộ râu dài thường ngày được chải chuốt cẩn thận, giờ hơi xù ra, khuôn mặt nghiêm nghị nay nhăn nhó dữ tợn. Y hít một hơi sâu, đôi mắt nheo lại, quét qua đám thuộc hạ.
“Hỗn loạn? Hợp thức hóa? Tin đồn? Các ngươi ăn của triều đình, hưởng lộc của bản quan mà chỉ biết mang về những thứ tin đồn vớ vẩn này sao?” Y rít lên, tay phải vẫn còn siết chặt thành nắm đấm. “Hắn ta là ai? Một tên tiểu tử mới nổi ở cái vùng biên thùy khỉ ho cò gáy đó, lại dám cả gan động chạm đến lợi ích của bản quan? Động chạm đến quy tắc mà bản quan đã thiết lập bấy lâu nay ở Thành Thiên Phong này?”
Trong tâm trí Quan Đại Nhân, một sự khó chịu không ngừng khuấy đảo. Y đã quá quen với việc mọi thứ ở Thành Thiên Phong này đều phải nằm trong lòng bàn tay y, vận hành theo luật lệ của y. Cái tên Lâm Dịch này, dù chỉ mới xuất hiện vài năm, nhưng đã như một cái gai trong mắt. Hắn không có hậu thuẫn hiển hách, không có thiên phú tu luyện, nhưng lại cứ như một con đỉa bám chặt vào miếng thịt, dai dẳng và khó chịu. Đặc biệt là những động thái gần đây, y không thể hiểu rõ mục đích, nhưng lại cảm thấy có một sự đe dọa mơ hồ. Những tin tức về sự biến động của Mộc Ngân Thảo, loại cây thuốc quý mà y đang lén lút khai thác và tuồn ra ngoài, đã khiến y đứng ngồi không yên. Y biết, nếu để lâu, những hoạt động phi pháp của mình có thể bị phơi bày.
“Bẩm… bẩm Đại Nhân, tin đồn này không ph��i là vô căn cứ. Có vẻ như… có vẻ như Lâm Dịch đang cố tình gây ra sự biến động này, như thể… như thể hắn đang câu dẫn ai đó, hoặc muốn che giấu điều gì đó,” một quan lại khác, có vẻ tỉnh táo hơn một chút, dè dặt lên tiếng.
“Câu dẫn? Che giấu?” Quan Đại Nhân cười khẩy một tiếng lạnh lẽo. “Cho dù hắn có mưu đồ gì đi nữa, ở Thành Thiên Phong này, không ai được phép vượt quá giới hạn của bản quan. Kẻ nào dám thách thức ta, kẻ đó phải trả giá!”
Y vung tay lên, hất mạnh chiếc tách trà còn sót lại trên bàn xuống đất, mảnh sứ vỡ tan tành, tiếng loảng xoảng chói tai trong sự im lặng chết chóc. “Ta không cần biết hắn có mưu đồ gì. Ta chỉ biết, mọi hoạt động của hắn đều phải bị kiểm soát chặt chẽ. Từ hôm nay, các ngươi hãy điều tra gắt gao mọi hoạt động của thương hội Lâm Dịch! Kiểm tra từng chuyến hàng, từng giấy tờ thông quan, từng bản khai thuế! Tìm mọi lý do, dù là nhỏ nhất, để gây khó dễ cho chúng! Thuế má? Tăng gấp đôi! Giấy phép? Không cấp! Giữ hàng hóa của chúng lại ở cửa thành, để ch��ng tự mục nát đi! Ta muốn hắn phải biết, cái giá của sự ngông cuồng là gì!”
Đôi mắt y ánh lên vẻ tàn độc, không chút khoan nhượng. Y đã leo lên được vị trí này không phải bằng cách khoan dung, mà bằng sự tàn nhẫn và khả năng nghiền nát mọi kẻ ngáng đường. Đối với y, Lâm Dịch chỉ là một hòn đá nhỏ trên con đường quyền lực, và y sẽ không ngần ngại dùng hết sức lực để đạp nát nó. Y không biết về "mũi kim hành chính" mà Lâm Dịch đang giăng bẫy, nhưng y cảm nhận được mối đe dọa, một mối đe dọa không thể giải thích rõ ràng, nhưng lại thôi thúc y phải ra tay trước khi mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát. Thẩm Đại Nhân là một cái tên quá lớn để y có thể tùy tiện nhắc đến, nhưng trong thâm tâm, y biết rằng, nếu không dẹp yên được Lâm Dịch, sớm muộn gì y cũng sẽ phải đối mặt với những rắc rối lớn hơn, có thể liên quan đến cả vị quan lớn đó.
“Rõ! Chúng thần sẽ tuân lệnh Đại Nhân!” Đám quan lại nhỏ đồng thanh đáp, giọng nói như bị bóp nghẹt, rồi nhanh chóng tản ra, chạy đi thực thi mệnh lệnh. B��u không khí trong phủ nha vẫn còn ám ảnh bởi sự tức giận của Quan Đại Nhân, báo hiệu một chuỗi ngày đen tối sắp giáng xuống đầu thương hội của Lâm Dịch.
***
Cùng lúc đó, trong một căn phòng kín đáo tại thương hội của Lâm Dịch ở Thành Thiên Phong, ánh nắng chiều gay gắt vẫn không thể xua đi bầu không khí nặng nề đang bao trùm. Những tia nắng vàng ươm hắt qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rơi xuống mặt bàn gỗ mun bóng loáng, nơi Lâm Dịch đang ngồi, vẻ mặt trầm tư. Anh gầy gò, hơi xanh xao do thiếu ăn và lao động vất vả từ những ngày đầu ở biên thùy, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh vẫn ánh lên sự sắc bén và từng trải. Mái tóc đen bù xù được buộc đơn giản, vài sợi lòa xòa trước trán, càng tôn lên vẻ suy tư của anh.
Đối diện anh là Bạch Vân Nhi, vóc dáng thon thả, khuôn mặt trái xoan thường ngày thông minh sắc sảo giờ đây lại lộ rõ vẻ lo lắng, bối rối. Nàng mặc bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo nhưng vẫn toát lên vẻ quý phái, tay nắm chặt một xấp sổ sách, ngón tay miết nhẹ lên bìa da đã sờn. Bên cạnh nàng, Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, đang đứng ngồi không yên, vẻ bức xúc hiện rõ trên từng đường nét. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch, đứng dựa vào góc phòng, khuôn mặt chất phác đỏ bừng vì tức giận, vết sẹo nhỏ trên má căng ra.
“Lâm Dịch, tình hình không ổn chút nào,” Bạch Vân Nhi bắt đầu, giọng nàng đầy lo lắng, “Quan phủ đang gây sức ép quá lớn. Từ sáng sớm, các chuyến hàng của chúng ta ở cửa thành đã bị giữ lại, với lý do kiểm tra giấy tờ không hợp lệ. Họ còn cử người đến kiểm tra sổ sách của thương hội, đòi hỏi những loại giấy phép mà trước nay chúng ta chưa từng cần đến. Mọi hoạt động kinh doanh gần như bị đình trệ.” Nàng đặt xấp sổ sách xuống bàn, tiếng “cộp” nhỏ vang lên trong căn phòng im ắng.
Trần Nhị Cẩu lập tức chen vào, không giấu nổi sự bức xúc: “Đại ca, đám quan lại đó rõ ràng là cố tình kiếm chuyện! Hàng hóa của chúng ta không có vấn đề gì cả, giấy tờ đều đầy đủ, thế mà chúng c�� giữ lại, nói là ‘nghi ngờ hàng lậu’! Chúng còn đòi ‘tiền trà nước’ vô lý, còn nhiều hơn cả thuế bình thường! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy, ta muốn cho chúng một bài học!” Tay hắn siết chặt, vẻ mặt kiên quyết, trung thành.
Vương Đại Trụ gật đầu phụ họa, giọng nói to và rõ ràng, mang theo chút cục cằn: “Đúng vậy, Lâm Dịch! Ta vừa từ bến sông về, hàng hóa của chúng ta ở đó cũng bị một đám tiểu lại chặn lại, nói là cần kiểm tra nguồn gốc. Một vài tên còn dám lớn tiếng dọa dẫm, nói rằng nếu không ‘biết điều’ thì sẽ tịch thu hết hàng. Bọn chúng quá đáng lắm rồi!”
Lâm Dịch vẫn ngồi yên lặng, đôi mắt nhắm hờ, hít một hơi thật sâu. Không khí trong phòng đặc quánh mùi gỗ mới của những món đồ nội thất, pha lẫn chút hương trà nhẹ nhàng, nhưng không thể xoa dịu đi sự căng thẳng đang bao trùm. Anh cảm nhận được sự lo lắng, bức xúc của những người xung quanh, những người anh đã cố gắng bảo vệ và cùng họ xây dựng nên thương hội này. Một thoáng chốc, một cảm giác tội lỗi len lỏi trong lòng anh. Chính kế hoạch của anh đã đẩy họ vào tình thế khó khăn này. Nhưng rất nhanh, lý trí của người hiện đại đã trấn áp cảm xúc. Đây là một cuộc chiến, và trong chiến tranh, không thể tránh khỏi tổn thất.
Anh mở mắt, ánh mắt sắc bén quét qua từng gương mặt đang nhìn anh đầy chờ đợi. “Ta đã dự đoán được điều này,” anh nói, giọng điềm tĩnh, không nhanh không chậm, nhưng đầy trọng tâm. “Quan Đại Nhân là một kẻ tham lam và nham hiểm. Khi lợi ích của y bị đe dọa, y sẽ không ngần ngại dùng mọi thủ đoạn để bóp nghẹt chúng ta.”
Anh lấy từ trong tay áo ra cuốn sổ nhỏ bọc da cũ – chính là “Cẩm Nang Kế Sách” của anh. Anh cẩn thận mở ra một trang có ghi chép chi tiết về cấu trúc quyền lực và các điểm yếu của bộ máy quan lại địa phương. “Đây là phản ứng tự nhiên của một kẻ đã quen với việc thao túng quyền lực. Y muốn dùng quyền lực chính quyền để nghiền nát chúng ta, để dập tắt ngọn lửa mà chúng ta đã nhóm lên.”
Lâm Dịch nhìn Bạch Vân Nhi. “Vân Nhi, nàng hãy tập hợp tất cả các giấy tờ liên quan đến những sự việc này. Chi tiết từng chuyến hàng bị giữ, lý do họ đưa ra, tên của những kẻ đã gây khó dễ, và đặc biệt là số tiền ‘tiền trà nước’ mà chúng đòi hỏi. Ghi chép lại cẩn thận, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào.”
Bạch Vân Nhi gật đầu, ánh mắt đã kiên định hơn một chút khi nhìn thấy sự bình tĩnh của Lâm Dịch. “Ta hiểu rồi.”
“Trần Nhị Cẩu, Đại Trụ,” Lâm Dịch tiếp tục, nhìn về phía hai người đàn ông đang sốt ruột. “Ta biết các ngươi đang rất bức xúc. Nhưng đây không phải lúc để hành động thiếu suy nghĩ. Chúng ta không thể đối đầu trực diện với quan phủ bằng vũ lực. Đó là một trận chiến mà chúng ta không thể thắng, ít nhất là ở thời điểm này.” Anh dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những gương mặt đang lắng nghe chăm chú.
“Thay vào đó, các ngươi hãy giữ thái độ hợp tác. Yêu cầu chúng phải đưa ra văn bản chính thức cho mọi lệnh cấm, mọi yêu cầu. Nếu chúng từ chối, hãy ghi nhớ thật kỹ lời chúng nói, thái độ của chúng, và có nhân chứng đi cùng. Ta cần mọi bằng chứng về sự lạm quyền của chúng, dù là nhỏ nhất. Hãy để chúng tự đào hố chôn mình.”
Lâm Dịch đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Mặt trời đã bắt đầu xuống thấp, nhuộm một màu cam đỏ lên những mái nhà. “Mọi thứ đều nằm trong tính toán của ta. Việc Quan Đại Nhân sa vào bẫy này sẽ đẩy y vào một tình thế khó xử, buộc y phải tìm kiếm sự giúp đỡ từ Thẩm Đại Nhân, chính thức kéo Thẩm Đại Nhân vào cuộc chiến. Y càng giãy giụa, y càng để lộ nhiều điểm yếu hơn. Những hành động gây khó dễ này của y, chính là bằng chứng tố cáo y đã bị động chạm đến lợi ích, đã lộ ra sơ hở.”
Anh quay lại, nhìn thẳng vào mắt mọi người. “Sự biến động trên thị trường tài nguyên sẽ thu hút sự chú ý không chỉ của Quan Đại Nhân mà còn của các thế lực khác, bao gồm cả Hắc Sa Bang hoặc Thiên Phong Thương Hội. Điều này có thể mở ra những xung đột mới, nhưng cũng sẽ là cơ hội để chúng ta tìm kiếm đồng minh hoặc khai thác những thông tin quý giá.”
Trong đầu Lâm Dịch, những bánh răng của trí tu�� hiện đại vẫn đang quay cuồng không ngừng. *Mình đang dần trở thành một ‘kẻ thao túng’ lão luyện trong chính trường,* anh tự trào. *Khả năng của mình sẽ được thử thách nhiều hơn trong các cuộc đối đầu với những thế lực lớn hơn.* Anh hiểu rằng, những khó khăn mà thương hội đang gặp phải – kiểm tra, thuế, giấy phép – chính là những điểm yếu mà anh có thể lợi dụng hoặc tìm cách phá vỡ trong tương lai. Có thể thông qua việc liên minh với Thiên Phong Thương Hội hoặc các thế lực khác, anh sẽ tìm được lời giải.
“Các ngươi hãy nhớ, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,” Lâm Dịch nói, giọng anh trầm ấm nhưng đầy sức nặng. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Và thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Chúng ta phải tự giành lấy nó.”
Anh nhìn Bạch Vân Nhi, Trần Nhị Cẩu, và Vương Đại Trụ. “Ta biết đây là khoảng thời gian khó khăn. Nhưng ta tin tưởng vào các ngươi. Sự đoàn kết và tin tưởng giữa chúng ta sẽ là nền tảng để đối mặt với những thách thức lớn hơn sắp tới. Hãy bình tĩnh, thu thập thông tin, và chờ đợi. Mọi nước cờ đều đã được tính toán. Chúng ta sẽ không thua.”
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, dù vẫn còn chút bực bội, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự tin tưởng và quyết tâm khi nghe những lời nói của Lâm Dịch. Bạch Vân Nhi gật đầu mạnh mẽ, sự lo lắng trên khuôn mặt nàng đã được thay thế bằng sự kiên cường. Nàng biết, Lâm Dịch không bao giờ nói suông, và mọi hành động của anh đều có mục đích sâu xa.
Bóng đêm bắt đầu buông xuống bên ngoài, nuốt chửng những tia nắng cuối cùng. Căn phòng, giờ đây, không còn chỉ tràn ngập sự căng thẳng, mà còn có một luồng khí quyết tâm và niềm tin mạnh mẽ đang lan tỏa. Lâm Dịch đã giăng chiếc lưới vô hình của mình, và giờ đây, anh đang chờ đợi con mồi sa lưới, từng bước một, chậm rãi nhưng chắc chắn, để rồi tung ra đòn kết liễu.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.